Song Kiếm

Lượt đọc: 9319 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 9
hoả túc

❊ ❊ ❊

Một tiếng đồng hồ...

Đường Hoa nhìn nhìn máu của Hỗn Giang Long, đứng dậy đi lại vài bước, bật nhảy vài cái, sau đó lại ngây ngốc ngồi trở lại bắt đầu ném Lượng Thiên Xích.

Bốn tiếng đồng hồ...

Đường Hoa ném Lượng Thiên Xích, sau đó xoay người cầm cọng cỏ đi chọc kiến.

Sau tám tiếng đồng hồ...

Đường Hoa không nhìn máu của Hỗn Giang Long nữa, ném thước xong, đứng chổng ngược chơi trốn tìm với kiến.

Sau mười hai tiếng đồng hồ...

Đường Hoa ném thước, bắt đầu đứng chổng ngược đếm lá cây, lúc này hắn nhớ tới một câu mà nhiều năm trước bị lưu truyền đến nhão cả ra: anh đây đánh không phải là BOSS, là tịch mịch.

Sau mười lăm tiếng đồng hồ...

Lượng Thiên Xích được khởi động lần thứ hai, Đường Hoa dùng ánh đỏ trên thân bức cho lũ kiến chạy trốn tứ xứ. Sau khi doạ kiến chạy hết ráo, hắn phân tích: trong mười kẻ mắc bệnh tâm thần thì có tám, chín là có một người bạn như Mặc Tinh.

Sau mười tám tiếng đồng hồ...

"Hai, Bà chị Hồ! Vợ của tôi..." Đường Hoa và một con bọ ngựa mà hắn phát hện gần đây đang thi nhau... ưỡn mông.

Sau hai mươi tiếng...

Đường Hoa vung cây thước lên đập lũ kiến túi bụi, vừa đập lại vừa mắng: ai cho ngươi leo lên trên người ta, sao lại không để cho ta leo lên trên người ngươi chứ...

"Ngươi đang làm gì?" Mặc Tinh rất khiếp đảm nhìn Đường Hoa đang hai mắt mờ mịt, đồng thời lại rất quan tâm hỏi: "Ngươi... không sao chứ?"

"Ta..." Mặt Đường Hoa lúc này đỏ bừng lên, đây là lần mà mặt hắn đỏ nhất kể từ khi có ký ức đến nay.

"BOSS chết rồi?" Đường Hoa rửa mặt tới ba lần ở khe suối kia xong rồi mới mở miệng hỏi.

"Chết rồi." Mặc Tinh vẫn có chút sợ Đường Hoa như cũ.

"Rớt cái gì?" Đề tài này là đề tài muôn thuở. BOSS rớt cái gì?

"Cho ngươi!" Mặc Tinh giao dịch cho Đường Hoa hai thứ đồ vật.

"Oa! Phi kiếm!" Trong mắt Đường Hoa cháy lên ngọn lửa rừng rực, Mặc Tinh lập tức lại lui thêm ba bước. Ngân Ngư Phi Kiếm, phi kiếm nhất giai loại hình công kích, lực công kích 30-45, có nhất định xác suất khởi động pháp thuật: Kiếm Ảnh Song Hành. Kiếm Ảnh Song Hành: biến ra bóng kiếm tiến hành công kích đối phương, tiêu hao 50 điểm pháp lực.

"Này là gì?" Đường Hoa đánh giá một thứ khác còn lại, là một quyển tập nhỏ: Hỏa Túc, có thể tập được pháp thuật sơ cấp: Hỏa Chú. Hỏa Chú, pháp thuật loại công kích đơn thể: thời gian chuẩn bị 10 giây, pháp thuật gây thương tổn thuộc tính lửa.

Khốn khổ a... sự khốn khổ của đời người đến rồi!

Ra hai thứ như thế này, đừng nói mình không ra sức mà lại cùng con bọ ngựa hát Nhị Nhân Chuyển, cho dù xuất ra một nửa sức cũng ngại ngùng độc chiếm. Lấy cái nào đây? Đời người vì sao lại có nhiều lựa chọn như vậy đây? Phi kiếm... bến cảng cất cánh của lính mới. Pháp thuật... coi bộ không trọng yếu như phi kiếm a. Nhưng người ta đánh một ngày trời, mình không biết xấu hổ đòi phi kiếm sao? Ngượng đấy. Nhưng mà nếu không phải có bao mì Dương Xuân của mình, nàng có thể đánh được một ngày sao? Một gói mì là hai vạn năm ngàn tiền lận đó. Nhưng mà cho dù có tiền, không có bản lĩnh như của nàng thì có thể lấy được hai món kia sao? Rối rắm... quá là rối rắm.

Mặc Tinh lại lùi một bước, nàng nhìn biểu tình cổ quái của Đường Hoa, sắp khóc tới nơi rồi...

"Phi kiếm phần ngươi, Hỏa Túc phần ta được không?" Đường Hoa rất nhẹ nhàng mềm mỏng hỏi, hắn đang chờ Mặc Tinh khách sáo hai câu, tỷ như: phi kiếm thì nên là nam sinh bọn ngươi dùng vậy. Tỷ như: ngươi cũng đã hiu quạnh một ngày rồi, phi kiếm ngươi dùng trước đi. Tỷ như... Lại không ngờ, Mặc Tinh không chỉ không khách sáo, mà còn tay chân cực nhanh tiếp nhận phi kiếm, sau đó vừa cảnh giác lại vừa quan tâm nhìn mình.

"Trang bị lên xem coi." Đường Hoa nghẹn ngào nói: "Nhớ phải rót linh lực vào."

"Ừ!" Mặc Tinh lại lui lại bước nữa, trang bị phi kiếm lên, chỉ thấy một thanh kiếm nhỏ màu bạc bắt đầu bay chung quanh người nàng, cộng thêm Mặc Tinh vốn là một nữ nhi có khí chất hiên ngang, cả hai kết hợp lại thiệt là đẹp mắt cực kỳ.

"Quá đẹp mắt, công kích tên cướp kia một cái." Đường Hoa lấy tay chỉ tên cướp ở phía xa.

Mặc Tinh lắc đầu: "Nó nói ta tu vi chưa sâu, chỉ có thể công kích đối thủ trong vòng ba mươi thước, nếu không sẽ bị thất lạc phi kiếm."

"À à, vậy tên kia đi."

"Được!" Mặc Tinh gật đầu một cái, phi kiếm bắn ra, ngay tức khắc xuyên qua ngực tên cướp, Mặc Tinh lại theo hệ thống nhắc nhở bắt một cái kiếm quyết, phi kiếm bay ngược trở về xẹt qua cổ của tên cướp, lại bắn phi kiếm ra một lần nữa, tên kia rốt cục ngã xuống đất. Nguyên bản là tên cướp phải nửa phút mới giết được, giờ chỉ trong ba giây là giải quyết.

"Pháp lực dùng mất non nửa." Mặc Tinh lắc đầu nói: "Còn không bằng xài nắm đấm."

"Về sau không được phép nghĩ như vậy nữa." Đường Hoa nghiêm nghị nói. Trong lòng hắn sớm đã khóc nát luôn rồi, thật ngầu thật đẹp thật hiệu suất, vì sao nàng không khiêm tốn lấy một chút vậy?

"Xem xem pháp thuật của ngươi a." Mặc Tinh ngồi xuống nhắc nhở.

"Ừ!" Đường Hoa bóp nát Hỏa Túc, lập tức có nhắc nhở của hệ thống: ngươi học được pháp thuật mới: Hoả Chú. "Xem ta!" Đường Hoa chỉ vào một tên cướp, tiếp đó theo hệ thống nhắc nhở ấn một cái pháp ấn, sau đó trước mặt đột nhiên xuất hiện một thanh thời gian chờ.

"Gừ!" Tên cướp đột nhiên chạy vọt qua phía Đường Hoa.

Đường Hoa kinh hãi, bố nó, ta đây còn chưa có công kích nhà ngươi mà, sao ngươi lại đi công kích ta trước, nhanh a, nhanh a, nhanh a! Đường Hoa vừa dậm chân vừa gật đầu, hận không thể lấy tay kéo thanh thời gian chờ đến đáy.

"Bảy, sáu, năm, bốn..."

Mặc Tinh vội vàng múa thanh phi kiếm một cái, keng một tiếng, cản lại thanh đao đang bổ về phía cổ của Đường Hoa. Mà Đường Hoa lúc này mắt nhìn tên cướp nhưng vẫn dậm chân như cũ: "Ba. Đậu má, một, bắn." Rốt cục một cái cột lửa nho nhỏ bốc lên từ lòng bàn chân tên cướp.

"Oa..." Mặc Tinh vui sướng nói: "Mất hơn phân nửa máu, thật lợi hại."

"..." Đường Hoa rất khiêm tốn bóp bóp cái đùi, thành quả vẫn là rõ rệt đó.

"Nhưng mà, xài pháp thuật một lần có cần phải ra sức dậm chân như vậy không?" Mặc Tinh giết tên cướp xong lại hỏi: "Siết nắm đấm được không, ta cảm thấy như vậy sẽ dễ nhìn hơn một chút."

"..." Mặt Đường Hoa lại đỏ.

Tiếp đó hai người giết quái hiệu suất nhiều hơn cực kỳ, phi kiếm của Mặc Tinh vừa ra, xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt, quay một vòng quanh thân thể bốn tên, sau đó lại bắn ra phi kiếm xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt, chờ lũ cướp chạy đến trước mặt lại xoẹt xoẹt xoẹt, bốn tên cướp liền ngã đổ. Vì sao ít đi một tiếng xoẹt vậy? Bởi vì Hoả Chú của Đường Hoa đã phát ra, tên cuối cùng là bị Đường Hoa đốt chết.

Đinh! Khi hai người đều lên cấp 6, sự nhắc nhở từ hệ thống của Đường Hoa đến đây: thuộc tính lửa thêm 1.

Đến ngày thứ ba của trò chơi, hai người đánh quái cấp 8, khi Mặc Tinh lên cấp 8, sự nhắc nhở từ hệ thống của Đường Hoa lại đến: thuộc tính lửa thêm 1, thuộc tính nước giảm 1.

Thuộc tính lửa mỗi gia tăng một lần, lực công kích từ Hoả Chú của Đường Hoa lại mạnh thêm một phần. Nhưng mà rất đáng tiếc, Hoả Chú của hắn vẫn là làm người ta tức nghẹn muốn chết như vậy.

Cũng cùng thời điểm này, con BOSS gà trống cấp 1 vẫn kiêu ngạo ở bên ngoài thôn ba ngày nay bị người chơi đánh chết.

Đánh chết gà trống không phải ai khác, chính là chị gái cầm Địa Thử Chuy kia. Chị gái này đã thành nhân vật lôi cuốn nhất toàn bộ tân thủ thôn. Đầu tiên là nàng là người lên cấp 10 đầu tiên trong tân thủ thôn, là người đã cúng bái trời đất xong.

Thứ hai là nàng là người đầu tiên trong tân thủ thôn có được hai thanh phi kiếm.

Tiếp nữa là thủ pháp thao tác phi kiếm của nàng.

Trong vài ngày này, quần chúng cùng nhau hợp mưu hợp sức, hoặc là số tốt đánh tiểu quái rớt phi kiếm, hay là dựa vào kiên trì làm nhiệm vụ mà lấy được phi kiếm. Nhưng mà tuyệt đối không có ai có được hai thanh phi kiếm. Hơn nữa chị gái này là loại nhân tài toàn diện, hai thanh phi kiếm vừa có thể điều khiển phi hành, lại vừa có thể công kích.

Một tiếng đồng hồ...

Đường Hoa nhìn nhìn máu của Hỗn Giang Long, đứng dậy đi lại vài bước, bật nhảy vài cái, sau đó lại ngây ngốc ngồi trở lại bắt đầu ném Lượng Thiên Xích.

Bốn tiếng đồng hồ...

Đường Hoa ném Lượng Thiên Xích, sau đó xoay người cầm cọng cỏ đi chọc kiến.

Sau tám tiếng đồng hồ...

Đường Hoa không nhìn máu của Hỗn Giang Long nữa, ném thước xong, đứng chổng ngược chơi trốn tìm với kiến.

Sau mười hai tiếng đồng hồ...

Đường Hoa ném thước, bắt đầu đứng chổng ngược đếm lá cây, lúc này hắn nhớ tới một câu mà nhiều năm trước bị lưu truyền đến nhão cả ra: anh đây đánh không phải là BOSS, là tịch mịch.

Sau mười lăm tiếng đồng hồ...

Lượng Thiên Xích được khởi động lần thứ hai, Đường Hoa dùng ánh đỏ trên thân bức cho lũ kiến chạy trốn tứ xứ. Sau khi doạ kiến chạy hết ráo, hắn phân tích: trong mười kẻ mắc bệnh tâm thần thì có tám, chín là có một người bạn như Mặc Tinh.

Sau mười tám tiếng đồng hồ...

"Hai, Bà chị Hồ! Vợ của tôi..." Đường Hoa và một con bọ ngựa mà hắn phát hện gần đây đang thi nhau... ưỡn mông.

Sau hai mươi tiếng...

Đường Hoa vung cây thước lên đập lũ kiến túi bụi, vừa đập lại vừa mắng: ai cho ngươi leo lên trên người ta, sao lại không để cho ta leo lên trên người ngươi chứ...

"Ngươi đang làm gì?" Mặc Tinh rất khiếp đảm nhìn Đường Hoa đang hai mắt mờ mịt, đồng thời lại rất quan tâm hỏi: "Ngươi... không sao chứ?"

"Ta..." Mặt Đường Hoa lúc này đỏ bừng lên, đây là lần mà mặt hắn đỏ nhất kể từ khi có ký ức đến nay.

"BOSS chết rồi?" Đường Hoa rửa mặt tới ba lần ở khe suối kia xong rồi mới mở miệng hỏi.

"Chết rồi." Mặc Tinh vẫn có chút sợ Đường Hoa như cũ.

"Rớt cái gì?" Đề tài này là đề tài muôn thuở. BOSS rớt cái gì?

"Cho ngươi!" Mặc Tinh giao dịch cho Đường Hoa hai thứ đồ vật.

"Oa! Phi kiếm!" Trong mắt Đường Hoa cháy lên ngọn lửa rừng rực, Mặc Tinh lập tức lại lui thêm ba bước. Ngân Ngư Phi Kiếm, phi kiếm nhất giai loại hình công kích, lực công kích 30-45, có nhất định xác suất khởi động pháp thuật: Kiếm Ảnh Song Hành. Kiếm Ảnh Song Hành: biến ra bóng kiếm tiến hành công kích đối phương, tiêu hao 50 điểm pháp lực.

"Này là gì?" Đường Hoa đánh giá một thứ khác còn lại, là một quyển tập nhỏ: Hỏa Túc, có thể tập được pháp thuật sơ cấp: Hỏa Chú. Hỏa Chú, pháp thuật loại công kích đơn thể: thời gian chuẩn bị 10 giây, pháp thuật gây thương tổn thuộc tính lửa.

Khốn khổ a... sự khốn khổ của đời người đến rồi!

Ra hai thứ như thế này, đừng nói mình không ra sức mà lại cùng con bọ ngựa hát Nhị Nhân Chuyển, cho dù xuất ra một nửa sức cũng ngại ngùng độc chiếm. Lấy cái nào đây? Đời người vì sao lại có nhiều lựa chọn như vậy đây? Phi kiếm... bến cảng cất cánh của lính mới. Pháp thuật... coi bộ không trọng yếu như phi kiếm a. Nhưng người ta đánh một ngày trời, mình không biết xấu hổ đòi phi kiếm sao? Ngượng đấy. Nhưng mà nếu không phải có bao mì Dương Xuân của mình, nàng có thể đánh được một ngày sao? Một gói mì là hai vạn năm ngàn tiền lận đó. Nhưng mà cho dù có tiền, không có bản lĩnh như của nàng thì có thể lấy được hai món kia sao? Rối rắm... quá là rối rắm.

Mặc Tinh lại lùi một bước, nàng nhìn biểu tình cổ quái của Đường Hoa, sắp khóc tới nơi rồi...

"Phi kiếm phần ngươi, Hỏa Túc phần ta được không?" Đường Hoa rất nhẹ nhàng mềm mỏng hỏi, hắn đang chờ Mặc Tinh khách sáo hai câu, tỷ như: phi kiếm thì nên là nam sinh bọn ngươi dùng vậy. Tỷ như: ngươi cũng đã hiu quạnh một ngày rồi, phi kiếm ngươi dùng trước đi. Tỷ như... Lại không ngờ, Mặc Tinh không chỉ không khách sáo, mà còn tay chân cực nhanh tiếp nhận phi kiếm, sau đó vừa cảnh giác lại vừa quan tâm nhìn mình.

"Trang bị lên xem coi." Đường Hoa nghẹn ngào nói: "Nhớ phải rót linh lực vào."

"Ừ!" Mặc Tinh lại lui lại bước nữa, trang bị phi kiếm lên, chỉ thấy một thanh kiếm nhỏ màu bạc bắt đầu bay chung quanh người nàng, cộng thêm Mặc Tinh vốn là một nữ nhi có khí chất hiên ngang, cả hai kết hợp lại thiệt là đẹp mắt cực kỳ.

"Quá đẹp mắt, công kích tên cướp kia một cái." Đường Hoa lấy tay chỉ tên cướp ở phía xa.

Mặc Tinh lắc đầu: "Nó nói ta tu vi chưa sâu, chỉ có thể công kích đối thủ trong vòng ba mươi thước, nếu không sẽ bị thất lạc phi kiếm."

"À à, vậy tên kia đi."

"Được!" Mặc Tinh gật đầu một cái, phi kiếm bắn ra, ngay tức khắc xuyên qua ngực tên cướp, Mặc Tinh lại theo hệ thống nhắc nhở bắt một cái kiếm quyết, phi kiếm bay ngược trở về xẹt qua cổ của tên cướp, lại bắn phi kiếm ra một lần nữa, tên kia rốt cục ngã xuống đất. Nguyên bản là tên cướp phải nửa phút mới giết được, giờ chỉ trong ba giây là giải quyết.

"Pháp lực dùng mất non nửa." Mặc Tinh lắc đầu nói: "Còn không bằng xài nắm đấm."

"Về sau không được phép nghĩ như vậy nữa." Đường Hoa nghiêm nghị nói. Trong lòng hắn sớm đã khóc nát luôn rồi, thật ngầu thật đẹp thật hiệu suất, vì sao nàng không khiêm tốn lấy một chút vậy?

"Xem xem pháp thuật của ngươi a." Mặc Tinh ngồi xuống nhắc nhở.

"Ừ!" Đường Hoa bóp nát Hỏa Túc, lập tức có nhắc nhở của hệ thống: ngươi học được pháp thuật mới: Hoả Chú. "Xem ta!" Đường Hoa chỉ vào một tên cướp, tiếp đó theo hệ thống nhắc nhở ấn một cái pháp ấn, sau đó trước mặt đột nhiên xuất hiện một thanh thời gian chờ.

"Gừ!" Tên cướp đột nhiên chạy vọt qua phía Đường Hoa.

Đường Hoa kinh hãi, bố nó, ta đây còn chưa có công kích nhà ngươi mà, sao ngươi lại đi công kích ta trước, nhanh a, nhanh a, nhanh a! Đường Hoa vừa dậm chân vừa gật đầu, hận không thể lấy tay kéo thanh thời gian chờ đến đáy.

"Bảy, sáu, năm, bốn..."

Mặc Tinh vội vàng múa thanh phi kiếm một cái, keng một tiếng, cản lại thanh đao đang bổ về phía cổ của Đường Hoa. Mà Đường Hoa lúc này mắt nhìn tên cướp nhưng vẫn dậm chân như cũ: "Ba. Đậu má, một, bắn." Rốt cục một cái cột lửa nho nhỏ bốc lên từ lòng bàn chân tên cướp.

"Oa..." Mặc Tinh vui sướng nói: "Mất hơn phân nửa máu, thật lợi hại."

"..." Đường Hoa rất khiêm tốn bóp bóp cái đùi, thành quả vẫn là rõ rệt đó.

"Nhưng mà, xài pháp thuật một lần có cần phải ra sức dậm chân như vậy không?" Mặc Tinh giết tên cướp xong lại hỏi: "Siết nắm đấm được không, ta cảm thấy như vậy sẽ dễ nhìn hơn một chút."

"..." Mặt Đường Hoa lại đỏ.

Tiếp đó hai người giết quái hiệu suất nhiều hơn cực kỳ, phi kiếm của Mặc Tinh vừa ra, xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt, quay một vòng quanh thân thể bốn tên, sau đó lại bắn ra phi kiếm xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt, chờ lũ cướp chạy đến trước mặt lại xoẹt xoẹt xoẹt, bốn tên cướp liền ngã đổ. Vì sao ít đi một tiếng xoẹt vậy? Bởi vì Hoả Chú của Đường Hoa đã phát ra, tên cuối cùng là bị Đường Hoa đốt chết.

Đinh! Khi hai người đều lên cấp 6, sự nhắc nhở từ hệ thống của Đường Hoa đến đây: thuộc tính lửa thêm 1.

Đến ngày thứ ba của trò chơi, hai người đánh quái cấp 8, khi Mặc Tinh lên cấp 8, sự nhắc nhở từ hệ thống của Đường Hoa lại đến: thuộc tính lửa thêm 1, thuộc tính nước giảm 1.

Thuộc tính lửa mỗi gia tăng một lần, lực công kích từ Hoả Chú của Đường Hoa lại mạnh thêm một phần. Nhưng mà rất đáng tiếc, Hoả Chú của hắn vẫn là làm người ta tức nghẹn muốn chết như vậy.

Cũng cùng thời điểm này, con BOSS gà trống cấp 1 vẫn kiêu ngạo ở bên ngoài thôn ba ngày nay bị người chơi đánh chết.

Đánh chết gà trống không phải ai khác, chính là chị gái cầm Địa Thử Chuy kia. Chị gái này đã thành nhân vật lôi cuốn nhất toàn bộ tân thủ thôn. Đầu tiên là nàng là người lên cấp 10 đầu tiên trong tân thủ thôn, là người đã cúng bái trời đất xong.

Thứ hai là nàng là người đầu tiên trong tân thủ thôn có được hai thanh phi kiếm.

Tiếp nữa là thủ pháp thao tác phi kiếm của nàng.

Trong vài ngày này, quần chúng cùng nhau hợp mưu hợp sức, hoặc là số tốt đánh tiểu quái rớt phi kiếm, hay là dựa vào kiên trì làm nhiệm vụ mà lấy được phi kiếm. Nhưng mà tuyệt đối không có ai có được hai thanh phi kiếm. Hơn nữa chị gái này là loại nhân tài toàn diện, hai thanh phi kiếm vừa có thể điều khiển phi hành, lại vừa có thể công kích.

Một tiếng đồng hồ...

Đường Hoa nhìn nhìn máu của Hỗn Giang Long, đứng dậy đi lại vài bước, bật nhảy vài cái, sau đó lại ngây ngốc ngồi trở lại bắt đầu ném Lượng Thiên Xích.

Bốn tiếng đồng hồ...

Đường Hoa ném Lượng Thiên Xích, sau đó xoay người cầm cọng cỏ đi chọc kiến.

Sau tám tiếng đồng hồ...

Đường Hoa không nhìn máu của Hỗn Giang Long nữa, ném thước xong, đứng chổng ngược chơi trốn tìm với kiến.

Sau mười hai tiếng đồng hồ...

Đường Hoa ném thước, bắt đầu đứng chổng ngược đếm lá cây, lúc này hắn nhớ tới một câu mà nhiều năm trước bị lưu truyền đến nhão cả ra: anh đây đánh không phải là BOSS, là tịch mịch.

Sau mười lăm tiếng đồng hồ...

Lượng Thiên Xích được khởi động lần thứ hai, Đường Hoa dùng ánh đỏ trên thân bức cho lũ kiến chạy trốn tứ xứ. Sau khi doạ kiến chạy hết ráo, hắn phân tích: trong mười kẻ mắc bệnh tâm thần thì có tám, chín là có một người bạn như Mặc Tinh.

Sau mười tám tiếng đồng hồ...

"Hai, Bà chị Hồ! Vợ của tôi..." Đường Hoa và một con bọ ngựa mà hắn phát hện gần đây đang thi nhau... ưỡn mông.

Sau hai mươi tiếng...

Đường Hoa vung cây thước lên đập lũ kiến túi bụi, vừa đập lại vừa mắng: ai cho ngươi leo lên trên người ta, sao lại không để cho ta leo lên trên người ngươi chứ...

"Ngươi đang làm gì?" Mặc Tinh rất khiếp đảm nhìn Đường Hoa đang hai mắt mờ mịt, đồng thời lại rất quan tâm hỏi: "Ngươi... không sao chứ?"

"Ta..." Mặt Đường Hoa lúc này đỏ bừng lên, đây là lần mà mặt hắn đỏ nhất kể từ khi có ký ức đến nay.

"BOSS chết rồi?" Đường Hoa rửa mặt tới ba lần ở khe suối kia xong rồi mới mở miệng hỏi.

"Chết rồi." Mặc Tinh vẫn có chút sợ Đường Hoa như cũ.

"Rớt cái gì?" Đề tài này là đề tài muôn thuở. BOSS rớt cái gì?

"Cho ngươi!" Mặc Tinh giao dịch cho Đường Hoa hai thứ đồ vật.

"Oa! Phi kiếm!" Trong mắt Đường Hoa cháy lên ngọn lửa rừng rực, Mặc Tinh lập tức lại lui thêm ba bước. Ngân Ngư Phi Kiếm, phi kiếm nhất giai loại hình công kích, lực công kích 30-45, có nhất định xác suất khởi động pháp thuật: Kiếm Ảnh Song Hành. Kiếm Ảnh Song Hành: biến ra bóng kiếm tiến hành công kích đối phương, tiêu hao 50 điểm pháp lực.

"Này là gì?" Đường Hoa đánh giá một thứ khác còn lại, là một quyển tập nhỏ: Hỏa Túc, có thể tập được pháp thuật sơ cấp: Hỏa Chú. Hỏa Chú, pháp thuật loại công kích đơn thể: thời gian chuẩn bị 10 giây, pháp thuật gây thương tổn thuộc tính lửa.

Khốn khổ a... sự khốn khổ của đời người đến rồi!

Ra hai thứ như thế này, đừng nói mình không ra sức mà lại cùng con bọ ngựa hát Nhị Nhân Chuyển, cho dù xuất ra một nửa sức cũng ngại ngùng độc chiếm. Lấy cái nào đây? Đời người vì sao lại có nhiều lựa chọn như vậy đây? Phi kiếm... bến cảng cất cánh của lính mới. Pháp thuật... coi bộ không trọng yếu như phi kiếm a. Nhưng người ta đánh một ngày trời, mình không biết xấu hổ đòi phi kiếm sao? Ngượng đấy. Nhưng mà nếu không phải có bao mì Dương Xuân của mình, nàng có thể đánh được một ngày sao? Một gói mì là hai vạn năm ngàn tiền lận đó. Nhưng mà cho dù có tiền, không có bản lĩnh như của nàng thì có thể lấy được hai món kia sao? Rối rắm... quá là rối rắm.

Mặc Tinh lại lùi một bước, nàng nhìn biểu tình cổ quái của Đường Hoa, sắp khóc tới nơi rồi...

"Phi kiếm phần ngươi, Hỏa Túc phần ta được không?" Đường Hoa rất nhẹ nhàng mềm mỏng hỏi, hắn đang chờ Mặc Tinh khách sáo hai câu, tỷ như: phi kiếm thì nên là nam sinh bọn ngươi dùng vậy. Tỷ như: ngươi cũng đã hiu quạnh một ngày rồi, phi kiếm ngươi dùng trước đi. Tỷ như... Lại không ngờ, Mặc Tinh không chỉ không khách sáo, mà còn tay chân cực nhanh tiếp nhận phi kiếm, sau đó vừa cảnh giác lại vừa quan tâm nhìn mình.

"Trang bị lên xem coi." Đường Hoa nghẹn ngào nói: "Nhớ phải rót linh lực vào."

"Ừ!" Mặc Tinh lại lui lại bước nữa, trang bị phi kiếm lên, chỉ thấy một thanh kiếm nhỏ màu bạc bắt đầu bay chung quanh người nàng, cộng thêm Mặc Tinh vốn là một nữ nhi có khí chất hiên ngang, cả hai kết hợp lại thiệt là đẹp mắt cực kỳ.

"Quá đẹp mắt, công kích tên cướp kia một cái." Đường Hoa lấy tay chỉ tên cướp ở phía xa.

Mặc Tinh lắc đầu: "Nó nói ta tu vi chưa sâu, chỉ có thể công kích đối thủ trong vòng ba mươi thước, nếu không sẽ bị thất lạc phi kiếm."

"À à, vậy tên kia đi."

"Được!" Mặc Tinh gật đầu một cái, phi kiếm bắn ra, ngay tức khắc xuyên qua ngực tên cướp, Mặc Tinh lại theo hệ thống nhắc nhở bắt một cái kiếm quyết, phi kiếm bay ngược trở về xẹt qua cổ của tên cướp, lại bắn phi kiếm ra một lần nữa, tên kia rốt cục ngã xuống đất. Nguyên bản là tên cướp phải nửa phút mới giết được, giờ chỉ trong ba giây là giải quyết.

"Pháp lực dùng mất non nửa." Mặc Tinh lắc đầu nói: "Còn không bằng xài nắm đấm."

"Về sau không được phép nghĩ như vậy nữa." Đường Hoa nghiêm nghị nói. Trong lòng hắn sớm đã khóc nát luôn rồi, thật ngầu thật đẹp thật hiệu suất, vì sao nàng không khiêm tốn lấy một chút vậy?

"Xem xem pháp thuật của ngươi a." Mặc Tinh ngồi xuống nhắc nhở.

"Ừ!" Đường Hoa bóp nát Hỏa Túc, lập tức có nhắc nhở của hệ thống: ngươi học được pháp thuật mới: Hoả Chú. "Xem ta!" Đường Hoa chỉ vào một tên cướp, tiếp đó theo hệ thống nhắc nhở ấn một cái pháp ấn, sau đó trước mặt đột nhiên xuất hiện một thanh thời gian chờ.

"Gừ!" Tên cướp đột nhiên chạy vọt qua phía Đường Hoa.

Đường Hoa kinh hãi, bố nó, ta đây còn chưa có công kích nhà ngươi mà, sao ngươi lại đi công kích ta trước, nhanh a, nhanh a, nhanh a! Đường Hoa vừa dậm chân vừa gật đầu, hận không thể lấy tay kéo thanh thời gian chờ đến đáy.

"Bảy, sáu, năm, bốn..."

Mặc Tinh vội vàng múa thanh phi kiếm một cái, keng một tiếng, cản lại thanh đao đang bổ về phía cổ của Đường Hoa. Mà Đường Hoa lúc này mắt nhìn tên cướp nhưng vẫn dậm chân như cũ: "Ba. Đậu má, một, bắn." Rốt cục một cái cột lửa nho nhỏ bốc lên từ lòng bàn chân tên cướp.

"Oa..." Mặc Tinh vui sướng nói: "Mất hơn phân nửa máu, thật lợi hại."

"..." Đường Hoa rất khiêm tốn bóp bóp cái đùi, thành quả vẫn là rõ rệt đó.

"Nhưng mà, xài pháp thuật một lần có cần phải ra sức dậm chân như vậy không?" Mặc Tinh giết tên cướp xong lại hỏi: "Siết nắm đấm được không, ta cảm thấy như vậy sẽ dễ nhìn hơn một chút."

"..." Mặt Đường Hoa lại đỏ.

Tiếp đó hai người giết quái hiệu suất nhiều hơn cực kỳ, phi kiếm của Mặc Tinh vừa ra, xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt, quay một vòng quanh thân thể bốn tên, sau đó lại bắn ra phi kiếm xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt, chờ lũ cướp chạy đến trước mặt lại xoẹt xoẹt xoẹt, bốn tên cướp liền ngã đổ. Vì sao ít đi một tiếng xoẹt vậy? Bởi vì Hoả Chú của Đường Hoa đã phát ra, tên cuối cùng là bị Đường Hoa đốt chết.

Đinh! Khi hai người đều lên cấp 6, sự nhắc nhở từ hệ thống của Đường Hoa đến đây: thuộc tính lửa thêm 1.

Đến ngày thứ ba của trò chơi, hai người đánh quái cấp 8, khi Mặc Tinh lên cấp 8, sự nhắc nhở từ hệ thống của Đường Hoa lại đến: thuộc tính lửa thêm 1, thuộc tính nước giảm 1.

Thuộc tính lửa mỗi gia tăng một lần, lực công kích từ Hoả Chú của Đường Hoa lại mạnh thêm một phần. Nhưng mà rất đáng tiếc, Hoả Chú của hắn vẫn là làm người ta tức nghẹn muốn chết như vậy.

Cũng cùng thời điểm này, con BOSS gà trống cấp 1 vẫn kiêu ngạo ở bên ngoài thôn ba ngày nay bị người chơi đánh chết.

Đánh chết gà trống không phải ai khác, chính là chị gái cầm Địa Thử Chuy kia. Chị gái này đã thành nhân vật lôi cuốn nhất toàn bộ tân thủ thôn. Đầu tiên là nàng là người lên cấp 10 đầu tiên trong tân thủ thôn, là người đã cúng bái trời đất xong.

Thứ hai là nàng là người đầu tiên trong tân thủ thôn có được hai thanh phi kiếm.

Tiếp nữa là thủ pháp thao tác phi kiếm của nàng.

Trong vài ngày này, quần chúng cùng nhau hợp mưu hợp sức, hoặc là số tốt đánh tiểu quái rớt phi kiếm, hay là dựa vào kiên trì làm nhiệm vụ mà lấy được phi kiếm. Nhưng mà tuyệt đối không có ai có được hai thanh phi kiếm. Hơn nữa chị gái này là loại nhân tài toàn diện, hai thanh phi kiếm vừa có thể điều khiển phi hành, lại vừa có thể công kích.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »