Song Kiếm

Lượt đọc: 9415 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 45
việc xấu trong nhà

❊ ❊ ❊

"Bang hội Tam Thương nhận người, trên cấp 20 thì đến thành Đông báo danh, có tiên khí nhưng chưa đến cấp 20 cũng có thể ưu tiên trúng tuyển."

"Bang hội Song Sư nhận người..."

Đường Hoa ngẩng đầu nhìn thoáng qua mấy tên người chơi đang hò hét, tiếp tục ăn vằn thắn. Ba công hội này vậy mà đã thành lập bang hội rồi, chỉ là không biết nơi trú quân của bọn họ ở đâu, nếu như không chọn danh sơn thì cũng đơn giản, cứ có tiền là được, nhưng như vậy chẳng phải là sẽ bị Nhất Kiếm lấn lướt hay sao, hơn nữa lực ngưng tụ, lực hiệu triệu, thậm chí là nhiệm vụ bang hội cũng đều sẽ kém hơn Nhất Kiếm một nước mất. Có điều nếu muốn chọn danh sơn, thì phải cân nhắc lại phân lượng của mình. Đường Hoa suy ra rằng nếu chỉ riêng một bang hội như Nhất Kiếm muốn chiếm được Thái Sơn mà không dựa vào ngoại viện, thì trừ khi đẳng cấp của mọi người đều đã ngoài 35, thậm chí là đã ngoài 40.

Trong mỗi đại đô thị đều có người của ba bang hội chuyên môn phụ trách chiêu binh mãi mã. Cho dù nhân thủ của Nhất Kiếm tập trung tại Thái Sơn, nhưng cũng sẽ rất nhanh phái các đường chủ đến mọi nơi tiến hành chiêu mộ.

Bang hội không sợ người nhiều, nhân số tối đa của bang hội cấp một là mười lăm nghìn người. Muốn thăng cấp bang hội thì điều cần thiết đầu tiên là độ phồn vinh và độ danh dự của bang hội, độ phồn vinh là do bang chúng hoàn thành nhiệm vụ mà được, còn độ danh dự thì tất nhiên là dựa vào tỷ lệ thành công cùng thất bại của nhiệm vụ mà so sánh.

"Ông chủ, cho tô mì thịt bò!" Một cô gái nhìn trái nhìn phải thấy không còn chỗ, liền đi qua ngồi ké vào bàn của Đường Hoa. Đường Hoa nhìn bộ dạng xạm mặt lại của cô nàng, hẳn là tâm tình cực kỳ tồi tệ.

Ơ? Cô gái này nhìn có vẻ quen quen a! Đường Hoa nghĩ nghĩ, không nhớ được, không lý tới nữa, tiếp tục ăn vằn thắn thôi!

"Bà xã!" Một người nam tiến vào, vừa ngồi xuống liền nói: "Không phải như em nghĩ đâu, em nghe anh giải thích a..."

"Ta không cần nghe, đi đi đi đi..."

Đường Hoa lau đợt mồ hôi lạnh, không chỉ kiều đoạn rất quen thuộc, mà một nam một nữ trước mặt mình đây còn có vẻ đều là người quen của mình đấy. Vì sao lại là "có vẻ"? Bởi vì Đường Hoa cũng không chắc là hai người này có nhận biết mình hay không. Hầy! Hai vị trước mặt này một người là Tam Thương Vô Cực, còn một người chính là Tam Thương Vô Song.

"Vô Song, sao lại huơ tay là đi vậy?" Lại thêm một cô gái vào ngồi, Đường Hoa toát mồ hôi, ây da lại là người quen, người quen của mình có nhiều đâu, sao lại đến ngồi chung cùng một cái bàn với mình vậy, lẽ nào trong sâu thẳm của mình có sức hấp dẫn lớn đến vậy sao?

Vô Song lạnh mặt: "Công Chúa, ngươi tới làm gì, các ngươi không phải là đang vừa câu cá vừa thảo luận chuyện đại sự bang hội trên hồ Đại Minh sao?"

À, là ngoại tình!

"Vị huynh đệ này, chúng ta đang bàn chuyện nhà, có thể nhường chỗ cho được không." Vô Cực rốt cục đã phát hiện ra sự tồn tại của Đường Hoa, tuy rằng hắn gần chôn mặt ở trong tô mất rồi. Đường Hoa vốn cũng muốn đi từ sớm kìa, nhưng mà lại bỏ không nổi tô vằn thắn cho thêm thịt vụn trị giá 2 lượng này. Tiền, khó kiếm lắm a! Hô hào buôn bán cả tiếng đồng hồ mới được có 30 tô vằn thắn thôi hà.

Phía Đường Hoa còn chưa kịp nói cái gì, thì Vô Song trước hết đã đập mặt bàn: "Chuyện nhà? Chuyện nhà của ngươi với cô ta, hay là chuyện nhà giữa ta với cô ta?"

"Mì thịt bò của ngài đây!" NPC bồi bàn đâu cần phải biết ngươi đang cãi nhau hay là đánh nhau, trách nhiệm của hắn chính là cứ đến thời gian quy định thì đem mấy thứ ngươi đã gọi ra.

"Huynh đệ nhường..." Vô Cực hơi xạm mặt lại.

"Ta cực cực nhọc nhọc nào là nhận người, nào là điều tra Lao Sơn, còn các ngươi thì sao? Chơi thuyền bên hồ, vui vui vẻ vẻ. Hôm nay chúng ta phải nói cho rõ. Vô Cực, ngươi muốn thế nào? Ta cũng không cần ngươi phê chuẩn cho rời bang, ngươi nếu lưu nàng lại, ta sẽ cưỡng chế rời bang, chúng ta vỗ tay một cái đường ai nấy đi." Thanh âm của Vô Song đã có chút nghẹn ngào.

Cũng là mì thịt bò! Đường Hoa nuốt nước miếng, tiếp tục tiêu diệt năm miếng vằn thắn cuối cùng. Bố cũng đã từng là người có tiền đấy, mì thịt bò gì chứ, bố đây ăn là ăn cả tảng thịt bò chín bảy phần cơ này, ăn một miếng, bố vứt một miếng đấy.

"Cái này... Ây! Kêu ngươi nhường mà, lỗ tai ngươi điếc à?" Vô Cực bắt đầu chơi chuyển dời cừu hận đại pháp. Đường Hoa kệ thây hắn, kêu cái trym, xuất cái sét đánh chết ngươi giờ.

"Ngươi làm cái gì vậy?" Vô Song nổi giận, đặt mông ngồi lên trên ghế của Đường Hoa, nói: "Ngươi có công chúa, thì ta có hoàng tử không được à?"

Đường Hoa hộc máu: "Chị hai, ta còn có ba miếng vằn thắn..."

"Sợ cái gì!" Vô Song cầm tô mì thịt bò qua, dập lên trên mặt bàn một cái: "Ăn, ta xem hắn dám làm gì chúng ta?"

"Chị hai... chủ yếu là chật quá!"

Công Chúa ha ha cười: "Hoá ra là Vô Song tỷ tỷ cũng có nhân tình ở bên ngoài."

"Cũng? Là ý gì?"

"Không có không có, nói sai nói sai!"

Vô Cực làm sao mà không biết Đường Hoa chỉ là do Vô Song tiện thể túm tới để chọc tức mình, lập tức thấp giọng hạ hơi nói: "Bà xã, đừng làm rộn mà."

"Ta làm rộn? Vô Cực, hôm nay ngươi phải cho ta biết rõ ràng, hoặc là nàng đi, hoặc là ta đi, Vô Song ta không muốn có hạt cát trong mắt."

"Đúng vậy đúng vậy!" Đường Hoa vừa ăn mì vừa nói: "Một núi không dung được hai hổ, một ghế không dung được hai mông."

Vô Song đột nhiên xoay mặt lại quát hỏi: "Sao nào? Ta còn không xứng ngồi chung một cái ghế với ngươi sao?"

Công Chúa như cười mà không phải cười: "Vị huynh đệ này gọi là gì ấy nhỉ? Ta thấy hay là nhường đi thì tốt hơn."

"Nhường cái gì?" Vô Song ấn bả vai Đường Hoa một cái: "Vô Cực, giờ lập tức trả lời cho ta, lập tức! Muốn nàng hay muốn ta? Muốn ta, thì đá nàng ra bang hội ngay, muốn nàng thì đá ta ra bang hội ngay, dứt khoát đi!"

Bị đuổi khỏi bang hội là sẽ vĩnh viễn không thể trở về đâu đấy! Đường Hoa nhắc nhở Vô Song một câu ở trong lòng.

... Vô Cực nhìn trái nhìn phải, Vô Song thì giận dữ tràn đầy, Công Chúa thì mặt cười tủm tỉm, lập tức cảm thấy khó vô cùng.

Vô Song thấy vậy, nước mắt lúc này đã không giữ nổi, thi nhau lăn xuống.

"Việc này, có thể chờ đến khi chúng ta chiếm được Lao Sơn đã rồi mới nói tiếp được không?" Vô Cực hỏi.

"Đừng dùng kế hoãn binh..."

"Không phải là hoãn binh!" Đường Hoa vừa ăn vừa nói: "Muốn chiếm được Lao Sơn thì không thể không có ngươi, lấy được Lao Sơn rồi thì ngươi... Mì này cũng không tệ."

"Thằng nhãi nói hươu nói vượn, muốn chết..."

"Ngươi thật sự nghĩ như vậy hay sao?" Vô Song nén nước mắt lại hỏi: "Ta có chỗ nào không bằng nàng?"

Công chúa nghịch nghịch móng tay, nói: "Bà chị, ngài còn không biết uy vọng của ngài bên trong hội sao? Nói đến Tam Thương, khả năng mọi người không biết hội trưởng là ai, nhưng mà có ai lại không biết Vô Song là ai chứ? Cho dù là Nhất Kiếm Cầu Bại, Song Sư Hạo Nhiên đến bang hội để liên hệ công việc, thì cũng chỉ là liên hệ với ngài chứ chưa bao giờ liên hệ qua với Vô Cực ca. Nếu thực sự ngài công chính, thì hãy tổ chức người chiếm lấy Lao Sơn đi, chứ không lẽ nào ngài lại nỡ để cho những nòng cốt của ngài đi lưu lãng theo ngài sao? Nói thật với ngài, ta qua lại với Vô Cực ca đã không chỉ là ngày một ngày hai đâu, bọn ta đã biết nhau từ sớm rồi."

"Đừng nói nữa..." Vô Cực đứng lên cúi đầu nói: "Vô Song, coi lại tình cảm nhiều năm, anh khẩn cầu em giúp Tam Thương ta chiếm Lao Sơn đấy, dù sao trong đó cũng có một phần tâm huyết của em mà. Đến lúc đó mà em muốn đi, anh tuyệt đối sẽ không cản trở em. Nếu em không muốn đi, thì vị trí phó bang chủ vẫn lưu lại cho em."

"Được!" Vô Song lau nước mắt, ngẩng đầu nói: "Ta sẽ chiếm Lao Sơn, rồi thành toàn cho ngươi."

"Anh thay mặt Tam Thương cám ơn em!"

"No rồi, cảm ơn mì thịt bò của ngươi!" Đường Hoa hô: "Tính tiền!"

"Đi đi, ta trả cho! Đã khiến ngươi phải thấy trò cười rồi." Có lẽ là Vô Song đúng danh công chính, biết mình đã làm phiền đến người vô can, nên rất biết điều bao bữa.

"Vậy thật ngại lắm... Ông chủ, gói thêm hai cân thịt bò nữa." Đường Hoa dè dặt hỏi: "Cũng là ngươi trả chứ?"

"Bang hội Tam Thương nhận người, trên cấp 20 thì đến thành Đông báo danh, có tiên khí nhưng chưa đến cấp 20 cũng có thể ưu tiên trúng tuyển."

"Bang hội Song Sư nhận người..."

Đường Hoa ngẩng đầu nhìn thoáng qua mấy tên người chơi đang hò hét, tiếp tục ăn vằn thắn. Ba công hội này vậy mà đã thành lập bang hội rồi, chỉ là không biết nơi trú quân của bọn họ ở đâu, nếu như không chọn danh sơn thì cũng đơn giản, cứ có tiền là được, nhưng như vậy chẳng phải là sẽ bị Nhất Kiếm lấn lướt hay sao, hơn nữa lực ngưng tụ, lực hiệu triệu, thậm chí là nhiệm vụ bang hội cũng đều sẽ kém hơn Nhất Kiếm một nước mất. Có điều nếu muốn chọn danh sơn, thì phải cân nhắc lại phân lượng của mình. Đường Hoa suy ra rằng nếu chỉ riêng một bang hội như Nhất Kiếm muốn chiếm được Thái Sơn mà không dựa vào ngoại viện, thì trừ khi đẳng cấp của mọi người đều đã ngoài 35, thậm chí là đã ngoài 40.

Trong mỗi đại đô thị đều có người của ba bang hội chuyên môn phụ trách chiêu binh mãi mã. Cho dù nhân thủ của Nhất Kiếm tập trung tại Thái Sơn, nhưng cũng sẽ rất nhanh phái các đường chủ đến mọi nơi tiến hành chiêu mộ.

Bang hội không sợ người nhiều, nhân số tối đa của bang hội cấp một là mười lăm nghìn người. Muốn thăng cấp bang hội thì điều cần thiết đầu tiên là độ phồn vinh và độ danh dự của bang hội, độ phồn vinh là do bang chúng hoàn thành nhiệm vụ mà được, còn độ danh dự thì tất nhiên là dựa vào tỷ lệ thành công cùng thất bại của nhiệm vụ mà so sánh.

"Ông chủ, cho tô mì thịt bò!" Một cô gái nhìn trái nhìn phải thấy không còn chỗ, liền đi qua ngồi ké vào bàn của Đường Hoa. Đường Hoa nhìn bộ dạng xạm mặt lại của cô nàng, hẳn là tâm tình cực kỳ tồi tệ.

Ơ? Cô gái này nhìn có vẻ quen quen a! Đường Hoa nghĩ nghĩ, không nhớ được, không lý tới nữa, tiếp tục ăn vằn thắn thôi!

"Bà xã!" Một người nam tiến vào, vừa ngồi xuống liền nói: "Không phải như em nghĩ đâu, em nghe anh giải thích a..."

"Ta không cần nghe, đi đi đi đi..."

Đường Hoa lau đợt mồ hôi lạnh, không chỉ kiều đoạn rất quen thuộc, mà một nam một nữ trước mặt mình đây còn có vẻ đều là người quen của mình đấy. Vì sao lại là "có vẻ"? Bởi vì Đường Hoa cũng không chắc là hai người này có nhận biết mình hay không. Hầy! Hai vị trước mặt này một người là Tam Thương Vô Cực, còn một người chính là Tam Thương Vô Song.

"Vô Song, sao lại huơ tay là đi vậy?" Lại thêm một cô gái vào ngồi, Đường Hoa toát mồ hôi, ây da lại là người quen, người quen của mình có nhiều đâu, sao lại đến ngồi chung cùng một cái bàn với mình vậy, lẽ nào trong sâu thẳm của mình có sức hấp dẫn lớn đến vậy sao?

Vô Song lạnh mặt: "Công Chúa, ngươi tới làm gì, các ngươi không phải là đang vừa câu cá vừa thảo luận chuyện đại sự bang hội trên hồ Đại Minh sao?"

À, là ngoại tình!

"Vị huynh đệ này, chúng ta đang bàn chuyện nhà, có thể nhường chỗ cho được không." Vô Cực rốt cục đã phát hiện ra sự tồn tại của Đường Hoa, tuy rằng hắn gần chôn mặt ở trong tô mất rồi. Đường Hoa vốn cũng muốn đi từ sớm kìa, nhưng mà lại bỏ không nổi tô vằn thắn cho thêm thịt vụn trị giá 2 lượng này. Tiền, khó kiếm lắm a! Hô hào buôn bán cả tiếng đồng hồ mới được có 30 tô vằn thắn thôi hà.

Phía Đường Hoa còn chưa kịp nói cái gì, thì Vô Song trước hết đã đập mặt bàn: "Chuyện nhà? Chuyện nhà của ngươi với cô ta, hay là chuyện nhà giữa ta với cô ta?"

"Mì thịt bò của ngài đây!" NPC bồi bàn đâu cần phải biết ngươi đang cãi nhau hay là đánh nhau, trách nhiệm của hắn chính là cứ đến thời gian quy định thì đem mấy thứ ngươi đã gọi ra.

"Huynh đệ nhường..." Vô Cực hơi xạm mặt lại.

"Ta cực cực nhọc nhọc nào là nhận người, nào là điều tra Lao Sơn, còn các ngươi thì sao? Chơi thuyền bên hồ, vui vui vẻ vẻ. Hôm nay chúng ta phải nói cho rõ. Vô Cực, ngươi muốn thế nào? Ta cũng không cần ngươi phê chuẩn cho rời bang, ngươi nếu lưu nàng lại, ta sẽ cưỡng chế rời bang, chúng ta vỗ tay một cái đường ai nấy đi." Thanh âm của Vô Song đã có chút nghẹn ngào.

Cũng là mì thịt bò! Đường Hoa nuốt nước miếng, tiếp tục tiêu diệt năm miếng vằn thắn cuối cùng. Bố cũng đã từng là người có tiền đấy, mì thịt bò gì chứ, bố đây ăn là ăn cả tảng thịt bò chín bảy phần cơ này, ăn một miếng, bố vứt một miếng đấy.

"Cái này... Ây! Kêu ngươi nhường mà, lỗ tai ngươi điếc à?" Vô Cực bắt đầu chơi chuyển dời cừu hận đại pháp. Đường Hoa kệ thây hắn, kêu cái trym, xuất cái sét đánh chết ngươi giờ.

"Ngươi làm cái gì vậy?" Vô Song nổi giận, đặt mông ngồi lên trên ghế của Đường Hoa, nói: "Ngươi có công chúa, thì ta có hoàng tử không được à?"

Đường Hoa hộc máu: "Chị hai, ta còn có ba miếng vằn thắn..."

"Sợ cái gì!" Vô Song cầm tô mì thịt bò qua, dập lên trên mặt bàn một cái: "Ăn, ta xem hắn dám làm gì chúng ta?"

"Chị hai... chủ yếu là chật quá!"

Công Chúa ha ha cười: "Hoá ra là Vô Song tỷ tỷ cũng có nhân tình ở bên ngoài."

"Cũng? Là ý gì?"

"Không có không có, nói sai nói sai!"

Vô Cực làm sao mà không biết Đường Hoa chỉ là do Vô Song tiện thể túm tới để chọc tức mình, lập tức thấp giọng hạ hơi nói: "Bà xã, đừng làm rộn mà."

"Ta làm rộn? Vô Cực, hôm nay ngươi phải cho ta biết rõ ràng, hoặc là nàng đi, hoặc là ta đi, Vô Song ta không muốn có hạt cát trong mắt."

"Đúng vậy đúng vậy!" Đường Hoa vừa ăn mì vừa nói: "Một núi không dung được hai hổ, một ghế không dung được hai mông."

Vô Song đột nhiên xoay mặt lại quát hỏi: "Sao nào? Ta còn không xứng ngồi chung một cái ghế với ngươi sao?"

Công Chúa như cười mà không phải cười: "Vị huynh đệ này gọi là gì ấy nhỉ? Ta thấy hay là nhường đi thì tốt hơn."

"Nhường cái gì?" Vô Song ấn bả vai Đường Hoa một cái: "Vô Cực, giờ lập tức trả lời cho ta, lập tức! Muốn nàng hay muốn ta? Muốn ta, thì đá nàng ra bang hội ngay, muốn nàng thì đá ta ra bang hội ngay, dứt khoát đi!"

Bị đuổi khỏi bang hội là sẽ vĩnh viễn không thể trở về đâu đấy! Đường Hoa nhắc nhở Vô Song một câu ở trong lòng.

... Vô Cực nhìn trái nhìn phải, Vô Song thì giận dữ tràn đầy, Công Chúa thì mặt cười tủm tỉm, lập tức cảm thấy khó vô cùng.

Vô Song thấy vậy, nước mắt lúc này đã không giữ nổi, thi nhau lăn xuống.

"Việc này, có thể chờ đến khi chúng ta chiếm được Lao Sơn đã rồi mới nói tiếp được không?" Vô Cực hỏi.

"Đừng dùng kế hoãn binh..."

"Không phải là hoãn binh!" Đường Hoa vừa ăn vừa nói: "Muốn chiếm được Lao Sơn thì không thể không có ngươi, lấy được Lao Sơn rồi thì ngươi... Mì này cũng không tệ."

"Thằng nhãi nói hươu nói vượn, muốn chết..."

"Ngươi thật sự nghĩ như vậy hay sao?" Vô Song nén nước mắt lại hỏi: "Ta có chỗ nào không bằng nàng?"

Công chúa nghịch nghịch móng tay, nói: "Bà chị, ngài còn không biết uy vọng của ngài bên trong hội sao? Nói đến Tam Thương, khả năng mọi người không biết hội trưởng là ai, nhưng mà có ai lại không biết Vô Song là ai chứ? Cho dù là Nhất Kiếm Cầu Bại, Song Sư Hạo Nhiên đến bang hội để liên hệ công việc, thì cũng chỉ là liên hệ với ngài chứ chưa bao giờ liên hệ qua với Vô Cực ca. Nếu thực sự ngài công chính, thì hãy tổ chức người chiếm lấy Lao Sơn đi, chứ không lẽ nào ngài lại nỡ để cho những nòng cốt của ngài đi lưu lãng theo ngài sao? Nói thật với ngài, ta qua lại với Vô Cực ca đã không chỉ là ngày một ngày hai đâu, bọn ta đã biết nhau từ sớm rồi."

"Đừng nói nữa..." Vô Cực đứng lên cúi đầu nói: "Vô Song, coi lại tình cảm nhiều năm, anh khẩn cầu em giúp Tam Thương ta chiếm Lao Sơn đấy, dù sao trong đó cũng có một phần tâm huyết của em mà. Đến lúc đó mà em muốn đi, anh tuyệt đối sẽ không cản trở em. Nếu em không muốn đi, thì vị trí phó bang chủ vẫn lưu lại cho em."

"Được!" Vô Song lau nước mắt, ngẩng đầu nói: "Ta sẽ chiếm Lao Sơn, rồi thành toàn cho ngươi."

"Anh thay mặt Tam Thương cám ơn em!"

"No rồi, cảm ơn mì thịt bò của ngươi!" Đường Hoa hô: "Tính tiền!"

"Đi đi, ta trả cho! Đã khiến ngươi phải thấy trò cười rồi." Có lẽ là Vô Song đúng danh công chính, biết mình đã làm phiền đến người vô can, nên rất biết điều bao bữa.

"Vậy thật ngại lắm... Ông chủ, gói thêm hai cân thịt bò nữa." Đường Hoa dè dặt hỏi: "Cũng là ngươi trả chứ?"

"Bang hội Tam Thương nhận người, trên cấp 20 thì đến thành Đông báo danh, có tiên khí nhưng chưa đến cấp 20 cũng có thể ưu tiên trúng tuyển."

"Bang hội Song Sư nhận người..."

Đường Hoa ngẩng đầu nhìn thoáng qua mấy tên người chơi đang hò hét, tiếp tục ăn vằn thắn. Ba công hội này vậy mà đã thành lập bang hội rồi, chỉ là không biết nơi trú quân của bọn họ ở đâu, nếu như không chọn danh sơn thì cũng đơn giản, cứ có tiền là được, nhưng như vậy chẳng phải là sẽ bị Nhất Kiếm lấn lướt hay sao, hơn nữa lực ngưng tụ, lực hiệu triệu, thậm chí là nhiệm vụ bang hội cũng đều sẽ kém hơn Nhất Kiếm một nước mất. Có điều nếu muốn chọn danh sơn, thì phải cân nhắc lại phân lượng của mình. Đường Hoa suy ra rằng nếu chỉ riêng một bang hội như Nhất Kiếm muốn chiếm được Thái Sơn mà không dựa vào ngoại viện, thì trừ khi đẳng cấp của mọi người đều đã ngoài 35, thậm chí là đã ngoài 40.

Trong mỗi đại đô thị đều có người của ba bang hội chuyên môn phụ trách chiêu binh mãi mã. Cho dù nhân thủ của Nhất Kiếm tập trung tại Thái Sơn, nhưng cũng sẽ rất nhanh phái các đường chủ đến mọi nơi tiến hành chiêu mộ.

Bang hội không sợ người nhiều, nhân số tối đa của bang hội cấp một là mười lăm nghìn người. Muốn thăng cấp bang hội thì điều cần thiết đầu tiên là độ phồn vinh và độ danh dự của bang hội, độ phồn vinh là do bang chúng hoàn thành nhiệm vụ mà được, còn độ danh dự thì tất nhiên là dựa vào tỷ lệ thành công cùng thất bại của nhiệm vụ mà so sánh.

"Ông chủ, cho tô mì thịt bò!" Một cô gái nhìn trái nhìn phải thấy không còn chỗ, liền đi qua ngồi ké vào bàn của Đường Hoa. Đường Hoa nhìn bộ dạng xạm mặt lại của cô nàng, hẳn là tâm tình cực kỳ tồi tệ.

Ơ? Cô gái này nhìn có vẻ quen quen a! Đường Hoa nghĩ nghĩ, không nhớ được, không lý tới nữa, tiếp tục ăn vằn thắn thôi!

"Bà xã!" Một người nam tiến vào, vừa ngồi xuống liền nói: "Không phải như em nghĩ đâu, em nghe anh giải thích a..."

"Ta không cần nghe, đi đi đi đi..."

Đường Hoa lau đợt mồ hôi lạnh, không chỉ kiều đoạn rất quen thuộc, mà một nam một nữ trước mặt mình đây còn có vẻ đều là người quen của mình đấy. Vì sao lại là "có vẻ"? Bởi vì Đường Hoa cũng không chắc là hai người này có nhận biết mình hay không. Hầy! Hai vị trước mặt này một người là Tam Thương Vô Cực, còn một người chính là Tam Thương Vô Song.

"Vô Song, sao lại huơ tay là đi vậy?" Lại thêm một cô gái vào ngồi, Đường Hoa toát mồ hôi, ây da lại là người quen, người quen của mình có nhiều đâu, sao lại đến ngồi chung cùng một cái bàn với mình vậy, lẽ nào trong sâu thẳm của mình có sức hấp dẫn lớn đến vậy sao?

Vô Song lạnh mặt: "Công Chúa, ngươi tới làm gì, các ngươi không phải là đang vừa câu cá vừa thảo luận chuyện đại sự bang hội trên hồ Đại Minh sao?"

À, là ngoại tình!

"Vị huynh đệ này, chúng ta đang bàn chuyện nhà, có thể nhường chỗ cho được không." Vô Cực rốt cục đã phát hiện ra sự tồn tại của Đường Hoa, tuy rằng hắn gần chôn mặt ở trong tô mất rồi. Đường Hoa vốn cũng muốn đi từ sớm kìa, nhưng mà lại bỏ không nổi tô vằn thắn cho thêm thịt vụn trị giá 2 lượng này. Tiền, khó kiếm lắm a! Hô hào buôn bán cả tiếng đồng hồ mới được có 30 tô vằn thắn thôi hà.

Phía Đường Hoa còn chưa kịp nói cái gì, thì Vô Song trước hết đã đập mặt bàn: "Chuyện nhà? Chuyện nhà của ngươi với cô ta, hay là chuyện nhà giữa ta với cô ta?"

"Mì thịt bò của ngài đây!" NPC bồi bàn đâu cần phải biết ngươi đang cãi nhau hay là đánh nhau, trách nhiệm của hắn chính là cứ đến thời gian quy định thì đem mấy thứ ngươi đã gọi ra.

"Huynh đệ nhường..." Vô Cực hơi xạm mặt lại.

"Ta cực cực nhọc nhọc nào là nhận người, nào là điều tra Lao Sơn, còn các ngươi thì sao? Chơi thuyền bên hồ, vui vui vẻ vẻ. Hôm nay chúng ta phải nói cho rõ. Vô Cực, ngươi muốn thế nào? Ta cũng không cần ngươi phê chuẩn cho rời bang, ngươi nếu lưu nàng lại, ta sẽ cưỡng chế rời bang, chúng ta vỗ tay một cái đường ai nấy đi." Thanh âm của Vô Song đã có chút nghẹn ngào.

Cũng là mì thịt bò! Đường Hoa nuốt nước miếng, tiếp tục tiêu diệt năm miếng vằn thắn cuối cùng. Bố cũng đã từng là người có tiền đấy, mì thịt bò gì chứ, bố đây ăn là ăn cả tảng thịt bò chín bảy phần cơ này, ăn một miếng, bố vứt một miếng đấy.

"Cái này... Ây! Kêu ngươi nhường mà, lỗ tai ngươi điếc à?" Vô Cực bắt đầu chơi chuyển dời cừu hận đại pháp. Đường Hoa kệ thây hắn, kêu cái trym, xuất cái sét đánh chết ngươi giờ.

"Ngươi làm cái gì vậy?" Vô Song nổi giận, đặt mông ngồi lên trên ghế của Đường Hoa, nói: "Ngươi có công chúa, thì ta có hoàng tử không được à?"

Đường Hoa hộc máu: "Chị hai, ta còn có ba miếng vằn thắn..."

"Sợ cái gì!" Vô Song cầm tô mì thịt bò qua, dập lên trên mặt bàn một cái: "Ăn, ta xem hắn dám làm gì chúng ta?"

"Chị hai... chủ yếu là chật quá!"

Công Chúa ha ha cười: "Hoá ra là Vô Song tỷ tỷ cũng có nhân tình ở bên ngoài."

"Cũng? Là ý gì?"

"Không có không có, nói sai nói sai!"

Vô Cực làm sao mà không biết Đường Hoa chỉ là do Vô Song tiện thể túm tới để chọc tức mình, lập tức thấp giọng hạ hơi nói: "Bà xã, đừng làm rộn mà."

"Ta làm rộn? Vô Cực, hôm nay ngươi phải cho ta biết rõ ràng, hoặc là nàng đi, hoặc là ta đi, Vô Song ta không muốn có hạt cát trong mắt."

"Đúng vậy đúng vậy!" Đường Hoa vừa ăn mì vừa nói: "Một núi không dung được hai hổ, một ghế không dung được hai mông."

Vô Song đột nhiên xoay mặt lại quát hỏi: "Sao nào? Ta còn không xứng ngồi chung một cái ghế với ngươi sao?"

Công Chúa như cười mà không phải cười: "Vị huynh đệ này gọi là gì ấy nhỉ? Ta thấy hay là nhường đi thì tốt hơn."

"Nhường cái gì?" Vô Song ấn bả vai Đường Hoa một cái: "Vô Cực, giờ lập tức trả lời cho ta, lập tức! Muốn nàng hay muốn ta? Muốn ta, thì đá nàng ra bang hội ngay, muốn nàng thì đá ta ra bang hội ngay, dứt khoát đi!"

Bị đuổi khỏi bang hội là sẽ vĩnh viễn không thể trở về đâu đấy! Đường Hoa nhắc nhở Vô Song một câu ở trong lòng.

... Vô Cực nhìn trái nhìn phải, Vô Song thì giận dữ tràn đầy, Công Chúa thì mặt cười tủm tỉm, lập tức cảm thấy khó vô cùng.

Vô Song thấy vậy, nước mắt lúc này đã không giữ nổi, thi nhau lăn xuống.

"Việc này, có thể chờ đến khi chúng ta chiếm được Lao Sơn đã rồi mới nói tiếp được không?" Vô Cực hỏi.

"Đừng dùng kế hoãn binh..."

"Không phải là hoãn binh!" Đường Hoa vừa ăn vừa nói: "Muốn chiếm được Lao Sơn thì không thể không có ngươi, lấy được Lao Sơn rồi thì ngươi... Mì này cũng không tệ."

"Thằng nhãi nói hươu nói vượn, muốn chết..."

"Ngươi thật sự nghĩ như vậy hay sao?" Vô Song nén nước mắt lại hỏi: "Ta có chỗ nào không bằng nàng?"

Công chúa nghịch nghịch móng tay, nói: "Bà chị, ngài còn không biết uy vọng của ngài bên trong hội sao? Nói đến Tam Thương, khả năng mọi người không biết hội trưởng là ai, nhưng mà có ai lại không biết Vô Song là ai chứ? Cho dù là Nhất Kiếm Cầu Bại, Song Sư Hạo Nhiên đến bang hội để liên hệ công việc, thì cũng chỉ là liên hệ với ngài chứ chưa bao giờ liên hệ qua với Vô Cực ca. Nếu thực sự ngài công chính, thì hãy tổ chức người chiếm lấy Lao Sơn đi, chứ không lẽ nào ngài lại nỡ để cho những nòng cốt của ngài đi lưu lãng theo ngài sao? Nói thật với ngài, ta qua lại với Vô Cực ca đã không chỉ là ngày một ngày hai đâu, bọn ta đã biết nhau từ sớm rồi."

"Đừng nói nữa..." Vô Cực đứng lên cúi đầu nói: "Vô Song, coi lại tình cảm nhiều năm, anh khẩn cầu em giúp Tam Thương ta chiếm Lao Sơn đấy, dù sao trong đó cũng có một phần tâm huyết của em mà. Đến lúc đó mà em muốn đi, anh tuyệt đối sẽ không cản trở em. Nếu em không muốn đi, thì vị trí phó bang chủ vẫn lưu lại cho em."

"Được!" Vô Song lau nước mắt, ngẩng đầu nói: "Ta sẽ chiếm Lao Sơn, rồi thành toàn cho ngươi."

"Anh thay mặt Tam Thương cám ơn em!"

"No rồi, cảm ơn mì thịt bò của ngươi!" Đường Hoa hô: "Tính tiền!"

"Đi đi, ta trả cho! Đã khiến ngươi phải thấy trò cười rồi." Có lẽ là Vô Song đúng danh công chính, biết mình đã làm phiền đến người vô can, nên rất biết điều bao bữa.

"Vậy thật ngại lắm... Ông chủ, gói thêm hai cân thịt bò nữa." Đường Hoa dè dặt hỏi: "Cũng là ngươi trả chứ?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »