Song Kiếm

Lượt đọc: 9318 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 13
thục sơn

❊ ❊ ❊

Cái kia là tổ ong Châu Lan, bộ binh chúng ta thì không có gì, một khi có người điều khiển phi kiếm bay qua trước mặt chúng, bọn chúng sẽ cùng nhau tấn công. Nếu như không có pháp bảo phòng ngự, đoạn đường này là nơi khó nhất đối với đột kích đội.

"Đây là trận nước độc, người chơi sẽ rụng máu từng giây, đối với đột kích đội thì không có vấn đề lớn, một nửa máu là xông qua. Bộ binh thì không ổn." lão Hổ phân phó: "Toàn bộ lấy y phục che miệng mũi lại, nhìn thấy cây hoè ở đối diện không? Một hồi ta kêu chạy, toàn bộ mọi người nhắm mắt lại chạy qua. Ngàn vạn đừng mở to mắt, nếu không khí độc xông vào một cái, sẽ mù 10 phút."

"Dừng! Ở chỗ này nhất định phải nghỉ ngơi, ta xem giờ một cái... ừ năm phút sau sẽ có một tảng đá khổng lồ lăn từ đỉnh núi xuống, chờ nó lăn qua rồi chúng ta mới có thể đi tiếp được."

"Quái trên mặt đất trừ lính tuần tra thì coi như là ít. Nếu như gặp mấy con như bươm bướm, chúng ta cũng chỉ có thể chờ đột kích đội đến bao vây tiễu trừ giúp chúng ta, sau đó thừa dịp chúng nó chưa có nảy mới thì chúng ta lại đi tới."

Theo lương tâm mà nói, lão Hổ là một tên đội trưởng rất ưu tú, hắn ai hỏi cũng đáp. Hơn nữa còn rất chú ý đội hình cùng cảm xúc của đội viên. Nếu nói có khuyết điểm, thì là mỗi khi hắn thoáng thấy đột kích đội sẽ nghiến răng: "Nha, ngã chết ngươi." Tuy nhiên câu này của hắn lại thường khiến cho trong đội ha ha cười to. Có lẽ cũng bởi vì câu nói này mà không khí đội ngũ khá là hoà hợp.

"Được nửa đường rồi." lão Hổ nhìn vách núi cụt nói: "Các ngươi xem, vách núi đối diện có một điểm sống lại, tới đó cho dù chết đi cũng không cần phải đi lại đoạn đường này."

Đường Hoa nhìn lại, chỉ thấy vách núi cụt chỉ có bề rộng chừng hai thước, một bên có một bia đá nhỏ, trên có viết: Khuyết Nguyệt độ. Ở bờ vách bên Đường Hoa còn có một luồng sương khói trong suốt lượn lờ dâng lên.

"Bia này có viết, sương khói này là cấm chế phi hành, nơi này cũng là một bước khó nhất khó nhất trên đường Thục Sơn. Các bạn bè của ta vừa gửi tin, trừ người đi Côn Lôn cũng bầm dập mặt mũi, mấy chỗ như Bồng Lai tới rất thuận lợi." lão Hổ nói: "Ta đoán có độ khó đến như vậy, đệ tử của Thục Sơn khả năng lác đác không nhiều."

Pha Ly Tâm phụ họa: "Đây không phải khó, mà là căn bản không thể, cho dù là quán quân thế giới đến nhảy, ai có thể nhảy xa nổi hai mươi thước."

Đường Hoa hỏi: "Lão Hổ, ngươi qua được chưa?"

"Chưa, nếu qua rồi, điểm sống lại của ta phải bên kia chứ. Lần thứ hai ta còn mang theo sào trúc, nhưng mà vẫn không qua được."

"Chẳng lẽ là phải nhảy xuống dưới sao." Đường Hoa hỏi.

Lão Hổ khinh bỉ liếc hắn một cái: "Ta nhảy lần nào, rớt lần đó."

"Cảm giác như thế nào?"

Lão Hổ rùng mình một cái: "Sâu, khá là sâu."

"Kia có một cái dây leo còn xanh." Phong Hồn chỉ vào chỗ sương khói bên trên vách núi cụt, quả nhiên ở chỗ cao khoảng chiều cao ba người có một đoạn dây leo như ẩn như hiện.

Hổ Nữu nói: "Lần trước có thấy rồi, nhưng mà cao vậy sao với tới."

"Không phải với không tới nhỉ." Phong Hồn ha ha cười một tiếng, lại không nói tiếp.

Sau đó năm người cứ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều không ai mở miệng. Không khí hoà hợp trong đội ngũ đột nhiên biến mất tăm mất tích.

"Ta đến." Đường Hoa mở lời đi đến ngồi xổm bên rìa vách núi.

"Kia... Thôi thì ta đến vậy." Phong Hồn cười thoáng, leo lên trên bả vai Đường Hoa.

Đường Hoa hô: "Nữu Nữu qua trước."

"Ai!" Hổ Nữu đáp một tiếng, leo lên bả vai Phong Hồn.

"Lên!" Đường Hoa đứng lên, Hổ Nữu với tay một cái bắt lấy dây leo, dây leo lướt đi rất nhanh, Hổ Nữu buông tay, người vững vàng đáp xuống vách núi bên kia. Dây leo quay ngược lại bên vách núi Đường Hoa.

"Pha Ly Tâm, lên!" Pha Ly Tâm do dự, nhưng cũng không khách sáo, làm rập khuôn đu tới bờ bên kia.

"Lão Hổ! Lên!"

So với hai cô gái, lão Hổ khá ngượng nghịu, có thể thấy hắn cực kỳ xấu hổ. Nhưng Thục Sơn đã kề trong giang tấc... Cho nên hắn rất muốn nói hai câu khách sáo, nhưng lại không biết phải nói thế nào.

"Lên a!"

"...Được!" Rốt cục lão Hổ cũng dẫm lên bả vai hai người tới bờ bên kia.

"Hẹn gặp lại!" Đường Hoa vẫy tay với bọn lão Hổ, sau một lần khách sáo để lảng tránh xấu hổ, ba người lão Hổ biến mất giữa biển mây.

"Kỳ thực hắn đã sớm biết cọng dây leo này." Phong Hồn ngồi qua một bên gặm táo.

"Ừ, ta cũng đã sớm biết hắn có âm mưu."

Câu trả lời của Đường Hoa khiến Phong Hồn có chút sửng sốt: "Ngươi làm sao biết được?"

"Hắn đã chết hai lần, lại dưới tình huống chưa nghĩ ra biện pháp gì mà vẫn tổ đội. Nếu không có âm mưu thì có vẻ nói không thông."

"Vậy ngươi?"

"Hắn dù sao cũng dẫn ta tới đây, nếu không có hắn, ta dù có chết hai lần cũng chưa chắc tới nơi này nổi."

"Ha ha! Tốt. Ta đi trước một bước đây." Phong Hồn đi đến bên vách núi.

"Đi đâu?"

"Thục Sơn ta phỏng chừng đi không thành, sau khi sống lại ta đi Bồng Lai là hơn." Phong Hồn cúi đầu xuống: "Nói thật, ta đã làm cây thang hai lần rồi. Chỉ đáng tiếc cho tới bây giờ cũng không có hai người giống như ngươi trong đội ngũ, hẹn gặp lại!"

"Hẹn gặp lại!" Đường Hoa duỗi đầu nhìn nhìn vực sâu rồi than một câu: "Người bạn này thú vị thật."

Hệ thống nhắc nhở: thoát ly trạng thái tổ đội. Vốn là Phong Hồn còn ở trong khu vực, đương nhiên là tổ đội cùng Đường Hoa, hiện tại khu vực này chỉ còn một mình Đường Hoa.

"Vì tân Trung Quốc... tiến lên." Tráng sĩ họ Đường rốt cục cũng nghiến răng nhảy xuống dưới.

"Lại một đứa dốt nát." Một luồng ánh sáng cuốn thân thể Đường Hoa đi mất.

Chờ Đường Hoa mở được mắt ra, phát hiện mình đã đứng trước một toà đại điện khí vũ hiên ngang, chung quanh trái phải, thực sự là một cảnh sắc thần tiên. Những núi nhỏ trôi nổi giữa không trung, những thang lầu bằng đá bay bổng, bầu trời NPC dẫm kiếm bay tới bay lui, hết thảy mấy thứ này nói lên cái gì? Nói lên rằng mình đã đến Thục Sơn.

"Người mới, phải tập trung sức chú ý." Một ông già NPC rất bất mãn việc Đường Hoa không để ý tới sự tồn tại của mình.

"A!" Đường Hoa hoàn hồn, vội nhìn trái nhìn phải. Hoá ra chỗ mình đứng đã có ba người chơi, mà đối diện với bọn họ thì có một ông già đang vuốt chòm râu vểnh của mình.

"Tên họ!" Ông già chỉ người chơi nữ đầu tiên hỏi.

"Thiên Sứ."

"Thiên Sứ, ta thấy ngươi là óc làm bằng sứ. Đừng ấm ức, ta hỏi ngươi, ngươi có phi kiếm phải không?"

"Đúng vậy. Nhưng mà bên đó không phải không cho dùng hay sao?"

"Nói ngươi ngu tức là ngu thiệt. Ngươi không biết nhảy khỏi vách xong rồi dùng phi kiếm bay qua phía đối diện à?"

"A... vậy cũng được à?"

"Ngươi ngay thử cũng chưa thử, sao lại biết không được?" Ông già chỉ người chơi nam tiếp theo: "Tên họ."

"Triêu Thiên Nhất Tiếu."

"Cũng là đồ ngu, người sau."

Người thứ ba vung cây quạt trong tay một cái, rất tao nhã hồi đáp: "Tam Thiếu Gia."

"Ngu nốt, người sau."

"Đông Phương Gia Tử."

"Ừ, ngay cả cái tên cũng ngu như vậy." ông già rất bất mãn nói: "Các ngươi... đều không dùng cái đầu, có cả trăm cái biện pháp có thể đi qua, vì đâu lại phải nhảy xuống vực tự sát đây?"

Đường Hoa cẩn thận hỏi: "Chẳng hạn như..."

"Chẳng hạn như ngươi có thể chờ nhân viên chấp nhận hy sinh trong đội ngũ tiếp theo, chẳng hạn như ngươi có thể tìm đá tảng từ từ chồng lên, chẳng hạn như ngươi có thể dùng dây leo trên vách đá cao... các ngươi làm ơn gặp chuyện thì động não đi được không, đứa nào cũng gà như quả cà."

"Xoẹt", ba tên người chơi còn lại cùng nhìn về Đường Hoa.

"Nếu không phải bây giờ chưa gom đủ bốn cái danh ngạch... Ta là người tuyên bố nhiệm vụ sư môn của Thục Sơn, các ngươi hiện tại có thể vào đại điện bái sư, chính thức trở thành đệ tử Thục Sơn. Bất quá các ngươi vẫn nên nhớ, các ngươi là lũ dốt nát." Nói xong ông già bỏ của chạy lấy người.

Cái kia là tổ ong Châu Lan, bộ binh chúng ta thì không có gì, một khi có người điều khiển phi kiếm bay qua trước mặt chúng, bọn chúng sẽ cùng nhau tấn công. Nếu như không có pháp bảo phòng ngự, đoạn đường này là nơi khó nhất đối với đột kích đội.

"Đây là trận nước độc, người chơi sẽ rụng máu từng giây, đối với đột kích đội thì không có vấn đề lớn, một nửa máu là xông qua. Bộ binh thì không ổn." lão Hổ phân phó: "Toàn bộ lấy y phục che miệng mũi lại, nhìn thấy cây hoè ở đối diện không? Một hồi ta kêu chạy, toàn bộ mọi người nhắm mắt lại chạy qua. Ngàn vạn đừng mở to mắt, nếu không khí độc xông vào một cái, sẽ mù 10 phút."

"Dừng! Ở chỗ này nhất định phải nghỉ ngơi, ta xem giờ một cái... ừ năm phút sau sẽ có một tảng đá khổng lồ lăn từ đỉnh núi xuống, chờ nó lăn qua rồi chúng ta mới có thể đi tiếp được."

"Quái trên mặt đất trừ lính tuần tra thì coi như là ít. Nếu như gặp mấy con như bươm bướm, chúng ta cũng chỉ có thể chờ đột kích đội đến bao vây tiễu trừ giúp chúng ta, sau đó thừa dịp chúng nó chưa có nảy mới thì chúng ta lại đi tới."

Theo lương tâm mà nói, lão Hổ là một tên đội trưởng rất ưu tú, hắn ai hỏi cũng đáp. Hơn nữa còn rất chú ý đội hình cùng cảm xúc của đội viên. Nếu nói có khuyết điểm, thì là mỗi khi hắn thoáng thấy đột kích đội sẽ nghiến răng: "Nha, ngã chết ngươi." Tuy nhiên câu này của hắn lại thường khiến cho trong đội ha ha cười to. Có lẽ cũng bởi vì câu nói này mà không khí đội ngũ khá là hoà hợp.

"Được nửa đường rồi." lão Hổ nhìn vách núi cụt nói: "Các ngươi xem, vách núi đối diện có một điểm sống lại, tới đó cho dù chết đi cũng không cần phải đi lại đoạn đường này."

Đường Hoa nhìn lại, chỉ thấy vách núi cụt chỉ có bề rộng chừng hai thước, một bên có một bia đá nhỏ, trên có viết: Khuyết Nguyệt độ. Ở bờ vách bên Đường Hoa còn có một luồng sương khói trong suốt lượn lờ dâng lên.

"Bia này có viết, sương khói này là cấm chế phi hành, nơi này cũng là một bước khó nhất khó nhất trên đường Thục Sơn. Các bạn bè của ta vừa gửi tin, trừ người đi Côn Lôn cũng bầm dập mặt mũi, mấy chỗ như Bồng Lai tới rất thuận lợi." lão Hổ nói: "Ta đoán có độ khó đến như vậy, đệ tử của Thục Sơn khả năng lác đác không nhiều."

Pha Ly Tâm phụ họa: "Đây không phải khó, mà là căn bản không thể, cho dù là quán quân thế giới đến nhảy, ai có thể nhảy xa nổi hai mươi thước."

Đường Hoa hỏi: "Lão Hổ, ngươi qua được chưa?"

"Chưa, nếu qua rồi, điểm sống lại của ta phải bên kia chứ. Lần thứ hai ta còn mang theo sào trúc, nhưng mà vẫn không qua được."

"Chẳng lẽ là phải nhảy xuống dưới sao." Đường Hoa hỏi.

Lão Hổ khinh bỉ liếc hắn một cái: "Ta nhảy lần nào, rớt lần đó."

"Cảm giác như thế nào?"

Lão Hổ rùng mình một cái: "Sâu, khá là sâu."

"Kia có một cái dây leo còn xanh." Phong Hồn chỉ vào chỗ sương khói bên trên vách núi cụt, quả nhiên ở chỗ cao khoảng chiều cao ba người có một đoạn dây leo như ẩn như hiện.

Hổ Nữu nói: "Lần trước có thấy rồi, nhưng mà cao vậy sao với tới."

"Không phải với không tới nhỉ." Phong Hồn ha ha cười một tiếng, lại không nói tiếp.

Sau đó năm người cứ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều không ai mở miệng. Không khí hoà hợp trong đội ngũ đột nhiên biến mất tăm mất tích.

"Ta đến." Đường Hoa mở lời đi đến ngồi xổm bên rìa vách núi.

"Kia... Thôi thì ta đến vậy." Phong Hồn cười thoáng, leo lên trên bả vai Đường Hoa.

Đường Hoa hô: "Nữu Nữu qua trước."

"Ai!" Hổ Nữu đáp một tiếng, leo lên bả vai Phong Hồn.

"Lên!" Đường Hoa đứng lên, Hổ Nữu với tay một cái bắt lấy dây leo, dây leo lướt đi rất nhanh, Hổ Nữu buông tay, người vững vàng đáp xuống vách núi bên kia. Dây leo quay ngược lại bên vách núi Đường Hoa.

"Pha Ly Tâm, lên!" Pha Ly Tâm do dự, nhưng cũng không khách sáo, làm rập khuôn đu tới bờ bên kia.

"Lão Hổ! Lên!"

So với hai cô gái, lão Hổ khá ngượng nghịu, có thể thấy hắn cực kỳ xấu hổ. Nhưng Thục Sơn đã kề trong giang tấc... Cho nên hắn rất muốn nói hai câu khách sáo, nhưng lại không biết phải nói thế nào.

"Lên a!"

"...Được!" Rốt cục lão Hổ cũng dẫm lên bả vai hai người tới bờ bên kia.

"Hẹn gặp lại!" Đường Hoa vẫy tay với bọn lão Hổ, sau một lần khách sáo để lảng tránh xấu hổ, ba người lão Hổ biến mất giữa biển mây.

"Kỳ thực hắn đã sớm biết cọng dây leo này." Phong Hồn ngồi qua một bên gặm táo.

"Ừ, ta cũng đã sớm biết hắn có âm mưu."

Câu trả lời của Đường Hoa khiến Phong Hồn có chút sửng sốt: "Ngươi làm sao biết được?"

"Hắn đã chết hai lần, lại dưới tình huống chưa nghĩ ra biện pháp gì mà vẫn tổ đội. Nếu không có âm mưu thì có vẻ nói không thông."

"Vậy ngươi?"

"Hắn dù sao cũng dẫn ta tới đây, nếu không có hắn, ta dù có chết hai lần cũng chưa chắc tới nơi này nổi."

"Ha ha! Tốt. Ta đi trước một bước đây." Phong Hồn đi đến bên vách núi.

"Đi đâu?"

"Thục Sơn ta phỏng chừng đi không thành, sau khi sống lại ta đi Bồng Lai là hơn." Phong Hồn cúi đầu xuống: "Nói thật, ta đã làm cây thang hai lần rồi. Chỉ đáng tiếc cho tới bây giờ cũng không có hai người giống như ngươi trong đội ngũ, hẹn gặp lại!"

"Hẹn gặp lại!" Đường Hoa duỗi đầu nhìn nhìn vực sâu rồi than một câu: "Người bạn này thú vị thật."

Hệ thống nhắc nhở: thoát ly trạng thái tổ đội. Vốn là Phong Hồn còn ở trong khu vực, đương nhiên là tổ đội cùng Đường Hoa, hiện tại khu vực này chỉ còn một mình Đường Hoa.

"Vì tân Trung Quốc... tiến lên." Tráng sĩ họ Đường rốt cục cũng nghiến răng nhảy xuống dưới.

"Lại một đứa dốt nát." Một luồng ánh sáng cuốn thân thể Đường Hoa đi mất.

Chờ Đường Hoa mở được mắt ra, phát hiện mình đã đứng trước một toà đại điện khí vũ hiên ngang, chung quanh trái phải, thực sự là một cảnh sắc thần tiên. Những núi nhỏ trôi nổi giữa không trung, những thang lầu bằng đá bay bổng, bầu trời NPC dẫm kiếm bay tới bay lui, hết thảy mấy thứ này nói lên cái gì? Nói lên rằng mình đã đến Thục Sơn.

"Người mới, phải tập trung sức chú ý." Một ông già NPC rất bất mãn việc Đường Hoa không để ý tới sự tồn tại của mình.

"A!" Đường Hoa hoàn hồn, vội nhìn trái nhìn phải. Hoá ra chỗ mình đứng đã có ba người chơi, mà đối diện với bọn họ thì có một ông già đang vuốt chòm râu vểnh của mình.

"Tên họ!" Ông già chỉ người chơi nữ đầu tiên hỏi.

"Thiên Sứ."

"Thiên Sứ, ta thấy ngươi là óc làm bằng sứ. Đừng ấm ức, ta hỏi ngươi, ngươi có phi kiếm phải không?"

"Đúng vậy. Nhưng mà bên đó không phải không cho dùng hay sao?"

"Nói ngươi ngu tức là ngu thiệt. Ngươi không biết nhảy khỏi vách xong rồi dùng phi kiếm bay qua phía đối diện à?"

"A... vậy cũng được à?"

"Ngươi ngay thử cũng chưa thử, sao lại biết không được?" Ông già chỉ người chơi nam tiếp theo: "Tên họ."

"Triêu Thiên Nhất Tiếu."

"Cũng là đồ ngu, người sau."

Người thứ ba vung cây quạt trong tay một cái, rất tao nhã hồi đáp: "Tam Thiếu Gia."

"Ngu nốt, người sau."

"Đông Phương Gia Tử."

"Ừ, ngay cả cái tên cũng ngu như vậy." ông già rất bất mãn nói: "Các ngươi... đều không dùng cái đầu, có cả trăm cái biện pháp có thể đi qua, vì đâu lại phải nhảy xuống vực tự sát đây?"

Đường Hoa cẩn thận hỏi: "Chẳng hạn như..."

"Chẳng hạn như ngươi có thể chờ nhân viên chấp nhận hy sinh trong đội ngũ tiếp theo, chẳng hạn như ngươi có thể tìm đá tảng từ từ chồng lên, chẳng hạn như ngươi có thể dùng dây leo trên vách đá cao... các ngươi làm ơn gặp chuyện thì động não đi được không, đứa nào cũng gà như quả cà."

"Xoẹt", ba tên người chơi còn lại cùng nhìn về Đường Hoa.

"Nếu không phải bây giờ chưa gom đủ bốn cái danh ngạch... Ta là người tuyên bố nhiệm vụ sư môn của Thục Sơn, các ngươi hiện tại có thể vào đại điện bái sư, chính thức trở thành đệ tử Thục Sơn. Bất quá các ngươi vẫn nên nhớ, các ngươi là lũ dốt nát." Nói xong ông già bỏ của chạy lấy người.

Cái kia là tổ ong Châu Lan, bộ binh chúng ta thì không có gì, một khi có người điều khiển phi kiếm bay qua trước mặt chúng, bọn chúng sẽ cùng nhau tấn công. Nếu như không có pháp bảo phòng ngự, đoạn đường này là nơi khó nhất đối với đột kích đội.

"Đây là trận nước độc, người chơi sẽ rụng máu từng giây, đối với đột kích đội thì không có vấn đề lớn, một nửa máu là xông qua. Bộ binh thì không ổn." lão Hổ phân phó: "Toàn bộ lấy y phục che miệng mũi lại, nhìn thấy cây hoè ở đối diện không? Một hồi ta kêu chạy, toàn bộ mọi người nhắm mắt lại chạy qua. Ngàn vạn đừng mở to mắt, nếu không khí độc xông vào một cái, sẽ mù 10 phút."

"Dừng! Ở chỗ này nhất định phải nghỉ ngơi, ta xem giờ một cái... ừ năm phút sau sẽ có một tảng đá khổng lồ lăn từ đỉnh núi xuống, chờ nó lăn qua rồi chúng ta mới có thể đi tiếp được."

"Quái trên mặt đất trừ lính tuần tra thì coi như là ít. Nếu như gặp mấy con như bươm bướm, chúng ta cũng chỉ có thể chờ đột kích đội đến bao vây tiễu trừ giúp chúng ta, sau đó thừa dịp chúng nó chưa có nảy mới thì chúng ta lại đi tới."

Theo lương tâm mà nói, lão Hổ là một tên đội trưởng rất ưu tú, hắn ai hỏi cũng đáp. Hơn nữa còn rất chú ý đội hình cùng cảm xúc của đội viên. Nếu nói có khuyết điểm, thì là mỗi khi hắn thoáng thấy đột kích đội sẽ nghiến răng: "Nha, ngã chết ngươi." Tuy nhiên câu này của hắn lại thường khiến cho trong đội ha ha cười to. Có lẽ cũng bởi vì câu nói này mà không khí đội ngũ khá là hoà hợp.

"Được nửa đường rồi." lão Hổ nhìn vách núi cụt nói: "Các ngươi xem, vách núi đối diện có một điểm sống lại, tới đó cho dù chết đi cũng không cần phải đi lại đoạn đường này."

Đường Hoa nhìn lại, chỉ thấy vách núi cụt chỉ có bề rộng chừng hai thước, một bên có một bia đá nhỏ, trên có viết: Khuyết Nguyệt độ. Ở bờ vách bên Đường Hoa còn có một luồng sương khói trong suốt lượn lờ dâng lên.

"Bia này có viết, sương khói này là cấm chế phi hành, nơi này cũng là một bước khó nhất khó nhất trên đường Thục Sơn. Các bạn bè của ta vừa gửi tin, trừ người đi Côn Lôn cũng bầm dập mặt mũi, mấy chỗ như Bồng Lai tới rất thuận lợi." lão Hổ nói: "Ta đoán có độ khó đến như vậy, đệ tử của Thục Sơn khả năng lác đác không nhiều."

Pha Ly Tâm phụ họa: "Đây không phải khó, mà là căn bản không thể, cho dù là quán quân thế giới đến nhảy, ai có thể nhảy xa nổi hai mươi thước."

Đường Hoa hỏi: "Lão Hổ, ngươi qua được chưa?"

"Chưa, nếu qua rồi, điểm sống lại của ta phải bên kia chứ. Lần thứ hai ta còn mang theo sào trúc, nhưng mà vẫn không qua được."

"Chẳng lẽ là phải nhảy xuống dưới sao." Đường Hoa hỏi.

Lão Hổ khinh bỉ liếc hắn một cái: "Ta nhảy lần nào, rớt lần đó."

"Cảm giác như thế nào?"

Lão Hổ rùng mình một cái: "Sâu, khá là sâu."

"Kia có một cái dây leo còn xanh." Phong Hồn chỉ vào chỗ sương khói bên trên vách núi cụt, quả nhiên ở chỗ cao khoảng chiều cao ba người có một đoạn dây leo như ẩn như hiện.

Hổ Nữu nói: "Lần trước có thấy rồi, nhưng mà cao vậy sao với tới."

"Không phải với không tới nhỉ." Phong Hồn ha ha cười một tiếng, lại không nói tiếp.

Sau đó năm người cứ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều không ai mở miệng. Không khí hoà hợp trong đội ngũ đột nhiên biến mất tăm mất tích.

"Ta đến." Đường Hoa mở lời đi đến ngồi xổm bên rìa vách núi.

"Kia... Thôi thì ta đến vậy." Phong Hồn cười thoáng, leo lên trên bả vai Đường Hoa.

Đường Hoa hô: "Nữu Nữu qua trước."

"Ai!" Hổ Nữu đáp một tiếng, leo lên bả vai Phong Hồn.

"Lên!" Đường Hoa đứng lên, Hổ Nữu với tay một cái bắt lấy dây leo, dây leo lướt đi rất nhanh, Hổ Nữu buông tay, người vững vàng đáp xuống vách núi bên kia. Dây leo quay ngược lại bên vách núi Đường Hoa.

"Pha Ly Tâm, lên!" Pha Ly Tâm do dự, nhưng cũng không khách sáo, làm rập khuôn đu tới bờ bên kia.

"Lão Hổ! Lên!"

So với hai cô gái, lão Hổ khá ngượng nghịu, có thể thấy hắn cực kỳ xấu hổ. Nhưng Thục Sơn đã kề trong giang tấc... Cho nên hắn rất muốn nói hai câu khách sáo, nhưng lại không biết phải nói thế nào.

"Lên a!"

"...Được!" Rốt cục lão Hổ cũng dẫm lên bả vai hai người tới bờ bên kia.

"Hẹn gặp lại!" Đường Hoa vẫy tay với bọn lão Hổ, sau một lần khách sáo để lảng tránh xấu hổ, ba người lão Hổ biến mất giữa biển mây.

"Kỳ thực hắn đã sớm biết cọng dây leo này." Phong Hồn ngồi qua một bên gặm táo.

"Ừ, ta cũng đã sớm biết hắn có âm mưu."

Câu trả lời của Đường Hoa khiến Phong Hồn có chút sửng sốt: "Ngươi làm sao biết được?"

"Hắn đã chết hai lần, lại dưới tình huống chưa nghĩ ra biện pháp gì mà vẫn tổ đội. Nếu không có âm mưu thì có vẻ nói không thông."

"Vậy ngươi?"

"Hắn dù sao cũng dẫn ta tới đây, nếu không có hắn, ta dù có chết hai lần cũng chưa chắc tới nơi này nổi."

"Ha ha! Tốt. Ta đi trước một bước đây." Phong Hồn đi đến bên vách núi.

"Đi đâu?"

"Thục Sơn ta phỏng chừng đi không thành, sau khi sống lại ta đi Bồng Lai là hơn." Phong Hồn cúi đầu xuống: "Nói thật, ta đã làm cây thang hai lần rồi. Chỉ đáng tiếc cho tới bây giờ cũng không có hai người giống như ngươi trong đội ngũ, hẹn gặp lại!"

"Hẹn gặp lại!" Đường Hoa duỗi đầu nhìn nhìn vực sâu rồi than một câu: "Người bạn này thú vị thật."

Hệ thống nhắc nhở: thoát ly trạng thái tổ đội. Vốn là Phong Hồn còn ở trong khu vực, đương nhiên là tổ đội cùng Đường Hoa, hiện tại khu vực này chỉ còn một mình Đường Hoa.

"Vì tân Trung Quốc... tiến lên." Tráng sĩ họ Đường rốt cục cũng nghiến răng nhảy xuống dưới.

"Lại một đứa dốt nát." Một luồng ánh sáng cuốn thân thể Đường Hoa đi mất.

Chờ Đường Hoa mở được mắt ra, phát hiện mình đã đứng trước một toà đại điện khí vũ hiên ngang, chung quanh trái phải, thực sự là một cảnh sắc thần tiên. Những núi nhỏ trôi nổi giữa không trung, những thang lầu bằng đá bay bổng, bầu trời NPC dẫm kiếm bay tới bay lui, hết thảy mấy thứ này nói lên cái gì? Nói lên rằng mình đã đến Thục Sơn.

"Người mới, phải tập trung sức chú ý." Một ông già NPC rất bất mãn việc Đường Hoa không để ý tới sự tồn tại của mình.

"A!" Đường Hoa hoàn hồn, vội nhìn trái nhìn phải. Hoá ra chỗ mình đứng đã có ba người chơi, mà đối diện với bọn họ thì có một ông già đang vuốt chòm râu vểnh của mình.

"Tên họ!" Ông già chỉ người chơi nữ đầu tiên hỏi.

"Thiên Sứ."

"Thiên Sứ, ta thấy ngươi là óc làm bằng sứ. Đừng ấm ức, ta hỏi ngươi, ngươi có phi kiếm phải không?"

"Đúng vậy. Nhưng mà bên đó không phải không cho dùng hay sao?"

"Nói ngươi ngu tức là ngu thiệt. Ngươi không biết nhảy khỏi vách xong rồi dùng phi kiếm bay qua phía đối diện à?"

"A... vậy cũng được à?"

"Ngươi ngay thử cũng chưa thử, sao lại biết không được?" Ông già chỉ người chơi nam tiếp theo: "Tên họ."

"Triêu Thiên Nhất Tiếu."

"Cũng là đồ ngu, người sau."

Người thứ ba vung cây quạt trong tay một cái, rất tao nhã hồi đáp: "Tam Thiếu Gia."

"Ngu nốt, người sau."

"Đông Phương Gia Tử."

"Ừ, ngay cả cái tên cũng ngu như vậy." ông già rất bất mãn nói: "Các ngươi... đều không dùng cái đầu, có cả trăm cái biện pháp có thể đi qua, vì đâu lại phải nhảy xuống vực tự sát đây?"

Đường Hoa cẩn thận hỏi: "Chẳng hạn như..."

"Chẳng hạn như ngươi có thể chờ nhân viên chấp nhận hy sinh trong đội ngũ tiếp theo, chẳng hạn như ngươi có thể tìm đá tảng từ từ chồng lên, chẳng hạn như ngươi có thể dùng dây leo trên vách đá cao... các ngươi làm ơn gặp chuyện thì động não đi được không, đứa nào cũng gà như quả cà."

"Xoẹt", ba tên người chơi còn lại cùng nhìn về Đường Hoa.

"Nếu không phải bây giờ chưa gom đủ bốn cái danh ngạch... Ta là người tuyên bố nhiệm vụ sư môn của Thục Sơn, các ngươi hiện tại có thể vào đại điện bái sư, chính thức trở thành đệ tử Thục Sơn. Bất quá các ngươi vẫn nên nhớ, các ngươi là lũ dốt nát." Nói xong ông già bỏ của chạy lấy người.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »