Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5171 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 150
hồi mười bảy (17)..

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau…

Đám kị binh phương bắc hội họp nhau bên bờ sông, kiểm lại quân số, phát hiện thiếu năm người.

“ Không phải đám tàn đảng của đám Giản Định giở trò quỷ, thì ắt là lũ dân đen không biết an phận thủ thường rồi. ”

Tên bách phu trưởng kết luận.

Hôm qua những tên này phát hiện một cây cầu phao bắc ngang qua khúc hẹp nhất của sông Vân, cách núi Dục Thuý cỡ năm sáu dặm. Bọn chúng chia nhau xộc vào căn nhà lớn đã bỏ hoang của tên phú hộ hòng kiếm chác, chỉ có năm kẻ tách đoàn đi về chân núi phía đông.

Thấy đám thuộc cấp nhao nhao lên, như chẳng thể chờ được lập công, gã mới nói:

“ Cứ y theo sách lược đã định, bắt đầu qua sông. Nhớ phải cẩn thận. Đám người Nam này có nghề lặn rất thiện nghệ, hết sức đề phòng chúng bất ngờ đánh lén. ”

Đoàn kị binh mấy trăm người tức tốc xuôi nam, chừng thời gian uống cạn chung trà thì đến trước một chiếc cầu vắt ngang qua dòng nước. Phía đầu đối diện là hai khóm tre mọc dày thành cụm che hai bên, chỉ để lại chính giữa một con đường nhỏ vừa đủ hai người đi ngược chiều nhau.

Tên bách hộ trưởng những tưởng sẽ có cả một đạo quân gồm cung tiễn, thuẫn binh hoặc ít nhất cũng phải có dân địa phương đào hào, phá cầu, sau đó lăm lăm cung nỏ nấp trong lùm tre hai bên. Người khác có thể không biết, nhưng hắn đọc qua binh thư, tự nhiên hiểu được tính chiến lược của núi Dục Thuý. Trọng địa như thế, nên Mộc Thạnh mới cử hẳn một trăm kị mã tinh nhuệ đến chiếm lĩnh bằng được.

Tức cười ở chỗ chặn ngang đầu cầu bên kia lại chỉ có độc một cậu nhóc chỉ cỡ mười sáu tay vác gậy sắt, cưỡi trên lưng con trâu trắng.

“ Ố? ”

“ Lũ người Nam này bị điên rồi chăng? ”

“ Còn tưởng Giản Định, Đặng Tất thế nào. Té ra là hai tên ấm đầu. ”

Trông thấy Đinh Lễ đứng cản đường, cả bọn đều cười ầm lên, ra vẻ khinh thường, nhưng trong dạ thì âm thầm cảnh giác.

Cứ chiếu lẽ thường mà nói, một thằng nhóc thì lấy đâu ra lá gan mà đứng trước mấy trăm kị binh kia chứ. Sau lưng nó ắt hẳn có chỗ dựa.

[ Chẳng phải khóm tre đằng kia sau? ]

Tên bách hộ giơ tay, sau đó chặt một cái.

Đó là lệnh bắn tên.

Vút. Vút.

Nhất thời, cả bọn đồng loạt rút nỏ, nhắm vào rừng tre mà bắn. Thứ nỏ cứng ấy lực bắn chẳng coi là mạnh, càng không thể so với mũi tên bắn bởi người Mông Cổ. Song... bắn qua khúc sông chỉ độ mười trượng thì dư sức.

Chúng cố ý không nhắm vào Đinh Lễ, ấy là muốn xem vẻ mặt kinh hoảng của cậu.

Rừng tre rất dày, nhưng cứ mười mũi thì ắt có hai, ba xuyên qua được. Cả bọn lắng tai, chờ đợi. Tiếng thiết tiễn cắm vào lóng tre xanh mướt phầm phập, khiến máu của chúng như sôi lên. Thế rồi thình lình nghe ai hét thất thanh, vang vọng xem chừng đau đớn lắm. Nhưng rồi tiếng kêu lập tức im bặt, như thể miệng người nọ bị bịt lại.

“ Ha ha! ”

Cả lũ chống nạnh cười phá lên.

Tên bách hộ chẳng buồn quát tháo chửi rủa. Hắn không biết tiếng Đại Việt, đối phương cũng chẳng hiểu tiếng Trung. Thế thì mở miệng xuông làm gì, chỉ tổ tốn nước bọt. Với loạt mưa tên vừa rồi, hắn đã thể hiện rất rõ ràng quan điểm của mình.

Chống lại là chết.

Đinh Lễ vẫn gác cây côn lên vai, không nói gì.

Cậu chàng chỉ khẽ nhún vai, chặc lưỡi một cái nể phục khổ nhục kế của Lê Hổ.

Trong rừng tre...

“ Anh... anh bị điên à? ”

Cô gái nọ hoảng hồn, vội vàng lấy đao rạch miệng vết thương ở vai cho Lê Hổ, rút mũi tên ra, rồi mới bôi thuốc và băng bó cầm máu.

Lê Hổ cười, nụ cười méo xẹo vì đau trông còn khó coi hơn là khóc...

“ Nếu không làm cho thật... sao khiến chúng chủ quan? ”

Cô gái nọ mím môi, lấy khăn lau mồ hôi đang túa ra từng cơn cho cậu.

Té ra, lúc nãy cậu chàng đã rút mũi tên ở dưới đất ra, cắm phập vào vai mình. Đoạn hét ầm lên vì đau, rồi lại tự bịt mồm mình lại. Đây vốn là kế tung hỏa mù, đánh lừa quân Minh khiến cho chúng chủ quan. Như thế, chúng sẽ nghĩ con bài tẩy của cậu là cánh phục binh không hề tồn tại trong rừng trúc.

Nhưng thực ra...

Là Đinh Lễ.

Nhưng chẳng lẽ để Đinh Lễ đương đầu với hai trăm kị mã lại khả thi ư?

Chỉ thấy Lê Hổ nháy mắt với cô gái.

Nàng ta nhẹ nhàng rút cây còi câm ra, đặt lên miệng.

Chỉ nghe tiếng Đinh Lễ cười vang.

Ba tiếng.

Ha!

Ha!

Ha!

Quân Minh không khỏi ngơ ngác, chẳng hiểu vì sao cậu lại làm thế.

Chẳng phải bọn chúng đã lật tẩy “ mai phục ” của người Nam ư? Tại sao thằng nhóc kia lại cười phá lên, như thể đã nắm chắc thắng lợi trong tay kia chứ?

Đinh Lễ chậm rãi hít vào một hơi dài.

“ Bọn cướp nước chúng bay...

CÚTTTTTT!!!!! ”

Con Đại Thắng thần ngưu cũng ngửa cổ lên, rống một hồi như sấm nổ.

Tiếng người quện cùng tiếng trâu, ầm vang chấn động cả một vùng. Lá tre xào xạc rơi lả tả, đậu xuống mặt nước đục ngầu.

Chiến mã bị thần uy của Đại Thắng doạ, nhao nhao chồm lên như muốn dứt đứt dây cương. Cũng may kị thuật của những người này rất tốt, nên mới ghìm ngựa lại được.

“ Làm đi! ”

Lê Hổ nói khẽ.

Cô gái bèn phồng má, thổi vào cây còi câm bằng hết sức bình sinh. Giai điệu tai người nghe không thấu vang lên lúc cao lúc thấp.

Đám kị binh còn đang vỗ về ngựa yêu để chúng bình tĩnh lại, thì chợt thấy toàn thân chiến mã cứng đờ ra như tượng. Nói đoạn, chúng lại lồng lên lần nữa. Lần này mắt ngựa đỏ quạch, mồm văng nước dãi, bờm ngựa tung bay trong gió hoà vào tiếng vó ngựa khua.

Nói đoạn, bầy ngựa phi thẳng xuống dòng sông đang chảy xiết.

Ngựa là loài sống theo bầy, chăn thả. Trong đám ngựa, luôn có một con đầu đàn. Cái còi câm chỉ đơn giản là giả mạo hiệu lệnh của con ngựa đầu đàn, khiến lũ chiến mã tuân phục.

Ngự thú thuật của cô bé kia, khác với những môn trôi nổi trên giang hồ về bản chất là vậy.

Cũng là nguyên nhân cô ta có thể ra lệnh cho lũ ngựa lạ chưa từng tiếp xúc, điều mà ngự thú sư bình thường tuyệt nhiên không thể làm được.

Chính vì lẽ này, Lê Hổ mới cất công bày ra nhiều trò như thế.

Trước tiên dùng khổ nhục kế khiến đám binh sĩ hạ thấp cảnh giác.

Sau đó dựa vào hung uy của Đinh Lễ và Đại Thắng thần ngưu để làm lũ ngựa hoảng hồn. Chúng là chiến mã, chắc chắn gan dạ cứng cỏi hơn ngựa thường. Cho dù đêm qua cô gái nọ đã kiểm soát được một con trót lọt, nhưng cẩn tắc vô áy náy.

Cuối cùng, là nước!

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, đám kị sĩ cơ hồ chỉ vừa mới phóng ra loạt mưa tên đầu tiên, sau đó đón chúng đã là dòng nước chảy xiết.

Ngựa vào nước, chân không chạm đá, bắt đầu vùng vẫy theo bản năng. Đám người trên lưng bị quăng qua quật lại, nước sông lại ồ ạt xối vào mặt khiến không ít kẻ buông cương tuột khỏi yên ngựa.

Đinh Lễ thúc gót vào bụng trâu ra hiệu.

Con Đại Thắng tung mình phi xuống nước.

Kể cũng lạ, con quái ngưu này vừa chạm vào mặt sông, thì lập tức trở nên dũng mãnh khác thường. Nó bì bõm bơi giữa dòng nước xiết mà thoải mái như thể kéo cày trên đất bằng. Đinh Lễ một tay nắm chặt sừng trâu, tay kia cứ vung vẩy thanh côn sắt.

Côn của Đinh Lễ nặng hơn năm chục cân, cứ vụt một phát là nước sông bắn lên tung toé thành cột nước cao cả thước. Mũi côn huơ đến đâu, là người ngã ngựa đổ, xương gãy thịt nát đến đó. Nháy mắt thôi, cả một khúc sông rộng loang đỏ, dòng chảy có xối xả cũng không thể rửa trôi hết trong nháy mắt được.

Đại Thắng thần ngưu ngửi thấy hơi máu, càng hung tợn. Đầu nó thúc trái, đánh phải, giáp trụ dày đến mấy trước cặp sừng của nó cũng yếu ớt như tờ giấy. Không hổ danh thứ quái vật húc chết được cả voi chiến. Đinh Lễ tắm trong dòng nước, tiếng hét la và binh khí khua loẻng xoẻng cuộn trào trong từng cơn sóng đỏ sủi bọt, quất tới quất lui vào thân trâu thần. Cây côn trong tay cậu chàng múa tít, kị binh nhà Minh không ai đỡ nổi một gậy, binh khí đã bị phang gãy rời, mất mạng ngay.

Người kêu la, gào thét dữ dội mấy, cũng chẳng thể át nổi tiếng gầm thét của tự nhiên. Sóng đánh tới tấp, ập cả vào họng vào miệng, khiến phân nữa tiếng la thất thanh chẳng bao giờ thoát ra khỏi cuống họng... Cuối cùng chìm xuống đáy sông, cùng với tử thi lạnh buốt.

Đinh Lễ giết một hơi năm chục lính tinh nhuệ, con Đại Thắng húc chết ba mươi người. Số còn lại không bị nước cuốn trôi, thì cũng bị ngựa chiến của mình đạp chết. Đội kị binh tiên phong Mộc Thạnh phái đi... bị đánh cho không còn manh giáp.

Cũng từ trận chiến đó, chiến thần của đất Lam Sơn chính thức bước lên vũ đài của lịch sử. Cái tên Đinh Lễ khảm sâu một nét vào nội tâm của không chỉ quân Minh, mà còn cả phe Hậu Trần.

* Lời tác giả:

Kính chúc độc giả năm mới vạn sự như ý, bình an hạnh phúc.

Cái Tết đầu tiên của tác giả ở nước người, thôi thì bao nhiêu nhung nhớ quê hương xứ xở đành phải gửi vào trang sách. Thôi thế cũng tốt. Những đoạn tình cảm, suy nghĩ của nhân vật trong truyện lúc phải rời xa cố hương, cũng vì thế mà chân thật thêm được một chút.

Vì nhiều bạn hỏi tác là: “ tại sao lại để Tạng Cẩu theo quân Minh ”, và có nhiều lời nói khá nặng nề. Tác đã đọc, và chỉ xin nói lại một lần nữa:

“ bản thân mình chưa bao giờ thích cái gọi là chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Mình rất tự hào về văn hoá, lịch sử của dân tộc Việt Nam, tự hào mang dòng máu tiên rồng của cha Lạc Long Quân mẹ Âu Cơ. Nhưng mình không muốn vì thế mà hạ thấp dân tộc khác.

Và mình tin rằng… dù là dân hay lính, cuối cùng đều là nạn nhân của chiến tranh. ”

Một lần nữa xin cảm ơn sự kiên nhẫn và ủng hộ của quý độc giả

Dưới đấy là link facebook cá nhân của tác giả. Nếu có bất kì câu hỏi, góp ý đóng góp, xin liên hệ trực tiếp vào inbox của tác để tác giả có thể trả lời các thắc mắc một cách kỹ càng nhất cũng như gửi lời tri ân chân thành nhất đến mọi đóng góp của các bạn.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100022919295232&ref=bookmarks

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »