Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người

Lượt đọc: 8897 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 69

❊ ❊ ❊

Không, trạng thái cơ thể của đệ ấy dường như còn khỏe mạnh hơn cả lúc chưa đổ bệnh, sắc mặt hồng hào, tinh thần sung mãn.

...Lẽ nào là vì nữ nhân này sao?

Ánh mắt Đoan vương rơi xuống người Tô Minh Cảnh đang được Thái t.ử che chắn phía sau, thầm nghĩ: Tam nương t.ử phủ Vĩnh Ninh Hầu.

Thái t.ử thân thể chuyển biến tốt, chẳng lẽ thực sự có liên quan đến ả? Nếu quả thực là vậy, người này tuyệt đối không thể giữ lại bên cạnh Thái t.ử. Bất kể là do ả am hiểu y thuật, hay là do ả phúc trạch thâm hậu mang lại phước lành cho Thái t.ử, đều tuyệt đối không thể để ả gả cho Thái t.ử được.

Trong mắt Đoan vương xẹt qua một tia sắc lạnh.

"Hửm?" Lúc này, Tô Minh Cảnh bỗng đưa tay day day mũi, cảm thấy mũi hơi ngứa. Nàng lầm bầm: "Lẽ nào có kẻ đang nói xấu mình sau lưng? Hay là có ai đang ủ mưu tính kế mình đây?"

Chưa kịp nghĩ kỹ, đã nghe một giọng nói cất cao chợt vang lên.

"Nhắc mới nhớ, ta vẫn chưa chúc mừng nhị đệ bách bệnh tiêu tan, thân thể khỏi hẳn." Đoan vương mỉm cười lên tiếng. Hắn nhìn Thái t.ử, nhưng ánh mắt lại vượt qua người Thái t.ử để nhắm vào người đứng phía sau: "Ta nghe nói, bệnh tình của nhị đệ bắt đầu tốt lên vào đúng ngày thứ hai sau khi Tam nương t.ử phủ Vĩnh Ninh Hầu tiến cung thăm bệnh. Xem ra, nhị đệ khỏi bệnh, cũng có một phần công lao của Tam nương t.ử đấy."

Lời này nghe qua tưởng chừng như đang khen ngợi Tô Minh Cảnh, thế nhưng lọt vào tai nàng lại chẳng mang đến niềm vui, ngược lại trong đầu chuông cảnh báo lại réo vang ầm ĩ. Khoảnh khắc này trong lòng nàng chỉ lướt qua một suy nghĩ duy nhất: Tên cẩu tặc này chắc chắn chẳng ấp ủ cái rắm gì tốt đẹp!

Ngay giây tiếp theo, liền nghe Đoan vương nói: "...Lẽ nào là do Tam nương t.ử phúc trạch thâm hậu, vận may của nàng ấy đã che chở cho đệ? Cho nên mới giúp đệ chuyển nguy thành an?"

Thái t.ử không hiểu Đoan vương nói những lời này nhằm mục đích gì, nhưng hắn có thể cảm nhận được Đoan vương là kẻ đến không có ý tốt, theo bản năng muốn ngắt lời: "Ta lần này bạo bệnh, để đại ca phải lo lắng rồi. Có điều, bệnh tình của ta chuyển biến tốt, đều là nhờ các vị ngự y trong cung tận tâm chữa trị..."

"Nhị đệ nói vậy là quá đáng rồi đấy!" Đoan vương lộ vẻ không tán đồng, "Tam nương t.ử phúc lộc vô song, nàng ấy dùng phúc trạch của mình giúp đệ khỏi bệnh, công lao to lớn nhường ấy, sao đệ lại muốn che giấu sự thật? Lẽ nào... đệ muốn độc chiếm phúc trạch của Tam nương t.ử, không muốn cho người khác biết?"

Giờ phút này, ngay cả những người xung quanh cũng loáng thoáng cảm nhận được ác ý ẩn chứa trong lời nói của Đoan vương.

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo Vĩnh Ninh Hầu đã nghe Đoan vương cất cao giọng: "...Nhắc đến mới thấy, một người phúc trạch thâm hậu, phúc lộc song toàn như Tam nương t.ử phủ Vĩnh Ninh Hầu, lẽ ra phải được hầu hạ bên cạnh phụ hoàng mới đúng!"

Vĩnh Ninh Hầu nghe xong, chỉ cảm thấy trong đầu ong lên một tiếng, theo phản xạ nhìn về phía Minh Chiêu Đế.

Đoan vương chắp tay hướng về Minh Chiêu Đế: "Phụ hoàng là thiên t.ử, vận may trên người Tam nương t.ử nếu có thể san sẻ cho phụ hoàng, thì đối với Đại Lân ta, đối với giang sơn xã tắc, đều có lợi vô cùng. Không chừng còn có thể giúp phụ hoàng diên niên ích thọ, đại thành đạo trường sinh!"

"..."

Lời Đoan vương vừa dứt, toàn bộ Ngự Lý Đài lập tức chìm vào một khoảng tĩnh lặng dị thường, im ắng đến mức cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Giờ phút này, không một ai lên tiếng, cũng chẳng một ai dám lên tiếng.

Mọi người vạn vạn lần không ngờ tới, miệng Đoan vương lại có thể thốt ra những lời kinh hãi đến vậy. Tam nương t.ử phủ Vĩnh Ninh Hầu chính là thê t.ử chưa rước qua cửa của Thái t.ử, thế mà ý tứ trong lời này của Đoan vương lại là...

Giữa lúc mọi người vẫn chưa kịp hoàn hồn, khóe mắt chợt thấp thoáng một bóng người vụt qua với tốc độ kinh người.

Đám đông: Hử? Cái gì vừa xẹt qua thế?

Giây tiếp theo, mọi người liền nghe thấy một tiếng "Chát" cực kỳ vang dội. Đó là âm thanh của bàn tay tát thẳng vào mặt thịt, hay nói cách khác, đó là một cái tát.

Mọi người nương theo âm thanh nhìn sang, liền nhìn thấy Tam nương t.ử phủ Vĩnh Ninh Hầu vốn đang được Thái t.ử che chở phía sau, chẳng biết từ lúc nào đã xông thẳng đến trước mặt Đoan vương. Còn Đoan vương, khuôn mặt đang bị đ.á.n.h ngoảnh hẳn sang một bên.

Ánh trăng vằng vặc, sáng ngời rực rỡ, không biết có phải do ảo giác hay không, nhưng từ góc độ này nhìn sang, nửa bên mặt lộ ra của Đoan vương dường như đã hơi sưng đỏ?

Cho nên, Tam nương t.ử phủ Vĩnh Ninh Hầu này, thực sự vừa mới vả Đoan vương một cái?

Mãi một lúc sau đám đông mới muộn màng ý thức được sự thật này. Thế nhưng, điều khiến họ khiếp hãi hơn cả là, vị Tam nương t.ử kia tát Đoan vương một cái dường như vẫn thấy chưa đủ, lại vung nốt cánh tay còn lại lên, nhắm thẳng vào bên mặt còn lành lặn của Đoan vương, "thưởng" thêm một tát nữa.

"Chát!"

Khuôn mặt Đoan vương vừa ngoảnh sang bên kia, nay lại bị đ.á.n.h văng ngược về bên này.

Đoan vương trừng lớn hai mắt, nhìn Tô Minh Cảnh với vẻ không thể tin nổi: "Ngươi, ngươi?!" Hắn dường như không dám tin mình lại bị người ta tát liền hai cái, mà lại còn là bị một nữ nhân tát.

Nhưng chưa đợi hắn kịp nổi trận lôi đình, Tô Minh Cảnh dường như vẫn chưa xả hết giận, lại bồi thêm một cước, nhấc chân đạp thẳng vào bụng Đoan vương.

Đoan vương bị đạp lùi lại hai bước. Hắn ôm c.h.ặ.t lấy bụng, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn.

Quá đau, lục phủ ngũ tạng trong bụng như thể cuộn xoắn hết cả lại. Cơn đau khiến Đoan vương không thốt nổi nên lời, hắn ôm bụng, uốn cong người, gập lại hệt như một con tôm luộc.

Những người khác nhìn thấy cảnh này lại bĩu môi, cho rằng Đoan vương đang làm bộ làm tịch.

Tô Tam nương t.ử thân hình thon thả, yểu điệu, có đạp Đoan vương một cước thì làm sao mà đau thấu trời được? Đoan vương lại làm ra cái bộ dạng như bị người ta phế luôn cái mệnh căn (chỗ hiểm), đúng là làm quá.

Nếu Đoan vương mà biết được tiếng lòng của mọi người, chắc chắn sẽ phải kêu oan, bởi vì hắn thực sự rất đau. Tô Tam nương rõ ràng trông có vẻ liễu yếu đào tơ, thế mà một cước đạp tới, bụng hắn như thể vừa bị một cây b.úa tạ giáng mạnh vào vậy.

Đoan vương suýt nữa tưởng mình sắp bị đá đến mức hộc máu tới nơi rồi.

Có điều, máu thì cuối cùng cũng không hộc ra, nhưng hắn cũng đau đến mức không nói nổi thành lời.

Nói không ra lời mới tốt chứ! Tô Minh Cảnh thầm nghĩ. Dù sao kế tiếp nàng còn một bụng lời muốn xả ra, Đoan vương mà há miệng nói được, lỡ làm gián đoạn nhịp điệu của nàng thì sao?

Đáy mắt Tô Minh Cảnh xẹt qua một tia sáng giảo hoạt.

"Ngươi cái gì mà ngươi?" Nàng mở miệng, hùng hổ quát tháo, bày ra cái dáng vẻ vô cùng phẫn nộ.

"Từng có người nói với ta, Đoan vương điện hạ hiền đức ái tài, vốn có hiền danh, lúc đó ta đã thật sự tin. Nhưng hôm nay gặp mặt, ta mới biết tai nghe quả thực là hư ảo. Ta chẳng những không thấy nửa điểm hiền đức nào của Đoan vương, mà chỉ thấy trên người ngươi toát ra toàn sự hôn dung và ngu xuẩn!"

"À, không đúng," Tô Minh Cảnh tự đính chính lại, bổ sung thêm: "Còn có bất nhân bất từ, heo ch.ó không bằng, tàn độc hung ác!"

Đoan vương nghe đến đây dù bụng đang đau quặn thắt vẫn lộ vẻ hoang đường, chỉ tay vào mình hỏi: "Ngươi mắng ta heo ch.ó không bằng?"

Còn những người khác lại ngẩn tò te há hốc mồm, ánh mắt nhìn Tô Minh Cảnh hệt như đang chiêm ngưỡng một dũng sĩ to gan lớn mật.

Không to gan lớn mật thì là gì? Tam nương t.ử phủ Vĩnh Ninh Hầu này, chẳng những thưởng cho Đoan vương hai cái tát cộng thêm một cú đá, mà bây giờ còn dám chỉ thẳng mũi Đoan vương c.h.ử.i mắng xối xả?

Vĩnh Ninh Hầu: "..."

Giờ phút này, da đầu Vĩnh Ninh Hầu căng cứng, lòng nóng như lửa đốt. Ánh mắt lo âu của ông dồn cả lên người Tô Minh Cảnh. Đến nước này, ông chỉ cầu mong Tô Minh Cảnh có thể vớt vát biện minh cho êm xuôi mọi chuyện, bởi dẫu sao hành hung hoàng t.ử cũng là trọng tội a.

Trong khi đám người Vĩnh Ninh Hầu đang hoảng loạn, Tô Minh Cảnh lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, tiếp tục công cuộc "phun châu nhả ngọc" mắng c.h.ử.i của mình.

"Uổng cho ngươi còn là trưởng huynh của Thái t.ử! Ngươi thừa biết Thái t.ử thân thể suy nhược, đã miệng nói ta phúc trạch thâm hậu, vận may của ta có thể giúp ngài ấy khỏe lại, vậy mà ngươi không màng để ta kề cận túc trực bên Thái t.ử, ngược lại còn nôn nóng muốn chia rẽ ta và Thái t.ử. Ngươi đây là rắp tâm mong cho Thái t.ử chết sớm, có đúng không?"

Một khi Tô Minh Cảnh đã mở miệng c.h.ử.i, thì tuyệt đối không hề khách sáo. Dù sao thì đ.á.n.h cũng đã đ.á.n.h rồi, đương nhiên phải c.h.ử.i cho sướng miệng đã.

"Còn nữa, nếu bàn về phúc trạch thâm hậu, trên thế gian này còn ai phúc trạch có thể sánh bì với đương kim Thánh thượng? Hoàng thượng là thiên t.ử, được Thượng thiên che chở, có long khí hộ thân. Thái t.ử từng nói, ngài ấy nhờ cậy long khí của bệ hạ che chở, mới có thể dùng thân thể bệnh nhược này mà gắng gượng chống đỡ đến ngày hôm nay."

"Phúc trạch trên người ta, nếu mang ra so sánh với Hoàng thượng, chẳng qua cũng chỉ như đom đóm so với vầng trăng sáng, sao có thể đ.á.n.h đồng?"

Nàng cười nhạt, quét mắt đ.á.n.h giá Đoan vương: "Đoan vương hiện giờ thốt ra những lời này, là đang cho rằng Hoàng thượng thân làm thiên t.ử, nhưng phúc lộc lại không đủ, phúc trạch lại không sâu? Cho nên mới cần một tiểu nữ t.ử như ta đến túc trực bên cạnh?"

Chuyện liên quan đến Minh Chiêu Đế, Đoan vương dẫu bụng đang đau đến không thở nổi, cũng phải cố gắng rặn ra vài lời ngụy biện cho bản thân.

Hắn liếc nhìn sắc mặt u ám khó lường của Minh Chiêu Đế, căng da đầu nói: "Ngươi nói hươu nói vượn cái gì đó? Ta nào có cái ý này?"

Tô Minh Cảnh không chút khách sáo bật lại: "Ha, ta thấy ý trong lời của ngươi nhiều lắm đấy! Ta là thê t.ử chưa rước qua cửa của Thái t.ử, mấy ngày nữa thôi là sẽ cùng Thái t.ử thành thân, thế mà lúc này ngươi lại bảo ta nên đi hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng. À, ta hiểu rồi!"

Tô Minh Cảnh bỗng nhiên lộ vẻ bừng tỉnh ngộ, tựa như vừa khám phá ra chuyện gì động trời.

"Ngươi là muốn ly gián tình cảm giữa Thái t.ử và Hoàng thượng, châm ngòi ly gián tình phụ t.ử giữa bọn họ!" Nàng chỉ thẳng mặt Đoan vương, mắng nhiếc: "Đoan vương, tâm tư ngươi thật quá độc ác! Ngươi không chỉ muốn Thái t.ử chết sớm, mà còn muốn đẩy ta thành hồng nhan họa thủy, lợi dụng ta để khiến Thái t.ử và Hoàng thượng trở mặt thành thù..."

Vừa dứt lời, Tô Minh Cảnh bất thình lình lùi lại vài bước, bày ra khuôn mặt "kinh hoảng" tột độ nhìn Đoan vương, hét lên: "Đoan vương điện hạ, ngươi thật đáng sợ!"

Đoan vương cuối cùng cũng thấy cơn đau thắt ruột gan dịu đi một chút. Hắn ráng gượng thẳng người lên, tức giận quát mắng Tô Minh Cảnh: "Tiện nhân nhà ngươi, đừng hòng ở đây ngậm máu phun người, hắt nước bẩn lên người ta! Ta thấy ngươi mới là kẻ cố ý mượn cớ để ly gián tình huynh đệ giữa ta và Thái t.ử!"

Tô Minh Cảnh lại không thèm nhìn hắn nữa, mà đột ngột ngoảnh đầu về phía Thái t.ử, đôi mắt ngân ngấn lệ quang.

Trái tim Thái t.ử đập thịch một cái, theo bản năng bước lên một bước.

"Thái t.ử điện hạ," Tô Minh Cảnh gọi hắn, giọng điệu thâm tình chân thành, "Ta và điện hạ hai bên tình chàng ý thiếp, tâm nguyện lớn nhất của ta chính là trở thành Thái t.ử phi của ngài..."

Ừm, trọng điểm là Thái t.ử phi.

"Chẳng thể ngờ rằng sự tồn tại của ta, lại có một ngày trở thành cái cớ để Đoan vương châm ngòi ly gián mối quan hệ giữa ngài và bệ hạ... Là lỗi của ta, ta tài đức gì." Giọng Tô Minh Cảnh đau đớn xót xa, tựa hồ như vừa hạ một quyết tâm nào đó.

Nàng nhìn Thái t.ử bằng ánh mắt sâu thẳm, nói: "Điện hạ, Đoan vương tâm mang ý đồ bất chính với ngài, sau này ngài ngàn vạn lần phải cẩn thận đề phòng hắn! Biết đâu chừng... biết đâu chừng hắn còn muốn truất ngôi đoạt vị, chiếm lấy vị trí Thái t.ử của ngài nữa đấy!"

Ngôn Tình, Xuyên Không, Ngược, Khác
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »