Song Kiếm

Lượt đọc: 9429 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 58
dê con phát tài

❊ ❊ ❊

"Bạn à?" Mặc Tinh hỏi trong kênh đội ngũ, nếu là bạn thì phải tổ đội cùng nhau chứ.

"Không phải!"

"Kẻ thù à?" Là kẻ thù thì hẳn phải thọc tiết nó.

"Cũng không phải!"

"Vậy là gì?"

"Cái này..." Mặc Tinh đang hỏi một vấn đề khá là khó khăn đấy. Dù sao đi nữa thì Đường Hoa cũng không có cảm giác xấu lắm với Sát Phá Lang. Nếu không có hắn thì mình nào có được lệnh bài, nếu không có hắn thì mình làm sao có tiên kiếm được. Nếu không nhờ có hắn thì mình không có phật kiếm, không có hắn thì mình không có biên nhận... Tuy hắn biết khát khao giết mình của Sát Phá Lang cũng mãnh liệt không kém gì sự khát khao của một goá phụ đã thật lâu không có.... Nhưng đã làm người thì phải có lương tâm, cho dù mình có bới lông tìm vết tới cỡ nào đi nữa thì cũng không đưa ra được lý do nào khiến cho mình phải coi tên Sát Phá Lang là kẻ thù cả: "Ngươi có thể hiểu như thế này này, ta... coi hắn là bạn, mà hắn coi ta là thù."

"Oa... Ngươi lấy đức báo oán a." Hình tượng của Đường Hoa trong lòng Mặc Tinh đột nhiên tăng thêm một bậc nữa.

"Đâu đâu, đâu đâu, do hồi nhỏ được giáo dục tốt thôi." Đường Hoa vội vàng khiêm tốn.

Sát Phá Lang chân đạp phi kiếm đi dạo một vòng, rồi lại đi dạo thêm vòng nữa, sau đó hất đầu về phía bầy quái ho khan một tiếng: "Khụ!"

"..." Đường Hoa cùng Mặc Tinh quay đầu nhìn hắn một cái, sau đó tiếp tục giết quái nói chuyện phiếm.

"Khụ!"

"..."

"Khụ!" Thằng nhãi này sao chẳng hiểu chuyện chút nào thế nhỉ.

"..."

Sát Phá Lang giận dữ hỏi: "Ngươi con mẹ nó có tổ đội ta hay không?"

"Ngươi muốn vào đội à?" Đường Hoa sửng sốt hỏi.

"..." Sát Phá Lang nghiến răng, ta mà không muốn vào thì còn ho khan bên cạnh ngươi để làm chi? Ta mà không muốn tổ đội thì có cần thiết phải liều chết xông qua sao? Sát Phá Lang cảm thấy mất mặt lắm, mất mặt lắm... nhưng có cách nào đâu, thân thủ của mình hiện nay có muốn cướp thì cũng cướp không lại hai người, K thì cũng không K lại họ, mình đánh một mình, lo được đằng đầu thì lại mất đằng đuôi, mắt thấy hai người cứ ào ào thu hoạch điểm cống hiếm mà trong lòng nôn nóng lắm a!

"Muốn tổ đội thì ngươi phải nói chứ!" Đường Hoa quăng cái bảng mời qua.

"..." Nhận hay không nhận đây? Nhận thì uất ức lắm, nhưng mà không nhận thì lại không có điểm cống hiến... Càng đáng giận là thằng oắt này quăng cái bảng mời qua xong thì lại không thèm để ý tới mình nữa, ngươi tên khốn này dù sao cũng phải hỏi một câu thế này chứ: sao ngươi lại chưa vào tổ? Mình sẽ đáp: À! Chỉnh lý lại túi Càn Khôn một cái. Sau đó mình sẽ thuận theo bậc thang hạ xuống mà vào tổ. Thế giờ ho khan tiếp có nên hay không nhở? Sát Phá Lang thiệt là rối rắm a, đổi là người khác thì mình cứ hách xì xằng mà vào, vì đó là mình cho người ta thể diện, cơ mà đổi thành bên thằng Đường Hoa này thì cứ có cảm giác là mình cấp nhỏ hơn sao ấy.

"Vào tổ a!" Rốt cục thì vài phút sau, Sát Phá Lang đã chờ được thanh âm thần thánh của Đường Hoa.

"À! Vừa chỉnh lý lại túi Càn Khôn một chút." Sát Phá Lang ấn chọn xác định.

"... Chỉnh lý có cái túi Càn Khôn thôi mà phải lâu như thế?" Mặc Tinh sửng sốt hỏi lại.

Đường Hoa đứng một bên quát lớn: "Mặc Tinh, sao ngươi lại có thể đi kỳ thị người tàn tật thế."

"..." Sát Phá Lang phun ngay một búng máu: Ta đệt mười tám đời tổ tông của quả cà Gia Tử... Nhưng hình như tổ tông của quả cà thì vẫn là quả cà nhỉ... Sát Phá Lang đành phải chơi trò giả ngu để ăn lời lớn, nhìn điểm cống hiến sư môn đang tăng lên dồn dập, hắn cảm thấy có khi cũng nên cần thiết bỏ qua lòng tự tôn vớ vẩn của cao thủ.

"Coi ta đây!" Kiếm anh cuối cùng cũng đã được xuất quan, Sát Phá Lang vung tay lên một nhát, một kiếm hoá thành bảy dựng thẳng lên bên người, bầu trời đột nhiên bắt đầu rơi xuống những hạt tuyết nhẹ phấp phới. "Loạn Ảnh Hàng Ma kiếm!" Một tiếng quát xong, bảy cây kiếm trong tay Sát Phá Lang hoá thành mười bốn cây, rồi hai mươi tám cây... Nháy mắt cả ngàn vạn bóng kiếm dưới một tiếng hô "Tật" cùng nhau phá không bắn tới, quét ngang tất cả mọi địch nhân trong phạm vi mười trượng, không ai có thể chịu nổi một kích, bị trúng chắc chắn phải chết.

Mặc Tinh phát ra kỹ năng đơn giản là dựa vào nộ khí của bản thân, còn kỹ năng của Sát Phá Lang thì dựa vào nộ khí của kiếm anh. Nộ khí của bản thân thì dễ súc tích, chứ còn nộ khí của kiếm anh thì lại nhất định phải hấp thu tinh hoa của đất trời nhật nguyệt. Tuy cần thời gian thật lâu, nhưng mà nó có thể tăng diệu dụng của tiên kiếm lên đến cực đỉnh, một khi đã bùng nổ thì khí thế ào ạt không thể chắn nổi. Đương nhiên điều kiện đầu tiên là ngươi phải đạt tới trình độ thông tâm nhất định với tiên kiếm đã, rồi mới có khả năng lĩnh ngộ những kỹ năng như vầy.

"Oa..." Mặc Tinh tán thưởng: "Gia Tử, bạn của ngươi lợi hại thực đó."

"Ta không phải là bạn của hắn." Sát Phá Lang lạnh lùng đáp, trong lòng thì kích động vạn phần, thể diện a thể diện, cuối cùng ta cũng đã tìm được ngươi trở về rồi.

"Xí..." Mặc Tinh khinh bỉ một tiếng: "Ngươi người lợi hại thì cũng lợi hại, nhưng sao bụng dạ lại hẹp hòi như vậy, Gia Tử người ta coi ngươi như bạn bè đấy, vậy mà ngươi lại đi coi người ta là kẻ thù. Vừa nãy Gia Tử nói ta còn không tin lắm, nhưng hiện giờ nhìn lại thì quả thế thật. Còn là đàn ông đàn ang cái gì, vẫn là Gia Tử đại trượng phu hơn."

Đường Hoa vội vàng làm dịu đi không khí đội ngũ: "Hạ xuống, hạ xuống!"

"..." Sát Phá Lang lặng lẽ không nói gì hai hàng nước mắt chảy thầm trong lòng, tỷ tỷ, ngươi có phải là ta đâu, ngươi làm sao hiểu được. Ngươi đã từng bị ám toán qua hai lần chưa? Ngươi đã từng vung kiếm thét to thuận tiện đem cả cái mạng mình ra nhưng lại làm lợi cho người khác bao giờ chưa? Ngươi đã từng viết xong biên nhận thì bị xử lý ngay chưa? Tỷ tỷ... Ngươi tỉnh ngộ ra đi, thằng Gia Tử này là thằng thiên hạ đệ nhất ác nhân đó, đừng có bị vẻ bề ngoài khiêm tốn của hắn lừa gạt, hắn thực sự là một con sói khoác da dê, còn ta chỉ là một con dê khoác da sói thôi...

Nhưng... những lời này có thể nói ra miệng được sao? Không, cho dù Sát Phá Lang hắn không cần thể diện, nhưng cũng phải bận tâm đến việc Đường Hoa trở mặt mà, nếu phải đánh lén thì mình quật được một đứa cũng còn có khả năng, nhưng nếu là hai đối một thì cho dù mình có đánh lén cũng có phần thua to lắm. Lại nói, mình hiện giờ đang trong lúc tu dưỡng kiếm anh kiếm điểm cộng, hắn dám bỏ mặt mũi đi đánh lén sao? Vậy chẳng phải là để cho con bé Mặc Tinh nó khinh cho tận mặt à?

Chịu đấm ăn xôi!

Bình minh cuối cùng cũng đến, khi mà ánh mặt trời đầu tiên chiếu đến Lôi Châu, tất cả mọi quái vật đều biến mất tăm mất tích cả. Quét mắt nhìn qua, tỷ lệ còn sống phải cao hơn một chút so với trong tưởng tượng của bọn ba người Đường Hoa, trong chủ thành có hơn bốn mươi tiểu đoàn thể tổng hơn ngàn người đang quay đầu nhìn chung quanh.

Lần chiến đấu này Cùng Kỳ vẫn luôn nằm ngủ nơi một góc ở phía Tây Bắc, vẫn không hề ra tay, cho nên không cần bọn người chơi phải có cao thủ hay cao cao thủ cái gì, chỉ cần có nhân số nhất định, lại đoàn kết cộng với có một tên đội trưởng giỏi thì mức độ sống sót vẫn rất là lớn.

Điểm sống lại không ngừng có người hồi sinh. Tuy chỉ bị giam giữ có một tiếng đồng hồ thôi, nhưng mà có những người sau khi bị chết hơn hai lần thì nhao nhao đút tiền để được giam giữ tiếp. Dù sao đi nữa thì điện Diêm vương cũng chẳng phải nhà mình, nên ngươi muốn ở lại bao lâu thì cứ ở lại bấy lâu, cứ có tiền là được, nếu không thì người ta sao lại bảo rằng có tiền thì có thể xui ma khiến quỷ được chứ. Đừng nói là điện Diêm vương, ngay cả là nhà tù trong hiện thực thì chỉ cần ngươi có tiền, thời hạn thi hành án cũng sẽ được điều chỉnh cho thích hợp lại. Hở... Ngươi bảo ngươi không có tiền à, vậy ngươi chỉ cần có biểu hiện tốt, và lại bỏ mạng làm việc quần quật là được.

Một cây cờ hai mặt của bang hội được dựng lên để thu nạp những người chơi trong bang phái ở phụ cận, sau đó thủ lãnh của bang hội sẽ chỉ định một người nào đó phụ trách chỗ này, để người đó bàn bạc và điều chỉnh lại chiến lược.

Những tán nhân không bang không hội thì sau khi trở về từ điện Diêm vương cũng không nghỉ ngơi chút nào, bắt đầu nhao nhao kêu bè gọi bạn để chuẩn bị ứng đối với trận đồ sát tối nay. Coi cảnh mọi người thương lượng với nhau mà bộ dáng thì chắc mẩm trong lòng, có vẻ như tối nay đã được mọi người coi là ngày hội rồi.

Nhưng... Bọn họ đã hoàn toàn xem nhẹ chỉ số thông minh của máy tính có trí năng - Ốc Vít mất rồi. Một màn mà chơi hoài đó là trong mấy trò võng du mấy trăm năm trước. Trong Song Kiếm, ở một địa điểm đồng nhất mà hiện ra một con quái tinh anh đồng nhất, thì những chiêu sát thủ của chúng cũng sẽ có chỗ bất đồng. Hệ thống sẽ đánh giá chiến lực tổng thể, chứ không chỉ là nhân bản hoặc là phục chế y xì một nội dung nào đó.

"Bạn à?" Mặc Tinh hỏi trong kênh đội ngũ, nếu là bạn thì phải tổ đội cùng nhau chứ.

"Không phải!"

"Kẻ thù à?" Là kẻ thù thì hẳn phải thọc tiết nó.

"Cũng không phải!"

"Vậy là gì?"

"Cái này..." Mặc Tinh đang hỏi một vấn đề khá là khó khăn đấy. Dù sao đi nữa thì Đường Hoa cũng không có cảm giác xấu lắm với Sát Phá Lang. Nếu không có hắn thì mình nào có được lệnh bài, nếu không có hắn thì mình làm sao có tiên kiếm được. Nếu không nhờ có hắn thì mình không có phật kiếm, không có hắn thì mình không có biên nhận... Tuy hắn biết khát khao giết mình của Sát Phá Lang cũng mãnh liệt không kém gì sự khát khao của một goá phụ đã thật lâu không có.... Nhưng đã làm người thì phải có lương tâm, cho dù mình có bới lông tìm vết tới cỡ nào đi nữa thì cũng không đưa ra được lý do nào khiến cho mình phải coi tên Sát Phá Lang là kẻ thù cả: "Ngươi có thể hiểu như thế này này, ta... coi hắn là bạn, mà hắn coi ta là thù."

"Oa... Ngươi lấy đức báo oán a." Hình tượng của Đường Hoa trong lòng Mặc Tinh đột nhiên tăng thêm một bậc nữa.

"Đâu đâu, đâu đâu, do hồi nhỏ được giáo dục tốt thôi." Đường Hoa vội vàng khiêm tốn.

Sát Phá Lang chân đạp phi kiếm đi dạo một vòng, rồi lại đi dạo thêm vòng nữa, sau đó hất đầu về phía bầy quái ho khan một tiếng: "Khụ!"

"..." Đường Hoa cùng Mặc Tinh quay đầu nhìn hắn một cái, sau đó tiếp tục giết quái nói chuyện phiếm.

"Khụ!"

"..."

"Khụ!" Thằng nhãi này sao chẳng hiểu chuyện chút nào thế nhỉ.

"..."

Sát Phá Lang giận dữ hỏi: "Ngươi con mẹ nó có tổ đội ta hay không?"

"Ngươi muốn vào đội à?" Đường Hoa sửng sốt hỏi.

"..." Sát Phá Lang nghiến răng, ta mà không muốn vào thì còn ho khan bên cạnh ngươi để làm chi? Ta mà không muốn tổ đội thì có cần thiết phải liều chết xông qua sao? Sát Phá Lang cảm thấy mất mặt lắm, mất mặt lắm... nhưng có cách nào đâu, thân thủ của mình hiện nay có muốn cướp thì cũng cướp không lại hai người, K thì cũng không K lại họ, mình đánh một mình, lo được đằng đầu thì lại mất đằng đuôi, mắt thấy hai người cứ ào ào thu hoạch điểm cống hiếm mà trong lòng nôn nóng lắm a!

"Muốn tổ đội thì ngươi phải nói chứ!" Đường Hoa quăng cái bảng mời qua.

"..." Nhận hay không nhận đây? Nhận thì uất ức lắm, nhưng mà không nhận thì lại không có điểm cống hiến... Càng đáng giận là thằng oắt này quăng cái bảng mời qua xong thì lại không thèm để ý tới mình nữa, ngươi tên khốn này dù sao cũng phải hỏi một câu thế này chứ: sao ngươi lại chưa vào tổ? Mình sẽ đáp: À! Chỉnh lý lại túi Càn Khôn một cái. Sau đó mình sẽ thuận theo bậc thang hạ xuống mà vào tổ. Thế giờ ho khan tiếp có nên hay không nhở? Sát Phá Lang thiệt là rối rắm a, đổi là người khác thì mình cứ hách xì xằng mà vào, vì đó là mình cho người ta thể diện, cơ mà đổi thành bên thằng Đường Hoa này thì cứ có cảm giác là mình cấp nhỏ hơn sao ấy.

"Vào tổ a!" Rốt cục thì vài phút sau, Sát Phá Lang đã chờ được thanh âm thần thánh của Đường Hoa.

"À! Vừa chỉnh lý lại túi Càn Khôn một chút." Sát Phá Lang ấn chọn xác định.

"... Chỉnh lý có cái túi Càn Khôn thôi mà phải lâu như thế?" Mặc Tinh sửng sốt hỏi lại.

Đường Hoa đứng một bên quát lớn: "Mặc Tinh, sao ngươi lại có thể đi kỳ thị người tàn tật thế."

"..." Sát Phá Lang phun ngay một búng máu: Ta đệt mười tám đời tổ tông của quả cà Gia Tử... Nhưng hình như tổ tông của quả cà thì vẫn là quả cà nhỉ... Sát Phá Lang đành phải chơi trò giả ngu để ăn lời lớn, nhìn điểm cống hiến sư môn đang tăng lên dồn dập, hắn cảm thấy có khi cũng nên cần thiết bỏ qua lòng tự tôn vớ vẩn của cao thủ.

"Coi ta đây!" Kiếm anh cuối cùng cũng đã được xuất quan, Sát Phá Lang vung tay lên một nhát, một kiếm hoá thành bảy dựng thẳng lên bên người, bầu trời đột nhiên bắt đầu rơi xuống những hạt tuyết nhẹ phấp phới. "Loạn Ảnh Hàng Ma kiếm!" Một tiếng quát xong, bảy cây kiếm trong tay Sát Phá Lang hoá thành mười bốn cây, rồi hai mươi tám cây... Nháy mắt cả ngàn vạn bóng kiếm dưới một tiếng hô "Tật" cùng nhau phá không bắn tới, quét ngang tất cả mọi địch nhân trong phạm vi mười trượng, không ai có thể chịu nổi một kích, bị trúng chắc chắn phải chết.

Mặc Tinh phát ra kỹ năng đơn giản là dựa vào nộ khí của bản thân, còn kỹ năng của Sát Phá Lang thì dựa vào nộ khí của kiếm anh. Nộ khí của bản thân thì dễ súc tích, chứ còn nộ khí của kiếm anh thì lại nhất định phải hấp thu tinh hoa của đất trời nhật nguyệt. Tuy cần thời gian thật lâu, nhưng mà nó có thể tăng diệu dụng của tiên kiếm lên đến cực đỉnh, một khi đã bùng nổ thì khí thế ào ạt không thể chắn nổi. Đương nhiên điều kiện đầu tiên là ngươi phải đạt tới trình độ thông tâm nhất định với tiên kiếm đã, rồi mới có khả năng lĩnh ngộ những kỹ năng như vầy.

"Oa..." Mặc Tinh tán thưởng: "Gia Tử, bạn của ngươi lợi hại thực đó."

"Ta không phải là bạn của hắn." Sát Phá Lang lạnh lùng đáp, trong lòng thì kích động vạn phần, thể diện a thể diện, cuối cùng ta cũng đã tìm được ngươi trở về rồi.

"Xí..." Mặc Tinh khinh bỉ một tiếng: "Ngươi người lợi hại thì cũng lợi hại, nhưng sao bụng dạ lại hẹp hòi như vậy, Gia Tử người ta coi ngươi như bạn bè đấy, vậy mà ngươi lại đi coi người ta là kẻ thù. Vừa nãy Gia Tử nói ta còn không tin lắm, nhưng hiện giờ nhìn lại thì quả thế thật. Còn là đàn ông đàn ang cái gì, vẫn là Gia Tử đại trượng phu hơn."

Đường Hoa vội vàng làm dịu đi không khí đội ngũ: "Hạ xuống, hạ xuống!"

"..." Sát Phá Lang lặng lẽ không nói gì hai hàng nước mắt chảy thầm trong lòng, tỷ tỷ, ngươi có phải là ta đâu, ngươi làm sao hiểu được. Ngươi đã từng bị ám toán qua hai lần chưa? Ngươi đã từng vung kiếm thét to thuận tiện đem cả cái mạng mình ra nhưng lại làm lợi cho người khác bao giờ chưa? Ngươi đã từng viết xong biên nhận thì bị xử lý ngay chưa? Tỷ tỷ... Ngươi tỉnh ngộ ra đi, thằng Gia Tử này là thằng thiên hạ đệ nhất ác nhân đó, đừng có bị vẻ bề ngoài khiêm tốn của hắn lừa gạt, hắn thực sự là một con sói khoác da dê, còn ta chỉ là một con dê khoác da sói thôi...

Nhưng... những lời này có thể nói ra miệng được sao? Không, cho dù Sát Phá Lang hắn không cần thể diện, nhưng cũng phải bận tâm đến việc Đường Hoa trở mặt mà, nếu phải đánh lén thì mình quật được một đứa cũng còn có khả năng, nhưng nếu là hai đối một thì cho dù mình có đánh lén cũng có phần thua to lắm. Lại nói, mình hiện giờ đang trong lúc tu dưỡng kiếm anh kiếm điểm cộng, hắn dám bỏ mặt mũi đi đánh lén sao? Vậy chẳng phải là để cho con bé Mặc Tinh nó khinh cho tận mặt à?

Chịu đấm ăn xôi!

Bình minh cuối cùng cũng đến, khi mà ánh mặt trời đầu tiên chiếu đến Lôi Châu, tất cả mọi quái vật đều biến mất tăm mất tích cả. Quét mắt nhìn qua, tỷ lệ còn sống phải cao hơn một chút so với trong tưởng tượng của bọn ba người Đường Hoa, trong chủ thành có hơn bốn mươi tiểu đoàn thể tổng hơn ngàn người đang quay đầu nhìn chung quanh.

Lần chiến đấu này Cùng Kỳ vẫn luôn nằm ngủ nơi một góc ở phía Tây Bắc, vẫn không hề ra tay, cho nên không cần bọn người chơi phải có cao thủ hay cao cao thủ cái gì, chỉ cần có nhân số nhất định, lại đoàn kết cộng với có một tên đội trưởng giỏi thì mức độ sống sót vẫn rất là lớn.

Điểm sống lại không ngừng có người hồi sinh. Tuy chỉ bị giam giữ có một tiếng đồng hồ thôi, nhưng mà có những người sau khi bị chết hơn hai lần thì nhao nhao đút tiền để được giam giữ tiếp. Dù sao đi nữa thì điện Diêm vương cũng chẳng phải nhà mình, nên ngươi muốn ở lại bao lâu thì cứ ở lại bấy lâu, cứ có tiền là được, nếu không thì người ta sao lại bảo rằng có tiền thì có thể xui ma khiến quỷ được chứ. Đừng nói là điện Diêm vương, ngay cả là nhà tù trong hiện thực thì chỉ cần ngươi có tiền, thời hạn thi hành án cũng sẽ được điều chỉnh cho thích hợp lại. Hở... Ngươi bảo ngươi không có tiền à, vậy ngươi chỉ cần có biểu hiện tốt, và lại bỏ mạng làm việc quần quật là được.

Một cây cờ hai mặt của bang hội được dựng lên để thu nạp những người chơi trong bang phái ở phụ cận, sau đó thủ lãnh của bang hội sẽ chỉ định một người nào đó phụ trách chỗ này, để người đó bàn bạc và điều chỉnh lại chiến lược.

Những tán nhân không bang không hội thì sau khi trở về từ điện Diêm vương cũng không nghỉ ngơi chút nào, bắt đầu nhao nhao kêu bè gọi bạn để chuẩn bị ứng đối với trận đồ sát tối nay. Coi cảnh mọi người thương lượng với nhau mà bộ dáng thì chắc mẩm trong lòng, có vẻ như tối nay đã được mọi người coi là ngày hội rồi.

Nhưng... Bọn họ đã hoàn toàn xem nhẹ chỉ số thông minh của máy tính có trí năng - Ốc Vít mất rồi. Một màn mà chơi hoài đó là trong mấy trò võng du mấy trăm năm trước. Trong Song Kiếm, ở một địa điểm đồng nhất mà hiện ra một con quái tinh anh đồng nhất, thì những chiêu sát thủ của chúng cũng sẽ có chỗ bất đồng. Hệ thống sẽ đánh giá chiến lực tổng thể, chứ không chỉ là nhân bản hoặc là phục chế y xì một nội dung nào đó.

"Bạn à?" Mặc Tinh hỏi trong kênh đội ngũ, nếu là bạn thì phải tổ đội cùng nhau chứ.

"Không phải!"

"Kẻ thù à?" Là kẻ thù thì hẳn phải thọc tiết nó.

"Cũng không phải!"

"Vậy là gì?"

"Cái này..." Mặc Tinh đang hỏi một vấn đề khá là khó khăn đấy. Dù sao đi nữa thì Đường Hoa cũng không có cảm giác xấu lắm với Sát Phá Lang. Nếu không có hắn thì mình nào có được lệnh bài, nếu không có hắn thì mình làm sao có tiên kiếm được. Nếu không nhờ có hắn thì mình không có phật kiếm, không có hắn thì mình không có biên nhận... Tuy hắn biết khát khao giết mình của Sát Phá Lang cũng mãnh liệt không kém gì sự khát khao của một goá phụ đã thật lâu không có.... Nhưng đã làm người thì phải có lương tâm, cho dù mình có bới lông tìm vết tới cỡ nào đi nữa thì cũng không đưa ra được lý do nào khiến cho mình phải coi tên Sát Phá Lang là kẻ thù cả: "Ngươi có thể hiểu như thế này này, ta... coi hắn là bạn, mà hắn coi ta là thù."

"Oa... Ngươi lấy đức báo oán a." Hình tượng của Đường Hoa trong lòng Mặc Tinh đột nhiên tăng thêm một bậc nữa.

"Đâu đâu, đâu đâu, do hồi nhỏ được giáo dục tốt thôi." Đường Hoa vội vàng khiêm tốn.

Sát Phá Lang chân đạp phi kiếm đi dạo một vòng, rồi lại đi dạo thêm vòng nữa, sau đó hất đầu về phía bầy quái ho khan một tiếng: "Khụ!"

"..." Đường Hoa cùng Mặc Tinh quay đầu nhìn hắn một cái, sau đó tiếp tục giết quái nói chuyện phiếm.

"Khụ!"

"..."

"Khụ!" Thằng nhãi này sao chẳng hiểu chuyện chút nào thế nhỉ.

"..."

Sát Phá Lang giận dữ hỏi: "Ngươi con mẹ nó có tổ đội ta hay không?"

"Ngươi muốn vào đội à?" Đường Hoa sửng sốt hỏi.

"..." Sát Phá Lang nghiến răng, ta mà không muốn vào thì còn ho khan bên cạnh ngươi để làm chi? Ta mà không muốn tổ đội thì có cần thiết phải liều chết xông qua sao? Sát Phá Lang cảm thấy mất mặt lắm, mất mặt lắm... nhưng có cách nào đâu, thân thủ của mình hiện nay có muốn cướp thì cũng cướp không lại hai người, K thì cũng không K lại họ, mình đánh một mình, lo được đằng đầu thì lại mất đằng đuôi, mắt thấy hai người cứ ào ào thu hoạch điểm cống hiếm mà trong lòng nôn nóng lắm a!

"Muốn tổ đội thì ngươi phải nói chứ!" Đường Hoa quăng cái bảng mời qua.

"..." Nhận hay không nhận đây? Nhận thì uất ức lắm, nhưng mà không nhận thì lại không có điểm cống hiến... Càng đáng giận là thằng oắt này quăng cái bảng mời qua xong thì lại không thèm để ý tới mình nữa, ngươi tên khốn này dù sao cũng phải hỏi một câu thế này chứ: sao ngươi lại chưa vào tổ? Mình sẽ đáp: À! Chỉnh lý lại túi Càn Khôn một cái. Sau đó mình sẽ thuận theo bậc thang hạ xuống mà vào tổ. Thế giờ ho khan tiếp có nên hay không nhở? Sát Phá Lang thiệt là rối rắm a, đổi là người khác thì mình cứ hách xì xằng mà vào, vì đó là mình cho người ta thể diện, cơ mà đổi thành bên thằng Đường Hoa này thì cứ có cảm giác là mình cấp nhỏ hơn sao ấy.

"Vào tổ a!" Rốt cục thì vài phút sau, Sát Phá Lang đã chờ được thanh âm thần thánh của Đường Hoa.

"À! Vừa chỉnh lý lại túi Càn Khôn một chút." Sát Phá Lang ấn chọn xác định.

"... Chỉnh lý có cái túi Càn Khôn thôi mà phải lâu như thế?" Mặc Tinh sửng sốt hỏi lại.

Đường Hoa đứng một bên quát lớn: "Mặc Tinh, sao ngươi lại có thể đi kỳ thị người tàn tật thế."

"..." Sát Phá Lang phun ngay một búng máu: Ta đệt mười tám đời tổ tông của quả cà Gia Tử... Nhưng hình như tổ tông của quả cà thì vẫn là quả cà nhỉ... Sát Phá Lang đành phải chơi trò giả ngu để ăn lời lớn, nhìn điểm cống hiến sư môn đang tăng lên dồn dập, hắn cảm thấy có khi cũng nên cần thiết bỏ qua lòng tự tôn vớ vẩn của cao thủ.

"Coi ta đây!" Kiếm anh cuối cùng cũng đã được xuất quan, Sát Phá Lang vung tay lên một nhát, một kiếm hoá thành bảy dựng thẳng lên bên người, bầu trời đột nhiên bắt đầu rơi xuống những hạt tuyết nhẹ phấp phới. "Loạn Ảnh Hàng Ma kiếm!" Một tiếng quát xong, bảy cây kiếm trong tay Sát Phá Lang hoá thành mười bốn cây, rồi hai mươi tám cây... Nháy mắt cả ngàn vạn bóng kiếm dưới một tiếng hô "Tật" cùng nhau phá không bắn tới, quét ngang tất cả mọi địch nhân trong phạm vi mười trượng, không ai có thể chịu nổi một kích, bị trúng chắc chắn phải chết.

Mặc Tinh phát ra kỹ năng đơn giản là dựa vào nộ khí của bản thân, còn kỹ năng của Sát Phá Lang thì dựa vào nộ khí của kiếm anh. Nộ khí của bản thân thì dễ súc tích, chứ còn nộ khí của kiếm anh thì lại nhất định phải hấp thu tinh hoa của đất trời nhật nguyệt. Tuy cần thời gian thật lâu, nhưng mà nó có thể tăng diệu dụng của tiên kiếm lên đến cực đỉnh, một khi đã bùng nổ thì khí thế ào ạt không thể chắn nổi. Đương nhiên điều kiện đầu tiên là ngươi phải đạt tới trình độ thông tâm nhất định với tiên kiếm đã, rồi mới có khả năng lĩnh ngộ những kỹ năng như vầy.

"Oa..." Mặc Tinh tán thưởng: "Gia Tử, bạn của ngươi lợi hại thực đó."

"Ta không phải là bạn của hắn." Sát Phá Lang lạnh lùng đáp, trong lòng thì kích động vạn phần, thể diện a thể diện, cuối cùng ta cũng đã tìm được ngươi trở về rồi.

"Xí..." Mặc Tinh khinh bỉ một tiếng: "Ngươi người lợi hại thì cũng lợi hại, nhưng sao bụng dạ lại hẹp hòi như vậy, Gia Tử người ta coi ngươi như bạn bè đấy, vậy mà ngươi lại đi coi người ta là kẻ thù. Vừa nãy Gia Tử nói ta còn không tin lắm, nhưng hiện giờ nhìn lại thì quả thế thật. Còn là đàn ông đàn ang cái gì, vẫn là Gia Tử đại trượng phu hơn."

Đường Hoa vội vàng làm dịu đi không khí đội ngũ: "Hạ xuống, hạ xuống!"

"..." Sát Phá Lang lặng lẽ không nói gì hai hàng nước mắt chảy thầm trong lòng, tỷ tỷ, ngươi có phải là ta đâu, ngươi làm sao hiểu được. Ngươi đã từng bị ám toán qua hai lần chưa? Ngươi đã từng vung kiếm thét to thuận tiện đem cả cái mạng mình ra nhưng lại làm lợi cho người khác bao giờ chưa? Ngươi đã từng viết xong biên nhận thì bị xử lý ngay chưa? Tỷ tỷ... Ngươi tỉnh ngộ ra đi, thằng Gia Tử này là thằng thiên hạ đệ nhất ác nhân đó, đừng có bị vẻ bề ngoài khiêm tốn của hắn lừa gạt, hắn thực sự là một con sói khoác da dê, còn ta chỉ là một con dê khoác da sói thôi...

Nhưng... những lời này có thể nói ra miệng được sao? Không, cho dù Sát Phá Lang hắn không cần thể diện, nhưng cũng phải bận tâm đến việc Đường Hoa trở mặt mà, nếu phải đánh lén thì mình quật được một đứa cũng còn có khả năng, nhưng nếu là hai đối một thì cho dù mình có đánh lén cũng có phần thua to lắm. Lại nói, mình hiện giờ đang trong lúc tu dưỡng kiếm anh kiếm điểm cộng, hắn dám bỏ mặt mũi đi đánh lén sao? Vậy chẳng phải là để cho con bé Mặc Tinh nó khinh cho tận mặt à?

Chịu đấm ăn xôi!

Bình minh cuối cùng cũng đến, khi mà ánh mặt trời đầu tiên chiếu đến Lôi Châu, tất cả mọi quái vật đều biến mất tăm mất tích cả. Quét mắt nhìn qua, tỷ lệ còn sống phải cao hơn một chút so với trong tưởng tượng của bọn ba người Đường Hoa, trong chủ thành có hơn bốn mươi tiểu đoàn thể tổng hơn ngàn người đang quay đầu nhìn chung quanh.

Lần chiến đấu này Cùng Kỳ vẫn luôn nằm ngủ nơi một góc ở phía Tây Bắc, vẫn không hề ra tay, cho nên không cần bọn người chơi phải có cao thủ hay cao cao thủ cái gì, chỉ cần có nhân số nhất định, lại đoàn kết cộng với có một tên đội trưởng giỏi thì mức độ sống sót vẫn rất là lớn.

Điểm sống lại không ngừng có người hồi sinh. Tuy chỉ bị giam giữ có một tiếng đồng hồ thôi, nhưng mà có những người sau khi bị chết hơn hai lần thì nhao nhao đút tiền để được giam giữ tiếp. Dù sao đi nữa thì điện Diêm vương cũng chẳng phải nhà mình, nên ngươi muốn ở lại bao lâu thì cứ ở lại bấy lâu, cứ có tiền là được, nếu không thì người ta sao lại bảo rằng có tiền thì có thể xui ma khiến quỷ được chứ. Đừng nói là điện Diêm vương, ngay cả là nhà tù trong hiện thực thì chỉ cần ngươi có tiền, thời hạn thi hành án cũng sẽ được điều chỉnh cho thích hợp lại. Hở... Ngươi bảo ngươi không có tiền à, vậy ngươi chỉ cần có biểu hiện tốt, và lại bỏ mạng làm việc quần quật là được.

Một cây cờ hai mặt của bang hội được dựng lên để thu nạp những người chơi trong bang phái ở phụ cận, sau đó thủ lãnh của bang hội sẽ chỉ định một người nào đó phụ trách chỗ này, để người đó bàn bạc và điều chỉnh lại chiến lược.

Những tán nhân không bang không hội thì sau khi trở về từ điện Diêm vương cũng không nghỉ ngơi chút nào, bắt đầu nhao nhao kêu bè gọi bạn để chuẩn bị ứng đối với trận đồ sát tối nay. Coi cảnh mọi người thương lượng với nhau mà bộ dáng thì chắc mẩm trong lòng, có vẻ như tối nay đã được mọi người coi là ngày hội rồi.

Nhưng... Bọn họ đã hoàn toàn xem nhẹ chỉ số thông minh của máy tính có trí năng - Ốc Vít mất rồi. Một màn mà chơi hoài đó là trong mấy trò võng du mấy trăm năm trước. Trong Song Kiếm, ở một địa điểm đồng nhất mà hiện ra một con quái tinh anh đồng nhất, thì những chiêu sát thủ của chúng cũng sẽ có chỗ bất đồng. Hệ thống sẽ đánh giá chiến lực tổng thể, chứ không chỉ là nhân bản hoặc là phục chế y xì một nội dung nào đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »