Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người

Lượt đọc: 8884 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 73

❊ ❊ ❊

"Châu thái y cớ sao cứ mãi bắt mạch cho ta không buông vậy? Lẽ nào thân thể ta xảy ra vấn đề gì?" Tô Minh Cảnh hạ giọng hỏi ông.

Châu thái y nhìn nàng, vuốt râu cười đáp: "Thân thể Tam nương t.ử hiển nhiên là không có vấn đề gì rồi. Lão phu chẳng qua là chưa từng bắt được mạch tượng nào hoàn mỹ đến nhường này, thực sự là kiến liệp tâm hỉ (thấy cái hay là nổi hứng thú), trong lòng vui sướng vô cùng, nên mới muốn cảm nhận thêm chút nữa. Suy cho cùng, lần sau muốn bắt được một mạch tượng đẹp đẽ thế này, e là khó như lên trời."

Nghe ông nói vậy, ánh mắt Tô Minh Cảnh khẽ chớp, nàng mỉm cười: "Châu thái y quả không hổ danh là Viện sứ Thái Y Viện, y thuật quả nhiên cao siêu. Trách không được Thái t.ử lại kính trọng ngài đến vậy."

Châu thái y khiêm tốn: "Tam nương t.ử xin đừng đội nón cao (tâng bốc) cho lão phu nữa."

Cuộc đối thoại của hai người đều được cố ý hạ giọng rất nhỏ, vậy nên ngoại trừ Đại Hoa và Lục Liễu đang đứng sát mép giường ra, những người khác hoàn toàn không nghe thấy gì. Đại Hoa nghe xong mặt vẫn lạnh tanh chẳng có phản ứng, ngược lại là Lục Liễu không kìm được liếc nhìn vị lão thái y này một cái.

Rốt cuộc, Châu thái y cũng chịu buông tay khỏi cổ tay Tô Minh Cảnh, thần thái trông vẫn còn chút lưu luyến không nỡ.

"Tam nương t.ử thể hàn khí nhược, chắc hẳn là do rơi xuống nước bị nhiễm lạnh, hàn khí xâm nhập vào cơ thể. Thần sẽ kê một thang t.h.u.ố.c khu hàn dưỡng thân, Tam nương t.ử uống xong thì an tâm nghỉ ngơi, vài ngày nữa thân thể ắt sẽ khỏi hẳn." Châu thái y cất cao giọng bẩm báo.

"Hả?" Đám thái y còn lại giật mình hồ nghi, "Chỉ là rơi xuống nước nhiễm lạnh thôi sao?"

Châu thái y gật gù: "Đương nhiên là vậy. Cũng may thân thể Tam nương t.ử vốn khỏe mạnh hơn những tiểu nương t.ử bình thường, nên sau khi ép hết nước ứ đọng trong phổi ra thì không còn gì đáng ngại nữa. Nếu đổi lại là tiểu nương t.ử nào thể chất yếu ớt, qua trận này e là mất non nửa cái mạng rồi."

Tô Minh Cảnh phối hợp: "Từ nhỏ đến lớn, thân thể ta quả thực rất khỏe mạnh, hiếm khi ốm đau. Chắc là do ta thường xuyên chạy nhảy bên ngoài... Ta lớn lên ở chốn hương dã Đàm Châu, từ bé đã hay lui tới ruộng đồng gò bãi, thân thể tự nhiên phải tráng kiện hơn những tiểu nương t.ử khuê các chỉ quẩn quanh trong nhà."

"Đúng vậy." Châu thái y gật gù tán thành, "Vận động chừng mực quả thực rất có ích cho thân thể."

Nói đoạn, Châu thái y đứng dậy, chắp tay: "Vậy chúng thần xin phép cáo lui trước."

Châu thái y dẫn đầu đám thái y rời đi. Bọn họ vừa đi khuất, nội thất vốn chật chội bức bối lập tức trở nên rộng rãi thoáng đãng hơn hẳn.

Đợi mọi người lui hết, Thái t.ử cũng cho cung nhân lui ra ngoài, dặn: "Ở đây có hai tỳ nữ của Tam nương t.ử hầu hạ là đủ rồi."

Bọn cung nhân nhún mình hành lễ rồi từ từ lui ra. Thấy không còn ai, Thái t.ử mới bước vội tới, ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu cạnh giường Tô Minh Cảnh. Hắn quan tâm nhìn nàng, nhíu mày hỏi: "Thân thể nàng thực sự không sao chứ?"

Tô Minh Cảnh bật cười, nói: "Ngài không nghe Châu thái y nói sao? Thân thể ta khỏe như trâu mộng, làm sao có vấn đề gì được? Có điều, ta thấy vị Châu thái y kia chắc hẳn đã nhìn thấu việc ta đang giả bệnh rồi..."

Thái t.ử cũng không lấy làm lạ, hắn đáp: "Châu thái y y thuật trác tuyệt, cùng với Bạch đại phu được xưng tụng là Hạnh Đàn Song Thánh (Hai vị thánh trong giới y thuật). Năm xưa phụ hoàng vì muốn mời ông ấy vào cung cũng đã phải tốn một phen công sức không nhỏ..."

"Bạch đại phu?" Tô Minh Cảnh bắt được một cái tên quen tai, "Là vị Bạch đại phu từng trị bệnh cho ngài đó sao?"

Thái t.ử gật đầu.

Tô Minh Cảnh hừ nhẹ một tiếng. Có điều nàng chỉ biết danh vị Bạch đại phu này chứ chưa từng gặp mặt, nên cũng không tiện đ.á.n.h giá thêm.

Đúng lúc này, Thái t.ử đột nhiên rũ mắt, cất tiếng: "Xin lỗi."

Tô Minh Cảnh bất chợt ngẩng nhìn hắn.

Thái t.ử cười khổ, nói: "Đều là do ta liên lụy đến nàng. Nếu không phải nàng dính líu đến ta, Đoan vương sao lại vô cớ gây sự, nhắm vào nàng chứ?"

Tô Minh Cảnh phì cười: "Nếu ngài vì chuyện này mà xin lỗi ta, thì thật sự không cần thiết đâu. Vị trí Thái t.ử phi là do tự tay ta muốn ngồi lên, đâu phải ngài ép buộc ta, ngài việc gì phải xin lỗi? Huống hồ, trong chuyện đối đầu với Đoan vương, hai chúng ta vốn dĩ đã cùng chung một chiến tuyến. Cho dù hôm nay ta không va chạm với hắn, thì ngày sau giữa ta và hắn cũng chắc chắn sẽ xảy ra xung đột!"

"Tuy nói là vậy..." Thái t.ử thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói một tiếng xin lỗi nàng. Suy cho cùng là do bản lĩnh ta chưa đủ, không đủ sức khiến Đoan vương kiêng dè, nên hắn mới dám ngang nhiên mạo phạm nàng như vậy."

Nói đến đây, bàn tay Thái t.ử đặt trên đùi bất giác siết c.h.ặ.t thành quyền, trong lòng trào dâng sự không cam tâm.

Thái t.ử vốn dĩ là người có tính cách vô cùng ôn hòa, đối nhân xử thế cũng luôn hòa nhã. Có lẽ chính vì vậy, nên Đoan vương dù biết rõ mười mươi Tô Minh Cảnh là Thái t.ử phi tương lai của hắn, nhưng vẫn dám ngang nhiên làm càn.

Lần đầu tiên trong đời, Thái t.ử cảm thấy hối hận vì cách hành xử nhân nhượng của mình. Biết trước thế này, thủ đoạn của hắn... đáng lý ra phải cứng rắn hơn, tàn nhẫn hơn mới phải, không nên chừa lại chút đường lui nào cho kẻ khác.

Tô Minh Cảnh liếc hắn một cái, bất thình lình nói: "Nếu ngài thực sự thấy có lỗi với ta, vậy thì nỗ lực làm Hoàng đế đi, để ta thuận lợi ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu là được."

Thái t.ử giật thót mình, ngẩng phắt lên, dùng ánh mắt khiếp hãi nhìn nàng.

Phát ngôn này của Tô Minh Cảnh quả thực là đại nghịch bất đạo tột cùng. Phải biết rằng hiện tại Minh Chiêu Đế chẳng những vẫn còn đang tại vị, mà long thể nhìn qua còn vô cùng tráng kiện. Câu nói này của nàng thốt ra, chẳng khác nào đang hô to "ta muốn mưu triều thoán vị" cả.

Thái t.ử theo bản năng đưa mắt nhìn ngó xung quanh, hạ giọng căng thẳng dặn dò: "Lời này sau này nàng tuyệt đối không được nói linh tinh nữa! Nhỡ để kẻ khác nghe được, e là mang họa sát thân như chơi!"

Tô Minh Cảnh im lặng chừng vài giây, rồi mới nghiêm túc hỏi lại: "Ngài thấy ta giống cái loại người bạ đâu nói đó sao?"

"..." Thái t.ử lắc đầu.

Thấy hắn lắc đầu, Tô Minh Cảnh lộ vẻ hài lòng. Sau đó, nàng đột ngột chuyển chủ đề.

"Chắc hẳn ngài cũng đoán ra được, đợt bạo bệnh lúc trước của ngài, là do ta cứu sống ngài đúng không?" Nàng hỏi.

Thái t.ử lại gật đầu.

Đêm hôm đó, tuy bệnh tình nguy kịch khiến hắn hôn mê sâu, nhưng hắn đâu phải kẻ ngốc. Tình trạng cơ thể mình ra sao, hắn là người nắm rõ nhất. Đêm ấy, hắn rõ ràng cảm nhận được sinh khí đang dần cạn kiệt, rời bỏ mình. Thế nhưng khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, hắn bàng hoàng nhận ra cơ thể không những không còn suy nhược, mà ngược lại còn tràn trề một luồng sinh khí, sức mạnh và sự tráng kiện chưa từng có.

Lúc ấy hắn đã lờ mờ đoán được, đại khái đêm qua Tô Minh Cảnh đã làm gì đó cứu hắn. Chuyện này tuy hắn và Tô Minh Cảnh chưa từng đem ra nói thẳng với nhau, nhưng giữa hai người dường như luôn tồn tại một loại ăn ý ngầm.

"...Sau khi trở về, ta suy đi tính lại, vẫn cảm thấy phi vụ này mình lỗ vốn quá!" Tô Minh Cảnh mặt mày nghiêm túc nói với hắn.

Ban đầu, Tô Minh Cảnh quả thực chỉ ôm mộng làm Thái t.ử phi, muốn có một thân phận đủ tôn quý và danh giá để nàng có thể tự do phóng khoáng, hành sự to gan hơn ở cái đất kinh thành này. Dẫu sao nàng cũng tự hiểu rõ bản thân mình là loại người thế nào.

Không cố kỵ điều gì, to gan lớn mật.

Nói không chừng ngày nào đó, nàng nổi hứng phạm phải tội tày đình, chọc giận bề trên, chớp mắt liền trở thành trọng phạm bị truy nã gắt gao trên bảng vàng của Đại Lân cũng nên.

Và sự thật đã chứng minh nỗi lo xa của nàng hoàn toàn có cơ sở. Này nhé, mới chân ướt chân ráo tới kinh thành chưa được bao lâu, nàng đã đắc tội đắc t.ử với phủ Trưởng công chúa rồi. Trong buổi yến tiệc Trung thu hôm nay, người của phủ Trưởng công chúa thậm chí còn vắng mặt. Nghe đâu là do Phúc An Huyện chúa lại phát chứng cuồng loạn, Trưởng công chúa phải túc trực canh chừng, dứt ra không nổi.

Nghĩ đến dung mạo nghe đồn đã bị hủy hoại, phá tướng của Phúc An Huyện chúa, Tô Minh Cảnh thầm đoán: Nếu không nhờ cái danh phận "thê t.ử chưa rước qua cửa của Thái t.ử" che chở, e là Trưởng công chúa đã sớm trăm phương ngàn kế lấy mạng nàng từ đời thuở nào rồi.

Nói tóm lại, vì hiểu rõ bản thân cần một cái ô dù che chở, ngay từ đầu Tô Minh Cảnh đã nhắm thẳng tới cái ghế Thái t.ử phi.

Nhưng rõ ràng là kế hoạch mãi mãi không theo kịp sự biến đổi khôn lường. Ban đầu nàng chỉ mộng làm một góa phụ mang thân phận tôn quý. Nhưng bây giờ, Thái t.ử đã uống máu của nàng, trong khoảng thời gian ngắn hiển nhiên là không thể nào "thăng thiên" được nữa. Nàng vô cớ lại mọc thêm một người "trượng phu" bằng xương bằng thịt, sống sờ sờ sờ.

Tô Minh Cảnh: Nghĩ thế nào cũng thấy mình lỗ to rồi. Thế nên, nàng suy đi tính lại, vẫn cảm thấy không thể nhắm mắt làm ngơ trước phi vụ buôn bán lỗ vốn này được.

Nghe nàng "sư t.ử há miệng lớn" (đòi hỏi quá đáng), sắc mặt Thái t.ử thoáng chốc trở nên cực kỳ vi diệu.

"...Nàng là Thái t.ử phi của ta, nếu ngày sau ta kế thừa đại thống, nàng hiển nhiên sẽ là Hoàng hậu của ta. Điều này là chân lý vĩnh viễn không bao giờ thay đổi." Thái t.ử hạ giọng trầm tĩnh đáp.

"Chỉ là," giọng Thái t.ử xoay chuyển, ý tại ngôn ngoại: "Đương kim Thánh thượng, cũng chính là phụ hoàng ta, long thể hiện tại vẫn vô cùng tráng kiện. Chuyện này bây giờ mà nhắc tới, e là vẫn còn quá sớm."

Tô Minh Cảnh nghe hiểu ẩn ý trong lời hắn, bật cười.

"Ta đâu có xúi giục ngài bây giờ phải mưu phản thoán vị đâu," nàng mở miệng, nét mặt hiện lên vẻ ranh mãnh, "Ta đâu có ngông cuồng tự đại đến thế. Hơn nữa, quốc gia rung chuyển, đối với đám con cháu hoàng gia các người có lẽ chỉ là một ván cờ chính trị, nhưng đối với đám bách tính bọt bèo dưới đáy, lại là một hồi tai ương diệt đỉnh. Ta không muốn mình trở thành ngọn nguồn gieo rắc tai họa cho kẻ khác."

Thái t.ử nghe vậy, nhìn nàng mỉm cười, nét mặt không hề tỏ ra ngạc nhiên, hắn đáp: "Ta biết nàng không phải loại người như thế."

Cho nên, khi nghe Tô Minh Cảnh phát ngôn "đại nghịch bất đạo" ban nãy, hắn chỉ bất ngờ vì sao nàng lại đột nhiên nhắc tới chuyện đó, đồng thời cũng lo lắng nhỡ lời nàng nói lọt vào tai kẻ khác. Suy cho cùng, những lời sấm truyền ấy rơi vào tai bất cứ ai cũng đều mang mác mưu nghịch, có chu di cửu tộc cũng không quá đáng.

Tuy nhiên, nghe Thái t.ử nhận xét về mình, Tô Minh Cảnh lại nổi lên lòng hiếu kỳ, hỏi: "Loại người như thế... ngài cảm thấy ta là loại người thế nào?"

Thái t.ử nhìn nàng, trầm ngâm suy nghĩ.

"...Làm việc to gan lớn mật, nhưng trong thô có tinh (nhìn thì thô lỗ nhưng thực chất lại rất tinh tế cẩn thận). Hành sự bề ngoài tưởng như ngông cuồng, bất chấp hậu quả, nhưng thực chất lại suy tính vô cùng chu toàn. Nếu nhất quyết phải tìm ra một khuyết điểm," Thái t.ử ngập ngừng, "Thì có lẽ là, nàng vẫn chưa đủ tàn nhẫn?"

Tô Minh Cảnh cười nghiền ngẫm: "Chưa đủ tàn nhẫn, đây cũng được coi là khuyết điểm sao?"

Thái t.ử lắc đầu, ánh mắt ôn nhu như nước, đáp: "Ít nhất, đối với ta thì không phải. Ta nói vậy là bởi vì, nếu nàng có thể tàn nhẫn hơn một chút, rất nhiều phiền toái hoàn toàn có thể tránh được. Đơn cử như chuyện của Triệu phu nhân và Triệu Tứ nương t.ử vậy."

Nếu như Tô Minh Cảnh đủ tàn nhẫn, giống như bao người khác, nhắm mắt làm ngơ trước việc Phúc An Huyện chúa dùng roi đ.á.n.h đập mẹ con Triệu gia, thì nàng đã chẳng đắc tội Phúc An Huyện chúa, cũng chẳng kéo theo việc chọc giận luôn cả Trưởng công chúa.

"Nhưng mà, ta rất thích khuyết điểm này của nàng." Thái t.ử khẽ nói thêm.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Ngược, Khác
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »