Song Kiếm

Lượt đọc: 9382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 29
ngọc ngô đồng cầm

❊ ❊ ❊

"Mặc Tinh!" Đường Hoa vẫy tay.

"A!" Chim cu gỗ lượn vòng rơi xuống bên người Đường Hoa, cưỡi trên lưng nó quả nhiên là Mặc Tinh. Mặc Tinh vừa gặp Đường Hoa thì kích động quệt nước mắt khóc sướt mướt: "Ta hết tiền rồi, ngươi sao giờ này mới đến."

"Tiền ngươi đâu?" Đường Hoa nhớ là nha đầu này còn tới 1 kim lận mà.

"Ta vài ngày trước vừa mua một đôi bông tai, ngươi xem có đẹp không?" Mặc Tinh sờ sờ vành tai.

"Khá đẹp." Đường Hoa nghiến răng, con bé này, mái tóc thì cột khăn tơ không thuộc tính, trước ngực treo bảo thạch không thuộc tính, ngoài ra riêng nhẫn thì từ pha lê đến nhôm đã đeo tới tám cái. Lẽ nào ngươi không biết được, chỉ có hai ô trang bị nhẫn sao?

Nhược Hãn tới gần tên Đường Hoa đang sắp bùng nổ nói: "Các ngươi giờ nói chuyện phiếm, hay là muốn lui?"

"Đương nhiên là lui."

Mặc Tinh phất tay một cái: "Đều lên trên con chim gỗ này đi, ta mang theo các ngươi giết ra ngoài."

Mặc Tinh thật không thổi phồng, chim cu gỗ lướt đi không gì cản nổi, sau khi lại cứu ra được một nhóm người, Mặc Tinh nhìn trái nhìn phải, sau khi xác thực không còn ai sống sót, liền điều khiển chim cu gỗ nhắm hướng Đông Nam mà phá vây chạy ra.

Đường Hoa hiếu kỳ gõ gõ cánh của chim cu gỗ hỏi: "Của ngươi?"

"Không phải của ta, do phu nhân nhà họ Mặc lúc tuyên bố nhiệm vụ cho mượn đó, ta chỉ có 5 giờ thời gian sử dụng." Mặc Tinh lại giới thiệu: "Cơ quan bên trong nhà họ Mặc thật lợi hại đấy, ta lái một chiếc nỏ chân của nhà họ Mặc mà thoải mái xử lý ba cái nỏ chân của quân Tần. Nhưng mà đều là vật phẩm nhiệm vụ, có hạn chế thời gian sử dụng."

"Vậy lúc ngươi không có mấy thứ này, thì luyện cấp ra sao?" Đường Hoa rất lo rằng Mặc Tinh có lại solo cùng quái vật XX cả ngày trời hay không.

"Xem kỹ!" Mặc Tinh múa bàn tay một cái, một thanh phi kiếm to chừng bàn tay bắn vụt ra, trúng vào một con chim, chim hóa thành ánh trắng: "Sao nào?" Mặc Tinh đắc ý hỏi.

"..." Đường Hoa bi ai, bốn giây sau phất tay một cái, một đàn chim hóa thành ánh trắng.

Đường Hoa rất quan tâm vỗ vỗ bả vai Mặc Tinh, Mặc Tinh chu cái miệng nhỏ nhắn lên. Đường Hoa lấy ra một bình rượu Tức Mặc lâu năm, Mặc Tinh vui mở miệng cười nhận lấy uống liền mấy ngụm.

Mặc Tinh là người như vậy, nàng làm những chuyện mà nàng thích làm. Tuy rằng nàng cũng biết những gì mình học được ở nhà họ Mặc hiện tại thực là hơi rác rưởi một chút, nhưng nàng vẫn sẽ không từ bỏ, cũng chưa từng nghĩ tới việc từ bỏ. Cho dù bị bên ngoài đả kích, chỉ cần có một chuyện gì đó khiến cho nàng vui vẻ, nàng sẽ không nhớ tới phiền não nữa ngay. Mà vật phẩm trang sức trên thân nàng, mười phần có tám chín đều là do vậy mà có đấy.

"Nhiệm vụ ta hoàn thành, giờ phải về trại nhà họ Mặc."

Đường Hoa nói: "Đừng trở về, ta dẫn ngươi đi luyện cấp."

"Không được a!" Mặc Tinh nói: "Ta mới cấp 17, nhất định phải đến 20 mới có thể được phu nhân nhà họ Mặc cho phép ra ngoài lưu lạc."

"Như vậy a..." Đường Hoa rút ra tờ ngân phiếu: "Cam đoan với ta đi, tuyệt đối sẽ không tiêu tiền lung tung nữa, ít nhất phải lưu lại tiền gửi tin ngắn."

"Ta cam đoan." Mặc Tinh vui sướng tiếp nhận ngân phiếu nói: "Ta sẽ trả lại cho ngươi... Oa, Gia Tử, ngươi cướp ngân hàng à, 5 kim?"

"Ngân hàng thì không cướp." Nhược Hãn một bên nói: "Nhưng cướp BOSS, hiện giờ đang bị ba đại công hội liên thủ truy nã."

"Ngươi cướp BOSS a? Vậy ngươi về sau phải cẩn thận một chút." Mặc Tinh tựa hồ không có cảm giác gì với việc cướp BOSS. Dù sao thì, nàng ban đầu phản cảm với Đường Hoa là do hắn đút lót, còn như mặt khác thì nàng ngược lại chẳng có ý kiến gì, chỉ là lo cho vấn đề an toàn của hắn thôi.

"Biết rồi, đừng tiêu tiền lung tung, vừa đến cấp 20 thì gửi tin ngắn cho ta."

"Ừ ừ, ta đi đây!" Mặc Tinh điều khiển chim cu gỗ bay lên, phất tay với Đường Hoa và Nhược Hãn.

"Mục đích của ngươi là tìm nàng à? Em gái ngươi hay là bạn gái ngươi?"

"Bạn bè!" Đường Hoa hồi đáp xong rồi hỏi: "Ngươi làm sao mà biết ta đang bị truy nã, còn biết kỹ càng tỉ mỉ như vậy?"

"Tự xem đi." Nhược Hãn đưa qua một tờ giấy.

Song Kiếm Nhật Báo:... Theo người biết chuyện tiết lộ, lần này cướp BOSS ở Hoa Sơn có một vị là người chơi phái Thục Sơn tên là Đông Phương Gia Tử. Người này sét lửa song tu, hơn nữa có khả năng có trang bị pháp bảo cấp tiên gia, thật là lợi hại. Một người khác theo phân tích viên báo chúng ta phân tích, là người mà những năm gần đây chuyên cướp BOSS trong các trò chơi lớn, kiêm chức là sát thủ, người này trong mỗi trò chơi đều lấy tên là XX Lang. Tâm hung tay ác, vô luận là đối mặt với đệ nhất bang hội hay là đệ nhất cao thủ, chỉ có hắn không muốn cướp, nhưng tuyệt đối không có chuyện hắn không dám cướp.

Mặt sau còn có bảng xếp hạng trăm vị cao thủ của báo: vị đứng đầu là XX Lang, vị thứ hai là Nga Mi Phong Vân Nộ, vị thứ ba là Thanh Thành Nhất Kiếm Cầu Bại, vị thứ tư là Bồng Lai Phá Toái, vị thứ năm là Côn Lôn Huy Hoàng... Vị thứ ba mươi lăm là Thục Sơn Đông Phương Gia Tử...

Lời bình của báo, Đông Phương Gia Tử nhất thưởng thành danh, XX Lang ngạo thị quần hùng. Tam cao thủ hùng phong vưu tại, Bồng Lai Phá Toái nhất minh kinh thiên.

Theo báo chúng ta điều tra, đối với đề tài hành vi cướp BOSS lôi cuốn lần này, hơn tám phần người chơi tỏ vẻ tán thành, cho rằng cướp BOSS cũng là dựa vào dũng khí cùng bổn sự. Nếu như đều theo công hội nói mà làm, nếu như BOSS đều là do đại công hội nuôi nhốt, như vậy tiểu đoàn thể và những người đơn lẻ làm sao sinh tồn tiếp được?

Kỳ này tin tức trọng đại nhất đó là sự thành lập của bang hội Nhất Kiếm, đánh dấu là tập thể người chơi đầu tiên được sinh ra trong Song Kiếm. Nhất Kiếm Cầu Bại khi tiếp nhận phỏng vấn từ báo chúng ta đã tỏ vẻ: Nhất Kiếm có đức độ như biển chứa trăm sông. Nếu như những người như Đông Phương Gia Tử cùng XX Lang chấp nhận buông bỏ những hành vi cướp quái không đạo đức kia, thì bang ta sẽ sẵn lòng tiếp nhận. Còn nói đến lệnh treo giải, Nhất Kiếm tỏ vẻ, chính mình đã nói rất rõ ràng trên lệnh treo giải, chỉ là muốn mời hai vị bằng hữu cùng nhau tâm sự thôi, xem có thể hóa giải mâu thuẫn giữa họ cùng Tam Thương hay không. Dù sao thì thời gian đầu của trò chơi, mọi người đều lấy luyện cấp làm chủ, chứ cũng chẳng mong muốn tranh cãi lung tung.

"Thứ ba mươi lăm, thực đề cao ta." Đường Hoa trả nhật báo lại cho Nhược Hãn, hắn tự mình hiểu rõ, tuy Sát Phá Lang giết mình không nổi, nhưng mình cũng đừng có mà mong giết được hắn, cái hạng 35 này vẫn là có chút đề cao đó.

"Chờ chút!" Nhược Hãn thấy Đường Hoa lên kiếm phải đi, vội ngăn lại hỏi: "Ngươi có thể giúp ta làm nhiệm vụ không?"

"Thù lao gì nào?"

"..." Nhược Hãn thiếu chút nữa ói ra máu, người này cũng thực tế quá, thực tế đến nỗi chẳng hỏi là nhiệm vụ gì, mà đi trực tiếp hỏi là thù lao ra sao. Nhưng mà dù sao cao thủ là khó tìm, nàng nhíu nhíu mi nói: "Như ngươi nói, cây cổ cầm trên tay ta đây quả thật có hơi nặng nề, ta cho rằng chủ yếu là do cầm sắc không được tốt lắm, ta muốn đi tìm danh cầm trong thiên hạ..."

"Bái bai..." Đường Hoa không chờ nàng nói xong liền phất tay áo.

"Chờ đã, ta biết có nơi có cổ cầm, tên viết: Ngọc Ngô Đồng Cầm." Nhược Hãn thấy Đường Hoa dừng bước liền kể ra sự tình. Nguyên lai là lúc đó nàng đang đánh đàn trong rừng trúc ở Huyễn Nguyệt am, thì có tên NPC đi ngang qua. NPC rất là tán thưởng với việc rèn luyện âm nhạc hàng ngày cùng với sự theo đuổi âm nhạc của nàng, nên trừ việc chỉ điểm âm luật cho nàng, còn nói cho nàng biết, phàm cầm nào có thể xuất tiên âm, theo hắn biết, vào thời kì Hoàng Đế, vì đả bại Xi Vưu, con gái của Ngọc đế là Thanh nhi vốn ái mộ Hoàng Đế đã mang theo Hiên Viên bảo kiếm đi trợ trận, cùng được mang theo còn có bốn món nhạc khí tiên gia, một trong đó chính là Ngọc Ngô Đồng Cầm. Nhưng cuối cùng Thanh nhi bởi vì cách trời quá lâu, không chỉ không thể về trời, mà còn bị hóa thân thành Hạn Bạt, bình nguyên Trung Hoa vạn lý khô cạn, Hoàng Đế bi thương dân chúng khó khăn, đành nhịn đau cầm tù Thanh nhi vào một nơi thần bí, mà trước khi Thanh nhi bị cầm tù, đã hoá hình người cho bốn món nhạc khí, trong đó Ngọc Ngô Đồng Cầm thì ở bên trong Vu sơn.

❊ ❊ ❊

*** dịch lời bình của báo: Đông Phương Gia Tử từ một vụ cướp mà thành danh, XX Lang cao ngạo nhìn các anh hùng. Ba vị cao thủ hùng dũng oai phong nổi bật, Bồng Lai Phá Toái huýt một tiếng làm động trời.

*** cổ cầm: cây đàn cầm cổ xưa

*** danh cầm: đàn cầm nổi tiếng

*** Ngọc Ngô Đồng Cầm: cây cầm làm bằng cây ngô đồng ngọc

*** phàm cầm: đàn cầm bình thường

*** Hạn Bạt: là quái vật bị nguyền rủa, theo truyền thuyết thì nơi nào nó xuất hiện, nơi đó sẽ bị đại hạn. Trái với nó là Âm Mai, quái vật liên quan đến lũ lụt.

*** Trong truyền thuyết, Hoàng Đế đánh Xi Vưu, Xi Vưu sai người làm mưa, làm lụt khiến dân khốn đốn, mà Hoàng Đế không thể đánh nổi. Ngọc Đế sai nữ Bạt xuống trợ giúp, Bạt xua đi mây mưa, nhờ đó quân của Hoàng Đế tiến công tiếp được. Sau đó, Bạt vì trợ Hoàng Đế mà nấn ná ở trần gian, lâu ngày không thể khống chế năng lực của mình được nữa, thế là nàng đi đến đâu, mây mưa bị xua đến đó. Không có mưa, đất đai bị hạn hán, nàng bị gọi thành Hạn Bạt.

"Mặc Tinh!" Đường Hoa vẫy tay.

"A!" Chim cu gỗ lượn vòng rơi xuống bên người Đường Hoa, cưỡi trên lưng nó quả nhiên là Mặc Tinh. Mặc Tinh vừa gặp Đường Hoa thì kích động quệt nước mắt khóc sướt mướt: "Ta hết tiền rồi, ngươi sao giờ này mới đến."

"Tiền ngươi đâu?" Đường Hoa nhớ là nha đầu này còn tới 1 kim lận mà.

"Ta vài ngày trước vừa mua một đôi bông tai, ngươi xem có đẹp không?" Mặc Tinh sờ sờ vành tai.

"Khá đẹp." Đường Hoa nghiến răng, con bé này, mái tóc thì cột khăn tơ không thuộc tính, trước ngực treo bảo thạch không thuộc tính, ngoài ra riêng nhẫn thì từ pha lê đến nhôm đã đeo tới tám cái. Lẽ nào ngươi không biết được, chỉ có hai ô trang bị nhẫn sao?

Nhược Hãn tới gần tên Đường Hoa đang sắp bùng nổ nói: "Các ngươi giờ nói chuyện phiếm, hay là muốn lui?"

"Đương nhiên là lui."

Mặc Tinh phất tay một cái: "Đều lên trên con chim gỗ này đi, ta mang theo các ngươi giết ra ngoài."

Mặc Tinh thật không thổi phồng, chim cu gỗ lướt đi không gì cản nổi, sau khi lại cứu ra được một nhóm người, Mặc Tinh nhìn trái nhìn phải, sau khi xác thực không còn ai sống sót, liền điều khiển chim cu gỗ nhắm hướng Đông Nam mà phá vây chạy ra.

Đường Hoa hiếu kỳ gõ gõ cánh của chim cu gỗ hỏi: "Của ngươi?"

"Không phải của ta, do phu nhân nhà họ Mặc lúc tuyên bố nhiệm vụ cho mượn đó, ta chỉ có 5 giờ thời gian sử dụng." Mặc Tinh lại giới thiệu: "Cơ quan bên trong nhà họ Mặc thật lợi hại đấy, ta lái một chiếc nỏ chân của nhà họ Mặc mà thoải mái xử lý ba cái nỏ chân của quân Tần. Nhưng mà đều là vật phẩm nhiệm vụ, có hạn chế thời gian sử dụng."

"Vậy lúc ngươi không có mấy thứ này, thì luyện cấp ra sao?" Đường Hoa rất lo rằng Mặc Tinh có lại solo cùng quái vật XX cả ngày trời hay không.

"Xem kỹ!" Mặc Tinh múa bàn tay một cái, một thanh phi kiếm to chừng bàn tay bắn vụt ra, trúng vào một con chim, chim hóa thành ánh trắng: "Sao nào?" Mặc Tinh đắc ý hỏi.

"..." Đường Hoa bi ai, bốn giây sau phất tay một cái, một đàn chim hóa thành ánh trắng.

Đường Hoa rất quan tâm vỗ vỗ bả vai Mặc Tinh, Mặc Tinh chu cái miệng nhỏ nhắn lên. Đường Hoa lấy ra một bình rượu Tức Mặc lâu năm, Mặc Tinh vui mở miệng cười nhận lấy uống liền mấy ngụm.

Mặc Tinh là người như vậy, nàng làm những chuyện mà nàng thích làm. Tuy rằng nàng cũng biết những gì mình học được ở nhà họ Mặc hiện tại thực là hơi rác rưởi một chút, nhưng nàng vẫn sẽ không từ bỏ, cũng chưa từng nghĩ tới việc từ bỏ. Cho dù bị bên ngoài đả kích, chỉ cần có một chuyện gì đó khiến cho nàng vui vẻ, nàng sẽ không nhớ tới phiền não nữa ngay. Mà vật phẩm trang sức trên thân nàng, mười phần có tám chín đều là do vậy mà có đấy.

"Nhiệm vụ ta hoàn thành, giờ phải về trại nhà họ Mặc."

Đường Hoa nói: "Đừng trở về, ta dẫn ngươi đi luyện cấp."

"Không được a!" Mặc Tinh nói: "Ta mới cấp 17, nhất định phải đến 20 mới có thể được phu nhân nhà họ Mặc cho phép ra ngoài lưu lạc."

"Như vậy a..." Đường Hoa rút ra tờ ngân phiếu: "Cam đoan với ta đi, tuyệt đối sẽ không tiêu tiền lung tung nữa, ít nhất phải lưu lại tiền gửi tin ngắn."

"Ta cam đoan." Mặc Tinh vui sướng tiếp nhận ngân phiếu nói: "Ta sẽ trả lại cho ngươi... Oa, Gia Tử, ngươi cướp ngân hàng à, 5 kim?"

"Ngân hàng thì không cướp." Nhược Hãn một bên nói: "Nhưng cướp BOSS, hiện giờ đang bị ba đại công hội liên thủ truy nã."

"Ngươi cướp BOSS a? Vậy ngươi về sau phải cẩn thận một chút." Mặc Tinh tựa hồ không có cảm giác gì với việc cướp BOSS. Dù sao thì, nàng ban đầu phản cảm với Đường Hoa là do hắn đút lót, còn như mặt khác thì nàng ngược lại chẳng có ý kiến gì, chỉ là lo cho vấn đề an toàn của hắn thôi.

"Biết rồi, đừng tiêu tiền lung tung, vừa đến cấp 20 thì gửi tin ngắn cho ta."

"Ừ ừ, ta đi đây!" Mặc Tinh điều khiển chim cu gỗ bay lên, phất tay với Đường Hoa và Nhược Hãn.

"Mục đích của ngươi là tìm nàng à? Em gái ngươi hay là bạn gái ngươi?"

"Bạn bè!" Đường Hoa hồi đáp xong rồi hỏi: "Ngươi làm sao mà biết ta đang bị truy nã, còn biết kỹ càng tỉ mỉ như vậy?"

"Tự xem đi." Nhược Hãn đưa qua một tờ giấy.

Song Kiếm Nhật Báo:... Theo người biết chuyện tiết lộ, lần này cướp BOSS ở Hoa Sơn có một vị là người chơi phái Thục Sơn tên là Đông Phương Gia Tử. Người này sét lửa song tu, hơn nữa có khả năng có trang bị pháp bảo cấp tiên gia, thật là lợi hại. Một người khác theo phân tích viên báo chúng ta phân tích, là người mà những năm gần đây chuyên cướp BOSS trong các trò chơi lớn, kiêm chức là sát thủ, người này trong mỗi trò chơi đều lấy tên là XX Lang. Tâm hung tay ác, vô luận là đối mặt với đệ nhất bang hội hay là đệ nhất cao thủ, chỉ có hắn không muốn cướp, nhưng tuyệt đối không có chuyện hắn không dám cướp.

Mặt sau còn có bảng xếp hạng trăm vị cao thủ của báo: vị đứng đầu là XX Lang, vị thứ hai là Nga Mi Phong Vân Nộ, vị thứ ba là Thanh Thành Nhất Kiếm Cầu Bại, vị thứ tư là Bồng Lai Phá Toái, vị thứ năm là Côn Lôn Huy Hoàng... Vị thứ ba mươi lăm là Thục Sơn Đông Phương Gia Tử...

Lời bình của báo, Đông Phương Gia Tử nhất thưởng thành danh, XX Lang ngạo thị quần hùng. Tam cao thủ hùng phong vưu tại, Bồng Lai Phá Toái nhất minh kinh thiên.

Theo báo chúng ta điều tra, đối với đề tài hành vi cướp BOSS lôi cuốn lần này, hơn tám phần người chơi tỏ vẻ tán thành, cho rằng cướp BOSS cũng là dựa vào dũng khí cùng bổn sự. Nếu như đều theo công hội nói mà làm, nếu như BOSS đều là do đại công hội nuôi nhốt, như vậy tiểu đoàn thể và những người đơn lẻ làm sao sinh tồn tiếp được?

Kỳ này tin tức trọng đại nhất đó là sự thành lập của bang hội Nhất Kiếm, đánh dấu là tập thể người chơi đầu tiên được sinh ra trong Song Kiếm. Nhất Kiếm Cầu Bại khi tiếp nhận phỏng vấn từ báo chúng ta đã tỏ vẻ: Nhất Kiếm có đức độ như biển chứa trăm sông. Nếu như những người như Đông Phương Gia Tử cùng XX Lang chấp nhận buông bỏ những hành vi cướp quái không đạo đức kia, thì bang ta sẽ sẵn lòng tiếp nhận. Còn nói đến lệnh treo giải, Nhất Kiếm tỏ vẻ, chính mình đã nói rất rõ ràng trên lệnh treo giải, chỉ là muốn mời hai vị bằng hữu cùng nhau tâm sự thôi, xem có thể hóa giải mâu thuẫn giữa họ cùng Tam Thương hay không. Dù sao thì thời gian đầu của trò chơi, mọi người đều lấy luyện cấp làm chủ, chứ cũng chẳng mong muốn tranh cãi lung tung.

"Thứ ba mươi lăm, thực đề cao ta." Đường Hoa trả nhật báo lại cho Nhược Hãn, hắn tự mình hiểu rõ, tuy Sát Phá Lang giết mình không nổi, nhưng mình cũng đừng có mà mong giết được hắn, cái hạng 35 này vẫn là có chút đề cao đó.

"Chờ chút!" Nhược Hãn thấy Đường Hoa lên kiếm phải đi, vội ngăn lại hỏi: "Ngươi có thể giúp ta làm nhiệm vụ không?"

"Thù lao gì nào?"

"..." Nhược Hãn thiếu chút nữa ói ra máu, người này cũng thực tế quá, thực tế đến nỗi chẳng hỏi là nhiệm vụ gì, mà đi trực tiếp hỏi là thù lao ra sao. Nhưng mà dù sao cao thủ là khó tìm, nàng nhíu nhíu mi nói: "Như ngươi nói, cây cổ cầm trên tay ta đây quả thật có hơi nặng nề, ta cho rằng chủ yếu là do cầm sắc không được tốt lắm, ta muốn đi tìm danh cầm trong thiên hạ..."

"Bái bai..." Đường Hoa không chờ nàng nói xong liền phất tay áo.

"Chờ đã, ta biết có nơi có cổ cầm, tên viết: Ngọc Ngô Đồng Cầm." Nhược Hãn thấy Đường Hoa dừng bước liền kể ra sự tình. Nguyên lai là lúc đó nàng đang đánh đàn trong rừng trúc ở Huyễn Nguyệt am, thì có tên NPC đi ngang qua. NPC rất là tán thưởng với việc rèn luyện âm nhạc hàng ngày cùng với sự theo đuổi âm nhạc của nàng, nên trừ việc chỉ điểm âm luật cho nàng, còn nói cho nàng biết, phàm cầm nào có thể xuất tiên âm, theo hắn biết, vào thời kì Hoàng Đế, vì đả bại Xi Vưu, con gái của Ngọc đế là Thanh nhi vốn ái mộ Hoàng Đế đã mang theo Hiên Viên bảo kiếm đi trợ trận, cùng được mang theo còn có bốn món nhạc khí tiên gia, một trong đó chính là Ngọc Ngô Đồng Cầm. Nhưng cuối cùng Thanh nhi bởi vì cách trời quá lâu, không chỉ không thể về trời, mà còn bị hóa thân thành Hạn Bạt, bình nguyên Trung Hoa vạn lý khô cạn, Hoàng Đế bi thương dân chúng khó khăn, đành nhịn đau cầm tù Thanh nhi vào một nơi thần bí, mà trước khi Thanh nhi bị cầm tù, đã hoá hình người cho bốn món nhạc khí, trong đó Ngọc Ngô Đồng Cầm thì ở bên trong Vu sơn.

❊ ❊ ❊

*** cổ cầm: cây đàn cầm cổ xưa

*** danh cầm: đàn cầm nổi tiếng

*** Ngọc Ngô Đồng Cầm: cây cầm làm bằng cây ngô đồng ngọc

*** phàm cầm: đàn cầm bình thường

*** Hạn Bạt: là quái vật bị nguyền rủa, theo truyền thuyết thì nơi nào nó xuất hiện, nơi đó sẽ bị đại hạn. Trái với nó là Âm Mai, quái vật liên quan đến lũ lụt.

*** Trong truyền thuyết, Hoàng Đế đánh Xi Vưu, Xi Vưu sai người làm mưa, làm lụt khiến dân khốn đốn, mà Hoàng Đế không thể đánh nổi. Ngọc Đế sai nữ Bạt xuống trợ giúp, Bạt xua đi mây mưa, nhờ đó quân của Hoàng Đế tiến công tiếp được. Sau đó, Bạt vì trợ Hoàng Đế mà nấn ná ở trần gian, lâu ngày không thể khống chế năng lực của mình được nữa, thế là nàng đi đến đâu, mây mưa bị xua đến đó. Không có mưa, đất đai bị hạn hán, nàng bị gọi thành Hạn Bạt.

"Mặc Tinh!" Đường Hoa vẫy tay.

"A!" Chim cu gỗ lượn vòng rơi xuống bên người Đường Hoa, cưỡi trên lưng nó quả nhiên là Mặc Tinh. Mặc Tinh vừa gặp Đường Hoa thì kích động quệt nước mắt khóc sướt mướt: "Ta hết tiền rồi, ngươi sao giờ này mới đến."

"Tiền ngươi đâu?" Đường Hoa nhớ là nha đầu này còn tới 1 kim lận mà.

"Ta vài ngày trước vừa mua một đôi bông tai, ngươi xem có đẹp không?" Mặc Tinh sờ sờ vành tai.

"Khá đẹp." Đường Hoa nghiến răng, con bé này, mái tóc thì cột khăn tơ không thuộc tính, trước ngực treo bảo thạch không thuộc tính, ngoài ra riêng nhẫn thì từ pha lê đến nhôm đã đeo tới tám cái. Lẽ nào ngươi không biết được, chỉ có hai ô trang bị nhẫn sao?

Nhược Hãn tới gần tên Đường Hoa đang sắp bùng nổ nói: "Các ngươi giờ nói chuyện phiếm, hay là muốn lui?"

"Đương nhiên là lui."

Mặc Tinh phất tay một cái: "Đều lên trên con chim gỗ này đi, ta mang theo các ngươi giết ra ngoài."

Mặc Tinh thật không thổi phồng, chim cu gỗ lướt đi không gì cản nổi, sau khi lại cứu ra được một nhóm người, Mặc Tinh nhìn trái nhìn phải, sau khi xác thực không còn ai sống sót, liền điều khiển chim cu gỗ nhắm hướng Đông Nam mà phá vây chạy ra.

Đường Hoa hiếu kỳ gõ gõ cánh của chim cu gỗ hỏi: "Của ngươi?"

"Không phải của ta, do phu nhân nhà họ Mặc lúc tuyên bố nhiệm vụ cho mượn đó, ta chỉ có 5 giờ thời gian sử dụng." Mặc Tinh lại giới thiệu: "Cơ quan bên trong nhà họ Mặc thật lợi hại đấy, ta lái một chiếc nỏ chân của nhà họ Mặc mà thoải mái xử lý ba cái nỏ chân của quân Tần. Nhưng mà đều là vật phẩm nhiệm vụ, có hạn chế thời gian sử dụng."

"Vậy lúc ngươi không có mấy thứ này, thì luyện cấp ra sao?" Đường Hoa rất lo rằng Mặc Tinh có lại solo cùng quái vật XX cả ngày trời hay không.

"Xem kỹ!" Mặc Tinh múa bàn tay một cái, một thanh phi kiếm to chừng bàn tay bắn vụt ra, trúng vào một con chim, chim hóa thành ánh trắng: "Sao nào?" Mặc Tinh đắc ý hỏi.

"..." Đường Hoa bi ai, bốn giây sau phất tay một cái, một đàn chim hóa thành ánh trắng.

Đường Hoa rất quan tâm vỗ vỗ bả vai Mặc Tinh, Mặc Tinh chu cái miệng nhỏ nhắn lên. Đường Hoa lấy ra một bình rượu Tức Mặc lâu năm, Mặc Tinh vui mở miệng cười nhận lấy uống liền mấy ngụm.

Mặc Tinh là người như vậy, nàng làm những chuyện mà nàng thích làm. Tuy rằng nàng cũng biết những gì mình học được ở nhà họ Mặc hiện tại thực là hơi rác rưởi một chút, nhưng nàng vẫn sẽ không từ bỏ, cũng chưa từng nghĩ tới việc từ bỏ. Cho dù bị bên ngoài đả kích, chỉ cần có một chuyện gì đó khiến cho nàng vui vẻ, nàng sẽ không nhớ tới phiền não nữa ngay. Mà vật phẩm trang sức trên thân nàng, mười phần có tám chín đều là do vậy mà có đấy.

"Nhiệm vụ ta hoàn thành, giờ phải về trại nhà họ Mặc."

Đường Hoa nói: "Đừng trở về, ta dẫn ngươi đi luyện cấp."

"Không được a!" Mặc Tinh nói: "Ta mới cấp 17, nhất định phải đến 20 mới có thể được phu nhân nhà họ Mặc cho phép ra ngoài lưu lạc."

"Như vậy a..." Đường Hoa rút ra tờ ngân phiếu: "Cam đoan với ta đi, tuyệt đối sẽ không tiêu tiền lung tung nữa, ít nhất phải lưu lại tiền gửi tin ngắn."

"Ta cam đoan." Mặc Tinh vui sướng tiếp nhận ngân phiếu nói: "Ta sẽ trả lại cho ngươi... Oa, Gia Tử, ngươi cướp ngân hàng à, 5 kim?"

"Ngân hàng thì không cướp." Nhược Hãn một bên nói: "Nhưng cướp BOSS, hiện giờ đang bị ba đại công hội liên thủ truy nã."

"Ngươi cướp BOSS a? Vậy ngươi về sau phải cẩn thận một chút." Mặc Tinh tựa hồ không có cảm giác gì với việc cướp BOSS. Dù sao thì, nàng ban đầu phản cảm với Đường Hoa là do hắn đút lót, còn như mặt khác thì nàng ngược lại chẳng có ý kiến gì, chỉ là lo cho vấn đề an toàn của hắn thôi.

"Biết rồi, đừng tiêu tiền lung tung, vừa đến cấp 20 thì gửi tin ngắn cho ta."

"Ừ ừ, ta đi đây!" Mặc Tinh điều khiển chim cu gỗ bay lên, phất tay với Đường Hoa và Nhược Hãn.

"Mục đích của ngươi là tìm nàng à? Em gái ngươi hay là bạn gái ngươi?"

"Bạn bè!" Đường Hoa hồi đáp xong rồi hỏi: "Ngươi làm sao mà biết ta đang bị truy nã, còn biết kỹ càng tỉ mỉ như vậy?"

"Tự xem đi." Nhược Hãn đưa qua một tờ giấy.

Song Kiếm Nhật Báo:... Theo người biết chuyện tiết lộ, lần này cướp BOSS ở Hoa Sơn có một vị là người chơi phái Thục Sơn tên là Đông Phương Gia Tử. Người này sét lửa song tu, hơn nữa có khả năng có trang bị pháp bảo cấp tiên gia, thật là lợi hại. Một người khác theo phân tích viên báo chúng ta phân tích, là người mà những năm gần đây chuyên cướp BOSS trong các trò chơi lớn, kiêm chức là sát thủ, người này trong mỗi trò chơi đều lấy tên là XX Lang. Tâm hung tay ác, vô luận là đối mặt với đệ nhất bang hội hay là đệ nhất cao thủ, chỉ có hắn không muốn cướp, nhưng tuyệt đối không có chuyện hắn không dám cướp.

Mặt sau còn có bảng xếp hạng trăm vị cao thủ của báo: vị đứng đầu là XX Lang, vị thứ hai là Nga Mi Phong Vân Nộ, vị thứ ba là Thanh Thành Nhất Kiếm Cầu Bại, vị thứ tư là Bồng Lai Phá Toái, vị thứ năm là Côn Lôn Huy Hoàng... Vị thứ ba mươi lăm là Thục Sơn Đông Phương Gia Tử...

Lời bình của báo, Đông Phương Gia Tử nhất thưởng thành danh, XX Lang ngạo thị quần hùng. Tam cao thủ hùng phong vưu tại, Bồng Lai Phá Toái nhất minh kinh thiên.

Theo báo chúng ta điều tra, đối với đề tài hành vi cướp BOSS lôi cuốn lần này, hơn tám phần người chơi tỏ vẻ tán thành, cho rằng cướp BOSS cũng là dựa vào dũng khí cùng bổn sự. Nếu như đều theo công hội nói mà làm, nếu như BOSS đều là do đại công hội nuôi nhốt, như vậy tiểu đoàn thể và những người đơn lẻ làm sao sinh tồn tiếp được?

Kỳ này tin tức trọng đại nhất đó là sự thành lập của bang hội Nhất Kiếm, đánh dấu là tập thể người chơi đầu tiên được sinh ra trong Song Kiếm. Nhất Kiếm Cầu Bại khi tiếp nhận phỏng vấn từ báo chúng ta đã tỏ vẻ: Nhất Kiếm có đức độ như biển chứa trăm sông. Nếu như những người như Đông Phương Gia Tử cùng XX Lang chấp nhận buông bỏ những hành vi cướp quái không đạo đức kia, thì bang ta sẽ sẵn lòng tiếp nhận. Còn nói đến lệnh treo giải, Nhất Kiếm tỏ vẻ, chính mình đã nói rất rõ ràng trên lệnh treo giải, chỉ là muốn mời hai vị bằng hữu cùng nhau tâm sự thôi, xem có thể hóa giải mâu thuẫn giữa họ cùng Tam Thương hay không. Dù sao thì thời gian đầu của trò chơi, mọi người đều lấy luyện cấp làm chủ, chứ cũng chẳng mong muốn tranh cãi lung tung.

"Thứ ba mươi lăm, thực đề cao ta." Đường Hoa trả nhật báo lại cho Nhược Hãn, hắn tự mình hiểu rõ, tuy Sát Phá Lang giết mình không nổi, nhưng mình cũng đừng có mà mong giết được hắn, cái hạng 35 này vẫn là có chút đề cao đó.

"Chờ chút!" Nhược Hãn thấy Đường Hoa lên kiếm phải đi, vội ngăn lại hỏi: "Ngươi có thể giúp ta làm nhiệm vụ không?"

"Thù lao gì nào?"

"..." Nhược Hãn thiếu chút nữa ói ra máu, người này cũng thực tế quá, thực tế đến nỗi chẳng hỏi là nhiệm vụ gì, mà đi trực tiếp hỏi là thù lao ra sao. Nhưng mà dù sao cao thủ là khó tìm, nàng nhíu nhíu mi nói: "Như ngươi nói, cây cổ cầm trên tay ta đây quả thật có hơi nặng nề, ta cho rằng chủ yếu là do cầm sắc không được tốt lắm, ta muốn đi tìm danh cầm trong thiên hạ..."

"Bái bai..." Đường Hoa không chờ nàng nói xong liền phất tay áo.

"Chờ đã, ta biết có nơi có cổ cầm, tên viết: Ngọc Ngô Đồng Cầm." Nhược Hãn thấy Đường Hoa dừng bước liền kể ra sự tình. Nguyên lai là lúc đó nàng đang đánh đàn trong rừng trúc ở Huyễn Nguyệt am, thì có tên NPC đi ngang qua. NPC rất là tán thưởng với việc rèn luyện âm nhạc hàng ngày cùng với sự theo đuổi âm nhạc của nàng, nên trừ việc chỉ điểm âm luật cho nàng, còn nói cho nàng biết, phàm cầm nào có thể xuất tiên âm, theo hắn biết, vào thời kì Hoàng Đế, vì đả bại Xi Vưu, con gái của Ngọc đế là Thanh nhi vốn ái mộ Hoàng Đế đã mang theo Hiên Viên bảo kiếm đi trợ trận, cùng được mang theo còn có bốn món nhạc khí tiên gia, một trong đó chính là Ngọc Ngô Đồng Cầm. Nhưng cuối cùng Thanh nhi bởi vì cách trời quá lâu, không chỉ không thể về trời, mà còn bị hóa thân thành Hạn Bạt, bình nguyên Trung Hoa vạn lý khô cạn, Hoàng Đế bi thương dân chúng khó khăn, đành nhịn đau cầm tù Thanh nhi vào một nơi thần bí, mà trước khi Thanh nhi bị cầm tù, đã hoá hình người cho bốn món nhạc khí, trong đó Ngọc Ngô Đồng Cầm thì ở bên trong Vu sơn.

❊ ❊ ❊

*** dịch lời bình của báo: Đông Phương Gia Tử từ một vụ cướp mà thành danh, XX Lang cao ngạo nhìn các anh hùng. Ba vị cao thủ hùng dũng oai phong nổi bật, Bồng Lai Phá Toái huýt một tiếng làm động trời.

*** cổ cầm: cây đàn cầm cổ xưa

*** danh cầm: đàn cầm nổi tiếng

*** Ngọc Ngô Đồng Cầm: cây cầm làm bằng cây ngô đồng ngọc

*** phàm cầm: đàn cầm bình thường

*** Hạn Bạt: là quái vật bị nguyền rủa, theo truyền thuyết thì nơi nào nó xuất hiện, nơi đó sẽ bị đại hạn. Trái với nó là Âm Mai, quái vật liên quan đến lũ lụt.

*** Trong truyền thuyết, Hoàng Đế đánh Xi Vưu, Xi Vưu sai người làm mưa, làm lụt khiến dân khốn đốn, mà Hoàng Đế không thể đánh nổi. Ngọc Đế sai nữ Bạt xuống trợ giúp, Bạt xua đi mây mưa, nhờ đó quân của Hoàng Đế tiến công tiếp được. Sau đó, Bạt vì trợ Hoàng Đế mà nấn ná ở trần gian, lâu ngày không thể khống chế năng lực của mình được nữa, thế là nàng đi đến đâu, mây mưa bị xua đến đó. Không có mưa, đất đai bị hạn hán, nàng bị gọi thành Hạn Bạt.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »