Song Kiếm

Lượt đọc: 10031 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 87
nước thị nhân

❊ ❊ ❊

Đừng có thấy nhiều trò chơi đưa Ba Xà ra làm tiểu binh mà bé cái nhầm, Ba Xà chân chính cho dù không được coi là thượng cổ dị thú thì cũng phải là thượng cổ cầm thú đấy... Chính từ trong truyền thuyết cũng có thể thấy, Hậu Nghệ người ta "Xoẹt xoẹt" là chín cái mặt trời tanh bành, thế mà Ba Xà trúng tên của hắn vẫn còn có sức chạy trốn. Chưa nói đến lực công kích của nó có bao cao, chứ cái lực phòng ngự kiểu này phải gọi là biến thái, nên nhớ rằng Mặt Trời cách Trái Đất là... (Xanh: im... )

Sát Phá Lang kiếm được kiếm không xuất ra, mục đích là để tích súc nộ khí. Kiếm nào kiếm nấy chém đều trúng chỗ bảy tấc hết, có điều hiệu quả thì tệ đến mức làm cho người ta toát mồ hôi hột. Bởi vì cấp bậc của ma kiếm thấp mà, phải chi hiện tại nó là tứ giai thì... Nghĩ đến đây, Sát Phá Lang lại chịu không nổi ai oán nhìn qua Đường Hoa, nếu không phải do tên khốn nạn này thì giờ đây mình đã rèn xong ma kiếm đánh cướp tứ xứ rồi, tội gì phải cùng rời bến với một thằng đực đâu.

Còn Đường Hoa bên kia thì cũng thở vắn than dài cầu nguyện không thôi: Xà ca à, ngài trở về trong biển đi thôi, ngài không đi thì ta cũng khó mà bỏ sĩ diện để đi lắm á, ta đi thì chẳng bằng ngài đi, thôi thì cứ đi đi, đi đi, làm rắn cũng phải học được lúc nào nên khôn lớn chứ.... Hắn cũng đang gặp phiền phức về phẩm cấp. Tuy Thiên Lôi đã tới cấp ba rồi, nhưng bản thân nó cũng chỉ là pháp thuật tiến giai, cho nên không thể cưỡng chế đột phá về mặt uy lực được. Mà tiên thuật thì vẫn còn ở đẳng cấp quá thấp, chỉ tầng 38, bằng với đẳng cấp của mình mà thôi. Mà vẫn phải nói, con rắn này tinh minh thật, vừa thấy tiên thuật đánh ra là lặn xuống nước nửa thước ngay, lúc đó Liệt Diễm Nhiên Lôi của Đường Hoa chỉ còn lại có sét, thế nên uy lực bị trừ thê thảm hơn là chỉ 50% bình thường. Cứ cù cưa như thế này, chi bằng mình thỉnh ông rắn đi cho nhẹ nợ, như thế mình cũng có sĩ diện mà rời đi, bởi lẽ mình đâu phải chỉ một cá nhân đâu mà nói trốn là trốn, mình còn phải đề phòng tên tiểu nhân nào đó nó phỉ báng nữa.

"Nhân kiếm hợp nhất!" Đây đã là lần hợp nhất thứ ba của Sát Phá Lang. Sau khi trải qua một trận cù cưa dai dẳng, Ba Xà cũng đã có mệt mỏi hơn, sóng nước bị quấy lên đã không còn mãnh liệt như hồi đầu nữa, nhưng đến bây giờ hai người chơi lại thành bực bội: "Sao đến nhường này rồi mà nó còn chưa chạy trốn?"

Đối với vấn đề này, Sát Phá Lang đưa ra lời giải thích của chính mình, theo phân tích về góc độ sinh vật của hắn thì rắn là loài sinh vật không thể hoàn toàn lặn lâu dưới nước.

Đường Hoa nghe được lời giải thích đó thì khịt mũi khinh thường, theo như góc độ sinh vật mà nói thì... Theo góc độ sinh vật mà nói thì thời gian lâu như vậy đừng nói một con rắn, cho dù là N con rắn cũng đã bị mình thiêu thành cám cả rồi.

Tuy bực bội thì bực bội, nhưng Đường - Lang cũng chẳng phải là hạng tay mềm, hai người cứ một kiếm một điện tra tấn con rắn khổng lồ này, đang mắt thấy chỉ cần chừng một tiếng đồng hồ nữa thôi là có thể hốt xác nó, ai dè dị biến lại nổi lên...

Hàng vạn thanh trường mâu... Không sai, đúng là hàng vạn thanh trường mâu đột nhiên phá tung mặt nước, bắn thẳng đến phía hai người. Trường mâu bố trí dày đặc như lưới nhện, mà Sát Phá Lang và Đường Hoa thì giờ này giống như hai con ruồi giữa lưới vậy, sau mâu thì lại có mâu, liên tiếp bất tận.

"Ta XX!" Biết rằng biển Đông biến thái, ai dè lại biến thái đến mức này, trận thế đây tuyệt đối phải vượt xa trận "Đại Phong" hôm nao của quân Tần. Đường Hoa lấy tờ ngân phiếu ra, do dự trong 0,001 giây, cuối cùng dứt khoát quăng trở lại vào túi Càn Khôn, rồi ôm đầu tránh ở sau lưng Sát Phá Lang, đưa đến tình trạng một mình Sát Phá Lang ngăn địch.

"Ây! Dù sao thì ngươi cũng phải liều một cái chứ!" Sát Phá Lang hết biết phải nói gì, như vậy mà đã tước vũ khí đầu hàng... Nhưng bản thân Sát Phá Lang cũng đang lâm vào tình cảnh có lòng mà không đủ sức, nộ khí của kiếm anh đã sử dụng hết mất rồi, chỉ còn cách thu hồi ma kiếm hộ thân mà thôi. Có điều ma kiếm dù sao cũng không phải là Kim Chung Tráo, cho nên đối mặt với sự tiến công dày đặc như thế này, Sát Phá Lang cũng đã nghĩ đến phải kết thúc hành trình biển Đông của mình ở đây vậy: Quả nhiên là đi cùng thằng này chẳng bao giờ mình may mắn cả. Đến giờ phút cuối cùng, Sát Phá Lang vẫn không quên chuyện phải giũ bỏ trách nhiệm.

Nhưng không ngờ rằng, những thanh trường mâu kia cũng không có công kích tới hai người, mà tất cả đều chỉ xẹt qua bên cạnh. Hai người đang còn chưa hiểu, thì nước biển ở tiền phương chợt bị quấy lên, rồi có một binh đoàn những... "Cái gì đó" trồi lên mặt nước. Vì sao lại là "Cái gì đó"? Bởi vì những thứ này trên cơ bản có thể nói là "Người", nhưng mà lại có những điểm đặc thù của cá. Nếu cần so sánh thì như vầy, trên cơ sở là mỹ nhân ngư của bên Đan Mạch tăng thêm mang cá, sau đó lại mang thêm bộ đồ vẩy cá chớp loè loè, như thế là được. Chẳng qua không thể nào nói là bọn họ khó coi được, mà ngược lại họ nam thì anh tuấn, nữ thì mỹ lệ, nguyên cả thảy cái binh đoàn mà xem qua không thấy có mấy ai xấu trai hơn mình cả... Đây là suy nghĩ trong lòng Đường Hoa.

Một tên đầu lĩnh người cá mở miệng nói: "Các ngươi là ai? Vì sao lại đánh bị thương thần thú của nước Thị Nhân ta?"

"Thần thú?" Đường Hoa cùng Sát Phá Lang giật mình, lẽ nào xém tí nữa mình đã xử lý vật cưng của người ta rồi hay sao? Sát Phá Lang đẩy đẩy lưng Đường Hoa, xã giao không phải là phương diện mạnh của hắn. Đường Hoa cũng không khách sáo, ló người ra đáp: "Chúng ta là người, còn chuyện vì sao lại đánh thần thú của các ngươi... Thì bởi vì nó muốn ăn chúng ta đấy." Trả lời rất là chân thực chuẩn xác.

"Bắt lấy bọn họ, giao cho nữ vương xử lý."

"Cơ hội!" Sát Phá Lang nói một tiếng trong kênh đội ngũ, Đường Hoa gật gật đầu quăng thước ra. Hai người phải nhún nhường là bởi vì hồi nãy trận hình người Thị Nhân đang hoàn chỉnh, mà lại có uy hiếp từ tầm tấn công xa, chứ bây giờ có cơ hội tạo thành tình thế "trong ngươi có ta, trong ta có ngươi" thì chưa chắc gì không thể sát ra một con đường máu được.

Chính ngay lúc này, lại một người Thị Nhân trồi lên: "Nữ vương có hỏi, các ngươi tới biển Đông có chuyện gì?"

"A... Chúng ta nghe rằng long vương đang tạo phản, cho nên định đến bình định hắn." Chém gió xưa nay không chịu thuế.

Người cá mới đến gật gật đầu: "Nữ vương có lời mời hai vị khách quý."

Sát Phá Lang nói với Đường Hoa: "Cẩn thận bị lừa..."

"Lừa cái rắm, có nhiệm vụ đấy." Đường Hoa liếc khinh bỉ Sát Phá Lang, người ta mà muốn giết mình thì quá đơn giản mà, hồi nãy cũng đã đủ giết mình trăm lần rồi đấy. Tục ngữ có nói hảo hớn cũng chịu không nổi nhiều người, chẳng kể là trò chơi hay là hiện thực, thì đánh hội đồng bao giờ cũng là nhất, cứ là nhiều người thì chắc chắn phải có ưu thế. Ngươi coi nước Mỹ mạnh lắm phải không? Bởi vì người ta đi đánh Đức, Triều Tiên, Việt Nam, Iraq,... không bao giờ đi một mình, mà toàn kéo bè kéo lũ đi cả, vì nước Mỹ cũng biết rằng đánh solo là đồ đần, chỉ có đánh hội đồng mới là vương đạo. Thế mới nói nước Mỹ mới là nước hiểu sâu nhất thế nào là tinh tuý của lưu manh du đãng. Rồi nhìn lại người Đức xem, trâu thì đúng là trâu thật đấy, nhưng mà lại đi lấy sức một người để đánh với một bầy, cuối cùng bị đánh tè le tét lét...

Lặn xuống nước theo mấy người cá chừng trăm thước, là đến được nước Thị Nhân. Nước Thị Nhân trông như là một thành thị dưới đáy biển thời viễn tưởng vậy, bao quanh nó là một màn khí bảo hộ khiến cho nước biển không thể thấm vào bên trong. Hoàng cung của nước ở nơi trung ương nhất, nhìn một cái thì có thể nhận ra ngay, bởi vì nó lớn hơn nhiều so với những nơi khác. Chắc là các độc giả đã từng nghe rằng phòng ngủ của lãnh đạo nước X có tới 100 mét vuông rồi chứ, thế đó thôi, dấu hiệu tượng trưng cho thân phận mà, không sửa được.

Nữ vương rất là xinh đẹp... Cái này đúng là nói thừa, vì người ở đây ai cũng đều đẹp cả, đẹp đến nỗi nếu ở vào tình trạng trần truồng thì chẳng nhận được ai là ai nữa.

Mời ngồi, rồi mời uống trà, xong thì nữ vương thuận tiện hỏi thăm phong thổ của Trung Nguyên, đồng thời cũng kể rằng bọn họ vốn cũng là người trên lục địa, bởi vì chiến tranh lan tràn mà bất đắc dĩ phải chạy tới biển Đông, thời may gặp được hai vị tiên nhân, nên không những đã có nơi ở, mà còn được tiên nhân dùng pháp khí khiến cho bọn họ trẻ mãi không già.

Nói đến đây thì bắt đầu tới nhiệm vụ. Bối cảnh của nhiệm vụ cũng không tính gì là mới, đó là bọn họ vốn đang sống một cuộc sống tốt đẹp yên lành, thì đột nhiên long vương biển Đông tạo phản. Long vương có chín tên đại tướng quân thủ hạ, chia nhau ra trú ở các góc biển Đông, tên ở gần nước Thị Nhân nhất là một con rồng đen, chỉ có điều con rồng đen này có chút không phúc hậu, không những không thèm đoàn kết lại những lực lượng nào có thể đoàn kết được, mà còn cứ bắt gặp người Thị Nhân nào là sẽ ăn ngay, nguyên nhân rất đơn giản, vì có thể dưỡng nhan không già.

Nhiệm vụ rất đơn giản: Xử lý con Hắc Long vương. Nhưng nữ vương ngàn dặn vạn khuyên, đừng nên đừng nên đừng nên chạm vào một cái con dấu ở trên vách tường cung điện của con rồng kia, nếu không thì cả nước Thị Nhân lẫn con rồng này đều phải chết hết.

Đừng có thấy nhiều trò chơi đưa Ba Xà ra làm tiểu binh mà bé cái nhầm, Ba Xà chân chính cho dù không được coi là thượng cổ dị thú thì cũng phải là thượng cổ cầm thú đấy... Chính từ trong truyền thuyết cũng có thể thấy, Hậu Nghệ người ta "Xoẹt xoẹt" là chín cái mặt trời tanh bành, thế mà Ba Xà trúng tên của hắn vẫn còn có sức chạy trốn. Chưa nói đến lực công kích của nó có bao cao, chứ cái lực phòng ngự kiểu này phải gọi là biến thái, nên nhớ rằng Mặt Trời cách Trái Đất là... (Xanh: im... )

Sát Phá Lang kiếm được kiếm không xuất ra, mục đích là để tích súc nộ khí. Kiếm nào kiếm nấy chém đều trúng chỗ bảy tấc hết, có điều hiệu quả thì tệ đến mức làm cho người ta toát mồ hôi hột. Bởi vì cấp bậc của ma kiếm thấp mà, phải chi hiện tại nó là tứ giai thì... Nghĩ đến đây, Sát Phá Lang lại chịu không nổi ai oán nhìn qua Đường Hoa, nếu không phải do tên khốn nạn này thì giờ đây mình đã rèn xong ma kiếm đánh cướp tứ xứ rồi, tội gì phải cùng rời bến với một thằng đực đâu.

Còn Đường Hoa bên kia thì cũng thở vắn than dài cầu nguyện không thôi: Xà ca à, ngài trở về trong biển đi thôi, ngài không đi thì ta cũng khó mà bỏ sĩ diện để đi lắm á, ta đi thì chẳng bằng ngài đi, thôi thì cứ đi đi, đi đi, làm rắn cũng phải học được lúc nào nên khôn lớn chứ.... Hắn cũng đang gặp phiền phức về phẩm cấp. Tuy Thiên Lôi đã tới cấp ba rồi, nhưng bản thân nó cũng chỉ là pháp thuật tiến giai, cho nên không thể cưỡng chế đột phá về mặt uy lực được. Mà tiên thuật thì vẫn còn ở đẳng cấp quá thấp, chỉ tầng 38, bằng với đẳng cấp của mình mà thôi. Mà vẫn phải nói, con rắn này tinh minh thật, vừa thấy tiên thuật đánh ra là lặn xuống nước nửa thước ngay, lúc đó Liệt Diễm Nhiên Lôi của Đường Hoa chỉ còn lại có sét, thế nên uy lực bị trừ thê thảm hơn là chỉ 50% bình thường. Cứ cù cưa như thế này, chi bằng mình thỉnh ông rắn đi cho nhẹ nợ, như thế mình cũng có sĩ diện mà rời đi, bởi lẽ mình đâu phải chỉ một cá nhân đâu mà nói trốn là trốn, mình còn phải đề phòng tên tiểu nhân nào đó nó phỉ báng nữa.

"Nhân kiếm hợp nhất!" Đây đã là lần hợp nhất thứ ba của Sát Phá Lang. Sau khi trải qua một trận cù cưa dai dẳng, Ba Xà cũng đã có mệt mỏi hơn, sóng nước bị quấy lên đã không còn mãnh liệt như hồi đầu nữa, nhưng đến bây giờ hai người chơi lại thành bực bội: "Sao đến nhường này rồi mà nó còn chưa chạy trốn?"

Đối với vấn đề này, Sát Phá Lang đưa ra lời giải thích của chính mình, theo phân tích về góc độ sinh vật của hắn thì rắn là loài sinh vật không thể hoàn toàn lặn lâu dưới nước.

Đường Hoa nghe được lời giải thích đó thì khịt mũi khinh thường, theo như góc độ sinh vật mà nói thì... Theo góc độ sinh vật mà nói thì thời gian lâu như vậy đừng nói một con rắn, cho dù là N con rắn cũng đã bị mình thiêu thành cám cả rồi.

Tuy bực bội thì bực bội, nhưng Đường - Lang cũng chẳng phải là hạng tay mềm, hai người cứ một kiếm một điện tra tấn con rắn khổng lồ này, đang mắt thấy chỉ cần chừng một tiếng đồng hồ nữa thôi là có thể hốt xác nó, ai dè dị biến lại nổi lên...

Hàng vạn thanh trường mâu... Không sai, đúng là hàng vạn thanh trường mâu đột nhiên phá tung mặt nước, bắn thẳng đến phía hai người. Trường mâu bố trí dày đặc như lưới nhện, mà Sát Phá Lang và Đường Hoa thì giờ này giống như hai con ruồi giữa lưới vậy, sau mâu thì lại có mâu, liên tiếp bất tận.

"Ta XX!" Biết rằng biển Đông biến thái, ai dè lại biến thái đến mức này, trận thế đây tuyệt đối phải vượt xa trận "Đại Phong" hôm nao của quân Tần. Đường Hoa lấy tờ ngân phiếu ra, do dự trong 0,001 giây, cuối cùng dứt khoát quăng trở lại vào túi Càn Khôn, rồi ôm đầu tránh ở sau lưng Sát Phá Lang, đưa đến tình trạng một mình Sát Phá Lang ngăn địch.

"Ây! Dù sao thì ngươi cũng phải liều một cái chứ!" Sát Phá Lang hết biết phải nói gì, như vậy mà đã tước vũ khí đầu hàng... Nhưng bản thân Sát Phá Lang cũng đang lâm vào tình cảnh có lòng mà không đủ sức, nộ khí của kiếm anh đã sử dụng hết mất rồi, chỉ còn cách thu hồi ma kiếm hộ thân mà thôi. Có điều ma kiếm dù sao cũng không phải là Kim Chung Tráo, cho nên đối mặt với sự tiến công dày đặc như thế này, Sát Phá Lang cũng đã nghĩ đến phải kết thúc hành trình biển Đông của mình ở đây vậy: Quả nhiên là đi cùng thằng này chẳng bao giờ mình may mắn cả. Đến giờ phút cuối cùng, Sát Phá Lang vẫn không quên chuyện phải giũ bỏ trách nhiệm.

Nhưng không ngờ rằng, những thanh trường mâu kia cũng không có công kích tới hai người, mà tất cả đều chỉ xẹt qua bên cạnh. Hai người đang còn chưa hiểu, thì nước biển ở tiền phương chợt bị quấy lên, rồi có một binh đoàn những... "Cái gì đó" trồi lên mặt nước. Vì sao lại là "Cái gì đó"? Bởi vì những thứ này trên cơ bản có thể nói là "Người", nhưng mà lại có những điểm đặc thù của cá. Nếu cần so sánh thì như vầy, trên cơ sở là mỹ nhân ngư của bên Đan Mạch tăng thêm mang cá, sau đó lại mang thêm bộ đồ vẩy cá chớp loè loè, như thế là được. Chẳng qua không thể nào nói là bọn họ khó coi được, mà ngược lại họ nam thì anh tuấn, nữ thì mỹ lệ, nguyên cả thảy cái binh đoàn mà xem qua không thấy có mấy ai xấu trai hơn mình cả... Đây là suy nghĩ trong lòng Đường Hoa.

Một tên đầu lĩnh người cá mở miệng nói: "Các ngươi là ai? Vì sao lại đánh bị thương thần thú của nước Thị Nhân ta?"

"Thần thú?" Đường Hoa cùng Sát Phá Lang giật mình, lẽ nào xém tí nữa mình đã xử lý vật cưng của người ta rồi hay sao? Sát Phá Lang đẩy đẩy lưng Đường Hoa, xã giao không phải là phương diện mạnh của hắn. Đường Hoa cũng không khách sáo, ló người ra đáp: "Chúng ta là người, còn chuyện vì sao lại đánh thần thú của các ngươi... Thì bởi vì nó muốn ăn chúng ta đấy." Trả lời rất là chân thực chuẩn xác.

"Bắt lấy bọn họ, giao cho nữ vương xử lý."

"Cơ hội!" Sát Phá Lang nói một tiếng trong kênh đội ngũ, Đường Hoa gật gật đầu quăng thước ra. Hai người phải nhún nhường là bởi vì hồi nãy trận hình người Thị Nhân đang hoàn chỉnh, mà lại có uy hiếp từ tầm tấn công xa, chứ bây giờ có cơ hội tạo thành tình thế "trong ngươi có ta, trong ta có ngươi" thì chưa chắc gì không thể sát ra một con đường máu được.

Chính ngay lúc này, lại một người Thị Nhân trồi lên: "Nữ vương có hỏi, các ngươi tới biển Đông có chuyện gì?"

"A... Chúng ta nghe rằng long vương đang tạo phản, cho nên định đến bình định hắn." Chém gió xưa nay không chịu thuế.

Người cá mới đến gật gật đầu: "Nữ vương có lời mời hai vị khách quý."

Sát Phá Lang nói với Đường Hoa: "Cẩn thận bị lừa..."

"Lừa cái rắm, có nhiệm vụ đấy." Đường Hoa liếc khinh bỉ Sát Phá Lang, người ta mà muốn giết mình thì quá đơn giản mà, hồi nãy cũng đã đủ giết mình trăm lần rồi đấy. Tục ngữ có nói hảo hớn cũng chịu không nổi nhiều người, chẳng kể là trò chơi hay là hiện thực, thì đánh hội đồng bao giờ cũng là nhất, cứ là nhiều người thì chắc chắn phải có ưu thế. Ngươi coi nước Mỹ mạnh lắm phải không? Bởi vì người ta đi đánh Đức, Triều Tiên, Việt Nam, Iraq,... không bao giờ đi một mình, mà toàn kéo bè kéo lũ đi cả, vì nước Mỹ cũng biết rằng đánh solo là đồ đần, chỉ có đánh hội đồng mới là vương đạo. Thế mới nói nước Mỹ mới là nước hiểu sâu nhất thế nào là tinh tuý của lưu manh du đãng. Rồi nhìn lại người Đức xem, trâu thì đúng là trâu thật đấy, nhưng mà lại đi lấy sức một người để đánh với một bầy, cuối cùng bị đánh tè le tét lét...

Lặn xuống nước theo mấy người cá chừng trăm thước, là đến được nước Thị Nhân. Nước Thị Nhân trông như là một thành thị dưới đáy biển thời viễn tưởng vậy, bao quanh nó là một màn khí bảo hộ khiến cho nước biển không thể thấm vào bên trong. Hoàng cung của nước ở nơi trung ương nhất, nhìn một cái thì có thể nhận ra ngay, bởi vì nó lớn hơn nhiều so với những nơi khác. Chắc là các độc giả đã từng nghe rằng phòng ngủ của lãnh đạo nước X có tới 100 mét vuông rồi chứ, thế đó thôi, dấu hiệu tượng trưng cho thân phận mà, không sửa được.

Nữ vương rất là xinh đẹp... Cái này đúng là nói thừa, vì người ở đây ai cũng đều đẹp cả, đẹp đến nỗi nếu ở vào tình trạng trần truồng thì chẳng nhận được ai là ai nữa.

Mời ngồi, rồi mời uống trà, xong thì nữ vương thuận tiện hỏi thăm phong thổ của Trung Nguyên, đồng thời cũng kể rằng bọn họ vốn cũng là người trên lục địa, bởi vì chiến tranh lan tràn mà bất đắc dĩ phải chạy tới biển Đông, thời may gặp được hai vị tiên nhân, nên không những đã có nơi ở, mà còn được tiên nhân dùng pháp khí khiến cho bọn họ trẻ mãi không già.

Nói đến đây thì bắt đầu tới nhiệm vụ. Bối cảnh của nhiệm vụ cũng không tính gì là mới, đó là bọn họ vốn đang sống một cuộc sống tốt đẹp yên lành, thì đột nhiên long vương biển Đông tạo phản. Long vương có chín tên đại tướng quân thủ hạ, chia nhau ra trú ở các góc biển Đông, tên ở gần nước Thị Nhân nhất là một con rồng đen, chỉ có điều con rồng đen này có chút không phúc hậu, không những không thèm đoàn kết lại những lực lượng nào có thể đoàn kết được, mà còn cứ bắt gặp người Thị Nhân nào là sẽ ăn ngay, nguyên nhân rất đơn giản, vì có thể dưỡng nhan không già.

Nhiệm vụ rất đơn giản: Xử lý con Hắc Long vương. Nhưng nữ vương ngàn dặn vạn khuyên, đừng nên đừng nên đừng nên chạm vào một cái con dấu ở trên vách tường cung điện của con rồng kia, nếu không thì cả nước Thị Nhân lẫn con rồng này đều phải chết hết.

Đừng có thấy nhiều trò chơi đưa Ba Xà ra làm tiểu binh mà bé cái nhầm, Ba Xà chân chính cho dù không được coi là thượng cổ dị thú thì cũng phải là thượng cổ cầm thú đấy... Chính từ trong truyền thuyết cũng có thể thấy, Hậu Nghệ người ta "Xoẹt xoẹt" là chín cái mặt trời tanh bành, thế mà Ba Xà trúng tên của hắn vẫn còn có sức chạy trốn. Chưa nói đến lực công kích của nó có bao cao, chứ cái lực phòng ngự kiểu này phải gọi là biến thái, nên nhớ rằng Mặt Trời cách Trái Đất là... (Xanh: im... )

Sát Phá Lang kiếm được kiếm không xuất ra, mục đích là để tích súc nộ khí. Kiếm nào kiếm nấy chém đều trúng chỗ bảy tấc hết, có điều hiệu quả thì tệ đến mức làm cho người ta toát mồ hôi hột. Bởi vì cấp bậc của ma kiếm thấp mà, phải chi hiện tại nó là tứ giai thì... Nghĩ đến đây, Sát Phá Lang lại chịu không nổi ai oán nhìn qua Đường Hoa, nếu không phải do tên khốn nạn này thì giờ đây mình đã rèn xong ma kiếm đánh cướp tứ xứ rồi, tội gì phải cùng rời bến với một thằng đực đâu.

Còn Đường Hoa bên kia thì cũng thở vắn than dài cầu nguyện không thôi: Xà ca à, ngài trở về trong biển đi thôi, ngài không đi thì ta cũng khó mà bỏ sĩ diện để đi lắm á, ta đi thì chẳng bằng ngài đi, thôi thì cứ đi đi, đi đi, làm rắn cũng phải học được lúc nào nên khôn lớn chứ.... Hắn cũng đang gặp phiền phức về phẩm cấp. Tuy Thiên Lôi đã tới cấp ba rồi, nhưng bản thân nó cũng chỉ là pháp thuật tiến giai, cho nên không thể cưỡng chế đột phá về mặt uy lực được. Mà tiên thuật thì vẫn còn ở đẳng cấp quá thấp, chỉ tầng 38, bằng với đẳng cấp của mình mà thôi. Mà vẫn phải nói, con rắn này tinh minh thật, vừa thấy tiên thuật đánh ra là lặn xuống nước nửa thước ngay, lúc đó Liệt Diễm Nhiên Lôi của Đường Hoa chỉ còn lại có sét, thế nên uy lực bị trừ thê thảm hơn là chỉ 50% bình thường. Cứ cù cưa như thế này, chi bằng mình thỉnh ông rắn đi cho nhẹ nợ, như thế mình cũng có sĩ diện mà rời đi, bởi lẽ mình đâu phải chỉ một cá nhân đâu mà nói trốn là trốn, mình còn phải đề phòng tên tiểu nhân nào đó nó phỉ báng nữa.

"Nhân kiếm hợp nhất!" Đây đã là lần hợp nhất thứ ba của Sát Phá Lang. Sau khi trải qua một trận cù cưa dai dẳng, Ba Xà cũng đã có mệt mỏi hơn, sóng nước bị quấy lên đã không còn mãnh liệt như hồi đầu nữa, nhưng đến bây giờ hai người chơi lại thành bực bội: "Sao đến nhường này rồi mà nó còn chưa chạy trốn?"

Đối với vấn đề này, Sát Phá Lang đưa ra lời giải thích của chính mình, theo phân tích về góc độ sinh vật của hắn thì rắn là loài sinh vật không thể hoàn toàn lặn lâu dưới nước.

Đường Hoa nghe được lời giải thích đó thì khịt mũi khinh thường, theo như góc độ sinh vật mà nói thì... Theo góc độ sinh vật mà nói thì thời gian lâu như vậy đừng nói một con rắn, cho dù là N con rắn cũng đã bị mình thiêu thành cám cả rồi.

Tuy bực bội thì bực bội, nhưng Đường - Lang cũng chẳng phải là hạng tay mềm, hai người cứ một kiếm một điện tra tấn con rắn khổng lồ này, đang mắt thấy chỉ cần chừng một tiếng đồng hồ nữa thôi là có thể hốt xác nó, ai dè dị biến lại nổi lên...

Hàng vạn thanh trường mâu... Không sai, đúng là hàng vạn thanh trường mâu đột nhiên phá tung mặt nước, bắn thẳng đến phía hai người. Trường mâu bố trí dày đặc như lưới nhện, mà Sát Phá Lang và Đường Hoa thì giờ này giống như hai con ruồi giữa lưới vậy, sau mâu thì lại có mâu, liên tiếp bất tận.

"Ta XX!" Biết rằng biển Đông biến thái, ai dè lại biến thái đến mức này, trận thế đây tuyệt đối phải vượt xa trận "Đại Phong" hôm nao của quân Tần. Đường Hoa lấy tờ ngân phiếu ra, do dự trong 0,001 giây, cuối cùng dứt khoát quăng trở lại vào túi Càn Khôn, rồi ôm đầu tránh ở sau lưng Sát Phá Lang, đưa đến tình trạng một mình Sát Phá Lang ngăn địch.

"Ây! Dù sao thì ngươi cũng phải liều một cái chứ!" Sát Phá Lang hết biết phải nói gì, như vậy mà đã tước vũ khí đầu hàng... Nhưng bản thân Sát Phá Lang cũng đang lâm vào tình cảnh có lòng mà không đủ sức, nộ khí của kiếm anh đã sử dụng hết mất rồi, chỉ còn cách thu hồi ma kiếm hộ thân mà thôi. Có điều ma kiếm dù sao cũng không phải là Kim Chung Tráo, cho nên đối mặt với sự tiến công dày đặc như thế này, Sát Phá Lang cũng đã nghĩ đến phải kết thúc hành trình biển Đông của mình ở đây vậy: Quả nhiên là đi cùng thằng này chẳng bao giờ mình may mắn cả. Đến giờ phút cuối cùng, Sát Phá Lang vẫn không quên chuyện phải giũ bỏ trách nhiệm.

Nhưng không ngờ rằng, những thanh trường mâu kia cũng không có công kích tới hai người, mà tất cả đều chỉ xẹt qua bên cạnh. Hai người đang còn chưa hiểu, thì nước biển ở tiền phương chợt bị quấy lên, rồi có một binh đoàn những... "Cái gì đó" trồi lên mặt nước. Vì sao lại là "Cái gì đó"? Bởi vì những thứ này trên cơ bản có thể nói là "Người", nhưng mà lại có những điểm đặc thù của cá. Nếu cần so sánh thì như vầy, trên cơ sở là mỹ nhân ngư của bên Đan Mạch tăng thêm mang cá, sau đó lại mang thêm bộ đồ vẩy cá chớp loè loè, như thế là được. Chẳng qua không thể nào nói là bọn họ khó coi được, mà ngược lại họ nam thì anh tuấn, nữ thì mỹ lệ, nguyên cả thảy cái binh đoàn mà xem qua không thấy có mấy ai xấu trai hơn mình cả... Đây là suy nghĩ trong lòng Đường Hoa.

Một tên đầu lĩnh người cá mở miệng nói: "Các ngươi là ai? Vì sao lại đánh bị thương thần thú của nước Thị Nhân ta?"

"Thần thú?" Đường Hoa cùng Sát Phá Lang giật mình, lẽ nào xém tí nữa mình đã xử lý vật cưng của người ta rồi hay sao? Sát Phá Lang đẩy đẩy lưng Đường Hoa, xã giao không phải là phương diện mạnh của hắn. Đường Hoa cũng không khách sáo, ló người ra đáp: "Chúng ta là người, còn chuyện vì sao lại đánh thần thú của các ngươi... Thì bởi vì nó muốn ăn chúng ta đấy." Trả lời rất là chân thực chuẩn xác.

"Bắt lấy bọn họ, giao cho nữ vương xử lý."

"Cơ hội!" Sát Phá Lang nói một tiếng trong kênh đội ngũ, Đường Hoa gật gật đầu quăng thước ra. Hai người phải nhún nhường là bởi vì hồi nãy trận hình người Thị Nhân đang hoàn chỉnh, mà lại có uy hiếp từ tầm tấn công xa, chứ bây giờ có cơ hội tạo thành tình thế "trong ngươi có ta, trong ta có ngươi" thì chưa chắc gì không thể sát ra một con đường máu được.

Chính ngay lúc này, lại một người Thị Nhân trồi lên: "Nữ vương có hỏi, các ngươi tới biển Đông có chuyện gì?"

"A... Chúng ta nghe rằng long vương đang tạo phản, cho nên định đến bình định hắn." Chém gió xưa nay không chịu thuế.

Người cá mới đến gật gật đầu: "Nữ vương có lời mời hai vị khách quý."

Sát Phá Lang nói với Đường Hoa: "Cẩn thận bị lừa..."

"Lừa cái rắm, có nhiệm vụ đấy." Đường Hoa liếc khinh bỉ Sát Phá Lang, người ta mà muốn giết mình thì quá đơn giản mà, hồi nãy cũng đã đủ giết mình trăm lần rồi đấy. Tục ngữ có nói hảo hớn cũng chịu không nổi nhiều người, chẳng kể là trò chơi hay là hiện thực, thì đánh hội đồng bao giờ cũng là nhất, cứ là nhiều người thì chắc chắn phải có ưu thế. Ngươi coi nước Mỹ mạnh lắm phải không? Bởi vì người ta đi đánh Đức, Triều Tiên, Việt Nam, Iraq,... không bao giờ đi một mình, mà toàn kéo bè kéo lũ đi cả, vì nước Mỹ cũng biết rằng đánh solo là đồ đần, chỉ có đánh hội đồng mới là vương đạo. Thế mới nói nước Mỹ mới là nước hiểu sâu nhất thế nào là tinh tuý của lưu manh du đãng. Rồi nhìn lại người Đức xem, trâu thì đúng là trâu thật đấy, nhưng mà lại đi lấy sức một người để đánh với một bầy, cuối cùng bị đánh tè le tét lét...

Lặn xuống nước theo mấy người cá chừng trăm thước, là đến được nước Thị Nhân. Nước Thị Nhân trông như là một thành thị dưới đáy biển thời viễn tưởng vậy, bao quanh nó là một màn khí bảo hộ khiến cho nước biển không thể thấm vào bên trong. Hoàng cung của nước ở nơi trung ương nhất, nhìn một cái thì có thể nhận ra ngay, bởi vì nó lớn hơn nhiều so với những nơi khác. Chắc là các độc giả đã từng nghe rằng phòng ngủ của lãnh đạo nước X có tới 100 mét vuông rồi chứ, thế đó thôi, dấu hiệu tượng trưng cho thân phận mà, không sửa được.

Nữ vương rất là xinh đẹp... Cái này đúng là nói thừa, vì người ở đây ai cũng đều đẹp cả, đẹp đến nỗi nếu ở vào tình trạng trần truồng thì chẳng nhận được ai là ai nữa.

Mời ngồi, rồi mời uống trà, xong thì nữ vương thuận tiện hỏi thăm phong thổ của Trung Nguyên, đồng thời cũng kể rằng bọn họ vốn cũng là người trên lục địa, bởi vì chiến tranh lan tràn mà bất đắc dĩ phải chạy tới biển Đông, thời may gặp được hai vị tiên nhân, nên không những đã có nơi ở, mà còn được tiên nhân dùng pháp khí khiến cho bọn họ trẻ mãi không già.

Nói đến đây thì bắt đầu tới nhiệm vụ. Bối cảnh của nhiệm vụ cũng không tính gì là mới, đó là bọn họ vốn đang sống một cuộc sống tốt đẹp yên lành, thì đột nhiên long vương biển Đông tạo phản. Long vương có chín tên đại tướng quân thủ hạ, chia nhau ra trú ở các góc biển Đông, tên ở gần nước Thị Nhân nhất là một con rồng đen, chỉ có điều con rồng đen này có chút không phúc hậu, không những không thèm đoàn kết lại những lực lượng nào có thể đoàn kết được, mà còn cứ bắt gặp người Thị Nhân nào là sẽ ăn ngay, nguyên nhân rất đơn giản, vì có thể dưỡng nhan không già.

Nhiệm vụ rất đơn giản: Xử lý con Hắc Long vương. Nhưng nữ vương ngàn dặn vạn khuyên, đừng nên đừng nên đừng nên chạm vào một cái con dấu ở trên vách tường cung điện của con rồng kia, nếu không thì cả nước Thị Nhân lẫn con rồng này đều phải chết hết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »