Song Kiếm

Lượt đọc: 9389 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 34
thiên tốc tinh

❊ ❊ ❊

"Nói! Thứ này làm sao mà có?"

Tôn Minh sụp mi cụp mắt cung kính hồi đáp: "Báo cáo Hoa ca, chuyện là như vầy, tiểu đệ lúc đang ở tân thủ thôn, có một lão già túm lấy đệ nhất quyết bắt đệ thi chạy với lão. Năm mươi mét và một trăm mét, tiểu đệ đều thua. Lúc sau tiểu đệ liền yêu cầu chạy ma-ra-tông, kết quả suýt chút nữa lão ta bị mệt chết tươi, cuối cùng lão ta đành tặng thứ này cho tiểu đệ, nói là y phục lão mặc từ lúc nhỏ."

"Thượng Đế..." Đường Hoa choáng đầu, hắn tính đòi lại chi phí đấu giá, nhưng coi bộ mất tiền là chắc rồi: "Thôi vậy, lần sau ngươi phải mời, nhớ đấy." Tin tốt duy nhất đó là: Thịt vẫn rục ở trong nồi, chỉ là bị trừ tiền thuế.

""Vâng, Hoa ca." Lần nào mà chả phải là mình mời khách chứ?

"Oa..." Đường Hoa nhảy dựng lên, vội vàng quýnh tay quýnh chân triển lãm thuộc tính của bộ y phục rách rưới lên.

"... Ta x ngươi thằng ranh con." Tôn Minh từ cõi lòng phát lên tiếng rống giận, Kỳ Môn Phi Giáp: Một trong những pháp bảo tùy thân của Thiên Tốc Tinh, một trong thất thập nhị Thiên Cương Tinh. Cấp đầu: Tốc độ phi hành tăng thêm 20%.

Đường Hoa vê vê cái cằm trụi nói sâu xa: "Thiên Cương Thiên Tốc Tinh, là đầu mục xếp hạng thứ hai mươi của Thuỷ Bạc Lương Sơn, được xưng là Thần Hành Thái Bảo Đái Tông. Tiểu Tôn a, ngươi hay thật a, cả Đái Tông vậy mà cũng chạy không lại ngươi..."

"Thái Sơn áp đỉnh... Trả pháp bảo cho ta, ngươi trả cho ta... Ô ô... Ta đưa ngươi 10 kim, không, 20 kim 30 kim... A! Cứu mạng a, bớ người ta, cướp cướp..."

Đường Hoa nằm úp sấp trên mặt đất: "Răng cứng, khẩu vị cũng tốt... Ngươi có thể đừng đánh vào mông được không, đó là nơi chuyên dùng của nữ giới mà... Tiểu Tôn a, tục ngữ có nói cái gì đến sẽ đến, chớ có cưỡng cầu..."

"Ngươi còn nói... Ta đánh ta đánh..."

Đường Hoa cùng Tôn Minh ngó qua là biết, hàng này đích thực là pháp bảo vĩnh cửu. Gia tốc, chạy nhanh hơn, bay xa hơn. Thứ này mà mở ra thuộc tính đem lên đấu giá, Nhất Kiếm Cầu Bại không phải là không có khả năng đem bán Thư Sinh đi làm tiền tiêu.

"Giao hữu sơ suất, giao hữu sơ suất." Tôn Minh hai mắt không còn sức sống, hồn thăng ngoài chín tầng mây: Từng có một XX ở ngay trước mắt ta mà ta không biết quý trọng...

"Tiểu Nạp, ngươi có nhìn rõ người đánh lén ngươi không?" Nhất Kiếm Cầu Bại hỏi, tuy hắn và Thư Sinh đều đã biết được đáp án, nhưng có chứng cớ và không có chứng cớ là hai chuyện khác nhau. Loại chuyện này nếu mà xử lý tốt, thì rất khả năng sẽ khiến mình chiếm tiên cơ thật lớn.

"Có!"

"Là ai?" Thư Sinh hơi có chút khẩn trương, nhưng ngàn vạn đừng là Sát Phá Lang, thằng này đối với việc giết người căn bản là không có bất luận tâm trạng áy náy nào cả.

"Không biết, hai người này đều đã che mặt. Nhưng mà..." Tiểu Nạp ngẫm ngẫm xong lại nói: "Theo như ta suy đoán, một tên là pháp sư dùng lửa, một tên là đệ tử nhà phật."

Vậy còn có thể là ai? Thư Sinh cùng Nhất Kiếm Cầu Bại nhìn thoáng nhau, nhất định là Tôn Minh và Đường Hoa. Có điều vấn đề là ở chỗ ngươi không có chứng cớ có thể chứng minh là bọn họ làm. Thư Sinh thì thật ra có biết phép bói, nhưng mà chứng cớ này không chỉ không có sức thuyết phục, mà người ta còn có thể nói xạo rằng quả thật có vào rừng trúc, nhưng không có trông thấy người che mặt nào. Càng huống chi trước mắt đang có hoạt động, giờ không thể nội chiến được...

"Lang ca!" Đường Hoa lẻn gần Sát Phá Lang: "Có bán phật kiếm hay là phật pháp gì không?" Muốn mua gì đó, hiển nhiên là nên tìm kẻ chuyên cướp BOSS - Sát Phá Lang.

"Hừ! Thu giấy nợ 2 kim của ta nên có tiền xài nhỉ." Sát Phá Lang khinh bỉ một câu, lấy từ túi Càn Khôn ra một thanh kiếm nói: "Nhưng mà cừu nhân là cừu nhân, làm ăn là làm ăn. Chỗ ta đây thật đúng là có phật kiếm tam giai: Phủ Trần Kiếm. Công kích 150, tốc độ 180. Ra giá đi!"

Đường Hoa từ hồi lính mới đến lúc xuất môn có 3 kim nơi tay, bán lệnh bài vào được 8 kim, thu giấy nợ Sát Phá Lang 2 kim, sau đó bán đồ bỏ đi cho cửa hàng được 1 kim, Nhất Kiếm thuê là 5 kim, tổng cộng có 19 kim, đưa Mặc Tinh 5 kim, giữa đường chi tiêu 2 kim, đấu giá mất 10 kim.

"Lang ca, đệ chỉ có 2 kim, huynh xem..."

"Hai kim mua phật kiếm?" Sát Phá Lang coi bộ có xung động muốn nuốt sống Đường Hoa, nhưng nhìn lại Đường Hoa một bộ dạng khổ sở, biết có nói nhảm cùng người này cũng vô dụng, vì thế nói thẳng một câu: "Dưới 8 kim thì khỏi."

"Có thể thương lượng hay không?"

Sát Phá Lang nhìn nhìn Đường Hoa, lại ngẫm ngẫm rồi nói: "2 kim cũng có thể, nhưng ngươi phải để ta giết một lần."

"Thành giao!" Đường Hoa cực kỳ sảng khoái.

Một giờ đồng hồ sau, Đường Hoa lựa chọn sống lại từ điểm sống lại gần nhất, cũng tức là trấn nhỏ. Sau đó bổ một cây kiếm vào trước mặt Tôn Minh: "Cầm đi!"

"Oa! Phật kiếm." Tôn Minh đang thở vắn than dài thì giống như bị chích vào một liều thuốc hưng phấn, vội giao dịch xong nhìn lấy, chỉ thấy thân kiếm như là bạch ngọc, mơ hồ còn có Phạn văn quanh quẩn. Phật kiếm có thể giao dịch được trong trò chơi vốn thật là ít ỏi, nhưng mà thuộc tính thì cũng xác thật là hơn phi kiếm đạo gia một nước. Nhìn phật kiếm tam giai từ nhiệm vụ môn phái của Nhược Hãn mà xem, tốc độ tới 200, cho dù là bỏ thêm kiếm quyết, vậy ít nhất cũng có tốc độ xấp xỉ 170. Có thanh phật kiếm này, Tôn Minh dù tới cấp 30 cũng không cần phải đổi, cứ lên cấp 40 xong rồi đổi phật kiếm ngũ giai luôn.

"Làm sao lấy được vậy?"

"Ây! Anh của ngươi đây có bản lĩnh gì ngươi còn không biết sao." Đường Hoa khinh bỉ hắn một cái, trong lòng thì lệ rơi: hầu bao còn có 10 bạc 53 đồng. Thật là cực cực nhọc nhọc 30 năm, một đêm trở lại trước cải cách: "Tiểu Tôn a! Bang hội có cung ứng bánh bao miễn phí không?"

"Chuẩn bị xuất phát!" Trong kênh đại sảnh bang hội, Nhất Kiếm Cầu Bại hô lên một câu, các đường chủ mỗi người đều thông tri cho thành viên của phân đường mình tiến vào kênh đại sảnh.

"Lôi đường, Phong đường đánh tiên phong, Kim, Mộc đường phụ trách cánh trái, Thuỷ, Hoả đường phụ trách cánh phải. Thổ đường phụ trách phía sau. Trực Thuộc đường, Tinh Anh đường cùng Chiến Thần đường ở trung quân phối hợp bảo hộ." Nhiệm vụ này ai chết cũng được, duy mỗi Nhất Kiếm Cầu Bại là không thể chết. Hắn đang mang theo đài Kiếm Tiên, sau khi hoàn thành tiến công sẽ an trí ở đỉnh Thái Sơn, lúc đó mới xem như nhiệm vụ hoàn thành. Nếu như hắn chết đi, nhiệm vụ thất bại, ngươi chỉ có thể giao nộp 500 kim để khiêu chiến lần nữa.

"Mọi người không được vượt qua vận tốc 120, gắng khả năng cách nhau không quá một trăm mét. Không được tự tiện rời đi đoàn thể, không được lỗ mãng xông lên trước, không được cứu viện quân đội bạn khi chưa có mệnh lệnh..."

Đã đến gần Thái Sơn, Nhất Kiếm Cầu Bại xuất lệnh bài nhiệm vụ ra quẹt một cái, tất cả sương mù bao phủ Thái Sơn đều tán đi, sau đó góc trên bên phải của mỗi thành viên bang hội đều xuất hiện một đồng hồ đếm ngược: 47:59:59. Đây là thời gian của nhiệm vụ, vượt quá thời gian thì nhiệm vụ thất bại.

Công tác giai đoạn đầu của công hội Nhất Kiếm làm rất đầy đủ, Cầu Bại cùng Thư Sinh tự thân dẫn đội, vận dụng ba khối Trinh sát lệnh mà hệ thống cấp cho tiến vào trinh sát Thái Sơn, lại tăng thêm phép bói của Thư Sinh, bản đồ địa lý Thái Sơn và sự phân bố của quái vật đều rất kỹ càng tỉ mỉ. Mỗi thành viên bang hội đều có thể tùy thời tìm đọc những tin tức này.

Lúc đầu hết thảy thuận lợi, mọi người có nói có cười, tới sâu hơn chút nữa, đột nhiên một miếng tiền đồng trên tay Thư Sinh "rắc" một tiếng nứt ra. Thư Sinh kinh hãi cực kỳ, vội vàng lôi ra một tờ lụa trắng, pháp thuật dùng ra, lụa trắng hiện lên bản đồ tinh tượng. Đương nhiên ngươi làm tới bước này là được rồi, hệ thống sẽ nói ngươi biết chuyện gì đang xảy ra.

"Kiếm trận hộ sơn của Thái Sơn, tiền quân cẩn thận."

Đường chủ tiền quân hạ lệnh: "Kết lưới kiếm."

Vừa nói xong, ngoài một dặm xa một ngọn núi đột nhiên khí đen xộc lên trời, nháy mắt hóa thành một cây kiếm to ngàn mét quấn quanh khí đen. Một tiếng kiếm ngân vang, chỗ chuôi kiếm bắn ra phi kiếm như mưa, phi thẳng đến tiền quân.

❊ ❊ ❊

"Nói! Thứ này làm sao mà có?"

Tôn Minh sụp mi cụp mắt cung kính hồi đáp: "Báo cáo Hoa ca, chuyện là như vầy, tiểu đệ lúc đang ở tân thủ thôn, có một lão già túm lấy đệ nhất quyết bắt đệ thi chạy với lão. Năm mươi mét và một trăm mét, tiểu đệ đều thua. Lúc sau tiểu đệ liền yêu cầu chạy ma-ra-tông, kết quả suýt chút nữa lão ta bị mệt chết tươi, cuối cùng lão ta đành tặng thứ này cho tiểu đệ, nói là y phục lão mặc từ lúc nhỏ."

"Thượng Đế..." Đường Hoa choáng đầu, hắn tính đòi lại chi phí đấu giá, nhưng coi bộ mất tiền là chắc rồi: "Thôi vậy, lần sau ngươi phải mời, nhớ đấy." Tin tốt duy nhất đó là: Thịt vẫn rục ở trong nồi, chỉ là bị trừ tiền thuế.

""Vâng, Hoa ca." Lần nào mà chả phải là mình mời khách chứ?

"Oa..." Đường Hoa nhảy dựng lên, vội vàng quýnh tay quýnh chân triển lãm thuộc tính của bộ y phục rách rưới lên.

"... Ta x ngươi thằng ranh con." Tôn Minh từ cõi lòng phát lên tiếng rống giận, Kỳ Môn Phi Giáp: Một trong những pháp bảo tùy thân của Thiên Tốc Tinh, một trong thất thập nhị Thiên Cương Tinh. Cấp đầu: Tốc độ phi hành tăng thêm 20%.

Đường Hoa vê vê cái cằm trụi nói sâu xa: "Thiên Cương Thiên Tốc Tinh, là đầu mục xếp hạng thứ hai mươi của Thuỷ Bạc Lương Sơn, được xưng là Thần Hành Thái Bảo Đái Tông. Tiểu Tôn a, ngươi hay thật a, cả Đái Tông vậy mà cũng chạy không lại ngươi..."

"Thái Sơn áp đỉnh... Trả pháp bảo cho ta, ngươi trả cho ta... Ô ô... Ta đưa ngươi 10 kim, không, 20 kim 30 kim... A! Cứu mạng a, bớ người ta, cướp cướp..."

Đường Hoa nằm úp sấp trên mặt đất: "Răng cứng, khẩu vị cũng tốt... Ngươi có thể đừng đánh vào mông được không, đó là nơi chuyên dùng của nữ giới mà... Tiểu Tôn a, tục ngữ có nói cái gì đến sẽ đến, chớ có cưỡng cầu..."

"Ngươi còn nói... Ta đánh ta đánh..."

Đường Hoa cùng Tôn Minh ngó qua là biết, hàng này đích thực là pháp bảo vĩnh cửu. Gia tốc, chạy nhanh hơn, bay xa hơn. Thứ này mà mở ra thuộc tính đem lên đấu giá, Nhất Kiếm Cầu Bại không phải là không có khả năng đem bán Thư Sinh đi làm tiền tiêu.

"Giao hữu sơ suất, giao hữu sơ suất." Tôn Minh hai mắt không còn sức sống, hồn thăng ngoài chín tầng mây: Từng có một XX ở ngay trước mắt ta mà ta không biết quý trọng...

"Tiểu Nạp, ngươi có nhìn rõ người đánh lén ngươi không?" Nhất Kiếm Cầu Bại hỏi, tuy hắn và Thư Sinh đều đã biết được đáp án, nhưng có chứng cớ và không có chứng cớ là hai chuyện khác nhau. Loại chuyện này nếu mà xử lý tốt, thì rất khả năng sẽ khiến mình chiếm tiên cơ thật lớn.

"Có!"

"Là ai?" Thư Sinh hơi có chút khẩn trương, nhưng ngàn vạn đừng là Sát Phá Lang, thằng này đối với việc giết người căn bản là không có bất luận tâm trạng áy náy nào cả.

"Không biết, hai người này đều đã che mặt. Nhưng mà..." Tiểu Nạp ngẫm ngẫm xong lại nói: "Theo như ta suy đoán, một tên là pháp sư dùng lửa, một tên là đệ tử nhà phật."

Vậy còn có thể là ai? Thư Sinh cùng Nhất Kiếm Cầu Bại nhìn thoáng nhau, nhất định là Tôn Minh và Đường Hoa. Có điều vấn đề là ở chỗ ngươi không có chứng cớ có thể chứng minh là bọn họ làm. Thư Sinh thì thật ra có biết phép bói, nhưng mà chứng cớ này không chỉ không có sức thuyết phục, mà người ta còn có thể nói xạo rằng quả thật có vào rừng trúc, nhưng không có trông thấy người che mặt nào. Càng huống chi trước mắt đang có hoạt động, giờ không thể nội chiến được...

"Lang ca!" Đường Hoa lẻn gần Sát Phá Lang: "Có bán phật kiếm hay là phật pháp gì không?" Muốn mua gì đó, hiển nhiên là nên tìm kẻ chuyên cướp BOSS - Sát Phá Lang.

"Hừ! Thu giấy nợ 2 kim của ta nên có tiền xài nhỉ." Sát Phá Lang khinh bỉ một câu, lấy từ túi Càn Khôn ra một thanh kiếm nói: "Nhưng mà cừu nhân là cừu nhân, làm ăn là làm ăn. Chỗ ta đây thật đúng là có phật kiếm tam giai: Phủ Trần Kiếm. Công kích 150, tốc độ 180. Ra giá đi!"

Đường Hoa từ hồi lính mới đến lúc xuất môn có 3 kim nơi tay, bán lệnh bài vào được 8 kim, thu giấy nợ Sát Phá Lang 2 kim, sau đó bán đồ bỏ đi cho cửa hàng được 1 kim, Nhất Kiếm thuê là 5 kim, tổng cộng có 19 kim, đưa Mặc Tinh 5 kim, giữa đường chi tiêu 2 kim, đấu giá mất 10 kim.

"Lang ca, đệ chỉ có 2 kim, huynh xem..."

"Hai kim mua phật kiếm?" Sát Phá Lang coi bộ có xung động muốn nuốt sống Đường Hoa, nhưng nhìn lại Đường Hoa một bộ dạng khổ sở, biết có nói nhảm cùng người này cũng vô dụng, vì thế nói thẳng một câu: "Dưới 8 kim thì khỏi."

"Có thể thương lượng hay không?"

Sát Phá Lang nhìn nhìn Đường Hoa, lại ngẫm ngẫm rồi nói: "2 kim cũng có thể, nhưng ngươi phải để ta giết một lần."

"Thành giao!" Đường Hoa cực kỳ sảng khoái.

Một giờ đồng hồ sau, Đường Hoa lựa chọn sống lại từ điểm sống lại gần nhất, cũng tức là trấn nhỏ. Sau đó bổ một cây kiếm vào trước mặt Tôn Minh: "Cầm đi!"

"Oa! Phật kiếm." Tôn Minh đang thở vắn than dài thì giống như bị chích vào một liều thuốc hưng phấn, vội giao dịch xong nhìn lấy, chỉ thấy thân kiếm như là bạch ngọc, mơ hồ còn có Phạn văn quanh quẩn. Phật kiếm có thể giao dịch được trong trò chơi vốn thật là ít ỏi, nhưng mà thuộc tính thì cũng xác thật là hơn phi kiếm đạo gia một nước. Nhìn phật kiếm tam giai từ nhiệm vụ môn phái của Nhược Hãn mà xem, tốc độ tới 200, cho dù là bỏ thêm kiếm quyết, vậy ít nhất cũng có tốc độ xấp xỉ 170. Có thanh phật kiếm này, Tôn Minh dù tới cấp 30 cũng không cần phải đổi, cứ lên cấp 40 xong rồi đổi phật kiếm ngũ giai luôn.

"Làm sao lấy được vậy?"

"Ây! Anh của ngươi đây có bản lĩnh gì ngươi còn không biết sao." Đường Hoa khinh bỉ hắn một cái, trong lòng thì lệ rơi: hầu bao còn có 10 bạc 53 đồng. Thật là cực cực nhọc nhọc 30 năm, một đêm trở lại trước cải cách: "Tiểu Tôn a! Bang hội có cung ứng bánh bao miễn phí không?"

"Chuẩn bị xuất phát!" Trong kênh đại sảnh bang hội, Nhất Kiếm Cầu Bại hô lên một câu, các đường chủ mỗi người đều thông tri cho thành viên của phân đường mình tiến vào kênh đại sảnh.

"Lôi đường, Phong đường đánh tiên phong, Kim, Mộc đường phụ trách cánh trái, Thuỷ, Hoả đường phụ trách cánh phải. Thổ đường phụ trách phía sau. Trực Thuộc đường, Tinh Anh đường cùng Chiến Thần đường ở trung quân phối hợp bảo hộ." Nhiệm vụ này ai chết cũng được, duy mỗi Nhất Kiếm Cầu Bại là không thể chết. Hắn đang mang theo đài Kiếm Tiên, sau khi hoàn thành tiến công sẽ an trí ở đỉnh Thái Sơn, lúc đó mới xem như nhiệm vụ hoàn thành. Nếu như hắn chết đi, nhiệm vụ thất bại, ngươi chỉ có thể giao nộp 500 kim để khiêu chiến lần nữa.

"Mọi người không được vượt qua vận tốc 120, gắng khả năng cách nhau không quá một trăm mét. Không được tự tiện rời đi đoàn thể, không được lỗ mãng xông lên trước, không được cứu viện quân đội bạn khi chưa có mệnh lệnh..."

Đã đến gần Thái Sơn, Nhất Kiếm Cầu Bại xuất lệnh bài nhiệm vụ ra quẹt một cái, tất cả sương mù bao phủ Thái Sơn đều tán đi, sau đó góc trên bên phải của mỗi thành viên bang hội đều xuất hiện một đồng hồ đếm ngược: 47:59:59. Đây là thời gian của nhiệm vụ, vượt quá thời gian thì nhiệm vụ thất bại.

Công tác giai đoạn đầu của công hội Nhất Kiếm làm rất đầy đủ, Cầu Bại cùng Thư Sinh tự thân dẫn đội, vận dụng ba khối Trinh sát lệnh mà hệ thống cấp cho tiến vào trinh sát Thái Sơn, lại tăng thêm phép bói của Thư Sinh, bản đồ địa lý Thái Sơn và sự phân bố của quái vật đều rất kỹ càng tỉ mỉ. Mỗi thành viên bang hội đều có thể tùy thời tìm đọc những tin tức này.

Lúc đầu hết thảy thuận lợi, mọi người có nói có cười, tới sâu hơn chút nữa, đột nhiên một miếng tiền đồng trên tay Thư Sinh "rắc" một tiếng nứt ra. Thư Sinh kinh hãi cực kỳ, vội vàng lôi ra một tờ lụa trắng, pháp thuật dùng ra, lụa trắng hiện lên bản đồ tinh tượng. Đương nhiên ngươi làm tới bước này là được rồi, hệ thống sẽ nói ngươi biết chuyện gì đang xảy ra.

"Kiếm trận hộ sơn của Thái Sơn, tiền quân cẩn thận."

Đường chủ tiền quân hạ lệnh: "Kết lưới kiếm."

Vừa nói xong, ngoài một dặm xa một ngọn núi đột nhiên khí đen xộc lên trời, nháy mắt hóa thành một cây kiếm to ngàn mét quấn quanh khí đen. Một tiếng kiếm ngân vang, chỗ chuôi kiếm bắn ra phi kiếm như mưa, phi thẳng đến tiền quân.

❊ ❊ ❊

*** Phủ Trần Kiếm: kiếm phủ bụi; trần = bụi

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »