QUÁN TRỌ TRƯỚC CỔNG THIÊN ĐƯỜNG

Lượt đọc: 125 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUÁN TRỌ TRƯỚC CỔNG THIÊN ĐƯỜNG (19/19) - Trang 9

❊ ❊ ❊

-9-

“Chú ý…

Chú…ý…

Xin đồng bào chú ý”…

Giọng người nói trên Đài Phát Thanh Pulau Bidong kéo dài nỗi buồn bã. Anh ta rên rỉ ba lần. Rồi chuyển từ uể oải sang hối hả. Và đây là một sáng tạo của Khối Thông-tin nhằm gây chú ý tuyệt đối cho thuyền nhân ở đảo. Nỗi buồn là niềm vui vô tận.

“Chú ý…

Chú ý…

Xin đồng bào chú ý…

Khối Hành-chánh và Thông-dịch vừa nhận được ba danh sách định cư tại Hoa Kỳ, Úc Đại Lợi và Canada. Vậy xin đồng bào, sau khi nghe có tên trong danh sách tới ngay Khối Xã-hội để làm thủ tục rời đảo.

Chú ý…

Chú ý…”

Những người đã nhận được các phái đoàn phát đơn và phỏng vấn hân hoan nghe tên mình. Đảo rộn ràng nhộn nhịp. Tôi đã nghe những lần đọc danh sách thả tù . Và tôi có dịp so sánh. Tôi thấy thuyền nhân được định cư phấn khởi hơn tù nhân được trả tự do. Trong danh sách rời đảo đợt này có cô Hân, người chung sổ gia đình với chúng tôi. Cô đã nằm đảo ba tháng chờ đợi hôm nay. Và hôm nay, cô dửng dưng tin vui, khắc hẳn mọi người.

– Em chưa muốn đi, anh ạ! – Cô Hân nói với tôi bằng giọng buồn bã.

– Tại sao ?

Tôi hỏi. Cô Hân thả mắt qua khung cửa sổ của căn gác tị nạn. Bên ngoài là nắng rực rỡ.

– Em sẽ định cư ở mãi Vermont, tút hút miền Bắc sát khít Canada. Nơi đó thiếu nắng, thiếu rất nhiều nắng.

– Ai cấm cô về California ?

– Ba má em đã yên phận tại đó.

– Tôi nghe nói mùa thu ở Vermont tuyệt diệu hơn mùa thu ở Paris. Lá thu không phải chỉ nâu rồi vàng mà biến đổi muôn mầu rồi mới chịu chết.

– Anh biết nơi nào không có mùa thu ?

– Sàigòn.

– Em yêu Sàigòn. Mã Lai gần Sàigòn hơn, nhiều nắng như Sàigòn nên em chưa muốn đi.

– Cô còn thời gian phơi nắng ở Sungei Bisi.

– Quán trọ này em đã quen.

Tôi mỉm cười. Hiểu ý tôi, cô Hân khẽ lắc đầu

– Em thiếu may mắn hơn Kiều Nhị. Đôi khi hạnh phúc bắt nguồn từ bất hạnh.

Tôi nói :

– Luôn luôn.

Kiều Nhị đã leo lên gác. Nàng hỏi Hân:

– Định mời bao nhiêu người ?

– Lặng lẽ đi, Kiều Nhị . Tiệc ly quái gì, mai mốt chúng ta lại gặp nhau ở Sungei Bisi.

Kiều Nhị nói:

– Thứ hai tuần sau rời đảo, hôm nay mới là thứ năm. Vậy thay vì party, mình tổ chức picnic.

Cô Hân gật dầu:

– Nên lắm, chúng ta chưa vào khu G.

Kiều Nhị nhìn tôi :

– Anh làm đơn xin phép Task Force đi.

Tôi làm đơn và đến Task Force ngay vì ngày mai thứ sáu, Mã Lai nghỉ để đọc kinh Hồi giáo. Đơn xin vào khu G picnic phải ghi rõ số người và phải gửi ngài đại tá. Ông nhà báo cầm cái đơn viết bằng tiếng Anh, mỉa mai:

– Bây giờ là những ngày tháng ăn xin. Bất cứ cái gì cũng ăn xin, kể cả ăn xin… chiến đấu. Tôi suy nghĩ kỹ lưỡng rồì, cậu ạ !

– Chuyện … xin về ?

– Ừ, chuyện xin về. Tuần sau tôi gặp cô Chrismas ký giấy khước từ định cư. Tôi không muốn ăn mày chỗ dung thân, ăn mày cơm áo dưỡng già, ăn mày thuốc thang cứu trợ, ăn mày sự thương hại của thế giới tự do. Tôi là ngưởi Việt Nam, người Việt Nam yêu tự do và đã can đảm ngồi trên mặt đại dương đi tìm tự do. Tôi đã thấy tự do của thế giới tự do. Tôi buồn nôn thứ tự do sau khi đã ghê tởm thứ tự do của thế giới Cộng sản. Tôi khao khát tự do đích thực của dân tộc tôi, tự do thơm nồng tình nghĩa, tự do nguyên vẹn định nghĩa và tôi cần trở lại quê hương tôi để chiến đấu.

Đôi mắt ông nhà báo áng lên một bình minh.

– Tự do bằng máu. Tự do đích thực của dân tộc là tự do bằng máu thấm đất quê hương, không bao giờ là tự do định cư phè phỡn hồi tưởng và hò hét. Cậu nghĩ sao?

Tôi chưa kịp trả lời thì trời nổi gió. Mùa hạ, ở đảo trời thường giông bão bất chợt. Đang nắng chang chang bỗng sẩm tối và gió thổi điên cuồng. Gió làm những thân dừa cao lêu nghêu ngã rạp. Trái dừa khô rơi xuống mái tôn nghe dễ sợ. Trẻ con và người lón lao ra mưa gió tranh nhau lượm dừa. Pulau Bidong có nhiều danh từ rất lạ. Dừa rụng, người ta gọi là dừa . Thuyền nhân bị các phái đoàn từ chối, người ta cũng gọi là bị . Và người ta có câu an ủi: “Dừa mới sợ”! Từ thuở Pulau Bidong được coi như cái quán trọ trước cổng thiên đường thì chỉ mới xẩy ra một lần dừa vỡ đầu một thuyền nhân bô lão. Người ta bảo dừa có mắt. Mà dừa có mắt thật. Dừa khô luôn luôn rơi sát khít người khiến người hoảng hốt giây lát rồi sung sướng nhặt dừa. Tôi đã thấy trái dừa rụng giữa khoảng cách hai đứa bé say sưa đứng coi cảnh sát Mã Lai chơi badminton. Dừa có mắt, dừa có lòng với con người. Nhưng con người không có mắt để nhìn rõ nỗi khổ của con người, không có lòng nên mới niềm hy vọng của con người . Bất giác, tôi lại nhớ hai chú bé thuyền chài Việt Nam ở Cồn Ngựa. Hai chú bé khước từ bỏ tổ quốc thật đúng. Giả sử hai chú bé ấy bằng lòng theo chung tôi xa xứ, những con mắt thong manh của các phái đoàn sẽ không thể nhìn rõ tâm hồn cao thượng Việt Nam. Và họ sẽ …, sẽ liệt hai chú bé vào hạng danh ca. Hai chú bé sẽ là cô nhi sẽ sống bơ vơ trong gia đình Âu Cơ mà cả bố lẫn mẹ nuôi đều là Mã Lai đấu thầu nước mắt. Chẳng bao lâu, hai đứa bé thánh thiện ấy sẽ biến thành hai tên du đãng nhãi ranh.

Tất cả thuyền nhân vị thành niên không rời Việt Nam cùng thân nhân đều bị coi là cô nhi và bị dồn vào một “long house” mang biển hiệu Gia đình Âu Cơ. Những vị thành niên này có thân nhân ở Mỹ, ở Úc hay là con cựu quân nhân trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà sẽ rời đảo sớm. Số còn lại sẽ khôn lớn tại đảo chờ đợi ngày Mỹ hốt rác. Nguyên tắc vốn mù điếc và lạnh lùng. Bố mẹ đứa trẻ bị hải tặc Thái Lan sát hại trên biển khơi, đứa trẻ cũng chẳng được chút xíu ưu tiên nào. Nó cứ nằm trong Gia đình Âu Cơ sống lêu lỏng tới một hôm biết ăn cắp và cầm đá chọi lại bất cứ ai mạt sát nó. Khi nó hiểu nhân viên Mã Lai và phụ trách Việt Nam ăn bớt quà cáp của Cao Ủy Tị Nạn cho nó, nó chống đối, đập phá, làm náo loạn sinh họat trại. Thì Cảnh-sát Mã Lai đánh nó. Và nó thấm thía thân phận cô nhi, nó học tập thù hân. Nước Mỹ giàu vật chất mà thiếu lòng nhân. Ngay con cháu họ, con cháu ruột thịt của họ, họ cũng đang tâm để chúng vất vưởng ở Việt Nam sống kiếp con lai nhục nhã, nhận Hồ Chí Minh làm Bác, coi đế quốc Mỹ là kẻ thù. Thì dễ gì họ có lòng trắc ẩn bố thí cho cô nhi tị nan Cộng sản .

Lên đảo, đứa bé còn là con cựu quân nhân quân lực Việt Nam Cộng Hoà, đầy đủ ưu tiên vào nước Mỹ. Đứa bé quên số quân của bố nó. Nó phải viết thư về Việt Nam nhờ mẹ hay chú bác gửi số quân và chứng chỉ tại ngũ của bố. Bưu địên … tị nạn chậm lắm, có khi cả năm, thơ Việt Nam mới sang đảo Pulau Bidong. Và khi có số quân của bố, đứa bé đã… thành niên! Phái đoàn Mỹ tính tuổi từ lúc mở hồ sơ. Đứa con cựu quân nhân thành thằng cô nhi lỡ cỡ. Nó nằm đảo đợi Mỹ hốt rác. Nó không được xếp hạng thanh niên độc thân. Nếu là con gái thì đứng ngoài thành phần thanh nữ độc thân. Để mỗi tháng nhận cái airogramme. Nhà thầu Mã Lai thích “sáng chế” thành phần ti nạn. Mục đích của họ là moi tiền của HCR. Và ân huệ của cô nhi, của thanh niên, thanh nữ độc thân, mỗi tháng, chỉ một cái airogramme không mấy hứa hẹn ra khỏi nước Mã Lai.

– Cậu nghĩ sao ?

Ông nhà báo lặp lại câu hỏi. Mưa gió vẫn não nùng. Ông nhà báo lớn tiếng muốn át mưa gió. Tôi biết nghĩ gì ? Có lần tôi ngỏ ý theo chân ông trở về Việt Nam, ông bảo tôi còn trẻ, còn nhiều tương lai, không nên về vội bây giờ , ông định nghĩa tự do bằng máu và hỏi tôi nghĩ sao.

– Cháu không dám nghĩ, bác ạ ! Có phải tâm sự của cháu sẽ là tâm sự của kẻ cùng đường ?

– Cậu cần nghĩ.

– Trở về.

– Không, ra đi.

Tôi có cảm tưởng ông nhà báo đầy mâu thuẩn. Ra đi thì còn chi để suy nghĩ.

– Thưa bác, “ra đi là hết rồi”, bác ạ !

Ông nhà báo lắc đầu :

– Sai, sai, sai …

Ông nhìn thẳng mặt tôi :

– Ra đi như Ngũ Viên hay ra đi như Thân Bao Tư?

Và ông giải thích liền :

– Ngũ Viên đã ra đi và đã trở về làm tan nát đất nước, làm quằn quại thêm dân tộc mình. Sự sai lầm của Ngũ Viên là chỉ thích giải quyết thù hận riêng. Không có thứ ngoại nhân nào thương xót dân tộc mình cả. Quân Ngô còn âm mưu chiếm đoạt luôn nước Sở

Tôi nói:

– Thân Bao Tư cũng nhờ quân Tần.

Ông nhà báo gằn giọng :

– Thân Bao Tư vì tổ quốc. Nhân cách và lòng yêu nước của Thân BaoTư đã chế ngự tham vọng của vua Tần. Và, cậu đã đọc thì phải rõ là, sau đó, nước Sở rực rỡ. Tôi bảo cậu suy nghĩ là suy nghĩ cái cung cách sống của kẻ lưu vong. Chúng ta chưa có Thân Bao Tư.

Thân Bao Tư cầu cạnh vua Tần giúp Sở đuổi Ngô. Vua Tần hứa hẹn. Thân Bao Tư quỳ giữa sân rồng dưới nắng mưa, không ăn, không ngủ và khóc ròng. Ông khóc ròng rã mấy ngày, khóc đến nỗi nước mắt thành huyết lệ. Những dòng nước mắt máu từ đáy hồn người yêu nước thương nòi ứa ra đã làm xúc động vua Tần. “Chỉ cần có một Thân Bao Tư, nước Sở đã xứng đáng được cứu rồi”. Vua Tần cho khởi binh cứu Sở với tinh thần cao cả.

– Cậu thấy đúng chứ ?

– Vâng. Nhưng, thưa bác…

– Gì?

Tôi đáp bằng câu mỉa mai đám môn đệ Khổng tử, của Trang tử:

– Người xưa chết rồi !

Ông nhà báo gật gù :

– Đúng, người xưa chết rồi. Lời nói và việc làm của người xưa chỉ hợp với người xưa.

Ông cười khẩy :

– Sẽ chẳng có nhà ái quốc Việt Nam nào quỳ mọp giữa sân Nhà Trắng không ăn, không ngủ và khóc chảy máu mắt. Sẽ chẳng có trò khỉ đó. Người xưa chết rồi. Thời xưa mất rồi. Tổng thống Mỹ đâu phải là vua Tần. Nhưng có ai dám noi gương người xưa đâu mà vội vã ngờ vực lương tri dân tộc Mỹ ? Các nhà sư đã làm rung rinh nước Mỹ, rung rinh thế giới bằng tự thiêu chống độc tài. Các nhà sư sẽ không dám tự thiêu cá nhân hay tự thiêu tập thể trước Nhà Trắng, trước trụ sở Liên Hiệp Quốc để làm rung rinh nước Mỹ, để làm lay động tội ác của chính sách Mỹ. Còn các ông linh mục ?

Ông nhà báo nhổ nước miếng:

– Ngươi ta đã và đang bon chen chuyện trợ cấp xã hội, chuyện lập chùa, chuyện xây nhà thờ, chuyện khước từ quốc tịch Vịêt Nam. Giải thoát dân tộc không hấp dẫn bằng chiến đấu bảo vệ thùng sương, thùng tiền phước thiện. Cầu siêu, cầu hồn cho nạn nhân Cộng sản ra bạc hơn là chống Cộng sản . Vậy thì người xưa đã chết mà tinh thần xưa còn sống. Đám dân lưu lạc chỉ có thể hồi hương khi phẩm cách làm người Việt Nam còn nguyên vẹn.

Tôi hỏi:

– Bác muốn mọi người sống ra sao ?

Ông nhà báo trả lời:

– Bỏ quê hương ra đi chiến đấu cho tự do khác với ra đi tìm tự do. Chúng ta đã thấy cái thứ tự do tìm được, thứ tự do ăn mày ê chề và hẩm hiu. Phải biết khước từ thứ tự do này và chỉ bằng lòng thứ tự do chiến đấu để có.

Tôi nói:

– Bằng máu .

Ông nhà báo nghiến răng :

– Bằng máu thấm đất quê hương mình và bằng nước mắt máu nhỏ xuống xứ sở thiên hạ. Tôi sẽ trở về hiến dâng máu của tôi cho tổ quốc, cậu sẽ ra đi hiến dâng nước mắt máu của cậu cho non sông. Ấy, tôi muốn cậu nghĩ tới huyết lệ Thân Bao Tư để cậu mãi mãi là người Việt Nam, để cậu làm sáng ý nghĩa của sự ra đi.

Tôi cầm tay ông nhà báo :

– Cháu cảm ơn bác.

Ông nhà báo chớp mắt :

– Tôi chỉ còn hy vọng những người tuổi trẻ.

– Cháu sẽ cố gắng.

– Như vậy, tôi yên tâm trở về.

Mưa đã dứt hạt và gió ngừng thổi. Và rồi, thật nhanh, nắng lai bừng lên rực rỡ.

—>10


Nguồn: duyenanhvumonglong.wordpress.com
Được bạn:Mot Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »