Song Kiếm

Lượt đọc: 9425 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 52
chu yếm

❊ ❊ ❊

Tổng lại mà nói, thì quái vùng ngoài Đại Tuyết Sơn có thể chia thành mấy loại lớn, loại đầu tiên là loại cơ quan: con rối, người giấy, người tuyết; loại thứ hai là loài chim bay; loại thứ ba là cung thủ; loại cuối cùng là pháp trận bẫy.

Mọi quái vật đều xuất hiện theo tập đoàn, ít nhất cũng có mười con, hơn nữa còn có trí thông minh nhất định, biết phục kích, biết bao vây, lại càng biết bày ra quỷ kế giương Đông kích Tây, hoặc là nhờ vào bối cảnh đặc thù của núi tuyết để ẩn thân.

Đường Hoa hết sức hối hận vì mình đã không kéo tên Tôn Minh theo, phật môn vốn có pháp thuật pháp nhãn chuyên dụng, không chỉ có thể nhìn ra những nguy cơ đang ẩn tàng mà lại còn có thể nhìn xa trăm dặm để báo động trước. Bất quá cũng may là còn có Vô Song hỗ trợ!

Vô Song có được song ngự kiếm thuật chuyên hữu của Côn Lôn, dưới tiền đề là không di động, thì nàng có thể phù du trên không trung, dùng hai thanh phi kiếm công kích luân phiên nhau, thanh này thu thì thanh kia ra, nhìn cũng khá là đẹp mắt. Nhưng cái này cũng có một khuyết điểm, đó là lúc đang phù du thì không thể di động được, nên một khi bị gặp phải công kích, thì không chỉ nhất định phải thu hồi một thanh phi kiếm trước rồi mới có thể bỏ trốn, mà lại cơ bản là không hề có cách nào né tránh cả.

"Cung tiễn thủ!" Giữa màn gió tuyết đầy trời, Đường Hoa nhắc một tiếng, hai người cấp tốc hạ xuống, mười mấy mũi tên liền bay vụt qua sát đỉnh đầu họ. Đường Hoa lật tay một cái, hoả lôi oanh tạc xuống đám bóng đen...

"Lại chỉ giết được có hai người." Vô Song thu kiếm than một tiếng, mấy tên cung tiễn thủ này giống như quỷ mị cứ bám theo hai người, một kích không trúng thì toàn bộ thối lui ngay. Bọn Đường Hoa chỉ có thể nhờ vào vận khí moi được thì moi, nhưng vấn đề là ngươi lại không biết lần tập kích tiếp theo của người ta sẽ đến vào lúc nào, thậm chí đến giờ hai người cũng còn chưa thấy rõ ràng đám cung thủ này hình thù ra sao nữa là.

"A... Đây là cái gì?" Hai người lại đi thêm một ngày nữa, lúc này không cẩn thận bước vào một khu vực lạ, bão tuyết đột nhiên biến mất tăm, chỉ còn lại mặt trời chói chang treo trên bầu trời màu lam trong vắt mà lâu ngày không gặp. Phạm vi mấy chục mẫu này tựa như là một ốc đảo giữa sa mạc vậy, có cỏ xanh, có nước suối, có hạc tiên, và có bầy chim nhỏ, bướm nhỏ...

Vô Song hạ xuống đất, liếc mắt nhìn tấm bia đá rồi phất tay: "Chúng ta đã tới nơi rồi!"

"Tới cái gì?" Đường Hoa cũng hạ xuống, đặt chân xuống mặt cỏ lâu ngày không gặp. Chỉ thấy bên cạnh Vô Song dựng đứng một tấm bia đá: Tị Phong Cốc.

"Vong Thạch ta cần tìm nằm bên trong Tị Phong cốc đó."

"Cái Vong Thạch này rốt cục là để làm gì rứa?" Đừng tưởng rằng hai người đi chung với nhau mấy ngày nay thì đã nói được nhiều, thực tế là họ không có thời gian nói chuyện phiếm đâu. Cho đến giờ Đường Hoa mới nhớ ra mình còn chưa hỏi Vong Thạch là loại đá gì đấy. Nên biết rằng người ta khác với mình đi mạo hiểm tuỳ cơ, người ta có mục tiêu minh xác.

"Thực ra... đó là tảng đá cho phép sửa tên." Vô Song do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra tác dụng của nó.

"À!" Đường Hoa giật mình. Một kẻ tên là Tam Thương Vô Cực, một người là Tam Thương Vô Song, thì thế nào người ta cũng sẽ nghĩ hai người là hai bạn đời, cho nên đã muốn nói bye-bye rồi thì hẳn cũng phải nên xoá đi dấu vết in sâu này. Có trò chơi kia Đường Hoa đã từng thấy một tên bạn của mình tên là Long Thái Tử, mà bà xã của hắn thì tên là Thái Tử Phi, nhưng chẳng được bao lâu thì Thái Tử Phi đi quen người khác, hai người chia tay, nhưng sau đó thì Thái Tử Phi mới thật là rối rắm với cái tên của mình lắm a...

"Ta quen biết với Vô Cực cũng đã gần năm năm rồi, lúc đó ta còn là một lính mới trong game. Hắn luôn luôn dẫn ta đi luyện cấp, tình cảm thực sự rất tốt. Có lúc nghèo, hai người cùng chia nhau một chút tiền xài, có lúc khá giả thì hai người lén mua trang bị tặng cho đối phương để đối phương kinh hỉ... Lúc đó thực ngọt ngào lắm. Sau này, hắn đẳng cấp cao trang bị tốt rồi thì muốn làm hội trưởng thử chơi, bèn bắt chước Nhất Kiếm và Song Sư thành lập công hội, mà chính hắn cũng tự sáng lập ra một cái bang hội nho nhỏ trong trò chơi. Hắn cao hứng thì ta cũng vui vẻ, thế là ta quản lý bang hội giúp cho hắn, rồi hoà giải những mâu thuẫn trong bang hội... Nhưng cuối cùng thì ánh mắt mà hắn dành cho ta đã chậm rãi đổi thay, từ lúc ban đầu là yêu thương, dần thành bội phục, rồi thành tôn kính, sau cùng thậm chí còn có chút lo ngại nữa... Thực ra ta từ sớm nên biết chứ." Vô Song miễn cưỡng cười, nói: "Ngày đó ở trong quán đã khiến ngươi thấy trò cười rồi."

"Không đâu không đâu." Đường Hoa vội nói. Hắn thực không có buồn cười đâu, cọ trái cọ phải ăn chực còn không hết, lấy đâu ra thời gian rảnh mà buồn cười.

"Đã muốn cắt đứt thì phải cắt cho triệt để... Ta nghe chưởng môn trong môn phái nói lên Đại Tuyết Sơn có thể kiếm được Vong Thạch để sửa lại tên của mình, cho nên mới đi trấn Tuyết Sơn hỏi thăm cầu may một chút, không ngờ lại có một NPC biết, hắn nói theo truyền thuyết thì Vong Thạch ở trong Tị Phong cốc trên Đại Tuyết Sơn."

"Có người ở nhà không?" Đường Hoa rống lên hỏi, mảnh đất mấy chục mẫu này bọn họ đã nhìn lướt qua vài lần rồi nhưng vẫn không thấy có chỗ nào giống cái nhà cả. Hô vài tiếng xong, Đường Hoa thấy không ai trả lời bèn bắt đầu chơi quấy rầy NPC đại pháp: "Đừng tưởng rằng ngươi trốn thì ta không biết rằng ngươi đang ở đây, ngươi không có ở đây thì phải lên tiếng đi chứ, không thì làm sao bọn ta biết được ngươi không có ở đây..."

"Gia Tử! Bên này có cái mộ bia." Vô Song hô lên một tiếng.

Đường Hoa đi qua nhìn một cái, ở bên bờ một con suối quả nhiên có một ngôi mộ, trên bia có viết đại khái như sau: có một tán tiên trên Đại Tuyết Sơn tên là Thạc Thanh, nơi Tị Phong cốc này chính là đất lành tu luyện của hắn. Cuối cùng sau N năm sau hắn đã đắc đạo thành tiên, bèn lưu lại một ngôi mộ không ở nơi đây.

"Đào!" Đường Hoa ném hai thanh kiếm cho Vô Song, còn mình thì cầm tiên kiếm lục giai bắt đầu đào.

"Ngươi... Ngươi đang đào mộ phần a."

"Đúng vậy!" Đường Hoa chẳng mảy may cảm thấy hổ thẹn chút nào, coi Phá Toái người ta đó, đào cả mộ của Tề Hoàn công, pháp bảo mỹ nhân cùng hốt vào tay. Đây dù sao cũng chỉ là trò chơi thôi mà... với lại trong hiện thực cũng có một nghề nghiệp có cái tên dễ nghe là khảo cổ đó, bọn họ cũng có hỏi chủ nhà người ta có đồng ý hay không đâu, vẫn cứ giơ cuốc lên đào đó chứ, mà lại là nghề nghiệp được quốc gia phê chuẩn nữa cơ. Hơn nữa còn kéo cả thi thể người ta đến viện bảo tàng triển lãm thu vé vào cửa, có thấy họ hỏi cái thi thể đó có đồng ý hay không đâu: "Ngươi cứ cho rằng đây là đang làm khảo cổ đi, ít nhất thì chúng ta vẫn còn đỡ hơn họ, chúng ta chỉ lấy đồ chứ có lấy xương cốt đi phân tích xét nghiệm đâu."

"Cái này..." Vô Song có vẻ khóc không được mà cười cũng chẳng xong, nàng nhắc nhở: "Đây là ngôi mộ không mà."

Đường Hoa cười hì hì ngẩng đầu nói: "Vô Song, chúng ta cá cược đi, bên trong nếu như có đồ nào đó thì ta thắng, ngược lại thì ngươi thắng. 20 kim, sao nào?"

Vô Song hỏi: "Sao ngươi khẳng định bên trong có đồ như thế?"

"Nói nhảm, hắn viết là ngôi mộ không, tất nhiên phải biểu thị rằng trong này nhất định có đồ."

"..." Đây là logic nào vậy?

Vô Song không ngờ rằng Đường Hoa thực sự nói trúng rồi, trong ngôi mộ không có hai cái hộp.

"... Đệt, hộp là tiên vật, trời sinh có chứa cấm chế, người có pháp lực không đủ thì không thể cưỡng chế phá vỡ." Đường Hoa nổi giận, đào đã hai tiếng đồng hồ mà lại đào ra được mấy thứ hàng như vậy: "Mỗi người một cái, ngươi muốn hộp màu đỏ hay là hộp màu lam?"

Vô Song ngẫm ngẫm rồi nói: "Ngươi giữ lại trước đi, sau này có biện pháp mở ra thì xem có Vong Thạch hay không, nếu không có thì tất cả thuộc về ngươi."

"Ta tán thành với phương án phân phối này của ngươi lắm đấy." Đường Hoa cười mị mị ném hai cái hộp vào trong túi Càn Khôn, đột nhiên sắc mặt đại biến kêu hoảng lên một tiếng: "Không xong!"

Vô Song chưa từng thấy qua Đường Hoa hoảng loạn đến như thế, vội sốt sắng hỏi: "Không xong cái gì..."

"Ngươi chạy mau... chạy mau đi!"

"Cái gì?"

"Ha ha! Muốn đi thì phải để Phong Linh châu lại." Bên đây Vô Song còn chưa có làm cho rõ ràng, thì chỗ không xa trước mặt đột nhiên lại xuất hiện một con khỉ. Thấy con khỉ này đầu thì trắng, chân thì đỏ, trong tay còn cầm lấy một cây cung lớn màu kim cưỡi mây đáp xuống trước mặt hai người.

"Oa... Đây là con khỉ gì vậy?"

"Khỉ khiếc cái gì chứ, ta tên là Chu Yếm." Chu Yếm rất là bất mãn với cái xưng hô con khỉ của Đường Hoa.

*** Tị Phong = tránh gió

*** cười mị mị: cười mà mắt khẽ híp lại, nhìn nhìn người ta như ý trêu chọc vậy.

*** Phong Linh châu: phong linh = gió thiêng

*** Chu Yếm: là mãnh thú cổ đại trong truyền thuyết Trung Quốc, tương truyền rằng mỗi khi nó xuất hiện thì thiên hạ sẽ phát sinh chiến tranh lớn.

Tổng lại mà nói, thì quái vùng ngoài Đại Tuyết Sơn có thể chia thành mấy loại lớn, loại đầu tiên là loại cơ quan: con rối, người giấy, người tuyết; loại thứ hai là loài chim bay; loại thứ ba là cung thủ; loại cuối cùng là pháp trận bẫy.

Mọi quái vật đều xuất hiện theo tập đoàn, ít nhất cũng có mười con, hơn nữa còn có trí thông minh nhất định, biết phục kích, biết bao vây, lại càng biết bày ra quỷ kế giương Đông kích Tây, hoặc là nhờ vào bối cảnh đặc thù của núi tuyết để ẩn thân.

Đường Hoa hết sức hối hận vì mình đã không kéo tên Tôn Minh theo, phật môn vốn có pháp thuật pháp nhãn chuyên dụng, không chỉ có thể nhìn ra những nguy cơ đang ẩn tàng mà lại còn có thể nhìn xa trăm dặm để báo động trước. Bất quá cũng may là còn có Vô Song hỗ trợ!

Vô Song có được song ngự kiếm thuật chuyên hữu của Côn Lôn, dưới tiền đề là không di động, thì nàng có thể phù du trên không trung, dùng hai thanh phi kiếm công kích luân phiên nhau, thanh này thu thì thanh kia ra, nhìn cũng khá là đẹp mắt. Nhưng cái này cũng có một khuyết điểm, đó là lúc đang phù du thì không thể di động được, nên một khi bị gặp phải công kích, thì không chỉ nhất định phải thu hồi một thanh phi kiếm trước rồi mới có thể bỏ trốn, mà lại cơ bản là không hề có cách nào né tránh cả.

"Cung tiễn thủ!" Giữa màn gió tuyết đầy trời, Đường Hoa nhắc một tiếng, hai người cấp tốc hạ xuống, mười mấy mũi tên liền bay vụt qua sát đỉnh đầu họ. Đường Hoa lật tay một cái, hoả lôi oanh tạc xuống đám bóng đen...

"Lại chỉ giết được có hai người." Vô Song thu kiếm than một tiếng, mấy tên cung tiễn thủ này giống như quỷ mị cứ bám theo hai người, một kích không trúng thì toàn bộ thối lui ngay. Bọn Đường Hoa chỉ có thể nhờ vào vận khí moi được thì moi, nhưng vấn đề là ngươi lại không biết lần tập kích tiếp theo của người ta sẽ đến vào lúc nào, thậm chí đến giờ hai người cũng còn chưa thấy rõ ràng đám cung thủ này hình thù ra sao nữa là.

"A... Đây là cái gì?" Hai người lại đi thêm một ngày nữa, lúc này không cẩn thận bước vào một khu vực lạ, bão tuyết đột nhiên biến mất tăm, chỉ còn lại mặt trời chói chang treo trên bầu trời màu lam trong vắt mà lâu ngày không gặp. Phạm vi mấy chục mẫu này tựa như là một ốc đảo giữa sa mạc vậy, có cỏ xanh, có nước suối, có hạc tiên, và có bầy chim nhỏ, bướm nhỏ...

Vô Song hạ xuống đất, liếc mắt nhìn tấm bia đá rồi phất tay: "Chúng ta đã tới nơi rồi!"

"Tới cái gì?" Đường Hoa cũng hạ xuống, đặt chân xuống mặt cỏ lâu ngày không gặp. Chỉ thấy bên cạnh Vô Song dựng đứng một tấm bia đá: Tị Phong Cốc.

"Vong Thạch ta cần tìm nằm bên trong Tị Phong cốc đó."

"Cái Vong Thạch này rốt cục là để làm gì rứa?" Đừng tưởng rằng hai người đi chung với nhau mấy ngày nay thì đã nói được nhiều, thực tế là họ không có thời gian nói chuyện phiếm đâu. Cho đến giờ Đường Hoa mới nhớ ra mình còn chưa hỏi Vong Thạch là loại đá gì đấy. Nên biết rằng người ta khác với mình đi mạo hiểm tuỳ cơ, người ta có mục tiêu minh xác.

"Thực ra... đó là tảng đá cho phép sửa tên." Vô Song do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra tác dụng của nó.

"À!" Đường Hoa giật mình. Một kẻ tên là Tam Thương Vô Cực, một người là Tam Thương Vô Song, thì thế nào người ta cũng sẽ nghĩ hai người là hai bạn đời, cho nên đã muốn nói bye-bye rồi thì hẳn cũng phải nên xoá đi dấu vết in sâu này. Có trò chơi kia Đường Hoa đã từng thấy một tên bạn của mình tên là Long Thái Tử, mà bà xã của hắn thì tên là Thái Tử Phi, nhưng chẳng được bao lâu thì Thái Tử Phi đi quen người khác, hai người chia tay, nhưng sau đó thì Thái Tử Phi mới thật là rối rắm với cái tên của mình lắm a...

"Ta quen biết với Vô Cực cũng đã gần năm năm rồi, lúc đó ta còn là một lính mới trong game. Hắn luôn luôn dẫn ta đi luyện cấp, tình cảm thực sự rất tốt. Có lúc nghèo, hai người cùng chia nhau một chút tiền xài, có lúc khá giả thì hai người lén mua trang bị tặng cho đối phương để đối phương kinh hỉ... Lúc đó thực ngọt ngào lắm. Sau này, hắn đẳng cấp cao trang bị tốt rồi thì muốn làm hội trưởng thử chơi, bèn bắt chước Nhất Kiếm và Song Sư thành lập công hội, mà chính hắn cũng tự sáng lập ra một cái bang hội nho nhỏ trong trò chơi. Hắn cao hứng thì ta cũng vui vẻ, thế là ta quản lý bang hội giúp cho hắn, rồi hoà giải những mâu thuẫn trong bang hội... Nhưng cuối cùng thì ánh mắt mà hắn dành cho ta đã chậm rãi đổi thay, từ lúc ban đầu là yêu thương, dần thành bội phục, rồi thành tôn kính, sau cùng thậm chí còn có chút lo ngại nữa... Thực ra ta từ sớm nên biết chứ." Vô Song miễn cưỡng cười, nói: "Ngày đó ở trong quán đã khiến ngươi thấy trò cười rồi."

"Không đâu không đâu." Đường Hoa vội nói. Hắn thực không có buồn cười đâu, cọ trái cọ phải ăn chực còn không hết, lấy đâu ra thời gian rảnh mà buồn cười.

"Đã muốn cắt đứt thì phải cắt cho triệt để... Ta nghe chưởng môn trong môn phái nói lên Đại Tuyết Sơn có thể kiếm được Vong Thạch để sửa lại tên của mình, cho nên mới đi trấn Tuyết Sơn hỏi thăm cầu may một chút, không ngờ lại có một NPC biết, hắn nói theo truyền thuyết thì Vong Thạch ở trong Tị Phong cốc trên Đại Tuyết Sơn."

"Có người ở nhà không?" Đường Hoa rống lên hỏi, mảnh đất mấy chục mẫu này bọn họ đã nhìn lướt qua vài lần rồi nhưng vẫn không thấy có chỗ nào giống cái nhà cả. Hô vài tiếng xong, Đường Hoa thấy không ai trả lời bèn bắt đầu chơi quấy rầy NPC đại pháp: "Đừng tưởng rằng ngươi trốn thì ta không biết rằng ngươi đang ở đây, ngươi không có ở đây thì phải lên tiếng đi chứ, không thì làm sao bọn ta biết được ngươi không có ở đây..."

"Gia Tử! Bên này có cái mộ bia." Vô Song hô lên một tiếng.

Đường Hoa đi qua nhìn một cái, ở bên bờ một con suối quả nhiên có một ngôi mộ, trên bia có viết đại khái như sau: có một tán tiên trên Đại Tuyết Sơn tên là Thạc Thanh, nơi Tị Phong cốc này chính là đất lành tu luyện của hắn. Cuối cùng sau N năm sau hắn đã đắc đạo thành tiên, bèn lưu lại một ngôi mộ không ở nơi đây.

"Đào!" Đường Hoa ném hai thanh kiếm cho Vô Song, còn mình thì cầm tiên kiếm lục giai bắt đầu đào.

"Ngươi... Ngươi đang đào mộ phần a."

"Đúng vậy!" Đường Hoa chẳng mảy may cảm thấy hổ thẹn chút nào, coi Phá Toái người ta đó, đào cả mộ của Tề Hoàn công, pháp bảo mỹ nhân cùng hốt vào tay. Đây dù sao cũng chỉ là trò chơi thôi mà... với lại trong hiện thực cũng có một nghề nghiệp có cái tên dễ nghe là khảo cổ đó, bọn họ cũng có hỏi chủ nhà người ta có đồng ý hay không đâu, vẫn cứ giơ cuốc lên đào đó chứ, mà lại là nghề nghiệp được quốc gia phê chuẩn nữa cơ. Hơn nữa còn kéo cả thi thể người ta đến viện bảo tàng triển lãm thu vé vào cửa, có thấy họ hỏi cái thi thể đó có đồng ý hay không đâu: "Ngươi cứ cho rằng đây là đang làm khảo cổ đi, ít nhất thì chúng ta vẫn còn đỡ hơn họ, chúng ta chỉ lấy đồ chứ có lấy xương cốt đi phân tích xét nghiệm đâu."

"Cái này..." Vô Song có vẻ khóc không được mà cười cũng chẳng xong, nàng nhắc nhở: "Đây là ngôi mộ không mà."

Đường Hoa cười hì hì ngẩng đầu nói: "Vô Song, chúng ta cá cược đi, bên trong nếu như có đồ nào đó thì ta thắng, ngược lại thì ngươi thắng. 20 kim, sao nào?"

Vô Song hỏi: "Sao ngươi khẳng định bên trong có đồ như thế?"

"Nói nhảm, hắn viết là ngôi mộ không, tất nhiên phải biểu thị rằng trong này nhất định có đồ."

"..." Đây là logic nào vậy?

Vô Song không ngờ rằng Đường Hoa thực sự nói trúng rồi, trong ngôi mộ không có hai cái hộp.

"... Đệt, hộp là tiên vật, trời sinh có chứa cấm chế, người có pháp lực không đủ thì không thể cưỡng chế phá vỡ." Đường Hoa nổi giận, đào đã hai tiếng đồng hồ mà lại đào ra được mấy thứ hàng như vậy: "Mỗi người một cái, ngươi muốn hộp màu đỏ hay là hộp màu lam?"

Vô Song ngẫm ngẫm rồi nói: "Ngươi giữ lại trước đi, sau này có biện pháp mở ra thì xem có Vong Thạch hay không, nếu không có thì tất cả thuộc về ngươi."

"Ta tán thành với phương án phân phối này của ngươi lắm đấy." Đường Hoa cười mị mị ném hai cái hộp vào trong túi Càn Khôn, đột nhiên sắc mặt đại biến kêu hoảng lên một tiếng: "Không xong!"

Vô Song chưa từng thấy qua Đường Hoa hoảng loạn đến như thế, vội sốt sắng hỏi: "Không xong cái gì..."

"Ngươi chạy mau... chạy mau đi!"

"Cái gì?"

"Ha ha! Muốn đi thì phải để Phong Linh châu lại." Bên đây Vô Song còn chưa có làm cho rõ ràng, thì chỗ không xa trước mặt đột nhiên lại xuất hiện một con khỉ. Thấy con khỉ này đầu thì trắng, chân thì đỏ, trong tay còn cầm lấy một cây cung lớn màu kim cưỡi mây đáp xuống trước mặt hai người.

"Oa... Đây là con khỉ gì vậy?"

"Khỉ khiếc cái gì chứ, ta tên là Chu Yếm." Chu Yếm rất là bất mãn với cái xưng hô con khỉ của Đường Hoa.

*** Tị Phong = tránh gió

*** cười mị mị: cười mà mắt khẽ híp lại, nhìn nhìn người ta như ý trêu chọc vậy.

*** Phong Linh châu: phong linh = gió thiêng

*** Chu Yếm: là mãnh thú cổ đại trong truyền thuyết Trung Quốc, tương truyền rằng mỗi khi nó xuất hiện thì thiên hạ sẽ phát sinh chiến tranh lớn.

Tổng lại mà nói, thì quái vùng ngoài Đại Tuyết Sơn có thể chia thành mấy loại lớn, loại đầu tiên là loại cơ quan: con rối, người giấy, người tuyết; loại thứ hai là loài chim bay; loại thứ ba là cung thủ; loại cuối cùng là pháp trận bẫy.

Mọi quái vật đều xuất hiện theo tập đoàn, ít nhất cũng có mười con, hơn nữa còn có trí thông minh nhất định, biết phục kích, biết bao vây, lại càng biết bày ra quỷ kế giương Đông kích Tây, hoặc là nhờ vào bối cảnh đặc thù của núi tuyết để ẩn thân.

Đường Hoa hết sức hối hận vì mình đã không kéo tên Tôn Minh theo, phật môn vốn có pháp thuật pháp nhãn chuyên dụng, không chỉ có thể nhìn ra những nguy cơ đang ẩn tàng mà lại còn có thể nhìn xa trăm dặm để báo động trước. Bất quá cũng may là còn có Vô Song hỗ trợ!

Vô Song có được song ngự kiếm thuật chuyên hữu của Côn Lôn, dưới tiền đề là không di động, thì nàng có thể phù du trên không trung, dùng hai thanh phi kiếm công kích luân phiên nhau, thanh này thu thì thanh kia ra, nhìn cũng khá là đẹp mắt. Nhưng cái này cũng có một khuyết điểm, đó là lúc đang phù du thì không thể di động được, nên một khi bị gặp phải công kích, thì không chỉ nhất định phải thu hồi một thanh phi kiếm trước rồi mới có thể bỏ trốn, mà lại cơ bản là không hề có cách nào né tránh cả.

"Cung tiễn thủ!" Giữa màn gió tuyết đầy trời, Đường Hoa nhắc một tiếng, hai người cấp tốc hạ xuống, mười mấy mũi tên liền bay vụt qua sát đỉnh đầu họ. Đường Hoa lật tay một cái, hoả lôi oanh tạc xuống đám bóng đen...

"Lại chỉ giết được có hai người." Vô Song thu kiếm than một tiếng, mấy tên cung tiễn thủ này giống như quỷ mị cứ bám theo hai người, một kích không trúng thì toàn bộ thối lui ngay. Bọn Đường Hoa chỉ có thể nhờ vào vận khí moi được thì moi, nhưng vấn đề là ngươi lại không biết lần tập kích tiếp theo của người ta sẽ đến vào lúc nào, thậm chí đến giờ hai người cũng còn chưa thấy rõ ràng đám cung thủ này hình thù ra sao nữa là.

"A... Đây là cái gì?" Hai người lại đi thêm một ngày nữa, lúc này không cẩn thận bước vào một khu vực lạ, bão tuyết đột nhiên biến mất tăm, chỉ còn lại mặt trời chói chang treo trên bầu trời màu lam trong vắt mà lâu ngày không gặp. Phạm vi mấy chục mẫu này tựa như là một ốc đảo giữa sa mạc vậy, có cỏ xanh, có nước suối, có hạc tiên, và có bầy chim nhỏ, bướm nhỏ...

Vô Song hạ xuống đất, liếc mắt nhìn tấm bia đá rồi phất tay: "Chúng ta đã tới nơi rồi!"

"Tới cái gì?" Đường Hoa cũng hạ xuống, đặt chân xuống mặt cỏ lâu ngày không gặp. Chỉ thấy bên cạnh Vô Song dựng đứng một tấm bia đá: Tị Phong Cốc.

"Vong Thạch ta cần tìm nằm bên trong Tị Phong cốc đó."

"Cái Vong Thạch này rốt cục là để làm gì rứa?" Đừng tưởng rằng hai người đi chung với nhau mấy ngày nay thì đã nói được nhiều, thực tế là họ không có thời gian nói chuyện phiếm đâu. Cho đến giờ Đường Hoa mới nhớ ra mình còn chưa hỏi Vong Thạch là loại đá gì đấy. Nên biết rằng người ta khác với mình đi mạo hiểm tuỳ cơ, người ta có mục tiêu minh xác.

"Thực ra... đó là tảng đá cho phép sửa tên." Vô Song do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra tác dụng của nó.

"À!" Đường Hoa giật mình. Một kẻ tên là Tam Thương Vô Cực, một người là Tam Thương Vô Song, thì thế nào người ta cũng sẽ nghĩ hai người là hai bạn đời, cho nên đã muốn nói bye-bye rồi thì hẳn cũng phải nên xoá đi dấu vết in sâu này. Có trò chơi kia Đường Hoa đã từng thấy một tên bạn của mình tên là Long Thái Tử, mà bà xã của hắn thì tên là Thái Tử Phi, nhưng chẳng được bao lâu thì Thái Tử Phi đi quen người khác, hai người chia tay, nhưng sau đó thì Thái Tử Phi mới thật là rối rắm với cái tên của mình lắm a...

"Ta quen biết với Vô Cực cũng đã gần năm năm rồi, lúc đó ta còn là một lính mới trong game. Hắn luôn luôn dẫn ta đi luyện cấp, tình cảm thực sự rất tốt. Có lúc nghèo, hai người cùng chia nhau một chút tiền xài, có lúc khá giả thì hai người lén mua trang bị tặng cho đối phương để đối phương kinh hỉ... Lúc đó thực ngọt ngào lắm. Sau này, hắn đẳng cấp cao trang bị tốt rồi thì muốn làm hội trưởng thử chơi, bèn bắt chước Nhất Kiếm và Song Sư thành lập công hội, mà chính hắn cũng tự sáng lập ra một cái bang hội nho nhỏ trong trò chơi. Hắn cao hứng thì ta cũng vui vẻ, thế là ta quản lý bang hội giúp cho hắn, rồi hoà giải những mâu thuẫn trong bang hội... Nhưng cuối cùng thì ánh mắt mà hắn dành cho ta đã chậm rãi đổi thay, từ lúc ban đầu là yêu thương, dần thành bội phục, rồi thành tôn kính, sau cùng thậm chí còn có chút lo ngại nữa... Thực ra ta từ sớm nên biết chứ." Vô Song miễn cưỡng cười, nói: "Ngày đó ở trong quán đã khiến ngươi thấy trò cười rồi."

"Không đâu không đâu." Đường Hoa vội nói. Hắn thực không có buồn cười đâu, cọ trái cọ phải ăn chực còn không hết, lấy đâu ra thời gian rảnh mà buồn cười.

"Đã muốn cắt đứt thì phải cắt cho triệt để... Ta nghe chưởng môn trong môn phái nói lên Đại Tuyết Sơn có thể kiếm được Vong Thạch để sửa lại tên của mình, cho nên mới đi trấn Tuyết Sơn hỏi thăm cầu may một chút, không ngờ lại có một NPC biết, hắn nói theo truyền thuyết thì Vong Thạch ở trong Tị Phong cốc trên Đại Tuyết Sơn."

"Có người ở nhà không?" Đường Hoa rống lên hỏi, mảnh đất mấy chục mẫu này bọn họ đã nhìn lướt qua vài lần rồi nhưng vẫn không thấy có chỗ nào giống cái nhà cả. Hô vài tiếng xong, Đường Hoa thấy không ai trả lời bèn bắt đầu chơi quấy rầy NPC đại pháp: "Đừng tưởng rằng ngươi trốn thì ta không biết rằng ngươi đang ở đây, ngươi không có ở đây thì phải lên tiếng đi chứ, không thì làm sao bọn ta biết được ngươi không có ở đây..."

"Gia Tử! Bên này có cái mộ bia." Vô Song hô lên một tiếng.

Đường Hoa đi qua nhìn một cái, ở bên bờ một con suối quả nhiên có một ngôi mộ, trên bia có viết đại khái như sau: có một tán tiên trên Đại Tuyết Sơn tên là Thạc Thanh, nơi Tị Phong cốc này chính là đất lành tu luyện của hắn. Cuối cùng sau N năm sau hắn đã đắc đạo thành tiên, bèn lưu lại một ngôi mộ không ở nơi đây.

"Đào!" Đường Hoa ném hai thanh kiếm cho Vô Song, còn mình thì cầm tiên kiếm lục giai bắt đầu đào.

"Ngươi... Ngươi đang đào mộ phần a."

"Đúng vậy!" Đường Hoa chẳng mảy may cảm thấy hổ thẹn chút nào, coi Phá Toái người ta đó, đào cả mộ của Tề Hoàn công, pháp bảo mỹ nhân cùng hốt vào tay. Đây dù sao cũng chỉ là trò chơi thôi mà... với lại trong hiện thực cũng có một nghề nghiệp có cái tên dễ nghe là khảo cổ đó, bọn họ cũng có hỏi chủ nhà người ta có đồng ý hay không đâu, vẫn cứ giơ cuốc lên đào đó chứ, mà lại là nghề nghiệp được quốc gia phê chuẩn nữa cơ. Hơn nữa còn kéo cả thi thể người ta đến viện bảo tàng triển lãm thu vé vào cửa, có thấy họ hỏi cái thi thể đó có đồng ý hay không đâu: "Ngươi cứ cho rằng đây là đang làm khảo cổ đi, ít nhất thì chúng ta vẫn còn đỡ hơn họ, chúng ta chỉ lấy đồ chứ có lấy xương cốt đi phân tích xét nghiệm đâu."

"Cái này..." Vô Song có vẻ khóc không được mà cười cũng chẳng xong, nàng nhắc nhở: "Đây là ngôi mộ không mà."

Đường Hoa cười hì hì ngẩng đầu nói: "Vô Song, chúng ta cá cược đi, bên trong nếu như có đồ nào đó thì ta thắng, ngược lại thì ngươi thắng. 20 kim, sao nào?"

Vô Song hỏi: "Sao ngươi khẳng định bên trong có đồ như thế?"

"Nói nhảm, hắn viết là ngôi mộ không, tất nhiên phải biểu thị rằng trong này nhất định có đồ."

"..." Đây là logic nào vậy?

Vô Song không ngờ rằng Đường Hoa thực sự nói trúng rồi, trong ngôi mộ không có hai cái hộp.

"... Đệt, hộp là tiên vật, trời sinh có chứa cấm chế, người có pháp lực không đủ thì không thể cưỡng chế phá vỡ." Đường Hoa nổi giận, đào đã hai tiếng đồng hồ mà lại đào ra được mấy thứ hàng như vậy: "Mỗi người một cái, ngươi muốn hộp màu đỏ hay là hộp màu lam?"

Vô Song ngẫm ngẫm rồi nói: "Ngươi giữ lại trước đi, sau này có biện pháp mở ra thì xem có Vong Thạch hay không, nếu không có thì tất cả thuộc về ngươi."

"Ta tán thành với phương án phân phối này của ngươi lắm đấy." Đường Hoa cười mị mị ném hai cái hộp vào trong túi Càn Khôn, đột nhiên sắc mặt đại biến kêu hoảng lên một tiếng: "Không xong!"

Vô Song chưa từng thấy qua Đường Hoa hoảng loạn đến như thế, vội sốt sắng hỏi: "Không xong cái gì..."

"Ngươi chạy mau... chạy mau đi!"

"Cái gì?"

"Ha ha! Muốn đi thì phải để Phong Linh châu lại." Bên đây Vô Song còn chưa có làm cho rõ ràng, thì chỗ không xa trước mặt đột nhiên lại xuất hiện một con khỉ. Thấy con khỉ này đầu thì trắng, chân thì đỏ, trong tay còn cầm lấy một cây cung lớn màu kim cưỡi mây đáp xuống trước mặt hai người.

"Oa... Đây là con khỉ gì vậy?"

"Khỉ khiếc cái gì chứ, ta tên là Chu Yếm." Chu Yếm rất là bất mãn với cái xưng hô con khỉ của Đường Hoa.

*** Tị Phong = tránh gió

*** cười mị mị: cười mà mắt khẽ híp lại, nhìn nhìn người ta như ý trêu chọc vậy.

*** Phong Linh châu: phong linh = gió thiêng

*** Chu Yếm: là mãnh thú cổ đại trong truyền thuyết Trung Quốc, tương truyền rằng mỗi khi nó xuất hiện thì thiên hạ sẽ phát sinh chiến tranh lớn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »