Song Kiếm

Lượt đọc: 9416 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 75
lôi linh châu

❊ ❊ ❊

"Thứ cho tiểu quỷ mắt vụng, xin hỏi các hạ là thánh nhân phương nào?" Quỷ vương chỉ thấy người này chính khí sáng ngời, đồng thời với đạo hạnh nhiều năm của mình mà vẫn không thể nhìn thấu được người này danh tự ra sao, với lại cũng chẳng giống người chơi cho lắm, cho nên trong lòng có chút hoang mang.

"Nhạc Phi!" Đường Hoa rất trang nghiêm thốt ra tên của mình, tuy đạo hạnh của mình còn kém quá xa so với Hỏa Quỷ vương, nhưng dầu sao mình cũng có tiên khí tiên thể, càng tồi tệ hơn là mình đang có chữ "Long" trong lòng bàn tay này. Rồng vốn là hoàng gia trong vương giả, trong độn giáp thì có thể trừ tà tránh hung, giữa địa ngục thì có thể hiên ngang không ngã mà.

"..." Chỉ số thông minh của Hỏa Quỷ vương thiệt cũng không xuất sắc cho lắm, trong nhất thời bị cái tên Nhạc Phi này khiến cho ngây người một hồi.

Đường Hoa thấy vậy, biết lúc này mình phồng tôm hơi lớn rồi, vội vàng ho khan một tiếng, phất tay áo hỏi: "Tên Tần Cối hiện đang ở trong địa ngục nào vậy?"

"Cái này... bẩm Nhạc gia, hẳn là đang ở chỗ Diêm vương."

"Vậy thôi vậy." Đường Hoa ngẫm ngẫm một chút, rồi nói: "Hôm nay thấy ngươi cũng chưa phải là kẻ đại ác, tạm thời buông tha cho ngươi đấy."

"... Tạ ơn Nhạc gia!" Hỏa Quỷ vương gãi gãi đầu, duỗi tay ra: "Mời ngài!"

Ta có thể đi được à? Vừa ra khỏi trận độn giáp, là chữ "Long" hết hiệu lực ngay, lúc đó đảm bảo mình sẽ chết như con tôm liền tức khắc: "Mời ngài, vẫn là ngài đi trước thì hơn, ta tuỳ tiện là được rồi."

Hỏa Quỷ vương lại gãi gãi đầu, càng cảm thấy không đúng. Chuyện như vầy cũng hơi quá hoang đường... Nhưng mà hắn nhìn trái nhìn phải xong lại vẫn không nhìn thấy sơ hở nào cả, thế là do dự một hồi xong, nói: "Cáo từ, Nhạc gia!"

"Cáo từ!" Đường Hoa thầm lau mớ mồ hôi lạnh, vậy cũng được à. Mình chẳng qua định chữa cho ngựa chết thành ngựa sống, chẳng ngờ ngựa chết sống lại thật, sau trận này phải đi miếu Nhạc Phi thắp mấy nén nhang mới được.

Hỏa Quỷ vương nghi hoặc gật đầu với Đường Hoa, sau đó trong nháy mắt lúc định đi thì đột nhiên sắc mặt đại biến, rất phẫn nộ dùng một ngón tay chỉ vào Đường Hoa...

Bên này thì Đường Hoa đổ mồ hôi như thác nước, hắn đột nhiên cảm thấy mình không còn uy vũ như vậy nữa, bèn mở lòng bàn tay ra nhìn sơ, thấy chữ "Long" vốn màu kim giờ đã biến thành màu xám. Lại nghi hoặc nhìn quanh thì mới biết được nguyên nhân của vấn đề do đâu - ngọn nến đã tắt. Vì sao ngọn nến lại tắt? Đơn giản, nó cháy hết rồi.

Lửa tắt thì trận tàn, trận tàn thì "Long" mất, Hỏa Quỷ vương chỉ cần liếc một cái là đã nhìn thấu thân phận, tên, môn phái của Đường Hoa ngay.

"Phụ trương phụ trương! Sát Phá Lang ăn nhà Tây, lại ăn cả nhà Đông, trong một đêm đã cướp mất hai con đại BOSS. Bang Song Sư đã hạ lệnh truy sát, còn bang Nhất Kiếm thì vẫn đang trong vòng thảo luận việc này."

"Ha ha!" Đường Hoa coi báo mà cười, thật là bội phục tên Sát Phá Lang này đấy, sau khi bị ngã một lần, chẳng những đã đứng dậy rất nhanh, mà hành vi lại càng lợi hại hơn, thân là bang chúng tinh anh của bang hội Nhất Kiếm, nếu cướp BOSS của Song Sư thì cũng còn coi được đi, đằng này còn cướp luôn cả BOSS của anh đại mình nữa, có vẻ không phúc hậu lắm nhỉ. Có điều nếu chỉ có nhiêu đó thôi thì còn chưa được coi là trở nên lợi hại hơn đâu, thằng này càng quá đáng chính là, hắn nhân kiếm hợp nhất trảm luôn cả anh đại lẫn BOSS một lượt cơ.

"Thứ cho tiểu quỷ mắt vụng, xin hỏi các hạ là thánh nhân phương nào?" Quỷ vương chỉ thấy người này chính khí sáng ngời, đồng thời với đạo hạnh nhiều năm của mình mà vẫn không thể nhìn thấu được người này danh tự ra sao, với lại cũng chẳng giống người chơi cho lắm, cho nên trong lòng có chút hoang mang.

"Nhạc Phi!" Đường Hoa rất trang nghiêm thốt ra tên của mình, tuy đạo hạnh của mình còn kém quá xa so với Hỏa Quỷ vương, nhưng dầu sao mình cũng có tiên khí tiên thể, càng tồi tệ hơn là mình đang có chữ "Long" trong lòng bàn tay này. Rồng vốn là hoàng gia trong vương giả, trong độn giáp thì có thể trừ tà tránh hung, giữa địa ngục thì có thể hiên ngang không ngã mà.

"..." Chỉ số thông minh của Hỏa Quỷ vương thiệt cũng không xuất sắc cho lắm, trong nhất thời bị cái tên Nhạc Phi này khiến cho ngây người một hồi.

Đường Hoa thấy vậy, biết lúc này mình phồng tôm hơi lớn rồi, vội vàng ho khan một tiếng, phất tay áo hỏi: "Tên Tần Cối hiện đang ở trong địa ngục nào vậy?"

"Cái này... bẩm Nhạc gia, hẳn là đang ở chỗ Diêm vương."

"Vậy thôi vậy." Đường Hoa ngẫm ngẫm một chút, rồi nói: "Hôm nay thấy ngươi cũng chưa phải là kẻ đại ác, tạm thời buông tha cho ngươi đấy."

"... Tạ ơn Nhạc gia!" Hỏa Quỷ vương gãi gãi đầu, duỗi tay ra: "Mời ngài!"

Ta có thể đi được à? Vừa ra khỏi trận độn giáp, là chữ "Long" hết hiệu lực ngay, lúc đó đảm bảo mình sẽ chết như con tôm liền tức khắc: "Mời ngài, vẫn là ngài đi trước thì hơn, ta tuỳ tiện là được rồi."

Hỏa Quỷ vương lại gãi gãi đầu, càng cảm thấy không đúng. Chuyện như vầy cũng hơi quá hoang đường... Nhưng mà hắn nhìn trái nhìn phải xong lại vẫn không nhìn thấy sơ hở nào cả, thế là do dự một hồi xong, nói: "Cáo từ, Nhạc gia!"

"Cáo từ!" Đường Hoa thầm lau mớ mồ hôi lạnh, vậy cũng được à. Mình chẳng qua định chữa cho ngựa chết thành ngựa sống, chẳng ngờ ngựa chết sống lại thật, sau trận này phải đi miếu Nhạc Phi thắp mấy nén nhang mới được.

Hỏa Quỷ vương nghi hoặc gật đầu với Đường Hoa, sau đó trong nháy mắt lúc định đi thì đột nhiên sắc mặt đại biến, rất phẫn nộ dùng một ngón tay chỉ vào Đường Hoa...

Bên này thì Đường Hoa đổ mồ hôi như thác nước, hắn đột nhiên cảm thấy mình không còn uy vũ như vậy nữa, bèn mở lòng bàn tay ra nhìn sơ, thấy chữ "Long" vốn màu kim giờ đã biến thành màu xám. Lại nghi hoặc nhìn quanh thì mới biết được nguyên nhân của vấn đề do đâu - ngọn nến đã tắt. Vì sao ngọn nến lại tắt? Đơn giản, nó cháy hết rồi.

Lửa tắt thì trận tàn, trận tàn thì "Long" mất, Hỏa Quỷ vương chỉ cần liếc một cái là đã nhìn thấu thân phận, tên, môn phái của Đường Hoa ngay.

"Phụ trương phụ trương! Sát Phá Lang ăn nhà Tây, lại ăn cả nhà Đông, trong một đêm đã cướp mất hai con đại BOSS. Bang Song Sư đã hạ lệnh truy sát, còn bang Nhất Kiếm thì vẫn đang trong vòng thảo luận việc này."

"Ha ha!" Đường Hoa coi báo mà cười, thật là bội phục tên Sát Phá Lang này đấy, sau khi bị ngã một lần, chẳng những đã đứng dậy rất nhanh, mà hành vi lại càng lợi hại hơn, thân là bang chúng tinh anh của bang hội Nhất Kiếm, nếu cướp BOSS của Song Sư thì cũng còn coi được đi, đằng này còn cướp luôn cả BOSS của anh đại mình nữa, có vẻ không phúc hậu lắm nhỉ. Có điều nếu chỉ có nhiêu đó thôi thì còn chưa được coi là trở nên lợi hại hơn đâu, thằng này càng quá đáng chính là, hắn nhân kiếm hợp nhất trảm luôn cả anh đại lẫn BOSS một lượt cơ.

"Thứ cho tiểu quỷ mắt vụng, xin hỏi các hạ là thánh nhân phương nào?" Quỷ vương chỉ thấy người này chính khí sáng ngời, đồng thời với đạo hạnh nhiều năm của mình mà vẫn không thể nhìn thấu được người này danh tự ra sao, với lại cũng chẳng giống người chơi cho lắm, cho nên trong lòng có chút hoang mang.

"Nhạc Phi!" Đường Hoa rất trang nghiêm thốt ra tên của mình, tuy đạo hạnh của mình còn kém quá xa so với Hỏa Quỷ vương, nhưng dầu sao mình cũng có tiên khí tiên thể, càng tồi tệ hơn là mình đang có chữ "Long" trong lòng bàn tay này. Rồng vốn là hoàng gia trong vương giả, trong độn giáp thì có thể trừ tà tránh hung, giữa địa ngục thì có thể hiên ngang không ngã mà.

"..." Chỉ số thông minh của Hỏa Quỷ vương thiệt cũng không xuất sắc cho lắm, trong nhất thời bị cái tên Nhạc Phi này khiến cho ngây người một hồi.

Đường Hoa thấy vậy, biết lúc này mình phồng tôm hơi lớn rồi, vội vàng ho khan một tiếng, phất tay áo hỏi: "Tên Tần Cối hiện đang ở trong địa ngục nào vậy?"

"Cái này... bẩm Nhạc gia, hẳn là đang ở chỗ Diêm vương."

"Vậy thôi vậy." Đường Hoa ngẫm ngẫm một chút, rồi nói: "Hôm nay thấy ngươi cũng chưa phải là kẻ đại ác, tạm thời buông tha cho ngươi đấy."

"... Tạ ơn Nhạc gia!" Hỏa Quỷ vương gãi gãi đầu, duỗi tay ra: "Mời ngài!"

Ta có thể đi được à? Vừa ra khỏi trận độn giáp, là chữ "Long" hết hiệu lực ngay, lúc đó đảm bảo mình sẽ chết như con tôm liền tức khắc: "Mời ngài, vẫn là ngài đi trước thì hơn, ta tuỳ tiện là được rồi."

Hỏa Quỷ vương lại gãi gãi đầu, càng cảm thấy không đúng. Chuyện như vầy cũng hơi quá hoang đường... Nhưng mà hắn nhìn trái nhìn phải xong lại vẫn không nhìn thấy sơ hở nào cả, thế là do dự một hồi xong, nói: "Cáo từ, Nhạc gia!"

"Cáo từ!" Đường Hoa thầm lau mớ mồ hôi lạnh, vậy cũng được à. Mình chẳng qua định chữa cho ngựa chết thành ngựa sống, chẳng ngờ ngựa chết sống lại thật, sau trận này phải đi miếu Nhạc Phi thắp mấy nén nhang mới được.

Hỏa Quỷ vương nghi hoặc gật đầu với Đường Hoa, sau đó trong nháy mắt lúc định đi thì đột nhiên sắc mặt đại biến, rất phẫn nộ dùng một ngón tay chỉ vào Đường Hoa...

Bên này thì Đường Hoa đổ mồ hôi như thác nước, hắn đột nhiên cảm thấy mình không còn uy vũ như vậy nữa, bèn mở lòng bàn tay ra nhìn sơ, thấy chữ "Long" vốn màu kim giờ đã biến thành màu xám. Lại nghi hoặc nhìn quanh thì mới biết được nguyên nhân của vấn đề do đâu - ngọn nến đã tắt. Vì sao ngọn nến lại tắt? Đơn giản, nó cháy hết rồi.

Lửa tắt thì trận tàn, trận tàn thì "Long" mất, Hỏa Quỷ vương chỉ cần liếc một cái là đã nhìn thấu thân phận, tên, môn phái của Đường Hoa ngay.

"Phụ trương phụ trương! Sát Phá Lang ăn nhà Tây, lại ăn cả nhà Đông, trong một đêm đã cướp mất hai con đại BOSS. Bang Song Sư đã hạ lệnh truy sát, còn bang Nhất Kiếm thì vẫn đang trong vòng thảo luận việc này."

"Ha ha!" Đường Hoa coi báo mà cười, thật là bội phục tên Sát Phá Lang này đấy, sau khi bị ngã một lần, chẳng những đã đứng dậy rất nhanh, mà hành vi lại càng lợi hại hơn, thân là bang chúng tinh anh của bang hội Nhất Kiếm, nếu cướp BOSS của Song Sư thì cũng còn coi được đi, đằng này còn cướp luôn cả BOSS của anh đại mình nữa, có vẻ không phúc hậu lắm nhỉ. Có điều nếu chỉ có nhiêu đó thôi thì còn chưa được coi là trở nên lợi hại hơn đâu, thằng này càng quá đáng chính là, hắn nhân kiếm hợp nhất trảm luôn cả anh đại lẫn BOSS một lượt cơ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »