Song Kiếm

Lượt đọc: 9378 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 28
cuộc chiến phá vây thành hàm đan

❊ ❊ ❊

Giai đoạn hiện giờ phi kiếm của bọn người chơi đều là rác rưởi, nếu như có thể có một thanh tiên kiếm phối hợp cùng pháp thuật của Đường Hoa, muốn đánh gục nó phỏng chừng không khó. Còn không thì phải có pháp sư mạnh tiến hành công kích liên tục. Nhưng chính bản thân Đường Hoa biết được, lúc mà mình chưa mở Lượng Thiên Xích thì một cái tia chớp của mình chả đủ cho người ta chú ý tới.

Cái này là phòng ngự cực hạn. Ví dụ như trong trò chơi thông thường, quái cấp 1 đánh ngươi thì ép buộc khấu trừ 1 máu, quái cấp 10 đánh ngươi cũng là 1 máu. Khi mà công kích của quái vật đạt tới trình độ nhất định, có thể đánh xuyên qua phòng ngự của ngươi, thì khi đó mới bắt đầu tính toán chính xác.

Cho nên chỉ có thể nói cái nỏ chân này phòng ngự quá biến thái, năng lực tự chữa trị quá mạnh...

Tử cục...

"Hướng cửa Bắc giết ra một con đường máu."

"Lao ra nào!"

Mọi người đều thấy là một tử cục, nên bắt đầu điều khiển phi kiếm ra sức xông tới.

Lúc này Đường Hoa nhận được một cái mời tổ đội, nhìn thoáng thấy là Nhược Hãn, điểm xác định xong xem như đã tiến tổ.

Quả nhiên ở cửa Bắc cũng có một cái nỏ chân xông tới bọn người chơi. Lui về phía sau thì hẳn phải chết chắc, tổ đầu tiên gồm mười tên người chơi dẫn đầu hướng phía xen kẽ hai bên cùng trên đầu nỏ chân mà bay đi. Một loạt tiếng nỏ vang lên, chỉ có ba tên người chơi còn nửa máu lao ra khỏi cửa Bắc.

Đám người Đường Hoa xẹt qua, nỏ chân vẫn phun mưa tên tứ phía tiếp. Mắt thấy mưa tên buông xuống, Nhược Hãn đột nhiên ném ra một luồng cầu vồng, nháy mắt bao bọc lấy hai người. Sau khi chịu lấy vài lần công kích, cầu vồng bị đánh quay về túi Càn Khôn của Nhược Hãn, nhưng hai người cũng đã nhờ nó lao ra được cửa Bắc.

Pháp bảo phòng ngự tập thể chỉ có điểm ấy là không tốt, so với pháp bảo phòng ngự đơn thể Hỗn Thiên Lăng của Thiên Sứ có thể đón được một kích của Tà Kiếm Tiên thì hiệu quả phòng ngự thực sự là kém quá xa.

"Ta x, Tần Thủy Hoàng từ lúc nào có không quân vậy!" Gần một trăm tên người chơi may mắn sống sót đều bị một màn trước mắt làm chấn động, có vài tên tố chất tâm lý không tốt, thậm chí bị té rớt trực tiếp từ trên thân kiếm xuống. Chỉ thấy mưa tên đã dừng, trên bầu trời đông nghìn nghịt đầy những loại cọp có cánh, sư tử có cánh... Càng đáng giận hơn là còn có một đàn cá mập có cánh nữa.

"Có lầm hay không a... Cá mập mà cũng có cánh à... Không có lẽ trời a, Thượng Đế ngươi mở mắt ra mà xem đi..." Một anh bạn khóc thảm một tiếng.

"Ta cũng có!" Một tên người chơi ăn mặc như phương sĩ vung giấy xếp trong tay lên một cái, một con cá trắm có cánh trôi nổi ở trước mặt hắn: "Đây là pháp thuật Quỷ Cốc xếp giấy thành binh, nghe nói còn có rải đậu thành binh, vẩy mực thành binh. Coi bộ đối phương có cao nhân, rất khả năng là BOSS cùng cấp bậc với mấy anh đại trong môn phái."

"Vì sao?"

"Bởi vì cá trắm của ta mới cấp 1, cá mập của hắn là cấp 30." Anh bạn phương sĩ này lệ chảy ròng ròng. Cái đầu lớn hơn đã không nói, người ta là vương giả trong biển, là động vật được liên hiệp quốc bảo hộ, của mình thì là hàng nuôi trong nước ngọt, thích hợp để hấp luộc. Một cái ở trên trời, một cái ở dưới đất...

Lúc này chỉ nghe thấy mặt Nam truyền đến vài tiếng tiêu thổi, nháy mắt lũ cọp lũ cá mập vốn đang trôi nổi trên không trung đột nhiên ánh mắt tĩnh lại, toàn thân ngập sát khí xông như che trời lấp đất về hướng người chơi.

"Số 1 số 1, phía sau ngươi có ba con cọp truy kích, hướng 3 giờ phát hiện một đàn bạch tuộc, hướng 4 giờ phát hiện sư tử, hướng 9 giờ phát hiện một đàn rắn độc... Cánh trái bị đột phá, máy bay số 3 rơi nát... Máy bay của ta nhiên liệu cạn rồi, không thể khởi động nhảy dù khẩn cấp được, vĩnh biệt các chiến hữu..." Đây là báo cáo của một phi hành viên không quân đã xuất ngũ.

Trăm tên người chơi đột ngột bị trùng kích, bị phân cắt thành rất nhiều khối, mọi người chỉ có thể phối hợp quy mô nhỏ vừa bay vừa đánh. Bay thì lại không biết nên bay hướng nào, lũ cọp, sư tử đông đến che trời ngăn nắng, con nào chết liền hóa thành giấy vụn bay lả tả trên bầu trời, lại càng che lại tầm mắt của bọn người chơi, ngăn trở bọn người chơi tiến hành hợp lực.

Nói đến thì lũ động vật này công kích cũng không sắc bén, lực phòng ngự cũng không cao, phi kiếm tam giai xẹt một cái là có thể giải quyết một con.

Nhưng vấn đề lại là, lũ động vật này thực sự là nhiều lắm, hơn nữa lúc nào cũng có thêm quân hăng hái gia nhập, căn bản là cái lũ giết không hết. Rất nhiều người chết không phải là do động vật công kích, mà là do pháp lực hao hết nên ngã chết.

Đường Hoa tu hành tuy là pháp anh, tốc độ khôi phục pháp lực và hạn mức pháp lực rất cao, nhưng pháp thuật của hắn cũng hao phí khá lớn, liên tục ra ba cái Tam Muội Chân Hỏa là phải nghĩ biện pháp ngồi xuống nghỉ ngơi. Còn may phụ cận hắn có hơn mười tên kiếm thủ bảo hộ, đương nhiên cũng không thể thiếu sự trợ giúp của các đệ tử Huyễn Nguyệt am.

"Đang!" Một tiếng, một tên kiếm thủ cả người lẫn kiếm bị một tia chớp đánh thành bụi cám, một tên nam tử tay cầm roi Thiên Lôi, tựa như thiên thần đột nhiên xuất hiện ở trước mặt bọn người Đường Hoa.

"Đệt, giấy xếp cũng có BOSS, có còn cho người ta sống nữa không."

Chỉ thấy nam tử kia roi trong tay vụt một cái, một tia chớp xuất hiện từ không trung, chuẩn xác đánh đến trên đầu kẻ vừa nói - Đường Hoa. Nhưng trừ việc giật Đường Hoa đến lông tơ dựng đứng lên thì hắn vẫn cứ mạnh khỏe dồi dào đọc giây như cũ.

Nam tử hơi giật mình lui về phía sau một bước, Đường Hoa nhìn thoáng qua thuộc tính ngũ hành của mình, sét 29, gió 0. Khặc khặc, không biết được bố mày đây trừ chịu đốt ra thì chịu điện giật cũng tốt lắm hay sao? "Trả lại ngươi một tia!"

Thiên Lôi Không Phá đánh trúng đầu của nam tử, nam tử cũng giống như Đường Hoa, trừ mái tóc bị toàn bộ dựng ngược lên, thì không cảm thấy có gì không ổn.

Nam tử tay giương lên, động vật chung quanh toàn bộ tránh khỏi khu vực này. Hắn dường như cười lên, mở miệng nói: "Chỉ cần các ngươi bỏ vũ khí xuống, đầu hàng triều Tần, ta có thể thả cho các ngươi một con đường sống."

"Oa... Giấy xếp cũng biết nói kìa." Lời tuy là ra vẻ rất sửng sốt, nhưng hơn mười tên người chơi đều rất chết lặng. Cá mập mà cũng bay được, thì còn có chuyện gì mà không có khả năng.

"Ta tên là Bình Chiết, là đệ tử thứ tư của sư phụ, ta không phải là giấy xếp."

"Sư phụ ngươi là ai?"

"Quốc sư nước Tần Xích Tùng Tử, các vị trốn không được đâu, không bằng đầu hàng chúng ta, còn có thể tránh khỏi trừng phạt tử vong."

"Đầu hàng ngươi cũng không phải là không được a, nhưng vấn đề là có chỗ tốt gì." Đều là người Trung Quốc, mà mình lại không phải là quân Triệu, đầu hàng hay không đầu hàng gì chứ. Cơ hồ toàn bộ mọi người đều có chung một cái nhìn.

"Không có chỗ tốt gì, nhưng lại có chỗ hỏng, nhiệm vụ của các ngươi sẽ thất bại. Bất quá vẫn còn hơn là ngoan cố chống cự, không chỉ nhiệm vụ thất bại, còn phải gánh lấy trừng phạt tử vong nữa."

"Cái này... Cũng không phải là không được a, các ngươi thấy sao?" Đường Hoa hỏi mọi người.

"Tùy tiện tùy tiện đi, mệt chết rồi." Mọi người đều là mặt mũi mệt mỏi, cả ngày nay quả thật là đừ quá.

"Tốt lắm..." Bình Chiết còn chưa nói xong, bầu trời truyền đến một tiếng chim cu hót thanh thuý, sắc mặt hắn đột nhiên đại biến nghiến răng nói: "Lại là nhà họ Mặc."

Đường Hoa ngẩng đầu nhìn lại, hướng Đông Nam đột nhiên xuất hiện một con chim cu gỗ đồ sộ, sau đó là thanh âm của một cô gái: "Mạn Thiên Cái Địa Thỉ!" Từ thân thể chim cu gỗ bay vụt ra vô số mũi tên, nhìn thoáng một cái tựa như là giữa hồ nước nhộn nhạo lên một trận ba đào... Một vòng quét qua, lũ động vật đông như mây đen trên bầu trời đã bị quét sạch một tảng lớn.

"Các huynh đệ, uýnh đi, bạn của ta đến rồi." Đường Hoa khởi động Lượng Thiên Xích, thiên lôi đánh xuống, Bình Chiết không dám đón đòn này, giấy xếp trong tay vung một cái bày ra phép che mắt, thiên lôi chỉ đánh rơi có một tờ giấy.

Bình Chiết rút đi, các động vật lại chen chúc tới, Đường Hoa không suy nghĩ đánh ra ba cái Tam Muội Chân Hỏa, quét ra một mảng trời không.

❊ ❊ ❊

*** phương sĩ: người cầu tiên học đạo, thường ăn mặc như đạo sĩ

*** Mạn Thiên Cái Địa Thỉ: thỉ = mũi tên, mạn thiên cái địa = đầy trời đầy đất

Giai đoạn hiện giờ phi kiếm của bọn người chơi đều là rác rưởi, nếu như có thể có một thanh tiên kiếm phối hợp cùng pháp thuật của Đường Hoa, muốn đánh gục nó phỏng chừng không khó. Còn không thì phải có pháp sư mạnh tiến hành công kích liên tục. Nhưng chính bản thân Đường Hoa biết được, lúc mà mình chưa mở Lượng Thiên Xích thì một cái tia chớp của mình chả đủ cho người ta chú ý tới.

Cái này là phòng ngự cực hạn. Ví dụ như trong trò chơi thông thường, quái cấp 1 đánh ngươi thì ép buộc khấu trừ 1 máu, quái cấp 10 đánh ngươi cũng là 1 máu. Khi mà công kích của quái vật đạt tới trình độ nhất định, có thể đánh xuyên qua phòng ngự của ngươi, thì khi đó mới bắt đầu tính toán chính xác.

Cho nên chỉ có thể nói cái nỏ chân này phòng ngự quá biến thái, năng lực tự chữa trị quá mạnh...

Tử cục...

"Hướng cửa Bắc giết ra một con đường máu."

"Lao ra nào!"

Mọi người đều thấy là một tử cục, nên bắt đầu điều khiển phi kiếm ra sức xông tới.

Lúc này Đường Hoa nhận được một cái mời tổ đội, nhìn thoáng thấy là Nhược Hãn, điểm xác định xong xem như đã tiến tổ.

Quả nhiên ở cửa Bắc cũng có một cái nỏ chân xông tới bọn người chơi. Lui về phía sau thì hẳn phải chết chắc, tổ đầu tiên gồm mười tên người chơi dẫn đầu hướng phía xen kẽ hai bên cùng trên đầu nỏ chân mà bay đi. Một loạt tiếng nỏ vang lên, chỉ có ba tên người chơi còn nửa máu lao ra khỏi cửa Bắc.

Đám người Đường Hoa xẹt qua, nỏ chân vẫn phun mưa tên tứ phía tiếp. Mắt thấy mưa tên buông xuống, Nhược Hãn đột nhiên ném ra một luồng cầu vồng, nháy mắt bao bọc lấy hai người. Sau khi chịu lấy vài lần công kích, cầu vồng bị đánh quay về túi Càn Khôn của Nhược Hãn, nhưng hai người cũng đã nhờ nó lao ra được cửa Bắc.

Pháp bảo phòng ngự tập thể chỉ có điểm ấy là không tốt, so với pháp bảo phòng ngự đơn thể Hỗn Thiên Lăng của Thiên Sứ có thể đón được một kích của Tà Kiếm Tiên thì hiệu quả phòng ngự thực sự là kém quá xa.

"Ta x, Tần Thủy Hoàng từ lúc nào có không quân vậy!" Gần một trăm tên người chơi may mắn sống sót đều bị một màn trước mắt làm chấn động, có vài tên tố chất tâm lý không tốt, thậm chí bị té rớt trực tiếp từ trên thân kiếm xuống. Chỉ thấy mưa tên đã dừng, trên bầu trời đông nghìn nghịt đầy những loại cọp có cánh, sư tử có cánh... Càng đáng giận hơn là còn có một đàn cá mập có cánh nữa.

"Có lầm hay không a... Cá mập mà cũng có cánh à... Không có lẽ trời a, Thượng Đế ngươi mở mắt ra mà xem đi..." Một anh bạn khóc thảm một tiếng.

"Ta cũng có!" Một tên người chơi ăn mặc như phương sĩ vung giấy xếp trong tay lên một cái, một con cá trắm có cánh trôi nổi ở trước mặt hắn: "Đây là pháp thuật Quỷ Cốc xếp giấy thành binh, nghe nói còn có rải đậu thành binh, vẩy mực thành binh. Coi bộ đối phương có cao nhân, rất khả năng là BOSS cùng cấp bậc với mấy anh đại trong môn phái."

"Vì sao?"

"Bởi vì cá trắm của ta mới cấp 1, cá mập của hắn là cấp 30." Anh bạn phương sĩ này lệ chảy ròng ròng. Cái đầu lớn hơn đã không nói, người ta là vương giả trong biển, là động vật được liên hiệp quốc bảo hộ, của mình thì là hàng nuôi trong nước ngọt, thích hợp để hấp luộc. Một cái ở trên trời, một cái ở dưới đất...

Lúc này chỉ nghe thấy mặt Nam truyền đến vài tiếng tiêu thổi, nháy mắt lũ cọp lũ cá mập vốn đang trôi nổi trên không trung đột nhiên ánh mắt tĩnh lại, toàn thân ngập sát khí xông như che trời lấp đất về hướng người chơi.

"Số 1 số 1, phía sau ngươi có ba con cọp truy kích, hướng 3 giờ phát hiện một đàn bạch tuộc, hướng 4 giờ phát hiện sư tử, hướng 9 giờ phát hiện một đàn rắn độc... Cánh trái bị đột phá, máy bay số 3 rơi nát... Máy bay của ta nhiên liệu cạn rồi, không thể khởi động nhảy dù khẩn cấp được, vĩnh biệt các chiến hữu..." Đây là báo cáo của một phi hành viên không quân đã xuất ngũ.

Trăm tên người chơi đột ngột bị trùng kích, bị phân cắt thành rất nhiều khối, mọi người chỉ có thể phối hợp quy mô nhỏ vừa bay vừa đánh. Bay thì lại không biết nên bay hướng nào, lũ cọp, sư tử đông đến che trời ngăn nắng, con nào chết liền hóa thành giấy vụn bay lả tả trên bầu trời, lại càng che lại tầm mắt của bọn người chơi, ngăn trở bọn người chơi tiến hành hợp lực.

Nói đến thì lũ động vật này công kích cũng không sắc bén, lực phòng ngự cũng không cao, phi kiếm tam giai xẹt một cái là có thể giải quyết một con.

Nhưng vấn đề lại là, lũ động vật này thực sự là nhiều lắm, hơn nữa lúc nào cũng có thêm quân hăng hái gia nhập, căn bản là cái lũ giết không hết. Rất nhiều người chết không phải là do động vật công kích, mà là do pháp lực hao hết nên ngã chết.

Đường Hoa tu hành tuy là pháp anh, tốc độ khôi phục pháp lực và hạn mức pháp lực rất cao, nhưng pháp thuật của hắn cũng hao phí khá lớn, liên tục ra ba cái Tam Muội Chân Hỏa là phải nghĩ biện pháp ngồi xuống nghỉ ngơi. Còn may phụ cận hắn có hơn mười tên kiếm thủ bảo hộ, đương nhiên cũng không thể thiếu sự trợ giúp của các đệ tử Huyễn Nguyệt am.

"Đang!" Một tiếng, một tên kiếm thủ cả người lẫn kiếm bị một tia chớp đánh thành bụi cám, một tên nam tử tay cầm roi Thiên Lôi, tựa như thiên thần đột nhiên xuất hiện ở trước mặt bọn người Đường Hoa.

"Đệt, giấy xếp cũng có BOSS, có còn cho người ta sống nữa không."

Chỉ thấy nam tử kia roi trong tay vụt một cái, một tia chớp xuất hiện từ không trung, chuẩn xác đánh đến trên đầu kẻ vừa nói - Đường Hoa. Nhưng trừ việc giật Đường Hoa đến lông tơ dựng đứng lên thì hắn vẫn cứ mạnh khỏe dồi dào đọc giây như cũ.

Nam tử hơi giật mình lui về phía sau một bước, Đường Hoa nhìn thoáng qua thuộc tính ngũ hành của mình, sét 29, gió 0. Khặc khặc, không biết được bố mày đây trừ chịu đốt ra thì chịu điện giật cũng tốt lắm hay sao? "Trả lại ngươi một tia!"

Thiên Lôi Không Phá đánh trúng đầu của nam tử, nam tử cũng giống như Đường Hoa, trừ mái tóc bị toàn bộ dựng ngược lên, thì không cảm thấy có gì không ổn.

Nam tử tay giương lên, động vật chung quanh toàn bộ tránh khỏi khu vực này. Hắn dường như cười lên, mở miệng nói: "Chỉ cần các ngươi bỏ vũ khí xuống, đầu hàng triều Tần, ta có thể thả cho các ngươi một con đường sống."

"Oa... Giấy xếp cũng biết nói kìa." Lời tuy là ra vẻ rất sửng sốt, nhưng hơn mười tên người chơi đều rất chết lặng. Cá mập mà cũng bay được, thì còn có chuyện gì mà không có khả năng.

"Ta tên là Bình Chiết, là đệ tử thứ tư của sư phụ, ta không phải là giấy xếp."

"Sư phụ ngươi là ai?"

"Quốc sư nước Tần Xích Tùng Tử, các vị trốn không được đâu, không bằng đầu hàng chúng ta, còn có thể tránh khỏi trừng phạt tử vong."

"Đầu hàng ngươi cũng không phải là không được a, nhưng vấn đề là có chỗ tốt gì." Đều là người Trung Quốc, mà mình lại không phải là quân Triệu, đầu hàng hay không đầu hàng gì chứ. Cơ hồ toàn bộ mọi người đều có chung một cái nhìn.

"Không có chỗ tốt gì, nhưng lại có chỗ hỏng, nhiệm vụ của các ngươi sẽ thất bại. Bất quá vẫn còn hơn là ngoan cố chống cự, không chỉ nhiệm vụ thất bại, còn phải gánh lấy trừng phạt tử vong nữa."

"Cái này... Cũng không phải là không được a, các ngươi thấy sao?" Đường Hoa hỏi mọi người.

"Tùy tiện tùy tiện đi, mệt chết rồi." Mọi người đều là mặt mũi mệt mỏi, cả ngày nay quả thật là đừ quá.

"Tốt lắm..." Bình Chiết còn chưa nói xong, bầu trời truyền đến một tiếng chim cu hót thanh thuý, sắc mặt hắn đột nhiên đại biến nghiến răng nói: "Lại là nhà họ Mặc."

Đường Hoa ngẩng đầu nhìn lại, hướng Đông Nam đột nhiên xuất hiện một con chim cu gỗ đồ sộ, sau đó là thanh âm của một cô gái: "Mạn Thiên Cái Địa Thỉ!" Từ thân thể chim cu gỗ bay vụt ra vô số mũi tên, nhìn thoáng một cái tựa như là giữa hồ nước nhộn nhạo lên một trận ba đào... Một vòng quét qua, lũ động vật đông như mây đen trên bầu trời đã bị quét sạch một tảng lớn.

"Các huynh đệ, uýnh đi, bạn của ta đến rồi." Đường Hoa khởi động Lượng Thiên Xích, thiên lôi đánh xuống, Bình Chiết không dám đón đòn này, giấy xếp trong tay vung một cái bày ra phép che mắt, thiên lôi chỉ đánh rơi có một tờ giấy.

Bình Chiết rút đi, các động vật lại chen chúc tới, Đường Hoa không suy nghĩ đánh ra ba cái Tam Muội Chân Hỏa, quét ra một mảng trời không.

❊ ❊ ❊

*** tử cục: cục diện hẳn phải chết.

*** phương sĩ: người cầu tiên học đạo, thường ăn mặc như đạo sĩ

*** Mạn Thiên Cái Địa Thỉ: thỉ = mũi tên, mạn thiên cái địa = đầy trời đầy đất

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »