Song Kiếm

Lượt đọc: 9376 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 27
cuộc chiến vây thành hàm đan (2)

❊ ❊ ❊

"Mọi người tự mở tổ đi, mỗi tổ gắng hết khả năng phân bố một tên pháp sư cùng một tên trị liệu tập thể". Chẳng rõ là ai đã hô lên một tiếng, nơi nơi vang lên thanh âm cầu tổ và thêm tổ.

Rất nhanh những người đã tổ xong đội ngũ đều đi trấn thủ tứ phía thông đạo. Mỗi phương hướng đều được bố trí ước chừng hai mươi đội ngũ gần một trăm người. Giờ thì quân Tần không thể hung hăng càn quấy được nữa, mấy trăm người xông lên, pháp thuật quần công, phi kiếm đều đồng loạt bắn tới. Mọi người lại đều hiển thần thông, có pháp bảo bẫy rập, có pháp bảo phòng ngự tập thể, có pháp thuật trạng thái, có pháp thuật hồi máu hồi khí, gia tài phong phú thì mang theo Liệt Viêm đạn, tay vung lên là nổ một tảng lớn ngay.

Tuy rằng quân Tần dũng mãnh, tuy rằng quân Tần lực phòng ngự cao, nhưng mà thân người là máu thịt, thực sự là không thể chống nổi công kích của người tu tiên.

Thế công của quân Tần hơi giảm lại, Huyên Huyên lên sân khấu: "Các tiên sinh, các nữ sĩ, sự dũng cảm của các ngươi sẽ đưa ta đến thắng lợi cuối cùng, hiện giờ ta thanh xướng một bài: thắng lợi cuối cùng, hy vọng mọi người sẽ thích."

"Xin chào, ta là phóng viên thường trú khu vực Hàm Đan của Song Kiếm Nhật Báo, xin hỏi các ngươi là môn phái nào? Ngươi có cái nhìn gì với công kích của quân Tần không? Ngươi cho rằng chúng ta có thể lấy được thắng lợi không? Trong lần chiến đấu này điều gì đã khiến các ngươi cảm động nhất?..."

"Thuốc bổ máu, thuốc bổ pháp, hiệu quả giống như trị liệu tập thể, cần thì nhanh lên. Ngoài ra còn có Kim Cương đan, phòng ngự tăng lên 20% trong 10 phút, giá cả ưu đãi..."

"21 Thanh Thành tìm bà xã, có thể cùng chơi trò chơi, cùng luyện cấp với nhau."

"Tìm ông xã, bản thân là tiểu cư sĩ, tìm ông xã nhân phẩm tốt đẳng cấp cao trang bị ngon lành."

"Đậu phộng hột dưa thịt bò khô, bia ngon và nước suối khoáng..."

"Mua giấy vụn, nồi hư sắt vụn... Mua ve chai đê..."

Nhược Hãn nghi hoặc hỏi: "Sao ngươi lại không tổ đội?"

"Ta..." Đường Hoa than một hơi: "Ta không thể tổ đội." Ha, bố cáo giải thưởng đã lan đến Hàm Đan luôn rồi. Tổ đội một cái là tên lòi ra ngay. Kẻ treo giải mình có Nhất Kiếm, Song Sư, truy nã mình thì có Tam Thương cùng một người thần bí. Treo giải là những việc như hỏi thăm được tọa độ chi tiết, truy nã thì là xử lý, rồi cầm đoạn phim đi đổi lấy tiền thưởng. Vô luận là treo giải hay là truy nã, toàn bộ đều có tên của mình: Đông Phương Gia Tử. Có thể nói Đường Hoa là kẻ đầu tiên bị truy nã với quy mô lớn trong trò chơi này.

"À..."

"Sao ngươi lại không tổ đội?"

Không tổ đội là không thể trị liệu tập thể được, chỉ có thể lựa chọn đối tượng tiến hành thêm máu đơn thể. Vậy tác dụng của Huyễn Nguyệt am sẽ chẳng thể lớn được.

"Ta? Không biết nữa." Nói xong Nhược Hãn mặt che khăn vải nhìn Huyên Huyên phía xa một cái.

À! Đường Hoa hiểu ra, không ngờ nha đầu này lại cũng sợ người ta biết được mình là minh tinh, mọi người đều là minh tinh, mà mình lại nghèo túng như vậy, quả thực có chút xấu hổ: "Nếu không... Ngươi ra chút tiền, ta xử lý nàng cho ngươi."

"A?" Nhược Hãn chưa thông.

"Tức là ngươi thuê ta, ta thần không biết quỷ không hay xử lý nàng cho ngươi."

"Hứ..." Nhược Hãn cả giận nói: "Xin lỗi, vừa rồi thật sự là ta chưa biết đến sự đen tối trong nội tâm của ngươi nên mới không hiểu ý của ngươi nói."

Lời này là có ý gì? Đường Hoa nhìn nhìn Nhược Hãn đang mặt mày lạnh buốt hỏi: "Vậy ngươi làm hay là không làm a!"

"Không làm, nhân tiện nói một tiếng, cách xa ta một chút." Hảo cảm của Nhược Hãn đối với Đường Hoa đột nhiên biến thành không.

"À... Đúng rồi, chuyện vừa nãy của ta ngươi có thể giải đáp trước được không, rồi ta biến xa một chút sau?"

Nhược Hãn nhìn Đường Hoa một cái, than một hơi, dù sao cũng là fan của mình, lời của mình tựa hồ hơi quá một chút, vì thế giọng điệu mềm lại: "Ngươi hỏi đi!"

"Ngươi có biết có môn phái lánh đời nào ở phụ cận Hàm Đan không?"

"..."

"?"

"Chuyện mà ngươi muốn hỏi là cái này?" Nhược Hãn hơi có xung động muốn giết người.

"Đúng vậy!"

"Ta không biết! Cút ngay!" Nhược Hãn hét to một tiếng.

"... Khó trách người ta nói sao đều có chỗ đặc biệt hơn người thường, không ngờ nó lại là cổ họng."

"Hiện tại ta hỏi ngươi." Nhược Hãn hung ác nói: "Ngươi có biết ta là người nơi nào không?"

"... Không biết, chi vậy?"

"Vậy ngươi có biết Huyên Huyên là người nơi nào không?"

"... Không biết." Đường Hoa ảm đạm, chả lẽ không biết được minh tinh là người nơi nào cũng là một cái tội.

Nhưng Nhược Hãn lại có vẻ thả lỏng hơi thở nói: "Không có gì đâu! Ngươi có thể đứng ở nơi này."

"... Nữ nhân!" Đường Hoa nghiến chặt hàm răng thốt ra hai chữ.

Đài phát thanh nhân dân Hàm Đan triều Tần: thế công của quân ta tạm thời gặp cản trở, trong nội thành Hàm Đan vẫn còn có lực lượng võ trang phản chính phủ tồn tại. Xét thấy lực lượng võ trang phản chính phủ ngoan cố chống cự, quân ta sắp xuất ra bốn cái nỏ chân tiến hành quét sạch chúng. Xin chú ý, loại nỏ chân này không phải là nỏ chân trong lịch sử, mà là loại nỏ chân dùng lửa đen làm nhiên liệu trong trò chơi.

"Oa, cái gì đó." Người chơi mặt Đông kinh hô một loạt, Đường Hoa quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy ngoài phố Đông đột nhiên xuất hiện một con quái vật. Con quái vật này tổng thể mà nói thì giống như một gian phòng, nhưng lại có hai cái chân lớn bằng sắt, chạy một bước là đất rung núi lay. Này rất có thể là nỏ chân theo như lời phát thanh đã nói.

'Rầm rầm rầm rầm' con quái bắt đầu trùng kích về bọn người chơi.

"BOSS đến rồi, tập trung hỏa lực, chú ý bảo hộ pháp sư."

Hai thanh phi kiếm dẫn đầu chém lên trên nỏ chân, chỉ nghe thấy thanh âm kim loại chạm nhau, hai thanh phi kiếm ngay cả một cái vết xước cũng không lưu được đã bị chấn bay ra ngoài.

Hai người kia thấy vậy, vội vàng định thu hồi phi kiếm, lại thấy mui của nỏ chân kia bật lên một cái sàng nỏ, không chút khách khí đụng vào hai thanh phi kiếm, hai thanh phi kiếm kêu cái rắc gãy đôi.

"Làm sao đây?" Bọn người chơi bắt đầu quay chung quanh nỏ chân, phi kiếm pháp thuật giống như nước vẩy ra, nhưng sau một vòng đả kích, nỏ chân vẫn khoẻ mạnh thoải mái cực kỳ như trước. Trong nỏ chân thỉnh thoảng bắn ra mũi nỏ liên hoàn cùng với sàng nỏ, cơ bản là một tràng cảnh kẻ lại gần đều chết.

Một vòng bắn xuống như thế, người chơi đóng ở cửa Đông bỏ mình đã ngoài năm mươi.

"Đệt, này là xe tăng mà, trò chơi cũng ức hiếp người quá."

"Trúng rồi!" Đường Hoa khởi động Lượng Thiên Xích, một thân ánh đỏ bốc lên cao mấy trượng, bắt đầu đọc giây...

Nỏ chân tựa hồ đã cảm thấy được sự uy hiếp của Đường Hoa, quay đầu một cái bỏ qua mấy người chơi đang du đấu, trực tiếp nhằm phía Đường Hoa ở phố Nam...

"Bảo hộ pháp sư kia!" Không biết là ai hô lên một câu, toàn bộ mọi người sáng mắt ra, giảm tốc, giảm công, bẫy rập, gỡ giáp... Hết thảy đều ném tới. Trên thân Đường Hoa cũng được thêm đầy trạng thái, pháp phòng, vật phòng, gia tốc... Cho dù như thế, nỏ chân vẫn như cũ một lòng một dạ hướng Đường Hoa mà tiến...

"Thiên Lôi Không Phá!" Một thanh âm thê lương vang lên, bầu trời bị xé toang một lỗ hổng, một tia chớp to cả trượng đánh chuẩn xác vào mui của nỏ chân. Dưới đòn này, nỏ chân trực tiếp bị đánh quỵ xuống, toàn thân tài liệu văng khắp nơi, hơn nữa ở bộ phận phòng điều khiển còn có từng trận từng trận khói đặc toát ra. Bất quá một giây sau, người nào cẩn thận thì đều phát hiện, phòng điều khiển vậy mà lại bắt đầu tự động chữa trị, khói đặc cũng chậm rãi càng lúc càng nhỏ lại.

Hồi máu cường lực! Đây là từ đầu tiên mà mọi người nghĩ đến, đương nhiên trong tiên hiệp thì không thể kêu như vậy, hẳn phải là pháp thuật nào đó hoặc là thứ nào đó... "Lửa đen", toàn bộ mọi người nghĩ đến từ mà phát thanh có nhắc tới này.

"Thêm cái nữa nào anh bạn!"

"Thời gian cooldown!" Đường Hoa cũng không nói thời gian cooldown chỉ có 4 giây, vì hắn đã phát hiện là vô dụng, trong lúc mà lần khởi động Thiên Lôi Không Phá tiếp theo còn đang đọc giây, nỏ chân người ta đã mạnh khỏe dồi dào đứng lên rồi.

"Mọi người tự mở tổ đi, mỗi tổ gắng hết khả năng phân bố một tên pháp sư cùng một tên trị liệu tập thể". Chẳng rõ là ai đã hô lên một tiếng, nơi nơi vang lên thanh âm cầu tổ và thêm tổ.

Rất nhanh những người đã tổ xong đội ngũ đều đi trấn thủ tứ phía thông đạo. Mỗi phương hướng đều được bố trí ước chừng hai mươi đội ngũ gần một trăm người. Giờ thì quân Tần không thể hung hăng càn quấy được nữa, mấy trăm người xông lên, pháp thuật quần công, phi kiếm đều đồng loạt bắn tới. Mọi người lại đều hiển thần thông, có pháp bảo bẫy rập, có pháp bảo phòng ngự tập thể, có pháp thuật trạng thái, có pháp thuật hồi máu hồi khí, gia tài phong phú thì mang theo Liệt Viêm đạn, tay vung lên là nổ một tảng lớn ngay.

Tuy rằng quân Tần dũng mãnh, tuy rằng quân Tần lực phòng ngự cao, nhưng mà thân người là máu thịt, thực sự là không thể chống nổi công kích của người tu tiên.

Thế công của quân Tần hơi giảm lại, Huyên Huyên lên sân khấu: "Các tiên sinh, các nữ sĩ, sự dũng cảm của các ngươi sẽ đưa ta đến thắng lợi cuối cùng, hiện giờ ta thanh xướng một bài: thắng lợi cuối cùng, hy vọng mọi người sẽ thích."

"Xin chào, ta là phóng viên thường trú khu vực Hàm Đan của Song Kiếm Nhật Báo, xin hỏi các ngươi là môn phái nào? Ngươi có cái nhìn gì với công kích của quân Tần không? Ngươi cho rằng chúng ta có thể lấy được thắng lợi không? Trong lần chiến đấu này điều gì đã khiến các ngươi cảm động nhất?..."

"Thuốc bổ máu, thuốc bổ pháp, hiệu quả giống như trị liệu tập thể, cần thì nhanh lên. Ngoài ra còn có Kim Cương đan, phòng ngự tăng lên 20% trong 10 phút, giá cả ưu đãi..."

"21 Thanh Thành tìm bà xã, có thể cùng chơi trò chơi, cùng luyện cấp với nhau."

"Tìm ông xã, bản thân là tiểu cư sĩ, tìm ông xã nhân phẩm tốt đẳng cấp cao trang bị ngon lành."

"Đậu phộng hột dưa thịt bò khô, bia ngon và nước suối khoáng..."

"Mua giấy vụn, nồi hư sắt vụn... Mua ve chai đê..."

Nhược Hãn nghi hoặc hỏi: "Sao ngươi lại không tổ đội?"

"Ta..." Đường Hoa than một hơi: "Ta không thể tổ đội." Ha, bố cáo giải thưởng đã lan đến Hàm Đan luôn rồi. Tổ đội một cái là tên lòi ra ngay. Kẻ treo giải mình có Nhất Kiếm, Song Sư, truy nã mình thì có Tam Thương cùng một người thần bí. Treo giải là những việc như hỏi thăm được tọa độ chi tiết, truy nã thì là xử lý, rồi cầm đoạn phim đi đổi lấy tiền thưởng. Vô luận là treo giải hay là truy nã, toàn bộ đều có tên của mình: Đông Phương Gia Tử. Có thể nói Đường Hoa là kẻ đầu tiên bị truy nã với quy mô lớn trong trò chơi này.

"À..."

"Sao ngươi lại không tổ đội?"

Không tổ đội là không thể trị liệu tập thể được, chỉ có thể lựa chọn đối tượng tiến hành thêm máu đơn thể. Vậy tác dụng của Huyễn Nguyệt am sẽ chẳng thể lớn được.

"Ta? Không biết nữa." Nói xong Nhược Hãn mặt che khăn vải nhìn Huyên Huyên phía xa một cái.

À! Đường Hoa hiểu ra, không ngờ nha đầu này lại cũng sợ người ta biết được mình là minh tinh, mọi người đều là minh tinh, mà mình lại nghèo túng như vậy, quả thực có chút xấu hổ: "Nếu không... Ngươi ra chút tiền, ta xử lý nàng cho ngươi."

"A?" Nhược Hãn chưa thông.

"Tức là ngươi thuê ta, ta thần không biết quỷ không hay xử lý nàng cho ngươi."

"Hứ..." Nhược Hãn cả giận nói: "Xin lỗi, vừa rồi thật sự là ta chưa biết đến sự đen tối trong nội tâm của ngươi nên mới không hiểu ý của ngươi nói."

Lời này là có ý gì? Đường Hoa nhìn nhìn Nhược Hãn đang mặt mày lạnh buốt hỏi: "Vậy ngươi làm hay là không làm a!"

"Không làm, nhân tiện nói một tiếng, cách xa ta một chút." Hảo cảm của Nhược Hãn đối với Đường Hoa đột nhiên biến thành không.

"À... Đúng rồi, chuyện vừa nãy của ta ngươi có thể giải đáp trước được không, rồi ta biến xa một chút sau?"

Nhược Hãn nhìn Đường Hoa một cái, than một hơi, dù sao cũng là fan của mình, lời của mình tựa hồ hơi quá một chút, vì thế giọng điệu mềm lại: "Ngươi hỏi đi!"

"Ngươi có biết có môn phái lánh đời nào ở phụ cận Hàm Đan không?"

"..."

"?"

"Chuyện mà ngươi muốn hỏi là cái này?" Nhược Hãn hơi có xung động muốn giết người.

"Đúng vậy!"

"Ta không biết! Cút ngay!" Nhược Hãn hét to một tiếng.

"... Khó trách người ta nói sao đều có chỗ đặc biệt hơn người thường, không ngờ nó lại là cổ họng."

"Hiện tại ta hỏi ngươi." Nhược Hãn hung ác nói: "Ngươi có biết ta là người nơi nào không?"

"... Không biết, chi vậy?"

"Vậy ngươi có biết Huyên Huyên là người nơi nào không?"

"... Không biết." Đường Hoa ảm đạm, chả lẽ không biết được minh tinh là người nơi nào cũng là một cái tội.

Nhưng Nhược Hãn lại có vẻ thả lỏng hơi thở nói: "Không có gì đâu! Ngươi có thể đứng ở nơi này."

"... Nữ nhân!" Đường Hoa nghiến chặt hàm răng thốt ra hai chữ.

Đài phát thanh nhân dân Hàm Đan triều Tần: thế công của quân ta tạm thời gặp cản trở, trong nội thành Hàm Đan vẫn còn có lực lượng võ trang phản chính phủ tồn tại. Xét thấy lực lượng võ trang phản chính phủ ngoan cố chống cự, quân ta sắp xuất ra bốn cái nỏ chân tiến hành quét sạch chúng. Xin chú ý, loại nỏ chân này không phải là nỏ chân trong lịch sử, mà là loại nỏ chân dùng lửa đen làm nhiên liệu trong trò chơi.

"Oa, cái gì đó." Người chơi mặt Đông kinh hô một loạt, Đường Hoa quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy ngoài phố Đông đột nhiên xuất hiện một con quái vật. Con quái vật này tổng thể mà nói thì giống như một gian phòng, nhưng lại có hai cái chân lớn bằng sắt, chạy một bước là đất rung núi lay. Này rất có thể là nỏ chân theo như lời phát thanh đã nói.

'Rầm rầm rầm rầm' con quái bắt đầu trùng kích về bọn người chơi.

"BOSS đến rồi, tập trung hỏa lực, chú ý bảo hộ pháp sư."

Hai thanh phi kiếm dẫn đầu chém lên trên nỏ chân, chỉ nghe thấy thanh âm kim loại chạm nhau, hai thanh phi kiếm ngay cả một cái vết xước cũng không lưu được đã bị chấn bay ra ngoài.

Hai người kia thấy vậy, vội vàng định thu hồi phi kiếm, lại thấy mui của nỏ chân kia bật lên một cái sàng nỏ, không chút khách khí đụng vào hai thanh phi kiếm, hai thanh phi kiếm kêu cái rắc gãy đôi.

"Làm sao đây?" Bọn người chơi bắt đầu quay chung quanh nỏ chân, phi kiếm pháp thuật giống như nước vẩy ra, nhưng sau một vòng đả kích, nỏ chân vẫn khoẻ mạnh thoải mái cực kỳ như trước. Trong nỏ chân thỉnh thoảng bắn ra mũi nỏ liên hoàn cùng với sàng nỏ, cơ bản là một tràng cảnh kẻ lại gần đều chết.

Một vòng bắn xuống như thế, người chơi đóng ở cửa Đông bỏ mình đã ngoài năm mươi.

"Đệt, này là xe tăng mà, trò chơi cũng ức hiếp người quá."

"Trúng rồi!" Đường Hoa khởi động Lượng Thiên Xích, một thân ánh đỏ bốc lên cao mấy trượng, bắt đầu đọc giây...

Nỏ chân tựa hồ đã cảm thấy được sự uy hiếp của Đường Hoa, quay đầu một cái bỏ qua mấy người chơi đang du đấu, trực tiếp nhằm phía Đường Hoa ở phố Nam...

"Bảo hộ pháp sư kia!" Không biết là ai hô lên một câu, toàn bộ mọi người sáng mắt ra, giảm tốc, giảm công, bẫy rập, gỡ giáp... Hết thảy đều ném tới. Trên thân Đường Hoa cũng được thêm đầy trạng thái, pháp phòng, vật phòng, gia tốc... Cho dù như thế, nỏ chân vẫn như cũ một lòng một dạ hướng Đường Hoa mà tiến...

"Thiên Lôi Không Phá!" Một thanh âm thê lương vang lên, bầu trời bị xé toang một lỗ hổng, một tia chớp to cả trượng đánh chuẩn xác vào mui của nỏ chân. Dưới đòn này, nỏ chân trực tiếp bị đánh quỵ xuống, toàn thân tài liệu văng khắp nơi, hơn nữa ở bộ phận phòng điều khiển còn có từng trận từng trận khói đặc toát ra. Bất quá một giây sau, người nào cẩn thận thì đều phát hiện, phòng điều khiển vậy mà lại bắt đầu tự động chữa trị, khói đặc cũng chậm rãi càng lúc càng nhỏ lại.

Hồi máu cường lực! Đây là từ đầu tiên mà mọi người nghĩ đến, đương nhiên trong tiên hiệp thì không thể kêu như vậy, hẳn phải là pháp thuật nào đó hoặc là thứ nào đó... "Lửa đen", toàn bộ mọi người nghĩ đến từ mà phát thanh có nhắc tới này.

"Thêm cái nữa nào anh bạn!"

"Thời gian cooldown!" Đường Hoa cũng không nói thời gian cooldown chỉ có 4 giây, vì hắn đã phát hiện là vô dụng, trong lúc mà lần khởi động Thiên Lôi Không Phá tiếp theo còn đang đọc giây, nỏ chân người ta đã mạnh khỏe dồi dào đứng lên rồi.

"Mọi người tự mở tổ đi, mỗi tổ gắng hết khả năng phân bố một tên pháp sư cùng một tên trị liệu tập thể". Chẳng rõ là ai đã hô lên một tiếng, nơi nơi vang lên thanh âm cầu tổ và thêm tổ.

Rất nhanh những người đã tổ xong đội ngũ đều đi trấn thủ tứ phía thông đạo. Mỗi phương hướng đều được bố trí ước chừng hai mươi đội ngũ gần một trăm người. Giờ thì quân Tần không thể hung hăng càn quấy được nữa, mấy trăm người xông lên, pháp thuật quần công, phi kiếm đều đồng loạt bắn tới. Mọi người lại đều hiển thần thông, có pháp bảo bẫy rập, có pháp bảo phòng ngự tập thể, có pháp thuật trạng thái, có pháp thuật hồi máu hồi khí, gia tài phong phú thì mang theo Liệt Viêm đạn, tay vung lên là nổ một tảng lớn ngay.

Tuy rằng quân Tần dũng mãnh, tuy rằng quân Tần lực phòng ngự cao, nhưng mà thân người là máu thịt, thực sự là không thể chống nổi công kích của người tu tiên.

Thế công của quân Tần hơi giảm lại, Huyên Huyên lên sân khấu: "Các tiên sinh, các nữ sĩ, sự dũng cảm của các ngươi sẽ đưa ta đến thắng lợi cuối cùng, hiện giờ ta thanh xướng một bài: thắng lợi cuối cùng, hy vọng mọi người sẽ thích."

"Xin chào, ta là phóng viên thường trú khu vực Hàm Đan của Song Kiếm Nhật Báo, xin hỏi các ngươi là môn phái nào? Ngươi có cái nhìn gì với công kích của quân Tần không? Ngươi cho rằng chúng ta có thể lấy được thắng lợi không? Trong lần chiến đấu này điều gì đã khiến các ngươi cảm động nhất?..."

"Thuốc bổ máu, thuốc bổ pháp, hiệu quả giống như trị liệu tập thể, cần thì nhanh lên. Ngoài ra còn có Kim Cương đan, phòng ngự tăng lên 20% trong 10 phút, giá cả ưu đãi..."

"21 Thanh Thành tìm bà xã, có thể cùng chơi trò chơi, cùng luyện cấp với nhau."

"Tìm ông xã, bản thân là tiểu cư sĩ, tìm ông xã nhân phẩm tốt đẳng cấp cao trang bị ngon lành."

"Đậu phộng hột dưa thịt bò khô, bia ngon và nước suối khoáng..."

"Mua giấy vụn, nồi hư sắt vụn... Mua ve chai đê..."

Nhược Hãn nghi hoặc hỏi: "Sao ngươi lại không tổ đội?"

"Ta..." Đường Hoa than một hơi: "Ta không thể tổ đội." Ha, bố cáo giải thưởng đã lan đến Hàm Đan luôn rồi. Tổ đội một cái là tên lòi ra ngay. Kẻ treo giải mình có Nhất Kiếm, Song Sư, truy nã mình thì có Tam Thương cùng một người thần bí. Treo giải là những việc như hỏi thăm được tọa độ chi tiết, truy nã thì là xử lý, rồi cầm đoạn phim đi đổi lấy tiền thưởng. Vô luận là treo giải hay là truy nã, toàn bộ đều có tên của mình: Đông Phương Gia Tử. Có thể nói Đường Hoa là kẻ đầu tiên bị truy nã với quy mô lớn trong trò chơi này.

"À..."

"Sao ngươi lại không tổ đội?"

Không tổ đội là không thể trị liệu tập thể được, chỉ có thể lựa chọn đối tượng tiến hành thêm máu đơn thể. Vậy tác dụng của Huyễn Nguyệt am sẽ chẳng thể lớn được.

"Ta? Không biết nữa." Nói xong Nhược Hãn mặt che khăn vải nhìn Huyên Huyên phía xa một cái.

À! Đường Hoa hiểu ra, không ngờ nha đầu này lại cũng sợ người ta biết được mình là minh tinh, mọi người đều là minh tinh, mà mình lại nghèo túng như vậy, quả thực có chút xấu hổ: "Nếu không... Ngươi ra chút tiền, ta xử lý nàng cho ngươi."

"A?" Nhược Hãn chưa thông.

"Tức là ngươi thuê ta, ta thần không biết quỷ không hay xử lý nàng cho ngươi."

"Hứ..." Nhược Hãn cả giận nói: "Xin lỗi, vừa rồi thật sự là ta chưa biết đến sự đen tối trong nội tâm của ngươi nên mới không hiểu ý của ngươi nói."

Lời này là có ý gì? Đường Hoa nhìn nhìn Nhược Hãn đang mặt mày lạnh buốt hỏi: "Vậy ngươi làm hay là không làm a!"

"Không làm, nhân tiện nói một tiếng, cách xa ta một chút." Hảo cảm của Nhược Hãn đối với Đường Hoa đột nhiên biến thành không.

"À... Đúng rồi, chuyện vừa nãy của ta ngươi có thể giải đáp trước được không, rồi ta biến xa một chút sau?"

Nhược Hãn nhìn Đường Hoa một cái, than một hơi, dù sao cũng là fan của mình, lời của mình tựa hồ hơi quá một chút, vì thế giọng điệu mềm lại: "Ngươi hỏi đi!"

"Ngươi có biết có môn phái lánh đời nào ở phụ cận Hàm Đan không?"

"..."

"?"

"Chuyện mà ngươi muốn hỏi là cái này?" Nhược Hãn hơi có xung động muốn giết người.

"Đúng vậy!"

"Ta không biết! Cút ngay!" Nhược Hãn hét to một tiếng.

"... Khó trách người ta nói sao đều có chỗ đặc biệt hơn người thường, không ngờ nó lại là cổ họng."

"Hiện tại ta hỏi ngươi." Nhược Hãn hung ác nói: "Ngươi có biết ta là người nơi nào không?"

"... Không biết, chi vậy?"

"Vậy ngươi có biết Huyên Huyên là người nơi nào không?"

"... Không biết." Đường Hoa ảm đạm, chả lẽ không biết được minh tinh là người nơi nào cũng là một cái tội.

Nhưng Nhược Hãn lại có vẻ thả lỏng hơi thở nói: "Không có gì đâu! Ngươi có thể đứng ở nơi này."

"... Nữ nhân!" Đường Hoa nghiến chặt hàm răng thốt ra hai chữ.

Đài phát thanh nhân dân Hàm Đan triều Tần: thế công của quân ta tạm thời gặp cản trở, trong nội thành Hàm Đan vẫn còn có lực lượng võ trang phản chính phủ tồn tại. Xét thấy lực lượng võ trang phản chính phủ ngoan cố chống cự, quân ta sắp xuất ra bốn cái nỏ chân tiến hành quét sạch chúng. Xin chú ý, loại nỏ chân này không phải là nỏ chân trong lịch sử, mà là loại nỏ chân dùng lửa đen làm nhiên liệu trong trò chơi.

"Oa, cái gì đó." Người chơi mặt Đông kinh hô một loạt, Đường Hoa quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy ngoài phố Đông đột nhiên xuất hiện một con quái vật. Con quái vật này tổng thể mà nói thì giống như một gian phòng, nhưng lại có hai cái chân lớn bằng sắt, chạy một bước là đất rung núi lay. Này rất có thể là nỏ chân theo như lời phát thanh đã nói.

'Rầm rầm rầm rầm' con quái bắt đầu trùng kích về bọn người chơi.

"BOSS đến rồi, tập trung hỏa lực, chú ý bảo hộ pháp sư."

Hai thanh phi kiếm dẫn đầu chém lên trên nỏ chân, chỉ nghe thấy thanh âm kim loại chạm nhau, hai thanh phi kiếm ngay cả một cái vết xước cũng không lưu được đã bị chấn bay ra ngoài.

Hai người kia thấy vậy, vội vàng định thu hồi phi kiếm, lại thấy mui của nỏ chân kia bật lên một cái sàng nỏ, không chút khách khí đụng vào hai thanh phi kiếm, hai thanh phi kiếm kêu cái rắc gãy đôi.

"Làm sao đây?" Bọn người chơi bắt đầu quay chung quanh nỏ chân, phi kiếm pháp thuật giống như nước vẩy ra, nhưng sau một vòng đả kích, nỏ chân vẫn khoẻ mạnh thoải mái cực kỳ như trước. Trong nỏ chân thỉnh thoảng bắn ra mũi nỏ liên hoàn cùng với sàng nỏ, cơ bản là một tràng cảnh kẻ lại gần đều chết.

Một vòng bắn xuống như thế, người chơi đóng ở cửa Đông bỏ mình đã ngoài năm mươi.

"Đệt, này là xe tăng mà, trò chơi cũng ức hiếp người quá."

"Trúng rồi!" Đường Hoa khởi động Lượng Thiên Xích, một thân ánh đỏ bốc lên cao mấy trượng, bắt đầu đọc giây...

Nỏ chân tựa hồ đã cảm thấy được sự uy hiếp của Đường Hoa, quay đầu một cái bỏ qua mấy người chơi đang du đấu, trực tiếp nhằm phía Đường Hoa ở phố Nam...

"Bảo hộ pháp sư kia!" Không biết là ai hô lên một câu, toàn bộ mọi người sáng mắt ra, giảm tốc, giảm công, bẫy rập, gỡ giáp... Hết thảy đều ném tới. Trên thân Đường Hoa cũng được thêm đầy trạng thái, pháp phòng, vật phòng, gia tốc... Cho dù như thế, nỏ chân vẫn như cũ một lòng một dạ hướng Đường Hoa mà tiến...

"Thiên Lôi Không Phá!" Một thanh âm thê lương vang lên, bầu trời bị xé toang một lỗ hổng, một tia chớp to cả trượng đánh chuẩn xác vào mui của nỏ chân. Dưới đòn này, nỏ chân trực tiếp bị đánh quỵ xuống, toàn thân tài liệu văng khắp nơi, hơn nữa ở bộ phận phòng điều khiển còn có từng trận từng trận khói đặc toát ra. Bất quá một giây sau, người nào cẩn thận thì đều phát hiện, phòng điều khiển vậy mà lại bắt đầu tự động chữa trị, khói đặc cũng chậm rãi càng lúc càng nhỏ lại.

Hồi máu cường lực! Đây là từ đầu tiên mà mọi người nghĩ đến, đương nhiên trong tiên hiệp thì không thể kêu như vậy, hẳn phải là pháp thuật nào đó hoặc là thứ nào đó... "Lửa đen", toàn bộ mọi người nghĩ đến từ mà phát thanh có nhắc tới này.

"Thêm cái nữa nào anh bạn!"

"Thời gian cooldown!" Đường Hoa cũng không nói thời gian cooldown chỉ có 4 giây, vì hắn đã phát hiện là vô dụng, trong lúc mà lần khởi động Thiên Lôi Không Phá tiếp theo còn đang đọc giây, nỏ chân người ta đã mạnh khỏe dồi dào đứng lên rồi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »