Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 164
hồi mười tám (14)..

❊ ❊ ❊

Lưu Tuấn cho quân phục sẵn trong các ngôi nhà tranh lụp xụp, lấy chính ngôi làng hắn đàn vây đánh làm chỗ mai phục.

Để hở lưng cho quân Hậu Trần?

Thực tế là không!

Lưu Tuấn cho quân đào hào ngăn lửa rồi phóng hoả, đốt các căn nhà ở vòng trong của làng. Lửa sẽ từ từ cháy lan lên tận đỉnh đồi, dồn chết lực lượng mỏng manh còn sót lại trong làng của quân Trần.

Huống hồ, thế lửa đánh động quân Trần…

Đặng Tất tuyệt nhiên sẽ không thể làm ngơ.

Mà nhiệm vụ của Lưu Tuấn cũng chỉ có vậy. Hắn cần phải kéo được càng nhiều quân Trần sang mặt đông càng tốt.

Khi đó, lực lượng ở hai phía tây – bắc sẽ giảm sút.

Thời cơ để Mộc Thạnh công núi sẽ đến.

Nếu quân Trần không cản? Hắn ngại gì mà không chém giết thẳng vào đầu não?

Kế sách có thể nói là thập toàn.

Thế nên Mộc Thạnh không tiếc điểm cho y năm ngàn tinh binh.

“ Địch tới! ”

Lưu Tuấn liếm mép.

Tiếng chân người rầm rập kia, không phải là tiếng hành quân thì là gì?

[ Phen này ta sẽ cho các ngươi chôn xác ở đây! ]

Đinh Lễ cầm đầu đại quân, vừa đi được mấy bước, thì thấy phía đông núi Thuý lửa cháy rừng rực. Cảm thấy sự chẳng lành, cậu bèn dẫn quân vòng qua phía đông…

Lần trước đã qua làng một lần, nên Đinh Lễ biết rõ, muốn vào làng chỉ có độc một con đường.

Độc đạo chơ vơ…

Hai bên đường tre trúc xanh rì…

Lác đác gỗ vụn, mảnh bát, mẻ kho vỡ tung toé khắp nơi.

Đinh Lễ giục trâu đến đầu con đường thì Đại Thắng bất chợt dừng lại. Nó cọ cọ đầu mũi xuống đất, tai phe phẩy.

Chư tướng sĩ chưa thấy con trâu nào cổ quái như thế, nên rất lấy làm lạ.

Bất ngờ…

Đại Thắng chồm người dậy, rống lên một tiếng “ Ọoooo ” rung trời chuyển đất. Nói đoạn, nó cọ liên hồi móng guốc chân trái xuống đất, đầu hất mấy cái về phía làng ra hiệu cho Đinh Lễ.

“ Mày nói có mùi máu sao? ”

“ Ọooooo… ”

Đinh Lễ bật môi, nhìn qua một hồi.

[ Không được. Xem chừng chủ công đã phản kháng một phen, giờ đang bị vây trong làng, hoặc bị bắt để uy hiếp ta. Mạng ngài nguy trong sớm tối…

Mình nợ ơn cưu mang dưỡng dục của bà Thương… bà chỉ có cậu chủ là con một! Đinh Lễ này chết có xá gì? Nhưng nhà họ Lê không thể tuyệt tự! ]

Nghĩ xong, Đinh Lễ bèn gỡ cây côn xuống, mở miệng quát lớn:

“ Ọoooooo!!! ”

“ Con trâu ngu! Ngu như bò!!! Nói bao nhiêu lần là đừng có át lời tao!! ”

Cậu chàng vừa nói, vừa thụi một cú vào đầu Đại Thắng.

Ba quân ngơ ngác nhìn nhau, ai nấy trông đều ngu ngơ như bò xem khẩu hiệu. Họ đang nghi ngờ không biết đầu óc vị tướng nhỏ trước mặt và con trâu chiến của cậu có được bình thường hay không.

Đinh Lễ hắng giọng ho khan một tiếng, rồi quát:

“ Chiến!!!!!!!!! ”

Nói rồi giục trâu xông thẳng vào làng.

“ Nó điên rồi sao?? ”

Thấy Đinh Lễ xông bừa lên trước, không chỉ có quân Hậu Trần, đến quân Minh cũng cảm thấy kinh ngạc không thôi.

Lưu Tuấn quát:

“ Bắn tên! Giết!! ”

Nào ngờ Đại Thắng xung trận một cái, lập tức hoá thành một con trâu điên. Tốc độ của nó chẳng thua gì Xích Thố thần mã cả.

Huống hồ…

Thể hình nó to lớn, sức khoẻ kinh hồn, lại có cặp sừng lợi hại. Nếu để hai bên gặp nhau trên chiến trường, linh hoạt Đại Thắng có thể không bằng, đấu trực diện Xích Thố chỉ có đường chết!

Chỉ thấy con Đại Thắng húc thủng lớp tường rào như người ta lấy đao bén đâm tờ giấy mỏng. Tốc độ của nó chẳng giảm, còn tăng thêm, phi bừa vào một nhà gần nhất.

Rầm! Uỳnh!

Tường đổ sập xuống, đè lên mấy tên lính Minh đang náu trong đó. Giữa lúc lớp bụi mờ vừa tan, Đinh Lễ đã ra tay. Cây côn sắt tung hoành đập ngang bổ dọc, đánh chết cả bọn.

“ Không có… ”

Không thấy bóng chủ công, Đinh Lễ lập tức thúc con Đại Thắng.

Trâu thần lấy đà, rồi rống lên, húc thủng bức tường khác, lao vào căn nhà kế bên.

Lưu Tuấn trông con thần ngưu chở Đinh Lễ hung hãn san phẳng hết nguyên một tá nhà dân, biến cả một góc làng thành bình địa nhoe nhoét máu thì kinh sợ đến độ không ngậm nổi miệng.

Đây còn là con người hay sao???

Lúc này quân Hậu Trần cũng đã ùa vào.

Sự dũng mãnh của Đại Thắng, thần uy của Đinh Lễ khiến quân Minh cứng hết cả người, đến giờ mới kịp phản ứng lại.

“ Trên đó!! ”

Đinh Lễ ngước mắt lên, thấy ngôi đình làng đặt trên đỉnh đồi bị bủa vây trong ngọn lửa bèn đoán ngay ấy là nơi chủ công gặp nạn.

“ Toàn quân! Giết!!! ”

Một tiếng rống giận, một tiếng kêu trợ uy cho chủ của Đại Thắng, sĩ khí quân Hậu Trần tưởng như Phạm Nhũ được chắp lại đôi cánh thần, bay lên tận chín tầng trời.

Đinh Lễ hung mãnh, nhưng không phải ngốc.

Cậu chàng biết địch quân có mai phục.

Nhưng chúng không biết con Đại Thắng thần ngưu lợi hại.

Nên cậu đề phòng chúng, chúng không đề phòng cậu.

Cái đó gọi là… biết địch biết ta.

Đinh Lễ múa côn xông thẳng lên đồi, đi đến đâu là vung côn đến đấy. Côn lia qua, quật nát cả vách đất, kéo cả một ngôi nhà sập hẳn một góc.

Còn con Đại Thắng, cứ cắm đầu lao tới trước không cần biết trước mặt nó là cái gì.

“ Mau!! Kết thuẫn trận! ”

Lưu Tuấn gầm lên trong kinh hãi.

Tại sao lại có con trâu ghê gớm như thế?

Quân Minh kết thành phương trận, thuẫn bài giơ hết ra trước, tay lại khoá lấy nhau. Người này đặt tay lên lưng người kia trợ lực, dần dà hình thành một bức tường thành con con. Thoạt nhìn, thì vững chắc vô cùng.

Đáng tiếc…

Đại Thắng thần ngưu có sức húc chết cả voi chiến.

Ruỳnh!!!

Con Đại Thắng thấy người ta cản nó, càng hung hãn.

Nó xông thẳng tới trước, đầu cúi thấp, cổ quất mạnh sang hai bên.

Thuẫn trận tưởng như vững chắc nháy mắt vỡ tan tành, chẳng khác nào tổ kiến dưới cơn nước lũ.

Lưu Tuấn sợ quá hoá giận, gầm lên:

“ Đến đây!!! ”

Nói đoạn vung kiếm nhảy xổ tới.

Đinh Lễ vung bổng, quát:

“ Cút! ”

Đầu gậy đúc bằng sắt đặc vụt ngang, thế như sấm sét, nhanh như điện chớp.

Kiếm của Lưu Tuấn gãy vụn…

Cánh tay Lưu Tuấn cũng bị ngọn bổng quét trúng, gãy rồi

Y ngã vật ra đất, thổ huyết, toàn thân đau ê ẩm. Kình lực của Đinh Lễ mạnh như sấm gầm sét nổ, lại tầng tầng lớp lớp như sóng biển. Trước ngọn bổng của Đinh Lễ, Lưu Tuấn cơ hồ không có sức đánh trả.

Tròng mắt y mở to, kinh hoàng nhìn móng con Đại Thắng phủ bóng đen chết chóc lên mặt mình.

Rầm!

Ngực y trúng một đạp của trâu thần.

Xương ngực tức thì gãy làm ba bốn đoạn, tim cũng bị chấn nát bấy. Máu tươi ộc ra khỏi miệng, đầu ngoẹo đi, tức tưởi mà chết không nhắm mắt.

Y cho quân mai phục trong từng căn nhà, khắp các hẻm to ngách nhỏ trong làng chỉ chực chờ quân Trần đến là lao ra. Có ngờ đâu, lại có một kẻ điên cưỡi trâu có thể đánh thẳng một đường từ đầu làng lên tận đây?

Y đã tính rằng, kẻ địch sẽ thận trọng tiến lên, cẩn thận cùng y đi từng chiêu từng nước, đấu trí sinh tử.

Nhưng nào có ngờ…

Đại Thắng tuy xác là trâu, nhưng ăn thịt uống rượu chả khác gì hùm beo lang sói. Thành thử, nó đặc biệt mẫn cảm với hơi máu.

Trâu thần thông linh, hiểu ý chủ nhân muốn xông lên cứu người cho sớm. Thế nên nó cứ nhè chỗ nào hương máu nhạt nhất mà xông vào. Quân Minh vừa chém giết một mẻ, thân toàn mùi máu rắn. Muốn bao vây con Đại Thắng?? Đúng là khó hơn cả lên trời.

Đinh Lễ xông đến trước ngọn lửa nóng rực, lưỡi lửa bùng lên thổi rát mặt, mắt thấy không thể nào xông lên được. Cậu chàng nghĩ một lúc, bèn thúc bụng Đại Thắng.

Con trâu rống lên, lui mấy bước lấy đà.

Đinh Lễ hít sâu một hơi, đoạn vung côn thật mạnh một cái:

“ Rầm! ”

Đất mùn ẩm, bị lửa đốt khô lại. Đinh Lễ giộng côn một cái, là đã bị đánh nát ra. Cậu chàng lại chuyển thân, quét gậy một cái, đánh văng hết đám đất đá đó vào ngọn lửa.

Thế lửa thoáng yếu bớt…

Không đợi chủ ra hiệu, Đại Thắng thần ngưu đã xông thẳng vào ngọn lửa.

Đinh Lễ nằm sát lưng trâu, một tay nắm sừng, tay kia kẹp côn. Lưỡi lửa xung quanh chồm lên, thiêu da đốt thịt.

“ Ọoooo! ”

“ Ahhhhhh! ”

Cả người và trâu đều kêu lên đau đớn.

May sao, trời mới đổ mưa lớn, cây cỏ còn ướt. Thành ra lửa không lan ra quá nhanh được. Tường lửa còn mỏng, người và trâu phóng qua, mà chỉ bị bỏng nhẹ. Bộ lông trắng như tuyết của con Đại Thắng đã lem nhem đen lại mấy chỗ. Có vài nơi lông bị hun đến dựng lên.

Đinh Lễ nén đau, lảo đảo ngồi thẳng dậy trên lưng trâu.

Chỉ thấy trước đình làng có mấy chục người, đều tựa người vào cửa hoặc dựa lên cột đình. Lê Hổ và Phạm Ngọc Trần ở cùng một chỗ.

“ Cậu lớn! Tôi đến rồi đây! ”

Đinh Lễ cao giọng quát, đoạn cưỡi Đại Thắng chạy đến.

Lê Hổ nhíu chân mày, khó nhọc mở mắt.

“ Lễ… đấy à… ”

Chỉ có ông trung niên râu rậm là còn tỉnh táo. Ông đỡ Ngọc Trần lên ngồi phía trước Đinh Lễ, lại xé áo của mọi người, bọc chặt lấy hai người họ. Những tấm áo ướt đẫm mồ hôi…

“ Cứu… người… mau… ”

Lê Hổ thều thào, tiếng cậu càng lúc càng nhẹ như tơ.

Đinh Lễ nhìn sang phía mọi người, bàn tay siết quanh sừng con Đại Thắng càng chặt hơn.

Trung niên nhìn ra phía đông, đôi mắt phản chiếu ánh lửa, cháy lên một cái vẻ mơ màng… lơ đãng như người say.

“ Ngoài kia chắc vẫn đánh giết dữ lắm. ”

Ông nói.

Đinh Lễ gật đầu, một cách nặng nề. Cậu cứ è è cái gì ở cổ họng, nhưng không ra tiếng được.

“ Cậu nhớ chuyển lời giúp tôi đến chủ cậu. Tấm lòng của cậu ta đối với chúng tôi, tôi rất biết ơn. ”

Nói rồi, ông chắp tay sau lưng, đi về phía bậc thềm của ngôi đình.

“ Cậu ta có tài lắm đấy. Hơn tôi nhiều. Sau này kháng Minh ắt làm nên cơm nên cháo. Chớ có vì mấy tên vô dụng chúng tôi mà lỡ dở. ”

Ngồi xuống.

Lửa đã bén vào mái đình. Cột kèo sơn son đã có những chỗ chuyển thành một màu than cháy khét.

“ Đi đi… ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »