Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 149
hồi mười bảy (16)..

❊ ❊ ❊

Cãi nhau một hồi, hai người cũng tự biết phải tìm kế phá địch, không cho chúng lên núi. Bàn một lúc, cuối cùng bảo nhau tìm xem trên núi còn hộ tiều phu, thợ săn nào không, để cùng bàn kế phá giặc.

Trước họ xuống phía nam, nơi có phủ viện lúc nhúc hai bên sông, đồng lúa trải dài. Con trâu là đầu cơ nghiệp, thế nên ở phương nam nơi chân cứng đá mềm này, hễ nơi nào có ruộng, chỗ đó có người.

Thế nhưng trang viên bề thế nay vắng tanh vắng ngắt, đến một tiếng chó sủa gà gáy cũng chẳng có nữa là tiếng người. Té ra đây vốn là một nhà phú hộ. Ruộng nương mấy dặm quanh đây đều là của họ. Nhưng nghe tin quân Mộc Thạnh đánh xuống, chắc đã kéo nhau chạy cả.

Hai người thở dài, vốn đã muốn bỏ cuộc, song lại nghĩ:

[ Phú hộ chỉ có ruộng sâu trâu nái, chứ mấy ai chịu chân lấm tay bùn?? Chứng tỏ ắt có người làm công làm rễ, ở đợ chăn trâu sống chung quanh. Mình cứ tìm quanh núi, kiểu gì cũng thấy thôn xóm. ]

Tìm một hồi, mới phát hiện một thôn nhỏ nằm náu dưới chân núi, khuất ở mặt đông. Chốn này chẳng phải hiểm địa, vách núi lởm chởm đá tai mèo dốc đứng, cheo leo, lắm hang lắm hốc. Từ phía này khó lòng tấn công lên núi được, nên đoán chừng quân Minh cũng sẽ bỏ qua.

Lê Hổ và Đinh Lễ vào thôn, thấy toàn là người già ốm yếu không chạy nổi, trong lòng không khỏi thất vọng.

Bấy giờ, lại có tiếng người cười khanh khách vang lên, ngân nga như tiếng suối róc rách dưới thềm lá.

Lê Hổ ngẩng đầu nhìn về phía tiếng cười phát ra, nhưng không thấy lấy một sợi tóc. Chỉ nghe Đinh Lễ quát một tiếng, đoạn nắm đầu trâu giật mạnh.

Đại Thắng thần ngưu rống giận, lồng hẳn người lên.

“ Đừng! Đừng có dẫm! ”

Té ra người kia đã vịn vào sừng trâu, nhảy bật lên tự lúc nào.

Lê Hổ nhìn qua đầu vai Đinh Lễ, chỉ thấy bóng người yểu điệu như tiên nữ từ từ hạ xuống lớp lá cây mục. Váy áo màu tím than, thêu từng hàng từng hàng hoạ tiết được cách điệu rất lạ mắt. Người ngọc khẽ động, hoa văn trên áo cũng như sống dậy khiêu vũ trong cơn mưa lá vàng lá tả.

Cô gái ấy cũng đi chân trần như ngươi Kinh, nhưng cổ tay cổ chân đều đeo lắc bạc, tai xỏ khuyên vàng. Nhìn xiêm áo trang sức, Lê Hổ đoán nàng là người miền ngược, nhưng dân tộc nào thì chịu. Hoa văn trên áo được cách điệu hao hao cái của người Ai Lao cậu vẫn thấy ở Lam Sơn, nhưng không giống hoàn toàn.

Đinh Lễ bèn vỗ cổ thần ngưu, cho nó nhẹ nhàng đặt hai chân trước xuống.

Cô gái nói, tiếng Kinh của cô khá trôi chảy, hai người nghe cũng hiểu được:

“ Những người này không đánh nhau được. Để tôi giúp các anh. ”

Đinh Lễ tỏ vẻ hồ nghi, nói:

“ Địch có đến hai trăm kị binh tinh nhuệ, cô bé nhỏ con như cô thì làm gì được? ”

Cô nàng le lưỡi, vặn lại:

“ Cái ngữ nhãi ranh như cậu lớn hơn được ai? ”

Còn Lê Hổ thì coi như cô gái ấy chẳng tồn tại, chỉ tập trung nghĩ cách phá địch.

Tiếng nhạc ngựa nện lên đá cứng cà rộp, cà rộp từ bốn phía dồn lại càng lúc càng gần. Ánh lửa hừng hực thi nhau phất lên, nhấp nhô nhấp nhô.

Chưa đầy một khắc thì đã có năm tên cưỡi ngựa, mình mặc giáp xông vào làng, vung đao chửi ì xèo, thần tình hung hãn như sắp chém người tới nơi. Người già trong làng sợ hãi ôm lấy nhau ngồi thụp xuống, run lẩy bẩy. Riêng Lê Hổ, Đinh Lễ và cô gái bí ẩn đều là những kẻ cứng cựa, tất nhiên là không sợ. Họ chỉ tiếc mình không biết tiếng Trung, nên chả hiểu đối phương nói gì.

Đinh Lễ thấy đối phương chỉ có năm người, chẳng đủ cho mình xỉa răng nên cứ đứng lì ở đó không nhúc nhích, mặt câng câng lên ra chiều thách thức.

Quả nhiên, tên quan binh nọ quát to, bổ đao thẳng xuống đầu một người già trong làng như để thị uy với Đinh Lễ.

Chỉ thấy cậu ta cười lạnh:

“ Chém người không chớp mắt thế này không biết dưới đao đã có bao nhiêu vong hồn người Nam… loại như mi không đáng sống! ”

Nói rồi động thủ lướt nhanh tới, phát sau mà đến trước, một đấm tống thẳng vào trán con ngựa chiến.

Chỉ nghe rắc một cái, sau đó đầu con ngựa nổ tung, toàn thân cứng đờ ra rồi đổ sập. Tên kị binh còn chưa kịp phản ứng, thì đã thấy cậu tung người lên, tung cước. Chớp mắt thôi ngực hắn đã trúng một đạp, giáp sắt vỡ toác ra, xương sườn gãy không còn cái nào lành lặn, chỉ biết nằm sụi lơ dưới đất.

Đinh Lễ hút sáo một tiếng dài, lại rút cây gậy sắt lao tới đánh. Con Đại Thắng hiểu ý chủ, lập tức rống lên phóng tới.

Bụp.

Sừng trâu nhọn hoắt xuyên thủng bụng ngựa, sức mạnh của trâu thần như dời non lấp bể cơ hồ xé toạc cả con ngựa chiến lưng cao ba thước thành hai mảnh. Chỉ thấy trâu thần lắc cổ, cả người lẫn ngựa cộng lại gần năm trăm cân mà bị nó quăng lên không trung cả năm trượng, chẳng khác nào mớ rẻ rách.

Cô gái nọ thấy Đinh Lễ thân mang thần lực, con trâu trắng lại càng hung hãn vô song thì kinh ngạc lắm, cứ vỗ tay reo lên như để trợ uy.

Nói đoạn nhìn sang, chỉ thấy Lê Hổ vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ chẳng ngó ngàng đến cuộc chiến xung quanh, trong lòng thầm lấy làm phục.

[ Ngày xưa Phạm Ngũ Lao vì nghĩ kế phá giặc mà bị giáo đâm vào đùi cũng không biết, xem ra cậu chàng này cũng không tệ. ]

Lúc mọi người còn đang kinh ngạc, Đinh Lễ đã phi vào giữa trận. Cậu khẽ trầm hông vung cây gậy sắt, phang mạnh ngang sang hai bên. Hai tên kị binh bị kình phong quật cho không mở nổi mắt, há mồm không thở nổi, như thể kình phong nhồi âm thanh xuống sâu tận cuống họng.

Bốp! Bốp!

Cả hai văng khỏi mình ngựa, tắt hơi ngay trên không trung.

Hai kẻ còn sống hú lên kinh hoàng, sau đó giục cương ép ngựa quay đầu, vội vội vàng vàng chạy cho nhanh. Đinh Lễ nghiến răng, nói:

“ Không biết ông mày là vua đánh khăng à? ”

Nói đoạn, bấm vào một cái chốt ở đầu gậy, chỉ thấy cây côn sắt chợt rơi ra thành hai đoạn một dài một ngắn, gọi là gà mẹ gà con. Cậu chàng dộng thanh côn xuống thành cái lỗ, trong chơi khăng gọi là lò, rồi gác thanh ngắn xuống, một đầu gà con ghếch lên miệng hố.

Nói rồi, Đinh Lễ vụt mạnh gà mẹ vào đầu kênh lên của con, khiến nó bắn tung lên không, xoay tròn như cái chong chóng. Cậu chàng lại chuyển eo đẩy vai, đánh mạnh một nhát vào đúng đầu của gà con, khiến nó lao vù đi như một mũi tên.

Bụp!

Gà con giáng xuống như sấm chớp, từ phía sau giộng vào lưng kị binh, xuyên thủng cả áo giáp, cắm phập vào cổ ngựa. Cả người lẫn ngựa lung la lung lay, rồi đổ sập.

“ Lại để hắn chạy! Chết! ”

Địn Lễ đang định gọi con Đại Thắng đuổi theo, thì cô gái thần bí đã nói:

“ Chớ lo! ”

Đoạn lấy trong vạt áo ra một cái còi, đưa lên miệng thổi, song kì lạ ở chỗ không có tiếng kêu nào vang lên cả. Mọi người trong làng, bao gồm cả Đinh Lễ, đều thấy ngạc nhiên.

Nhất là Đinh Lễ, cậu chàng chỉ cười khẩy, không thèm nói gì.

Nói rồi toan nhảy lên lưng Đại Thắng, muốn truy đuổi tướng địch.

Chỉ có Lê Hổ là giật mình, thoáng lẩm bẩm:

“ Ngự thú thuật?? ”

Loại còi câm này Nguyễn Xí cũng có một cái. Thực ra không phải nó không kêu ra tiếng, “ bị câm ”, mà do âm thanh nó phát ra tai người không tài nào nghe thấy. Nhưng động vật thì khác. Thính giác của chúng nhạy bén, nghe được những thứ con người không thể. Người xưa dựa vào đặc điểm này, tạo ra ngự thú thuật để điều khiển thú dữ trong vô hình.

Chỉ thấy cô gái thổi hai cái, con ngựa của gã kị binh đã đứng sững, sau đó lóc ca lóc cóc đi về phía mọi người, mặc kệ chủ nhân ra sức thúc bụng giật cương cũng không suy xuyển.

Nói rồi, cô gái cất cái còi, nhìn Lê Hổ:

“ Không nhìn ra, cậu này mới là người học rộng hiểu nhiều, ai mà như tên kia? ”

Đinh Lễ xì một tiếng, gác côn lên vai:

“ Ba cái thứ tạp nham, sao có thể so với côn trong tay ta được? ”

Cô gái nọ bèn giơ nắm đấm:

“ Thách ngươi dám đổi trâu đánh với ta đấy. ”

Té ra con Đại Thắng là trâu thần có linh tính, tự chọn chủ. Ngoài người nó nhận làm chủ của nó ra, không ai có thể điều khiển nó, kể cả ngự thú sư.

Lúc hai người vào làng, cô gái nọ đã thử thổi chiếc còi câm, nhưng con trâu chỉ quạt tai khịt mũi ra chiều khinh thường lắm. Thế nên nàng ta mới hiếu kì nhảy ra xem.

Cô gái thấy Lê Hổ cứ mãi trầm tư, bèn mở hàng tranh lấy miếng trầu đã têm sẵn ra, mời:

“ Cậu xơi một miếng đi, biết đâu lại nghĩ ra cách hay. ”

Lê Hổ đón miếng trầu, lại cười:

“ Người miền ngược cũng ăn trầu à? ”

Cô gái nọ chống nạnh, cổ hơi hếch lên, tựa như ra uy mà lại tựa như làm nũng:

“ Đâu phải chỉ có người Kinh mới có văn hiến? ”

Nói là nói thế, nhưng quả thực cách têm trầu cánh phượng này là cô học của người trong làng.

Lê Hổ chậm rãi nhai trầu, bóng lưng một người bất giác hiện lên trong óc. Nói rồi nhìn về phương xa, nơi có dòng sông Vân chảy qua…

“ Thực ra phá địch không khó, nhưng phải nhờ cô giúp cho một tay. ”

“ Không thành vấn đề. ”

Cô gái nọ khảng khái.

Đinh Lễ thì nhíu mày, nói khẽ:

“ Này anh Hổ… anh tính làm thế nào đấy? ”

Té ra lần đầu hội ngộ ở Lam Sơn, Đinh Lễ không hề biết thân phận thật của Hổ, chỉ nghĩ là anh hùng hào kiệt nào đi ngang. Bây giờ tuy đã nhận nhau, bà Thương cũng nói cho hai người biết họ là họ hàng, nhưng Đinh Lễ vẫn nhất quyết không chịu gọi “ chú ” cho đúng vai đúng vế, chỉ gọi là “ anh ”.

Lê Hổ là người thoáng đạt, nên chẳng để tâm lắm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »