Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5051 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 147
hồi mười bảy (14)..

❊ ❊ ❊

Minh thành tổ hay tin Trần Ngỗi xưng đế ở Mô Độ, xua binh đánh quân Minh, bèn phong Mộc Thạnh làm chinh di đại tướng quân, đem đại binh từ Vân Nam sang bình định Giao Chỉ.

Đặng Tất hay tin, lập tức cho quân ngày đêm thao binh luyện mã, bó cỏ tích lương chờ quân của Thạnh. Đến nay cũng đã được ngót ba bốn ngày rồi.

“ Mấy vạn binh mã không hề gì cả, đáng sợ là họ Mộc. Hắn là hãn tướng từng đánh bại quân Hồ, kiêu dũng thiện chiến lại lắm mưu, là một đối thủ khó nhằn. ”

Lê Hổ chậm rãi.

Người ngoài có thể không biết, nghĩ Thạnh giống Hồ Đỗ chỉ có sức trâu, đầu óc u tối. Chỉ có người từng ra vào doanh trại quân Minh như Quận Gió mới biết, thực ra sách lược hành quân bảy phần do Mộc Thạnh đề ra. Trương Phụ cũng là tướng giỏi, nhưng lão hơi nhỉnh hơn Thạnh trong chuyện việc đối nhân xử thế, đoán biết nhân tâm.

Thành thử tạo nên hai phong cách đánh trận trái ngược. Mộc Thạnh thường chiếm lấy thế chủ động, khiến đối phương không kịp trở tay. Trương Phụ thì thường ở vào thế phản công. Y tiên liệu trước đường đi nước bước của địch, chuẩn bị sẵn kế sách ứng phó.

Lê Hổ nghĩ thầm:

[ Cũng may ngày trước ở Tây Đô Quận Gió từng nói cho mình bí mật này. ]

Vua trộm cũng dặn, sau này nếu có bậc nhân nghĩa phải đối phó với quân Minh, thì hãy kể bí mật này cho họ nghe.

Sáng hôm sau Lê Hổ đến tìm Trần Ngỗi, kể chuyện này ra, lại bảo y đề phòng cẩn thận. Bấy giờ Đặng Tất lo chăm công nghìn việc, trong điện chỉ còn Nguyễn Cảnh Chân đứng mé hữu của Trần Ngỗi. Số còn lại đều là quan tướng mới chiêu mộ, Lê Hổ chẳng biết một ai.

Nghe cậu kể xong, văn võ bá quan đều chê là chưa hiểu chuyện.

“ Chưa ra sa trường bao giờ, thấy ai mà chả coi là tướng giỏi, hiểm nham… ”

“ Ài, nếu cứ vác đao sẽ thành Quan công, cứ xách kích sẽ thành Lã Bố thì trong thiên hạ còn ai là kẻ tầm thường? ”

Lê Hổ không để tâm tới những tiếng cười nhạo của bọn họ.

Giản Định mới cười, nói:

“ Cậu có điều không biết, thám tử hồi báo thì Thạnh trúng một rìu của Hồ Đỗ, bị chặt đứt một cánh tay khiến chiến lực giảm mạnh. Thế nên ngay cả khi hắn có thành thạo mưu lược như cậu nói cũng không hề gì cả. ”

Nguyễn Cảnh Chân bèn khuyên:

“ Cẩn tắc vô áy náy. Nghĩa quân giờ đã khác xưa, song cũng chớ nên khinh địch. ”

Giản Định bèn xua tay:

“ Đạo quân bắc tiến do con trai của khanh, và con trai của Đặng đại nhân cầm đầu. Lẽ nào khanh không tin tưởng con mình? ”

Nguyễn Cảnh Chân thở dài.

Đặng Dung – con của Đặng Tất và con ông Nguyễn Cảnh Dị đều có thể coi là tướng tài. Nhưng kinh nghiệm còn non, không biết có chống đỡ được tên sói già Mộc Thạnh hay không.

Ba ngày sau…

Quả như y sợ.

Khoái mã truyền tin về, rằng quân Hậu Trần đóng ở Tam Giang và những vùng chung quanh Đông Quan đã bị Mộc Thạnh quét sạch. Tàn binh tứ tán khắp nơi như kiến vỡ tổ, không được mấy người về đến Thanh Nghệ.

“ Thế còn hai vị tướng quân? ”

Trần Ngỗi cũng phải bật nhổm dậy khỏi ghế, sắc mặt lo lắng.

“ Bẩm bệ hạ. Hai vị tướng quân Đặng, Nguyễn vẫn chưa có tung tích gì. Chỉ e… ”

Gã kia ngập ngừng, rồi gúi gằm mặt xuống điện.

“ Đúng! Đúng rồi! Mau… mau cho truyền Hoàng đảo chủ! ”

Bấy giờ Trần Ngỗi mới sực nhớ đến người đã đưa y đến gặp Đặng Tất, Cảnh Chân. Y nghĩ với võ công của vị đảo chủ này, giải cứu hai người Đặng Dung, Cảnh Dị chắc không phải vấn đề.

Thị vệ dạ ran một tiếng, lóc cóc đi ra ngoài.

Trong điện bàn tán lao xao, duy có Nguyễn Cảnh Chân là trầm mặc không nói lấy một lời. Văn võ bá quan thấy y trầm ổn như bức tượng, con trai bặt vô âm tín cũng không hề nao núng, không khỏi vừa nể vừa sợ.

Chỉ có Nguyễn Cảnh Chân là mãi loay hoay với ý nghĩ:

[ Nếu thằng Dị bị bắt thì phải làm sao?? Nếu trận tới chúng lấy nó làm con tin thì phải đánh thế nào để vẹn cả đôi đường? Vạn nhất chỉ có thể chọn một, thì nên bỏ bên nào buông bên nào? ]

Hổ dữ không ăn thịt con, còn con người thì sao???

Than ôi sao mà so sánh cho nổi? Con hổ nó có phải gánh vác trọng trách cứu nước, giúp dân như con người đâu? Con hổ nó chỉ biết đến nó, đâu có giống con người ngoài tính vị kỷ còn có cả tính vị tha? Bản chất đã khác, đành đồng sao cho nổi?

Thế rốt cuộc bên nào nặng? Bên nào nhẹ?? Người ngoài cuộc hẳn sẽ nói: “ vì nghĩa quên thân ”. Nghe thì hay lắm… nhưng phải đến lúc đứng trong hoàn cảnh ấy mới thấy một chữ “ vị tha ” khó như thế nào.

Cuối cùng vẫn phải xem vào một chữ tâm.

Cách đại điện không xa, có ba gian nhà gỗ nằm giữa rừng tre um tùm.

Bấy giờ có một nam một nữ, trông đã có vẻ luống tuổi, ngồi trước hiên nhà. Nam thổi sáo, nữ gảy đàn, có vẻ thanh bình lạ thường.

Tựa vào gốc cây là một trung niên. Mái tóc y chỗ bạc chỗ đen, hai mai tóc thật dài chấm vào hộ vai đầu cá. Ăn diện cái kiểu văn không ra văn, võ chẳng ra võ này, ngoại trừ Hoàng đảo chủ ra thì còn ai nữa?

Đảo chủ nhắm mắt, tai lắng nghe điệu hoà tấu, trên gương mặt khi thì bình thản, lúc thì nhăn lại vẻ sầu đau.

Đôi vợ chồng vẫn đàn sáo như không ngó ngàng đến y.

Lạ thay. Hai người đều không biết võ công, đảo chủ chỉ cần hơi nổi giận, ắt sẽ lấy được mạng cả hai. Nhưng y không hề động thủ.

Hai người cũng chẳng động dung.

Tin tức tựa sét đánh Hoàng đảo chủ truyền tới… với họ cũng như gió thoảng.

Rốt cuộc.

Đảo chủ gầm lên một tiếng, thanh âm hung hãn như sóng thần quất vào bờ đá. Chỉ nghe tạch một tiếng, dây đàn bầu đã đứt lìa, còn ống sáo cũng vỡ toè cả một đầu.

Thế rồi y thẫn thờ cả người, ngồi sụp xuống…

“ Ta thực sự không hiểu. ”

Thấy y cứ mãi lẩm bẩm, người nam bèn tiến tới, kéo dậy.

“ Tấm lòng của hai người dành cho nhau, họ Hoàng này sớm đã hiểu. Nhưng cái ta không hiểu, là sự tin tưởng đó… Mù quáng như vậy ư? ”

Nói rồi nhìn sang phía người nữ.

Câu nói của y không đầu, không cuối, người ngoài chẳng thể hiểu nổi. Y cũng không có ý định để ai, ngoại trừ đôi vợ chồng kia, nghe hiểu.

Người phụ nữ mới đứng dậy, nhẹ giọng:

“ Quả thực, nếu chỉ có mình anh Tất, thiếp đây cũng không dám tin vào chuyện đứa con còn mạng về gặp mẹ nó. Nhưng có anh thì khác. ”

Hoàng đảo chủ cười.

Cười rất thê lương.

Đặng Tất cũng thở dài, khuyên:

“ Anh Hoá. Em nói thật. Với tài năng nhân phẩm của anh, kiếm một cô gái tốt không khó. Sao cứ phải làm khổ mình? ”

Suốt nhiều năm y đã khuyên Hoàng Thiên Hoá – đảo chủ đảo Bạch Long – rất nhiều lần. Nhưng y chẳng hề lung lay.

Hoàng đảo chủ nói:

“ Cô ấy với cậu ra sao, với tôi cũng như vậy. Chẳng lẽ cậu còn không hiểu? ”

Đặng Tất thở dài:

“ Đúng. Em lại nói sai. Dù ngoài kia có mấy trăm, mấy ngàn tài nữ tốt hơn xếp hàng… em cũng không chọn ai khác. ”

Hoàng Thiên Hoá phủi áo đứng dậy, gác gươm lên vai, nói vọng ra sau:

“ Sư muội, đệ muội… hai người cứ yên tâm. Chuyện của thằng nhỏ để đó ta lo. ”

Y không ngoái đầu, thoắt cái đã biến mất nơi hàng rào. Cổng còn chưa kịp đóng, cứ lung la lung lay, cót ca cót két mãi thôi.

Ba người đều hiểu vì sao y không ngoái đầu lại.

Đặng Tất quay sang, vỗ vai vợ, nhủ:

“ Muốn khóc thì cứ khóc đi. ”

Bà Phạm Kim Chi không nín nổi nữa, tiếng nấc ứ nghẹn ở cổ bật ra thành tiếng khóc:

“ Mình ơi. Em cứ có cảm giác chúng ta lợi dụng tình cảm của sư huynh, mấy năm nay chẳng thể nào yên. ”

“ Aizz… Thật không ngờ. Vì một chữ tình, đại sư huynh văn võ toàn tài lại bị đuổi cổ khỏi môn phái. Cũng lại vì chữ tình? kẻ bị trục xuất khỏi sư môn lại là người chưa từng từ bỏ hi vọng tìm kiếm sư phụ suốt hai mươi năm. Ôi… anh Hoá chẳng phải si tình, mà là điên vì tình rồi. ”

Nói rồi Đặng Tất lại nhìn vợ một cái, hỏi khẽ:

“ Nếu năm đó không phải vì lời thề với cha, liệu em có đến với anh Hoá?! ”

Bà Phạm Kim Chi nhắm mắt, từ từ thuật lại chuyện quá khứ.

Năm đó, cha bà, cũng là sư phụ của Hoàng đảo chủ: một trong hai võ lâm chí tôn thời bấy giờ là Hoả Công đã bắt con gái thề rằng không bao giờ được đến với thứ phản đồ Hoàng Thiên Hoá.

Nguyên nhân? Hoàng Thiên Hoá và Phạm Kim Chi từng không giữ lễ, ăn cơm trước kẻng với nhau.

Hoàng đảo chủ vốn là người cao ngạo. Ông ta thề sẽ tự thành một phái, dùng võ công chính mình tự sáng tạo ra đánh bại sư phụ để ông rút lại lời thề, rồi đường đường rước Phạm Kim Chi về làm vợ.

Thế nhưng lời hứa chưa kịp hoàn thành, Hoả Công mất tích. Đến giờ đã hai mươi mấy năm.

Đệ tử trong môn phái tứ tán khắp nơi, ai cũng tự xưng là được trân chuyền của Hoả Công. Thế rồi đánh lẫn nhau, đánh cả với đồ đệ của Băng Bà.

Bản thân Phạm Kim Chi vì tìm cha cũng bị cuốn vào tranh đấu chốn giang hồ, suýt nữa thì mất mạng. Sau cùng mới được Đặng Tất cứu sống, trao thân gửi phận.

Đêm hai người nên vợ nên chồng, Hoàng Thiên Hoá tìm tới, bàn tay đầy máu. Té ra y đã thay sư phụ giết hết lũ lấy danh nghĩa của Hoả Công làm những chuyện thương thiên hại lí.

Thật nực cười. Kẻ bị trục xuất khỏi sư môn, tự thề sẽ đánh bại sư phụ mình, hoá ra lại luôn là người kính trọng ông nhất.

Y chứng kiến tất cả.

Rèm hoa, pháo trúc, mâm cỗ gia tiên… từng thứ từng thứ đều như dao đâm vào lòng, cứa vào tim.

Nổi điên, Hoàng Thiên Hoá bèn cười nhạo. Rằng Đặng Tất có mắt như mù, lấy người đàn bà đã trao thân cho y. Phạm Kim Chi nổi giận bật khóc, gương mặt trắng bệt đi. Hoàng Thiên Hoá như kẻ vô cảm, chẳng thèm nhìn nàng ta lấy một cái.

Lúc ấy Đặng Tất mới lên tiếng:

“ Tôi kính anh là sư huynh của Kim Chi, mới nhịn anh mang đôi tay đầy máu vào tân phòng hô hô hoán hoán không đuổi khách. Giờ thì mời anh cút, chuyện của vợ chồng tôi chẳng cần anh lo? ”

“ Ngươi không để ý? ”

Hoàng Thiên Hoá nhấn từng chữ. Giọng y đã run lên từng cơn.

“ Đặng Tất này chẳng phải thứ hủ Nho! Người tôi cưới là cô ấy, vì chúng tôi hợp bụng hợp dạ, chẳng phải vì vệt máu đào ấy đâu! ”

Phạm Kim Chi tưởng y sẽ nổi xung thiên, bèn đứng ra chắn cho chồng. Nàng ta biết sư huynh vốn là người nóng nảy, cao ngạo. Chuyện hôm nay đối với y mà nói, chẳng khác nào cái tát vào mặt.

Hoàng Thiên Hoá thấy nàng ta che cho Đặng Tất, sát ý tiêu tan, chỉ có ruột gan là quặn đau từng cơn từng cơn một. Y thở dài:

“ Mừng cho em lấy được tấm chồng tử tế. Quà cưới ta sẽ gửi sau. ”

Chuyện cũ kết thúc theo bóng lưng xa dần của Hoàng Thiên Hoá.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »