Thiên Long Bát Bộ Đạt Ma Truyền Nhân

Lượt đọc: 29132 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 42
hội tụ núi võ đang

❊ ❊ ❊

Kiều Thiên theo sau lưng Dư bà bà, hai người đi trước đi sau dọc theo hành lang băng lãnh mà rộng lớn của Linh Thứu Cung. Bầu không khí im lặng đến lạ.

Dư bà bà vẻ mặt nghiêm nghị, làm việc theo lệnh Đồng Mỗ, nhưng ánh mắt vẫn dò xét Kiều Thiên. Gã thanh niên này đột nhiên xuất hiện, sở hữu tuyệt học Thiếu Lâm, lại nắm giữ tín vật chưởng môn Tiêu Dao Phái, khiến bà ta phải cảnh giác và giữ khoảng cách.

“Kiều…công tử,” Dư bà bà mở lời, giọng điệu cung kính, “Đồng Mỗ đã hạ lệnh, Quân Thiên Bộ và Hạo Thiên Bộ sẽ phối hợp. Mời công tử theo lão thân đến nhận chi phí ban đầu và gặp mặt người phụ trách hai bộ, bàn bạc chi tiết công việc sau này.”

“Làm phiền Dư bà bà,” Kiều Thiên khẽ gật đầu, thái độ khiêm nhường.

Họ đến một điện đá được canh phòng nghiêm ngặt, trên cửa khắc hai chữ triện cổ “Quân Thiên”. Bên trong điện không vàng son lộng lẫy mà lại cổ kính nặng nề, những dãy tủ gỗ mun lớn xếp hàng chỉnh tề, không khí thoang thoảng mùi gỗ và mực viết sổ sách. Rõ ràng đây là nơi quản lý tài chính, tài nguyên nội bộ của Linh Thứu Cung.

Người đứng đầu Quân Thiên Bộ là một phụ nữ khoảng hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt sắc sảo, ánh mắt sắc bén, được gọi là “Thạch phu nhân”. Bà ta đã nhận lệnh của Đồng Mỗ, thấy Dư bà bà và Kiều Thiên thì không nói nhiều, chỉ hành lễ theo lệ.

“Thạch phu nhân, đây là Kiều công tử. Đồng Mỗ có lệnh, mọi chi phí cần thiết để Kiều công tử xây dựng sơn môn, do Quân Thiên Bộ xét duyệt và cấp phát,” Dư bà bà truyền đạt.

Kiều Thiên tiến lên một bước, không khách sáo, trực tiếp đưa ra một con số đủ để khiến bất kỳ môn phái giang hồ nào cũng phải kinh ngạc, coi như khoản "vốn khởi nghiệp" ban đầu, đồng thời giải thích chi tiết mục đích sử dụng (mua đất, vật liệu xây dựng ban đầu, thuê công nhân...).

Thạch phu nhân nghe vậy, khóe mắt khẽ giật, rõ ràng kinh ngạc trước con số khổng lồ, nhưng bà ta không hỏi nhiều, chỉ liếc nhìn Dư bà bà, thấy bà ta gật đầu, liền trầm giọng đáp: “Tuân lệnh. Thuộc hạ lập tức chuẩn bị. Năm vạn lượng bạc trắng và số vàng có giá trị tương đương sẽ được giao ngay hôm nay. Sau này nếu cần thêm, công tử có thể dùng lệnh bài này đến các Hối Thông Tiền Trang ở các châu phủ Trung Nguyên, chúng tôi sẽ lo liệu.” Bà ta nói rồi lấy ra một lệnh bài bằng huyền thiết nặng trịch, trên đó khắc hai chữ “Quân Thiên”, mặt sau có mật mã phức tạp.

Kiều Thiên nhận lấy lệnh bài, trong lòng thầm nghĩ, Tiêu Dao Phái giàu có quả không sai!

Tiếp theo, họ chuyển đến một thiên điện bí mật hơn, cửa điện đề “Hạo Thiên”. Nơi này không khí càng thêm túc sát, người ra vào đều đi nhẹ nói khẽ, ánh mắt linh hoạt. Người đứng đầu Hạo Thiên Bộ là một phụ nữ trung niên dáng người gầy gò, sắc mặt tái nhợt, đường như luôn chìm trong bóng tối, được gọi là “Mặc Diên”.

“Mặc Diên cô nương, Đồng Mỗ có lệnh, Hạo Thiên Bộ phải cung cấp mọi thông tin hỗ trợ theo yêu cầu của Kiều công tử,” Dư bà bà giải thích.

Kiều Thiên chắp tay nói với Mặc Diên: “Mặc Diên cô nương, hiện tại tôi cần gấp thông tin chi tiết về địa lý, thủy văn, sản vật, các thế lực võ lâm, hào cường địa phương, quan hệ với quan phủ ở vùng núi Võ Đang, Ngạc Tây Bắc. Càng chi tiết càng tốt.”

Mặc Diên giọng khàn khàn, nói rất nhanh: “Thông tin về núi Võ Đang sẽ được chuẩn bị trong vòng ba ngày. Sau này nếu công tử cần điều tra mục tiêu cụ thể, có thể treo ba đèn lồng đỏ ở các dịch trạm làm tín hiệu, sẽ có người liên lạc với công tử. Thông tin sẽ được truyền qua bồ câu đưa thư hoặc đường dây bí mật, mật mã sẽ được cung cấp sau.” Hiệu suất làm việc của bà ta cực cao, không hề dây dưa.

Kiều Thiên cảm ơn lần nữa, mừng thầm, mạng lưới tình báo này chính là thứ anh cần nhất!

Sau khi mọi việc xong xuôi, Dư bà bà dẫn anh đến một kho chứa. Bên trong đã chuẩn bị sẵn mười rương thuốc lớn, chứa đầy các loại dược liệu quý hiếm: sâm trăm năm tuổi, tuyết liên óng ánh, linh chỉ thơm nồng, thậm chí có cả những kỳ trân dị thảo mà Kiều Thiên còn chưa biết tên, được khí nồng đậm đến mức khó tan.

“Đây là Đồng Mỗ đích thân chỉ thị,” giọng Dư bà bà lần đầu tiên có chút cảm xúc phức tạp, “người dặn công tử cẩn thận sử dụng, phải… phải dùng cho việc cần thiết (ý chỉ việc dùng cho Vô Nhai Tử).” Rõ ràng đây đều là chuẩn bị cho Vô Nhai Tử, cho thấy Vu Hành Vân lo lắng sâu sắc dưới vẻ ngoài lạnh lùng.

Kiều Thiên trịnh trọng nhận lấy, trong lòng cảm khái.

Cuối cùng, Dư bà bà vỗ tay, hai cô gái trẻ mặc trang phục Linh Thứu Cung, nhưng khí chất khác hẳn thị nữ bình thường, bước vào. Một người mặc áo xanh, mang đàn ngọc, dung mạo thanh lệ, ánh mắt ngạo nghễ. Người kia mặc trang phục gọn gàng, thắt nhuyễn tiên bên hông, dáng vẻ hiên ngang, ánh mắt sắc bén đánh giá Kiều Thiên.

“Vị này là Trình Thanh Sương, người đứng đầu Chu Thiên Bộ, tinh thông âm luật và giỏi ám khí, trận pháp,” Dư bà bà chỉ vào cô gái áo xanh, rồi chỉ người kia, “vị này là Phù Mẫn Nghi, cao thủ của Viêm Thiên Bộ, nhanh nhẹn, giỏi truy dấu. Đồng Mỗ phân phó, hai người sẽ đi theo công tử, chờ công tử phân công, cũng để bảo vệ công tử chu toàn.” Nói là bảo vệ và phân công, nhưng rõ ràng mang ý giám thị và khảo nghiệm.

Kiều Thiên hiểu rõ, đây là một sắp xếp khác của Vu Hành Vân. Anh thản nhiên mỉm cười với hai cô gái: “Làm phiền hai vị cô nương.”

Trình Thanh Sương chỉ khẽ gật đầu, Phù Mẫn Nghi thì ôm quyền nói: “Phụng mệnh làm việc, công tử không cần khách khí.” Giọng điệu lạnh nhạt.

Đến đây, chuyến đi Linh Thứu Cung có thể nói là thành công tốt đẹp. Kiều Thiên không trì hoãn, cùng Dư bà bà, Trình Thanh Sương, Phù Mẫn Nghi và hơn mười thuộc hạ tinh nhuệ của Linh Thứu Cung, mang theo tiền bạc kếch xù, dược liệu quý hiếm, sự hỗ trợ của mạng lưới tình báo và hai "trợ thủ", lên đường trở về Trung Nguyên, cố gắng giữ kín tiếng.

Suốt đường đi không ai nói gì.

Mười mấy ngày sau, đoàn người đến Hà Nam, hội ngộ với Tô Tinh Hà, người đã nhận được tin tức và chờ ở địa điểm hẹn trước.

Khi Tô Tỉnh Hà nhìn thấy đội ngũ phía sau Kiều Thiên mang dấu ấn rõ ràng của Linh Thứu Cung, ông đã trợn mắt há mồm. Rồi khi Kiều Thiên đưa cho ông tấm lệnh bài “Quân Thiên Lệnh” có thể nhận số tiền khổng lồ ở “Hối Thông Tiền Trang” và mười mấy rương được liệu quý hiếm kia, vị Thông Biện tiên sinh này đã xúc động đến râu dê cũng run rẩy!

“Chưởng môn sư đệ! Ngươi… Ngươi vậy mà thật… thuyết phục được sư bá?! Còn mang đến nhiều… nhiều trợ lực như vậy!” Giọng Tô Tinh Hà nghẹn ngào. Lúc này, ông không còn chút nghi ngờ nào về năng lực của vị chưởng môn mới này, trong lòng tràn đầy hy vọng phục hưng tông môn.

“Đại sư huynh vất vả rồi, những việc sau này cần sư huynh đệ ta đồng tâm hiệp lực,” Kiều Thiên đỡ lấy Tô Tinh Hà đang xúc động.

Điều khiến Tô Tinh Hà càng thêm an lòng là, ngay sau khi họ hội ngộ, các đệ tử "Hàm Cốc Bát Hữu" mà ông đã rải rác khắp giang hồ, cũng lần lượt nhận được mật lệnh của ân sư, kéo nhau đến tụ họp!

Đầu tiên là “thần y” Tiết Mộ Hoa, vác hòm thuốc phong trần mệt mỏi đến, thấy sư phụ không sao lại tinh thần phấn chấn, rồi nhìn thấy mười mấy rương dược liệu quý hiếm do Linh Thứu Cung đưa tới, lập tức mắt sáng rực, kêu "phung phí của trời", vội vàng muốn nghiên cứu cách sử dụng.

Tiếp theo là “thợ khéo” Phùng A Tam, dẫn theo mấy đồ đệ và một đồng công cụ kỳ quái đến, nghe nói muốn xây dựng một đạo quán hùng vì, lập tức xắn tay áo, lấy giấy bút ra phác thảo thiết kế.

Sau đó, "sách ngốc" Cẩu Độc, "hoa si" Thạch Thanh Lộ, "kỳ ma" Phạm Bách Linh, "hí mê" Lý Khôi Lỗi, "họa cuồng" Ngô Lĩnh Quân, "âm si" Khang Quảng Lăng cũng lần lượt đến. Những người kỳ dị này tuy đều có tật xấu, nhưng khi thấy sư phụ và đồng môn đều vô cùng kích động, nghe nói muốn chấn hưng sư môn, ai nấy đều hăng hái, bày tỏ muốn cống hiến sở trường của mình.

Kiều Thiên nhìn những kỳ nhân dị sĩ này, trong lòng vững tin. Có những nhân tài chuyên môn này, việc xây dựng Võ Đang Sơn có thể nói là như hổ thêm cánh.

Tài chính, nhân lực, đội ngũ chuyên nghiệp đều đã sẵn sàng, Kiều Thiên lập tức mở một cuộc họp cốt cán. Những người tham dự gồm Tô Tinh Hà, Dư bà bà (đại diện cho Đồng Mỗ giám sát), Tiết Mộ Hoa và Phùng A Tam trong Hàm Cốc Bát Hữu (đại diện kỹ thuật và y tế), cùng Trình Thanh Sương và Phù Mẫn Nghi.

Kiều Thiên đầu tiên chia sẻ với mọi người thông tin chi tiết về Võ Đang Sơn và khu vực xung quanh do Hạo Thiên Bộ cung cấp.

“Tốt! Tốt! Tốt!” Phùng A Tam nhìn bản đồ và thông tin, liên tục nói ba tiếng tốt, “Thế núi hùng kỳ, thủy hệ phong phú, vật liệu xây dựng dễ kiếm, lại thêm đất đai thuộc về rõ ràng, phần lớn là đất hoang công hoặc vô chủ, mua không khói! Tuyệt vời!”

Tiết Mộ Hoa thì quan tâm hơn đến địa điểm xây dựng dược viên và nơi luyện đan.

Kiều Thiên tổng hợp ý kiến các bên, nhanh chóng đưa ra quyết định: “Việc này không nên chậm trễ. Đại sư huynh, việc mua đất, xin nhờ ngài và Dư bà bà, mang theo Quân Thiên Lệnh, theo đúng quy trình của triều đình, nhanh chóng hoàn tất. Tiền không thành vấn đề, nhưng phải có khế đất rõ ràng, danh chính ngôn thuận.”

“Phùng sư điệt, việc quy hoạch thiết kế, giao toàn quyền cho ngài phụ trách. Yêu cầu của ta là: Dựa vào địa hình tự nhiên, phù hợp với cảnh quan, đầy đủ công năng, có không gian phát triển. Đây là cơ sở tương lai của chúng ta, cần phải kiên cố, thiết thực và hài hòa với đạo vận.”

“Tiết sư thúc, xin ngài lập tức chọn vài trợ thủ đắc lực, mang theo dược liệu này đến Lung Á Cốc, cẩn thận khám bệnh cho sư tôn, đưa ra phương án điều dưỡng. Sức khỏe của sư tôn là quan trọng nhất!”

“Trình cô nương, Phù cô nương,” Kiều Thiên nhìn hai "trợ thủ” do Linh Thứu Cung phái đến, “trong giai đoạn xây dựng ban đầu, khó tránh khỏi sẽ có đạo chích nhòm ngó. Xin hai vị hao tâm tổn trí, dẫn đầu thuộc hạ của Linh Thứu Cung phụ trách bảo an và tuần tra.”

Mọi người đồng loạt lĩnh mệnh, cảm nhận được mạch suy nghĩ rõ ràng, phân công hợp lý của Kiều Thiên, đều sinh lòng kính phục.

Tô Tinh Hà và Dư bà bà mang theo tiền lớn và bản vẽ khế đất, đến quan phủ địa phương làm thủ tục. Phùng A Tam dẫn đồ đệ và đội thợ đến Võ Đang Sơn khảo sát địa hình. Tiết Mộ Hoa mang theo vài thuộc hạ của Linh Thứu Cung và dược liệu quý giá, hỏa tốc đến Lung Á Cốc. Trình Thanh Sương và Phù Mẫn Nghi bắt đầu bố trí trạm gác và mật đạo.

Kiều Thiên tự mình điều phối các bên, giải quyết các vấn đề phát sinh. Tư duy quản lý hiện đại và tầm nhìn vĩ mô của anh phát huy tác dụng to lớn, kết hợp các nguồn lực một cách hợp lý.

Võ Đang Sơn, thánh địa Đạo giáo tương lai, cuối cùng đã có những bước khởi đầu vững chắc nhờ nỗ lực của Kiều Thiên.

Tiên Hiệp
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »