Song Kiếm

Lượt đọc: 9352 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 17
giết người cướp quái

❊ ❊ ❊

"Bắt đầu đánh! Thiên Sứ ngươi lưu Hỗn Thiên Lăng lại, tuỳ thời phòng chống phi kếm của BOSS đánh lén."

"Cooldown xong ngay đây." Thiên Sứ báo cáo. Pháp bảo phòng ngự bị đánh vỡ, phải nửa giờ sau mới có thể gọi ra tiếp. Đương nhiên ngươi có thể rót pháp lực vào thêm cho pháp bảo đang sử dụng. Nhưng nếu như ăn một chiêu là bị vỡ, thì cơ bản là không thể làm gì được.

Thiếu Gia xoè cây quạt ra phân phó: "Mọi người chú ý bảo hộ Gia Tử. Bắt đầu đánh."

Thiếu Gia, Nhất Tiếu khởi động phi kiếm, chỉ huy phi kiếm chém giết tứ xứ. Đường Hoa tuy rằng phải đếm giây, nhưng mà uy lực thì đồ sộ, một chiêu hạ xuống, quái cấp 15 liền bị chết một mảng. Thiên Sứ thì phụ trách đón đỡ những phi kiếm công kích đến Đường Hoa.

Trong bốn người, Thiên Sứ mắt bén nhất, phản ứng nhanh nhất. Nhất Tiếu dũng mãnh nhất, không giết đến đỏ máu tuyệt không thu binh. Thiếu Gia nhìn đại cục tốt nhất, có thể tận khả năng khống chế số lượng quái vật bị pháp thuật của Đường Hoa thương tổn. Còn Đường Hoa có cảm giác chi tiết chiến trường rất mạnh, ánh mắt quét một cái liền biết ngay mình hẳn phải nên xuất hiện ở vị trí nào.

"Lượng Thiên Xích!" Đường Hoa rốt cục phát động được Lượng Thiên Xích lần nữa, hắn mở tay ra một phát, trong phạm vi một mẫu có mấy chục cột lửa xuất hiện, ngọn lửa trên đỉnh cột không hướng lên trên nữa, mà là nháy mắt khuếch tán ra ngoài tứ phía, đến cuối cùng ngọn lửa tập hợp thành một con rồng lớn xông thẳng lên trời. Rồng lửa biến mất, một mảng đất trống lớn xuất hiện ở trước mặt bốn người.

"Ta... bị thương rồi!" Thiên Sứ nước mắt ròng ròng.

Nhất Tiếu nhìn mảng đất trống rỗng lặng lẽ nói: "Ta có chút hối hận đã tuyển kiếm anh."

Thiếu Gia nhẹ nhàng nói: "Gia Tử, lập tức cho bọn ta cái lý do an ủi."

"Phỏng chừng mười ngày mới có thể khởi động mười phút."

"Lý do thành lập, hơi có an ủi, mọi người tiếp tục."

"Chờ... Các ngươi nghe." Thiên Sứ ra hiệu bảo mọi người ngừng tay, quả nhiên ở mặt Nam đảo Bồng Lai truyền đến thanh âm phi kiếm phá không.

"Dường như là người chơi." Nhất Tiếu nói.

"Hội hợp cùng quân bạn." Thiếu Gia gấp cây quạt lại quyết định.

Trăm mét không xa mặt Nam Bồng Lai, có một bầy con gái cưỡi lên phi kiếm, chỉ huy phi kiếm liều mạng xoắn xuống dưới biển. Mà trong biển thi thoảng lại phụt lên một màn nước đánh trả, chẳng qua rõ ràng là mấy người nữ chiếm thượng phong, yêu vật trong nước bị năm người thay phiên X liên tục gầm rú thê lương.

Bầy con gái này bọn Thục Sơn biết, là năm bà má lần trước vượt mặt bọn họ. Bọn nàng đang làm gì, rất rõ ràng: đánh BOSS.

"Rụt đầu lại, họp!" Đội trưởng Thiếu Gia hạ lệnh, lúc trước vì tránh cho xuất hiện cục diện khó xử, Thiếu Gia bảo bốn người đáp xuống đất núp sau đá ngầm quan sát. Cục diện khó xử nào, ấy là vạn nhất quân bạn đang bị yêu vật bao vây tiễu trừ, ngươi nói nên xông lên hay không?

Nhất Tiếu gật đầu xong nói trước: "BOSS! Làm hay không làm?"

Thiên Sứ cùng Đường Hoa rõ ràng có chút do dự, Đường Hoa lẩm bẩm nói: "Cướp quái rất là không đạo đức này, cướp BOSS lại càng không đạo đức rồi, giết người cướp BOSS lại càng là vô đạo đức nữa."

Thiên Sứ gật đầu nói: "Ta cơ bản đồng ý với ý kiến của Gia Tử. Nhưng mà BOSS vốn là vật vô chủ, nếu cướp mà không giết người thì ta đồng ý."

Thiếu Gia nói: "Không như vậy được... Hoặc là giết người cướp, hoặc là né đi. Một khi chúng ta lộ diện, bọn nàng chắc chắn sẽ mở PK, một khi có động tác gì đó, trăm phần trăm sẽ bỏ lại BOSS mà đánh cùng chúng ta trước. Vả lại, chúng ta ở chỗ này căn bản không nhìn thấy trạng thái của BOSS, làm sao chỉ cướp BOSS mà không giết người được."

Nhất Tiếu bên cạnh nói: "Ngươi tưởng tượng xem, nếu chúng ta đang đánh BOSS, lúc này lại có một bọn người phát hiện tình huống như thế... Gia Tử, ngươi nói bọn họ sẽ có bao nhiêu khả năng đi nói đạo đức với chúng ta?"

"Nói nhảm nhiều quá!" Đường Hoa khinh bỉ bọn họ một cái: "Cướp thì cướp đi!"

"Cướp!"

"Trừ 3 điểm công đức này!" Đường Hoa nhìn nhìn trạng thái hỏi: "Công đức là để mần chi?"

"Giết BOSS, đâu mà nói nhảm nhiều vậy." Thiếu Gia vung cây quạt một cái, một tia Lạc Lôi Kích triệu đến một tia chớp bổ vào Giang Đô vương trong nước. Yêu vật, tiên linh, quỷ quái, ma thần, mấy con BOSS này đều không có nhánh máu, muốn biết hắn sắp chết hay chưa, thì phải dùng mắt thường mà quan sát. Thiếu Gia nhìn sơ liền biết ngay, Giang Đô vương tuy rằng chật vật không chịu nổi, nhưng không phải nhất thời nửa khắc là có thể đánh gục được, lúc này cần thiết nhất chính là sự trợ giúp hoả lực mạnh mẽ.

Nhưng không ngờ Đường Hoa nhún vai một cái: "Ngại thật, pháp thuật hệ lửa không thể sử dụng trong nước."

Nhất Tiếu nghi hoặc hỏi: "Ngươi không phải có Tam Muội Chân Hoả sao?"

"Cũng đâu phải tên là Phòng Thuỷ Chân Hoả đâu, các huynh đệ cố lên, ta ăn cái bánh bao trước." Đường Hoa ngồi trên phi kiếm túm hai cái bánh bao vừa ăn vừa chọc khỉ: "Đánh hay đấy, bên trái thêm một kiếm nào!... Có chỗ hở, đỉnh đầu a, Thiếu Gia, chìa đầu ra cho ngươi sao ngươi không giật hắn..."

Ba người cố nén ý niệm bắn cho hắn một kiếm lại, nghiến răng tiến hành cuộc xáp là cà gian khổ với Giang Đô vương... Hết cách rồi, người ta năm nàng MM cũng đánh có chút chật vật, huống chi là ba người bọn họ.

"Ai... Không có phi kiếm a, không phải ta không giúp các ngươi a, mà thực không có cách nào giúp a! Các ngươi nói Thục Sơn tuyển nhận chúng ta là bởi vì chúng ta đạo đức cao, nhưng mà ta cảm thấy hành vi hồi nãy của chúng ta rất là xấu xa đấy."

"Bắt đầu đánh! Thiên Sứ ngươi lưu Hỗn Thiên Lăng lại, tuỳ thời phòng chống phi kếm của BOSS đánh lén."

"Cooldown xong ngay đây." Thiên Sứ báo cáo. Pháp bảo phòng ngự bị đánh vỡ, phải nửa giờ sau mới có thể gọi ra tiếp. Đương nhiên ngươi có thể rót pháp lực vào thêm cho pháp bảo đang sử dụng. Nhưng nếu như ăn một chiêu là bị vỡ, thì cơ bản là không thể làm gì được.

Thiếu Gia xoè cây quạt ra phân phó: "Mọi người chú ý bảo hộ Gia Tử. Bắt đầu đánh."

Thiếu Gia, Nhất Tiếu khởi động phi kiếm, chỉ huy phi kiếm chém giết tứ xứ. Đường Hoa tuy rằng phải đếm giây, nhưng mà uy lực thì đồ sộ, một chiêu hạ xuống, quái cấp 15 liền bị chết một mảng. Thiên Sứ thì phụ trách đón đỡ những phi kiếm công kích đến Đường Hoa.

Trong bốn người, Thiên Sứ mắt bén nhất, phản ứng nhanh nhất. Nhất Tiếu dũng mãnh nhất, không giết đến đỏ máu tuyệt không thu binh. Thiếu Gia nhìn đại cục tốt nhất, có thể tận khả năng khống chế số lượng quái vật bị pháp thuật của Đường Hoa thương tổn. Còn Đường Hoa có cảm giác chi tiết chiến trường rất mạnh, ánh mắt quét một cái liền biết ngay mình hẳn phải nên xuất hiện ở vị trí nào.

"Lượng Thiên Xích!" Đường Hoa rốt cục phát động được Lượng Thiên Xích lần nữa, hắn mở tay ra một phát, trong phạm vi một mẫu có mấy chục cột lửa xuất hiện, ngọn lửa trên đỉnh cột không hướng lên trên nữa, mà là nháy mắt khuếch tán ra ngoài tứ phía, đến cuối cùng ngọn lửa tập hợp thành một con rồng lớn xông thẳng lên trời. Rồng lửa biến mất, một mảng đất trống lớn xuất hiện ở trước mặt bốn người.

"Ta... bị thương rồi!" Thiên Sứ nước mắt ròng ròng.

Nhất Tiếu nhìn mảng đất trống rỗng lặng lẽ nói: "Ta có chút hối hận đã tuyển kiếm anh."

Thiếu Gia nhẹ nhàng nói: "Gia Tử, lập tức cho bọn ta cái lý do an ủi."

"Phỏng chừng mười ngày mới có thể khởi động mười phút."

"Lý do thành lập, hơi có an ủi, mọi người tiếp tục."

"Chờ... Các ngươi nghe." Thiên Sứ ra hiệu bảo mọi người ngừng tay, quả nhiên ở mặt Nam đảo Bồng Lai truyền đến thanh âm phi kiếm phá không.

"Dường như là người chơi." Nhất Tiếu nói.

"Hội hợp cùng quân bạn." Thiếu Gia gấp cây quạt lại quyết định.

Trăm mét không xa mặt Nam Bồng Lai, có một bầy con gái cưỡi lên phi kiếm, chỉ huy phi kiếm liều mạng xoắn xuống dưới biển. Mà trong biển thi thoảng lại phụt lên một màn nước đánh trả, chẳng qua rõ ràng là mấy người nữ chiếm thượng phong, yêu vật trong nước bị năm người thay phiên X liên tục gầm rú thê lương.

Bầy con gái này bọn Thục Sơn biết, là năm bà má lần trước vượt mặt bọn họ. Bọn nàng đang làm gì, rất rõ ràng: đánh BOSS.

"Rụt đầu lại, họp!" Đội trưởng Thiếu Gia hạ lệnh, lúc trước vì tránh cho xuất hiện cục diện khó xử, Thiếu Gia bảo bốn người đáp xuống đất núp sau đá ngầm quan sát. Cục diện khó xử nào, ấy là vạn nhất quân bạn đang bị yêu vật bao vây tiễu trừ, ngươi nói nên xông lên hay không?

Nhất Tiếu gật đầu xong nói trước: "BOSS! Làm hay không làm?"

Thiên Sứ cùng Đường Hoa rõ ràng có chút do dự, Đường Hoa lẩm bẩm nói: "Cướp quái rất là không đạo đức này, cướp BOSS lại càng không đạo đức rồi, giết người cướp BOSS lại càng là vô đạo đức nữa."

Thiên Sứ gật đầu nói: "Ta cơ bản đồng ý với ý kiến của Gia Tử. Nhưng mà BOSS vốn là vật vô chủ, nếu cướp mà không giết người thì ta đồng ý."

Thiếu Gia nói: "Không như vậy được... Hoặc là giết người cướp, hoặc là né đi. Một khi chúng ta lộ diện, bọn nàng chắc chắn sẽ mở PK, một khi có động tác gì đó, trăm phần trăm sẽ bỏ lại BOSS mà đánh cùng chúng ta trước. Vả lại, chúng ta ở chỗ này căn bản không nhìn thấy trạng thái của BOSS, làm sao chỉ cướp BOSS mà không giết người được."

Nhất Tiếu bên cạnh nói: "Ngươi tưởng tượng xem, nếu chúng ta đang đánh BOSS, lúc này lại có một bọn người phát hiện tình huống như thế... Gia Tử, ngươi nói bọn họ sẽ có bao nhiêu khả năng đi nói đạo đức với chúng ta?"

"Nói nhảm nhiều quá!" Đường Hoa khinh bỉ bọn họ một cái: "Cướp thì cướp đi!"

"Cướp!"

"Trừ 3 điểm công đức này!" Đường Hoa nhìn nhìn trạng thái hỏi: "Công đức là để mần chi?"

"Giết BOSS, đâu mà nói nhảm nhiều vậy." Thiếu Gia vung cây quạt một cái, một tia Lạc Lôi Kích triệu đến một tia chớp bổ vào Giang Đô vương trong nước. Yêu vật, tiên linh, quỷ quái, ma thần, mấy con BOSS này đều không có nhánh máu, muốn biết hắn sắp chết hay chưa, thì phải dùng mắt thường mà quan sát. Thiếu Gia nhìn sơ liền biết ngay, Giang Đô vương tuy rằng chật vật không chịu nổi, nhưng không phải nhất thời nửa khắc là có thể đánh gục được, lúc này cần thiết nhất chính là sự trợ giúp hoả lực mạnh mẽ.

Nhưng không ngờ Đường Hoa nhún vai một cái: "Ngại thật, pháp thuật hệ lửa không thể sử dụng trong nước."

Nhất Tiếu nghi hoặc hỏi: "Ngươi không phải có Tam Muội Chân Hoả sao?"

"Cũng đâu phải tên là Phòng Thuỷ Chân Hoả đâu, các huynh đệ cố lên, ta ăn cái bánh bao trước." Đường Hoa ngồi trên phi kiếm túm hai cái bánh bao vừa ăn vừa chọc khỉ: "Đánh hay đấy, bên trái thêm một kiếm nào!... Có chỗ hở, đỉnh đầu a, Thiếu Gia, chìa đầu ra cho ngươi sao ngươi không giật hắn..."

Ba người cố nén ý niệm bắn cho hắn một kiếm lại, nghiến răng tiến hành cuộc xáp là cà gian khổ với Giang Đô vương... Hết cách rồi, người ta năm nàng MM cũng đánh có chút chật vật, huống chi là ba người bọn họ.

"Ai... Không có phi kiếm a, không phải ta không giúp các ngươi a, mà thực không có cách nào giúp a! Các ngươi nói Thục Sơn tuyển nhận chúng ta là bởi vì chúng ta đạo đức cao, nhưng mà ta cảm thấy hành vi hồi nãy của chúng ta rất là xấu xa đấy."

"Bắt đầu đánh! Thiên Sứ ngươi lưu Hỗn Thiên Lăng lại, tuỳ thời phòng chống phi kếm của BOSS đánh lén."

"Cooldown xong ngay đây." Thiên Sứ báo cáo. Pháp bảo phòng ngự bị đánh vỡ, phải nửa giờ sau mới có thể gọi ra tiếp. Đương nhiên ngươi có thể rót pháp lực vào thêm cho pháp bảo đang sử dụng. Nhưng nếu như ăn một chiêu là bị vỡ, thì cơ bản là không thể làm gì được.

Thiếu Gia xoè cây quạt ra phân phó: "Mọi người chú ý bảo hộ Gia Tử. Bắt đầu đánh."

Thiếu Gia, Nhất Tiếu khởi động phi kiếm, chỉ huy phi kiếm chém giết tứ xứ. Đường Hoa tuy rằng phải đếm giây, nhưng mà uy lực thì đồ sộ, một chiêu hạ xuống, quái cấp 15 liền bị chết một mảng. Thiên Sứ thì phụ trách đón đỡ những phi kiếm công kích đến Đường Hoa.

Trong bốn người, Thiên Sứ mắt bén nhất, phản ứng nhanh nhất. Nhất Tiếu dũng mãnh nhất, không giết đến đỏ máu tuyệt không thu binh. Thiếu Gia nhìn đại cục tốt nhất, có thể tận khả năng khống chế số lượng quái vật bị pháp thuật của Đường Hoa thương tổn. Còn Đường Hoa có cảm giác chi tiết chiến trường rất mạnh, ánh mắt quét một cái liền biết ngay mình hẳn phải nên xuất hiện ở vị trí nào.

"Lượng Thiên Xích!" Đường Hoa rốt cục phát động được Lượng Thiên Xích lần nữa, hắn mở tay ra một phát, trong phạm vi một mẫu có mấy chục cột lửa xuất hiện, ngọn lửa trên đỉnh cột không hướng lên trên nữa, mà là nháy mắt khuếch tán ra ngoài tứ phía, đến cuối cùng ngọn lửa tập hợp thành một con rồng lớn xông thẳng lên trời. Rồng lửa biến mất, một mảng đất trống lớn xuất hiện ở trước mặt bốn người.

"Ta... bị thương rồi!" Thiên Sứ nước mắt ròng ròng.

Nhất Tiếu nhìn mảng đất trống rỗng lặng lẽ nói: "Ta có chút hối hận đã tuyển kiếm anh."

Thiếu Gia nhẹ nhàng nói: "Gia Tử, lập tức cho bọn ta cái lý do an ủi."

"Phỏng chừng mười ngày mới có thể khởi động mười phút."

"Lý do thành lập, hơi có an ủi, mọi người tiếp tục."

"Chờ... Các ngươi nghe." Thiên Sứ ra hiệu bảo mọi người ngừng tay, quả nhiên ở mặt Nam đảo Bồng Lai truyền đến thanh âm phi kiếm phá không.

"Dường như là người chơi." Nhất Tiếu nói.

"Hội hợp cùng quân bạn." Thiếu Gia gấp cây quạt lại quyết định.

Trăm mét không xa mặt Nam Bồng Lai, có một bầy con gái cưỡi lên phi kiếm, chỉ huy phi kiếm liều mạng xoắn xuống dưới biển. Mà trong biển thi thoảng lại phụt lên một màn nước đánh trả, chẳng qua rõ ràng là mấy người nữ chiếm thượng phong, yêu vật trong nước bị năm người thay phiên X liên tục gầm rú thê lương.

Bầy con gái này bọn Thục Sơn biết, là năm bà má lần trước vượt mặt bọn họ. Bọn nàng đang làm gì, rất rõ ràng: đánh BOSS.

"Rụt đầu lại, họp!" Đội trưởng Thiếu Gia hạ lệnh, lúc trước vì tránh cho xuất hiện cục diện khó xử, Thiếu Gia bảo bốn người đáp xuống đất núp sau đá ngầm quan sát. Cục diện khó xử nào, ấy là vạn nhất quân bạn đang bị yêu vật bao vây tiễu trừ, ngươi nói nên xông lên hay không?

Nhất Tiếu gật đầu xong nói trước: "BOSS! Làm hay không làm?"

Thiên Sứ cùng Đường Hoa rõ ràng có chút do dự, Đường Hoa lẩm bẩm nói: "Cướp quái rất là không đạo đức này, cướp BOSS lại càng không đạo đức rồi, giết người cướp BOSS lại càng là vô đạo đức nữa."

Thiên Sứ gật đầu nói: "Ta cơ bản đồng ý với ý kiến của Gia Tử. Nhưng mà BOSS vốn là vật vô chủ, nếu cướp mà không giết người thì ta đồng ý."

Thiếu Gia nói: "Không như vậy được... Hoặc là giết người cướp, hoặc là né đi. Một khi chúng ta lộ diện, bọn nàng chắc chắn sẽ mở PK, một khi có động tác gì đó, trăm phần trăm sẽ bỏ lại BOSS mà đánh cùng chúng ta trước. Vả lại, chúng ta ở chỗ này căn bản không nhìn thấy trạng thái của BOSS, làm sao chỉ cướp BOSS mà không giết người được."

Nhất Tiếu bên cạnh nói: "Ngươi tưởng tượng xem, nếu chúng ta đang đánh BOSS, lúc này lại có một bọn người phát hiện tình huống như thế... Gia Tử, ngươi nói bọn họ sẽ có bao nhiêu khả năng đi nói đạo đức với chúng ta?"

"Nói nhảm nhiều quá!" Đường Hoa khinh bỉ bọn họ một cái: "Cướp thì cướp đi!"

"Cướp!"

"Trừ 3 điểm công đức này!" Đường Hoa nhìn nhìn trạng thái hỏi: "Công đức là để mần chi?"

"Giết BOSS, đâu mà nói nhảm nhiều vậy." Thiếu Gia vung cây quạt một cái, một tia Lạc Lôi Kích triệu đến một tia chớp bổ vào Giang Đô vương trong nước. Yêu vật, tiên linh, quỷ quái, ma thần, mấy con BOSS này đều không có nhánh máu, muốn biết hắn sắp chết hay chưa, thì phải dùng mắt thường mà quan sát. Thiếu Gia nhìn sơ liền biết ngay, Giang Đô vương tuy rằng chật vật không chịu nổi, nhưng không phải nhất thời nửa khắc là có thể đánh gục được, lúc này cần thiết nhất chính là sự trợ giúp hoả lực mạnh mẽ.

Nhưng không ngờ Đường Hoa nhún vai một cái: "Ngại thật, pháp thuật hệ lửa không thể sử dụng trong nước."

Nhất Tiếu nghi hoặc hỏi: "Ngươi không phải có Tam Muội Chân Hoả sao?"

"Cũng đâu phải tên là Phòng Thuỷ Chân Hoả đâu, các huynh đệ cố lên, ta ăn cái bánh bao trước." Đường Hoa ngồi trên phi kiếm túm hai cái bánh bao vừa ăn vừa chọc khỉ: "Đánh hay đấy, bên trái thêm một kiếm nào!... Có chỗ hở, đỉnh đầu a, Thiếu Gia, chìa đầu ra cho ngươi sao ngươi không giật hắn..."

Ba người cố nén ý niệm bắn cho hắn một kiếm lại, nghiến răng tiến hành cuộc xáp là cà gian khổ với Giang Đô vương... Hết cách rồi, người ta năm nàng MM cũng đánh có chút chật vật, huống chi là ba người bọn họ.

"Ai... Không có phi kiếm a, không phải ta không giúp các ngươi a, mà thực không có cách nào giúp a! Các ngươi nói Thục Sơn tuyển nhận chúng ta là bởi vì chúng ta đạo đức cao, nhưng mà ta cảm thấy hành vi hồi nãy của chúng ta rất là xấu xa đấy."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »