Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 161
hồi mười tám (11)..

❊ ❊ ❊

Bốn phía vắng teo, có thể nghe thấy cả tiếng lá rơi nghiêng bên thềm nhà. Trong làng chẳng có lấy một chút hơi người, tưởng chừng như ngôi làng ma.

Lưu Tuấn phái một tốp hàng binh cỡ mấy trăm người dẫn đường vào làng. Những kẻ này quá nửa là binh tướng của Mạc Thúy, theo hầu quân Minh từ lúc chúng mới tràn sang. Trên tay nhuốm không biết bao nhiêu máu người vô tội.

“ Chắc chúng nó sợ mình chạy cả rồi. ”

“ Lũ ô hợp của Trần Ngỗi toàn một lũ nhát cáy có gì mà đáng sợ đâu? Nhưng không trách chúng được. Là ta ta cũng làm thế. ”

“ Đúng! Đối đầu với thiên triều khác gì trứng chọi với đá? ”

“ Ta thấy phải khen chúng thông minh mới phải. ”

Cả lũ vừa đi, vừa nói chuyện, rồi cười phá lên ra chiều khoái trá lắm.

“ Mẹ kiếp! Cái lũ mất tổ mất tông này dám chửi ta? ”

Lê Hổ thấy ông trung niên râu rậm nấp bên cạnh nhoái người dậy định xông ra liều mạng, bèn vận lực giữ chặt, lại đánh mắt ra hiệu cho các toán phục binh khác không được lỗ mãng.

“ Tướng quân, ngài thả lão ra. Hôm nay ta phải đánh cho chúng nó không ra hình người nữa mới hả giận! ”

Lê Hổ gằn lên:

“ Chúng cố tình chọc tức để ta xông ra đấy. Bọn này đông hơn, không đánh bất thình lình không thắng nổi chúng nó đâu. Ông cứ coi đấy là mấy con mụ chanh chua chửi đổng vì mất gà là được. ”

Ông râu xồm bèn ngồi xuống lại, thở ra:

“ Tướng quân nói đúng. Bọn ta đúng là cái lũ đầu óc ngu si, tứ chi phát triển. Suýt thì lỗ mãng hỏng việc. ”

Lê Hổ gật đầu, rồi nghĩ thầm:

[ Hỏng bét. Gặp phải hãn tướng rồi. ]

Quả nhiên, Lưu Tuấn và quân của hắn dễ dàng phát hiện dấu vết đất mới đào, nhẹ nhàng tránh được hố bẫy, hầm chông của quân Lê Hổ. Hắn lại cho hàng quân hết chửi bới, rồi khuyên hàng, lại chuyển qua đe dọa. Mục đích không gì ngoài lung lay lòng quân của cánh quân dưới tay Lê Hổ. Thấy quân Minh đông như kiến cỏ, không thiếu người bắt đầu sinh lòng thoái chí.

Lê Hổ bị ép đến đường cùng, không thể không xua quân ra đánh.

Nếu đợi quân Minh phá hết bẫy chông rồi mới túa ra, e rằng lúc ấy lòng tâm lỏng lẻo, các lộ nghĩa binh sinh ra do dự, thì không thể đánh được nữa.

[ Khốn thật. Đáng ra đám hố bẫy, hầm chông còn giữ chân hắn được thêm một lúc nữa. ]

Lê Hổ không thể không thừa nhận.

So với tên chủ quản cậu từng đối đầu mấy tháng trước ở Khoái Châu, Lưu Tuấn thực sự giỏi hơn mấy chục lần.

[ Liệu... liệu mình có thắng nổi hắn không? ]

Bất giác, trước mắt Lê Hổ hiện lên khung cảnh ở Hóa châu. Lửa cháy, ăn lẹm vào cả những tử thi vốn dĩ đã chẳng còn vẹn nguyên. Dưới đất, lem nhem một đống máu lẫn bùn đen. Trên trời, đìu hiu ngàn cơn gió quện mùi tanh. Lê Hổ đứng giữa cánh đồng toàn là thi thể, lưỡi đao vẫn cắm ngập trong cổ họng tên chủ quản. Xa xa, tiếng vó ngựa dồn dập lui xa dần.

Cậu chàng đứng. Đứng và chờ. Chờ tiếng hân hoan reo hò. Chờ cái vỗ vai thân thiết sau mỗi lần khuân đá, vác cây, đào đất... Nhưng hơi ấm nơi bàn tay chai sần đâu chẳng thấy, chỉ có những cơn gió ngoài đồng hoang mang hơi máu quật liên tiếp vào lưng áo, gợi Lê Hổ nhớ về sự thật phũ phàng.

Chẳng còn ai sống cả...

Hai gối Hổ chạm đất.

Quỳ xuống ư? Không bằng nói là ngã gục. Máu lẫn với bùn đen bốc lên hơi tanh, theo gió âm tào thấm vào từng kẽ da thớ thịt, khiến xương cốt toàn thân Lê Hổ mềm nhũn đi như cọng bún.

Chiến thắng ư? Thắng rồi đấy…

Đổi lại được gì???

Đồng thây, núi xác. Bập bùng xa xa, là ngôi làng vẫn đang cháy dở.

Lê Hổ ngồi đấy, không lê một bước.

Ánh lửa đánh động quân Minh đóng trú ở các làng khác. Chẳng mấy chốc đã có gần trăm bộ binh đổ xuống chi viện.

Cuối cùng, Phạm Ngũ Thư đánh thủng cánh viện quân của quân Minh, cứu cậu chàng đi.

Tiếng người xung trận đánh thức Lê Hổ khỏi hồi ức. Cậu đứng dậy trên mái nhà đang nấp, gió thổi lồng lộng sau lưng...

“ Giết!! ”

Tức thì, một trận mưa tên phóng vút đi như sao trời, giáng mạnh xuống đầu quân Minh, biến mấy chục kẻ xấu số thành con nhím. Lực tên bắn mạnh đến độ, những mũi bắn trượt cắm xuống đất ngập cả ngón tay.

Quân Minh nhìn kỹ những mũi tên, lại cười gằn vẻ chủ quan.

Chỉ có Lưu Tuấn múa kiếm gạt gãy một mũi, lại vươn chưởng chộp một mũi khác đưa lên ngắm thật kỹ. Chỉ thấy ấy cũng là loại tên tre đơn giản, một đầu được vót nhọn chứ không có sắt thép gì như mấy mũi tên cắm dưới đất.

Cái thứ này đáng lẽ phải vừa nhẹ vừa yếu, có găm trúng người cũng không đáng sợ lắm, trừ phi những nơi yếu hại như yết hầu hay mi tâm trúng tên thì không nói.

Nhưng hắn lại để ý thấy trên đầu nhọn của mũi tên bám một thứ gì nhão nhão như bùn, màu nâu vàng, lại bốc lên nồng nặc mùi xú uế.

Ông trung niên râu rậm ôm bụng cười phá lên:

“ Này lũ giặc mọi, thấy mùi tên cứt trâu có ngon không? ”

Thời xưa, ngoài rơm rạ người ta cũng hay lấy phân phơi khô làm chất đốt. Thành thử trong ngôi làng hẻo lánh này, phân chó phân trâu không thiếu lắm. Nếu bôi thứ này lên đầu ngọn chông, hay đầu mũi tên, thì vết thương rất dễ nhiễm trùng. Nhất là thời cổ y tế không phát triển.

Lưu Tuấn nghe phiên dịch, gầm lên:

“ Lũ An Nam đúng chỉ giỏi mưu hèn chước bẩn! Giết!! ”

Quân Minh hung hãn khuơ gươm giáo, xung phong về phía làng. Đứa thì nghiêng mộc giơ khiên che cho đồng bọn. Kẻ được che chắn lại múa đao lộng kiếm gạt bớt mưa tên giáng xuống đầu.

Song quân Minh vốn đông, con đường độc đạo lại khiến toàn trận kéo dài ra như con rắn. Quân Hậu Trần nhắm mắt vung nỏ mà bắn bừa, có không ít kẻ trúng phải tên bẩn.

Nói đi cũng phải nói lại. Quân Minh quá đông, mà quân của Lê Hổ thì ít ỏi, khí giới cũng không có nhiều để mà phung phí. Đợi đến lúc quân Minh kéo đến nửa con đường thì tên cạn.

Lê Hổ thấy vậy, nhưng không hoảng hốt. Cậu chỉ nắm chặt quả đấm đang giương cao, ra hiệu cho ba quân chuẩn bị sẵn sàng.

Nói đoạn, cậu chàng tuốt cây hổ đầu đao, quát:

“ Trụ vững! Giết! ”

Quân Hậu Trần dạ ran, lập tức lấy cột kèo bàn ghế giường tủ lấy trong nhà dân ra ném vào đầu quân Minh. Song quân địch cũng chẳng vừa. Chúng cứ tay kiếm tay đua vung mạnh là giường tủ, nồi niêu quăng xuống thi nhau vỡ vụn.

Đường vốn đã nhỏ hẹp khó đi, càng chém chỉ càng khiến mặt đất thêm gồ ghề khó đi.

Nhưng cũng chỉ được một chốc ngắn. Đám lính tiên phong thấy thế, bèn lật đao kiếm, không chém thẳng nửa mà đẩy bạt nồi bát sang luỹ tre hai bên. Bàn ghế thì chúng dùng khiên quẳng sang ven đường.

“ Giết!!! ”

Quân Minh đạp tung lớp rào thấp, xộc vào làng.

Làng nhỏ vốn chẳng có gì, những hàng rào rải rác này là Lê Hổ cho người nhổ từ nhà dân, đem ra kháng địch.

Những cung thủ nấp trên mái nhà khi thấy quân Minh, vội vàng tụt xuống, vừa lui vừa bắn trả tên ngược lại.

Quân Minh khoẻ hơn một bậc, nếu không phải bị lớp rào gỗ ngăn cản chút đỉnh thì những người này đã chết hết.

Song…

Đạp ngã rào rồi, quân Minh hung hãn nhào lên, chỉ sải mấy bước chân là đuổi kịp. Gươm gõ lên khiên mộc ầm ầm, hoà lẫn cũng tiếng chân rầm rập, nghe mà doạ người.

Xoạt!!!

Lần đầu tiên trong hôm nay, lưỡi đao thấy máu.

Nhưng tuyệt nhiên sẽ không phải lần cuối cùng.

Chỉ thấy, cung thủ Hậu Trần chẳng thèm lui bước nữa. Ai nấy vứt cung ném tên, rút gươm ra nhào vào liều mạng với quân Minh. Tiếng hét vọng lên tận đỉnh núi Thuý.

Kết cục cũng chỉ có một.

Đó là nhát chém ngay cần cổ.

Tiếng cười, tiếng khóc, tiếng gào la lẫn lộn vào nhau.

Khi người ta say, người ta cũng cười khóc gào thét mất kiểm soát như vậy.

Hôm nay, những người này cũng say.

Họ say men chiến trường, ủ bằng mùi máu tanh nồng và hơi thép lạnh toát.

Lúc tiếng kiếm đao va chạm ngưng lại…

Nằm la liệt dưới đất chỉ có xác người còn ấm.

Chẳng phân biệt được địch ta, bắc nam, những kẻ say máu lừng lững bước qua những con đường tử thi vất vưởng mà tiến lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »