Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 7889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 27
lạc đường dẫn đến một loạt chuyện mất mặt.

❊ ❊ ❊

Không tìm được đường thì không tìm, coi như tham quan miễn phí một vòng cũng không tồi, nghĩ như vậy, cô đi dạo lung tung trong khu nhà cao cấp, hai người đàn ông sau lưng theo như hình với bóng, Hoắc Nhĩ Phi coi bọn họ như không khí.

“Anh nhanh lên một chút! Phía dưới người ta đã rất ướt, anh sờ một cái xem!” Một giọng nữ mềm mại truyền vào trong tai Hoắc Nhĩ Phi, để cho cô tê dại, quá quyến rũ.

“Bảo bối, em đừng vội, nào, cưỡi lên trên người anh.” Một giọng nam rất quen thuộc, trừ bác sỹ lưu manh Đoạn Tử Lang ra thì có thể là ai.

Người phụ nữ cười híp mắt cưỡi trên thân người đàn ông, tiếp theo nghe được tiếng rên rỉ và tiếng va chạm làm người ta tim đập mặt đỏ, sao Hoắc Nhĩ Phi lại không biết xảy ra chuyện gì, cố ý ác độc “Khụ” hai tiếng.

Bên kia lập tức truyền đến một loạt âm thanh huyên náo, sau đó Đoạn Tử Lang mặt tối tăm mà đi ra, thái độ lập tức đổi thành lưu manh trước sau như một, nhếch miệng lên.

“Tôi nói là nữ giúp việc nào gan to, lại dám trắng trợn ho khan, thì ra là mèo nhỏ!” Đoạn Tử Lang cười đến phơi phới.

“Tôi đây tốt bụng nhắc nhở anh, nếu như bị đại ma đầu phát hiện anh vụng trộm với phụ nữ của anh ta ở đây, anh ta sẽ xử trí anh như thế nào.” Vẻ mặt Hoắc Nhĩ Phi nghiêm chỉnh.

“Tốt bụng nhắc nhở tôi, mèo nhỏ em thật đúng là rất tốt bụng, quấy rầy tôi làm việc, để cho tôi chưa thỏa mãn dục vọng, ảnh hưởng tới hạnh phúc nửa người dưới của tôi, món nợ này tính như thế nào?” Đoạn Tử Lang cười híp mắt nói, vừa nói vừa lại gần Hoắc Nhĩ Phi.

Nói nhỏ bên tai cô, “Nếu như em muốn tắt lửa giúp tôi, tôi rất vui lòng.”

Hoắc Nhĩ Phi nghe những lời này thì mắt trợn trừng tròn xoe, đạp xuống một cước, hét lớn một tiếng: “Muốn chết, tôi tiêu diệt anh trước!”

“Yến ở phía sau em.” Đoạn Tử Lang âm trầm nói.

"Yến ở tại ngươi phía sau." Đoạn Tử Lang âm trầm nói.

“Mèo nhỏ, lần sau gặp! Tôi phải đi tìm người tắt lửa rồi, bằng không hạnh phúc nửa người dưới của tôi sẽ không được bảo vệ, ôi! Em lại nợ tôi một món nợ ân tình.” Giọng nói làm người ta đáng ghét truyền đến.

Hoắc Nhĩ Phi nhìn Đoạn Tử Lang đi xa, trong lòng khinh bỉ: Đàn ông đều cùng đức hạnh, thật là!

Rốt cuộc nên đi đâu! Cô bất đắc dĩ! Đột nhiên nghe thấy có tiếng bước chân vang lên, tiếp theo một giọng nói uy nghiêm lạnh lùng truyền đến, chết! Lại đụng phải người đàn ông ác ma kia.

“Hàng bên Đông Nam Á bây giờ như thế nào? Có liên hệ được với chủ hàng bên kia không?”

“Nhị thiếu, người bang Lôi Thần cũng đang chuẩn bị mở rộng buôn bán ở Đông Nam Á, xem ra lần này bọn họ cố ý ngăn trở chúng ta, muốn phá hư uy tín của bang Viêm Ưng chúng ta.” Giọng Diêm Tứ Hải thô lỗ tức giận. Ở bang Viêm Ưng ông có danh hiệu là Diêm tứ gia.

“Tứ gia nói rất có đạo lý, tôi xem ra lần này tám phần là bang Lôi Thần đang âm thầm giở trò quỷ.” Đinh Thận vẫn trầm ổn như trước.

“Nếu lão Lôi Nhất Hằng kia muốn đấu với tôi, tôi tuyệt đối sẽ theo đến cùng, thị trường Đông Nam Á vẫn là địa bàn của bang Viêm Ưng chúng ta, ông ta muốn giành với tôi, lần này tôi muốn ông ta mất hết cả vốn!” Thư Yến Tả hung dữ nói, dừng lại một lúc, “Chú Đinh chú mang mấy anh em khổ cực đi Đông Nam Á một chuyến, xử lý thỏa đáng chuyện bên đó. Chú Diêm chú trấn giữ trong nhà, có chuyện gì toàn lực gánh vác, tùy thời phối hợp với chú Đinh. Ngày mai tôi muốn đi một chuyến đến châu Âu, tiên sinh Peter thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn Slater muốn hợp tác lâu dài với tập đoàn Thư Á chúng ta, tôi phải đi qua bàn luận công việc hợp tác.”

Thư Yến Tả biết Đinh Thận làm việc luôn chững chạc cẩn thận, chuyện Đông Nam Á giao cho chú ấy làm có thể tuyệt đối an tâm, mà Diêm Tứ Hải ăn nói tương đối lỗ mãng, để cho chú ấy trấn giữ bang Viêm Ưng ngược lại là một lựa chọn không tồi.

Hai người đều tự nhận lệnh đi về, Đinh Thận dĩ nhiên vui mừng, dù sao nhị thiếu có thể giao chuyện lớn như vậy cho ông, nói rõ tín nhiệm và tin tưởng ông, nhưng ông không lộ vẻ mặt gì, bởi vì ông rất hiểu tính toán lòng người, nếu như bây giờ ông hớn hở ra mặt chỉ càng chọc giận Diêm Tứ Hải thêm.

Diêm Tứ Hải cũng hiểu rõ mình có bao nhiêu phân lượng, ông không dám có ý khác với sắp xếp của nhị thiếu, bởi vì quả thật Đinh Thận thích hợp hơn ông. Hơn nữa ông cũng hiểu rõ Đinh Thận là hạng người gì, đó chính là tuyệt đối sẽ không để lộ vẻ hài lòng trước mặt ông, để cho ông khó chịu, điểm này khiến cho ông rất hài lòng, mặc dù Đinh Thận ít tuổi hơn ông, nhưng ông không thể không thừa nhận, Đinh Thận có năng lực hơn ông.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »