Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 8061 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 24
23: nhất định phải kiên cường sống tiếp.

❊ ❊ ❊

Sau khi Thư Yến Tả rời đi, trong phòng chỉ còn một mình Đoạn Tử Lang, anh châm cho Hoắc Nhĩ Phi một châm an thần, rồi nằm trên ghế sa lon bên cạnh nghỉ ngơi một lúc, ôi! Yến này...

Sáng hôm sau, theo thường lệ anh truyền nước cho cô, mớm thuốc, rất nhàn nhã tự tại, sau đó ngồi bên giường thao thao bất tuyệt.

“Tôi nói mèo nhỏ này, sao cô lại cứ bướng bỉnh như vậy! Biết rõ không thể làm mà còn làm, không phải cô định cầm trứng gà đi đập tảng đá sao, nhất định bể đầu chảy máu.”

“Ôi! Tính tình Yến cực kỳ mạnh mẽ, chỉ cần cậu ấy thích, sẽ không chút lưu tình cướp đoạt lại, khó tránh khỏi sẽ coi thường cảm nhận của người khác, nói như thế nào đây! Nếu cô đã đến đây, thì nên biết chuyện sắp xảy ra, làm người sao! Nên linh hoạt một chút, không nên quá cố chấp.”

“Tôi thấy người phụ nữ An Tình Hủy kia cũng rất biết điều, biết làm thế nào mới có lợi cho mình nhất, sao mèo nhỏ không thể học tập người ta một chút, chẳng lẽ sống không tốt hơn chết?”

...

Nói thẳng suốt một buổi trưa, Đoạn Tử Lang lại không cảm thấy miệng khô, còn chưa uống miếng nước nào.

Hoắc Nhĩ Phi chỉ không muốn nói chuyện, không muốn động đậy, trong tiềm thức không muốn tỉnh lại. Nhưng cô vẫn biết chuyện xảy ra chung quanh, ví dụ như bác sỹ tên Đoạn Tử Lang này, quả thật còn kinh khủng hơn vẹt, lảm nhảm ở bên tai cô đến tận trưa, cô quả thật sắp phiền chết được!

Đoạn Tử Lang quyết định thay đổi sách lược, “Có lẽ giờ phút này cha mẹ cô đang toàn lực đi tìm cô, chẳng lẽ cô không nhớ bọn họ sao? Thật sự định liều mạng như vậy? Nếu cô tự bạo tự khí * như vậy không phải phụ lòng cha mẹ sắp tuổi già sao? Cô thật sự mất đi hy vọng với sinh mệnh? Tôi vẫn cho rằng cô là con mèo nhỏ kiên cường, khó khăn và sụp đổ cũng không thể đánh ngã, xem ra tôi sai rồi.”

(*) tự bạo tự khí: tự hại mình tự vứt bỏ mình.

Khi Hoắc Nhĩ Phi đang nằm ở trên giường nghe Đoạn Tử Lang nói đến cha mẹ người nhà, khóe mắt bắt đầu chảy nước mắt, cha mẹ, con rất nhớ hai người, con biết rõ nhất định cha mẹ đang tìm kiếm con khắp nơi, đều là con gái bất hiếu, không nên náo loạn muốn tới Hongkong du lịch.

Càng nghĩ càng khiến Hoắc Nhĩ Phi cảm thấy khó chịu trong lòng, không nhịn dcc nức nở nghẹn ngào thành tiếng: “Mẹ, cha...” Trong miệng vẫn luôn lẩm bẩm hai chữ này.

Đoạn Tử Lang thấy hiệu quả đã đạt tới, vội đưa mặt nạ thân thiết, “Khóc đi, khóc lên là được.” Dừng một chút, nhẹ giọng thở dài nói: “Mèo nhỏ, còn sống chắc chắn sẽ có hy vọng.”

Hoắc Nhĩ Phi nức nở rầu rĩ khóc to một trận, về sau càng khóc hơi thở càng không thuận, nức nở rầu rĩ ở đó hít mũi.

“Khóc cũng khóc đủ rồi, ăn một chút gì đi, phải có hơi sức mới được!” Đoạn Tử Lang đưa tới một đĩa bánh bao.

Hoắc Nhĩ Phi cầm lấy cái đĩa, ăn không có hình tượng chút nào, nước mắt dính đầy trên gương mặt nhỏ nhắn, khóe miệng còn dính mẩu vụn bánh, cặp mắt trong suốt đen bóng lộ ra kiên định trước nay chưa từng có.

“Tôi phát hiện mèo nhỏ cô thật thú vị, vừa rồi còn nửa sống nửa chết, bây giờ tinh thần như vậy. Cô nói cô, là một phụ nữ sao? Ăn gì mà thô lỗ như vậy, Yến lại có thể biết cảm thấy hứng thú với cô! Thật đúng là chuyện lạ!” Đoạn Tử Lang nhếch mỏ thở dài.

Hoắc Nhĩ Phi đang ăn đồ bị câu nói “Yến lại cảm có thể biết cảm thấy hứng thú với cô.” của Đoạn Tử Lang làm cho ngây ngẩn cả người, trong miệng đầy vụn bánh nói lầm bầm: “Anh nói cái gì?”

Đoạn Tử Lang dẩu môi, “Không có gì?” Anh cảm thấy chuyện như vậy không nên nói ra thì tốt hơn, có phải Yến nhất thời hứng thú hay không thì anh còn chưa biết! Hơn nữa, anh cảm thấy để cho hai người tự giải quyết mới tốt.

Hoắc Nhĩ Phi uống một ngụm sữa tươi Đoạn Tử Lang đưa tới, “Không nói thì thôi!” Ác ma kia sẽ có hứng thú với mình, sao có thể? Tuyệt đối không thể nào! Coi như có, chắc chỉ muốn hành hạ cô, nghĩ đến đây, cô lại rùng mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »