Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 7994 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 12
11: ác ma cũng có bạn.

❊ ❊ ❊

“Dẫn cô ta ra ngoài.”

“Dạ, nhị thiếu, là muốn ném ra ngoài cho sói ăn sao?” Người giúp việc kia lớn mật hỏi.

“Người nào nói cho cô biết muốn ném ra ngoài cho sói ăn, vậy thì cô sống đủ rồi!” Thư Yến Tả nhướn mày, tức giận càng lớn.

Người giúp việc kia bị sợ đến quỳ xuống, đầu cúi trên đất run lẩy bẩy, không dám nói nữa, sợ mình bị ném ra ngoài cho sói ăn.

“Nhốt riêng cô ta một phòng, không có lệnh của tôi không cho phép người nào tới thăm, đưa cơm một ngày ba bữa bình thường.” Giọng Thư Yến Tả lạnh lùng mà uy nghiêm.

Hoắc Nhĩ Phi cũng cho rằng mình sắp chết, không ngờ một lần tới Hongkong thì đi thiên đường, thật không biết nên cười hay nên khóc, nhưng khi nghe người đàn ông ác ma kia nói không phải ném cô ra ngoài cho sói ăn thì ngây ngẩn cả người. Chỉ nghĩ thoáng qua, nói không chừng có thể người đàn ông ác ma kia muốn dùng phương pháp khác hành hạ cô. Trong lòng đau đớn tình nguyện chết đi!

Lập tức có hai người nữ giúp việc đỡ Hoắc Nhĩ Phi té xuống đất ra ngoài, nữ giúp việc khác vào phục vụ Thư Yến Tả tắm rửa, nhìn mắt phải anh như mắt gấu mèo, thịt chỗ cổ và máu nơi khóe miệng chảy ra còn có vết cào sau lưng, quả thực nhìn thấy mà ghê! Trong lòng đều toát mồ hôi vì cô gái kia: Lá gan cũng quá lớn, đây là lần đầu tiên nhị thiếu bị phụ nữ đánh thành như vậy, đoán chừng cô gái kia sống không lâu, bây giờ không kéo ra ngoài cho sói ăn, chỉ sợ nhị thiếu định dùng cách lợi hại hơn hành hạ cô ấy.

Tiền đồ đáng lo ngại!

Thư Yến Tả chịu đựng đau đớn trên lưng và cổ tắm xong, rồi kêu người giúp việc gọi bác sỹ kiêm bạn tốt duy nhất của anh Đoạn Tử Lang đi vào.

Đoạn Tử Lang và Thư Yến Tả là anh em lớn lên cùng nhau từ nhỏ, có thể nói là hiểu rõ anh, cậu ta từng cảm khái mình tuyệt đối lên nhầm thuyền giặc, sao lúc đầu lại nghĩ đến học y, sau đó bị Yến cưỡng chế và dụ dỗ làm bác sỹ riêng, ôi! Đúng là thất sách!

Khi Đoạn Tử Lang nhìn thấy Thư Yến Tả bị đánh thành mắt gấu mèo, còn có đầy vết cào, thân thể cắn bị thương thì không khỏi chậc chậc thành tiếng, “Thật khó có, quá hiếm, lại còn có người đánh cậu thành ra thế này, ngàn đời có một! Cậu chắc chắn cậu thật sự là Yến? Không phải giả mạo?”

Thư Yến Tả lạnh lùng nhếch mắt phượng, “Cậu nói nhảm quá!”

“Này! Yến, người ta cũng quan tâm cậu! Cậu xem dáng vẻ bây giờ của cậu, thật thảm!” Đoạn Tử Lang lại tiếp tục thêm dầu thêm dấm.

Thư Yến Tả hoàn toàn hiểu rõ tính tình Đoạn Tử Lang, hai người từ nhỏ cùng cởi truồng mà lớn lên, đến bây giờ đã hai mươi lăm năm, nhiều khi vô cùng ăn ý, đó là bạn bè chân chính, chỉ có trước mặt bạn bè, anh mới thật sự buông lỏng, không cần lo lắng cái gì.

“Tôi đây đau sắp chết rồi, nhanh bôi thuốc cho tôi.” Thư Yến Tả chỉ vào chỗ bị cắn trên cổ nhìn mà giật mình.

Đoạn Tử Lang vừa chép miệng vừa lấy nước thuốc trong hòm thuốc theo người ra, giúp Thư Yến Tả rửa sạch miệng vết thương, cười híp mắt nói: “Xem ra răng sói của cô gái kia quá dài, trái lại rất hợp khẩu vị của tôi.”

Thư Yến Tả trợn mắt giận dữ nhìn bạn, “Đừng... Động tâm với cô ấy, cô ấy chỉ có thể thuộc về tôi.”

Đoạn Tử Lang cười đến bỉ ổi, “Yến, cậu quả thật thích bị người ngược đãi, hạ miệng ác như vậy, cậu vẫn duy trì như thế, không giống phong cách trước kia của cậu! Nên là... Để cho người ném cô ta cho sói ăn!”

“Cậu dài dòng quá!”

“Cậu mới phát hiện à! Mỗi ngày tôi đều dài dòng, cậu cũng không phải mới biết tôi ngày đầu tiên.” Đoạn Tử Lang cười rất du côn, tay không nhàn rỗi, rất chuyên nghiệp đắp thuốc lên cổ Thư Yến Tả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »