Song Kiếm

Lượt đọc: 9434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 62
tên của kiếm

❊ ❊ ❊

"Ta chỉ có thể vây được thanh kiếm kia trong 10 giây, các ngươi chuẩn bị tốt đi, chuẩn bị xong thì nói với ta." Huy Hoàng dặn dò một tiếng trong kênh đội ngũ.

"Xong!" Kiếm anh của Sát Phá Lang đã sớm đầy nộ khí.

"Xong!" Là Tôn Minh, hắn chẳng có gì để mà chuẩn bị cả.

"Xong!" Mặc Tinh cũng không cần chuẩn bị gì cả.

"Chưa xong!" Đường Hoa báo cáo, Lượng Thiên Xích còn chưa có khởi động.

Sát Phá Lang cả giận: "Chỉ có ngươi lề mề nhất."

"Vậy xong rồi!" Đường Hoa rõ ràng chẳng thèm để bụng cái Lượng Thiên Xích cứ tuột xích vào thời điểm quan trọng.

Kinh Thiên Động Địa quyền được Mặc Tinh không chút khách khí tung ra, Thác Bạt Uyên lấy một tay cầm kiếm, đâm kiếm xuống mặt đất, kiếm kia lập tức phát ra hào quang đón đỡ hết thảy mọi công kích. Thác Bạt Uyên đỡ công kích xong, một kiếm hoá thành năm bắn thẳng đến năm người, nhìn kiếm phong hàm chứa mà không phát, tựa như chẳng có bao nhiêu uy lực, nhưng tiên kiếm của Sát Phá Lang lại nói cho hắn rằng đòn này mình vạn lần không đỡ nổi.

"Lên!" Huy Hoàng ném chong chóng trong tay mình lên, chong chóng theo gió lớn lên, cuốn hết cả năm kiếm vào bên trong nó, sau đó trên chong chóng xuất hiện một chữ màu kim: Cấm!

"Lên!" Huy Hoàng cũng bắn vút một thanh phi kiếm ra theo, Đường Hoa chỉ trông thấy tay hắn loé ánh trắng một cái, một cái chớp mắt sau thì đã bắn trúng Thác Bạt Uyên, rồi chớp mắt sau đó thì đã trở về trên tay Huy Hoàng. Tốc độ ra tay nhanh quá, trong số những người mà Đường Hoa từng gặp thì hắn tuyệt đối phải xếp hàng đầu.

"Bảy!" Sát Phá Lang nhân kiếm hợp nhất bắn xuyên qua Thác Bạt Uyên. Mất đi bảo kiếm, Thác Bạt Uyên dường như chẳng còn một thủ đoạn phản kích nào cả, chỉ cố gắng thúc giục pháp lực để thu hồi bảo kiếm lại.

"Sáu!" Thiên Lôi ra trước, sau đó là ba giây oanh tạc.

"Giữ không nổi nữa!" Huy Hoàng rống to lên một tiếng: "Xuất tuyệt chiêu đi!"

"Ba!" Vọng Thư dỏm bắn thẳng đến Thác Bạt Uyên, Thác Bạt Uyên có vẻ như đang mỏi mệt, hắn không có bất cứ biểu tình nào, cứ để mặc cho Vọng Thư dỏm cắt vào thân mình, lại không ngờ lần này Huy Hoàng hắn quyết liệt đến cùng, tay bắt kiếm quyết một cái, một tiếng nổ rung trời vang lên, Vọng Thư dỏm bị nổ thành tan tành, Thác Bạt Uyên từ đầu tới giờ chưa hề nhúc nhích chút nào vậy mà cũng phải bị tạc bay hơn mười thước, lần đầu tiên trên mặt hắn hiện lên biểu tình sửng sốt cùng hoảng loạn.

"Hai!" Sát Phá Lang khởi động kỹ năng mạnh nhất: Loạn Ảnh Hàng Ma kiếm, vô số bóng kiếm xuyên phá qua thân thể của Thác Bạt Uyên.

Đợt công kích này đi qua, Thác Bạt Uyên đã miệng phun máu tươi. Bọn người chơi lúc này tuy có vẻ như vẫn còn đầy máu đầy pháp, nhưng lại đã tới giai đoạn hết sạch chiêu số mất rồi, Kinh Thiên Động Địa quyền của Mặc Tinh thì chưa thể kịp súc tích đầy nộ khí, hai lần kiếm anh đặc hữu của Sát Phá Lang đã phóng thích toàn bộ hết rồi, Huy Hoàng còn thảm hại hơn, ngay cả cây hàng thuận tay cũng đã bị nổ tan tành.

Sức chiến đấu chủ yếu giờ chỉ còn lại mỗi Đường Hoa, Đường Hoa bi giờ trong lòng hối hận a, sớm biết thì đã chờ cho Lượng Thiên Xích khởi động rồi. Nhưng mà thế giới nó tàn khốc lắm, thế giới không có chức năng save load đâu... Đường Hoa quăng cái Thiên Lôi qua, sau đó là lôi hỏa trùng trùng oanh tạc...

Mắt thấy Thác Bạt Uyên sắp bị gục rồi, nhưng Huy Hoàng lại thầm kêu lên: không hay rồi. Quả nhiên thời gian đã đến, chong chóng bị biến mất tăm mất tích, thanh bảo kiếm kia lại hiện thân ra, ngay tức khắc nó quay đầu bay về với Thác Bạt Uyên.

Đường Hoa lần đầu tiên hận rằng sao mình lại không đi chọn ma thể, nhìn pháp lực còn dư hơn tám phần, trong lòng hối hận tràn trề a.

"Xá Lợi! Wa, ta lại phải chết nữa." Tôn Minh canh thời khắc mấu chốt nhất tung pháp bảo của mình ra. Bảo kiếm bị phật quang bao phủ, rõ ràng hơi hơi giãy dụa một chút, sau đó thì quay đầu bắn như điện xẹt về phía Tôn Minh. Cược trúng rồi! Tôn Minh tung hê lên một tiếng, uy lực của kiếm đã vượt qua uy lực của người cầm giữ, nên kiếm với người đã hoàn toàn là hai cá thể khác nhau, Thác Bạt Uyên vẫn chưa hoàn toàn hàng phục được thanh bảo kiếm này.

"Xoẹt" một tiếng, Tôn Minh cho đến lúc hoá thành ánh trắng vẫn mỉm cười.

"Kinh Thiên Động Địa quyền." Mặc Tinh cũng thông minh, nộ khí đầy nhưng không công kích Thác Bạt Uyên, mà trực tiếp chọn mục tiêu là bảo kiếm. Tuy thương tổn có thể coi như không có, và bảo kiếm chính là một thanh bảo kiếm nhất đẳng giữa trời đất, nhưng bị phụ gia 50% giảm tốc vẫn khiến nó phải bay đi một cách chậm rì rì.

"Hộ Giá!" Đường Hoa ném ra một người sét, cản ngang trên con đường bảo kiếm bay về, tuy chỉ trong nháy mắt là bị kiếm đâm cho thành ánh trắng, nhưng vẫn hơi ngăn lại được một chút.

"Hổ máy!" Tác phẩm từ hồi mẫu giáo của Mặc Tinh cũng được thả ra để ngăn trên đường trở về của bảo kiếm. Huy Hoàng bên này cũng tận nhân sự, thả phù quỷ ra, một chùm đạn nước cũng có thể ngăn cản được chút ít.

Pháp lực còn có hơn phân nửa, Đường Hoa nghiến răng ném một sợi dây lên, đây chính là một sợi dây Thiên Lôi mà mấy ngày nay hắn khó khăn lắm mới gom góp được, chín sợi thì thành một trận, nhưng một sợi cũng đã có linh khí rồi. Sợi dây sét quấn quanh bảo kiếm, tuy vẫn bị cây kiếm người cản giết người, phật cản giết phật này chấn cho hoá thành tro bụi, nhưng vẫn thực sự cản trở được nó lại một chút.

Mắt thấy bảo kiếm sắp bay được tới khu vực bị lôi hỏa bao trùm, và thấy Kinh Thiên Động Địa quyền của Mặc Tinh sắp phải kết thúc, Huy Hoàng kêu lớn: "Trút túi Càn Khôn ra, liều đi!"

Bốn người vốn ở ngay bên ngoài khu vực bị lôi hỏa bao trùm, tất nhiên là cách bảo kiếm rất gần. Vì thế nước khoáng, bánh bao, màn thầu toàn bộ đều bị trở thành vũ khí, chỉ cần là thứ gì có thể ném ra được thì bất kể nó là phi kiếm hay là mì Dương Xuân, bốn người hết thảy đều quăng vào bảo kiếm...

Nhưng... Hiện thực thì tàn khốc lắm, bảo kiếm vừa mới vào trong khu lôi hỏa, liền phát ra hàng vạn sợi tơ vàng bức thẳng lên trên không trung của lôi hoả, hợp thành ba chữ lớn màu kim: Nghênh Hiên Viên! Lôi hỏa oanh tạc vào chúng giống như là bùn rơi vào biển vậy.

Bốn người lặng lẽ nhìn bảo kiếm bay về với Thác Bạt Uyên...

"Nghênh Hiên Viên?" Mặc Tinh nói: "Vậy cây này phải là Hiên Viên kiếm nhỉ?"

"Ừ!" Đường Hoa gật đầu xuống.

"Họ Thác Bạt trong Thác Bạt Uyên hình như là một dòng họ trong Ngũ Hồ loạn Hoa năm đó phải không?"

Huy Hoàng gật đầu: "Phải! Năm đó Trung Quốc xuất hiện hình thức ban đầu của phương thức sản xuất tư bản, nhưng mà bởi vì Ngũ Hồ loạn Hoa, cho nên mới phải quay lại phương thức sản xuất nông nghiệp lạc hậu. Lịch sử đã bình luận trận chiến Phì Thuỷ như sau: Khiến cho văn hóa Trung Nguyên của dân tộc dân tộc Hán lưu lạc đến phương Nam có thể bảo tồn và phát triển, đồng thời cũng đã trực tiếp ảnh hưởng đến bản chất tinh thần của Tuỳ Đường và những vương triều thống nhất sau này. Có thể nói rằng cuộc chiến Phì Thuỷ đã bảo trụ được bộ phận văn hóa trọng tâm của Trung Hoa, nhưng cũng giúp cho cái gọi là Ngũ Hồ loạn Hoa có được thời cơ súc đãi để ngày sau quật khởi. Dĩ nhiên bây giờ chúng ta là người một nhà, nhưng mà năm đó... Dân tộc Hán thực là đứng bên bờ diệt chủng đấy."

"Vấn đề là do năm đó thôi, chứ nếu là xảy ra bây giờ thì chẳng thành được gì cả... Nhưng mà sao cây Hiên Viên năm đó Hoàng Đế sử dụng giờ lại nằm trong tay hắn vậy?" Sát Phá Lang hỏi một câu thẳng thừng ra.

"Giải thích một cái." Hà Tả thò đầu ra nói: "Song Kiếm là trò chơi kết hợp của hai trò X kiếm và XX kiếm. Trò X kiếm tuy cách chơi không tệ, nhưng mà lại vì nguyên nhân nào đó mà gia tăng thêm rất nhiều nhân tố phản lịch sử, phản nhận thức truyền thống, thậm chí còn có ý đồ mưu toan khơi mào mâu thuẫn dân tộc Trung Quốc nữa. Anh hùng trong trận chiến Phì Thuỷ thì bị họ nói thành lũ đầu heo, Tần Thủy Hoàng thống nhất cả nước thì bị nói thành tên vua hung bạo, Gia Cát Lượng nước Thục thì bị trở thành thủ phạm đại đồ sát, Xi Vưu thì thành anh hùng thấy việc nghĩa không tha, Hoàng Đế thành tên tiểu nhân nhân cơ hội mà ám toán..."

Tiểu Xanh: "Cắt ngay, nói nhiều ta phải dịch nhiều!"

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, thì Hiên Viên bảo kiếm đã trở lại trong tay Thác Bạt Uyên...

Một cụm ánh sáng màu trắng bốc lên, Thác Bạt Uyên rốt cục gục chết hoá thành ánh trắng, BOSS không có ống máu, nhưng khi họ bị thương thế quá nặng thì cũng sẽ toi...

Một vạn điểm sư môn cống hiến, năm trăm điểm công đức...

Hiên Viên bảo kiếm xông thẳng lên trời, vút qua một đường cong rực rỡ trên bầu trời, rồi bay về phương Đông...

*** Ngũ Hồ loạn Hoa hay còn gọi là Ngũ Hồ thập lục quốc, tức một tập hợp gồm 16 quốc gia có thời gian tồn tại ngắn ở trong và tại các vùng lân cận Trung Quốc từ năm 304 – 439, kéo theo sự rút lui của nhà Tấn (265 - 420) về miền nam đến khi thị tộc Thác Bạt trỗi dậy mạnh mẽ, thống nhất toàn bộ phương Bắc năm 439, mở ra cục diện mới cho lịch sử phong kiến Trung Quốc là Nam Bắc triều.

Ngũ Hồ thập lục quốc bao gồm: Hán Triệu, Hậu Triệu, Thành Hán, Tiền Lương, Hậu Lương, Bắc Lương, Tây Lương, Nam Lương, Tiền Yên, Hậu Yên, Bắc Yên, Nam Yên, Tiền Tần, Hậu Tần, Tây Tần và Hạ.

"Ta chỉ có thể vây được thanh kiếm kia trong 10 giây, các ngươi chuẩn bị tốt đi, chuẩn bị xong thì nói với ta." Huy Hoàng dặn dò một tiếng trong kênh đội ngũ.

"Xong!" Kiếm anh của Sát Phá Lang đã sớm đầy nộ khí.

"Xong!" Là Tôn Minh, hắn chẳng có gì để mà chuẩn bị cả.

"Xong!" Mặc Tinh cũng không cần chuẩn bị gì cả.

"Chưa xong!" Đường Hoa báo cáo, Lượng Thiên Xích còn chưa có khởi động.

Sát Phá Lang cả giận: "Chỉ có ngươi lề mề nhất."

"Vậy xong rồi!" Đường Hoa rõ ràng chẳng thèm để bụng cái Lượng Thiên Xích cứ tuột xích vào thời điểm quan trọng.

Kinh Thiên Động Địa quyền được Mặc Tinh không chút khách khí tung ra, Thác Bạt Uyên lấy một tay cầm kiếm, đâm kiếm xuống mặt đất, kiếm kia lập tức phát ra hào quang đón đỡ hết thảy mọi công kích. Thác Bạt Uyên đỡ công kích xong, một kiếm hoá thành năm bắn thẳng đến năm người, nhìn kiếm phong hàm chứa mà không phát, tựa như chẳng có bao nhiêu uy lực, nhưng tiên kiếm của Sát Phá Lang lại nói cho hắn rằng đòn này mình vạn lần không đỡ nổi.

"Lên!" Huy Hoàng ném chong chóng trong tay mình lên, chong chóng theo gió lớn lên, cuốn hết cả năm kiếm vào bên trong nó, sau đó trên chong chóng xuất hiện một chữ màu kim: Cấm!

"Lên!" Huy Hoàng cũng bắn vút một thanh phi kiếm ra theo, Đường Hoa chỉ trông thấy tay hắn loé ánh trắng một cái, một cái chớp mắt sau thì đã bắn trúng Thác Bạt Uyên, rồi chớp mắt sau đó thì đã trở về trên tay Huy Hoàng. Tốc độ ra tay nhanh quá, trong số những người mà Đường Hoa từng gặp thì hắn tuyệt đối phải xếp hàng đầu.

"Bảy!" Sát Phá Lang nhân kiếm hợp nhất bắn xuyên qua Thác Bạt Uyên. Mất đi bảo kiếm, Thác Bạt Uyên dường như chẳng còn một thủ đoạn phản kích nào cả, chỉ cố gắng thúc giục pháp lực để thu hồi bảo kiếm lại.

"Sáu!" Thiên Lôi ra trước, sau đó là ba giây oanh tạc.

"Giữ không nổi nữa!" Huy Hoàng rống to lên một tiếng: "Xuất tuyệt chiêu đi!"

"Ba!" Vọng Thư dỏm bắn thẳng đến Thác Bạt Uyên, Thác Bạt Uyên có vẻ như đang mỏi mệt, hắn không có bất cứ biểu tình nào, cứ để mặc cho Vọng Thư dỏm cắt vào thân mình, lại không ngờ lần này Huy Hoàng hắn quyết liệt đến cùng, tay bắt kiếm quyết một cái, một tiếng nổ rung trời vang lên, Vọng Thư dỏm bị nổ thành tan tành, Thác Bạt Uyên từ đầu tới giờ chưa hề nhúc nhích chút nào vậy mà cũng phải bị tạc bay hơn mười thước, lần đầu tiên trên mặt hắn hiện lên biểu tình sửng sốt cùng hoảng loạn.

"Hai!" Sát Phá Lang khởi động kỹ năng mạnh nhất: Loạn Ảnh Hàng Ma kiếm, vô số bóng kiếm xuyên phá qua thân thể của Thác Bạt Uyên.

Đợt công kích này đi qua, Thác Bạt Uyên đã miệng phun máu tươi. Bọn người chơi lúc này tuy có vẻ như vẫn còn đầy máu đầy pháp, nhưng lại đã tới giai đoạn hết sạch chiêu số mất rồi, Kinh Thiên Động Địa quyền của Mặc Tinh thì chưa thể kịp súc tích đầy nộ khí, hai lần kiếm anh đặc hữu của Sát Phá Lang đã phóng thích toàn bộ hết rồi, Huy Hoàng còn thảm hại hơn, ngay cả cây hàng thuận tay cũng đã bị nổ tan tành.

Sức chiến đấu chủ yếu giờ chỉ còn lại mỗi Đường Hoa, Đường Hoa bi giờ trong lòng hối hận a, sớm biết thì đã chờ cho Lượng Thiên Xích khởi động rồi. Nhưng mà thế giới nó tàn khốc lắm, thế giới không có chức năng save load đâu... Đường Hoa quăng cái Thiên Lôi qua, sau đó là lôi hỏa trùng trùng oanh tạc...

Mắt thấy Thác Bạt Uyên sắp bị gục rồi, nhưng Huy Hoàng lại thầm kêu lên: không hay rồi. Quả nhiên thời gian đã đến, chong chóng bị biến mất tăm mất tích, thanh bảo kiếm kia lại hiện thân ra, ngay tức khắc nó quay đầu bay về với Thác Bạt Uyên.

Đường Hoa lần đầu tiên hận rằng sao mình lại không đi chọn ma thể, nhìn pháp lực còn dư hơn tám phần, trong lòng hối hận tràn trề a.

"Xá Lợi! Wa, ta lại phải chết nữa." Tôn Minh canh thời khắc mấu chốt nhất tung pháp bảo của mình ra. Bảo kiếm bị phật quang bao phủ, rõ ràng hơi hơi giãy dụa một chút, sau đó thì quay đầu bắn như điện xẹt về phía Tôn Minh. Cược trúng rồi! Tôn Minh tung hê lên một tiếng, uy lực của kiếm đã vượt qua uy lực của người cầm giữ, nên kiếm với người đã hoàn toàn là hai cá thể khác nhau, Thác Bạt Uyên vẫn chưa hoàn toàn hàng phục được thanh bảo kiếm này.

"Xoẹt" một tiếng, Tôn Minh cho đến lúc hoá thành ánh trắng vẫn mỉm cười.

"Kinh Thiên Động Địa quyền." Mặc Tinh cũng thông minh, nộ khí đầy nhưng không công kích Thác Bạt Uyên, mà trực tiếp chọn mục tiêu là bảo kiếm. Tuy thương tổn có thể coi như không có, và bảo kiếm chính là một thanh bảo kiếm nhất đẳng giữa trời đất, nhưng bị phụ gia 50% giảm tốc vẫn khiến nó phải bay đi một cách chậm rì rì.

"Hộ Giá!" Đường Hoa ném ra một người sét, cản ngang trên con đường bảo kiếm bay về, tuy chỉ trong nháy mắt là bị kiếm đâm cho thành ánh trắng, nhưng vẫn hơi ngăn lại được một chút.

"Hổ máy!" Tác phẩm từ hồi mẫu giáo của Mặc Tinh cũng được thả ra để ngăn trên đường trở về của bảo kiếm. Huy Hoàng bên này cũng tận nhân sự, thả phù quỷ ra, một chùm đạn nước cũng có thể ngăn cản được chút ít.

Pháp lực còn có hơn phân nửa, Đường Hoa nghiến răng ném một sợi dây lên, đây chính là một sợi dây Thiên Lôi mà mấy ngày nay hắn khó khăn lắm mới gom góp được, chín sợi thì thành một trận, nhưng một sợi cũng đã có linh khí rồi. Sợi dây sét quấn quanh bảo kiếm, tuy vẫn bị cây kiếm người cản giết người, phật cản giết phật này chấn cho hoá thành tro bụi, nhưng vẫn thực sự cản trở được nó lại một chút.

Mắt thấy bảo kiếm sắp bay được tới khu vực bị lôi hỏa bao trùm, và thấy Kinh Thiên Động Địa quyền của Mặc Tinh sắp phải kết thúc, Huy Hoàng kêu lớn: "Trút túi Càn Khôn ra, liều đi!"

Bốn người vốn ở ngay bên ngoài khu vực bị lôi hỏa bao trùm, tất nhiên là cách bảo kiếm rất gần. Vì thế nước khoáng, bánh bao, màn thầu toàn bộ đều bị trở thành vũ khí, chỉ cần là thứ gì có thể ném ra được thì bất kể nó là phi kiếm hay là mì Dương Xuân, bốn người hết thảy đều quăng vào bảo kiếm...

Nhưng... Hiện thực thì tàn khốc lắm, bảo kiếm vừa mới vào trong khu lôi hỏa, liền phát ra hàng vạn sợi tơ vàng bức thẳng lên trên không trung của lôi hoả, hợp thành ba chữ lớn màu kim: Nghênh Hiên Viên! Lôi hỏa oanh tạc vào chúng giống như là bùn rơi vào biển vậy.

Bốn người lặng lẽ nhìn bảo kiếm bay về với Thác Bạt Uyên...

"Nghênh Hiên Viên?" Mặc Tinh nói: "Vậy cây này phải là Hiên Viên kiếm nhỉ?"

"Ừ!" Đường Hoa gật đầu xuống.

"Họ Thác Bạt trong Thác Bạt Uyên hình như là một dòng họ trong Ngũ Hồ loạn Hoa năm đó phải không?"

Huy Hoàng gật đầu: "Phải! Năm đó Trung Quốc xuất hiện hình thức ban đầu của phương thức sản xuất tư bản, nhưng mà bởi vì Ngũ Hồ loạn Hoa, cho nên mới phải quay lại phương thức sản xuất nông nghiệp lạc hậu. Lịch sử đã bình luận trận chiến Phì Thuỷ như sau: Khiến cho văn hóa Trung Nguyên của dân tộc dân tộc Hán lưu lạc đến phương Nam có thể bảo tồn và phát triển, đồng thời cũng đã trực tiếp ảnh hưởng đến bản chất tinh thần của Tuỳ Đường và những vương triều thống nhất sau này. Có thể nói rằng cuộc chiến Phì Thuỷ đã bảo trụ được bộ phận văn hóa trọng tâm của Trung Hoa, nhưng cũng giúp cho cái gọi là Ngũ Hồ loạn Hoa có được thời cơ súc đãi để ngày sau quật khởi. Dĩ nhiên bây giờ chúng ta là người một nhà, nhưng mà năm đó... Dân tộc Hán thực là đứng bên bờ diệt chủng đấy."

"Vấn đề là do năm đó thôi, chứ nếu là xảy ra bây giờ thì chẳng thành được gì cả... Nhưng mà sao cây Hiên Viên năm đó Hoàng Đế sử dụng giờ lại nằm trong tay hắn vậy?" Sát Phá Lang hỏi một câu thẳng thừng ra.

"Giải thích một cái." Hà Tả thò đầu ra nói: "Song Kiếm là trò chơi kết hợp của hai trò X kiếm và XX kiếm. Trò X kiếm tuy cách chơi không tệ, nhưng mà lại vì nguyên nhân nào đó mà gia tăng thêm rất nhiều nhân tố phản lịch sử, phản nhận thức truyền thống, thậm chí còn có ý đồ mưu toan khơi mào mâu thuẫn dân tộc Trung Quốc nữa. Anh hùng trong trận chiến Phì Thuỷ thì bị họ nói thành lũ đầu heo, Tần Thủy Hoàng thống nhất cả nước thì bị nói thành tên vua hung bạo, Gia Cát Lượng nước Thục thì bị trở thành thủ phạm đại đồ sát, Xi Vưu thì thành anh hùng thấy việc nghĩa không tha, Hoàng Đế thành tên tiểu nhân nhân cơ hội mà ám toán..."

Tiểu Xanh: "Cắt ngay, nói nhiều ta phải dịch nhiều!"

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, thì Hiên Viên bảo kiếm đã trở lại trong tay Thác Bạt Uyên...

Một cụm ánh sáng màu trắng bốc lên, Thác Bạt Uyên rốt cục gục chết hoá thành ánh trắng, BOSS không có ống máu, nhưng khi họ bị thương thế quá nặng thì cũng sẽ toi...

Một vạn điểm sư môn cống hiến, năm trăm điểm công đức...

Hiên Viên bảo kiếm xông thẳng lên trời, vút qua một đường cong rực rỡ trên bầu trời, rồi bay về phương Đông...

*** Ngũ Hồ loạn Hoa hay còn gọi là Ngũ Hồ thập lục quốc, tức một tập hợp gồm 16 quốc gia có thời gian tồn tại ngắn ở trong và tại các vùng lân cận Trung Quốc từ năm 304 – 439, kéo theo sự rút lui của nhà Tấn (265 - 420) về miền nam đến khi thị tộc Thác Bạt trỗi dậy mạnh mẽ, thống nhất toàn bộ phương Bắc năm 439, mở ra cục diện mới cho lịch sử phong kiến Trung Quốc là Nam Bắc triều.

Ngũ Hồ thập lục quốc bao gồm: Hán Triệu, Hậu Triệu, Thành Hán, Tiền Lương, Hậu Lương, Bắc Lương, Tây Lương, Nam Lương, Tiền Yên, Hậu Yên, Bắc Yên, Nam Yên, Tiền Tần, Hậu Tần, Tây Tần và Hạ.

"Ta chỉ có thể vây được thanh kiếm kia trong 10 giây, các ngươi chuẩn bị tốt đi, chuẩn bị xong thì nói với ta." Huy Hoàng dặn dò một tiếng trong kênh đội ngũ.

"Xong!" Kiếm anh của Sát Phá Lang đã sớm đầy nộ khí.

"Xong!" Là Tôn Minh, hắn chẳng có gì để mà chuẩn bị cả.

"Xong!" Mặc Tinh cũng không cần chuẩn bị gì cả.

"Chưa xong!" Đường Hoa báo cáo, Lượng Thiên Xích còn chưa có khởi động.

Sát Phá Lang cả giận: "Chỉ có ngươi lề mề nhất."

"Vậy xong rồi!" Đường Hoa rõ ràng chẳng thèm để bụng cái Lượng Thiên Xích cứ tuột xích vào thời điểm quan trọng.

Kinh Thiên Động Địa quyền được Mặc Tinh không chút khách khí tung ra, Thác Bạt Uyên lấy một tay cầm kiếm, đâm kiếm xuống mặt đất, kiếm kia lập tức phát ra hào quang đón đỡ hết thảy mọi công kích. Thác Bạt Uyên đỡ công kích xong, một kiếm hoá thành năm bắn thẳng đến năm người, nhìn kiếm phong hàm chứa mà không phát, tựa như chẳng có bao nhiêu uy lực, nhưng tiên kiếm của Sát Phá Lang lại nói cho hắn rằng đòn này mình vạn lần không đỡ nổi.

"Lên!" Huy Hoàng ném chong chóng trong tay mình lên, chong chóng theo gió lớn lên, cuốn hết cả năm kiếm vào bên trong nó, sau đó trên chong chóng xuất hiện một chữ màu kim: Cấm!

"Lên!" Huy Hoàng cũng bắn vút một thanh phi kiếm ra theo, Đường Hoa chỉ trông thấy tay hắn loé ánh trắng một cái, một cái chớp mắt sau thì đã bắn trúng Thác Bạt Uyên, rồi chớp mắt sau đó thì đã trở về trên tay Huy Hoàng. Tốc độ ra tay nhanh quá, trong số những người mà Đường Hoa từng gặp thì hắn tuyệt đối phải xếp hàng đầu.

"Bảy!" Sát Phá Lang nhân kiếm hợp nhất bắn xuyên qua Thác Bạt Uyên. Mất đi bảo kiếm, Thác Bạt Uyên dường như chẳng còn một thủ đoạn phản kích nào cả, chỉ cố gắng thúc giục pháp lực để thu hồi bảo kiếm lại.

"Sáu!" Thiên Lôi ra trước, sau đó là ba giây oanh tạc.

"Giữ không nổi nữa!" Huy Hoàng rống to lên một tiếng: "Xuất tuyệt chiêu đi!"

"Ba!" Vọng Thư dỏm bắn thẳng đến Thác Bạt Uyên, Thác Bạt Uyên có vẻ như đang mỏi mệt, hắn không có bất cứ biểu tình nào, cứ để mặc cho Vọng Thư dỏm cắt vào thân mình, lại không ngờ lần này Huy Hoàng hắn quyết liệt đến cùng, tay bắt kiếm quyết một cái, một tiếng nổ rung trời vang lên, Vọng Thư dỏm bị nổ thành tan tành, Thác Bạt Uyên từ đầu tới giờ chưa hề nhúc nhích chút nào vậy mà cũng phải bị tạc bay hơn mười thước, lần đầu tiên trên mặt hắn hiện lên biểu tình sửng sốt cùng hoảng loạn.

"Hai!" Sát Phá Lang khởi động kỹ năng mạnh nhất: Loạn Ảnh Hàng Ma kiếm, vô số bóng kiếm xuyên phá qua thân thể của Thác Bạt Uyên.

Đợt công kích này đi qua, Thác Bạt Uyên đã miệng phun máu tươi. Bọn người chơi lúc này tuy có vẻ như vẫn còn đầy máu đầy pháp, nhưng lại đã tới giai đoạn hết sạch chiêu số mất rồi, Kinh Thiên Động Địa quyền của Mặc Tinh thì chưa thể kịp súc tích đầy nộ khí, hai lần kiếm anh đặc hữu của Sát Phá Lang đã phóng thích toàn bộ hết rồi, Huy Hoàng còn thảm hại hơn, ngay cả cây hàng thuận tay cũng đã bị nổ tan tành.

Sức chiến đấu chủ yếu giờ chỉ còn lại mỗi Đường Hoa, Đường Hoa bi giờ trong lòng hối hận a, sớm biết thì đã chờ cho Lượng Thiên Xích khởi động rồi. Nhưng mà thế giới nó tàn khốc lắm, thế giới không có chức năng save load đâu... Đường Hoa quăng cái Thiên Lôi qua, sau đó là lôi hỏa trùng trùng oanh tạc...

Mắt thấy Thác Bạt Uyên sắp bị gục rồi, nhưng Huy Hoàng lại thầm kêu lên: không hay rồi. Quả nhiên thời gian đã đến, chong chóng bị biến mất tăm mất tích, thanh bảo kiếm kia lại hiện thân ra, ngay tức khắc nó quay đầu bay về với Thác Bạt Uyên.

Đường Hoa lần đầu tiên hận rằng sao mình lại không đi chọn ma thể, nhìn pháp lực còn dư hơn tám phần, trong lòng hối hận tràn trề a.

"Xá Lợi! Wa, ta lại phải chết nữa." Tôn Minh canh thời khắc mấu chốt nhất tung pháp bảo của mình ra. Bảo kiếm bị phật quang bao phủ, rõ ràng hơi hơi giãy dụa một chút, sau đó thì quay đầu bắn như điện xẹt về phía Tôn Minh. Cược trúng rồi! Tôn Minh tung hê lên một tiếng, uy lực của kiếm đã vượt qua uy lực của người cầm giữ, nên kiếm với người đã hoàn toàn là hai cá thể khác nhau, Thác Bạt Uyên vẫn chưa hoàn toàn hàng phục được thanh bảo kiếm này.

"Xoẹt" một tiếng, Tôn Minh cho đến lúc hoá thành ánh trắng vẫn mỉm cười.

"Kinh Thiên Động Địa quyền." Mặc Tinh cũng thông minh, nộ khí đầy nhưng không công kích Thác Bạt Uyên, mà trực tiếp chọn mục tiêu là bảo kiếm. Tuy thương tổn có thể coi như không có, và bảo kiếm chính là một thanh bảo kiếm nhất đẳng giữa trời đất, nhưng bị phụ gia 50% giảm tốc vẫn khiến nó phải bay đi một cách chậm rì rì.

"Hộ Giá!" Đường Hoa ném ra một người sét, cản ngang trên con đường bảo kiếm bay về, tuy chỉ trong nháy mắt là bị kiếm đâm cho thành ánh trắng, nhưng vẫn hơi ngăn lại được một chút.

"Hổ máy!" Tác phẩm từ hồi mẫu giáo của Mặc Tinh cũng được thả ra để ngăn trên đường trở về của bảo kiếm. Huy Hoàng bên này cũng tận nhân sự, thả phù quỷ ra, một chùm đạn nước cũng có thể ngăn cản được chút ít.

Pháp lực còn có hơn phân nửa, Đường Hoa nghiến răng ném một sợi dây lên, đây chính là một sợi dây Thiên Lôi mà mấy ngày nay hắn khó khăn lắm mới gom góp được, chín sợi thì thành một trận, nhưng một sợi cũng đã có linh khí rồi. Sợi dây sét quấn quanh bảo kiếm, tuy vẫn bị cây kiếm người cản giết người, phật cản giết phật này chấn cho hoá thành tro bụi, nhưng vẫn thực sự cản trở được nó lại một chút.

Mắt thấy bảo kiếm sắp bay được tới khu vực bị lôi hỏa bao trùm, và thấy Kinh Thiên Động Địa quyền của Mặc Tinh sắp phải kết thúc, Huy Hoàng kêu lớn: "Trút túi Càn Khôn ra, liều đi!"

Bốn người vốn ở ngay bên ngoài khu vực bị lôi hỏa bao trùm, tất nhiên là cách bảo kiếm rất gần. Vì thế nước khoáng, bánh bao, màn thầu toàn bộ đều bị trở thành vũ khí, chỉ cần là thứ gì có thể ném ra được thì bất kể nó là phi kiếm hay là mì Dương Xuân, bốn người hết thảy đều quăng vào bảo kiếm...

Nhưng... Hiện thực thì tàn khốc lắm, bảo kiếm vừa mới vào trong khu lôi hỏa, liền phát ra hàng vạn sợi tơ vàng bức thẳng lên trên không trung của lôi hoả, hợp thành ba chữ lớn màu kim: Nghênh Hiên Viên! Lôi hỏa oanh tạc vào chúng giống như là bùn rơi vào biển vậy.

Bốn người lặng lẽ nhìn bảo kiếm bay về với Thác Bạt Uyên...

"Nghênh Hiên Viên?" Mặc Tinh nói: "Vậy cây này phải là Hiên Viên kiếm nhỉ?"

"Ừ!" Đường Hoa gật đầu xuống.

"Họ Thác Bạt trong Thác Bạt Uyên hình như là một dòng họ trong Ngũ Hồ loạn Hoa năm đó phải không?"

Huy Hoàng gật đầu: "Phải! Năm đó Trung Quốc xuất hiện hình thức ban đầu của phương thức sản xuất tư bản, nhưng mà bởi vì Ngũ Hồ loạn Hoa, cho nên mới phải quay lại phương thức sản xuất nông nghiệp lạc hậu. Lịch sử đã bình luận trận chiến Phì Thuỷ như sau: Khiến cho văn hóa Trung Nguyên của dân tộc dân tộc Hán lưu lạc đến phương Nam có thể bảo tồn và phát triển, đồng thời cũng đã trực tiếp ảnh hưởng đến bản chất tinh thần của Tuỳ Đường và những vương triều thống nhất sau này. Có thể nói rằng cuộc chiến Phì Thuỷ đã bảo trụ được bộ phận văn hóa trọng tâm của Trung Hoa, nhưng cũng giúp cho cái gọi là Ngũ Hồ loạn Hoa có được thời cơ súc đãi để ngày sau quật khởi. Dĩ nhiên bây giờ chúng ta là người một nhà, nhưng mà năm đó... Dân tộc Hán thực là đứng bên bờ diệt chủng đấy."

"Vấn đề là do năm đó thôi, chứ nếu là xảy ra bây giờ thì chẳng thành được gì cả... Nhưng mà sao cây Hiên Viên năm đó Hoàng Đế sử dụng giờ lại nằm trong tay hắn vậy?" Sát Phá Lang hỏi một câu thẳng thừng ra.

"Giải thích một cái." Hà Tả thò đầu ra nói: "Song Kiếm là trò chơi kết hợp của hai trò X kiếm và XX kiếm. Trò X kiếm tuy cách chơi không tệ, nhưng mà lại vì nguyên nhân nào đó mà gia tăng thêm rất nhiều nhân tố phản lịch sử, phản nhận thức truyền thống, thậm chí còn có ý đồ mưu toan khơi mào mâu thuẫn dân tộc Trung Quốc nữa. Anh hùng trong trận chiến Phì Thuỷ thì bị họ nói thành lũ đầu heo, Tần Thủy Hoàng thống nhất cả nước thì bị nói thành tên vua hung bạo, Gia Cát Lượng nước Thục thì bị trở thành thủ phạm đại đồ sát, Xi Vưu thì thành anh hùng thấy việc nghĩa không tha, Hoàng Đế thành tên tiểu nhân nhân cơ hội mà ám toán..."

Tiểu Xanh: "Cắt ngay, nói nhiều ta phải dịch nhiều!"

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, thì Hiên Viên bảo kiếm đã trở lại trong tay Thác Bạt Uyên...

Một cụm ánh sáng màu trắng bốc lên, Thác Bạt Uyên rốt cục gục chết hoá thành ánh trắng, BOSS không có ống máu, nhưng khi họ bị thương thế quá nặng thì cũng sẽ toi...

Một vạn điểm sư môn cống hiến, năm trăm điểm công đức...

Hiên Viên bảo kiếm xông thẳng lên trời, vút qua một đường cong rực rỡ trên bầu trời, rồi bay về phương Đông...

*** Ngũ Hồ loạn Hoa hay còn gọi là Ngũ Hồ thập lục quốc, tức một tập hợp gồm 16 quốc gia có thời gian tồn tại ngắn ở trong và tại các vùng lân cận Trung Quốc từ năm 304 – 439, kéo theo sự rút lui của nhà Tấn (265 - 420) về miền nam đến khi thị tộc Thác Bạt trỗi dậy mạnh mẽ, thống nhất toàn bộ phương Bắc năm 439, mở ra cục diện mới cho lịch sử phong kiến Trung Quốc là Nam Bắc triều.

Ngũ Hồ thập lục quốc bao gồm: Hán Triệu, Hậu Triệu, Thành Hán, Tiền Lương, Hậu Lương, Bắc Lương, Tây Lương, Nam Lương, Tiền Yên, Hậu Yên, Bắc Yên, Nam Yên, Tiền Tần, Hậu Tần, Tây Tần và Hạ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »