Song Kiếm

Lượt đọc: 9405 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 30
lâm truy

❊ ❊ ❊

Vu sơn, Đường Hoa từng đi qua. Vu sơn và Thục Sơn cũng chẳng quá xa, trong lúc rảnh hắn cũng đã từng đến đó đánh tiểu quái. Trong ba dãy mười hai ngọn của Vu sơn, thì có một ngọn là quái vật cấp 20, nếu đi vào nữa thì là 30, 40. Mà ngọn Thần Nữ ở chính giữa nhất và sáu ngọn chung quanh nó thì hắn chỉ dám nhìn từ xa, không dám đi tới. Địa phương này dã quái hết sức hung mãnh, trừ hai ngọn ở ngoài cùng, còn lại đều là tinh anh lấy tên là XX, đều có công kích mang kèm thuộc tính, một đối một thì khá là khó chơi. Càng đáng sợ là ở địa phương này còn có người trúc, có thể điều khiển kiếm trúc tiến hành truy đuổi chiến cùng người chơi. Ngoài ra còn có các loại cấm chế, bẫy pháp thuật, mỗi ngọn còn có dấu diếm kiếm trận ngũ hành.

"Ta thấy ngươi nên bỏ cuộc đi, nơi đó ta đã từng đi qua, căn bản không phải là nơi mà người chơi hiện giờ có thể đi được."

"À..." Nhược Hãn có vẻ rất là thất vọng.

Đường Hoa ngẫm nghĩ rồi nói: "Thật ra nếu như ta là ngươi, thì sẽ bắt tay từ lịch sử cổ đại của Trung Quốc, xem coi có danh cầm nào không đem ra xài đỡ đã."

"Chẳng hạn như là?"

"Chẳng hạn như là tứ đại danh cầm của Trung Quốc, "Hào Chung" của Tề Hoàn công, "Nhiễu Lương" của Sở Trang công, "Lục Khỉ" của Tư Mã Tương Như và "Tiêu Vĩ cầm" của Thái Ung."

"Ngươi... Sao ngươi biết nhiều vậy?"

"... Nhà ta trước kia cũng có chơi nhạc, hơn nữa dùng nhạc khí cũng khá cổ." Đường Hoa xấu hổ toát mồ hôi, hắn biết nhiều như vậy là do hồi đó có theo đuổi một nữ sinh. Nữ sinh này là giáo viên âm nhạc tiểu học, nhưng cũng có nghiên cứu kha khá đối với nhạc khí cổ đại. Sau khi hắn hỏi thăm được một chút, đã ôm sách học tới mấy ngày. Sau đó dưới sự trợ giúp của tên Tôn Minh và cái xe đạp, hắn nắm lấy cơ hội được nàng giúp đưa tới bệnh viện, sau đó... Sau đó... Sau đó hắn phát hiện nữ sinh này vậy mà đã là đàn bà rồi, đứa nhỏ của người ta đã vào mẫu giáo luôn rồi ấy chứ. Thế nên sau khi trở về, Đường Hoa bụp thằng cung cấp thông tin giả là Tôn Minh một trận tơi bời. Tôn Minh cũng thật là oan, hắn rõ ràng nhờ đứa cháu nhỏ của mình đi hỏi thăm mà, nào biết được thằng bé lại nói dối. Cuối cùng Tôn Minh đành cắt xén tiền mừng tuổi năm đó của thằng bé đi bày rượu thỉnh tội với Đường Hoa, việc này mới coi như kết thúc dở dang. "Hiện giờ có phải chúng ta nên bàn về vấn đề thù lao hay không?"

Nhược Hãn cười cười xuất ra một cái ấm nước phương Tây nói: "Pháp bảo "Ấm nước?"! Ngươi có muốn cược một lần hay không?"

Mẹ kiếp! Đường Hoa trông thấy thuộc tính giữa bảng giao dịch, mới biết được quy tắc này nó đáng ghét bao nhiêu. Chỉ có rót linh lực vào thì mới có thể thấy được đầy đủ phần giới thiệu công năng của pháp bảo, nhưng mà bởi vì như vậy, pháp bảo sẽ bị buộc định với ngươi, trừ phi là tìm được loại đạo cụ hi hữu nào đó, mới có khả năng giải trừ buộc định đặng mà cầm đi tiêu thụ.

Trò may rủi a, ai cũng chẳng mong mang cái thứ rác rưởi trên thân chạy lăng quăng, tuy rằng có thể bán cho cửa hàng của hệ thống, nhưng vấn đề là ngươi không tiếc sao? Nhưng mà vạn nhất là pháp bảo cực phẩm thì sao đây? Thà giết lầm, còn hơn bỏ sót! Đường Hoa nghiến răng chọn xác nhận giao dịch.

Hấp Ma Hồ: nghe đồn là ấm nước năm đó Muhammad dùng để uống nước. Có thể hấp thu thương tổn từ công kích của địch nhân chuyển hoá thành pháp lực của mình. Trước mắt đẳng cấp 1, hấp thu 1% thương tổn chuyển hoá thành pháp lực, thăng cấp tiếp theo cần linh lực 100.000.

Muhammad? Chả phải là thánh Alah đấy sao? Lẽ nào gần đây Ngọc đế đang bị xâm lược?

Nhìn lại pháp bảo này... Có hơi vô bổ. Rất nhiều trang bị đều có công năng hấp thu thương tổn, chẳng hạn như người khác đánh ngươi 1000 máu, 1% thì là 10 máu, tức là gia tăng 10 pháp lực của mình. Bất quá Đường Hoa nhìn lại ba ô trang bị pháp bảo còn đang trống không của mình, thầm than một tiếng: có chút ít còn hơn không có. Với lại giờ này có trả lại cho người ta cũng không được nữa rồi.

"Ngươi sẽ không quỵt nợ đó chứ?" Nhược Hãn dè dặt hỏi, từ sắc mặt Đường Hoa có thể nhìn thấy hắn có vẻ không hài lòng với pháp bảo này cho lắm.

"Không đâu, đi thôi, chúng ta về Hàm Đan lấy phần thưởng của nhiệm vụ trước, sau đó đi thủ đô Lâm Truy của nước Tề ở phía Bắc Sơn Đông. Nhân tiện hỏi một tiếng, tốc độ ngự kiếm của ngươi là bao nhiêu?"

"160. Ngươi thì sao?"

"...200." Đường Hoa lên phi kiếm rồi quay đầu lại nói: "Ta không quen bay tốc độ cao, chúng ta cứ duy trì 120 là được rồi."

Phần thưởng ở Hàm Đan không tốt lắm, dù sao thì cũng là phá vây chứ không phải là trú thủ. Thứ Đường Hoa rút được là một đôi hộ thân phù thêm tổng cộng 5 thuộc tính ngũ hành, bất quá hắn cũng đã hỏi thăm được tin tức là hai tháng sau, quân Tần lại tiến công Hàm Đan lần nữa.

Đường Hoa cùng Nhược Hãn không có nói chuyện gì với nhau, thế giới quan cùng tư tưởng quan của hai người hoàn toàn là hai phạm vi khác nhau. Theo cái nhìn của Nhược Hãn, Đường Hoa là một loại tiểu thị dân có chút ưu điểm nhất định, nàng thì xuất thân gia tộc, có bằng cấp cao trình độ cao, tuy cũng không cảm thấy tiểu thị dân có chỗ nào đáng ghét, nhưng cũng không sẵn lòng quá thân cận với tiểu thị dân.

Đường Hoa thì cảm thấy Nhược Hãn thuộc về loại nữ nhân rất khó hầu hạ, cũng không có đề tài chung nào để mà nói cả. Chẳng hạn như Đường Hoa vì xua đi sự nhàm chán nên tán gẫu về âm nhạc, Nhược Hãn thì thích mấy cái buổi diễn giọng nam cao nào đó, nhưng trong mắt hắn thì không đáng một xu. Không dễ nghe a... Đường Hoa thừa nhận rằng mình không biết thưởng thức âm nhạc, hắn cũng không biết mấy cái trò thi xem ai có thể kêu to hơn thì có cái gì đáng giá mà vỗ tay. Hắn cho rằng âm nhạc thì đầu tiên là phải dễ nghe, tiếp theo vẫn là phải dễ nghe.

Tiếp theo là cái nhìn về tiền bạc của hai người cũng bất đồng, chẳng hạn như Nhược Hãn vì muốn tránh cho lúng túng nên tán gẫu về "tình yêu", nàng kiên trì cho rằng có tiền hay không cũng không có quan trọng, chỉ cần hai người có cảm tình tốt, thì uống nước cũng có thể no bụng. Nhưng Đường Hoa kiên quyết cho rằng, có tiền hay không là rất trọng yếu, không có tiền mua phòng ở không nổi, không có tiền ngươi sẽ ít đi thời gian ở cùng người nhà, không có tiền thì mang thai cũng không ăn uống đầy đủ được, không có tiền thì kết tinh tình yêu của ngươi chỉ có thể uống sữa Tam Lộc, không có tiền thì ngươi không có thời gian nghỉ phép cùng người nhà...

Khó khăn lắm mới tới được Lâm Truy, hai người đều đồng thời thở ra một hơi, cả ngày này bay thật là khó chịu...

Lâm Truy là thủ đô của nước Tề, so với Hàm Đan chật ních, thì nơi đây có phần rất thưa thớt người chơi, bởi vì cho dù là ở trong mấy môn phái Sơn Đông thì người chơi cũng phần nhiều là đi phủ Tế Nam. Lại thêm là người chơi cấp 20 tuy rằng không ít, nhưng tuyệt cũng không nhiều, cho nên ở đây quạnh quẽ tí cũng là phải. Chờ đến sau này các bang hội được thành lập, thì tòa thành thị trung đẳng như Lâm Truy này chắc chắn cũng sẽ bị nhét vào trong phạm vi thế lực của bang hội nào đó.

"Bắt đầu ra sao đây?"

Đường Hoa không lý tới nàng, thuận tay túm lấy một NPC bán bánh nướng hỏi: "Xin hỏi ngươi có nghe nói tới Hào Chung không?"

"Không có!"

"Vậy ngươi có biết được mộ địa của Tề Hoàn công ở đâu không?"

"Không biết!"

"Vậy ngươi biết cái gì?" Đường Hoa thật bất đắc dĩ.

"Một cái bánh nướng 50 đồng."

"... Cho hai cái. Ai kia... có ăn không?"

Nhược Hãn nhìn thoáng qua Đường Hoa: "Ngươi định hỏi NPC trong toàn thành một lượt phải không?"

"Tạm thời là dự tính như vậy." Đường Hoa lập tức nói tiếp: "Đừng nhăn mặt, vụ này ta đã nhận rồi, cho dù ra sao ta cũng sẽ không buông bỏ nỗ lực đâu."

Nhược Hãn xuôi tay: "Vậy ngươi cứ tiếp đi."

"Gia Tử!" Một cụm ánh sáng màu lục rơi xuống trước mặt Đường Hoa, một nam tử trong mắt loé lên ánh sao lấp lánh.

Đường Hoa rùng mình một cái, người tới chính là cao thủ Bồng Lai, Phá Toái. Ở chung ba ngày kia có nghe nói tên này có khuynh hướng về phương diện này đâu... Không đúng, còn chảy nước miếng nữa. Đường Hoa chăm chú phân tích lấy mục tiêu nhìn trong ánh mắt của Phá Toái, há! Hoá ra là dòm Nhược Hãn bên người mình. Cũng phải nói, cách ăn mặc của Nhược Hãn hiện giờ thật đúng là tràn đầy sức hấp dẫn. Một thân y phục màu lục nhạt, lại tăng thêm một cái khăn tơ che mặt nửa trong suốt, còn có tư thái và khuôn mặt vốn bất tục của nàng... Hết thảy những thứ này đều ngập tràn sức sát thương của sự thuần khiết, thần bí, như xa như gần...

❊ ❊ ❊

*** Hào Chung: hào = kêu to, rống; chung = cái chuông

*** Nhiễu Lương: nhiễu = quanh quẩn, uốn lượn; lương = xà nhà

*** Lục Khỉ: lục = màu xanh lá; khỉ = lụa hoa

*** Tiêu Vĩ: tiêu = cháy xém; vĩ = đuôi

*** Hấp Ma Hồ: hấp = hút, thu; ma = ma quỷ; hồ = cái ấm. Ghi chú: chữ "ma" này tác giả ghi rõ ràng là "ma quỷ" chứ không phải là "ma lực". Và nó không sai đâu. Lý do? Hạ hồi phân giải.

Vu sơn, Đường Hoa từng đi qua. Vu sơn và Thục Sơn cũng chẳng quá xa, trong lúc rảnh hắn cũng đã từng đến đó đánh tiểu quái. Trong ba dãy mười hai ngọn của Vu sơn, thì có một ngọn là quái vật cấp 20, nếu đi vào nữa thì là 30, 40. Mà ngọn Thần Nữ ở chính giữa nhất và sáu ngọn chung quanh nó thì hắn chỉ dám nhìn từ xa, không dám đi tới. Địa phương này dã quái hết sức hung mãnh, trừ hai ngọn ở ngoài cùng, còn lại đều là tinh anh lấy tên là XX, đều có công kích mang kèm thuộc tính, một đối một thì khá là khó chơi. Càng đáng sợ là ở địa phương này còn có người trúc, có thể điều khiển kiếm trúc tiến hành truy đuổi chiến cùng người chơi. Ngoài ra còn có các loại cấm chế, bẫy pháp thuật, mỗi ngọn còn có dấu diếm kiếm trận ngũ hành.

"Ta thấy ngươi nên bỏ cuộc đi, nơi đó ta đã từng đi qua, căn bản không phải là nơi mà người chơi hiện giờ có thể đi được."

"À..." Nhược Hãn có vẻ rất là thất vọng.

Đường Hoa ngẫm nghĩ rồi nói: "Thật ra nếu như ta là ngươi, thì sẽ bắt tay từ lịch sử cổ đại của Trung Quốc, xem coi có danh cầm nào không đem ra xài đỡ đã."

"Chẳng hạn như là?"

"Chẳng hạn như là tứ đại danh cầm của Trung Quốc, "Hào Chung" của Tề Hoàn công, "Nhiễu Lương" của Sở Trang công, "Lục Khỉ" của Tư Mã Tương Như và "Tiêu Vĩ cầm" của Thái Ung."

"Ngươi... Sao ngươi biết nhiều vậy?"

"... Nhà ta trước kia cũng có chơi nhạc, hơn nữa dùng nhạc khí cũng khá cổ." Đường Hoa xấu hổ toát mồ hôi, hắn biết nhiều như vậy là do hồi đó có theo đuổi một nữ sinh. Nữ sinh này là giáo viên âm nhạc tiểu học, nhưng cũng có nghiên cứu kha khá đối với nhạc khí cổ đại. Sau khi hắn hỏi thăm được một chút, đã ôm sách học tới mấy ngày. Sau đó dưới sự trợ giúp của tên Tôn Minh và cái xe đạp, hắn nắm lấy cơ hội được nàng giúp đưa tới bệnh viện, sau đó... Sau đó... Sau đó hắn phát hiện nữ sinh này vậy mà đã là đàn bà rồi, đứa nhỏ của người ta đã vào mẫu giáo luôn rồi ấy chứ. Thế nên sau khi trở về, Đường Hoa bụp thằng cung cấp thông tin giả là Tôn Minh một trận tơi bời. Tôn Minh cũng thật là oan, hắn rõ ràng nhờ đứa cháu nhỏ của mình đi hỏi thăm mà, nào biết được thằng bé lại nói dối. Cuối cùng Tôn Minh đành cắt xén tiền mừng tuổi năm đó của thằng bé đi bày rượu thỉnh tội với Đường Hoa, việc này mới coi như kết thúc dở dang. "Hiện giờ có phải chúng ta nên bàn về vấn đề thù lao hay không?"

Nhược Hãn cười cười xuất ra một cái ấm nước phương Tây nói: "Pháp bảo "Ấm nước?"! Ngươi có muốn cược một lần hay không?"

Mẹ kiếp! Đường Hoa trông thấy thuộc tính giữa bảng giao dịch, mới biết được quy tắc này nó đáng ghét bao nhiêu. Chỉ có rót linh lực vào thì mới có thể thấy được đầy đủ phần giới thiệu công năng của pháp bảo, nhưng mà bởi vì như vậy, pháp bảo sẽ bị buộc định với ngươi, trừ phi là tìm được loại đạo cụ hi hữu nào đó, mới có khả năng giải trừ buộc định đặng mà cầm đi tiêu thụ.

Trò may rủi a, ai cũng chẳng mong mang cái thứ rác rưởi trên thân chạy lăng quăng, tuy rằng có thể bán cho cửa hàng của hệ thống, nhưng vấn đề là ngươi không tiếc sao? Nhưng mà vạn nhất là pháp bảo cực phẩm thì sao đây? Thà giết lầm, còn hơn bỏ sót! Đường Hoa nghiến răng chọn xác nhận giao dịch.

Hấp Ma Hồ: nghe đồn là ấm nước năm đó Muhammad dùng để uống nước. Có thể hấp thu thương tổn từ công kích của địch nhân chuyển hoá thành pháp lực của mình. Trước mắt đẳng cấp 1, hấp thu 1% thương tổn chuyển hoá thành pháp lực, thăng cấp tiếp theo cần linh lực 100.000.

Muhammad? Chả phải là thánh Alah đấy sao? Lẽ nào gần đây Ngọc đế đang bị xâm lược?

Nhìn lại pháp bảo này... Có hơi vô bổ. Rất nhiều trang bị đều có công năng hấp thu thương tổn, chẳng hạn như người khác đánh ngươi 1000 máu, 1% thì là 10 máu, tức là gia tăng 10 pháp lực của mình. Bất quá Đường Hoa nhìn lại ba ô trang bị pháp bảo còn đang trống không của mình, thầm than một tiếng: có chút ít còn hơn không có. Với lại giờ này có trả lại cho người ta cũng không được nữa rồi.

"Ngươi sẽ không quỵt nợ đó chứ?" Nhược Hãn dè dặt hỏi, từ sắc mặt Đường Hoa có thể nhìn thấy hắn có vẻ không hài lòng với pháp bảo này cho lắm.

"Không đâu, đi thôi, chúng ta về Hàm Đan lấy phần thưởng của nhiệm vụ trước, sau đó đi thủ đô Lâm Truy của nước Tề ở phía Bắc Sơn Đông. Nhân tiện hỏi một tiếng, tốc độ ngự kiếm của ngươi là bao nhiêu?"

"160. Ngươi thì sao?"

"...200." Đường Hoa lên phi kiếm rồi quay đầu lại nói: "Ta không quen bay tốc độ cao, chúng ta cứ duy trì 120 là được rồi."

Phần thưởng ở Hàm Đan không tốt lắm, dù sao thì cũng là phá vây chứ không phải là trú thủ. Thứ Đường Hoa rút được là một đôi hộ thân phù thêm tổng cộng 5 thuộc tính ngũ hành, bất quá hắn cũng đã hỏi thăm được tin tức là hai tháng sau, quân Tần lại tiến công Hàm Đan lần nữa.

Đường Hoa cùng Nhược Hãn không có nói chuyện gì với nhau, thế giới quan cùng tư tưởng quan của hai người hoàn toàn là hai phạm vi khác nhau. Theo cái nhìn của Nhược Hãn, Đường Hoa là một loại tiểu thị dân có chút ưu điểm nhất định, nàng thì xuất thân gia tộc, có bằng cấp cao trình độ cao, tuy cũng không cảm thấy tiểu thị dân có chỗ nào đáng ghét, nhưng cũng không sẵn lòng quá thân cận với tiểu thị dân.

Đường Hoa thì cảm thấy Nhược Hãn thuộc về loại nữ nhân rất khó hầu hạ, cũng không có đề tài chung nào để mà nói cả. Chẳng hạn như Đường Hoa vì xua đi sự nhàm chán nên tán gẫu về âm nhạc, Nhược Hãn thì thích mấy cái buổi diễn giọng nam cao nào đó, nhưng trong mắt hắn thì không đáng một xu. Không dễ nghe a... Đường Hoa thừa nhận rằng mình không biết thưởng thức âm nhạc, hắn cũng không biết mấy cái trò thi xem ai có thể kêu to hơn thì có cái gì đáng giá mà vỗ tay. Hắn cho rằng âm nhạc thì đầu tiên là phải dễ nghe, tiếp theo vẫn là phải dễ nghe.

Tiếp theo là cái nhìn về tiền bạc của hai người cũng bất đồng, chẳng hạn như Nhược Hãn vì muốn tránh cho lúng túng nên tán gẫu về "tình yêu", nàng kiên trì cho rằng có tiền hay không cũng không có quan trọng, chỉ cần hai người có cảm tình tốt, thì uống nước cũng có thể no bụng. Nhưng Đường Hoa kiên quyết cho rằng, có tiền hay không là rất trọng yếu, không có tiền mua phòng ở không nổi, không có tiền ngươi sẽ ít đi thời gian ở cùng người nhà, không có tiền thì mang thai cũng không ăn uống đầy đủ được, không có tiền thì kết tinh tình yêu của ngươi chỉ có thể uống sữa Tam Lộc, không có tiền thì ngươi không có thời gian nghỉ phép cùng người nhà...

Khó khăn lắm mới tới được Lâm Truy, hai người đều đồng thời thở ra một hơi, cả ngày này bay thật là khó chịu...

Lâm Truy là thủ đô của nước Tề, so với Hàm Đan chật ních, thì nơi đây có phần rất thưa thớt người chơi, bởi vì cho dù là ở trong mấy môn phái Sơn Đông thì người chơi cũng phần nhiều là đi phủ Tế Nam. Lại thêm là người chơi cấp 20 tuy rằng không ít, nhưng tuyệt cũng không nhiều, cho nên ở đây quạnh quẽ tí cũng là phải. Chờ đến sau này các bang hội được thành lập, thì tòa thành thị trung đẳng như Lâm Truy này chắc chắn cũng sẽ bị nhét vào trong phạm vi thế lực của bang hội nào đó.

"Bắt đầu ra sao đây?"

Đường Hoa không lý tới nàng, thuận tay túm lấy một NPC bán bánh nướng hỏi: "Xin hỏi ngươi có nghe nói tới Hào Chung không?"

"Không có!"

"Vậy ngươi có biết được mộ địa của Tề Hoàn công ở đâu không?"

"Không biết!"

"Vậy ngươi biết cái gì?" Đường Hoa thật bất đắc dĩ.

"Một cái bánh nướng 50 đồng."

"... Cho hai cái. Ai kia... có ăn không?"

Nhược Hãn nhìn thoáng qua Đường Hoa: "Ngươi định hỏi NPC trong toàn thành một lượt phải không?"

"Tạm thời là dự tính như vậy." Đường Hoa lập tức nói tiếp: "Đừng nhăn mặt, vụ này ta đã nhận rồi, cho dù ra sao ta cũng sẽ không buông bỏ nỗ lực đâu."

Nhược Hãn xuôi tay: "Vậy ngươi cứ tiếp đi."

"Gia Tử!" Một cụm ánh sáng màu lục rơi xuống trước mặt Đường Hoa, một nam tử trong mắt loé lên ánh sao lấp lánh.

Đường Hoa rùng mình một cái, người tới chính là cao thủ Bồng Lai, Phá Toái. Ở chung ba ngày kia có nghe nói tên này có khuynh hướng về phương diện này đâu... Không đúng, còn chảy nước miếng nữa. Đường Hoa chăm chú phân tích lấy mục tiêu nhìn trong ánh mắt của Phá Toái, há! Hoá ra là dòm Nhược Hãn bên người mình. Cũng phải nói, cách ăn mặc của Nhược Hãn hiện giờ thật đúng là tràn đầy sức hấp dẫn. Một thân y phục màu lục nhạt, lại tăng thêm một cái khăn tơ che mặt nửa trong suốt, còn có tư thái và khuôn mặt vốn bất tục của nàng... Hết thảy những thứ này đều ngập tràn sức sát thương của sự thuần khiết, thần bí, như xa như gần...

❊ ❊ ❊

Vu sơn, Đường Hoa từng đi qua. Vu sơn và Thục Sơn cũng chẳng quá xa, trong lúc rảnh hắn cũng đã từng đến đó đánh tiểu quái. Trong ba dãy mười hai ngọn của Vu sơn, thì có một ngọn là quái vật cấp 20, nếu đi vào nữa thì là 30, 40. Mà ngọn Thần Nữ ở chính giữa nhất và sáu ngọn chung quanh nó thì hắn chỉ dám nhìn từ xa, không dám đi tới. Địa phương này dã quái hết sức hung mãnh, trừ hai ngọn ở ngoài cùng, còn lại đều là tinh anh lấy tên là XX, đều có công kích mang kèm thuộc tính, một đối một thì khá là khó chơi. Càng đáng sợ là ở địa phương này còn có người trúc, có thể điều khiển kiếm trúc tiến hành truy đuổi chiến cùng người chơi. Ngoài ra còn có các loại cấm chế, bẫy pháp thuật, mỗi ngọn còn có dấu diếm kiếm trận ngũ hành.

"Ta thấy ngươi nên bỏ cuộc đi, nơi đó ta đã từng đi qua, căn bản không phải là nơi mà người chơi hiện giờ có thể đi được."

"À..." Nhược Hãn có vẻ rất là thất vọng.

Đường Hoa ngẫm nghĩ rồi nói: "Thật ra nếu như ta là ngươi, thì sẽ bắt tay từ lịch sử cổ đại của Trung Quốc, xem coi có danh cầm nào không đem ra xài đỡ đã."

"Chẳng hạn như là?"

"Chẳng hạn như là tứ đại danh cầm của Trung Quốc, "Hào Chung" của Tề Hoàn công, "Nhiễu Lương" của Sở Trang công, "Lục Khỉ" của Tư Mã Tương Như và "Tiêu Vĩ cầm" của Thái Ung."

"Ngươi... Sao ngươi biết nhiều vậy?"

"... Nhà ta trước kia cũng có chơi nhạc, hơn nữa dùng nhạc khí cũng khá cổ." Đường Hoa xấu hổ toát mồ hôi, hắn biết nhiều như vậy là do hồi đó có theo đuổi một nữ sinh. Nữ sinh này là giáo viên âm nhạc tiểu học, nhưng cũng có nghiên cứu kha khá đối với nhạc khí cổ đại. Sau khi hắn hỏi thăm được một chút, đã ôm sách học tới mấy ngày. Sau đó dưới sự trợ giúp của tên Tôn Minh và cái xe đạp, hắn nắm lấy cơ hội được nàng giúp đưa tới bệnh viện, sau đó... Sau đó... Sau đó hắn phát hiện nữ sinh này vậy mà đã là đàn bà rồi, đứa nhỏ của người ta đã vào mẫu giáo luôn rồi ấy chứ. Thế nên sau khi trở về, Đường Hoa bụp thằng cung cấp thông tin giả là Tôn Minh một trận tơi bời. Tôn Minh cũng thật là oan, hắn rõ ràng nhờ đứa cháu nhỏ của mình đi hỏi thăm mà, nào biết được thằng bé lại nói dối. Cuối cùng Tôn Minh đành cắt xén tiền mừng tuổi năm đó của thằng bé đi bày rượu thỉnh tội với Đường Hoa, việc này mới coi như kết thúc dở dang. "Hiện giờ có phải chúng ta nên bàn về vấn đề thù lao hay không?"

Nhược Hãn cười cười xuất ra một cái ấm nước phương Tây nói: "Pháp bảo "Ấm nước?"! Ngươi có muốn cược một lần hay không?"

Mẹ kiếp! Đường Hoa trông thấy thuộc tính giữa bảng giao dịch, mới biết được quy tắc này nó đáng ghét bao nhiêu. Chỉ có rót linh lực vào thì mới có thể thấy được đầy đủ phần giới thiệu công năng của pháp bảo, nhưng mà bởi vì như vậy, pháp bảo sẽ bị buộc định với ngươi, trừ phi là tìm được loại đạo cụ hi hữu nào đó, mới có khả năng giải trừ buộc định đặng mà cầm đi tiêu thụ.

Trò may rủi a, ai cũng chẳng mong mang cái thứ rác rưởi trên thân chạy lăng quăng, tuy rằng có thể bán cho cửa hàng của hệ thống, nhưng vấn đề là ngươi không tiếc sao? Nhưng mà vạn nhất là pháp bảo cực phẩm thì sao đây? Thà giết lầm, còn hơn bỏ sót! Đường Hoa nghiến răng chọn xác nhận giao dịch.

Hấp Ma Hồ: nghe đồn là ấm nước năm đó Muhammad dùng để uống nước. Có thể hấp thu thương tổn từ công kích của địch nhân chuyển hoá thành pháp lực của mình. Trước mắt đẳng cấp 1, hấp thu 1% thương tổn chuyển hoá thành pháp lực, thăng cấp tiếp theo cần linh lực 100.000.

Muhammad? Chả phải là thánh Alah đấy sao? Lẽ nào gần đây Ngọc đế đang bị xâm lược?

Nhìn lại pháp bảo này... Có hơi vô bổ. Rất nhiều trang bị đều có công năng hấp thu thương tổn, chẳng hạn như người khác đánh ngươi 1000 máu, 1% thì là 10 máu, tức là gia tăng 10 pháp lực của mình. Bất quá Đường Hoa nhìn lại ba ô trang bị pháp bảo còn đang trống không của mình, thầm than một tiếng: có chút ít còn hơn không có. Với lại giờ này có trả lại cho người ta cũng không được nữa rồi.

"Ngươi sẽ không quỵt nợ đó chứ?" Nhược Hãn dè dặt hỏi, từ sắc mặt Đường Hoa có thể nhìn thấy hắn có vẻ không hài lòng với pháp bảo này cho lắm.

"Không đâu, đi thôi, chúng ta về Hàm Đan lấy phần thưởng của nhiệm vụ trước, sau đó đi thủ đô Lâm Truy của nước Tề ở phía Bắc Sơn Đông. Nhân tiện hỏi một tiếng, tốc độ ngự kiếm của ngươi là bao nhiêu?"

"160. Ngươi thì sao?"

"...200." Đường Hoa lên phi kiếm rồi quay đầu lại nói: "Ta không quen bay tốc độ cao, chúng ta cứ duy trì 120 là được rồi."

Phần thưởng ở Hàm Đan không tốt lắm, dù sao thì cũng là phá vây chứ không phải là trú thủ. Thứ Đường Hoa rút được là một đôi hộ thân phù thêm tổng cộng 5 thuộc tính ngũ hành, bất quá hắn cũng đã hỏi thăm được tin tức là hai tháng sau, quân Tần lại tiến công Hàm Đan lần nữa.

Đường Hoa cùng Nhược Hãn không có nói chuyện gì với nhau, thế giới quan cùng tư tưởng quan của hai người hoàn toàn là hai phạm vi khác nhau. Theo cái nhìn của Nhược Hãn, Đường Hoa là một loại tiểu thị dân có chút ưu điểm nhất định, nàng thì xuất thân gia tộc, có bằng cấp cao trình độ cao, tuy cũng không cảm thấy tiểu thị dân có chỗ nào đáng ghét, nhưng cũng không sẵn lòng quá thân cận với tiểu thị dân.

Đường Hoa thì cảm thấy Nhược Hãn thuộc về loại nữ nhân rất khó hầu hạ, cũng không có đề tài chung nào để mà nói cả. Chẳng hạn như Đường Hoa vì xua đi sự nhàm chán nên tán gẫu về âm nhạc, Nhược Hãn thì thích mấy cái buổi diễn giọng nam cao nào đó, nhưng trong mắt hắn thì không đáng một xu. Không dễ nghe a... Đường Hoa thừa nhận rằng mình không biết thưởng thức âm nhạc, hắn cũng không biết mấy cái trò thi xem ai có thể kêu to hơn thì có cái gì đáng giá mà vỗ tay. Hắn cho rằng âm nhạc thì đầu tiên là phải dễ nghe, tiếp theo vẫn là phải dễ nghe.

Tiếp theo là cái nhìn về tiền bạc của hai người cũng bất đồng, chẳng hạn như Nhược Hãn vì muốn tránh cho lúng túng nên tán gẫu về "tình yêu", nàng kiên trì cho rằng có tiền hay không cũng không có quan trọng, chỉ cần hai người có cảm tình tốt, thì uống nước cũng có thể no bụng. Nhưng Đường Hoa kiên quyết cho rằng, có tiền hay không là rất trọng yếu, không có tiền mua phòng ở không nổi, không có tiền ngươi sẽ ít đi thời gian ở cùng người nhà, không có tiền thì mang thai cũng không ăn uống đầy đủ được, không có tiền thì kết tinh tình yêu của ngươi chỉ có thể uống sữa Tam Lộc, không có tiền thì ngươi không có thời gian nghỉ phép cùng người nhà...

Khó khăn lắm mới tới được Lâm Truy, hai người đều đồng thời thở ra một hơi, cả ngày này bay thật là khó chịu...

Lâm Truy là thủ đô của nước Tề, so với Hàm Đan chật ních, thì nơi đây có phần rất thưa thớt người chơi, bởi vì cho dù là ở trong mấy môn phái Sơn Đông thì người chơi cũng phần nhiều là đi phủ Tế Nam. Lại thêm là người chơi cấp 20 tuy rằng không ít, nhưng tuyệt cũng không nhiều, cho nên ở đây quạnh quẽ tí cũng là phải. Chờ đến sau này các bang hội được thành lập, thì tòa thành thị trung đẳng như Lâm Truy này chắc chắn cũng sẽ bị nhét vào trong phạm vi thế lực của bang hội nào đó.

"Bắt đầu ra sao đây?"

Đường Hoa không lý tới nàng, thuận tay túm lấy một NPC bán bánh nướng hỏi: "Xin hỏi ngươi có nghe nói tới Hào Chung không?"

"Không có!"

"Vậy ngươi có biết được mộ địa của Tề Hoàn công ở đâu không?"

"Không biết!"

"Vậy ngươi biết cái gì?" Đường Hoa thật bất đắc dĩ.

"Một cái bánh nướng 50 đồng."

"... Cho hai cái. Ai kia... có ăn không?"

Nhược Hãn nhìn thoáng qua Đường Hoa: "Ngươi định hỏi NPC trong toàn thành một lượt phải không?"

"Tạm thời là dự tính như vậy." Đường Hoa lập tức nói tiếp: "Đừng nhăn mặt, vụ này ta đã nhận rồi, cho dù ra sao ta cũng sẽ không buông bỏ nỗ lực đâu."

Nhược Hãn xuôi tay: "Vậy ngươi cứ tiếp đi."

"Gia Tử!" Một cụm ánh sáng màu lục rơi xuống trước mặt Đường Hoa, một nam tử trong mắt loé lên ánh sao lấp lánh.

Đường Hoa rùng mình một cái, người tới chính là cao thủ Bồng Lai, Phá Toái. Ở chung ba ngày kia có nghe nói tên này có khuynh hướng về phương diện này đâu... Không đúng, còn chảy nước miếng nữa. Đường Hoa chăm chú phân tích lấy mục tiêu nhìn trong ánh mắt của Phá Toái, há! Hoá ra là dòm Nhược Hãn bên người mình. Cũng phải nói, cách ăn mặc của Nhược Hãn hiện giờ thật đúng là tràn đầy sức hấp dẫn. Một thân y phục màu lục nhạt, lại tăng thêm một cái khăn tơ che mặt nửa trong suốt, còn có tư thái và khuôn mặt vốn bất tục của nàng... Hết thảy những thứ này đều ngập tràn sức sát thương của sự thuần khiết, thần bí, như xa như gần...

❊ ❊ ❊

*** Hào Chung: hào = kêu to, rống; chung = cái chuông

*** Nhiễu Lương: nhiễu = quanh quẩn, uốn lượn; lương = xà nhà

*** Lục Khỉ: lục = màu xanh lá; khỉ = lụa hoa

*** Tiêu Vĩ: tiêu = cháy xém; vĩ = đuôi

*** Hấp Ma Hồ: hấp = hút, thu; ma = ma quỷ; hồ = cái ấm. Ghi chú: chữ "ma" này tác giả ghi rõ ràng là "ma quỷ" chứ không phải là "ma lực". Và nó không sai đâu. Lý do? Hạ hồi phân giải.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »