Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 8006 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 16
15: quyến rũ như ẩn như hiện.

❊ ❊ ❊

Khi An Tình Hủy được gọi vào làm ấm giường phòng nhị thiếu thì đã là buổi tối cách một ngày, ngày trước đó cô đã khiêm tốn học vú Thư giống như quản gia, như thế nào mới có thể lấy lòng nhị thiếu tốt hơn.

Vú Thư thấy An Tình Hủy là một người phụ nữ rất thức thời, hơn nữa không bị nhị thiếu ném ra ngoài, tiếp tục lưu lại nhà họ Thư, nói không chừng có thể trở thành nhân tình của nhị thiếu, như vậy mình không cần phải gây khó dễ với cô ta.

Vú Thư luôn là người biết nhìn sắc mặt nghe lời người khác, rất khéo đưa đẩy, biết nên nịnh bợ ai lấy lòng người nào, bằng không cũng không trụ lại đến bây giờ, ngay cả nhị thiếu cũng gọi bà một tiếng vú Thư. Cho nên bà chỉ hơi chỉ điểm cho An Tình Hủy mấy câu, cũng cảnh cáo cô ta nên biết thức thời, không cần si tâm vọng tưởng, giữ bổn phận là tốt nhất.

An Tình Hủy đương nhiên biết ý bà ta, nhưng sao cô có thể không si tâm vọng tưởng, nếu đã đến đây ai không muốn trở thành người phụ nữ của nhị thiếu.

Buổi tối, Thư Yến Tả phát tiết tất cả tức giận với Lôi Nhất Hằng vào ban ngày lên thân thể người phụ nữ dưới người, ở trên người cô ta không chút lưu tình gặm nuốt, vuốt ve, đụng chạm, mang theo tức giận điên cuồng.

An Tình Hủy cũng cảm thấy nhị thiếu phát tiết tức giận lên người mình, chỉ có thể yên lặng thừa nhận, bởi vì cô biết mình chỉ là công cụ ấm giường mà thôi, không có tư cách nói không.

Khi tự mình không thể làm gì thì chỉ có thể nhịn, chờ đợi thời cơ, đây là nguyên tắc làm người của cô.

Sau khi Thư Yến Tả phát tiết xong, cũng cảm thấy biến hóa của người phụ nữ này, hình như lần trước của cô ta là lần đầu tiên, đặc biệt trẻ trung. Mà đêm nay, thay đổi hoàn toàn, quyến rũ rất nhiều, cũng rất lấy lòng anh, để cho anh thoải mái.

Anh luôn luôn thích người thông minh, phụ nữ cũng không ngoại lệ.

“Cô rất thông minh.” Khoảnh khắc khi Thư Yến Tả rời giường, từ trên cao nhìn xuống nói.

“Cám ơn nhị thiếu khích lệ, làm công cụ ấm giường, tôi hiểu rõ nên làm như thế nào mới là bổn phận của tôi trong chuyện này.” An Tình Hủy vội nằm trên giường nhún nhường trả lời.

Thư Yến Tả có thâm ý khác nhìn cô ta, hình như tương đối hài lòng, “Cô có thể nghĩ như vậy là tốt nhất, tôi luôn thích người thông minh, cho nên, đừng làm chuyện ngu xuẩn!” Nói xong, vào phòng tắm bên cạnh.

Nằm ở trên giường, An Tình Hủy run rẩy, ngực phập phồng.

Đừng làm chuyện ngu xuẩn! Đừng làm chuyện ngu xuẩn! Cô sẽ không ngu như vậy, cô luôn có thể đợi đến ngày đó, nghĩ tới đây, vẻ mặt của cô tốt hơn chút, nhặt khăn tắm trên đất, quấn kỹ thân thể đi ra ngoài.

Thư Yến Tả từ phòng tắm ra ngoài, thấy phòng ngủ không một bóng người, ánh mắt bình tĩnh, quả nhiên là người phụ nữ thông minh!

Nằm ở trên giường, anh đột nhiên nghĩ đến con mèo nhỏ kia, hai ngày không nhìn thấy cô, cũng không biết có thu liễm lại chút nào không, nghĩ tới đây, hứng thú của anh lại tới, đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Hoắc Nhĩ Phi thấy hai ngày nay người đàn ông ác ma kia không tới tìm mình, trái lại rất vui mừng, yên tâm tối thiểu hai ngày. Hơn nữa một ngày ba bữa đều có người đưa cơm tới cho cô, nhưng mà không để cho cô ra ngoài, sắp buồn chết cô! Thuốc của bác sỹ tên Đoạn Tử Lang đó cũng thật có tác dụng, ít nhất khóe miệng, mặt của cô tốt hơn nhiều, mặc dù còn hơi đau, nhưng không sưng lên như lúc đầu.

Tối nay, theo thường lệ cô ăn cơm tắm rửa sớm hơn một chút rồi đi ngủ, không ngủ được cũng không có chuyện gì làm, còn không bằng bổ sung giấc ngủ, bồi dưỡng thêm sức lực.

Lúc Thư Yến Tả đi vào chính là thấy một bức tranh như vậy: Đầu tóc người phụ nữ kia rối bời, mặc váy ngủ hai dây bằng tơ tằm, bả vai hơi lộ ra, bởi vì nghiêng người, làn váy vén lên đến bắp đùi, quần lót màu trắng bên trong như ẩn như hiện.

Anh chỉ cảm thấy một trận khí huyết dâng trào, em trai vừa rồi đã được thỏa mãn lại đang ầm ĩ, nhỏ giọng mắng một tiếng: Đáng chết! Rồi đi về phía giường.

Hoắc Nhĩ Phi cảm giác Đường Bảo nhà cô lại đang liếm cô, thật nhột! Đường Bảo biết cắn người khi nào, hơn nữa còn cắn cổ cô, ngứa chết!

“Đường Bảo, tránh ra đi, thật nhột.” Hoắc Nhĩ Phi nhắm mắt quơ quả đấm, định đuổi Đường Bảo đang cắn liếm loạn trên người cô, khóe môi nhếch lên nụ cười nhẹ hạnh phúc.

Thư Yến Tả đã gặp vẻ mặt này của cô, còn gọi ra “Đường Bảo”, tức giận lập tức tới, gần như quát: “Đường Bảo là ai?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »