Song Kiếm

Lượt đọc: 9461 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 69
đàm phán

❊ ❊ ❊

"Kỳ quái, kỳ quái!" Người chạy thì giống như bị uống phải thuốc kích thích, còn người đuổi thì mờ mờ mịt mịt.

"Có phải là bị tức đến điên lên rồi hay không?" Mặc Tinh trước tiên cho một lời giải thích, sau đó bụp bụp bụp bụp đánh ra Kinh Thiên Động Địa quyền, Phong Vân Nộ chậm rì rì, Đường Hoa thừa cơ cho thêm vài cái sét.

"Lẽ nào lại vậy chứ?" Tôn Minh ngẫm ngẫm, xong lại nói: "Người ta tức điên lên thường sẽ xông lên liều mạng, có bao giờ thấy ai lại cụp đuôi chạy trốn đâu."

"Để ý cái đó làm gì, hắn đánh không lại chúng ta thì hắn bỏ chạy, hắn đánh hơn chúng ta thì hắn sẽ rượt, vậy thôi." Những quyết định của Đường Hoa từ trước đến nay đều là đơn giản và thực dụng.

Bên này thì Phong Vân Nộ đang nước mắt thi nhau lăn ào ào, sau chuyện xảy ra ở tửu lâu, hắn đã phải vay tiền nơi những bạn bè, tiểu đệ, muội muội thân thiết ở Nga Mi, phải nói danh tiếng của hắn ở trong Nga Mi cũng không tệ, cho nên rất nhanh hắn đã gom góp được một món tiền lớn, rồi Công Chúa và Vô Cực chạy tới thì Công Chúa lại lợi dụng Vô Cực vay một mớ tiền nơi huynh đệ nòng cốt trong bang... Có thể nói, đây là một con số đồ sộ, là một món tài chính mà tất cả giai cấp vô sản, giai cấp tư sản dân tộc, giai cấp tư bản có thể điều động được ở Tam Thương và Nga Mi. Con số này khổng lồ đến nỗi nếu Nhất Kiếm và Song Sư mà thấy thì cũng phải chấn kinh ba phần.

Nhưng... Tiền cứ bị từng luồng từng luồng sét đánh bay mất...

Phong Vân Nộ đã muốn gỡ pháp bảo xuống không chỉ một lần, nhưng... Điều quá vô tình là hệ thống nhắc nhở: trong trạng thái chiến đấu, không thể trang bị thêm hoặc là dỡ xuống vũ khí, trang bị và pháp bảo. Cũng tức là hiện tại hắn đang ở vào trong tình cảnh cực kỳ tồi tàn muốn chết lắm mà chết không được.

Hắn cũng đã nghĩ tới chuyện liều mạng cùi với người ta, ít nhất cũng có thể hù cho người ta dừng tay một chốc, nhưng... mình mà muốn giết tên này, thì nhất định phải giết tên hòa thượng đáng chết kia trước, mà tên hoà thượng kia thì phòng ngự cao lắm, cho dù hắn đứng im cho mình chém thì cũng phải chém cả mấy phút mới chết được, mà trong mấy phút này sẽ có bao nhiêu sét đánh xuống đây? Với lại lúc hòa thượng người ta sắp chết, thì con nhãi kia sẽ quăng cái giảm tốc qua, hòa thượng thế là thong dong bỏ trốn, vậy có khác gì với hiện trạng bây giờ?

Người ta vẫn nói bí lối cùng đường, chính là lúc này đây... Mắt thấy viện binh còn phải một lúc sau mới đến được, mà túi tiền của mình thì chẳng còn bao nhiêu... Phong Vân Nộ nghiến răng xoay người, đối mặt với ba người đang truy sát mình.

"A!" Ba người thấy trạng huống như thế, mém chút nữa đã xoay người bỏ trốn tập thể. Bọn họ đuổi theo, nhưng trong lòng thì vẫn bất an không yên, vì bọn họ đều biết uy lực của Thiên Lôi mà Đường Hoa phát ra, cho dù là nỏ chân thì hắn cũng có thể đánh cho gục xuống, nhưng Phong Vân Nộ không những sừng sững không ngã, mà hơn nữa ống máu cũng vẫn mãi bảo trì hoàn chỉnh, cho nên vừa thấy Phong Vân Nộ quay đầu, trong lòng ba người chỉ có một ý nghĩ: Người ta nổi giận rồi.

"Các ngươi muốn thế nào?" Phong Vân Nộ nghiến răng quát hỏi.

"Bọn ta... bọn ta không muốn gì cả." Đường Hoa lau mồ hôi lạnh một cái, từ trước đến nay, có thể khiến cho hắn mở Lượng Thiên Xích ra oanh tạc mà tinh thần vẫn phấn chấn thì chưa gặp qua ai cả. Cho dù là BOSS thì mình cũng có thể đánh cho nó long đong lao đao, nhưng mà tên Phong Vân Nộ này lực phòng ngự biến thái quá, đã vượt qua mức tưởng tượng của hắn rồi. Hắn càng tạc mà càng run, mỗi một lần đánh sét ra là hắn lại chảy thêm một giọt mồ hôi lạnh: tên này có còn là người nữa không?

Không muốn gì cả à? Phong Vân Nộ nghe mà đau cả đầu, vậy mình phải nói gì đây? Nghĩ nghĩ một lát, rồi nói: "Không muốn gì cả? Vậy các ngươi định sẽ làm gì?"

Ba người ngó mắt nhìn nhau một hồi, Tôn Minh nói: "Vậy ngươi nói xem nên làm thế nào?" Đánh đến bây giờ hắn cũng nghĩ là sẽ không đánh chết người ta nổi, cho nên giờ phải cẩn thận, đừng chọc cho người ta nổi giận lên mà phát uy.

"Ta nói à?" Phong Vân Nộ lại đau đầu nữa, phải nói gì đây? Nói "các ngươi đừng đuổi theo nữa" à? Nhất định người ta sẽ nghĩ, vì sao đừng nên đuổi theo, có phải là có bí mật nho nhỏ gì đó mà không thể nói ra phải không? Mà một khi tò mò lên, thì người ta sẽ đuổi theo tiếp. Vậy mình phải thuyết phục làm sao để bọn họ đừng đuổi nữa đây? "Ta sẽ không nói!" Phong Vân Nộ cũng bất đắc dĩ lắm.

"Xẹt, đùng!" Đường Hoa ngứa tay nhịn không được, lại bổ một tia chớp xuống.

"Ngươi..." Phong Vân Nộ cả giận nói: "Ngươi có biết hay không, trong lúc đàm phán mà nổ súng là đê tiện lắm."

"Ừ, Gia Tử ngươi không đúng!" Tôn Minh và Mặc Tinh lập tức chỉ trích ngay.

Đường Hoa trong kênh đội ngũ uất ức nói: "Ta định tạc thử bộ vị khác xem có thể có hiệu quả hay không đó mà."

Đàm phán, nhưng chẳng biết phải đàm như thế nào, thế là hai bên cứ xấu hổ đứng đó. Phong Vân Nộ không dám quay đầu đi, vì sợ Đường Hoa đầu bị lừa đá lại oanh tạc mình nữa, nhưng không đi thì cũng chẳng biết phải nói gì cả.

Bên này thì Đường Hoa cũng không sờ ra đầu mối được, hắn nghĩ cho dù Phong Vân Nộ không có thủ đoạn lợi hại nào, nhưng dựa vào phòng ngự tuyệt đối thì cũng có thể chậm rãi tiêu hao chết ba người, có điều chẳng hiểu sao hắn lại vẫn khoan khoái phiêu trong gió, chẳng mảy may có dấu hiệu ra tay nào cả.

Những lúc thế này, thì thường phải có sự chuyển biến về tình thế thì mới có thể chấm dứt được. Bốn người trông thấy phía Đông đang có một bầy nữ nhân bay qua...

Trong lòng Phong Vân Nộ giật thót một cái, không đúng a, viện binh của mình thì phải tập hợp lại trước để tránh cho bị đánh tan từng tốp từng tốp, đâu thể nào nhanh như vầy được. Hắn nhìn lại bọn ba người Đường Hoa, trong lòng đã có ý định phắn ngay. Hắn nào có biết rằng tổng số nữ nhân mà ba người bọn Đường Hoa quen biết cộng lại cũng không nhiều được nhiêu đây.

"Đừng đánh nữa!" Một người cầm đầu đoàn quân nương tử hô lên.

Đường Hoa sửng sốt hỏi: "Sao ta nhìn ngươi thấy có vẻ quen mắt thế nhỉ?"

"..." Người cầm đầu gân xanh nổi đầy trên mặt: "Ta tên là Song Sư Tinh Tinh, xin hỏi ông lớn có ấn tượng gì không?"

"A! Có có!" Đường Hoa đổ mồ hôi. Mình mãi tới giờ vẫn chưa lúc nào để ý xem cô nàng này có bộ dạng thế nào cả. Dù sao thì mỗi lần nàng đến cũng là vừa lúc mình phải đi, cho nên vẫn chưa có tán gẫu được bao nhiêu cả.

"Nhưng ngươi có hoá thành tro ta cũng nhận ra được." Tinh Tinh nghiến răng.

Đường Hoa vẫy tay: "Thiên Sứ, Nhu Mễ."

"Hai!" Thiên Sứ cùng Nhu Mễ bay qua, ba người tiến hành một cuộc trò chuyện nho nhỏ mà lại sôi nổi về vụ Đường Hoa truy sát bọn hơn trăm người người ta.

Đường Hoa nói vài câu đã biết được mục đích đến đây của Tinh Tinh. Hoá ra là mình đã trở thành công địch của Nga Mi rồi, đệ tử của Nga Mi đã tụ tập tới chủ thành Lôi Châu rồi, đang chuẩn bị chém mình thành lát thịt đấy. Lần động viên này nhân số Nga Mi có tới mấy ngàn người, thanh thế to lớn lắm. Song Sư Hạo Nhiên tất nhiên không thể nào mà không biết được, vì thế hắn vội vàng phái ra người có giao tình với Phong Vân Nộ là em gái mình - Tinh Tinh, lên sân khấu, đồng thời cũng lợi dụng tâm lý của nam nhân, bảo em gái mình mang theo đội quân nương tử đi ứng phó tràng cảnh, hy vọng có thể bình ổn lần xung đột này.

"Đàm cái rắm!" Phong Vân Nộ nghe xong mục đích đến đây của Tinh Tinh thì trong lòng mắng một câu trước, bố mày đây đang có nhiều người đấy! Nhưng hắn lại thu được ngay một tin tức: Phá Toái, đệ nhất cao thủ của Bồng Lai, nghe thấy tình cảnh của Đường Hoa cho nên đã tập kết theo mấy trăm tên đệ tử của Bồng Lai đang bay về bên này, có vẻ là chuẩn bị hỗ trợ đấy, nhưng tất nhiên đối tượng hỗ trợ không phải là phe mình. Lại có thêm một tin tức nữa, đột nhiên Song Sư Hạo Nhiên có dấu hiệu phải phân rõ chiến tuyến, đang bắt đầu triệu tập nhân thủ, đồng thời cũng hạ lệnh cho các đường chủ ước thúc lấy những người chơi Nga Mi trong phân đường.

"Phong vân ca ca." Tinh Tinh cười ngọt ngào: "Thực ra, chuyện này hình như không có liên quan lắm đến Gia Tử đâu nhỉ? Tất nhiên là Gia Tử cũng có sai..."

Đường Hoa đang nói chuyện phiếm ở một bên nghe vậy không vui nên chuyển qua hỏi: "Ta có chỗ nào sai nào? Hắn dẫn theo hơn trăm người hùng hổ bức chúng ta đấy."

"Đúng thế!" Mặc Tinh ở bên cạnh cũng phụ họa: "Tên Vô Cực kia còn nói cái gì mà khách khí với ngươi là đã cho ngươi thể diện, ngươi đừng... cái gì nhỉ?"

Tôn Minh tiếp lời: "Đừng có mà không biết điều, đừng nói là dạng cao thủ cỡ ngươi, cho dù là Nhất Kiếm Cầu Bại, Song Sư Hạo Nhiên đến, trông thấy ta cũng phải khách khách khí khí đấy."

Mặc Tinh nghi hoặc hỏi: "Có câu này à?"

"Có a!" Tôn Minh lấy ra đặc san vừa mới in xong, lật qua nói: "Ngươi xem này, giấy trắng mực đen viết rõ ra đây."

"A?" Mặc Tinh gãi gãi đầu của mình, trí nhớ của mình làm như giảm đi rồi thì phải.

Giờ này Phong Vân Nộ mới biết được tác giả của cái đặc san đang đắt hàng kia là ai. Có vẻ như mình đã dẫm lên một đống phiền phức lớn lắm rồi. Phóng viên là cái gì nào? Trong thời đại tự do ngôn luận thì phóng viên chính là ông vua không ngai đấy, có lẽ hắn không thể dẫn dắt được hướng đi của tất cả mọi người, nhưng lại có thể dẫn dắt được tâm lý của đại chúng rất dễ dàng. Hôm nay, cho dù Nga Mi có thể thật sự giết được mấy người này thì sợ rằng ngày mai thanh danh của mình cũng sẽ trở nên thối tha ngay.

Lại nói còn có Song Sư và Bồng Lai sắp nhúng tay vào nữa, rồi lại nói, cho dù mấy ngàn người bên mình có đến đánh gục được ba người Đường Hoa thì chỉ sợ tổn thất phải gánh cũng không phải nhỏ tí teo, đặc biệt là hai cái pháp thuật quần công biến thái kia, sợ rằng tác dụng của nhân số sẽ không được bao nhiêu cả. Rồi lại lại lại nói, vạn nhất thằng này đang kiếm cái chỉ tiêu giết người thì mình hoá ra thành toàn cho nội tâm âm hiểm của hắn mất à.

"Đàm phán ra sao nào?" Phong Vân Nộ nói: "Người khác có lẽ ta sẽ không cho thể diện, nhưng Tinh Tinh muội thì ta nhất định phải cho."

"Kỳ quái, kỳ quái!" Người chạy thì giống như bị uống phải thuốc kích thích, còn người đuổi thì mờ mờ mịt mịt.

"Có phải là bị tức đến điên lên rồi hay không?" Mặc Tinh trước tiên cho một lời giải thích, sau đó bụp bụp bụp bụp đánh ra Kinh Thiên Động Địa quyền, Phong Vân Nộ chậm rì rì, Đường Hoa thừa cơ cho thêm vài cái sét.

"Lẽ nào lại vậy chứ?" Tôn Minh ngẫm ngẫm, xong lại nói: "Người ta tức điên lên thường sẽ xông lên liều mạng, có bao giờ thấy ai lại cụp đuôi chạy trốn đâu."

"Để ý cái đó làm gì, hắn đánh không lại chúng ta thì hắn bỏ chạy, hắn đánh hơn chúng ta thì hắn sẽ rượt, vậy thôi." Những quyết định của Đường Hoa từ trước đến nay đều là đơn giản và thực dụng.

Bên này thì Phong Vân Nộ đang nước mắt thi nhau lăn ào ào, sau chuyện xảy ra ở tửu lâu, hắn đã phải vay tiền nơi những bạn bè, tiểu đệ, muội muội thân thiết ở Nga Mi, phải nói danh tiếng của hắn ở trong Nga Mi cũng không tệ, cho nên rất nhanh hắn đã gom góp được một món tiền lớn, rồi Công Chúa và Vô Cực chạy tới thì Công Chúa lại lợi dụng Vô Cực vay một mớ tiền nơi huynh đệ nòng cốt trong bang... Có thể nói, đây là một con số đồ sộ, là một món tài chính mà tất cả giai cấp vô sản, giai cấp tư sản dân tộc, giai cấp tư bản có thể điều động được ở Tam Thương và Nga Mi. Con số này khổng lồ đến nỗi nếu Nhất Kiếm và Song Sư mà thấy thì cũng phải chấn kinh ba phần.

Nhưng... Tiền cứ bị từng luồng từng luồng sét đánh bay mất...

Phong Vân Nộ đã muốn gỡ pháp bảo xuống không chỉ một lần, nhưng... Điều quá vô tình là hệ thống nhắc nhở: trong trạng thái chiến đấu, không thể trang bị thêm hoặc là dỡ xuống vũ khí, trang bị và pháp bảo. Cũng tức là hiện tại hắn đang ở vào trong tình cảnh cực kỳ tồi tàn muốn chết lắm mà chết không được.

Hắn cũng đã nghĩ tới chuyện liều mạng cùi với người ta, ít nhất cũng có thể hù cho người ta dừng tay một chốc, nhưng... mình mà muốn giết tên này, thì nhất định phải giết tên hòa thượng đáng chết kia trước, mà tên hoà thượng kia thì phòng ngự cao lắm, cho dù hắn đứng im cho mình chém thì cũng phải chém cả mấy phút mới chết được, mà trong mấy phút này sẽ có bao nhiêu sét đánh xuống đây? Với lại lúc hòa thượng người ta sắp chết, thì con nhãi kia sẽ quăng cái giảm tốc qua, hòa thượng thế là thong dong bỏ trốn, vậy có khác gì với hiện trạng bây giờ?

Người ta vẫn nói bí lối cùng đường, chính là lúc này đây... Mắt thấy viện binh còn phải một lúc sau mới đến được, mà túi tiền của mình thì chẳng còn bao nhiêu... Phong Vân Nộ nghiến răng xoay người, đối mặt với ba người đang truy sát mình.

"A!" Ba người thấy trạng huống như thế, mém chút nữa đã xoay người bỏ trốn tập thể. Bọn họ đuổi theo, nhưng trong lòng thì vẫn bất an không yên, vì bọn họ đều biết uy lực của Thiên Lôi mà Đường Hoa phát ra, cho dù là nỏ chân thì hắn cũng có thể đánh cho gục xuống, nhưng Phong Vân Nộ không những sừng sững không ngã, mà hơn nữa ống máu cũng vẫn mãi bảo trì hoàn chỉnh, cho nên vừa thấy Phong Vân Nộ quay đầu, trong lòng ba người chỉ có một ý nghĩ: Người ta nổi giận rồi.

"Các ngươi muốn thế nào?" Phong Vân Nộ nghiến răng quát hỏi.

"Bọn ta... bọn ta không muốn gì cả." Đường Hoa lau mồ hôi lạnh một cái, từ trước đến nay, có thể khiến cho hắn mở Lượng Thiên Xích ra oanh tạc mà tinh thần vẫn phấn chấn thì chưa gặp qua ai cả. Cho dù là BOSS thì mình cũng có thể đánh cho nó long đong lao đao, nhưng mà tên Phong Vân Nộ này lực phòng ngự biến thái quá, đã vượt qua mức tưởng tượng của hắn rồi. Hắn càng tạc mà càng run, mỗi một lần đánh sét ra là hắn lại chảy thêm một giọt mồ hôi lạnh: tên này có còn là người nữa không?

Không muốn gì cả à? Phong Vân Nộ nghe mà đau cả đầu, vậy mình phải nói gì đây? Nghĩ nghĩ một lát, rồi nói: "Không muốn gì cả? Vậy các ngươi định sẽ làm gì?"

Ba người ngó mắt nhìn nhau một hồi, Tôn Minh nói: "Vậy ngươi nói xem nên làm thế nào?" Đánh đến bây giờ hắn cũng nghĩ là sẽ không đánh chết người ta nổi, cho nên giờ phải cẩn thận, đừng chọc cho người ta nổi giận lên mà phát uy.

"Ta nói à?" Phong Vân Nộ lại đau đầu nữa, phải nói gì đây? Nói "các ngươi đừng đuổi theo nữa" à? Nhất định người ta sẽ nghĩ, vì sao đừng nên đuổi theo, có phải là có bí mật nho nhỏ gì đó mà không thể nói ra phải không? Mà một khi tò mò lên, thì người ta sẽ đuổi theo tiếp. Vậy mình phải thuyết phục làm sao để bọn họ đừng đuổi nữa đây? "Ta sẽ không nói!" Phong Vân Nộ cũng bất đắc dĩ lắm.

"Xẹt, đùng!" Đường Hoa ngứa tay nhịn không được, lại bổ một tia chớp xuống.

"Ngươi..." Phong Vân Nộ cả giận nói: "Ngươi có biết hay không, trong lúc đàm phán mà nổ súng là đê tiện lắm."

"Ừ, Gia Tử ngươi không đúng!" Tôn Minh và Mặc Tinh lập tức chỉ trích ngay.

Đường Hoa trong kênh đội ngũ uất ức nói: "Ta định tạc thử bộ vị khác xem có thể có hiệu quả hay không đó mà."

Đàm phán, nhưng chẳng biết phải đàm như thế nào, thế là hai bên cứ xấu hổ đứng đó. Phong Vân Nộ không dám quay đầu đi, vì sợ Đường Hoa đầu bị lừa đá lại oanh tạc mình nữa, nhưng không đi thì cũng chẳng biết phải nói gì cả.

Bên này thì Đường Hoa cũng không sờ ra đầu mối được, hắn nghĩ cho dù Phong Vân Nộ không có thủ đoạn lợi hại nào, nhưng dựa vào phòng ngự tuyệt đối thì cũng có thể chậm rãi tiêu hao chết ba người, có điều chẳng hiểu sao hắn lại vẫn khoan khoái phiêu trong gió, chẳng mảy may có dấu hiệu ra tay nào cả.

Những lúc thế này, thì thường phải có sự chuyển biến về tình thế thì mới có thể chấm dứt được. Bốn người trông thấy phía Đông đang có một bầy nữ nhân bay qua...

Trong lòng Phong Vân Nộ giật thót một cái, không đúng a, viện binh của mình thì phải tập hợp lại trước để tránh cho bị đánh tan từng tốp từng tốp, đâu thể nào nhanh như vầy được. Hắn nhìn lại bọn ba người Đường Hoa, trong lòng đã có ý định phắn ngay. Hắn nào có biết rằng tổng số nữ nhân mà ba người bọn Đường Hoa quen biết cộng lại cũng không nhiều được nhiêu đây.

"Đừng đánh nữa!" Một người cầm đầu đoàn quân nương tử hô lên.

Đường Hoa sửng sốt hỏi: "Sao ta nhìn ngươi thấy có vẻ quen mắt thế nhỉ?"

"..." Người cầm đầu gân xanh nổi đầy trên mặt: "Ta tên là Song Sư Tinh Tinh, xin hỏi ông lớn có ấn tượng gì không?"

"A! Có có!" Đường Hoa đổ mồ hôi. Mình mãi tới giờ vẫn chưa lúc nào để ý xem cô nàng này có bộ dạng thế nào cả. Dù sao thì mỗi lần nàng đến cũng là vừa lúc mình phải đi, cho nên vẫn chưa có tán gẫu được bao nhiêu cả.

"Nhưng ngươi có hoá thành tro ta cũng nhận ra được." Tinh Tinh nghiến răng.

Đường Hoa vẫy tay: "Thiên Sứ, Nhu Mễ."

"Hai!" Thiên Sứ cùng Nhu Mễ bay qua, ba người tiến hành một cuộc trò chuyện nho nhỏ mà lại sôi nổi về vụ Đường Hoa truy sát bọn hơn trăm người người ta.

Đường Hoa nói vài câu đã biết được mục đích đến đây của Tinh Tinh. Hoá ra là mình đã trở thành công địch của Nga Mi rồi, đệ tử của Nga Mi đã tụ tập tới chủ thành Lôi Châu rồi, đang chuẩn bị chém mình thành lát thịt đấy. Lần động viên này nhân số Nga Mi có tới mấy ngàn người, thanh thế to lớn lắm. Song Sư Hạo Nhiên tất nhiên không thể nào mà không biết được, vì thế hắn vội vàng phái ra người có giao tình với Phong Vân Nộ là em gái mình - Tinh Tinh, lên sân khấu, đồng thời cũng lợi dụng tâm lý của nam nhân, bảo em gái mình mang theo đội quân nương tử đi ứng phó tràng cảnh, hy vọng có thể bình ổn lần xung đột này.

"Đàm cái rắm!" Phong Vân Nộ nghe xong mục đích đến đây của Tinh Tinh thì trong lòng mắng một câu trước, bố mày đây đang có nhiều người đấy! Nhưng hắn lại thu được ngay một tin tức: Phá Toái, đệ nhất cao thủ của Bồng Lai, nghe thấy tình cảnh của Đường Hoa cho nên đã tập kết theo mấy trăm tên đệ tử của Bồng Lai đang bay về bên này, có vẻ là chuẩn bị hỗ trợ đấy, nhưng tất nhiên đối tượng hỗ trợ không phải là phe mình. Lại có thêm một tin tức nữa, đột nhiên Song Sư Hạo Nhiên có dấu hiệu phải phân rõ chiến tuyến, đang bắt đầu triệu tập nhân thủ, đồng thời cũng hạ lệnh cho các đường chủ ước thúc lấy những người chơi Nga Mi trong phân đường.

"Phong vân ca ca." Tinh Tinh cười ngọt ngào: "Thực ra, chuyện này hình như không có liên quan lắm đến Gia Tử đâu nhỉ? Tất nhiên là Gia Tử cũng có sai..."

Đường Hoa đang nói chuyện phiếm ở một bên nghe vậy không vui nên chuyển qua hỏi: "Ta có chỗ nào sai nào? Hắn dẫn theo hơn trăm người hùng hổ bức chúng ta đấy."

"Đúng thế!" Mặc Tinh ở bên cạnh cũng phụ họa: "Tên Vô Cực kia còn nói cái gì mà khách khí với ngươi là đã cho ngươi thể diện, ngươi đừng... cái gì nhỉ?"

Tôn Minh tiếp lời: "Đừng có mà không biết điều, đừng nói là dạng cao thủ cỡ ngươi, cho dù là Nhất Kiếm Cầu Bại, Song Sư Hạo Nhiên đến, trông thấy ta cũng phải khách khách khí khí đấy."

Mặc Tinh nghi hoặc hỏi: "Có câu này à?"

"Có a!" Tôn Minh lấy ra đặc san vừa mới in xong, lật qua nói: "Ngươi xem này, giấy trắng mực đen viết rõ ra đây."

"A?" Mặc Tinh gãi gãi đầu của mình, trí nhớ của mình làm như giảm đi rồi thì phải.

Giờ này Phong Vân Nộ mới biết được tác giả của cái đặc san đang đắt hàng kia là ai. Có vẻ như mình đã dẫm lên một đống phiền phức lớn lắm rồi. Phóng viên là cái gì nào? Trong thời đại tự do ngôn luận thì phóng viên chính là ông vua không ngai đấy, có lẽ hắn không thể dẫn dắt được hướng đi của tất cả mọi người, nhưng lại có thể dẫn dắt được tâm lý của đại chúng rất dễ dàng. Hôm nay, cho dù Nga Mi có thể thật sự giết được mấy người này thì sợ rằng ngày mai thanh danh của mình cũng sẽ trở nên thối tha ngay.

Lại nói còn có Song Sư và Bồng Lai sắp nhúng tay vào nữa, rồi lại nói, cho dù mấy ngàn người bên mình có đến đánh gục được ba người Đường Hoa thì chỉ sợ tổn thất phải gánh cũng không phải nhỏ tí teo, đặc biệt là hai cái pháp thuật quần công biến thái kia, sợ rằng tác dụng của nhân số sẽ không được bao nhiêu cả. Rồi lại lại lại nói, vạn nhất thằng này đang kiếm cái chỉ tiêu giết người thì mình hoá ra thành toàn cho nội tâm âm hiểm của hắn mất à.

"Đàm phán ra sao nào?" Phong Vân Nộ nói: "Người khác có lẽ ta sẽ không cho thể diện, nhưng Tinh Tinh muội thì ta nhất định phải cho."

"Kỳ quái, kỳ quái!" Người chạy thì giống như bị uống phải thuốc kích thích, còn người đuổi thì mờ mờ mịt mịt.

"Có phải là bị tức đến điên lên rồi hay không?" Mặc Tinh trước tiên cho một lời giải thích, sau đó bụp bụp bụp bụp đánh ra Kinh Thiên Động Địa quyền, Phong Vân Nộ chậm rì rì, Đường Hoa thừa cơ cho thêm vài cái sét.

"Lẽ nào lại vậy chứ?" Tôn Minh ngẫm ngẫm, xong lại nói: "Người ta tức điên lên thường sẽ xông lên liều mạng, có bao giờ thấy ai lại cụp đuôi chạy trốn đâu."

"Để ý cái đó làm gì, hắn đánh không lại chúng ta thì hắn bỏ chạy, hắn đánh hơn chúng ta thì hắn sẽ rượt, vậy thôi." Những quyết định của Đường Hoa từ trước đến nay đều là đơn giản và thực dụng.

Bên này thì Phong Vân Nộ đang nước mắt thi nhau lăn ào ào, sau chuyện xảy ra ở tửu lâu, hắn đã phải vay tiền nơi những bạn bè, tiểu đệ, muội muội thân thiết ở Nga Mi, phải nói danh tiếng của hắn ở trong Nga Mi cũng không tệ, cho nên rất nhanh hắn đã gom góp được một món tiền lớn, rồi Công Chúa và Vô Cực chạy tới thì Công Chúa lại lợi dụng Vô Cực vay một mớ tiền nơi huynh đệ nòng cốt trong bang... Có thể nói, đây là một con số đồ sộ, là một món tài chính mà tất cả giai cấp vô sản, giai cấp tư sản dân tộc, giai cấp tư bản có thể điều động được ở Tam Thương và Nga Mi. Con số này khổng lồ đến nỗi nếu Nhất Kiếm và Song Sư mà thấy thì cũng phải chấn kinh ba phần.

Nhưng... Tiền cứ bị từng luồng từng luồng sét đánh bay mất...

Phong Vân Nộ đã muốn gỡ pháp bảo xuống không chỉ một lần, nhưng... Điều quá vô tình là hệ thống nhắc nhở: trong trạng thái chiến đấu, không thể trang bị thêm hoặc là dỡ xuống vũ khí, trang bị và pháp bảo. Cũng tức là hiện tại hắn đang ở vào trong tình cảnh cực kỳ tồi tàn muốn chết lắm mà chết không được.

Hắn cũng đã nghĩ tới chuyện liều mạng cùi với người ta, ít nhất cũng có thể hù cho người ta dừng tay một chốc, nhưng... mình mà muốn giết tên này, thì nhất định phải giết tên hòa thượng đáng chết kia trước, mà tên hoà thượng kia thì phòng ngự cao lắm, cho dù hắn đứng im cho mình chém thì cũng phải chém cả mấy phút mới chết được, mà trong mấy phút này sẽ có bao nhiêu sét đánh xuống đây? Với lại lúc hòa thượng người ta sắp chết, thì con nhãi kia sẽ quăng cái giảm tốc qua, hòa thượng thế là thong dong bỏ trốn, vậy có khác gì với hiện trạng bây giờ?

Người ta vẫn nói bí lối cùng đường, chính là lúc này đây... Mắt thấy viện binh còn phải một lúc sau mới đến được, mà túi tiền của mình thì chẳng còn bao nhiêu... Phong Vân Nộ nghiến răng xoay người, đối mặt với ba người đang truy sát mình.

"A!" Ba người thấy trạng huống như thế, mém chút nữa đã xoay người bỏ trốn tập thể. Bọn họ đuổi theo, nhưng trong lòng thì vẫn bất an không yên, vì bọn họ đều biết uy lực của Thiên Lôi mà Đường Hoa phát ra, cho dù là nỏ chân thì hắn cũng có thể đánh cho gục xuống, nhưng Phong Vân Nộ không những sừng sững không ngã, mà hơn nữa ống máu cũng vẫn mãi bảo trì hoàn chỉnh, cho nên vừa thấy Phong Vân Nộ quay đầu, trong lòng ba người chỉ có một ý nghĩ: Người ta nổi giận rồi.

"Các ngươi muốn thế nào?" Phong Vân Nộ nghiến răng quát hỏi.

"Bọn ta... bọn ta không muốn gì cả." Đường Hoa lau mồ hôi lạnh một cái, từ trước đến nay, có thể khiến cho hắn mở Lượng Thiên Xích ra oanh tạc mà tinh thần vẫn phấn chấn thì chưa gặp qua ai cả. Cho dù là BOSS thì mình cũng có thể đánh cho nó long đong lao đao, nhưng mà tên Phong Vân Nộ này lực phòng ngự biến thái quá, đã vượt qua mức tưởng tượng của hắn rồi. Hắn càng tạc mà càng run, mỗi một lần đánh sét ra là hắn lại chảy thêm một giọt mồ hôi lạnh: tên này có còn là người nữa không?

Không muốn gì cả à? Phong Vân Nộ nghe mà đau cả đầu, vậy mình phải nói gì đây? Nghĩ nghĩ một lát, rồi nói: "Không muốn gì cả? Vậy các ngươi định sẽ làm gì?"

Ba người ngó mắt nhìn nhau một hồi, Tôn Minh nói: "Vậy ngươi nói xem nên làm thế nào?" Đánh đến bây giờ hắn cũng nghĩ là sẽ không đánh chết người ta nổi, cho nên giờ phải cẩn thận, đừng chọc cho người ta nổi giận lên mà phát uy.

"Ta nói à?" Phong Vân Nộ lại đau đầu nữa, phải nói gì đây? Nói "các ngươi đừng đuổi theo nữa" à? Nhất định người ta sẽ nghĩ, vì sao đừng nên đuổi theo, có phải là có bí mật nho nhỏ gì đó mà không thể nói ra phải không? Mà một khi tò mò lên, thì người ta sẽ đuổi theo tiếp. Vậy mình phải thuyết phục làm sao để bọn họ đừng đuổi nữa đây? "Ta sẽ không nói!" Phong Vân Nộ cũng bất đắc dĩ lắm.

"Xẹt, đùng!" Đường Hoa ngứa tay nhịn không được, lại bổ một tia chớp xuống.

"Ngươi..." Phong Vân Nộ cả giận nói: "Ngươi có biết hay không, trong lúc đàm phán mà nổ súng là đê tiện lắm."

"Ừ, Gia Tử ngươi không đúng!" Tôn Minh và Mặc Tinh lập tức chỉ trích ngay.

Đường Hoa trong kênh đội ngũ uất ức nói: "Ta định tạc thử bộ vị khác xem có thể có hiệu quả hay không đó mà."

Đàm phán, nhưng chẳng biết phải đàm như thế nào, thế là hai bên cứ xấu hổ đứng đó. Phong Vân Nộ không dám quay đầu đi, vì sợ Đường Hoa đầu bị lừa đá lại oanh tạc mình nữa, nhưng không đi thì cũng chẳng biết phải nói gì cả.

Bên này thì Đường Hoa cũng không sờ ra đầu mối được, hắn nghĩ cho dù Phong Vân Nộ không có thủ đoạn lợi hại nào, nhưng dựa vào phòng ngự tuyệt đối thì cũng có thể chậm rãi tiêu hao chết ba người, có điều chẳng hiểu sao hắn lại vẫn khoan khoái phiêu trong gió, chẳng mảy may có dấu hiệu ra tay nào cả.

Những lúc thế này, thì thường phải có sự chuyển biến về tình thế thì mới có thể chấm dứt được. Bốn người trông thấy phía Đông đang có một bầy nữ nhân bay qua...

Trong lòng Phong Vân Nộ giật thót một cái, không đúng a, viện binh của mình thì phải tập hợp lại trước để tránh cho bị đánh tan từng tốp từng tốp, đâu thể nào nhanh như vầy được. Hắn nhìn lại bọn ba người Đường Hoa, trong lòng đã có ý định phắn ngay. Hắn nào có biết rằng tổng số nữ nhân mà ba người bọn Đường Hoa quen biết cộng lại cũng không nhiều được nhiêu đây.

"Đừng đánh nữa!" Một người cầm đầu đoàn quân nương tử hô lên.

Đường Hoa sửng sốt hỏi: "Sao ta nhìn ngươi thấy có vẻ quen mắt thế nhỉ?"

"..." Người cầm đầu gân xanh nổi đầy trên mặt: "Ta tên là Song Sư Tinh Tinh, xin hỏi ông lớn có ấn tượng gì không?"

"A! Có có!" Đường Hoa đổ mồ hôi. Mình mãi tới giờ vẫn chưa lúc nào để ý xem cô nàng này có bộ dạng thế nào cả. Dù sao thì mỗi lần nàng đến cũng là vừa lúc mình phải đi, cho nên vẫn chưa có tán gẫu được bao nhiêu cả.

"Nhưng ngươi có hoá thành tro ta cũng nhận ra được." Tinh Tinh nghiến răng.

Đường Hoa vẫy tay: "Thiên Sứ, Nhu Mễ."

"Hai!" Thiên Sứ cùng Nhu Mễ bay qua, ba người tiến hành một cuộc trò chuyện nho nhỏ mà lại sôi nổi về vụ Đường Hoa truy sát bọn hơn trăm người người ta.

Đường Hoa nói vài câu đã biết được mục đích đến đây của Tinh Tinh. Hoá ra là mình đã trở thành công địch của Nga Mi rồi, đệ tử của Nga Mi đã tụ tập tới chủ thành Lôi Châu rồi, đang chuẩn bị chém mình thành lát thịt đấy. Lần động viên này nhân số Nga Mi có tới mấy ngàn người, thanh thế to lớn lắm. Song Sư Hạo Nhiên tất nhiên không thể nào mà không biết được, vì thế hắn vội vàng phái ra người có giao tình với Phong Vân Nộ là em gái mình - Tinh Tinh, lên sân khấu, đồng thời cũng lợi dụng tâm lý của nam nhân, bảo em gái mình mang theo đội quân nương tử đi ứng phó tràng cảnh, hy vọng có thể bình ổn lần xung đột này.

"Đàm cái rắm!" Phong Vân Nộ nghe xong mục đích đến đây của Tinh Tinh thì trong lòng mắng một câu trước, bố mày đây đang có nhiều người đấy! Nhưng hắn lại thu được ngay một tin tức: Phá Toái, đệ nhất cao thủ của Bồng Lai, nghe thấy tình cảnh của Đường Hoa cho nên đã tập kết theo mấy trăm tên đệ tử của Bồng Lai đang bay về bên này, có vẻ là chuẩn bị hỗ trợ đấy, nhưng tất nhiên đối tượng hỗ trợ không phải là phe mình. Lại có thêm một tin tức nữa, đột nhiên Song Sư Hạo Nhiên có dấu hiệu phải phân rõ chiến tuyến, đang bắt đầu triệu tập nhân thủ, đồng thời cũng hạ lệnh cho các đường chủ ước thúc lấy những người chơi Nga Mi trong phân đường.

"Phong vân ca ca." Tinh Tinh cười ngọt ngào: "Thực ra, chuyện này hình như không có liên quan lắm đến Gia Tử đâu nhỉ? Tất nhiên là Gia Tử cũng có sai..."

Đường Hoa đang nói chuyện phiếm ở một bên nghe vậy không vui nên chuyển qua hỏi: "Ta có chỗ nào sai nào? Hắn dẫn theo hơn trăm người hùng hổ bức chúng ta đấy."

"Đúng thế!" Mặc Tinh ở bên cạnh cũng phụ họa: "Tên Vô Cực kia còn nói cái gì mà khách khí với ngươi là đã cho ngươi thể diện, ngươi đừng... cái gì nhỉ?"

Tôn Minh tiếp lời: "Đừng có mà không biết điều, đừng nói là dạng cao thủ cỡ ngươi, cho dù là Nhất Kiếm Cầu Bại, Song Sư Hạo Nhiên đến, trông thấy ta cũng phải khách khách khí khí đấy."

Mặc Tinh nghi hoặc hỏi: "Có câu này à?"

"Có a!" Tôn Minh lấy ra đặc san vừa mới in xong, lật qua nói: "Ngươi xem này, giấy trắng mực đen viết rõ ra đây."

"A?" Mặc Tinh gãi gãi đầu của mình, trí nhớ của mình làm như giảm đi rồi thì phải.

Giờ này Phong Vân Nộ mới biết được tác giả của cái đặc san đang đắt hàng kia là ai. Có vẻ như mình đã dẫm lên một đống phiền phức lớn lắm rồi. Phóng viên là cái gì nào? Trong thời đại tự do ngôn luận thì phóng viên chính là ông vua không ngai đấy, có lẽ hắn không thể dẫn dắt được hướng đi của tất cả mọi người, nhưng lại có thể dẫn dắt được tâm lý của đại chúng rất dễ dàng. Hôm nay, cho dù Nga Mi có thể thật sự giết được mấy người này thì sợ rằng ngày mai thanh danh của mình cũng sẽ trở nên thối tha ngay.

Lại nói còn có Song Sư và Bồng Lai sắp nhúng tay vào nữa, rồi lại nói, cho dù mấy ngàn người bên mình có đến đánh gục được ba người Đường Hoa thì chỉ sợ tổn thất phải gánh cũng không phải nhỏ tí teo, đặc biệt là hai cái pháp thuật quần công biến thái kia, sợ rằng tác dụng của nhân số sẽ không được bao nhiêu cả. Rồi lại lại lại nói, vạn nhất thằng này đang kiếm cái chỉ tiêu giết người thì mình hoá ra thành toàn cho nội tâm âm hiểm của hắn mất à.

"Đàm phán ra sao nào?" Phong Vân Nộ nói: "Người khác có lẽ ta sẽ không cho thể diện, nhưng Tinh Tinh muội thì ta nhất định phải cho."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »