Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 7974 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 48
tôi cứ muốn đi, cô ngăn được tôi sao.

❊ ❊ ❊

Cô hít một hơi thật sâu không khí mới mẻ, nhìn tường rào gần trong gang tấc này, chỉ cảm thấy cách tự do rất gần, khóe miệng tràn ra nụ cười ngọt ngào lại tự tin.

Lần nữa xác nhận, không ai.

“A! Rốt cuộc được tự do!” Hơn ba tháng nay lần duy nhất Hoắc Nhĩ Phi vui mừng đến nhảy lên.

Bởi vì căn phòng đột nhiên sụp đổ, gạch chất đống trên đất rất loạn, Hoắc Nhĩ Phi chỉ có thể cẩn thận đi ở phía trên, tránh ngã xuống.

Lúc cô đang chuẩn bị leo tường, một giọng nói rất quen thuộc vang lên sau lưng.

“Tôi nói cô lén la lén lút chạy tới đây làm gì, nói ngắm hoa, cũng chỉ có chút cỏ dại; nói ngắm phong cảnh, cũng chỉ là một đống hoang tàn.” An Tình Hủy ở sau lưng cô âm trầm nói.

Có đánh chết Hoắc Nhĩ Phi cũng không nghĩ tới An Tình Hủy lại theo dõi mình tới đây, quay đầu lại vẻ mặt đề phòng nhìn An Tình Hủy, người phụ nữ này! Sao lại như oan hồn không siêu thoát, luôn gây khó dễ cho cô!

“Tôi muốn không ở đây, không đúng khẩu vị của cô sao? Sao cô không giả bộ như không nhìn thấy tôi.” Hoắc Nhĩ Phi chỉ hy vọng mình có thể thuyết phục được cô ta.

“Đúng là như vậy, tôi vô cùng hy vọng nhị thiếu có thể đuổi cô đi, nhưng tôi cũng không hy vọng cô có thể dễ dàng trốn thoát như vậy.” An Tình Hủy cười đến rất không có ý tốt.

Nghe hai câu trước của cô ta, trong lòng Hoắc Nhĩ Phi thật sự vui mừng, cho rằng cô ta sẽ làm như không thấy mình, nhưng sau khi nghe câu phía sau thì biết rõ người phụ nữ An Tình Hủy này không tốt bụng như vậy, cô ta muốn thấy trò cười của mình.

Vì vậy, thay đổi chiến lược, “Rốt cuộc cô muốn thế nào, dù sao hôm nay tôi tuyệt đối phải đi, tôi cho rằng cô là người thông minh, thì ra không gì hơn cái này. Tôi đi chỉ có tốt cho cô, không phải cô vẫn muốn trở thành chuyên sủng của ác ma kia sao? Sau khi tôi đi, cơ hội của cô đến rồi.”

“Cô nói ngược lại nghe diễn kịch còn tốt hơn, hôm nay nếu cô chạy, chúng tôi còn sống nổi sao? Nhị thiếu sẽ phát tiết tất cả tức giận lên người chúng tôi, có lẽ, tôi sẽ bị ném ra ngoài ngay lập tức, ngay cả đường chống lại cũng không có.” An Tình Hủy cười lạnh, quả nhiên canh chừng Hoắc Nhĩ Phi không sai, cô đã cảm thấy kỳ quái, sao gần đây cô ta khéo léo như vậy, hơn nữa thích đi dạo lung tung trong sân, thì ra mưu đồ đã lâu.

“Thật ra thì, chúng ta có thể cùng nhau chạy trốn, chẳng lẽ cô không khát vọng tự do sao?” Nếu như vậy cũng không thông thì chỉ có thể dùng tự do tới hấp dẫn cô ta.

“Tự do? Tự do là thứ gì? Có thể coi như cơm ăn? Hay có thể coi như quần áo? Hoặc là có thể coi như nhà ở?” Giọng An Tình Hủy mang theo giễu cợt, trong mắt hoàn toàn lạnh lẽo.

Hoắc Nhĩ Phi cũng bị giọng nói của cô ta làm tắc nghẹn, ngay cả tự do cũng không muốn? Rốt cuộc An Tình Hủy cô ta sinh ra như thế nào, mới có thể để cho cô ta tiêu cực với cuộc sống như thế?

Hoắc Nhĩ Phi thật sự không hiểu, “Cô không có người thân sao?”

“Người nhà? Bản thân ra đời, cũng chưa từng có khái niệm người nhà!” An Tình Hủy nói rất thản nhiên.

“Cô là trẻ mồ côi?”

“Tôi không cần cô đồng tình, coi như tôi là trẻ mồ côi cũng có thể sống rất khá, cuộc sống như thế nào có lợi cho mình thì làm thế đó, luôn là nguyên tắc làm người của tôi. Mà hôm nay, tôi cũng nhất định không để cho cô chạy trốn, thứ cô càng khát khao, tôi càng không để cho cô có được.” An Tình Hủy cười đến rất lạnh lùng.

Mới vừa rồi Hoắc Nhĩ Phi còn có chút đồng tình với An Tình Hủy, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng của cô ta thì tan thành mây khói, cô thật sự nghĩ không thông, sao ý tưởng của người phụ nữ này lại quái dị như thế!

“Tôi cứ muốn đi, cô ngăn được tôi sao?” Giọng Hoắc Nhĩ Phi rất quật cường, nói xong định leo tường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »