Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 7848 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 42
cuộc khẩu chiến.

❊ ❊ ❊

“Chẳng lẽ Phi Phi bị lừa vào nhóm người bán hàng đa cấp! Bây giờ rất nhiều người làm công bị lừa vào, hơn nữa nghe nói đi vào không đi ra được, vậy phải làm sao bây giờ?” Thu Linh lo lắng nói.

Hoắc Kỳ nhíu chặt chân mày, bởi vì chuyện của Phi Phi, tóc mai hai bên cũng bạc đi nhiều, đã lấy không ít quan hệ, nhưng không tiến triển chút nào.

Chử Tuyết Luân anh trai Tuyết Nghê cũng vẫn giúp tìm người một tay, Chử Tuyết Nghê là tổng giám đốc bất động sản Sở viên ở thành phố L, giao thiệp rất rộng, nghe Tiêu Tiêu nói mấy ngày trước còn đặc biệt đi Hongkong một chuyến, bởi vì tìm Phi Phi.

Ông và vợ đều rất cảm động, thằng bé Chử Tuyết Luân kia quả thật không tệ, mặc dù là con nhà giàu có, nhưng một chút kiêu ngạo cũng không có, rất bình dị gần gũi, đối đãi với người khác luôn tao nhã lịch sự, hơn nữa lần này còn toàn lực trợ giúp bọn họ tìm Phi Phi, thật sự là một đứa bé ngoan hiếm thấy, đối xử với Phi Phi thật sự không lời để nói.

“Tiểu Linh, bà không cần đoán mò, Phi Phi bất ngờ gọi điện thoại trở lại báo bình an, nhất định là sợ chúng ta lo lắng, hơn nữa thằng bé Tuyết Luân đã nhờ bạn ở Hongkong tìm rồi, chúng ta sẽ nhanh chóng có đầu mối.” Hoắc Kỳ an ủi vợ.

Thu Linh nức nở nói: “Phi Phi chắc chắn sống không tốt, mặc dù con bé cố đè nén tâm tình của mình để cho tôi bớt buồn, nhưng tôi là mẹ con bé! Có thể nghe không hiểu sao? Đứa con gái số khổ của tôi... Hu hu hu...”

Hoắc Kỳ vỗ vỗ lưng vợ, không nói lời nào, Phi Phi cũng là thịt trong lòng ông!

--- ---------- -----

Trở lại nhà họ Thư, Hoắc Nhĩ Phi lập tức trở thành đối tượng được tất cả phụ nữ hâm mộ, thành cái đinh trong mắt. Nhất là An Tình Hủy, càng thêm dồn hết sức châm chọc cô, “Quả nhiên rất có thủ đoạn! Không chỉ khiến nhị thiếu sủng ái hàng đêm, còn có thể đi dạo phố, mua một đống đồ hiệu trở lại. Dáng vẻ cũng không có gì đặc biệt! Xem ra chính là công phu trên giường rất cao sao! Thật sự nhìn không ra! Mỗi ngày giả bộ ngây thơ trong sáng động lòng người như vậy, thì ra lên giường chính là yêu tinh chuyển thế, đồ đàn bà phóng đãng! Cuốn lấy nhị thiếu mỗi đêm đều không rời ra được.” Trong ánh mắt lộ ra vẻ ác độc khiến Hoắc Nhĩ Phi sợ hãi trong lòng.

Những công cụ ấm giường khác của Thư nhị thiếu cũng cùng khinh bỉ nhìn Hoắc Nhĩ Phi, đều coi cô là hạng đàn bà phóng túng ở trên giường.

Từ nhỏ đến lớn Hoắc Nhĩ Phi còn chưa từng bị người mắng mỏ như vậy, hơn nữa mắng đến không chịu nổi, cô cố nén kích động muốn đánh người, tay phải nắm thật chặt thành quả đấm giấu ở sau lưng.

Coi như không nghe thấy đi! Nếu như có chuyện gì cũng phải đánh nhau, vậy sao tiếp tục sống được, hơn nữa cho dù họ nói có đúng hay không, kết quả vẫn vậy. Đại ác ma Thư nhị thiếu đó quả thật “Sủng ái” cô hàng đêm, điểm này, ngay cả chính cô cũng không thông, cô có lý do gì đi thuyết phục người khác!

Cô lạnh lùng liếc An Tình Hủy, ban đầu vẫn nghĩ không ra tại sao người phụ nữ này có lòng thù địch với cô ngay từ khi bắt đầu, thì ra bởi vì ghen, bởi vì không chiếm được cưng chiều của nhị thiếu, thật buồn cười! Muốn có được nhị thiếu sủng ái thì trên giường nên phát huy tất cả vốn liếng khiến ác ma kia vui lòng! Tìm cô làm chi! Quả thực không giải thích được!

“Cô có bản lĩnh thì trên giường lộ ra tiềm chất dâm loạn của cô! Không chiếm được yêu thích của nhị thiếu cô nên tìm nguyên nhân trên chính bản thân mình, mà không cần chạy tới đây ăn nói lung tung! Cô không cảm thấy cô rất buồn cười sao! Từ lúc vừa bắt đầu cô đã nhằm vào tôi, tôi còn cho rằng tôi đắc tội gì đó với cô, thì ra nhị thiếu khiến cho cô không vui lòng, tìm tôi có ích lợi gì? Nhưng mà, nếu cô dụ dỗ tôi cao hứng, nói không chừng tôi sẽ thổi chút gió thoảng bên gối giúp cô?” Hoắc Nhĩ Phi cười lạnh.

An Tình Hủy quả thực giận đến toàn thân phát run, đôi môi cũng cắn sắp chảy máu, móng tay bấu chặt vào trong lòng bàn tay.

Hoắc Nhĩ Phi hừ lạnh một tiếng, cô cũng không phải ngồi không! Xoay người rời đi.

Nơi này để cho cô thay đổi rất nhiều, nếu là lúc trước khẳng định cô sẽ không nói ra lời cay nghiệt như vậy. Cô luôn luôn chủ trương nguyên tắc người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người chọc ta thì ta cũng chọc người, có lúc mềm yếu quá chỉ khiến bị người bắt nạt, trước khi chưa gặp cha mẹ, cô nhất định phải sống thật tốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »