Song Kiếm

Lượt đọc: 9433 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 61
kiếm

❊ ❊ ❊

Ngoại ô phía Tây Lôi Châu và trong thành Lôi Châu cơ hồ không có gì khác nhau, nếu như phải nói có điểm khác, thì đó là đường phố không ngay ngắn, nhà của cư dân có hơi cũ nát hơn. Huy Hoàng đã chuẩn bị rất đầy đủ, hắn dựa vào điểm dừng chân của BOSS trong hai ngày vừa rồi đã đưa ra kết luận: BOSS chỉ nghỉ lại ở trong năm cái quảng trường. Đêm đầu và đêm thứ hai là ở quảng trường Tây Bắc và quảng trường trung ương, vậy thì đêm nay có rất nhiều khả năng sẽ ở trong ba quảng trường còn lại.

Bất quá đối với việc BOSS hôm nay sẽ dùng thủ đoạn công kích như thế nào thì Huy Hoàng tỏ ý là không có manh mối, chỉ có gặp chiêu phá chiêu thôi.

Màn đêm chậm rãi phủ xuống, ngoại ô phía Tây tương đối ít người. Người nào có bang thì đều trộn vào trong bang hội, không có bang thì cũng gắng hết khả năng tập kết ở sát với chủ thành, dựa vào nguyên tắc nhiều người sức lớn để mà ứng đối.

"Là thú máy!" Mặc Tinh dòm một cái là đã nhìn thấu được mấy con quái vật đang từ bầu trời bay xuống kia, vì mấy thứ này nàng đã quen thuộc lắm. Trong túi của nàng cũng đang có một con hổ máy, nhưng vì kỹ năng thợ mộc của nàng thấp, cho nên sức chiến đấu của con hổ này chỉ bằng được con chuột thôi, có thể coi như không có cũng được.

"Kang" một tiếng, Huy Hoàng thu hồi phi kiếm nói: "Lực phòng ngự khá là biến thái."

"Nhưng mà hành động thì cũng hơi chậm chạp."

"Ừ!" Huy Hoàng gật đầu, rồi hơi lén lút nhìn trái nhìn phải một cái, sau đó mới quay về phía bốn người còn lại nói: "Ta có một pháp bảo bí mật, nhưng mà các ngươi phải hứa là không được cười ta."

Pháp bảo bí mật? Bốn người còn lại đều rất nghi hoặc, mỗi người đều nhìn nhìn lại pháp bảo của mình, có vẻ như chẳng có cái nào là không thể đưa ra cho người ta thấy được. Lẽ nào Huy Hoàng làm bừa mà túm được cái thứ vũ khí vũ trụ gì gì trong truyền thuyết?

"Oa! Đáng yêu quá!" Đôi mắt của Mặc Tinh đột nhiên to hơn gấp mười, chỉ thấy trên bàn tay của Huy Hoàng xuất hiện một con heo con màu lam có đôi cánh nho nhỏ.

Phải nói là con heo lam bé xíu này thật là rất đẹp, không những toàn thân không có cây lông tạp nào, mà dưới bàn chân lại không ngừng bốc lên trái tim màu hồng nữa. Heo con vừa mới được triệu hoán ra, tức khắc ánh mắt biến thành hình trái tim vỗ cánh phịch phịch bay quấn quanh đầu Huy Hoàng kêu lên: "Pá pá, pá pá..."

Đường Hoa cúi đầu xuống cố gắng mím chặt hai môi của mình lại...

Tôn Minh móc ra một bản Kim Cang kinh bắt đầu sự nghiệp nghiên cứu Phật học vĩ đại...

Sát Phá Lang cầm tiên kiếm gọt móng tay...

"Tuyệt đối không phải nó gọi ta là pa pa đâu, nó chỉ biết gọi pá pá bậy bạ thôi." Huy Hoàng nghiêm nghị giải thích.

"..." Ba người bọn Đường Hoa tiếp tục động tác của mình, trong lòng thì nhắc nhở âm thầm: không được cười, không thể cười, người ta là cao thủ trong truyền thuyết, người ta là trượng phu oai nghiêm trong truyền thuyết, người ta là đại biểu của Côn Lôn, người ta còn là người quen biết với cả ba đại công hội đó...

Chỉ có Mặc Tinh là vừa cẩn thận chạm vào người heo con lại vừa mê mẩn nói: "Thật đáng yêu quá... Thật đáng yêu quá đi..."

Đường Sát Tôn ba người lại càng khó nhịn hơn, nếu mà một nữ nhân có một con sủng vật như vậy thì thật là tốt lắm, cho dù là một tên nam nhân bình thường thì cũng có thể hiểu được, vì có thể nhờ vào nó để mà tán gái mà, nhưng đây lại là một cao thủ được coi là trầm mặc nhất, là cao thủ chín chắn nhất, một cao thủ gặp chuyện không hoảng, có cái nhìn đại cục tốt nhất, một cao thủ khá là khiêm tốn, và là một cao thủ cực kỳ nam tính..

Huy Hoàng mặt đỏ lên giải thích: "Cái này gọi là phù quỷ, khi ta làm nhiệm vụ trong tân thủ thôn thì nhận được... Ta thề với trời, nếu như ta biết thứ này nó trưởng thành lên là như vậy thì đánh chết ta cũng sẽ không buộc định cùng nó đâu. Thật mà... Các ngươi phải tin ta, ta thiệt không ngờ là nó sẽ tồi tệ như vậy đâu, các ngươi phải tin ta..." Huy Hoàng rối lên rồi...

Đường Hoa mấp máy môi truyền âm cho Tôn Minh đang chuyên tâm nghiên cứu kinh Phật: "Chúc mừng ngươi."

"Công việc thôi, công việc thôi!" Tôn Minh truyền âm lại: "Chủ biên của ta bị tin ngắn của ta làm cho rung động 5 giây, sau đó dò hỏi xem ta có bị bệnh về phương diện tâm lý nào không, xong thì mãnh liệt yêu cầu ta phải chụp thêm vài tấm nữa đấy, ngày mai sẽ cho lên tít đầu luôn. Hoa ca, lần nay chắc ngươi ngại phải chia phần nhỉ?"

"Cũng có chút ý tứ chứ."

"... Được rồi!"

"Ây cha!" Sát Phá Lang không cẩn thận một cái, gọt luôn mất tiêu cả ngón út của mình, tiên kiếm đúng là tiên kiếm, thật là sắc bén! Gọt móng tay thôi mà cũng có thể sẵn tiện gọt luôn cả ngón út. Đương nhiên Sát Phá Lang không quên giải thích với mọi người: "Run tay, là run tay, ngoài ý muốn thôi!"

Tiêu đề của ngày mai: Huy Hoàng quang vinh tấn chức thành ba ba, Sát Phá Lang kinh hãi gọt đứt luôn ngón tay. Tôn Minh trong mắt chớp ánh sao lên, phen này mình muốn không phát lên cũng khó lắm nớ, chủ biên mà không cho mình cái chức phó chủ biên thì bản thân hắn thật không chịu được.

Trong bầu không khí sụp đổ hiện giờ... Cuối cùng vẫn còn là Đường Hoa thực tế nhất, hắn phất tay nói nghiêm nghị: "Được rồi! Chúng ta xuất phát... À... Huy Hoàng ca, làm phiền ngươi đi đằng trước dẫn đường."

"Được!" Huy Hoàng phất tay một cái, ngay tức thì dẫn đầu, tất nhiên là có cả con heo con luôn miệng kêu "Pá pá pá pá" mà chân bốc lên trái tim kia.

Mà mặt sau của hắn thì ba tên nam nhân bất lương ngay lập tức khom người một tay ôm chặt lấy phi kiếm, tay kia thì ôm bụng run rẩy lăn lộn.

Cũng phải nói là con heo con này thì người không lớn, nhưng mà lại hết sức dũng mãnh, há mồm ra một cái là một đống viên đạn nước bắn ra ngoài, giống như là một khẩu súng trường hoàn toàn tự động vậy, mà uy lực thì lại không hề kém hơn lực công kích của người chơi thông thường chút nào. Lại nhìn lại Huy Hoàng, hắn đang điều khiển một thanh phi kiếm lạnh toát không lúc nào mà ngừng đọng lại băng sương, tuy nó không phải là tiên kiếm, nhưng lại là một thanh phi kiếm tứ giai nhái theo tiên kiếm trấn phái của Côn Lôn, tên có viết: Vọng Thư dỏm.

Thục Sơn của Đường Hoa cũng có tiên kiếm trấn phái, tên viết là Trấn Yêu kiếm, Băng Thanh kiếm. Nếu muốn lấy được hàng nhái của chúng thì không chỉ phải cần hoàn thành một nhiệm vụ liên hoàn lớn, mà còn phải có nhân phẩm cực kỳ tốt làm hậu thuẫn mới được. Không chỉ riêng Thục Sơn, Bồng Lai cũng có Lưu Quang Thượng Cổ kiếm, Huyễn Vũ Nguyệt Ẩn kiếm; Thanh Thành có Thái Ất Phá Khuyết kiếm, Thừa Thắng Vạn Lý Phục; Nga Mi có Toái Ngân, Thứ Giác...

Bọn thú máy tuy có phòng ngự dũng mãnh, nhưng thủ đoạn của bọn Đường Hoa lại càng hung ác ngang ngược hơn, gặp núi thì phá núi, thấy đường thì mở đường, ngang nhiên mở ra một đường máu ở giữa đàn quái vật, rồi thuận lợi tới quảng trường phía Đông Nam.

"BOSS!" Huy Hoàng giơ tay ý bảo người phía sau cẩn thận. Chỉ thấy dưới ánh trăng có một bóng người đang đứng cô đơn trên quảng trường. Người này khuôn mặt như ngọc, thân hình rắn rỏi như cây tùng, toàn thân mặc một bộ giáp mềm màu đen, nhìn khí thế vô cùng.

"Cẩn thận thanh kiếm kia." Sát Phá Lang cảm thấy thanh kiếm đen trong tay mình tựa hồ như có chút sợ hãi, mấy người kia nghe theo nhìn lại, thấy người này còn cõng theo một thanh kiếm ở sau lưng, thân kiếm được quấn quanh bằng vải trắng, chỉ có chuôi kiếm sâu thẳm cổ xưa lộ ra ngoài: "Lần đầu tiên ta nhìn thấy có kiếm đáng sợ hơn người đấy."

Người này thấy năm người đến, bèn ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, đưa tay ra đằng sau với lấy kiếm, rung tay một cái, vải trắng bị bong ra, lộ ra bộ dạng vốn có của kiếm. Đây là một thanh kiếm hoàng kim dài ba thước có thừa, trung gian của kiếm có khắc hoa văn rồng, kiếm phong sắc bén toả ra dưới ánh trăng, nhưng mọi người không hề cảm giác thấy chút sát khí nào, mà chỉ cảm thấy một luồng lực lượng thần bí tràn đầy chất chứa trong thân kiếm.

"Sứ giả Kim Diệu Thác Bạt Uyên." Tôn Minh chớp chớp pháp nhãn, sau khi báo cáo xong thì lại nói: "Pháp lực của bản thân cây kiếm rất cao, không chỉ không thể trinh trắc được, mà ta còn bị gặp phải phản kích nữa, mất chút máu rồi."

"Coi bộ thực sự là kiếm lợi hại hơn người thật." Huy Hoàng thả Vọng Thư dỏm ra để hộ thân, còn tay trái thì lấy ra một cây chong chóng.

Sát Phá Lang với Đường Hoa nhìn thoáng qua nhau một cái, trong lòng bất mãn mắng: Đại ca, đại địch ở ngay trước mắt đó, ngươi có thể nào đừng cầm mấy cái thứ chọc cười như vậy ra được không.

Ngoại ô phía Tây Lôi Châu và trong thành Lôi Châu cơ hồ không có gì khác nhau, nếu như phải nói có điểm khác, thì đó là đường phố không ngay ngắn, nhà của cư dân có hơi cũ nát hơn. Huy Hoàng đã chuẩn bị rất đầy đủ, hắn dựa vào điểm dừng chân của BOSS trong hai ngày vừa rồi đã đưa ra kết luận: BOSS chỉ nghỉ lại ở trong năm cái quảng trường. Đêm đầu và đêm thứ hai là ở quảng trường Tây Bắc và quảng trường trung ương, vậy thì đêm nay có rất nhiều khả năng sẽ ở trong ba quảng trường còn lại.

Bất quá đối với việc BOSS hôm nay sẽ dùng thủ đoạn công kích như thế nào thì Huy Hoàng tỏ ý là không có manh mối, chỉ có gặp chiêu phá chiêu thôi.

Màn đêm chậm rãi phủ xuống, ngoại ô phía Tây tương đối ít người. Người nào có bang thì đều trộn vào trong bang hội, không có bang thì cũng gắng hết khả năng tập kết ở sát với chủ thành, dựa vào nguyên tắc nhiều người sức lớn để mà ứng đối.

"Là thú máy!" Mặc Tinh dòm một cái là đã nhìn thấu được mấy con quái vật đang từ bầu trời bay xuống kia, vì mấy thứ này nàng đã quen thuộc lắm. Trong túi của nàng cũng đang có một con hổ máy, nhưng vì kỹ năng thợ mộc của nàng thấp, cho nên sức chiến đấu của con hổ này chỉ bằng được con chuột thôi, có thể coi như không có cũng được.

"Kang" một tiếng, Huy Hoàng thu hồi phi kiếm nói: "Lực phòng ngự khá là biến thái."

"Nhưng mà hành động thì cũng hơi chậm chạp."

"Ừ!" Huy Hoàng gật đầu, rồi hơi lén lút nhìn trái nhìn phải một cái, sau đó mới quay về phía bốn người còn lại nói: "Ta có một pháp bảo bí mật, nhưng mà các ngươi phải hứa là không được cười ta."

Pháp bảo bí mật? Bốn người còn lại đều rất nghi hoặc, mỗi người đều nhìn nhìn lại pháp bảo của mình, có vẻ như chẳng có cái nào là không thể đưa ra cho người ta thấy được. Lẽ nào Huy Hoàng làm bừa mà túm được cái thứ vũ khí vũ trụ gì gì trong truyền thuyết?

"Oa! Đáng yêu quá!" Đôi mắt của Mặc Tinh đột nhiên to hơn gấp mười, chỉ thấy trên bàn tay của Huy Hoàng xuất hiện một con heo con màu lam có đôi cánh nho nhỏ.

Phải nói là con heo lam bé xíu này thật là rất đẹp, không những toàn thân không có cây lông tạp nào, mà dưới bàn chân lại không ngừng bốc lên trái tim màu hồng nữa. Heo con vừa mới được triệu hoán ra, tức khắc ánh mắt biến thành hình trái tim vỗ cánh phịch phịch bay quấn quanh đầu Huy Hoàng kêu lên: "Pá pá, pá pá..."

Đường Hoa cúi đầu xuống cố gắng mím chặt hai môi của mình lại...

Tôn Minh móc ra một bản Kim Cang kinh bắt đầu sự nghiệp nghiên cứu Phật học vĩ đại...

Sát Phá Lang cầm tiên kiếm gọt móng tay...

"Tuyệt đối không phải nó gọi ta là pa pa đâu, nó chỉ biết gọi pá pá bậy bạ thôi." Huy Hoàng nghiêm nghị giải thích.

"..." Ba người bọn Đường Hoa tiếp tục động tác của mình, trong lòng thì nhắc nhở âm thầm: không được cười, không thể cười, người ta là cao thủ trong truyền thuyết, người ta là trượng phu oai nghiêm trong truyền thuyết, người ta là đại biểu của Côn Lôn, người ta còn là người quen biết với cả ba đại công hội đó...

Chỉ có Mặc Tinh là vừa cẩn thận chạm vào người heo con lại vừa mê mẩn nói: "Thật đáng yêu quá... Thật đáng yêu quá đi..."

Đường Sát Tôn ba người lại càng khó nhịn hơn, nếu mà một nữ nhân có một con sủng vật như vậy thì thật là tốt lắm, cho dù là một tên nam nhân bình thường thì cũng có thể hiểu được, vì có thể nhờ vào nó để mà tán gái mà, nhưng đây lại là một cao thủ được coi là trầm mặc nhất, là cao thủ chín chắn nhất, một cao thủ gặp chuyện không hoảng, có cái nhìn đại cục tốt nhất, một cao thủ khá là khiêm tốn, và là một cao thủ cực kỳ nam tính..

Huy Hoàng mặt đỏ lên giải thích: "Cái này gọi là phù quỷ, khi ta làm nhiệm vụ trong tân thủ thôn thì nhận được... Ta thề với trời, nếu như ta biết thứ này nó trưởng thành lên là như vậy thì đánh chết ta cũng sẽ không buộc định cùng nó đâu. Thật mà... Các ngươi phải tin ta, ta thiệt không ngờ là nó sẽ tồi tệ như vậy đâu, các ngươi phải tin ta..." Huy Hoàng rối lên rồi...

Đường Hoa mấp máy môi truyền âm cho Tôn Minh đang chuyên tâm nghiên cứu kinh Phật: "Chúc mừng ngươi."

"Công việc thôi, công việc thôi!" Tôn Minh truyền âm lại: "Chủ biên của ta bị tin ngắn của ta làm cho rung động 5 giây, sau đó dò hỏi xem ta có bị bệnh về phương diện tâm lý nào không, xong thì mãnh liệt yêu cầu ta phải chụp thêm vài tấm nữa đấy, ngày mai sẽ cho lên tít đầu luôn. Hoa ca, lần nay chắc ngươi ngại phải chia phần nhỉ?"

"Cũng có chút ý tứ chứ."

"... Được rồi!"

"Ây cha!" Sát Phá Lang không cẩn thận một cái, gọt luôn mất tiêu cả ngón út của mình, tiên kiếm đúng là tiên kiếm, thật là sắc bén! Gọt móng tay thôi mà cũng có thể sẵn tiện gọt luôn cả ngón út. Đương nhiên Sát Phá Lang không quên giải thích với mọi người: "Run tay, là run tay, ngoài ý muốn thôi!"

Tiêu đề của ngày mai: Huy Hoàng quang vinh tấn chức thành ba ba, Sát Phá Lang kinh hãi gọt đứt luôn ngón tay. Tôn Minh trong mắt chớp ánh sao lên, phen này mình muốn không phát lên cũng khó lắm nớ, chủ biên mà không cho mình cái chức phó chủ biên thì bản thân hắn thật không chịu được.

Trong bầu không khí sụp đổ hiện giờ... Cuối cùng vẫn còn là Đường Hoa thực tế nhất, hắn phất tay nói nghiêm nghị: "Được rồi! Chúng ta xuất phát... À... Huy Hoàng ca, làm phiền ngươi đi đằng trước dẫn đường."

"Được!" Huy Hoàng phất tay một cái, ngay tức thì dẫn đầu, tất nhiên là có cả con heo con luôn miệng kêu "Pá pá pá pá" mà chân bốc lên trái tim kia.

Mà mặt sau của hắn thì ba tên nam nhân bất lương ngay lập tức khom người một tay ôm chặt lấy phi kiếm, tay kia thì ôm bụng run rẩy lăn lộn.

Cũng phải nói là con heo con này thì người không lớn, nhưng mà lại hết sức dũng mãnh, há mồm ra một cái là một đống viên đạn nước bắn ra ngoài, giống như là một khẩu súng trường hoàn toàn tự động vậy, mà uy lực thì lại không hề kém hơn lực công kích của người chơi thông thường chút nào. Lại nhìn lại Huy Hoàng, hắn đang điều khiển một thanh phi kiếm lạnh toát không lúc nào mà ngừng đọng lại băng sương, tuy nó không phải là tiên kiếm, nhưng lại là một thanh phi kiếm tứ giai nhái theo tiên kiếm trấn phái của Côn Lôn, tên có viết: Vọng Thư dỏm.

Thục Sơn của Đường Hoa cũng có tiên kiếm trấn phái, tên viết là Trấn Yêu kiếm, Băng Thanh kiếm. Nếu muốn lấy được hàng nhái của chúng thì không chỉ phải cần hoàn thành một nhiệm vụ liên hoàn lớn, mà còn phải có nhân phẩm cực kỳ tốt làm hậu thuẫn mới được. Không chỉ riêng Thục Sơn, Bồng Lai cũng có Lưu Quang Thượng Cổ kiếm, Huyễn Vũ Nguyệt Ẩn kiếm; Thanh Thành có Thái Ất Phá Khuyết kiếm, Thừa Thắng Vạn Lý Phục; Nga Mi có Toái Ngân, Thứ Giác...

Bọn thú máy tuy có phòng ngự dũng mãnh, nhưng thủ đoạn của bọn Đường Hoa lại càng hung ác ngang ngược hơn, gặp núi thì phá núi, thấy đường thì mở đường, ngang nhiên mở ra một đường máu ở giữa đàn quái vật, rồi thuận lợi tới quảng trường phía Đông Nam.

"BOSS!" Huy Hoàng giơ tay ý bảo người phía sau cẩn thận. Chỉ thấy dưới ánh trăng có một bóng người đang đứng cô đơn trên quảng trường. Người này khuôn mặt như ngọc, thân hình rắn rỏi như cây tùng, toàn thân mặc một bộ giáp mềm màu đen, nhìn khí thế vô cùng.

"Cẩn thận thanh kiếm kia." Sát Phá Lang cảm thấy thanh kiếm đen trong tay mình tựa hồ như có chút sợ hãi, mấy người kia nghe theo nhìn lại, thấy người này còn cõng theo một thanh kiếm ở sau lưng, thân kiếm được quấn quanh bằng vải trắng, chỉ có chuôi kiếm sâu thẳm cổ xưa lộ ra ngoài: "Lần đầu tiên ta nhìn thấy có kiếm đáng sợ hơn người đấy."

Người này thấy năm người đến, bèn ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, đưa tay ra đằng sau với lấy kiếm, rung tay một cái, vải trắng bị bong ra, lộ ra bộ dạng vốn có của kiếm. Đây là một thanh kiếm hoàng kim dài ba thước có thừa, trung gian của kiếm có khắc hoa văn rồng, kiếm phong sắc bén toả ra dưới ánh trăng, nhưng mọi người không hề cảm giác thấy chút sát khí nào, mà chỉ cảm thấy một luồng lực lượng thần bí tràn đầy chất chứa trong thân kiếm.

"Sứ giả Kim Diệu Thác Bạt Uyên." Tôn Minh chớp chớp pháp nhãn, sau khi báo cáo xong thì lại nói: "Pháp lực của bản thân cây kiếm rất cao, không chỉ không thể trinh trắc được, mà ta còn bị gặp phải phản kích nữa, mất chút máu rồi."

"Coi bộ thực sự là kiếm lợi hại hơn người thật." Huy Hoàng thả Vọng Thư dỏm ra để hộ thân, còn tay trái thì lấy ra một cây chong chóng.

Sát Phá Lang với Đường Hoa nhìn thoáng qua nhau một cái, trong lòng bất mãn mắng: Đại ca, đại địch ở ngay trước mắt đó, ngươi có thể nào đừng cầm mấy cái thứ chọc cười như vậy ra được không.

Ngoại ô phía Tây Lôi Châu và trong thành Lôi Châu cơ hồ không có gì khác nhau, nếu như phải nói có điểm khác, thì đó là đường phố không ngay ngắn, nhà của cư dân có hơi cũ nát hơn. Huy Hoàng đã chuẩn bị rất đầy đủ, hắn dựa vào điểm dừng chân của BOSS trong hai ngày vừa rồi đã đưa ra kết luận: BOSS chỉ nghỉ lại ở trong năm cái quảng trường. Đêm đầu và đêm thứ hai là ở quảng trường Tây Bắc và quảng trường trung ương, vậy thì đêm nay có rất nhiều khả năng sẽ ở trong ba quảng trường còn lại.

Bất quá đối với việc BOSS hôm nay sẽ dùng thủ đoạn công kích như thế nào thì Huy Hoàng tỏ ý là không có manh mối, chỉ có gặp chiêu phá chiêu thôi.

Màn đêm chậm rãi phủ xuống, ngoại ô phía Tây tương đối ít người. Người nào có bang thì đều trộn vào trong bang hội, không có bang thì cũng gắng hết khả năng tập kết ở sát với chủ thành, dựa vào nguyên tắc nhiều người sức lớn để mà ứng đối.

"Là thú máy!" Mặc Tinh dòm một cái là đã nhìn thấu được mấy con quái vật đang từ bầu trời bay xuống kia, vì mấy thứ này nàng đã quen thuộc lắm. Trong túi của nàng cũng đang có một con hổ máy, nhưng vì kỹ năng thợ mộc của nàng thấp, cho nên sức chiến đấu của con hổ này chỉ bằng được con chuột thôi, có thể coi như không có cũng được.

"Kang" một tiếng, Huy Hoàng thu hồi phi kiếm nói: "Lực phòng ngự khá là biến thái."

"Nhưng mà hành động thì cũng hơi chậm chạp."

"Ừ!" Huy Hoàng gật đầu, rồi hơi lén lút nhìn trái nhìn phải một cái, sau đó mới quay về phía bốn người còn lại nói: "Ta có một pháp bảo bí mật, nhưng mà các ngươi phải hứa là không được cười ta."

Pháp bảo bí mật? Bốn người còn lại đều rất nghi hoặc, mỗi người đều nhìn nhìn lại pháp bảo của mình, có vẻ như chẳng có cái nào là không thể đưa ra cho người ta thấy được. Lẽ nào Huy Hoàng làm bừa mà túm được cái thứ vũ khí vũ trụ gì gì trong truyền thuyết?

"Oa! Đáng yêu quá!" Đôi mắt của Mặc Tinh đột nhiên to hơn gấp mười, chỉ thấy trên bàn tay của Huy Hoàng xuất hiện một con heo con màu lam có đôi cánh nho nhỏ.

Phải nói là con heo lam bé xíu này thật là rất đẹp, không những toàn thân không có cây lông tạp nào, mà dưới bàn chân lại không ngừng bốc lên trái tim màu hồng nữa. Heo con vừa mới được triệu hoán ra, tức khắc ánh mắt biến thành hình trái tim vỗ cánh phịch phịch bay quấn quanh đầu Huy Hoàng kêu lên: "Pá pá, pá pá..."

Đường Hoa cúi đầu xuống cố gắng mím chặt hai môi của mình lại...

Tôn Minh móc ra một bản Kim Cang kinh bắt đầu sự nghiệp nghiên cứu Phật học vĩ đại...

Sát Phá Lang cầm tiên kiếm gọt móng tay...

"Tuyệt đối không phải nó gọi ta là pa pa đâu, nó chỉ biết gọi pá pá bậy bạ thôi." Huy Hoàng nghiêm nghị giải thích.

"..." Ba người bọn Đường Hoa tiếp tục động tác của mình, trong lòng thì nhắc nhở âm thầm: không được cười, không thể cười, người ta là cao thủ trong truyền thuyết, người ta là trượng phu oai nghiêm trong truyền thuyết, người ta là đại biểu của Côn Lôn, người ta còn là người quen biết với cả ba đại công hội đó...

Chỉ có Mặc Tinh là vừa cẩn thận chạm vào người heo con lại vừa mê mẩn nói: "Thật đáng yêu quá... Thật đáng yêu quá đi..."

Đường Sát Tôn ba người lại càng khó nhịn hơn, nếu mà một nữ nhân có một con sủng vật như vậy thì thật là tốt lắm, cho dù là một tên nam nhân bình thường thì cũng có thể hiểu được, vì có thể nhờ vào nó để mà tán gái mà, nhưng đây lại là một cao thủ được coi là trầm mặc nhất, là cao thủ chín chắn nhất, một cao thủ gặp chuyện không hoảng, có cái nhìn đại cục tốt nhất, một cao thủ khá là khiêm tốn, và là một cao thủ cực kỳ nam tính..

Huy Hoàng mặt đỏ lên giải thích: "Cái này gọi là phù quỷ, khi ta làm nhiệm vụ trong tân thủ thôn thì nhận được... Ta thề với trời, nếu như ta biết thứ này nó trưởng thành lên là như vậy thì đánh chết ta cũng sẽ không buộc định cùng nó đâu. Thật mà... Các ngươi phải tin ta, ta thiệt không ngờ là nó sẽ tồi tệ như vậy đâu, các ngươi phải tin ta..." Huy Hoàng rối lên rồi...

Đường Hoa mấp máy môi truyền âm cho Tôn Minh đang chuyên tâm nghiên cứu kinh Phật: "Chúc mừng ngươi."

"Công việc thôi, công việc thôi!" Tôn Minh truyền âm lại: "Chủ biên của ta bị tin ngắn của ta làm cho rung động 5 giây, sau đó dò hỏi xem ta có bị bệnh về phương diện tâm lý nào không, xong thì mãnh liệt yêu cầu ta phải chụp thêm vài tấm nữa đấy, ngày mai sẽ cho lên tít đầu luôn. Hoa ca, lần nay chắc ngươi ngại phải chia phần nhỉ?"

"Cũng có chút ý tứ chứ."

"... Được rồi!"

"Ây cha!" Sát Phá Lang không cẩn thận một cái, gọt luôn mất tiêu cả ngón út của mình, tiên kiếm đúng là tiên kiếm, thật là sắc bén! Gọt móng tay thôi mà cũng có thể sẵn tiện gọt luôn cả ngón út. Đương nhiên Sát Phá Lang không quên giải thích với mọi người: "Run tay, là run tay, ngoài ý muốn thôi!"

Tiêu đề của ngày mai: Huy Hoàng quang vinh tấn chức thành ba ba, Sát Phá Lang kinh hãi gọt đứt luôn ngón tay. Tôn Minh trong mắt chớp ánh sao lên, phen này mình muốn không phát lên cũng khó lắm nớ, chủ biên mà không cho mình cái chức phó chủ biên thì bản thân hắn thật không chịu được.

Trong bầu không khí sụp đổ hiện giờ... Cuối cùng vẫn còn là Đường Hoa thực tế nhất, hắn phất tay nói nghiêm nghị: "Được rồi! Chúng ta xuất phát... À... Huy Hoàng ca, làm phiền ngươi đi đằng trước dẫn đường."

"Được!" Huy Hoàng phất tay một cái, ngay tức thì dẫn đầu, tất nhiên là có cả con heo con luôn miệng kêu "Pá pá pá pá" mà chân bốc lên trái tim kia.

Mà mặt sau của hắn thì ba tên nam nhân bất lương ngay lập tức khom người một tay ôm chặt lấy phi kiếm, tay kia thì ôm bụng run rẩy lăn lộn.

Cũng phải nói là con heo con này thì người không lớn, nhưng mà lại hết sức dũng mãnh, há mồm ra một cái là một đống viên đạn nước bắn ra ngoài, giống như là một khẩu súng trường hoàn toàn tự động vậy, mà uy lực thì lại không hề kém hơn lực công kích của người chơi thông thường chút nào. Lại nhìn lại Huy Hoàng, hắn đang điều khiển một thanh phi kiếm lạnh toát không lúc nào mà ngừng đọng lại băng sương, tuy nó không phải là tiên kiếm, nhưng lại là một thanh phi kiếm tứ giai nhái theo tiên kiếm trấn phái của Côn Lôn, tên có viết: Vọng Thư dỏm.

Thục Sơn của Đường Hoa cũng có tiên kiếm trấn phái, tên viết là Trấn Yêu kiếm, Băng Thanh kiếm. Nếu muốn lấy được hàng nhái của chúng thì không chỉ phải cần hoàn thành một nhiệm vụ liên hoàn lớn, mà còn phải có nhân phẩm cực kỳ tốt làm hậu thuẫn mới được. Không chỉ riêng Thục Sơn, Bồng Lai cũng có Lưu Quang Thượng Cổ kiếm, Huyễn Vũ Nguyệt Ẩn kiếm; Thanh Thành có Thái Ất Phá Khuyết kiếm, Thừa Thắng Vạn Lý Phục; Nga Mi có Toái Ngân, Thứ Giác...

Bọn thú máy tuy có phòng ngự dũng mãnh, nhưng thủ đoạn của bọn Đường Hoa lại càng hung ác ngang ngược hơn, gặp núi thì phá núi, thấy đường thì mở đường, ngang nhiên mở ra một đường máu ở giữa đàn quái vật, rồi thuận lợi tới quảng trường phía Đông Nam.

"BOSS!" Huy Hoàng giơ tay ý bảo người phía sau cẩn thận. Chỉ thấy dưới ánh trăng có một bóng người đang đứng cô đơn trên quảng trường. Người này khuôn mặt như ngọc, thân hình rắn rỏi như cây tùng, toàn thân mặc một bộ giáp mềm màu đen, nhìn khí thế vô cùng.

"Cẩn thận thanh kiếm kia." Sát Phá Lang cảm thấy thanh kiếm đen trong tay mình tựa hồ như có chút sợ hãi, mấy người kia nghe theo nhìn lại, thấy người này còn cõng theo một thanh kiếm ở sau lưng, thân kiếm được quấn quanh bằng vải trắng, chỉ có chuôi kiếm sâu thẳm cổ xưa lộ ra ngoài: "Lần đầu tiên ta nhìn thấy có kiếm đáng sợ hơn người đấy."

Người này thấy năm người đến, bèn ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, đưa tay ra đằng sau với lấy kiếm, rung tay một cái, vải trắng bị bong ra, lộ ra bộ dạng vốn có của kiếm. Đây là một thanh kiếm hoàng kim dài ba thước có thừa, trung gian của kiếm có khắc hoa văn rồng, kiếm phong sắc bén toả ra dưới ánh trăng, nhưng mọi người không hề cảm giác thấy chút sát khí nào, mà chỉ cảm thấy một luồng lực lượng thần bí tràn đầy chất chứa trong thân kiếm.

"Sứ giả Kim Diệu Thác Bạt Uyên." Tôn Minh chớp chớp pháp nhãn, sau khi báo cáo xong thì lại nói: "Pháp lực của bản thân cây kiếm rất cao, không chỉ không thể trinh trắc được, mà ta còn bị gặp phải phản kích nữa, mất chút máu rồi."

"Coi bộ thực sự là kiếm lợi hại hơn người thật." Huy Hoàng thả Vọng Thư dỏm ra để hộ thân, còn tay trái thì lấy ra một cây chong chóng.

Sát Phá Lang với Đường Hoa nhìn thoáng qua nhau một cái, trong lòng bất mãn mắng: Đại ca, đại địch ở ngay trước mắt đó, ngươi có thể nào đừng cầm mấy cái thứ chọc cười như vậy ra được không.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »