Song Kiếm

Lượt đọc: 10102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 92
đấu giá

❊ ❊ ❊

Binh pháp có nói: Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng... Kỳ thực câu nói này có chỗ thiếu sót, nếu như cả hai bên đều biết, vậy tới cùng là ai thắng?

Đường Hoa lên đường đến Hoàng Sơn An Huy, nơi đóng quân của bang Song Sư để tìm hiểu một cách có hệ thống các loại phương tiện ở nơi này. Hắn tham quan Song Sư cung, đồng thời cũng quan sát đỉnh Thiên Nguyên, đài Kiếm Tiên ở tầm gần. Đợt nghiên cứu này khiến cho hắn vui mừng quá đỗi...

Dưới chân núi Lư Sơn có một cái trấn nhỏ, vùng này trên cơ bản đã bị bang Thiên Đường bao thầu hết rồi, nếu như có người ngoài đến thì cũng đều là tán nhân đến xin vào bang. Đường Hoa ở đây nghe ra được tên của một tên tiếp đãi nhận người là Thiên Nguyên, bèn móc Hồ Ly Diện Cụ ra viết lên hai chữ "Thiên Nguyên", sau đó lắc mình biến thân, nghênh ngang hướng nơi sâu trong núi bay đi...

Đồng thời với lúc này, Thắng Giả Vi Vương đã nhận được tin báo cáo của Mặc Tinh, nhưng vì bản thân mình còn đang ở Thái Sơn bàn bạc với Nhất Kiếm Cầu Bại, nên đành vội vàng phân phó cho Mông Mông đang ở cạnh Lư Sơn phối hợp cùng phó bang chủ phụ trách bảo vệ Thiên Đường cung, đồng thời cũng giao phó là chuyện này nhất định không thể nào làm lộ liễu, vì một khi bị tiết lộ thông tin thì những người kia sẽ không lộ mặt nữa, mà sẽ tiếp tục ẩn náu. Mông Mông nhận lệnh, tứ xứ liên hệ với những người đáng tin, ước chừng hơn ba trăm người cùng nhau lặng lẽ mai phục trong ngoài Thiên Đường cung.

"Báo cáo trưởng lão, có người tiến vào Thiên Đường cung, giống như là đang tra xét tài chính tồn bên trong đỉnh Thiên Nguyên."

"Hắn tên là gì?"

"Thiên Nguyên!"

"Không phải hắn đâu, tiếp tục giám thị đi." Thiên Nguyên kia chính là thành viên lớp đầu của bang hội, rất là đáng tin. Với lại, địch nhân đến là để diệt bang chứ có phải đến để đập đỉnh cướp tiền đâu.

Đường Hoa nhìn đỉnh Thiên Nguyên mà tức giận, ghét nhất là những bang hội theo lối dân chủ, vốn tài chính lưu động gom hết mới có được chừng ba trăm kim hà. Nếu mà đổi thành những bang hội kiểu gia trưởng, chẳng hạn như Song Sư, thì trong đỉnh ít ra cũng phải chừng hai ngàn, đó là còn chưa kể phần mà những thành viên quản lý chia nhau giữ nữa.

"Thiên Nguyên, ngươi qua đây chút." Đường Hoa vừa xem xét xong định đi ra ngoài, thì lại bị một mỹ nữ gọi lại.

"Gọi ta á?" Đường Hoa chỉ mình.

"Ừ!" Mỹ nữ phát ra lời mời tổ đội.

Đường Hoa chọn xác định vào đội, nhìn thoáng qua tên của mỹ nữ này, mém chút nữa phún máu. Tên của mỹ nữ này là Thắng Giả Vi Hậu. Bang chủ là Thắng Giả Vi Vương, vậy Thắng Giả Vi Hậu này là ai thì dùng cái mông để nghĩ cũng biết được.

Thắng Giả Vi Hậu nói trong kênh đội ngũ: "Hôm nay sẽ có một nhóm quấy rối, ngươi cứ dạo dạo quanh nơi này đừng đi xa, tuỳ thời chú ý tình hình trong cung. Ta ở gần đây, nên nếu có người nào khả nghi thì cứ hô lên trong kênh đội ngũ."

"Được!"

"Hở? Sao hôm nay giọng của ngươi có chút lạ vậy..."

"Hôm qua bị cảm." Đường Hoa chảy một giọt mồ hôi.

"À, vậy chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn nhé... Khoan, ngươi đang trong trò chơi mà bị cảm à?" Thắng Giả Vi Hậu một thoáng sau mới phát hiện có chỗ không đúng.

Đường Hoa thương tâm thở dài: "Ai... Ngay cả thanh âm của ta ra sao ngươi cũng không còn nhớ được nữa..."

Thắng Giả Vi Hậu sững người một lúc, rồi hơi áy náy nói: "Một tháng gần đây thật bận quá, nên không có thời gian trò chuyện với những thành viên gạo cội được. Ngươi thấy đấy, hôm nay những bang hội kia còn định âm mưu diệt bang ta nữa này..."

"Ra sao vậy?" Đường Hoa quan hoài hỏi.

"Chúng ta thu được một tin tức từ một người bạn, nói là..." Thắng Giả Vi Hậu lược sơ qua sự tình, rồi sau đó nói: "Cố lên, thêm cho ngươi mười điểm cộng trước đã." Điểm cộng chính là một hình thức đặc hữu trong bang Thiên Đường, nói trắng ra đó chính là điểm cống hiến bang hội, nhưng lại là do người chơi tự tính toán với nhau.

"Được!"

Chờ đã hai tiếng đồng hồ rồi, phải nói rằng Thắng Giả Vi Hậu thật rất có lòng kiên nhẫn, không những là không hề nôn nóng, mà cứ mỗi mười phút lại còn hỏi một lần rằng có kẻ nào khả nghi không. Đường Hoa thì vẫn cứ cảm giác rằng mình mới là người đáng nghi nhất, chẳng có việc gì lại cứ quanh quanh quẩn quẩn ở một khu vực suốt hai tiếng đồng hồ, hấp dẫn vô số ánh mắt của người ta đi qua.

Suốt vẫn không thấy có ai rõ ràng khả nghi đến, nhưng Đường Hoa lại có cảm giác không đúng. Bên trong bên ngoài Thiên Đường cung người chơi quanh quẩn càng lúc càng đông, những người này đa phần là tụm hai tụm ba bay lui bay tới. Thiên Đường cung tuy không có NPC tuyên bố nhiệm vụ, nhưng lại có NPC cấp phép đào quặng và hái dược trên Lư Sơn, cho nên có người tới lui cũng không lạ, lạ là lạ ở chỗ những người này cứ tụ được thành ba người xong thì sẽ có một người bay đi, còn hai người còn lại thì ngồi nghỉ ngơi tán dóc.

Trong rừng tùng có một nhóm người, cạnh ao sen bên ngoài cung cũng có một nhóm, mà giống như mình, ban ngày ngồi ngớ ngẩn ngắm sao trời ở cửa cung cũng có một nhóm.

"Thiên Nguyên, có phát hiện thấy ai khả nghi không?"

"Không có!" Đường Hoa trả lời.

Đúng lúc này đột nhiên có một cụm pháo hoa bắn lên trên không nổ tung, Đường Hoa tức thì thấy có ba nhóm người biến mất biểu tượng của bang Thiên Đường, cái này chỉ có một lời giải thích, đó là cưỡng chế rời bang. Biểu tượng của họ vừa biến mất, Đường Hoa lập tức đạp kiếm đào tẩu, đúng như hắn nghĩ, hắn vừa mới bay lên là có ngay chục thanh phi kiếm trảm tới chỗ hắn vừa ngồi.

"Thiên Nguyên, tình hình thế nào rồi?" Thắng Giả Vi Hậu thấy hệ thống nhắc nhở là có chừng trăm người đột ngột cưỡng chế rời bang thì lập tức đoán được ngay là người ta đã động thủ rồi. Nàng không đợi Đường Hoa trả lời, đã hô lên một tiếng, mấy trăm người cùng nhau cưỡi kiếm vút hướng Thiên Đường cung.

"Trúng kế rồi!" Người của ba bang liên minh thấy thế thì biết ngay là tin tức đã bị lộ rồi, nhưng lúc này đã không còn đường lui nữa, chỉ còn cách quyết liệt đến cùng mà thôi, thế là trăm người phân thành hai tổ, một tổ thì chống cự lại địch nhân, còn tổ kia thì bắt đầu tấn công đài Kiếm Tiên.

Nhưng tình thế vẫn nghiêng về một bên, ba mươi mấy đệ tử Huyễn Nguyệt am của bang Thiên Đường ở vòng ngoài nhất tề dốc phép cho đài Kiếm Tiên, đài Kiếm Tiên dưới sự công kích vẫn không thấy lượng máu có chút giảm sút nào, mà chỉ thấy càng ngày càng lên cao, mà người của ba bang thì không thể nào ở trong tình trạng bị đánh hội đồng mà phân thân đi đánh đệ tử Huyễn Nguyệt am được, chỉ có thể giãy dụa một cách vô vọng.

Thắng Giả Vi Hậu cười trong kênh đội ngũ: "Lẽ nào mấy người này không biết rằng trước sức mạnh áp đảo thì các âm mưu quỷ kế đều là vô dụng sao?"

Đường Hoa gật gật đầu, thuận miệng lại hỏi: "Đúng rồi, lần trước sao các ngươi lại đi ám sát ba đại cao thủ thế?"

"Lần trước? À..." Thắng Giả Vi Hậu nói: "Ngươi từng xem qua phim Siêu Nữ Khoái Nam chưa? Có từng thấy những hành vi phản tư duy bình thường trong phim Điện Kích Nam không? Nếu như ngươi đã từng xem qua những bộ phim này, thì chắc ngươi cũng hiểu, trên đời này ai mà chẳng muốn nổi danh, ai mà lại bằng lòng với cuộc sống lẳng lặng chứ. Ám sát ba đại cao thủ kia chính là phương pháp nổi danh nhanh nhất đấy."

"Thế ngươi có biết rằng Đông Phương Gia Tử là một kẻ rất thù dai không?"

"Thù dai thì đã thế nào?" Thắng Giả Vi Hậu cười khinh thường: "Chẳng lẽ hắn còn dám chống lại mấy vạn người trong bang Thiên Đường chúng ta sao?"

"Có lẽ vậy..." Đường Hoa cười quái dị một tiếng, Thắng Giả Vi Hậu đột nhiên cảm thấy bốn phía cuồng phong mãnh liệt, một màn cát vàng che trời phủ đất bay đến, ở trung ương của nó là một lốc xoáy thật lớn trực tiếp quét đến ba mươi mấy tên đệ tử Huyễn Nguyệt am.

Bang chúng bang Thiên Đường còn chưa rõ ràng là chuyện gì đang xảy ra, thì từ mặt đất đã nổi lên một biển lửa, khiến cho tầm nhìn trong màn cát giảm gần như bằng 0, hai bên đang định tấn công lẫn đang định rút lui đều bị đâm sầm vào nhau, không thể nào phân biệt nổi ai là địch nhân, ai là chiến hữu. Cho dù có người nào tìm đúng phương hướng mà lao ra khỏi màn cát, thì cũng sẽ phát hiện thấy mình đang ở trong trận Huyền Băng, chẳng những máu liên tục bị rớt, mà còn bị mơ hồ luôn cả phương hướng nữa. Đáng sợ nhất chính là thi thoảng lại có sét đánh xuống, những tia sét này lực công kích quá cao, cứ bị đánh trúng thì trên cơ bản là chết ngay tức khắc.

"Viện quân đến rồi, chém đi các huynh đệ!" Người của ba bang liên minh đại chấn tinh thần lên, trừ những người chặn cửa thì tất cả còn lại đều nhất loạt bắn phi kiếm, pháp thuật vào đài Kiếm Tiên.

Màn cát vàng biến mất rất nhanh, Thắng Giả Vi Hậu và mấy chục tên tàn binh còn lại trông thấy ngay Thiên Nguyên kia đang một mình đứng ở trên bầu trời Thiên Đường cung.

"Ngươi là ai?" Thắng Giả Vi Hậu quát hỏi người mà tới giờ vẫn đang còn cùng một đội ngũ với mình - Đường Hoa.

Đường Hoa lắc đầu cười ha ha, nói: "Đài Kiếm Tiên chỉ còn 1/3 máu thôi đấy, Tình huống là như vầy, ta, hiện giờ tuyên bố, đấu giá cái đài Kiếm Tiên này, ai ra giá cao sẽ được."

❊ ❊ ❊

*** Thắng Giả Vi Hậu: Người thắng làm hoàng hậu.

*** Thắng Giả Vi Vương: Người thắng làm vua.

Binh pháp có nói: Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng... Kỳ thực câu nói này có chỗ thiếu sót, nếu như cả hai bên đều biết, vậy tới cùng là ai thắng?

Đường Hoa lên đường đến Hoàng Sơn An Huy, nơi đóng quân của bang Song Sư để tìm hiểu một cách có hệ thống các loại phương tiện ở nơi này. Hắn tham quan Song Sư cung, đồng thời cũng quan sát đỉnh Thiên Nguyên, đài Kiếm Tiên ở tầm gần. Đợt nghiên cứu này khiến cho hắn vui mừng quá đỗi...

Dưới chân núi Lư Sơn có một cái trấn nhỏ, vùng này trên cơ bản đã bị bang Thiên Đường bao thầu hết rồi, nếu như có người ngoài đến thì cũng đều là tán nhân đến xin vào bang. Đường Hoa ở đây nghe ra được tên của một tên tiếp đãi nhận người là Thiên Nguyên, bèn móc Hồ Ly Diện Cụ ra viết lên hai chữ "Thiên Nguyên", sau đó lắc mình biến thân, nghênh ngang hướng nơi sâu trong núi bay đi...

Đồng thời với lúc này, Thắng Giả Vi Vương đã nhận được tin báo cáo của Mặc Tinh, nhưng vì bản thân mình còn đang ở Thái Sơn bàn bạc với Nhất Kiếm Cầu Bại, nên đành vội vàng phân phó cho Mông Mông đang ở cạnh Lư Sơn phối hợp cùng phó bang chủ phụ trách bảo vệ Thiên Đường cung, đồng thời cũng giao phó là chuyện này nhất định không thể nào làm lộ liễu, vì một khi bị tiết lộ thông tin thì những người kia sẽ không lộ mặt nữa, mà sẽ tiếp tục ẩn náu. Mông Mông nhận lệnh, tứ xứ liên hệ với những người đáng tin, ước chừng hơn ba trăm người cùng nhau lặng lẽ mai phục trong ngoài Thiên Đường cung.

"Báo cáo trưởng lão, có người tiến vào Thiên Đường cung, giống như là đang tra xét tài chính tồn bên trong đỉnh Thiên Nguyên."

"Hắn tên là gì?"

"Thiên Nguyên!"

"Không phải hắn đâu, tiếp tục giám thị đi." Thiên Nguyên kia chính là thành viên lớp đầu của bang hội, rất là đáng tin. Với lại, địch nhân đến là để diệt bang chứ có phải đến để đập đỉnh cướp tiền đâu.

Đường Hoa nhìn đỉnh Thiên Nguyên mà tức giận, ghét nhất là những bang hội theo lối dân chủ, vốn tài chính lưu động gom hết mới có được chừng ba trăm kim hà. Nếu mà đổi thành những bang hội kiểu gia trưởng, chẳng hạn như Song Sư, thì trong đỉnh ít ra cũng phải chừng hai ngàn, đó là còn chưa kể phần mà những thành viên quản lý chia nhau giữ nữa.

"Thiên Nguyên, ngươi qua đây chút." Đường Hoa vừa xem xét xong định đi ra ngoài, thì lại bị một mỹ nữ gọi lại.

"Gọi ta á?" Đường Hoa chỉ mình.

"Ừ!" Mỹ nữ phát ra lời mời tổ đội.

Đường Hoa chọn xác định vào đội, nhìn thoáng qua tên của mỹ nữ này, mém chút nữa phún máu. Tên của mỹ nữ này là Thắng Giả Vi Hậu. Bang chủ là Thắng Giả Vi Vương, vậy Thắng Giả Vi Hậu này là ai thì dùng cái mông để nghĩ cũng biết được.

Thắng Giả Vi Hậu nói trong kênh đội ngũ: "Hôm nay sẽ có một nhóm quấy rối, ngươi cứ dạo dạo quanh nơi này đừng đi xa, tuỳ thời chú ý tình hình trong cung. Ta ở gần đây, nên nếu có người nào khả nghi thì cứ hô lên trong kênh đội ngũ."

"Được!"

"Hở? Sao hôm nay giọng của ngươi có chút lạ vậy..."

"Hôm qua bị cảm." Đường Hoa chảy một giọt mồ hôi.

"À, vậy chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn nhé... Khoan, ngươi đang trong trò chơi mà bị cảm à?" Thắng Giả Vi Hậu một thoáng sau mới phát hiện có chỗ không đúng.

Đường Hoa thương tâm thở dài: "Ai... Ngay cả thanh âm của ta ra sao ngươi cũng không còn nhớ được nữa..."

Thắng Giả Vi Hậu sững người một lúc, rồi hơi áy náy nói: "Một tháng gần đây thật bận quá, nên không có thời gian trò chuyện với những thành viên gạo cội được. Ngươi thấy đấy, hôm nay những bang hội kia còn định âm mưu diệt bang ta nữa này..."

"Ra sao vậy?" Đường Hoa quan hoài hỏi.

"Chúng ta thu được một tin tức từ một người bạn, nói là..." Thắng Giả Vi Hậu lược sơ qua sự tình, rồi sau đó nói: "Cố lên, thêm cho ngươi mười điểm cộng trước đã." Điểm cộng chính là một hình thức đặc hữu trong bang Thiên Đường, nói trắng ra đó chính là điểm cống hiến bang hội, nhưng lại là do người chơi tự tính toán với nhau.

"Được!"

Chờ đã hai tiếng đồng hồ rồi, phải nói rằng Thắng Giả Vi Hậu thật rất có lòng kiên nhẫn, không những là không hề nôn nóng, mà cứ mỗi mười phút lại còn hỏi một lần rằng có kẻ nào khả nghi không. Đường Hoa thì vẫn cứ cảm giác rằng mình mới là người đáng nghi nhất, chẳng có việc gì lại cứ quanh quanh quẩn quẩn ở một khu vực suốt hai tiếng đồng hồ, hấp dẫn vô số ánh mắt của người ta đi qua.

Suốt vẫn không thấy có ai rõ ràng khả nghi đến, nhưng Đường Hoa lại có cảm giác không đúng. Bên trong bên ngoài Thiên Đường cung người chơi quanh quẩn càng lúc càng đông, những người này đa phần là tụm hai tụm ba bay lui bay tới. Thiên Đường cung tuy không có NPC tuyên bố nhiệm vụ, nhưng lại có NPC cấp phép đào quặng và hái dược trên Lư Sơn, cho nên có người tới lui cũng không lạ, lạ là lạ ở chỗ những người này cứ tụ được thành ba người xong thì sẽ có một người bay đi, còn hai người còn lại thì ngồi nghỉ ngơi tán dóc.

Trong rừng tùng có một nhóm người, cạnh ao sen bên ngoài cung cũng có một nhóm, mà giống như mình, ban ngày ngồi ngớ ngẩn ngắm sao trời ở cửa cung cũng có một nhóm.

"Thiên Nguyên, có phát hiện thấy ai khả nghi không?"

"Không có!" Đường Hoa trả lời.

Đúng lúc này đột nhiên có một cụm pháo hoa bắn lên trên không nổ tung, Đường Hoa tức thì thấy có ba nhóm người biến mất biểu tượng của bang Thiên Đường, cái này chỉ có một lời giải thích, đó là cưỡng chế rời bang. Biểu tượng của họ vừa biến mất, Đường Hoa lập tức đạp kiếm đào tẩu, đúng như hắn nghĩ, hắn vừa mới bay lên là có ngay chục thanh phi kiếm trảm tới chỗ hắn vừa ngồi.

"Thiên Nguyên, tình hình thế nào rồi?" Thắng Giả Vi Hậu thấy hệ thống nhắc nhở là có chừng trăm người đột ngột cưỡng chế rời bang thì lập tức đoán được ngay là người ta đã động thủ rồi. Nàng không đợi Đường Hoa trả lời, đã hô lên một tiếng, mấy trăm người cùng nhau cưỡi kiếm vút hướng Thiên Đường cung.

"Trúng kế rồi!" Người của ba bang liên minh thấy thế thì biết ngay là tin tức đã bị lộ rồi, nhưng lúc này đã không còn đường lui nữa, chỉ còn cách quyết liệt đến cùng mà thôi, thế là trăm người phân thành hai tổ, một tổ thì chống cự lại địch nhân, còn tổ kia thì bắt đầu tấn công đài Kiếm Tiên.

Nhưng tình thế vẫn nghiêng về một bên, ba mươi mấy đệ tử Huyễn Nguyệt am của bang Thiên Đường ở vòng ngoài nhất tề dốc phép cho đài Kiếm Tiên, đài Kiếm Tiên dưới sự công kích vẫn không thấy lượng máu có chút giảm sút nào, mà chỉ thấy càng ngày càng lên cao, mà người của ba bang thì không thể nào ở trong tình trạng bị đánh hội đồng mà phân thân đi đánh đệ tử Huyễn Nguyệt am được, chỉ có thể giãy dụa một cách vô vọng.

Thắng Giả Vi Hậu cười trong kênh đội ngũ: "Lẽ nào mấy người này không biết rằng trước sức mạnh áp đảo thì các âm mưu quỷ kế đều là vô dụng sao?"

Đường Hoa gật gật đầu, thuận miệng lại hỏi: "Đúng rồi, lần trước sao các ngươi lại đi ám sát ba đại cao thủ thế?"

"Lần trước? À..." Thắng Giả Vi Hậu nói: "Ngươi từng xem qua phim Siêu Nữ Khoái Nam chưa? Có từng thấy những hành vi phản tư duy bình thường trong phim Điện Kích Nam không? Nếu như ngươi đã từng xem qua những bộ phim này, thì chắc ngươi cũng hiểu, trên đời này ai mà chẳng muốn nổi danh, ai mà lại bằng lòng với cuộc sống lẳng lặng chứ. Ám sát ba đại cao thủ kia chính là phương pháp nổi danh nhanh nhất đấy."

"Thế ngươi có biết rằng Đông Phương Gia Tử là một kẻ rất thù dai không?"

"Thù dai thì đã thế nào?" Thắng Giả Vi Hậu cười khinh thường: "Chẳng lẽ hắn còn dám chống lại mấy vạn người trong bang Thiên Đường chúng ta sao?"

"Có lẽ vậy..." Đường Hoa cười quái dị một tiếng, Thắng Giả Vi Hậu đột nhiên cảm thấy bốn phía cuồng phong mãnh liệt, một màn cát vàng che trời phủ đất bay đến, ở trung ương của nó là một lốc xoáy thật lớn trực tiếp quét đến ba mươi mấy tên đệ tử Huyễn Nguyệt am.

Bang chúng bang Thiên Đường còn chưa rõ ràng là chuyện gì đang xảy ra, thì từ mặt đất đã nổi lên một biển lửa, khiến cho tầm nhìn trong màn cát giảm gần như bằng 0, hai bên đang định tấn công lẫn đang định rút lui đều bị đâm sầm vào nhau, không thể nào phân biệt nổi ai là địch nhân, ai là chiến hữu. Cho dù có người nào tìm đúng phương hướng mà lao ra khỏi màn cát, thì cũng sẽ phát hiện thấy mình đang ở trong trận Huyền Băng, chẳng những máu liên tục bị rớt, mà còn bị mơ hồ luôn cả phương hướng nữa. Đáng sợ nhất chính là thi thoảng lại có sét đánh xuống, những tia sét này lực công kích quá cao, cứ bị đánh trúng thì trên cơ bản là chết ngay tức khắc.

"Viện quân đến rồi, chém đi các huynh đệ!" Người của ba bang liên minh đại chấn tinh thần lên, trừ những người chặn cửa thì tất cả còn lại đều nhất loạt bắn phi kiếm, pháp thuật vào đài Kiếm Tiên.

Màn cát vàng biến mất rất nhanh, Thắng Giả Vi Hậu và mấy chục tên tàn binh còn lại trông thấy ngay Thiên Nguyên kia đang một mình đứng ở trên bầu trời Thiên Đường cung.

"Ngươi là ai?" Thắng Giả Vi Hậu quát hỏi người mà tới giờ vẫn đang còn cùng một đội ngũ với mình - Đường Hoa.

Đường Hoa lắc đầu cười ha ha, nói: "Đài Kiếm Tiên chỉ còn 1/3 máu thôi đấy, Tình huống là như vầy, ta, hiện giờ tuyên bố, đấu giá cái đài Kiếm Tiên này, ai ra giá cao sẽ được."

❊ ❊ ❊

*** Thắng Giả Vi Vương: Người thắng làm vua.

Binh pháp có nói: Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng... Kỳ thực câu nói này có chỗ thiếu sót, nếu như cả hai bên đều biết, vậy tới cùng là ai thắng?

Đường Hoa lên đường đến Hoàng Sơn An Huy, nơi đóng quân của bang Song Sư để tìm hiểu một cách có hệ thống các loại phương tiện ở nơi này. Hắn tham quan Song Sư cung, đồng thời cũng quan sát đỉnh Thiên Nguyên, đài Kiếm Tiên ở tầm gần. Đợt nghiên cứu này khiến cho hắn vui mừng quá đỗi...

Dưới chân núi Lư Sơn có một cái trấn nhỏ, vùng này trên cơ bản đã bị bang Thiên Đường bao thầu hết rồi, nếu như có người ngoài đến thì cũng đều là tán nhân đến xin vào bang. Đường Hoa ở đây nghe ra được tên của một tên tiếp đãi nhận người là Thiên Nguyên, bèn móc Hồ Ly Diện Cụ ra viết lên hai chữ "Thiên Nguyên", sau đó lắc mình biến thân, nghênh ngang hướng nơi sâu trong núi bay đi...

Đồng thời với lúc này, Thắng Giả Vi Vương đã nhận được tin báo cáo của Mặc Tinh, nhưng vì bản thân mình còn đang ở Thái Sơn bàn bạc với Nhất Kiếm Cầu Bại, nên đành vội vàng phân phó cho Mông Mông đang ở cạnh Lư Sơn phối hợp cùng phó bang chủ phụ trách bảo vệ Thiên Đường cung, đồng thời cũng giao phó là chuyện này nhất định không thể nào làm lộ liễu, vì một khi bị tiết lộ thông tin thì những người kia sẽ không lộ mặt nữa, mà sẽ tiếp tục ẩn náu. Mông Mông nhận lệnh, tứ xứ liên hệ với những người đáng tin, ước chừng hơn ba trăm người cùng nhau lặng lẽ mai phục trong ngoài Thiên Đường cung.

"Báo cáo trưởng lão, có người tiến vào Thiên Đường cung, giống như là đang tra xét tài chính tồn bên trong đỉnh Thiên Nguyên."

"Hắn tên là gì?"

"Thiên Nguyên!"

"Không phải hắn đâu, tiếp tục giám thị đi." Thiên Nguyên kia chính là thành viên lớp đầu của bang hội, rất là đáng tin. Với lại, địch nhân đến là để diệt bang chứ có phải đến để đập đỉnh cướp tiền đâu.

Đường Hoa nhìn đỉnh Thiên Nguyên mà tức giận, ghét nhất là những bang hội theo lối dân chủ, vốn tài chính lưu động gom hết mới có được chừng ba trăm kim hà. Nếu mà đổi thành những bang hội kiểu gia trưởng, chẳng hạn như Song Sư, thì trong đỉnh ít ra cũng phải chừng hai ngàn, đó là còn chưa kể phần mà những thành viên quản lý chia nhau giữ nữa.

"Thiên Nguyên, ngươi qua đây chút." Đường Hoa vừa xem xét xong định đi ra ngoài, thì lại bị một mỹ nữ gọi lại.

"Gọi ta á?" Đường Hoa chỉ mình.

"Ừ!" Mỹ nữ phát ra lời mời tổ đội.

Đường Hoa chọn xác định vào đội, nhìn thoáng qua tên của mỹ nữ này, mém chút nữa phún máu. Tên của mỹ nữ này là Thắng Giả Vi Hậu. Bang chủ là Thắng Giả Vi Vương, vậy Thắng Giả Vi Hậu này là ai thì dùng cái mông để nghĩ cũng biết được.

Thắng Giả Vi Hậu nói trong kênh đội ngũ: "Hôm nay sẽ có một nhóm quấy rối, ngươi cứ dạo dạo quanh nơi này đừng đi xa, tuỳ thời chú ý tình hình trong cung. Ta ở gần đây, nên nếu có người nào khả nghi thì cứ hô lên trong kênh đội ngũ."

"Được!"

"Hở? Sao hôm nay giọng của ngươi có chút lạ vậy..."

"Hôm qua bị cảm." Đường Hoa chảy một giọt mồ hôi.

"À, vậy chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn nhé... Khoan, ngươi đang trong trò chơi mà bị cảm à?" Thắng Giả Vi Hậu một thoáng sau mới phát hiện có chỗ không đúng.

Đường Hoa thương tâm thở dài: "Ai... Ngay cả thanh âm của ta ra sao ngươi cũng không còn nhớ được nữa..."

Thắng Giả Vi Hậu sững người một lúc, rồi hơi áy náy nói: "Một tháng gần đây thật bận quá, nên không có thời gian trò chuyện với những thành viên gạo cội được. Ngươi thấy đấy, hôm nay những bang hội kia còn định âm mưu diệt bang ta nữa này..."

"Ra sao vậy?" Đường Hoa quan hoài hỏi.

"Chúng ta thu được một tin tức từ một người bạn, nói là..." Thắng Giả Vi Hậu lược sơ qua sự tình, rồi sau đó nói: "Cố lên, thêm cho ngươi mười điểm cộng trước đã." Điểm cộng chính là một hình thức đặc hữu trong bang Thiên Đường, nói trắng ra đó chính là điểm cống hiến bang hội, nhưng lại là do người chơi tự tính toán với nhau.

"Được!"

Chờ đã hai tiếng đồng hồ rồi, phải nói rằng Thắng Giả Vi Hậu thật rất có lòng kiên nhẫn, không những là không hề nôn nóng, mà cứ mỗi mười phút lại còn hỏi một lần rằng có kẻ nào khả nghi không. Đường Hoa thì vẫn cứ cảm giác rằng mình mới là người đáng nghi nhất, chẳng có việc gì lại cứ quanh quanh quẩn quẩn ở một khu vực suốt hai tiếng đồng hồ, hấp dẫn vô số ánh mắt của người ta đi qua.

Suốt vẫn không thấy có ai rõ ràng khả nghi đến, nhưng Đường Hoa lại có cảm giác không đúng. Bên trong bên ngoài Thiên Đường cung người chơi quanh quẩn càng lúc càng đông, những người này đa phần là tụm hai tụm ba bay lui bay tới. Thiên Đường cung tuy không có NPC tuyên bố nhiệm vụ, nhưng lại có NPC cấp phép đào quặng và hái dược trên Lư Sơn, cho nên có người tới lui cũng không lạ, lạ là lạ ở chỗ những người này cứ tụ được thành ba người xong thì sẽ có một người bay đi, còn hai người còn lại thì ngồi nghỉ ngơi tán dóc.

Trong rừng tùng có một nhóm người, cạnh ao sen bên ngoài cung cũng có một nhóm, mà giống như mình, ban ngày ngồi ngớ ngẩn ngắm sao trời ở cửa cung cũng có một nhóm.

"Thiên Nguyên, có phát hiện thấy ai khả nghi không?"

"Không có!" Đường Hoa trả lời.

Đúng lúc này đột nhiên có một cụm pháo hoa bắn lên trên không nổ tung, Đường Hoa tức thì thấy có ba nhóm người biến mất biểu tượng của bang Thiên Đường, cái này chỉ có một lời giải thích, đó là cưỡng chế rời bang. Biểu tượng của họ vừa biến mất, Đường Hoa lập tức đạp kiếm đào tẩu, đúng như hắn nghĩ, hắn vừa mới bay lên là có ngay chục thanh phi kiếm trảm tới chỗ hắn vừa ngồi.

"Thiên Nguyên, tình hình thế nào rồi?" Thắng Giả Vi Hậu thấy hệ thống nhắc nhở là có chừng trăm người đột ngột cưỡng chế rời bang thì lập tức đoán được ngay là người ta đã động thủ rồi. Nàng không đợi Đường Hoa trả lời, đã hô lên một tiếng, mấy trăm người cùng nhau cưỡi kiếm vút hướng Thiên Đường cung.

"Trúng kế rồi!" Người của ba bang liên minh thấy thế thì biết ngay là tin tức đã bị lộ rồi, nhưng lúc này đã không còn đường lui nữa, chỉ còn cách quyết liệt đến cùng mà thôi, thế là trăm người phân thành hai tổ, một tổ thì chống cự lại địch nhân, còn tổ kia thì bắt đầu tấn công đài Kiếm Tiên.

Nhưng tình thế vẫn nghiêng về một bên, ba mươi mấy đệ tử Huyễn Nguyệt am của bang Thiên Đường ở vòng ngoài nhất tề dốc phép cho đài Kiếm Tiên, đài Kiếm Tiên dưới sự công kích vẫn không thấy lượng máu có chút giảm sút nào, mà chỉ thấy càng ngày càng lên cao, mà người của ba bang thì không thể nào ở trong tình trạng bị đánh hội đồng mà phân thân đi đánh đệ tử Huyễn Nguyệt am được, chỉ có thể giãy dụa một cách vô vọng.

Thắng Giả Vi Hậu cười trong kênh đội ngũ: "Lẽ nào mấy người này không biết rằng trước sức mạnh áp đảo thì các âm mưu quỷ kế đều là vô dụng sao?"

Đường Hoa gật gật đầu, thuận miệng lại hỏi: "Đúng rồi, lần trước sao các ngươi lại đi ám sát ba đại cao thủ thế?"

"Lần trước? À..." Thắng Giả Vi Hậu nói: "Ngươi từng xem qua phim Siêu Nữ Khoái Nam chưa? Có từng thấy những hành vi phản tư duy bình thường trong phim Điện Kích Nam không? Nếu như ngươi đã từng xem qua những bộ phim này, thì chắc ngươi cũng hiểu, trên đời này ai mà chẳng muốn nổi danh, ai mà lại bằng lòng với cuộc sống lẳng lặng chứ. Ám sát ba đại cao thủ kia chính là phương pháp nổi danh nhanh nhất đấy."

"Thế ngươi có biết rằng Đông Phương Gia Tử là một kẻ rất thù dai không?"

"Thù dai thì đã thế nào?" Thắng Giả Vi Hậu cười khinh thường: "Chẳng lẽ hắn còn dám chống lại mấy vạn người trong bang Thiên Đường chúng ta sao?"

"Có lẽ vậy..." Đường Hoa cười quái dị một tiếng, Thắng Giả Vi Hậu đột nhiên cảm thấy bốn phía cuồng phong mãnh liệt, một màn cát vàng che trời phủ đất bay đến, ở trung ương của nó là một lốc xoáy thật lớn trực tiếp quét đến ba mươi mấy tên đệ tử Huyễn Nguyệt am.

Bang chúng bang Thiên Đường còn chưa rõ ràng là chuyện gì đang xảy ra, thì từ mặt đất đã nổi lên một biển lửa, khiến cho tầm nhìn trong màn cát giảm gần như bằng 0, hai bên đang định tấn công lẫn đang định rút lui đều bị đâm sầm vào nhau, không thể nào phân biệt nổi ai là địch nhân, ai là chiến hữu. Cho dù có người nào tìm đúng phương hướng mà lao ra khỏi màn cát, thì cũng sẽ phát hiện thấy mình đang ở trong trận Huyền Băng, chẳng những máu liên tục bị rớt, mà còn bị mơ hồ luôn cả phương hướng nữa. Đáng sợ nhất chính là thi thoảng lại có sét đánh xuống, những tia sét này lực công kích quá cao, cứ bị đánh trúng thì trên cơ bản là chết ngay tức khắc.

"Viện quân đến rồi, chém đi các huynh đệ!" Người của ba bang liên minh đại chấn tinh thần lên, trừ những người chặn cửa thì tất cả còn lại đều nhất loạt bắn phi kiếm, pháp thuật vào đài Kiếm Tiên.

Màn cát vàng biến mất rất nhanh, Thắng Giả Vi Hậu và mấy chục tên tàn binh còn lại trông thấy ngay Thiên Nguyên kia đang một mình đứng ở trên bầu trời Thiên Đường cung.

"Ngươi là ai?" Thắng Giả Vi Hậu quát hỏi người mà tới giờ vẫn đang còn cùng một đội ngũ với mình - Đường Hoa.

Đường Hoa lắc đầu cười ha ha, nói: "Đài Kiếm Tiên chỉ còn 1/3 máu thôi đấy, Tình huống là như vầy, ta, hiện giờ tuyên bố, đấu giá cái đài Kiếm Tiên này, ai ra giá cao sẽ được."

❊ ❊ ❊

*** Thắng Giả Vi Hậu: Người thắng làm hoàng hậu.

*** Thắng Giả Vi Vương: Người thắng làm vua.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »