Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4870 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 191
hồi hai mươi (11)..

❊ ❊ ❊

Giờ lại kể chuyện hai đứa nhóc Tạng Cẩu…

Từ sau lần nghe lỏm Trấn Tam Giới nói chuyện, hai đứa nhóc tuyệt nhiên không rời khỏi phòng mình nửa bước. Sáng dậy luyện công, đến bữa có người mang cơm nước đến tận nơi hầu hạ, cuộc sống cũng coi là an nhàn. Song, đối với hai đứa tiểu yêu nghịch ngợm thì thanh đạm bình an đồng nghĩa với nhàm chán.

Được ba hôm thì Cam La tìm đến cửa, đưa cho hai đứa một bộ y phục mới.

“ Hôm nay là đại thọ của lão gia. Hai vị, mời thay y phục rồi theo ta đến đại điện ăn mừng. ”

Hai đứa nhóc nghe theo, vận y phục, lại kiểm tra kỹ cải trang, rồi mới theo Cam La đi đến trung tâm của Tất gia trang. Mặc dù hai đứa từng đi đến chỗ này nghe ngóng một lần, song để tránh lộ sơ hở thì cũng cố tình tỏ ra ngạc nhiên. Hai đứa thỉnh thoảng lại hỏi một câu “ sắp đến chưa ”, ra chiều thiếu kiên nhẫn. Song vẫn bám theo Cam La sát rạt, như thể sợ bị lạc đường.

Cam La vừa dẫn đường, vừa cố tình lộ ra một nét cười nham hiểm.

Hai đứa nhóc được dẫn đến trước tòa cổ lâu hôm nọ. Lúc này dưới ánh nắng mai, tường cao quá đầu, mái ngói rợp mắt, trông còn bề thế hơn nhìn vào buổi đêm. Lúc này cổng chính đã mở, bên trong tiếng người cười nói huyên náo cả một góc.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương nhìn nhau một cái, rồi đi theo Cam La vào trong dự yến.

Tòa tháp tuy cao, nhưng đặt giữa khu vườn rộng bạt ngàn, thành ra lại trông rất tự nhiên. Chỉ thấy bàn ghế được bày la liệt khắp nơi, nhìn đâu cũng nhân sĩ giang hồ bình thường như rồng thấy đầu không thấy đuôi đi lại ăn uống. Mâm thì thết phái Côn Luân, bàn thì đãi tiệc Nga Mi. Những người không môn không phái thì ngồi lẫn với nhau ở góc đông nam. Tiêu cục Đồng Sư cũng có một mâm ở đấy. Cam La dẫn hai đứa Tạng Cẩu đến chỗ bọn người Chung tiêu đầu, khách sáo hai câu, rồi đi làm việc khác.

Chung tiêu đầu nói:

“ Hai vị, mấy ngày không gặp vẫn khỏe chứ? ”

Hai đứa nhóc cũng đáp lễ, rồi Phiêu Hương lại hỏi dò mấy câu. Thấy Chung tiêu đầu có vẻ ca tụng cả nể Tất Thắng, thì nghĩ thầm:

[ Lần trước xém nữa là bị người ta bán đứng, song có lẽ y vẫn chưa nhìn thấy bộ mặt thật của Trấn Tam Giới. ]

Nói rồi lại kéo tay Tạng Cẩu đi qua một chỗ khác, nói nhỏ:

“ Lát nữa mà có biến, thì nhảy qua phía đông nam mà chạy. ”

“ Hướng này có ao cá xây sát tường, đúng là khó khinh công. ”

Tạng Cẩu thì thầm.

“ Cẩu nói đúng. Đây là quẻ Đoài theo Tiên Thiên Bát Quái Đồ, đại diện cho đầm nước. Nếu là trận phong thủy bình thường, thì đây là hướng đại diện cho hoan hỉ. ”

Hồ Phiêu Hương chậm rãi giải thích.

Tạng Cẩu nhíu mày:

“ Thế thì tốt chứ sao lại phải đổi sang Tây Nam? ”

“ Cẩu nghĩ người như lão Trấn Tam Giới kia mà có ý tốt bày trận bình thường ấy hả? Tớ thấy là sát trận thì có. Mà Đoài là ứ đọng, trì trệ. Muốn thoát phải tìm được cung Tốn, là gió. ”

Hồ Phiêu Hương khẽ nhắc.

Tạng Cẩu nhíu mày:

“ Nơi đây toàn là danh môn đại phái, lão này lại định làm trò gì đây? ”

Quanh bảo lâu năm tầng có Võ Đang, Nga Mi, Không Động, Thiếu Lâm, Cái Bang và Côn Luân. Tạm thời đây là sáu bang phái mạnh nhất trong giang hồ. Nay đều có nhân mã đến chúc thọ, đủ thấy mặt mũi của Trấn Tam Giới trong võ lâm cũng là không hề nhỏ.

Hồ Phiêu Hương nói khẽ:

“ Cái Bang phát lệnh tiễn truy sát bọn mình, Cẩu lại quên à? Nếu bây giờ bại lộ thân phận, thì đúng là tự đẩy mình vào cái thế đóng cửa đánh chó. Võ công của Cẩu có cao cũng đánh không lại người ta đâu. ”

Hai đứa vừa đi quanh các bàn chén tạc chén thù, nói chuyện với nhân sĩ giang hồ không môn không phái vừa dò la tình hình lễ đại thọ.của Trấn Tam Giới. Thì ra, trưởng môn trưởng bối và tinh anh các đại môn phái được Tất Thắng tự mình tiếp đãi trong tháp, còn những đệ tử bình thường thì tập trung ở ngoài sân…

Phía bắc hoa viên là chỗ của phái Côn Luân. Tạng Cẩu nhác thấy bóng của Xích Tùng Tử phía xa, đầu hơi cúi xuống lẩn sang hướng khác.

Rượu qua vài tuần, thì có tiếng trống dồn dập nổi lên như thúc giục. Khách khứa nghe thấy đều đứng dậy cả. Chỉ thấy giữa sân, ngay trước tòa lâu năm tầng hạ nhân trong Tất gia trang đã dựng lên một cái bình đài từ lúc nào.

Cánh cửa sổ ở tầng thứ năm mở toang, sau đó có một bóng người râu tóc trắng như cước xuất hiện bên khung cửa.

“ Chắc là Trấn Tam Giới rồi. ”

Hồ Phiêu Hương khẽ nói.

Nội lực Tạng Cẩu cao hơn, nhãn quang cũng tốt hơn cô bạn mấy phần. Nó thấy đối phương mắt sáng như sao, đôi mày như kiếm, tuy tuổi đã ngoài lục tuần nhưng thần sắc hãy còn quắc thước tinh minh lắm. Được như Tất Thắng ở cái tuổi ấy thực là khó có, nhưng thằng nhỏ lại cho là chuyện bình thường, nên nói:

“ Trông cũng thường mà… ”

Bên cạnh lập tức có những cái bĩu môi, những tiếng xì khinh bỉ, những cái lườm nguýt và cả những tiếng chê bai…

“ Đúng là thiếu niên ưa nói khoác. ”

“ Thùng rỗng kêu to thôi, chấp làm gì? ”

“ Đoán không chừng lúc mày ở cái tuổi ấy không chết queo thì cũng lú lẫn ngớ ngẩn. ”

Thấy người khác cười mình dè bỉu, thằng nhóc càng thấy khó hiểu.

Trong những người nó quen, có ai mà không phải “ gừng càng già càng cay ”, tuổi cao nhưng vẫn tinh minh quắc thước chỉ hơn không kém Tất Thắng? Thằng nhỏ lại không hiểu một chuyện. Những người nó quen, không phải tông sư võ lâm, thì là chí tôn trong sát thủ, không thì cũng là tướng quân trải trăm trận. Đâu có ai là người tầm thường?

Trước khi nó kịp chọc giận quần hào, thì Trấn Tam Giới đã cất giọng sang sảng mà rằng:

“ Chư vị bằng hữu giang hồ, hôm nay đến chung vui đại thọ với lão phu, thật là chuyện khiến người ta cao hứng. Trước tiên, Tất mỗ xin thay mặt cho Tất gia trang cảm tạ mọi người đã đến mừng thọ. Sau là có chuyện muốn thông báo cho các bằng hữu gần xa trên giang hồ cùng hay. ”

Tạng Cẩu rỉ tai Phiêu Hương, nói khẽ:

“ Không biết lão ta muốn nói gì nhỉ? ”

Thằng nhóc biết, nếu có ai có thể đoán được ý định của Tất Thắng, thì đó hẳn là cô bạn của nó.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Tạng Cẩu, Hồ Phiêu Hương vừa nghe bạn hỏi xong, đôi mắt tròn trong veo đã nhìn về phía Tây Nam. Nó còn nhớ nơi đó là cung Tốn, tức là gió. Phiêu Hương bảo nó một lát nữa mà có biến thì cứ theo hướng ấy mà chạy. Bấy giờ phía tây nam đang có mấy chục gã ăn mày ăn vận rách rưới đứng lố nha lố nhố. Tên nào tên nấy trên vai quảy một cái bị vá chằng vá đụp, gậy tre gác trên vai, ánh mắt thì dáo dác láo liên nhìn lên bảo lâu.

“ Chẳng lẽ vì chuyện lệnh tiễn? ”

“ Cứ xem đã rồi tính. ”

Hai đứa nó thấp giọng, trao đổi nhanh mấy câu rồi cùng yên lặng chờ xem biến hóa ra sao.

Trấn Tam Giới chờ quần hào thôi bàn tán, rồi mới hắng giọng, nói:

“ Lão phu đã nghe huynh đệ Cái Bang kể về hai đứa nhãi ranh An Nam. Quả thực coi trời bằng vung, hoành hành bá đạo, không để ai vào mắt. Lão phu nghe thấy mà lộn ruột. Thân là nam nhi, đầu đội trời chân đạp đất, phải có trách nhiệm lấy một thân võ công đền ơn vua nợ nước, há có thể chịu để đám ngoại tộc đè đầu cưỡi cổ!, khi dễ đồng tộc như thế? ”

Chờ những tiếng la ó thóa mạ lắng xuống, lão mới nói tiếp:

“ Lão phu tuy không có võ công cái thế, nhưng bộ xương già này chưa tàn, đã quyết đem sáu mươi tư lộ Bát Quái Thần chưởng ra hưởng ứng lệnh tiễn của Cái Bang. Không biết các vị nghĩ sao??? Có dám theo lão phu chiến trận này??? ”

“ Nguyện theo Tất lão đánh một trận này!!! ”

Quần hào đồng thanh rống giận, tròng mắt tên nào tên nấy long lên sòng sọc, sát khí quyện lên tận đỉnh lầu.

Hai đứa nhóc Tạng Cẩu, Phiêu Hương vì giữ kín thân phận, cũng hô to kêu đánh gọi giết. Nhưng trong thâm tâm hai đứa chỉ mong cái buổi đại thọ này kết thúc cho mau, để chúng còn lên đường đi Nhạn Môn quan cho sớm.

Tất Thắng lại giơ bàn tay, cười giòn:

“ Chuyện thứ hai lão phu muốn công bố, chính là việc truyền thừa. Tất mỗ cũng đã đến cái tuổi thập cổ lai hi, mắt mờ tay chậm. Bát Quái Thần chưởng trong tay ta chỉ e qua vài năm là không thể thấy được ánh hào quang. Thế nên, lão phu muốn nhân một lễ đại thọ, mở hội tỉ võ. Ai mà thắng lão phu sẽ nhận làm thủ tịch đệ tử, dốc lòng chân truyền Bát Quái Thần chưởng. ”

Lời vừa dứt, chung quanh hai đứa nhóc, người ta đã vỡ òa trong tiếng hò reo đầy háo hức.

Phải biết, nó và Phiêu Hương đứng ở khu dành cho những khách giang hồ không môn không phái. Những người này không có căn cơ gốc rễ như đệ tử của đại môn đại phái, giữa chốn giang hồ chẳng khác nào bèo tấm nổi trôi vô định. Thành thử, đối với những người này mà nói, được trở thành đệ tử thân truyền của Tất Thắng chẳng khác nào viên gạch đầu tiên vững chãi, mở ra một cơ hội thay đổi cuộc đời.

Một bầu máu nóng trong tim, ai mà không muốn làm nên một phen đại sự, chọc trời khuấy nước, viết nên một giai thoại trong giang hồ, lưu lại thanh danh giữa trời đất? Có ai đã xông pha giang hồ mà muốn bình bình đạm đạm, tầm thường cả đời?

Trái lại, đệ tử của lục đại phái không tỏ vẻ gì là hào hứng. Trấn Tam Giới tuy là có tiếng tăm, nhưng so với trưởng môn của họ vẫn kém một bậc. Pho Bát Quái Thần chưởng của lão ta tuy lợi hại, cũng khó bằng tuyệt học trấn sơn của họ. Lại nói thời cổ, phản bội sư môn chẳng khác nào tội đại nghịch bất đạo, sẽ bị giang hồ nguyền rủa chê bai cả đời cũng không ngóc được đầu dậy. Chuyện mà được không bù nổi mất như thế, có ai lại chịu đi làm?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »