Song Kiếm

Lượt đọc: 10014 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 81
sắc

❊ ❊ ❊

Đường Hoa bắt một cái hồ lô, sau đó một trận lôi hỏa tạc banh tành cái lu, sau đó vẩy vẩy chút rượu lên trên đó, báo cáo: "Nhiệm vụ đã hoàn thành, rượu đã tràn cả ra ngoài rồi."

"Ngươi..." Ông già đã có dấu hiệu muốn nổ tung, đã xuất pháp bảo ra chuẩn bị phá đường trừ hoa.

Đường Hoa không nhanh không chậm nói: "Lẽ nào tiền bối Côn Lôn vì một cái lu rượu mà sẽ làm thịt cả vãn bối Thục Sơn sao? Vậy tiền bối làm sao sẽ dễ dàng tha thứ cho hành vi phạm tội của yêu quái được? Chẳng lẽ chỉ khi đụng chạm đến lợi ích của chính mình thì tiền bối mới nổi giận, không thì cho dù thấy người bị yêu tàn hại cũng vẫn biện giải giùm cho yêu à? Cho rằng yêu làm vậy là đúng vì chúng ở địa vị thấp hơn à?"

Ông già nghe xong sững người, sau đó không còn một chút tức giận nào cả, ngược lại còn mỉm cười cúi đầu: "Kính cẩn thụ giáo. Nhưng ta vẫn nói một câu, chẳng phải toàn bộ yêu quái đều đáng chết, cũng như chẳng phải toàn bộ con người đều đáng sống. Tu đạo thì phải tu tâm trước, lòng có vạn vật, thì không câu nệ ở cái vẻ ngoài. Yêu cũng có thể là người, người cũng có thể là yêu."

"... Không rõ lắm."

"Ngươi là người tu đạo, vậy thì yêu quái là bên yếu, ngươi là bên mạnh. Nếu như ngươi ỷ mạnh hiếp yếu, thì có khác gì yêu ỷ mạnh hiếp yếu? Ngươi giết người ác hay là giết yêu ác, giết yêu thiện hay là giết người thiện thì có gì khác nhau?"

"Ông già này dài dòng quá!" Đường Hoa bước ra khỏi pháp trận truyền tống, vẫn là một cái đại sảnh nữa, nhưng là một cái đại sảnh hai bên hơi hẹp, đầu bên kia thì sâu hun hút.

"Nhưng ông ta nói cũng lý đấy."

"Đúng thật là hơi hơi có lý... Này! Sương Vũ a!"

"A?"

"Ải này dường như gọi là ải "Sắc" đấy."

Sương Vũ tức khắc cảnh giác trăm phần trăm nhìn Đường Hoa: "Thì sao?"

"Không có gì... Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi một chút, ngàn vạn đừng nổi ý muốn làm cái gì đó gì đó với ta nhen, trong hiện thực ta rất nhút nhát đấy."

"Đi chết đi!" Sương Vũ giận lên mắng một tiếng, xong lại tự nói với bản thân: "Kỳ quái, lúc bọn ta đi vào thí luyện thì chỉ qua hai ải "Tửu" và "Tài" thôi mà."

Hai người song song bước được mấy bước, thì đột nhiên toàn bộ đại sảnh sáng bừng lên, một âm thanh tiên nhạc bay tới từ bốn phương tám hướng.

"Ngươi trông thấy cái gì vậy?" Trước mắt Đường Hoa xuất hiện vô số cô gái đương tuổi thanh xuân nhẹ nhàng bay múa trên không trung, lụa mỏng che người, da thịt hơi lộ ra, toàn thân nửa kín nửa hở. Thật là tiếc quá, không có túm Tôn Minh đi theo, Đường Hoa thuận tay moi một cặp kiếng ra đeo lên để khiến mình được thấy rõ hơn một chút.

"Không thấy!" Sương Vũ thở hơi gấp gáp, nhìn Đường Hoa một cái, nhắc nhở: "Ngươi đang chảy máu mũi kìa."

"Trời đang hanh quá." Đường Hoa khắc chế bản thân không được phép chạm vào những cô gái đang cười cười quyến rũ bập bềnh xung quanh kia. Chưa biết được hậu quả sau khi sờ vào thì sẽ như nào, nhưng chắc chẳng phải là tốt đâu. Mấy cô nàng kia thấy Đường Hoa không có động tĩnh, thì lại càng tiến đến gần hơn, thậm chí có người còn hé miệng phà hơi vào mặt Đường Hoa nữa.

Lúc này, một thanh âm nữ hổn hển tràn đầy sức hấp dẫn bay tới từ nơi sâu trong đại sảnh: "Vì sao lại phải trói buộc bản thân mình, ngươi nhìn xem những cô gái bên người ngươi đi, lẽ nào ngươi không muốn cảm nhận thử cơ thể mềm mại mịn màng của họ sao? Lẽ nào ngươi không muốn thử kéo những lớp lụa mỏng manh đó ra sao..."

"Ta... Ta không xong rồi." Sương Vũ chụp siết tay vào bả vai của Đường Hoa.

Đường Hoa có phần ý loạn tình mê hỏi: "Ngươi nhìn con gái mà cũng chịu không nổi hả?"

"Bên ta thì nhìn thấy nam nhân."

"Kiên trì a!"

"Kiên trì không nổi thì phải làm thế nào?"

"Vậy ngươi cứ đẩy ngã (1) ta đi, ta chịu chút thiệt thòi vậy..." Đường Hoa nói rồi đột nhiên quỷ dị cười, xong đưa tay lên nện một tia chớp vào một mỹ nữ phía bên trái. Trong nháy mắt, mọi ảo giác biến mất tăm mất tích.

Sương Vũ lúc này mới phát hiện ra rằng mình đã đầy người mồ hôi hột, hơn nữa lại còn dựa sát vào người Đường Hoa mất rồi, thế là vội vàng lui về phía sau một bước, ổn định lại bộ dáng, có điều khuôn mặt thì đã đỏ bừng lên.

"Ngươi... Ngươi không phải là cái kia cái kia không được đó chứ?" Tiếp tục đi thêm được một đoạn, Sương Vũ rốt cục nhịn không nổi sự tò mò, bèn hỏi một câu. Nhưng rất rõ ràng là ý của câu hỏi này rất xấu hổ, vì thực ra nàng đã đoán trong đầu là vì sao Đường Hoa lại trấn tĩnh như vậy rồi.

"Nói bậy!" Đường Hoa giận dữ: "Khi nào tới hành tinh M rồi thì ta sẽ cho ngươi biết đàn ông là như thế nào."

"Ngươi... Ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn biết..."

"Cái này thì phải cảm tạ cặp mắt kiếng của Mặc Tinh này." Đường Hoa tháo mắt kiếng mình đang mang, xong đeo lên cho Sương Vũ, hỏi: "Cảm thấy thế nào?"

"Này..." Sương Vũ trông thấy Đường Hoa đang biến thành một người bị vặn vẹo, biến dạng, mũi còn lớn hơn cả cái mặt, còn đầu thì là bội số của thân mình... "Đây là mắt kiếng chọc cười à?"

"Đúng á!" Đường Hoa khóc ròng: "Vừa nãy vì để tìm được mục tiêu, ta đành phải nín nhịn không có ói ra. Bà nội chúng nó, con nào con nấy đều tởm hơn cả quỷ nữa." Một con quái vật ngoảnh về phía ngươi mà ngoáy lỗ mũi thì cũng còn nhịn được đi, nhưng mà cả một bầy đều vây xung quanh ngươi móc lỗ mũi, rồi còn làm ra những tư thế khêu gợi, thì cái loại cảm giác kinh tởm này người thường làm sao có thể chịu được.

"Vậy ngươi làm thế nào phân biệt ra được đâu là bản thể?"

"Rất đơn giản." Đường Hoa dựng một ngón tay lên, nói: "Bản thể có lông nách."

"Khụ khụ..." Một trận ho khan kịch liệt truyền tới từ chỗ sâu trong đại sảnh, sau đó một âm thanh kiều mị truyền đến: "Quả nhiên phương pháp thực dụng nhất khi phá tà chính là phương pháp không bình thường, xin mời hai vị." Dứt lời, hai người giống như là được dịch chuyển tức thời, trước mắt chớp một cái là đã tới được đầu bên kia, ở đó đang có một mỹ nữ mặc lụa mỏng nửa nằm nửa ngồi trên một chiếc ghế dựa, như đang ngủ mà không phải ngủ, ánh mắt đang khép nhẹ lại, rất là động lòng người.

Đường Hoa đeo mắt kính lên, mở miệng trước: "Xin chào!"

"Chào!" Mỹ nữ tay cầm cành liễu nhẹ nhàng vung vẩy vài cái: "Ta biết mục đích đến đây của các ngươi, và cũng rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của các ngươi. Nhưng các ngươi cũng vẫn phải trả lời vài câu hỏi của ta trước đã."

"Ngươi nói đi!"

"Loài người đã vì mục đích của mình..."

"Chờ đã!" Đường Hoa ngắt ngang: "Chắc chẳng phải lại là chuyện người và yêu đó chứ? Các ngươi có thôi đi được không? Có thể đổi sang cái chuyện gì đó mới mẻ hơn được không? Lúc nào cũng cứ người người yêu yêu..."

"... Được, vậy chúng ta đổi đề tài vậy." Mỹ nữ cũng không có nổi giận: "Vậy thôi nói chuyện hồi mười chín năm trước đi... Năm đó có một người nam và một người nữ, mỗi người đều là kí chủ của một thanh thần binh, hai thanh kiếm phải nhất định cùng tu chứ nếu không sẽ phản phệ lại chủ nhân, hai người luyện kiếm cùng nhau ba năm trời cũng đã nảy sinh cảm tình. Nhưng hai thanh thần binh này chính là vì cuộc chiến với bên yêu mà được luyện thành, trong khi khai chiến thì người nữ không nguyện cho sinh linh đồ thán, nên mang kiếm một mình rời đi, kết quả khiến cho người nam kia một mình khó chống, môn phái gần như bị diệt vong, người nam cũng bị thần binh phản phệ khiến cho tẩu hỏa nhập ma, bị đóng băng suốt mười chín năm. Các ngươi có đồng tình với hành vi của người nữ này không?"

"Ừm..." Đường Hoa ngẫm ngẫm một hồi xong hỏi: "Nếu người nữ kia không đi, thì số người và yêu chết đi có phải sẽ ít bớt phải không?"

"... Hẳn sẽ như vậy!"

"Người nữ kia suốt ba năm trời không đi, duy độc tới lúc khai chiến thì lại đào ngũ, có phải là không có phúc hậu lắm hay không?"

"..."

"Người nữ kia trốn chạy thì có thông tri cho người nam hay môn phái không? Hay là lén chuồn đi mất? Ta nghĩ nếu như bọn họ biết như vậy thì chắc sẽ hiểu chỉ có một thanh thần binh thì sẽ không chắc ăn cho lắm, nên phải đình chỉ kế hoạch khai chiến chứ."

"Ừm... Người nữ có đề cập đến chuyện đình chỉ tiến công, nhưng lại bị người nam kia trách cứ. Bị người mà mình yêu thương quở mắng, người nữ đau lòng không thôi, lúc này lại trùng hợp gặp một người nam khác vì cứu trị cho một con yêu nhỏ tuổi bị trọng thương mà bị đồng môn trách cứ, thế nên hai người đã mang theo thần binh rời đi."

"Ý của ngươi là, người nữ đó vì bị trách cứ nên không vui, bởi vậy mang theo kiếm bỏ trốn cùng người ta?"

Mỹ nữ vội giải thích: "Chủ yếu là không thích nhìn cảnh đồng môn mình vì muốn thăng tiên mà tàn sát yêu tộc thôi."

*** Đẩy ngã: ai xem phim nhiều đều sẽ biết động tác này: đẩy ngã người kia ra giường, và...

Đường Hoa bắt một cái hồ lô, sau đó một trận lôi hỏa tạc banh tành cái lu, sau đó vẩy vẩy chút rượu lên trên đó, báo cáo: "Nhiệm vụ đã hoàn thành, rượu đã tràn cả ra ngoài rồi."

"Ngươi..." Ông già đã có dấu hiệu muốn nổ tung, đã xuất pháp bảo ra chuẩn bị phá đường trừ hoa.

Đường Hoa không nhanh không chậm nói: "Lẽ nào tiền bối Côn Lôn vì một cái lu rượu mà sẽ làm thịt cả vãn bối Thục Sơn sao? Vậy tiền bối làm sao sẽ dễ dàng tha thứ cho hành vi phạm tội của yêu quái được? Chẳng lẽ chỉ khi đụng chạm đến lợi ích của chính mình thì tiền bối mới nổi giận, không thì cho dù thấy người bị yêu tàn hại cũng vẫn biện giải giùm cho yêu à? Cho rằng yêu làm vậy là đúng vì chúng ở địa vị thấp hơn à?"

Ông già nghe xong sững người, sau đó không còn một chút tức giận nào cả, ngược lại còn mỉm cười cúi đầu: "Kính cẩn thụ giáo. Nhưng ta vẫn nói một câu, chẳng phải toàn bộ yêu quái đều đáng chết, cũng như chẳng phải toàn bộ con người đều đáng sống. Tu đạo thì phải tu tâm trước, lòng có vạn vật, thì không câu nệ ở cái vẻ ngoài. Yêu cũng có thể là người, người cũng có thể là yêu."

"... Không rõ lắm."

"Ngươi là người tu đạo, vậy thì yêu quái là bên yếu, ngươi là bên mạnh. Nếu như ngươi ỷ mạnh hiếp yếu, thì có khác gì yêu ỷ mạnh hiếp yếu? Ngươi giết người ác hay là giết yêu ác, giết yêu thiện hay là giết người thiện thì có gì khác nhau?"

"Ông già này dài dòng quá!" Đường Hoa bước ra khỏi pháp trận truyền tống, vẫn là một cái đại sảnh nữa, nhưng là một cái đại sảnh hai bên hơi hẹp, đầu bên kia thì sâu hun hút.

"Nhưng ông ta nói cũng lý đấy."

"Đúng thật là hơi hơi có lý... Này! Sương Vũ a!"

"A?"

"Ải này dường như gọi là ải "Sắc" đấy."

Sương Vũ tức khắc cảnh giác trăm phần trăm nhìn Đường Hoa: "Thì sao?"

"Không có gì... Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi một chút, ngàn vạn đừng nổi ý muốn làm cái gì đó gì đó với ta nhen, trong hiện thực ta rất nhút nhát đấy."

"Đi chết đi!" Sương Vũ giận lên mắng một tiếng, xong lại tự nói với bản thân: "Kỳ quái, lúc bọn ta đi vào thí luyện thì chỉ qua hai ải "Tửu" và "Tài" thôi mà."

Hai người song song bước được mấy bước, thì đột nhiên toàn bộ đại sảnh sáng bừng lên, một âm thanh tiên nhạc bay tới từ bốn phương tám hướng.

"Ngươi trông thấy cái gì vậy?" Trước mắt Đường Hoa xuất hiện vô số cô gái đương tuổi thanh xuân nhẹ nhàng bay múa trên không trung, lụa mỏng che người, da thịt hơi lộ ra, toàn thân nửa kín nửa hở. Thật là tiếc quá, không có túm Tôn Minh đi theo, Đường Hoa thuận tay moi một cặp kiếng ra đeo lên để khiến mình được thấy rõ hơn một chút.

"Không thấy!" Sương Vũ thở hơi gấp gáp, nhìn Đường Hoa một cái, nhắc nhở: "Ngươi đang chảy máu mũi kìa."

"Trời đang hanh quá." Đường Hoa khắc chế bản thân không được phép chạm vào những cô gái đang cười cười quyến rũ bập bềnh xung quanh kia. Chưa biết được hậu quả sau khi sờ vào thì sẽ như nào, nhưng chắc chẳng phải là tốt đâu. Mấy cô nàng kia thấy Đường Hoa không có động tĩnh, thì lại càng tiến đến gần hơn, thậm chí có người còn hé miệng phà hơi vào mặt Đường Hoa nữa.

Lúc này, một thanh âm nữ hổn hển tràn đầy sức hấp dẫn bay tới từ nơi sâu trong đại sảnh: "Vì sao lại phải trói buộc bản thân mình, ngươi nhìn xem những cô gái bên người ngươi đi, lẽ nào ngươi không muốn cảm nhận thử cơ thể mềm mại mịn màng của họ sao? Lẽ nào ngươi không muốn thử kéo những lớp lụa mỏng manh đó ra sao..."

"Ta... Ta không xong rồi." Sương Vũ chụp siết tay vào bả vai của Đường Hoa.

Đường Hoa có phần ý loạn tình mê hỏi: "Ngươi nhìn con gái mà cũng chịu không nổi hả?"

"Bên ta thì nhìn thấy nam nhân."

"Kiên trì a!"

"Kiên trì không nổi thì phải làm thế nào?"

"Vậy ngươi cứ đẩy ngã (1) ta đi, ta chịu chút thiệt thòi vậy..." Đường Hoa nói rồi đột nhiên quỷ dị cười, xong đưa tay lên nện một tia chớp vào một mỹ nữ phía bên trái. Trong nháy mắt, mọi ảo giác biến mất tăm mất tích.

Sương Vũ lúc này mới phát hiện ra rằng mình đã đầy người mồ hôi hột, hơn nữa lại còn dựa sát vào người Đường Hoa mất rồi, thế là vội vàng lui về phía sau một bước, ổn định lại bộ dáng, có điều khuôn mặt thì đã đỏ bừng lên.

"Ngươi... Ngươi không phải là cái kia cái kia không được đó chứ?" Tiếp tục đi thêm được một đoạn, Sương Vũ rốt cục nhịn không nổi sự tò mò, bèn hỏi một câu. Nhưng rất rõ ràng là ý của câu hỏi này rất xấu hổ, vì thực ra nàng đã đoán trong đầu là vì sao Đường Hoa lại trấn tĩnh như vậy rồi.

"Nói bậy!" Đường Hoa giận dữ: "Khi nào tới hành tinh M rồi thì ta sẽ cho ngươi biết đàn ông là như thế nào."

"Ngươi... Ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn biết..."

"Cái này thì phải cảm tạ cặp mắt kiếng của Mặc Tinh này." Đường Hoa tháo mắt kiếng mình đang mang, xong đeo lên cho Sương Vũ, hỏi: "Cảm thấy thế nào?"

"Này..." Sương Vũ trông thấy Đường Hoa đang biến thành một người bị vặn vẹo, biến dạng, mũi còn lớn hơn cả cái mặt, còn đầu thì là bội số của thân mình... "Đây là mắt kiếng chọc cười à?"

"Đúng á!" Đường Hoa khóc ròng: "Vừa nãy vì để tìm được mục tiêu, ta đành phải nín nhịn không có ói ra. Bà nội chúng nó, con nào con nấy đều tởm hơn cả quỷ nữa." Một con quái vật ngoảnh về phía ngươi mà ngoáy lỗ mũi thì cũng còn nhịn được đi, nhưng mà cả một bầy đều vây xung quanh ngươi móc lỗ mũi, rồi còn làm ra những tư thế khêu gợi, thì cái loại cảm giác kinh tởm này người thường làm sao có thể chịu được.

"Vậy ngươi làm thế nào phân biệt ra được đâu là bản thể?"

"Rất đơn giản." Đường Hoa dựng một ngón tay lên, nói: "Bản thể có lông nách."

"Khụ khụ..." Một trận ho khan kịch liệt truyền tới từ chỗ sâu trong đại sảnh, sau đó một âm thanh kiều mị truyền đến: "Quả nhiên phương pháp thực dụng nhất khi phá tà chính là phương pháp không bình thường, xin mời hai vị." Dứt lời, hai người giống như là được dịch chuyển tức thời, trước mắt chớp một cái là đã tới được đầu bên kia, ở đó đang có một mỹ nữ mặc lụa mỏng nửa nằm nửa ngồi trên một chiếc ghế dựa, như đang ngủ mà không phải ngủ, ánh mắt đang khép nhẹ lại, rất là động lòng người.

Đường Hoa đeo mắt kính lên, mở miệng trước: "Xin chào!"

"Chào!" Mỹ nữ tay cầm cành liễu nhẹ nhàng vung vẩy vài cái: "Ta biết mục đích đến đây của các ngươi, và cũng rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của các ngươi. Nhưng các ngươi cũng vẫn phải trả lời vài câu hỏi của ta trước đã."

"Ngươi nói đi!"

"Loài người đã vì mục đích của mình..."

"Chờ đã!" Đường Hoa ngắt ngang: "Chắc chẳng phải lại là chuyện người và yêu đó chứ? Các ngươi có thôi đi được không? Có thể đổi sang cái chuyện gì đó mới mẻ hơn được không? Lúc nào cũng cứ người người yêu yêu..."

"... Được, vậy chúng ta đổi đề tài vậy." Mỹ nữ cũng không có nổi giận: "Vậy thôi nói chuyện hồi mười chín năm trước đi... Năm đó có một người nam và một người nữ, mỗi người đều là kí chủ của một thanh thần binh, hai thanh kiếm phải nhất định cùng tu chứ nếu không sẽ phản phệ lại chủ nhân, hai người luyện kiếm cùng nhau ba năm trời cũng đã nảy sinh cảm tình. Nhưng hai thanh thần binh này chính là vì cuộc chiến với bên yêu mà được luyện thành, trong khi khai chiến thì người nữ không nguyện cho sinh linh đồ thán, nên mang kiếm một mình rời đi, kết quả khiến cho người nam kia một mình khó chống, môn phái gần như bị diệt vong, người nam cũng bị thần binh phản phệ khiến cho tẩu hỏa nhập ma, bị đóng băng suốt mười chín năm. Các ngươi có đồng tình với hành vi của người nữ này không?"

"Ừm..." Đường Hoa ngẫm ngẫm một hồi xong hỏi: "Nếu người nữ kia không đi, thì số người và yêu chết đi có phải sẽ ít bớt phải không?"

"... Hẳn sẽ như vậy!"

"Người nữ kia suốt ba năm trời không đi, duy độc tới lúc khai chiến thì lại đào ngũ, có phải là không có phúc hậu lắm hay không?"

"..."

"Người nữ kia trốn chạy thì có thông tri cho người nam hay môn phái không? Hay là lén chuồn đi mất? Ta nghĩ nếu như bọn họ biết như vậy thì chắc sẽ hiểu chỉ có một thanh thần binh thì sẽ không chắc ăn cho lắm, nên phải đình chỉ kế hoạch khai chiến chứ."

"Ừm... Người nữ có đề cập đến chuyện đình chỉ tiến công, nhưng lại bị người nam kia trách cứ. Bị người mà mình yêu thương quở mắng, người nữ đau lòng không thôi, lúc này lại trùng hợp gặp một người nam khác vì cứu trị cho một con yêu nhỏ tuổi bị trọng thương mà bị đồng môn trách cứ, thế nên hai người đã mang theo thần binh rời đi."

"Ý của ngươi là, người nữ đó vì bị trách cứ nên không vui, bởi vậy mang theo kiếm bỏ trốn cùng người ta?"

Mỹ nữ vội giải thích: "Chủ yếu là không thích nhìn cảnh đồng môn mình vì muốn thăng tiên mà tàn sát yêu tộc thôi."

*** Đẩy ngã: ai xem phim nhiều đều sẽ biết động tác này: đẩy ngã người kia ra giường, và...

Đường Hoa bắt một cái hồ lô, sau đó một trận lôi hỏa tạc banh tành cái lu, sau đó vẩy vẩy chút rượu lên trên đó, báo cáo: "Nhiệm vụ đã hoàn thành, rượu đã tràn cả ra ngoài rồi."

"Ngươi..." Ông già đã có dấu hiệu muốn nổ tung, đã xuất pháp bảo ra chuẩn bị phá đường trừ hoa.

Đường Hoa không nhanh không chậm nói: "Lẽ nào tiền bối Côn Lôn vì một cái lu rượu mà sẽ làm thịt cả vãn bối Thục Sơn sao? Vậy tiền bối làm sao sẽ dễ dàng tha thứ cho hành vi phạm tội của yêu quái được? Chẳng lẽ chỉ khi đụng chạm đến lợi ích của chính mình thì tiền bối mới nổi giận, không thì cho dù thấy người bị yêu tàn hại cũng vẫn biện giải giùm cho yêu à? Cho rằng yêu làm vậy là đúng vì chúng ở địa vị thấp hơn à?"

Ông già nghe xong sững người, sau đó không còn một chút tức giận nào cả, ngược lại còn mỉm cười cúi đầu: "Kính cẩn thụ giáo. Nhưng ta vẫn nói một câu, chẳng phải toàn bộ yêu quái đều đáng chết, cũng như chẳng phải toàn bộ con người đều đáng sống. Tu đạo thì phải tu tâm trước, lòng có vạn vật, thì không câu nệ ở cái vẻ ngoài. Yêu cũng có thể là người, người cũng có thể là yêu."

"... Không rõ lắm."

"Ngươi là người tu đạo, vậy thì yêu quái là bên yếu, ngươi là bên mạnh. Nếu như ngươi ỷ mạnh hiếp yếu, thì có khác gì yêu ỷ mạnh hiếp yếu? Ngươi giết người ác hay là giết yêu ác, giết yêu thiện hay là giết người thiện thì có gì khác nhau?"

"Ông già này dài dòng quá!" Đường Hoa bước ra khỏi pháp trận truyền tống, vẫn là một cái đại sảnh nữa, nhưng là một cái đại sảnh hai bên hơi hẹp, đầu bên kia thì sâu hun hút.

"Nhưng ông ta nói cũng lý đấy."

"Đúng thật là hơi hơi có lý... Này! Sương Vũ a!"

"A?"

"Ải này dường như gọi là ải "Sắc" đấy."

Sương Vũ tức khắc cảnh giác trăm phần trăm nhìn Đường Hoa: "Thì sao?"

"Không có gì... Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi một chút, ngàn vạn đừng nổi ý muốn làm cái gì đó gì đó với ta nhen, trong hiện thực ta rất nhút nhát đấy."

"Đi chết đi!" Sương Vũ giận lên mắng một tiếng, xong lại tự nói với bản thân: "Kỳ quái, lúc bọn ta đi vào thí luyện thì chỉ qua hai ải "Tửu" và "Tài" thôi mà."

Hai người song song bước được mấy bước, thì đột nhiên toàn bộ đại sảnh sáng bừng lên, một âm thanh tiên nhạc bay tới từ bốn phương tám hướng.

"Ngươi trông thấy cái gì vậy?" Trước mắt Đường Hoa xuất hiện vô số cô gái đương tuổi thanh xuân nhẹ nhàng bay múa trên không trung, lụa mỏng che người, da thịt hơi lộ ra, toàn thân nửa kín nửa hở. Thật là tiếc quá, không có túm Tôn Minh đi theo, Đường Hoa thuận tay moi một cặp kiếng ra đeo lên để khiến mình được thấy rõ hơn một chút.

"Không thấy!" Sương Vũ thở hơi gấp gáp, nhìn Đường Hoa một cái, nhắc nhở: "Ngươi đang chảy máu mũi kìa."

"Trời đang hanh quá." Đường Hoa khắc chế bản thân không được phép chạm vào những cô gái đang cười cười quyến rũ bập bềnh xung quanh kia. Chưa biết được hậu quả sau khi sờ vào thì sẽ như nào, nhưng chắc chẳng phải là tốt đâu. Mấy cô nàng kia thấy Đường Hoa không có động tĩnh, thì lại càng tiến đến gần hơn, thậm chí có người còn hé miệng phà hơi vào mặt Đường Hoa nữa.

Lúc này, một thanh âm nữ hổn hển tràn đầy sức hấp dẫn bay tới từ nơi sâu trong đại sảnh: "Vì sao lại phải trói buộc bản thân mình, ngươi nhìn xem những cô gái bên người ngươi đi, lẽ nào ngươi không muốn cảm nhận thử cơ thể mềm mại mịn màng của họ sao? Lẽ nào ngươi không muốn thử kéo những lớp lụa mỏng manh đó ra sao..."

"Ta... Ta không xong rồi." Sương Vũ chụp siết tay vào bả vai của Đường Hoa.

Đường Hoa có phần ý loạn tình mê hỏi: "Ngươi nhìn con gái mà cũng chịu không nổi hả?"

"Bên ta thì nhìn thấy nam nhân."

"Kiên trì a!"

"Kiên trì không nổi thì phải làm thế nào?"

"Vậy ngươi cứ đẩy ngã (1) ta đi, ta chịu chút thiệt thòi vậy..." Đường Hoa nói rồi đột nhiên quỷ dị cười, xong đưa tay lên nện một tia chớp vào một mỹ nữ phía bên trái. Trong nháy mắt, mọi ảo giác biến mất tăm mất tích.

Sương Vũ lúc này mới phát hiện ra rằng mình đã đầy người mồ hôi hột, hơn nữa lại còn dựa sát vào người Đường Hoa mất rồi, thế là vội vàng lui về phía sau một bước, ổn định lại bộ dáng, có điều khuôn mặt thì đã đỏ bừng lên.

"Ngươi... Ngươi không phải là cái kia cái kia không được đó chứ?" Tiếp tục đi thêm được một đoạn, Sương Vũ rốt cục nhịn không nổi sự tò mò, bèn hỏi một câu. Nhưng rất rõ ràng là ý của câu hỏi này rất xấu hổ, vì thực ra nàng đã đoán trong đầu là vì sao Đường Hoa lại trấn tĩnh như vậy rồi.

"Nói bậy!" Đường Hoa giận dữ: "Khi nào tới hành tinh M rồi thì ta sẽ cho ngươi biết đàn ông là như thế nào."

"Ngươi... Ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn biết..."

"Cái này thì phải cảm tạ cặp mắt kiếng của Mặc Tinh này." Đường Hoa tháo mắt kiếng mình đang mang, xong đeo lên cho Sương Vũ, hỏi: "Cảm thấy thế nào?"

"Này..." Sương Vũ trông thấy Đường Hoa đang biến thành một người bị vặn vẹo, biến dạng, mũi còn lớn hơn cả cái mặt, còn đầu thì là bội số của thân mình... "Đây là mắt kiếng chọc cười à?"

"Đúng á!" Đường Hoa khóc ròng: "Vừa nãy vì để tìm được mục tiêu, ta đành phải nín nhịn không có ói ra. Bà nội chúng nó, con nào con nấy đều tởm hơn cả quỷ nữa." Một con quái vật ngoảnh về phía ngươi mà ngoáy lỗ mũi thì cũng còn nhịn được đi, nhưng mà cả một bầy đều vây xung quanh ngươi móc lỗ mũi, rồi còn làm ra những tư thế khêu gợi, thì cái loại cảm giác kinh tởm này người thường làm sao có thể chịu được.

"Vậy ngươi làm thế nào phân biệt ra được đâu là bản thể?"

"Rất đơn giản." Đường Hoa dựng một ngón tay lên, nói: "Bản thể có lông nách."

"Khụ khụ..." Một trận ho khan kịch liệt truyền tới từ chỗ sâu trong đại sảnh, sau đó một âm thanh kiều mị truyền đến: "Quả nhiên phương pháp thực dụng nhất khi phá tà chính là phương pháp không bình thường, xin mời hai vị." Dứt lời, hai người giống như là được dịch chuyển tức thời, trước mắt chớp một cái là đã tới được đầu bên kia, ở đó đang có một mỹ nữ mặc lụa mỏng nửa nằm nửa ngồi trên một chiếc ghế dựa, như đang ngủ mà không phải ngủ, ánh mắt đang khép nhẹ lại, rất là động lòng người.

Đường Hoa đeo mắt kính lên, mở miệng trước: "Xin chào!"

"Chào!" Mỹ nữ tay cầm cành liễu nhẹ nhàng vung vẩy vài cái: "Ta biết mục đích đến đây của các ngươi, và cũng rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của các ngươi. Nhưng các ngươi cũng vẫn phải trả lời vài câu hỏi của ta trước đã."

"Ngươi nói đi!"

"Loài người đã vì mục đích của mình..."

"Chờ đã!" Đường Hoa ngắt ngang: "Chắc chẳng phải lại là chuyện người và yêu đó chứ? Các ngươi có thôi đi được không? Có thể đổi sang cái chuyện gì đó mới mẻ hơn được không? Lúc nào cũng cứ người người yêu yêu..."

"... Được, vậy chúng ta đổi đề tài vậy." Mỹ nữ cũng không có nổi giận: "Vậy thôi nói chuyện hồi mười chín năm trước đi... Năm đó có một người nam và một người nữ, mỗi người đều là kí chủ của một thanh thần binh, hai thanh kiếm phải nhất định cùng tu chứ nếu không sẽ phản phệ lại chủ nhân, hai người luyện kiếm cùng nhau ba năm trời cũng đã nảy sinh cảm tình. Nhưng hai thanh thần binh này chính là vì cuộc chiến với bên yêu mà được luyện thành, trong khi khai chiến thì người nữ không nguyện cho sinh linh đồ thán, nên mang kiếm một mình rời đi, kết quả khiến cho người nam kia một mình khó chống, môn phái gần như bị diệt vong, người nam cũng bị thần binh phản phệ khiến cho tẩu hỏa nhập ma, bị đóng băng suốt mười chín năm. Các ngươi có đồng tình với hành vi của người nữ này không?"

"Ừm..." Đường Hoa ngẫm ngẫm một hồi xong hỏi: "Nếu người nữ kia không đi, thì số người và yêu chết đi có phải sẽ ít bớt phải không?"

"... Hẳn sẽ như vậy!"

"Người nữ kia suốt ba năm trời không đi, duy độc tới lúc khai chiến thì lại đào ngũ, có phải là không có phúc hậu lắm hay không?"

"..."

"Người nữ kia trốn chạy thì có thông tri cho người nam hay môn phái không? Hay là lén chuồn đi mất? Ta nghĩ nếu như bọn họ biết như vậy thì chắc sẽ hiểu chỉ có một thanh thần binh thì sẽ không chắc ăn cho lắm, nên phải đình chỉ kế hoạch khai chiến chứ."

"Ừm... Người nữ có đề cập đến chuyện đình chỉ tiến công, nhưng lại bị người nam kia trách cứ. Bị người mà mình yêu thương quở mắng, người nữ đau lòng không thôi, lúc này lại trùng hợp gặp một người nam khác vì cứu trị cho một con yêu nhỏ tuổi bị trọng thương mà bị đồng môn trách cứ, thế nên hai người đã mang theo thần binh rời đi."

"Ý của ngươi là, người nữ đó vì bị trách cứ nên không vui, bởi vậy mang theo kiếm bỏ trốn cùng người ta?"

Mỹ nữ vội giải thích: "Chủ yếu là không thích nhìn cảnh đồng môn mình vì muốn thăng tiên mà tàn sát yêu tộc thôi."

*** Đẩy ngã: ai xem phim nhiều đều sẽ biết động tác này: đẩy ngã người kia ra giường, và...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »