Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 7905 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 88
chương 84.2.

❊ ❊ ❊

Lucus chớp mắt to đen bóng, hơi không hiểu, “Còn có ai đến nữa?”

“Phi Phi, Phi Phi, cậu ở đâu?” Đột nhiên Tuyết Nghê cao giọng hô.

Hoắc Nhĩ Phi không thể làm gì khác hơn là lên tiếng, “Ở đây.”

Chử Tuyết Nghê đi qua một bồn cây cao ngang người, đi tới, nhìn thấy Phi Phi ngồi chung một chỗ với một bé trai xa lạ, rất hiếu kỳ.

“Wow! Dáng dấp người bạn nhỏ thật xinh đẹp đó.” Cô không nhịn được ngồi xổm xuống, rất hứng thú nhìn Lucus.

“Dì, cha nói rồi, bé trai không thể bị nói là xinh đẹp!” Lucus nói có bài có bản.

“A! Vậy dì xin lỗi con được không, chỉ có điều dáng dấp của con thật đáng yêu.” Chử Tuyết Nghê cười “Hì hì”.

“Cám ơn dì khen ngợi.” Lucus cười híp mắt, giọng trẻ con nói.

“Wow! Phi Phi, khi bé cười lên cong cong đôi mắt giống cậu đó! Không phải là con riêng của cậu chứ!” Chử Tuyết Nghê nói đùa.

Nhưng mà người nói vô tình, người nghe có ý, Hoắc Nhĩ Phi nhìn ngũ quan hoàn mỹ xinh xắn của Lucus, dường như hơi tương tự với tướng mạo người nào đó trong trí nhớ, đầu lập tức “Ong” một tiếng, hơi không dám tin.

“Phi Phi, cậu sao vậy? Tớ chỉ đùa một chút thôi!” Nhìn thấy dáng vẻ Phi Phi ngây người, Chử Tuyết Nghê không khỏi lên tiếng.

Hoắc Nhĩ Phi vội vàng che giấu luống cuống vừa rồi của mình, cười nói: “Cõi đời này người có đôi mắt cười chỗ nào chẳng có, nói như cậu nếu bị mẹ của Lucus nghe được sẽ không tốt lắm.”

Không đợi Chử Tuyết Nghê nói chuyện, Lucus mím miệng nói: “Con chưa từng gặp mẹ.”

Hoắc Nhĩ Phi và Chử Tuyết Nghê hai người cùng kỳ quái nhìn về phía Lucus, cảm thấy rất không thể tưởng tượng nổi, chẳng lẽ cha mẹ bé ly hôn, haizzz! Bây giờ tỷ lệ ly hôn nhiều như vậy, rất không tốt cho việc giáo dục đứa nhỏ.

Nghĩ như vậy, Chử Tuyết Nghê nhất thời đau lòng đứa nhỏ, trong đầu Hoắc Nhĩ Phi thoáng hiện ra rất nhiều đoạn ngắn mơ hồ, vốn cho rằng đã quên mất, nhưng bé trai này xuất hiện, đột nhiên khiến cho trí nhớ của cô rõ ràng, năm năm trước cô quả thật sinh một bé trai, nhưng không thể nào lại xuất hiện ở đây?

Huống chi bé là con trai của Thư tổng Á Ninh, hoàn toàn không phù hợp.

Thư tổng? Không thể nào, cõi đời này người họ Thư quá nhiều, không thể nào có chuyện trùng hợp như vậy.

Khi hai người đuổi theo suy nghĩ khác nhau thì giọng tìm người của Thư Phiến Hữu truyền đến, “Xin hỏi cô có thấy một bé trai dáng dấp đáng yêu, cao chừng này không?”

Lucus vừa nghe thấy giọng bác, vội kêu: “Bác, con ở đây.”

Thư Phiến Hữu đang nói chuyện phiếm với mấy người bạn a Sâm giới thiệu thì đột nhiên phát hiện không thấy Lucus đâu nữa, vội nói lời xin lỗi không tiếp được với bọn họ, vội vội vàng vàng đi tìm Lucus, phải biết rằng Lucus là bảo bối nhà bọn họ, không nói tiểu Tả sẽ không tha thứ cho anh, mà ngay cả chính anh cũng không qua được cửa này.

Sau khi nhìn thấy Lucus bình yên không có chuyện gì, tảng đá treo trong lòng anh cuối cùng rớt xuống đất, ôm Lucus, giọng nghiêm nghị nói, “Về sau không cho chạy loạn biết không? Khiến bác lo lắng chết mất! Chỗ này lớn như vậy, nếu không tìm được con thì làm sao?”

Lucus rất uất ức mím mím môi, “Con sẽ không chạy loạn, con chỉ nhìn thấy dì Phi Phi ngồi đây, sau đó tới đây nói chuyện với dì, con biết dì ấy.” Sợ bác không tin, cuối cùng bé còn tặng thêm một câu.

Hoắc Nhĩ Phi cũng cảm thấy người “Bác” này hơi nghiêm khắc, nếu mang đứa bé này đến, vậy thì nên chơi cùng bé, bản thân đi xã giao với người khác, đứa bé dĩ nhiên nhàm chán.

Thư Phiến Hữu ngẩng đầu nhìn hai người phụ nữ bên cạnh, rất cảm kích nói: “Cám ơn hai người đã chăm sóc Lucus, bởi vì chúng tôi lần đầu tiên tới đây, chưa quen thuộc chỗ này.”

Chử Tuyết Nghê hoàn toàn bị chấn động rồi, người đàn ông này, rất đẹp trai! Rất có phong độ! Quả thật mê chết người!

Hoắc Nhĩ Phi nhìn thấy người ta đã không khách khí như vậy, không tiện nói gì, cười cười, “Không có việc gì, tôi thấy Lucus rất ngoan, hai ngày trước còn gặp bé một lần ở trong phòng nghỉ, khó có được đứa nhỏ này còn nhớ tôi.”

Chỉ có điều, sao người đàn ông này quen mặt như vậy, chẳng lẽ mình đã từng gặp anh ta ở đâu?

“Ồ! Nói như vậy, em cũng là nhân viên Âu Kỳ... Chức vụ cũng không thấp!” Thư Phiến Hữu híp mắt nhìn cô gái trước mắt, chỉ cảm thấy càng nhìn càng quen mặt, rốt cuộc đã gặp ở đâu!

“Chị Phi Phi, Âu tổng kêu chị qua một

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »