Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4988 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 172
hồi mười chín (7)..

❊ ❊ ❊

Nhưng mới nghĩ đến đó thôi, Hoàng Phúc đã chép miệng nghĩ thầm:

[ Tên sư già đó bị gông chặt các đại huyệt, lại liên tục trúng phải thuốc mê trộn trong đồ ăn. Đừng nói là vận công, đến đi đứng bình thường cũng thấy toàn thân mệt mỏi muốn ngủ. Người như thế còn có thể phá gông được hay sao?? ]

Quả thực, theo lẽ thường mà nói, sắp xếp của Hoàng Phúc và Mộc Thạnh không hề có dù chỉ là một chút sơ hở. Thực xứng là châu liền bích lạc, thiên y vô phùng.

Thế nhưng…

Áo trời liền chỉ không thấy đâu, nhưng một tấm cà sa rách bươm thì đã phất qua mặt Hoàng Phúc một cái, chẳng khác nào một cái tát vừa kêu vừa mạnh vào mặt lão.

Người vừa xuất hiện… chính là Khiếu Hoá Tăng!

Ông còn mang theo một người đàn ông, trông qua thì cỡ tam tuần.

Ấy chính là Đặng Dung!

Trở lại một canh giờ sau, trên đỉnh núi Dục Thuý.

Hoàng Phúc tay nắm hai thanh đao, xông qua chiến địa, chém bạt cả ngọn lửa để tiếp ứng. Cũng may thế lửa mới lan, bằng không lão có tài giỏi mấy cũng đành chịu.

Pháo gầm gió thổi…

Hoàng Phúc thấy chủ tướng mặt đen nhẻm, tứ phía xác người la liệt, binh tướng ai nấy ôm đầu hoảng loạn co cụm lại một chỗ thì nhíu mày, nhìn sang Mộc Thạnh. Y không nói gì, cũng không biểu lộ cảm xúc gì trên gương mặt già. Chỉ có đôi mắt, chỉ một ánh mắt.

Mộc Thạnh thở dài, nói:

“ Ba quân… mỗi người nhổ một bãi nước bọt lên người ta, mau!! ”

Lữ Nghị cả kinh, hỏi:

“ Định làm thế thật sao? ”

“ Nước để cả ở dưới thuyền! Chẳng lẽ để chúng nó đái lên đầu ta?? ”

Mộc Thạnh nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt bắn về phía thi thể của Trần Triệu Cơ càng thêm ác liệt.

Lão bị hoả dược bắn đầy mặt. Áo quần y giáp có thể thay bớt, nhưng chả lẽ lột da mặt xuống cho đành??? Nước đều để dưới thuyền, không mang theo khi đánh lên núi. Thành ra, muốn rửa sạch đống thuốc súng trên mặt, chỉ có hai cách duy nhất. Một là nước tiểu. Cách còn lại ấy chính là nước bọt.

“ Quân lệnh như sơn!! Huống hồ bây giờ là lúc phi thường! Chẳng lẽ ta nhỏ mọn đến nỗi chấp nhặt các ngươi chuyện ấy?? Mau!!! ”

Mộc Thạnh gần như gầm lên.

Chưa bao giờ! Chưa bao giờ lão phải chịu cái nỗi nhục nào lớn đến thế này!

Mấy chục binh sĩ đứng chung quanh dạ ran, sau đó mỗi người một ngụm nước bọt, nhổ thẳng vào mặt Mộc Thạnh.

Rồi đến nhóm thứ hai, thứ ba…

Mộc Thạnh đứng đơ ra như tượng, yên lặng chịu đựng từng chút từng chút nước bọt văng lên hai gò má. Sự kinh tởm hoá thành cơn rùng mình, đổ dọc sống lưng lão như thể một dòng điện vừa mới xẹt qua.

“ Đủ rồi! ”

Vừa nén cơn lợm mửa đã dâng tới cuống họng, lão vừa gầm lên, lại lấy tay chét đống nước bọt ấy khắp khuôn mặt. Nước rửa trôi bớt thuốc súng đi.

Hoàng Phúc lại xé vạt áo, bọc kín hết đầu Mộc Thạnh lại chỉ trừ đôi mắt. Làm xong hết thảy, lão mới hét lên:

“ Xông ra ngoài! ”

Có Hoàng Phúc dẫn đầu, quân Minh rốt cuộc cũng phá được vòng vây bủa của quân Hậu Trần. Cả đám tàn quân cuống cuồng chạy xuống núi, kéo nhau xuống thuyền, lục đục chèo ngược vào bờ bắc sông Đáy. Pháo của quân Hậu Trần bắn đuổi theo rát rạt, đánh chìm mấy thuyền lớn liền. Cơ man không biết có bao nhiêu quân Minh chết vùi xác dưới nước sông cuồn cuộn.

Đến chừng giữa sông, thì pháo của quân Hậu Trần không bắn với theo được nữa. Quân tướng nhà minh mới có dịp thở một hơi. Ai nấy trượt dài xuống sàn tàu, chân mềm ra như cọng bún, cả người rã rời chẳng muốn đứng dậy.

Mộc Thạnh trông còn thảm hơn. Lông tóc trên đầu lão chỗ thì bị hun cho khô cong cả, xỉn màu. Chỗ thì cháy nham cháy nhỏ, mảng đen mảng trắng. Mộc Thạnh bây giờ trông chẳng còn giống một nguyên soái nữa.

Quân Hậu Trần nhìn nhau, ngơ ngác hỏi:

“ Thắng rồi sao? ”

Nói đoạn, tiếng khí giới rơi lên mặt đá từng hồi, từng hồi. Lúc đầu còn lác đác, nhưng sau nghe lồng lộng, dồn dập không khác gì sóng trên sông Đáy.

“ Thắng rồi!!!! ”

Không biết do ai khởi xướng, nhưng tiếng reo hò đã lan ra khắp mấy cánh quân Hậu Trần chẳng khác gì một thứ dịch bệnh. Nó lây cho cả núi rừng, khiến cho người ta tưởng như từng hòn đá nhành hoa cũng đều đang mặc sức mà rống lên. Âm thanh núi rừng rung chuyển dội vào mặt sông, vang động tưởng như còn mạnh mẽ hơn đạn pháo.

Hồn người hoà vào hồn núi hồn sông, cùng cất cao tiếng hét, khiến cho trời long đất lở, mặt trời kia như cũng phải bớt chói chang lại, nhường ánh hào quang cho ngọn lửa bốc cao trên đỉnh núi Dục Thuý.

Một năm qua đối với nghĩa quân mà nói, dài như mấy trăm năm. Không ngày nào là không phải lo toan nơm nớp, không khắc nào là không hừng hực căm hờn. Chạy trối chạy chết khỏi lưỡi đao quân giặc, trốn chui trốn nhủi thoát mũi kiếm kẻ thù. Một năm trời, đánh rồi chết, rồi lại đánh. Máu đổ một dòng đón Đầu Trâu Mặt Ngựa, lệ rơi hai hàng tiễn bè bạn người thân. Thế nhưng quân Minh thì vẫn cứ sừng sững, vẫn cứ đập tan hết bao nhiêu cố gắng của họ.

Để rồi hôm nay…

Tất cả cảm xúc nghĩa quân đè nén trong lòng bộc phát, phun trào, vỡ tung thành tiếng hét rền vang tựa sấm gầm, chấn động như sét nổ. Một tiếng hét khải hoàn, một câu ca thắng trận, để cho trời biết đất hay…

Rằng Mộc Thạnh đã bại.

Rằng quân Đại Việt đã…

Thắngggggggggggg!!!!!!!!!

Trên thuyền quân Minh…

Mộc Thạnh lúc này mới để ý, thấy khí tức của Hoàng Phúc hơi hỗn loạn, bèn hỏi:

“ Tướng quân bị thương lúc nào?? ”

Hoàng Phúc xua tay, nói:

“ Đội ơn vương gia đã hỏi thăm. Chút thương thế nho nhỏ này không làm gì Hoàng Phúc này được đâu. ”

“ Vậy là tù binh đã trốn thoát. ”

Mộc Thạnh nghe xong, bèn thở dài.

Hoàng Phúc cũng đành nói:

“ Không dám giấu vương gia, là do mạt tướng tắc trách. ”

“ Không phải lỗi của tướng quân. Tên Trần Triệu Cơ dùng khổ nhục kế, trá hàng trà trộn vào quân ta. Đến cả ta cũng mắc lừa, tin nhầm hắn. ”

Đúng lúc này, Lữ Nghị chợt lên tiếng:

“ Bẩm vương gia. Hôm trước tên Triệu Cơ đến gặp mạt tướng, nói rằng muốn khuyên hàng lão sư ăn mày. Hắn có chém bốn kiếm vào cũi. Lẽ nào... ”

Hoàng Phúc nghe đến đây, chợt tỉnh ngộ, bàn tay xoè thành trảo chộp ngay vào mạn thuyền. Chỉ nghe rắc một cái, năm ngón tay như thép nguội dễ dàng đâm thủng lớp gỗ dày cả tấc. Lão rít lên qua kẽ răng:

“ Thôi đúng rồi. Tên Triệu Cơ bôi thuốc giải mê dược lên kiếm, rồi chém vào cũi sắt. Chẳng những khiến cũi yếu đi một chút, còn khiến tên Khiếu Hoá tỉnh lại. Hắn phá được lồng sắt... công không nhỏ là của ngươi đấy họ Lữ! ”

“ Tướng... tướng quân không thể nói thế... ”

“ Còn cãi??? Chuyện quan trọng như thế, sao không báo lại ngay??? ”

Hoàng Phúc gầm lên, cặp mắt long sòng sọc như sắp giết người.

Lữ Nghị thấy lão ta động nộ, mặt cắt không còn chút máu, lá gan lập tức ngót lại quá nửa.

“ Mạt... mạt tướng nghĩ... cũi sắt tinh luyện như thế, sức lực Trần Triệu Cơ được mấy nả mà phá nổi? Thế nên mới... ”

“ Võ công thằng sư cọ ấy còn trên cả ta! Chỉ cần song sắt yếu đi một li, hắn cũng phá được! Ta đã bảo phải hết sức cẩn thận canh phòng, vậy mà ngươi... ”

“ Thôi đủ rồi. ”

Mộc Thạnh nhìn về toà núi Dục Thuý ở phía xa, nói:

“ Thua là thua! Giờ không phải là lúc để đổ tội lẫn nhau! Hoàng tướng quân, ta biết ngài có lòng tự tôn của võ giả. Nhưng nước Nam kì nhân dị sĩ không ít, chớ có coi thường! ”

“ Vương gia dạy rất phải. Chúng mạt tướng xin lĩnh tội. ”

Hoàng Phúc cúi đầu, cắn răng nén vết thương xuống. Lão đưa tay lên bưng kín ngực trái, như thể cố che một dấu quyền đỏ ửng to bằng miệng bát in hằn ở chỗ hai xương sườn. Lão không khỏi nhớ lại chuyện lúc trước ở bên sông.

Mộc Thạnh đến ngồi xuống cạnh lão, âm trầm:

“ Hoàng tướng quân, phiền ông kể lại rõ ngọn nguồn cho ta nghe. ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »