Song Kiếm

Lượt đọc: 9419 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 47
ngũ hiệp trùng phùng

❊ ❊ ❊

"Alô Thiếu Gia, alô Thiếu Gia! Ta giờ đang ở thành đô, sắp chết đói đến nơi rồi."

"Đến đúng lúc lắm, Nhu Mễ bị trảm rồi... 50 dặm phía Nam thành đô, cấp tốc!"

Đường Hoa bay đến, thấy nơi một thác nước có một đám người đang chiến kịch liệt với một đám khác trên không. Quân đỏ là bọn Thiếu Gia và Thiên Sứ do Nhất Tiếu lãnh đạo, còn quân xanh là mười tên người chơi có biểu tượng của Tam Thương. Tuy năng lực tác chiến của mỗi binh sĩ bên quân đỏ cũng mạnh, nhưng quân xanh thì lại nhiều người, cho nên chiếm được một ít ưu thế nhất định trên chiến trường.

Đường Hoa bay lên trên trời, lột phắt áo khoác ngoài để lộ ra y phục của môn phái Thục Sơn, hô to: "Khi dễ Thục Sơn ta không người à? Thiếu Gia, Nhất Tiếu, Thiên Sứ, tránh ra!"

Đánh dạng bầy đàn thì ai cũng chịu không nổi cái sự đánh cuồng bắn bậy của Đường Hoa, hắn ta cứ đưa tay là có thể quét sạch được một mảng. Còn phần một đối một với cái dạng như Phá Toái hay Sát Phá Lang thì cần nhờ cả chiến thuật lẫn với vận may nhất định. Mười máy bay mạnh nhất bên địch chỉ kiên trì được mười giây thì bị đánh rớt mất bảy chiếc, còn ba chiếc khác thì là pháp sư, cách hơi xa, lúc này thấy bên phe đối phương có hung nhân đến, mà bên mình thì lại không còn chiếm được ưu thế nhân số nên vội vàng phắn.

"Đệt mợ!" Nhất Tiếu cất tiếng mắng: "Gia Tử ngươi ngon lắm, búa gỗ lên rìu bạc rồi, lại còn thành cao thủ xếp hạng thứ mười lăm nữa."

Lại tăng lên à? Đường Hoa cười hè hè hỏi: "Chuyện gì nào."

"Thằng hội trưởng cái công hội chim bòi đó bị trâu đá trúng đầu, nói nhất định phải lôi kéo cho bằng được một người của phái Thục Sơn. Thấy Nhu Mễ bèn tiến lên rồi cách cứng cách mềm gì xài ra hết, có lẽ là lỡ tay nên giết Nhu Mễ mất tiêu. Ba người bọn ta vừa vặn ở ngay phụ cận, nên choảng cùng chúng nó."

Thiếu Gia vung cây quạt một cái: "Đi, uống chén rượu nào, đi tẩy trần cho Gia Tử. Sao vậy Gia Tử, sắc mặt ngươi tệ lắm."

"Không có việc gì!" Đường Hoa xua tay, ây da chỉ còn có 15 điểm công đức thôi a, coi bộ phải về Thục Sơn bế quan nửa tháng làm công đức mới được. Nhiệm vụ của môn phái tất nhiên là cũng có công đức, nhưng mà so với nhiệm vụ của bang hội thì thật là thê lương lắm lắm.

"Đứng lại!" Một người chơi nữ mang theo biểu tượng của Tam Thương dẫn theo một đám người đứng ở ngoài cửa Nam thành đô chặn bọn người Thục Sơn lại.

"Xoẹt" một tiếng, Thiên Sứ bước lên đầu, Nhất Tiếu Thiếu Gia hai cánh, Đường Hoa phía sau, trận thế rất nhanh đã được lập.

"Người là do bọn ngươi giết?" Người chơi nữ hỏi. Nàng không hỏi rằng vì sao ngươi giết người mà chỉ hỏi rằng có phải ngươi giết người hay không, đây là phương thức hỏi đặc hữu của bang hội lớn.

"Phải!" Bọn Thục Sơn đều hung hăng, trừ bỏ Đường Hoa, đó là vì hắn còn mang cái gánh công đức. Tục ngữ nói rất hay: một người Trung Quốc là một con rồng, mà một đám người Trung Quốc thì là một đám giun. Thục Sơn vì chỉ có 5 tên độc đinh, nên không chỉ hết sức đoàn kết, mà hơn nữa tên nào tên nấy đều là nhân vật hung hãn. Thiếu Gia cười lạnh trong kênh đội ngũ, rồi bổ sung một câu: "Vừa đánh vừa chạy, bạn của ta đang kéo người qua đấy, hôm nay chúng ta sẽ quét sạch lũ Tam Thương trong thành đô này."

"Vậy đừng trách bọn ta... Ơ? Sao Vô Song tỷ lại cưỡng chế rời bang rồi?" Người chơi nữ kinh hãi cực kỳ, đây là cưỡng chế rời bang đấy, không phải là xin rời đâu, có nghĩa là từ nay về sau Vô Song sẽ trở thành quan hệ đối địch với bang hội Tam Thương đó.

"Moá! Cả Vô Song tỷ mà cũng đi luôn rồi, vậy ta còn đi theo thằng đần kia làm gì." Dứt lời, biểu tượng của Tam Thương nơi trước ngực một người chơi nam biến mất.

"Bình tĩnh, bình tĩnh. Có khả năng là có hiểu lầm gì đó. Chúng ta mới chiếm được Lao Sơn mà... Với lại Vô Song là bà xã của bang chủ mà? Sao lại nói rời đi là rời đi chứ?"

"Cái này ta biết!" Đường Hoa đáp một tiếng.

"A?" Cả một đám người cùng nhìn Đường Hoa.

"Trong bang các ngươi phải chăng có một người gọi là Công Chúa?"

"Đúng vậy! Là đường chủ... A! Giờ tấn chức làm phó bang chủ rồi."

"Sự tình là như vầy..." Đường Hoa phát huy trọn vẹn tài ăn nói của mình, nói như thể Vô Song chính là một Tần Hương Liên thời hiện đại vậy, vì sự nghiệp của Vô Cực, nàng đã hy sinh mọi thứ có thể hy sinh được của mình, vậy mà cuối cùng tên Trần Thế Mỹ Vô Cực này con mẹ nó lại bảo nàng áp chế hắn, bức bách nàng phải rời khỏi công hội Tam Thương.

"Ngươi nói bậy!"

"Có lẽ hắn không có nói bậy đâu, lần trước Vô Cực đến thành đô thị sát, chẳng phải là mang Công Chúa theo bên người đó sao? Công tác nhận người nhận nghiếc gì thì cũng chẳng hỏi thăm mà chỉ đi sông Mân Giang du ngoạn."

Đường Hoa lại ở một bên nói: "Các ngươi có thể hỏi trực tiếp xem có phải vì Công Chúa mà Vô Song mới đi hay không!"

"... Hội trưởng nói Vô Song tỷ tham ô công khoản. Đệt mợ! Làm sao mà có thể được. Bà mày rời bang."

"Ta cũng rời!"

Đường Hoa thâm trầm nói: "Thu phục người mà không cần chiến chính là cảnh giới cao nhất của binh pháp."

"Bố xạo đi!" Ba người đều khinh bỉ. Nhất Tiếu than một hơi rồi nói: "Vô Song rất không tệ, có người nói nếu người nàng quen là Song Sư Hạo Nhiên thì làm sao Nhất Kiếm là đệ nhất công hội được."

Ba người còn lại đều than: "Phân trâu a!"

Vào thành đô, Nhu Mễ cũng đã từ địa ngục trở lại, nàng không giống ba người khác, mà rất trịnh trọng nói lời cảm tạ với Đường Hoa. Sau đó mọi người đến lầu Tụ Tiên mà Thiếu Gia đã mua đứt để uống rượu.

Hiện nay mấy người Thục Sơn đều ít khi tụ tập lại rong ruổi với nhau. Thiếu Gia đã đánh cướp mấy người còn lại, rồi thừa dịp giá cả đang tiện nghi thì mua lấy lầu Tụ Tiên, đổi nghề thành ông chủ, dù sao thì ở thời điểm đó cơ hồ chẳng có người chơi nào có thể tiêu phí tiền vào rượu chè được cả, nên tiền mua lại tửu lâu chỉ vẻn vẹn có 10 kim thôi. Mà sau khi bang Nhất Kiếm được thành lập, thì giá mua đã tăng lên gấp 2 lần, rồi sau khi Nhất Kiếm chiếm được Thái Sơn lại tăng gấp đôi nữa, đến nay giá bán đã lên tới 80 kim!

Thiên Sứ tìm danh sơn tầm tiên kiếm không có thành quả, nhưng mà vô tâm lại được lộc, đã tăng cảnh giới ngự kiếm lên một tầng thành cảnh giới đăng đường nhập thất. Trận không chiến hồi nãy cũng bởi vì có nàng nên bọn Tam Thương không dám bức ép quá chặt, do vậy mới chờ được đến lúc Đường Hoa tới.

Tên Nhất Tiếu thì kém hơn rất nhiều, nhờ vào việc nhiều hơn người khác mấy tầng kiếm quyết nên cũng được coi là trình độ trung bình khá. Nhưng hắn lại nhờ có Tị Thủy Châu nên đến lưu vực sông Mân Giang luyện cấp được rất nhanh, đã cấp 28 rồi, hơn Đường Hoa một cấp rưỡi lận. Nhưng mà vì sao thằng này lại đột nhiên bỏ bê Nhu Mễ để biến thành dân luyện cấp cuồng vậy? Thiếu Gia đưa ra đáp án, rất đơn giản, người ta có phải là đi luyện cấp đâu, là đi đánh kiếm trân châu đó, hắn muốn tự tay kiếm được 99 viên trân châu để tặng cho Nhu Mễ nớ.

Cuối cùng là Nhu Mễ, phải nói là tiểu cô nương này thật là có bản lĩnh, không ngờ là đã dựa vào trí tuệ của mình kiếm được một sư phụ chuyên thuộc trong môn phái, rồi dưới sự chỉ dạy của sư phụ, một thanh phi kiếm nàng sử xuất ra không hề kém với Thiên Sứ khi đã tăng lên cảnh giới chút nào. Chưa hết, nàng còn mang theo tiên khí mà sư phụ trao cho: Tinh Quân Nhãn, có thể nhìn thấu nhược điểm của địch nhân, lực công kích tăng lên 10%, đòn đánh bộc phát tăng lên 10%, có thể tu luyện tiếp.

"Thiếu Gia..." Có người hô lên một tiếng ở dưới lầu.

Thiếu Gia thò đầu ra nhìn thoáng qua, nói: "Là bằng hữu mà ta vừa gọi tới đánh nhau đó, để ta gọi nàng lên ngồi chơi một chút... Đi lên a Tinh Tinh!"

"Nữ?" Trên đầu Đường Hoa nổi lên một cái dấu chấm hỏi, cái dạng Thiếu Gia một mực coi tình yêu là cặn bã, làm sao lại có khả năng thông đồng với nữ sinh rồi? Mà nhìn lại, nữ sinh này miệng nhỏ môi son rất là mê người, làm sao lại coi trọng cái đống phân trâu Thiếu Gia này nhỉ?

"Giới thiệu nào!" Thiếu Gia đứng lên: "Song Sư Tinh Tinh, em ruột của Song Sư Hạo Nhiên... Bên đây đều là người Thục Sơn ta, Nhất Tiếu, Thiên Sứ, Nhu Mễ, và cái tên Gia Tử đang mang kính phẳng giả bộ nhã nhặn kia nữa."

"Đông Phương Gia Tử?" Tinh Tinh sửng sốt hỏi.

Nhất Tiếu nghiến răng: "Thằng nhãi này nổi danh đến thế sao? Chẳng phải chỉ là tốt nghiệp sớm hơn mấy ngày, chẳng phải chỉ biết có chọi pháp thuật thôi chứ mấy?"

"Còn ngươi thì biết cái gì?" Nhu Mễ hỏi lại.

"Cái này... Nhu Mễ! Thực ra ta có rất nhiều ưu điểm..."

Thiếu Gia rót chén rượu vào trong miệng Nhất Tiếu, ra hiệu: "Ngồi xuống rồi nói!"

"Alô Thiếu Gia, alô Thiếu Gia! Ta giờ đang ở thành đô, sắp chết đói đến nơi rồi."

"Đến đúng lúc lắm, Nhu Mễ bị trảm rồi... 50 dặm phía Nam thành đô, cấp tốc!"

Đường Hoa bay đến, thấy nơi một thác nước có một đám người đang chiến kịch liệt với một đám khác trên không. Quân đỏ là bọn Thiếu Gia và Thiên Sứ do Nhất Tiếu lãnh đạo, còn quân xanh là mười tên người chơi có biểu tượng của Tam Thương. Tuy năng lực tác chiến của mỗi binh sĩ bên quân đỏ cũng mạnh, nhưng quân xanh thì lại nhiều người, cho nên chiếm được một ít ưu thế nhất định trên chiến trường.

Đường Hoa bay lên trên trời, lột phắt áo khoác ngoài để lộ ra y phục của môn phái Thục Sơn, hô to: "Khi dễ Thục Sơn ta không người à? Thiếu Gia, Nhất Tiếu, Thiên Sứ, tránh ra!"

Đánh dạng bầy đàn thì ai cũng chịu không nổi cái sự đánh cuồng bắn bậy của Đường Hoa, hắn ta cứ đưa tay là có thể quét sạch được một mảng. Còn phần một đối một với cái dạng như Phá Toái hay Sát Phá Lang thì cần nhờ cả chiến thuật lẫn với vận may nhất định. Mười máy bay mạnh nhất bên địch chỉ kiên trì được mười giây thì bị đánh rớt mất bảy chiếc, còn ba chiếc khác thì là pháp sư, cách hơi xa, lúc này thấy bên phe đối phương có hung nhân đến, mà bên mình thì lại không còn chiếm được ưu thế nhân số nên vội vàng phắn.

"Đệt mợ!" Nhất Tiếu cất tiếng mắng: "Gia Tử ngươi ngon lắm, búa gỗ lên rìu bạc rồi, lại còn thành cao thủ xếp hạng thứ mười lăm nữa."

Lại tăng lên à? Đường Hoa cười hè hè hỏi: "Chuyện gì nào."

"Thằng hội trưởng cái công hội chim bòi đó bị trâu đá trúng đầu, nói nhất định phải lôi kéo cho bằng được một người của phái Thục Sơn. Thấy Nhu Mễ bèn tiến lên rồi cách cứng cách mềm gì xài ra hết, có lẽ là lỡ tay nên giết Nhu Mễ mất tiêu. Ba người bọn ta vừa vặn ở ngay phụ cận, nên choảng cùng chúng nó."

Thiếu Gia vung cây quạt một cái: "Đi, uống chén rượu nào, đi tẩy trần cho Gia Tử. Sao vậy Gia Tử, sắc mặt ngươi tệ lắm."

"Không có việc gì!" Đường Hoa xua tay, ây da chỉ còn có 15 điểm công đức thôi a, coi bộ phải về Thục Sơn bế quan nửa tháng làm công đức mới được. Nhiệm vụ của môn phái tất nhiên là cũng có công đức, nhưng mà so với nhiệm vụ của bang hội thì thật là thê lương lắm lắm.

"Đứng lại!" Một người chơi nữ mang theo biểu tượng của Tam Thương dẫn theo một đám người đứng ở ngoài cửa Nam thành đô chặn bọn người Thục Sơn lại.

"Xoẹt" một tiếng, Thiên Sứ bước lên đầu, Nhất Tiếu Thiếu Gia hai cánh, Đường Hoa phía sau, trận thế rất nhanh đã được lập.

"Người là do bọn ngươi giết?" Người chơi nữ hỏi. Nàng không hỏi rằng vì sao ngươi giết người mà chỉ hỏi rằng có phải ngươi giết người hay không, đây là phương thức hỏi đặc hữu của bang hội lớn.

"Phải!" Bọn Thục Sơn đều hung hăng, trừ bỏ Đường Hoa, đó là vì hắn còn mang cái gánh công đức. Tục ngữ nói rất hay: một người Trung Quốc là một con rồng, mà một đám người Trung Quốc thì là một đám giun. Thục Sơn vì chỉ có 5 tên độc đinh, nên không chỉ hết sức đoàn kết, mà hơn nữa tên nào tên nấy đều là nhân vật hung hãn. Thiếu Gia cười lạnh trong kênh đội ngũ, rồi bổ sung một câu: "Vừa đánh vừa chạy, bạn của ta đang kéo người qua đấy, hôm nay chúng ta sẽ quét sạch lũ Tam Thương trong thành đô này."

"Vậy đừng trách bọn ta... Ơ? Sao Vô Song tỷ lại cưỡng chế rời bang rồi?" Người chơi nữ kinh hãi cực kỳ, đây là cưỡng chế rời bang đấy, không phải là xin rời đâu, có nghĩa là từ nay về sau Vô Song sẽ trở thành quan hệ đối địch với bang hội Tam Thương đó.

"Moá! Cả Vô Song tỷ mà cũng đi luôn rồi, vậy ta còn đi theo thằng đần kia làm gì." Dứt lời, biểu tượng của Tam Thương nơi trước ngực một người chơi nam biến mất.

"Bình tĩnh, bình tĩnh. Có khả năng là có hiểu lầm gì đó. Chúng ta mới chiếm được Lao Sơn mà... Với lại Vô Song là bà xã của bang chủ mà? Sao lại nói rời đi là rời đi chứ?"

"Cái này ta biết!" Đường Hoa đáp một tiếng.

"A?" Cả một đám người cùng nhìn Đường Hoa.

"Trong bang các ngươi phải chăng có một người gọi là Công Chúa?"

"Đúng vậy! Là đường chủ... A! Giờ tấn chức làm phó bang chủ rồi."

"Sự tình là như vầy..." Đường Hoa phát huy trọn vẹn tài ăn nói của mình, nói như thể Vô Song chính là một Tần Hương Liên thời hiện đại vậy, vì sự nghiệp của Vô Cực, nàng đã hy sinh mọi thứ có thể hy sinh được của mình, vậy mà cuối cùng tên Trần Thế Mỹ Vô Cực này con mẹ nó lại bảo nàng áp chế hắn, bức bách nàng phải rời khỏi công hội Tam Thương.

"Ngươi nói bậy!"

"Có lẽ hắn không có nói bậy đâu, lần trước Vô Cực đến thành đô thị sát, chẳng phải là mang Công Chúa theo bên người đó sao? Công tác nhận người nhận nghiếc gì thì cũng chẳng hỏi thăm mà chỉ đi sông Mân Giang du ngoạn."

Đường Hoa lại ở một bên nói: "Các ngươi có thể hỏi trực tiếp xem có phải vì Công Chúa mà Vô Song mới đi hay không!"

"... Hội trưởng nói Vô Song tỷ tham ô công khoản. Đệt mợ! Làm sao mà có thể được. Bà mày rời bang."

"Ta cũng rời!"

Đường Hoa thâm trầm nói: "Thu phục người mà không cần chiến chính là cảnh giới cao nhất của binh pháp."

"Bố xạo đi!" Ba người đều khinh bỉ. Nhất Tiếu than một hơi rồi nói: "Vô Song rất không tệ, có người nói nếu người nàng quen là Song Sư Hạo Nhiên thì làm sao Nhất Kiếm là đệ nhất công hội được."

Ba người còn lại đều than: "Phân trâu a!"

Vào thành đô, Nhu Mễ cũng đã từ địa ngục trở lại, nàng không giống ba người khác, mà rất trịnh trọng nói lời cảm tạ với Đường Hoa. Sau đó mọi người đến lầu Tụ Tiên mà Thiếu Gia đã mua đứt để uống rượu.

Hiện nay mấy người Thục Sơn đều ít khi tụ tập lại rong ruổi với nhau. Thiếu Gia đã đánh cướp mấy người còn lại, rồi thừa dịp giá cả đang tiện nghi thì mua lấy lầu Tụ Tiên, đổi nghề thành ông chủ, dù sao thì ở thời điểm đó cơ hồ chẳng có người chơi nào có thể tiêu phí tiền vào rượu chè được cả, nên tiền mua lại tửu lâu chỉ vẻn vẹn có 10 kim thôi. Mà sau khi bang Nhất Kiếm được thành lập, thì giá mua đã tăng lên gấp 2 lần, rồi sau khi Nhất Kiếm chiếm được Thái Sơn lại tăng gấp đôi nữa, đến nay giá bán đã lên tới 80 kim!

Thiên Sứ tìm danh sơn tầm tiên kiếm không có thành quả, nhưng mà vô tâm lại được lộc, đã tăng cảnh giới ngự kiếm lên một tầng thành cảnh giới đăng đường nhập thất. Trận không chiến hồi nãy cũng bởi vì có nàng nên bọn Tam Thương không dám bức ép quá chặt, do vậy mới chờ được đến lúc Đường Hoa tới.

Tên Nhất Tiếu thì kém hơn rất nhiều, nhờ vào việc nhiều hơn người khác mấy tầng kiếm quyết nên cũng được coi là trình độ trung bình khá. Nhưng hắn lại nhờ có Tị Thủy Châu nên đến lưu vực sông Mân Giang luyện cấp được rất nhanh, đã cấp 28 rồi, hơn Đường Hoa một cấp rưỡi lận. Nhưng mà vì sao thằng này lại đột nhiên bỏ bê Nhu Mễ để biến thành dân luyện cấp cuồng vậy? Thiếu Gia đưa ra đáp án, rất đơn giản, người ta có phải là đi luyện cấp đâu, là đi đánh kiếm trân châu đó, hắn muốn tự tay kiếm được 99 viên trân châu để tặng cho Nhu Mễ nớ.

Cuối cùng là Nhu Mễ, phải nói là tiểu cô nương này thật là có bản lĩnh, không ngờ là đã dựa vào trí tuệ của mình kiếm được một sư phụ chuyên thuộc trong môn phái, rồi dưới sự chỉ dạy của sư phụ, một thanh phi kiếm nàng sử xuất ra không hề kém với Thiên Sứ khi đã tăng lên cảnh giới chút nào. Chưa hết, nàng còn mang theo tiên khí mà sư phụ trao cho: Tinh Quân Nhãn, có thể nhìn thấu nhược điểm của địch nhân, lực công kích tăng lên 10%, đòn đánh bộc phát tăng lên 10%, có thể tu luyện tiếp.

"Thiếu Gia..." Có người hô lên một tiếng ở dưới lầu.

Thiếu Gia thò đầu ra nhìn thoáng qua, nói: "Là bằng hữu mà ta vừa gọi tới đánh nhau đó, để ta gọi nàng lên ngồi chơi một chút... Đi lên a Tinh Tinh!"

"Nữ?" Trên đầu Đường Hoa nổi lên một cái dấu chấm hỏi, cái dạng Thiếu Gia một mực coi tình yêu là cặn bã, làm sao lại có khả năng thông đồng với nữ sinh rồi? Mà nhìn lại, nữ sinh này miệng nhỏ môi son rất là mê người, làm sao lại coi trọng cái đống phân trâu Thiếu Gia này nhỉ?

"Giới thiệu nào!" Thiếu Gia đứng lên: "Song Sư Tinh Tinh, em ruột của Song Sư Hạo Nhiên... Bên đây đều là người Thục Sơn ta, Nhất Tiếu, Thiên Sứ, Nhu Mễ, và cái tên Gia Tử đang mang kính phẳng giả bộ nhã nhặn kia nữa."

"Đông Phương Gia Tử?" Tinh Tinh sửng sốt hỏi.

Nhất Tiếu nghiến răng: "Thằng nhãi này nổi danh đến thế sao? Chẳng phải chỉ là tốt nghiệp sớm hơn mấy ngày, chẳng phải chỉ biết có chọi pháp thuật thôi chứ mấy?"

"Còn ngươi thì biết cái gì?" Nhu Mễ hỏi lại.

"Cái này... Nhu Mễ! Thực ra ta có rất nhiều ưu điểm..."

Thiếu Gia rót chén rượu vào trong miệng Nhất Tiếu, ra hiệu: "Ngồi xuống rồi nói!"

"Alô Thiếu Gia, alô Thiếu Gia! Ta giờ đang ở thành đô, sắp chết đói đến nơi rồi."

"Đến đúng lúc lắm, Nhu Mễ bị trảm rồi... 50 dặm phía Nam thành đô, cấp tốc!"

Đường Hoa bay đến, thấy nơi một thác nước có một đám người đang chiến kịch liệt với một đám khác trên không. Quân đỏ là bọn Thiếu Gia và Thiên Sứ do Nhất Tiếu lãnh đạo, còn quân xanh là mười tên người chơi có biểu tượng của Tam Thương. Tuy năng lực tác chiến của mỗi binh sĩ bên quân đỏ cũng mạnh, nhưng quân xanh thì lại nhiều người, cho nên chiếm được một ít ưu thế nhất định trên chiến trường.

Đường Hoa bay lên trên trời, lột phắt áo khoác ngoài để lộ ra y phục của môn phái Thục Sơn, hô to: "Khi dễ Thục Sơn ta không người à? Thiếu Gia, Nhất Tiếu, Thiên Sứ, tránh ra!"

Đánh dạng bầy đàn thì ai cũng chịu không nổi cái sự đánh cuồng bắn bậy của Đường Hoa, hắn ta cứ đưa tay là có thể quét sạch được một mảng. Còn phần một đối một với cái dạng như Phá Toái hay Sát Phá Lang thì cần nhờ cả chiến thuật lẫn với vận may nhất định. Mười máy bay mạnh nhất bên địch chỉ kiên trì được mười giây thì bị đánh rớt mất bảy chiếc, còn ba chiếc khác thì là pháp sư, cách hơi xa, lúc này thấy bên phe đối phương có hung nhân đến, mà bên mình thì lại không còn chiếm được ưu thế nhân số nên vội vàng phắn.

"Đệt mợ!" Nhất Tiếu cất tiếng mắng: "Gia Tử ngươi ngon lắm, búa gỗ lên rìu bạc rồi, lại còn thành cao thủ xếp hạng thứ mười lăm nữa."

Lại tăng lên à? Đường Hoa cười hè hè hỏi: "Chuyện gì nào."

"Thằng hội trưởng cái công hội chim bòi đó bị trâu đá trúng đầu, nói nhất định phải lôi kéo cho bằng được một người của phái Thục Sơn. Thấy Nhu Mễ bèn tiến lên rồi cách cứng cách mềm gì xài ra hết, có lẽ là lỡ tay nên giết Nhu Mễ mất tiêu. Ba người bọn ta vừa vặn ở ngay phụ cận, nên choảng cùng chúng nó."

Thiếu Gia vung cây quạt một cái: "Đi, uống chén rượu nào, đi tẩy trần cho Gia Tử. Sao vậy Gia Tử, sắc mặt ngươi tệ lắm."

"Không có việc gì!" Đường Hoa xua tay, ây da chỉ còn có 15 điểm công đức thôi a, coi bộ phải về Thục Sơn bế quan nửa tháng làm công đức mới được. Nhiệm vụ của môn phái tất nhiên là cũng có công đức, nhưng mà so với nhiệm vụ của bang hội thì thật là thê lương lắm lắm.

"Đứng lại!" Một người chơi nữ mang theo biểu tượng của Tam Thương dẫn theo một đám người đứng ở ngoài cửa Nam thành đô chặn bọn người Thục Sơn lại.

"Xoẹt" một tiếng, Thiên Sứ bước lên đầu, Nhất Tiếu Thiếu Gia hai cánh, Đường Hoa phía sau, trận thế rất nhanh đã được lập.

"Người là do bọn ngươi giết?" Người chơi nữ hỏi. Nàng không hỏi rằng vì sao ngươi giết người mà chỉ hỏi rằng có phải ngươi giết người hay không, đây là phương thức hỏi đặc hữu của bang hội lớn.

"Phải!" Bọn Thục Sơn đều hung hăng, trừ bỏ Đường Hoa, đó là vì hắn còn mang cái gánh công đức. Tục ngữ nói rất hay: một người Trung Quốc là một con rồng, mà một đám người Trung Quốc thì là một đám giun. Thục Sơn vì chỉ có 5 tên độc đinh, nên không chỉ hết sức đoàn kết, mà hơn nữa tên nào tên nấy đều là nhân vật hung hãn. Thiếu Gia cười lạnh trong kênh đội ngũ, rồi bổ sung một câu: "Vừa đánh vừa chạy, bạn của ta đang kéo người qua đấy, hôm nay chúng ta sẽ quét sạch lũ Tam Thương trong thành đô này."

"Vậy đừng trách bọn ta... Ơ? Sao Vô Song tỷ lại cưỡng chế rời bang rồi?" Người chơi nữ kinh hãi cực kỳ, đây là cưỡng chế rời bang đấy, không phải là xin rời đâu, có nghĩa là từ nay về sau Vô Song sẽ trở thành quan hệ đối địch với bang hội Tam Thương đó.

"Moá! Cả Vô Song tỷ mà cũng đi luôn rồi, vậy ta còn đi theo thằng đần kia làm gì." Dứt lời, biểu tượng của Tam Thương nơi trước ngực một người chơi nam biến mất.

"Bình tĩnh, bình tĩnh. Có khả năng là có hiểu lầm gì đó. Chúng ta mới chiếm được Lao Sơn mà... Với lại Vô Song là bà xã của bang chủ mà? Sao lại nói rời đi là rời đi chứ?"

"Cái này ta biết!" Đường Hoa đáp một tiếng.

"A?" Cả một đám người cùng nhìn Đường Hoa.

"Trong bang các ngươi phải chăng có một người gọi là Công Chúa?"

"Đúng vậy! Là đường chủ... A! Giờ tấn chức làm phó bang chủ rồi."

"Sự tình là như vầy..." Đường Hoa phát huy trọn vẹn tài ăn nói của mình, nói như thể Vô Song chính là một Tần Hương Liên thời hiện đại vậy, vì sự nghiệp của Vô Cực, nàng đã hy sinh mọi thứ có thể hy sinh được của mình, vậy mà cuối cùng tên Trần Thế Mỹ Vô Cực này con mẹ nó lại bảo nàng áp chế hắn, bức bách nàng phải rời khỏi công hội Tam Thương.

"Ngươi nói bậy!"

"Có lẽ hắn không có nói bậy đâu, lần trước Vô Cực đến thành đô thị sát, chẳng phải là mang Công Chúa theo bên người đó sao? Công tác nhận người nhận nghiếc gì thì cũng chẳng hỏi thăm mà chỉ đi sông Mân Giang du ngoạn."

Đường Hoa lại ở một bên nói: "Các ngươi có thể hỏi trực tiếp xem có phải vì Công Chúa mà Vô Song mới đi hay không!"

"... Hội trưởng nói Vô Song tỷ tham ô công khoản. Đệt mợ! Làm sao mà có thể được. Bà mày rời bang."

"Ta cũng rời!"

Đường Hoa thâm trầm nói: "Thu phục người mà không cần chiến chính là cảnh giới cao nhất của binh pháp."

"Bố xạo đi!" Ba người đều khinh bỉ. Nhất Tiếu than một hơi rồi nói: "Vô Song rất không tệ, có người nói nếu người nàng quen là Song Sư Hạo Nhiên thì làm sao Nhất Kiếm là đệ nhất công hội được."

Ba người còn lại đều than: "Phân trâu a!"

Vào thành đô, Nhu Mễ cũng đã từ địa ngục trở lại, nàng không giống ba người khác, mà rất trịnh trọng nói lời cảm tạ với Đường Hoa. Sau đó mọi người đến lầu Tụ Tiên mà Thiếu Gia đã mua đứt để uống rượu.

Hiện nay mấy người Thục Sơn đều ít khi tụ tập lại rong ruổi với nhau. Thiếu Gia đã đánh cướp mấy người còn lại, rồi thừa dịp giá cả đang tiện nghi thì mua lấy lầu Tụ Tiên, đổi nghề thành ông chủ, dù sao thì ở thời điểm đó cơ hồ chẳng có người chơi nào có thể tiêu phí tiền vào rượu chè được cả, nên tiền mua lại tửu lâu chỉ vẻn vẹn có 10 kim thôi. Mà sau khi bang Nhất Kiếm được thành lập, thì giá mua đã tăng lên gấp 2 lần, rồi sau khi Nhất Kiếm chiếm được Thái Sơn lại tăng gấp đôi nữa, đến nay giá bán đã lên tới 80 kim!

Thiên Sứ tìm danh sơn tầm tiên kiếm không có thành quả, nhưng mà vô tâm lại được lộc, đã tăng cảnh giới ngự kiếm lên một tầng thành cảnh giới đăng đường nhập thất. Trận không chiến hồi nãy cũng bởi vì có nàng nên bọn Tam Thương không dám bức ép quá chặt, do vậy mới chờ được đến lúc Đường Hoa tới.

Tên Nhất Tiếu thì kém hơn rất nhiều, nhờ vào việc nhiều hơn người khác mấy tầng kiếm quyết nên cũng được coi là trình độ trung bình khá. Nhưng hắn lại nhờ có Tị Thủy Châu nên đến lưu vực sông Mân Giang luyện cấp được rất nhanh, đã cấp 28 rồi, hơn Đường Hoa một cấp rưỡi lận. Nhưng mà vì sao thằng này lại đột nhiên bỏ bê Nhu Mễ để biến thành dân luyện cấp cuồng vậy? Thiếu Gia đưa ra đáp án, rất đơn giản, người ta có phải là đi luyện cấp đâu, là đi đánh kiếm trân châu đó, hắn muốn tự tay kiếm được 99 viên trân châu để tặng cho Nhu Mễ nớ.

Cuối cùng là Nhu Mễ, phải nói là tiểu cô nương này thật là có bản lĩnh, không ngờ là đã dựa vào trí tuệ của mình kiếm được một sư phụ chuyên thuộc trong môn phái, rồi dưới sự chỉ dạy của sư phụ, một thanh phi kiếm nàng sử xuất ra không hề kém với Thiên Sứ khi đã tăng lên cảnh giới chút nào. Chưa hết, nàng còn mang theo tiên khí mà sư phụ trao cho: Tinh Quân Nhãn, có thể nhìn thấu nhược điểm của địch nhân, lực công kích tăng lên 10%, đòn đánh bộc phát tăng lên 10%, có thể tu luyện tiếp.

"Thiếu Gia..." Có người hô lên một tiếng ở dưới lầu.

Thiếu Gia thò đầu ra nhìn thoáng qua, nói: "Là bằng hữu mà ta vừa gọi tới đánh nhau đó, để ta gọi nàng lên ngồi chơi một chút... Đi lên a Tinh Tinh!"

"Nữ?" Trên đầu Đường Hoa nổi lên một cái dấu chấm hỏi, cái dạng Thiếu Gia một mực coi tình yêu là cặn bã, làm sao lại có khả năng thông đồng với nữ sinh rồi? Mà nhìn lại, nữ sinh này miệng nhỏ môi son rất là mê người, làm sao lại coi trọng cái đống phân trâu Thiếu Gia này nhỉ?

"Giới thiệu nào!" Thiếu Gia đứng lên: "Song Sư Tinh Tinh, em ruột của Song Sư Hạo Nhiên... Bên đây đều là người Thục Sơn ta, Nhất Tiếu, Thiên Sứ, Nhu Mễ, và cái tên Gia Tử đang mang kính phẳng giả bộ nhã nhặn kia nữa."

"Đông Phương Gia Tử?" Tinh Tinh sửng sốt hỏi.

Nhất Tiếu nghiến răng: "Thằng nhãi này nổi danh đến thế sao? Chẳng phải chỉ là tốt nghiệp sớm hơn mấy ngày, chẳng phải chỉ biết có chọi pháp thuật thôi chứ mấy?"

"Còn ngươi thì biết cái gì?" Nhu Mễ hỏi lại.

"Cái này... Nhu Mễ! Thực ra ta có rất nhiều ưu điểm..."

Thiếu Gia rót chén rượu vào trong miệng Nhất Tiếu, ra hiệu: "Ngồi xuống rồi nói!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »