Thiên Long Bát Bộ Đạt Ma Truyền Nhân

Lượt đọc: 29006 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 64
các ngươi, cùng lên đi

❊ ❊ ❊

Kiều Thiên đứng trên bậc thêm cao của Chân Vũ đại điện, nhìn xuống quảng trường phía dưới. Một mảng đen nghịt quỳ rạp xuống đó là sứ giả Cứu Thiên Cứu Bộ của Linh Thứu Cung, đảo chủ Tam Thập Lục Đảo, động chủ Thất Thập Nhị Động, cùng hơn ngàn tỉnh nhuệ dưới trướng họ. Lực lượng mới mẻ này đủ sức xoay chuyển cục diện, nhưng không khiến hắn đắc ý, trái lại khơi đậy trong lòng một dòng nước ấm khó tả.

Đại sư bá, sư tôn… Hắn thầm niệm. Kiếp trước người ta vẫn nói Hư Trúc là người được thiên mệnh, nhờ hai vị dốc lòng tương trợ. Đến hôm nay, Kiều Thiên mới thực sự hiểu được, những gì các vị dành cho ta, ơn nghĩa nặng tựa núi non! Sự ủng hộ hết mình, sự xuất hiện của viện binh đúng lúc này, lập tức xua tan bớt sát khí trong lòng hắn khi bị kẻ địch vây quanh.

Hắn không vội đáp lời những người đang bái kiến, chỉ khẽ đưa tay ra hiệu họ đứng dậy. Ánh mắt hắn vượt qua đám đông, như tia chớp khóa chặt vào hướng Thiếu Lâm và Cái Bang, ánh mắt sâu thẳm như hàn đàm. Hắn đã quyết định: Nếu hôm nay Thiếu Lâm, Cái Bang thật sự bất chấp thể diện, muốn vây công hắn, vậy thì Kiều Thiên hắn cũng không tiếc nhuộm máu Võ Đang Sơn, sớm trừ khử những kẻ đạo mạo giả nhân kia, mối họa lớn trong lòng Phong đệ! Về phần việc an trí đám người Linh Thứu Cung đến giúp, sẽ có Dư bà bà giàu kinh nghiệm dẫn Quân Thiên Bộ đi sắp xếp, mọi việc chắc chắn đâu vào đấy.

Trong bầu không khí quỷ quái vừa căng thẳng vừa ấm áp ấy, một vị lão tăng với khuôn mặt ưu tư, ánh mắt phức tạp, chậm rãi bước ra khỏi hàng ngũ Thiếu Lâm. Chính là Huyền Khổ đại sư, ân sư truyền nghề của Kiều Phong, người từng chăm sóc Kiều Thiên.

Ông bước ra giữa sân, nhìn Kiều Thiên trên bậc thềm, giọng nói run rẩy, nhưng vẫn rõ ràng:

Thiên. Thiên nhị.

Tiếng gọi quen thuộc ấy khiến Kiều Thiên, người vừa khí thế ngút trời, bỗng khựng lại, như bị thứ gì đó đánh trúng, đứng chết trân tại chỗ.

Huyền Khổ đại sư chắp tay trước ngực, hít sâu một hơi, cố nén những cảm xúc trào dâng, giọng trở nên trang trọng và xa cách: A Di Đà Phật. Đến hôm nay, lão nạp… có lẽ nên gọi một tiếng Kiều chưởng môn.

Ông ngước mắt, trong ánh mắt mang theo nỗi xót thương khó tả và một tia quyết tuyệt: Kiều chưởng môn võ công thông huyền, đã đạt đến Hóa Cảnh. Lão nạp bất tài, mạo muội lấy thân phận thủ tọa La Hán Đường Thiếu Lâm, muốn lĩnh giáo vài chiêu của Kiều chưởng môn, không biết… có được may mắn?

Toàn trường ánh mắt lập tức đổ dồn vào Kiều Thiên. Tất cả đều muốn biết, vị tân chưởng môn Võ Đang này sẽ đối mặt thế nào với lời khiêu chiến của vị cao tăng Thiếu Lâm, người có ân với cả hai anh em mình.

Kiều Thiên im lặng. Hắn nhìn xuống đưới đài, hình ảnh già nua mà kiên định ấy, nhìn nỗi đau đớn và bất đắc đĩ khó che giấu trong mắt Huyền Khổ đại sư. Những kỷ niệm xưa ừa về - sự quan tâm của ông với cha mẹ hắn dưới Thiếu Thất Sơn, sự tận tâm dạy bảo Kiều Phong, sự ủng hộ âm thầm dành cho hắn.

Rất lâu sau, Kiều Thiên khẽ thở dài một tiếng nặng nề. Tiếng thở dài ấy chứa đựng quá nhiều bất đắc dĩ, cảm kích và quyết tuyệt.

Hắn không thi triển khinh công, mà như một vãn bối bình thường, từng bước một, chậm rãi bước xuống bậc thềm cao, xuyên qua đám người tự động tách ra, tiến đến trước mặt Huyền Khổ đại sư.

Giữa vô số ánh mắt kinh ngạc, khó hiểu, khinh thường hoặc phức tạp, Kiều Thiên dừng bước, rồi làm một hành động khiến toàn trường xôn xao!

Hắn đưa hai tay ra, cẩn thận chỉnh lại vạt áo và cổ áo đạo bào đen của mình, động tác tỉ mỉ, trang trọng. Sau đó, trước ánh mắt ngạc nhiên của Huyền Khổ đại sư, hắn khuỵu gối, quỳ thẳng xuống trước mặt vị cao tăng Thiếu Lâm!

Sư phụ!

Giọng Kiều Thiên rõ ràng, đầy kính trọng, hướng về Huyền Khổ, dập đầu xuống!

Cái cúi đầu này, tạ sư phụ năm xưa thương xót, đồng ý cho ta nhập môn Thiếu Lâm, ban cho ta nơi an thân, truyền thụ căn cơ Phật pháp. Đồ nhi, vĩnh cảm sư ân!

Trán chạm đất, phát ra tiếng vang trầm.

Không đợi Huyền Khổ phản ứng, Kiều Thiên lại thẳng lưng, tiếp tục dập đầu lần thứ hai!

Cái cúi đầu này, tạ sư phụ những năm qua âm thầm chăm sóc Kiều Gia Nhị lão, khiến cha mẹ ta được an cư dưới Thiếu Thất Sơn, khỏi nỗi khổ ly tán. Thiên nhỉ thay cha mẹ, cảm tạ sư phụ đại ân!

Lại một cái khấu đầu.

Ngay sau đó, là lần thứ ba dập đầu!

Cái cúi đầu này, tạ sư phụ dốc lòng vun trồng Phong đệ! Tạ ngài dẫn dắt đệ ấy đi trên con đường chính đạo, truyền cho một thân nghệ nghiệp kinh người, khiến đệ ấy trở thành một trang nam nhi đỉnh thiên lập địa, lòng mang hiệp nghĩa! Kiều Thiên một nhà, chịu ân huệ của ngài rất nhiều, đồ nhi thay họ, lại tạ sư phụ!

Ba bái dập đầu, tình thâm ý trọng, ân oán phân minh!

Huyền Khổ đại sư nhìn Kiều Thiên quỳ trước mặt, làm đại lễ, nghe từng lời chân thành, từng câu cảm ân, môi run rẩy kịch liệt, hốc mắt đỏ hoe. Ông muốn đưa tay ra đỡ, muốn nói gì đó, nhưng nghẹn ngào, cuối cùng chỉ hóa thành tiếng thở dài không lời, hóa thành đôi tay khẽ run, chung quy không thể thốt nên lời.

Kiều Thiên làm xong ba bái đại lễ, chậm rãi đứng dậy. Khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, tất cả sự dịu dàng, cảm kích, bất đắc dĩ trong đáy mắt đều biến mất không dấu vết, thay vào đó là sự lạnh lẽo như băng vạn năm, là phong mang sắc bén như lưỡi kiếm vừa tuốt khỏi vỏ!

Hắn bỗng ngửa mặt lên trời cười lớn, trong tiếng cười tràn đầy hào khí ngạo nghễ và quyết tuyệt!

Ha ha ha… Huyền Khổ đại sư!

Tiếng cười tắt ngấm, Kiều Thiên ánh mắt lướt qua Huyền Khổ, lướt qua toàn bộ trận doanh Thiếu Lâm phía sau ông, giọng nói như băng giá va chạm, vang vọng khắp trường:

Ngài không phải đối thủ của tai

Hôm nay, nếu Thiếu Lâm khăng khăng muốn làm cái việc 'thanh lý môn hộ' kia…

Hắn đột ngột vung tay áo, khí thế đột nhiên dâng lên đến đỉnh điểm, tiếng như sấm rền:

Vậy thì đừng nói đến giang hồ quy củ làm gì! Các ngươi –

Cùng lên đi!

Ta Kiều Thiên, còn gì phải sợi

Cuồng ngôn vừa thốt, long trời lở đất!

Toàn bộ Võ Đang Sơn, dường như cũng rung chuyển dưới khí thế ngập trời này!

Tiên Hiệp
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »