QUÁN TRỌ TRƯỚC CỔNG THIÊN ĐƯỜNG

Lượt đọc: 186 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUÁN TRỌ TRƯỚC CỔNG THIÊN ĐƯỜNG (19/19) - Trang 17

❊ ❊ ❊

-17-

Anh yêu dấu,

Em đã đến Marang. Vài hôm nữa con tầu dạt vào đây sẽ được đưa vào Pulau Bidong. Em viết thư nhờ một thuyền nhân mới chuyển tới anh. Từ Bidong ra Trenggaru, em bị say sóng, nôn ói thật nhiều. Em sợ con thức giấc nên, một tay ôm bụng, một tay cầm túi ni-lông. Nước mắt em dàn dụa. Chợt nhớ anh bảo nguyên tắc không hề động lòng trắc ẩn, em đã phấn đấu với chính em. Rồi em yên tâm để hy vọng ngày chúng ta gặp gỡ. Em không khóc nữa, anh ạ!

Thời khóa biểu ghi rõ: Cuối tuần em xuống Kuala Lampur. Em sẽ qua thủ đô Mã Lai rồi đến Sungei Bisi. Quyết định của em không thay đổi. Em sẽ lên Vermont sống với Bội Ngọc. Ba tháng nữa anh hãy viết sang Mỹ, ghi rõ địa chỉ trại mới, số khu. Nhận thư anh, em sẽ biết anh rời đảo hay còn nằm đợi. Và em sẽ gửi tiền cho anh. Ở Sungei Bisi em sẽ cố viết thư về Bidong. Anh cũng cố viết thư thăm em nhé!Anh thấy tin tức Hoà Lan mù mịt thì đừng ngần ngại xin bà Angie đi Úc. Số em khốn nạn ghê anh nhỉ? Giá bà Angie ngỏ ý trước hôm phái đoàn Mỹ nhận em, anh em mình sẽ cùng định cư bên Úc. Anh ráng giữ gìn sức khoẻ, chớ băn khoăn nhiều vì em. Nhờ anh, em hiểu ý nghĩa của đời sống. Nhờ anh, em đủ can đảm đối phó với nghịch cảnh. Hãy tin em, Kiều Nhị sẽ chỉ khóc ngày được ôm anh hôn say đắm.

Em dừng bút, nghe anh…

Hôn anh nồng nàn

Kiều Nhị

Tôi gấp thư bỏ vào túi áo. Tâm hồn tôi rời rã. Đúng lúc buồn bã, anh Hải mò tới:

– Bố già trên gác hở, thầy Hoài?

– Bác sang khu C.

– Đêm nay có thể mưa lớn.

– Anh biết rõ?

– Mấy tay thuyền chài lão thành nói vậy. À, buổi chiều có trận bóng đá quốc tế đấy, thầy Hoài ạ!

– Trên ti vi hả?

– Bãi biển. Cảnh Sát Mã Lai đụng độ Vệ Sinh.

Pulau Bidong có bốn đội bóng đá. Mạnh nhất là hai đội Nhân Lực và Vệ Sinh. Các đội bóng thường đá giao hữu và tranh giải mì gói, sữa bột của Cao ủy Tan. Hôm nay tôi mới nghe còn đội cảnh sát Mã Lai.

– Thầy nên đi coi. Ở Pulau Bidong mà không coi cảnh sát Mã Lai “giao hữu” với thuyền nhân thì kể như thiếu sót lớn lao bước đường “tạm dung” thê thảm.

Anh Hải kể tiếp:

– Mấy tháng rầy quý vị cầu thủ ăn bốc dưỡng sức. Nay ngứa giò muốn dượt lại.

Tôi hỏi:

– Cảnh Sát Mã đá hay không?

– Vô địch. Siêu quốc tế. Nó chơi tuyệt diệu đến nổi Man Power phát ớn.

– Đá rừng?

– Lạ lắm, thầy đi coi sẽ rõ.

Tôi háo hức. Nhưng “đêm nay có thể mưa lớn” còn háo hức hơn. Tôi kéo anh Hải lên gác:

– Mưa lớn là khởi sự?

– Dạ.

– Anh chuẩn bị chu đáo chưa?

– Rồi.

– Anh biết chuyện sẽ quan trọng đến tính mạng chứ?

-Tôi biết.

– Thế thì tôi an tâm.

– Thầy chớ lo lắng. Tôi đã nghiên cứu hải trình. Mấy bố thuyền chài lão luyện và cả ông trung úy Không Quân đã coi bản đồ Mã Lai vẽ đường đi Singapore.

– Anh tiết lộ bí mật với họ?

– Đâu ngu vậy! Tôi giả đò tranh luận, khoe mình lái tầu đánh cá quốc doanh, họ chửi tôi ngu và dạy khôn.

– Anh cần gặp bác Thanh gấp thì đến đằng ông Bảo.

Chúng tôi xuống nhà. Anh Hải dặn:

– Đi coi đá bóng nghe, thầy Hoài. Tôi cũng đi coi làm…kỷ niệm.

“Đêm nay có thể mưa lớn”. Đêm nay ông nhà báo, anh Hải, anh Học sẽ rời đảo trở về Việt Nam. Tự nhiên, tôi lo sợ khôn cùng. Cướp tầu ở Pulau Bidong là vi phạm pháp luật Mã Lai. HCR vô thẩm quyền can thiệp. Mã Lai sẽ bắn chết hoặc sẽ bỏ tù. Ông nhà báo thừa hiểu. Ông rất bình thản. Tôi thì thiếu tự chủ và tôi bồn chồn. Suy nghĩ lung tung, tôi y hệt tay chơi xập xám, bài xấu, binh đường nào cũng thấy thua. Để ý nghĩ hắc ám nhoà nhạt đi, tôi lại rút lá thư của Kiều Nhị ra đọc. May cho tôi, đài phát thanh loan tin tức thể thao:

– Chú ý, đồng bào chú ý…Vào hồi 16 giờ hôm nay, hai đội bóng đá Cảnh Sát và Vệ sinh sẽ đấu một trận giao hữu tại bãi biển sau đồn cảnh sát. Yêu cầu đồng bào tham dự thật đông để cổ võ hai đội.

Một tin khác:

– Đồn cảnh sát thông báo: Đúng 16 giờ, đội bóng Vệ Sinh phải hiện diện tại sân. Không chấp nhận mọi sự chậm trễ và vắng mặt.

Thuyền nhân hàng xóm của tôi phát biểu:

– Mẹ, đúng là tin tức ….mình!

Ông ta phân bua:

– Mời người ta đá bóng giao hữu mà không chấp nhận chậm trễ và vắng mặt. Rõ cái giống Mã Lai ăn bốc!

Ông hỏi tôi:

– Thầy tức mình không?

Tôi cười. Ông thuyền nhân hàng xóm bốc máu:

– Chơi đến nỗi người ta cạch mặt. Thì lại doạ không chơi biết tay nhau. Thể thao mẹ gì mà thắng nhiều không được, thua nhiều không xong.

Tôi ngạc nhiên:

– Bác nói chi lạ vậy?

Ông thuyền nhân hàng xóm trút giận:

– Thắng nhiều nó bảo khi dể nó. Thua nhiều nó bảo đá chẳng tận tình! Mẹ, bọn này cần cho hết vô trại cải tạo Cộng sản.

Tôi bỗng thấy trận bóng giao hữu sắp tới hấp dẫn sự “tìm hiểu” của tôi. Và dù còn thiếu 15 phút, tôi vẫn đến sân làm khán giả sớm nhất. Sân đá không bằng một phần tư sân đá thông thường, chiều dài gấp bốn lần chiều ngang. Nó nghiêng nghiêng, dĩ nhiên. Một đường biên là mép biển, một đường biên là hàng rào kẽm gai. Hai gôn đều không có lưới. Đội bóng Cảnh Sát mặt quần soọc xanh, ái thung trắng, mang giầy Bata đang dượt lấy khí thế. Khán giả lục tục vào. Tất cả đứng dài sau vệt kẻ chiều ngang. Tôi nhìn đồng hồ. 16 giờ rồi. Đội Vệ Sinh chưa xuất hiện. Trọng tài Mã Lai gọi thông ngôn. Thông ngôn ba chân bốn cẳng chạy lên đài phát thanh.

– Thông báo của đồn cảnh sát Mã Lai… Đồn cảnh sát Mã Lai yêu cầu đội bóng Vệ Sinh đến ngay. Không chấp nhận vắng mặt. Vắng mặt sẽ ảnh hưởng đến quyền lợi định cư.

Thông báo đọc đi đọc lại. 16giờ30, huấn luyện viên đội Vệ Sinh dẫn cầu thủ tới. Cầu thủ chưa kịp ra sân, trọng tài vẫy tay ra lệnh huấn luyện viên lại gần. Và huấn luyện viên đội Vệ Sinh ăn hai bợp tai tội chậm trễ. Huấn luyện viên ngó các cầu thủ đội nhà:

– Mẹ, ông đã biểu đi lẹ cho xong chuyện, chúng mày cứ kiếm cớ.

Một cầu thủ nhăn nhó:

– Làm bị thịt cho chúng đá, đếch ai ham!

– Có bồi dưỡng.

– Đâu bồi dưỡng dầu cù-là.

Rốt cuộc, cầu thủ Vệ Sinh cũng phải ra sân. Chân đất đá với chân giầy Bata. Huấn luyện viên dặn dò:

– Để nó thắng trước. Có chụp hụt giả đò thì cũng giả đò khéo léo. Đừng ham lừa banh. Banh đến đá liền là nó hết đá giò mình.

Chiến thuật trình bày xong, đội Vệ Sinh nhập cuộc. Cầu thủ Mã Lai giao bóng. Họ tấn công ồ ạt. Ngay phút đầu, hàng phòng vệ Vệ Sinh đã khôn ngoan sai lầm để trung phong Mã Lai sút mạnh . Thủ môn Vệ Sinh bông nhông bắt bóng tuyệt đẹp nhưng láu cá đẩy nhẹ vào lưới. Khán giả vỗ tay:

– Hoan hô thủ môn cù lần!

– Cho nó đớp kiểu đó vài trái!

Mã Lai tưởng bở say mê trổ tài. Bóng ra khỏi vệt biên…biển dài dài. Và Mã Lai hay Vệ Sinh ném, cầu thủ Vệ Sinh vẫn phải lội biển lượm bóng. Cầu thủ Vệ Sinh khoái phá bóng ra vệt biên…biển, càng xa càng tốt, để kéo dài thời gian lượm bóng và chóng hết cực hình giao đầu. Mã Lai lại sút thủng lưới Vệ Sinh trái thứ hai. Chiến thuật bóng đến đá liền và cướp bóng lai rai khiến cầu thủ Vệ Sinh đỡ bị đốn. Mã Lai ăn trái thứ ba, thứ tư. Huấn luyện viên Vệ Sinh ra lệnh:

– Nhúng dấm nó một trái!

Trung phong Vệ Sinh thụt quả B40. Thủ môn Mã Lai bắt dính nhưng nằm quay đơ. Trọng tài đạp trung phong Vệ Sinh té nhào. Nhà trung phong Vệ Sinh lăn lộn, đau đớn rất kịch. Người ta khiêng anh ra sân. Bạn bè anh dìu anh về bệnh xá. Anh ta thoát nạn. Trận đấu tiếp diễn. Mã Lai hôm nay quyết bảo vệ màng lưới. Họ ăn đến trái thứ tám. Khi chán làm bàn, họ rượt cầu thủ Vệ Sinh đá cẳng, xô cầu thủ Vệ Sinh xuống biển, vào hàng rào kẽm gai. Trận bóng này quả là siêu quốc tế, chỉ thấy ở Pulau Bidong. Đá không đếm xỉa thời gian, không hiệp nhất, hiệp nhì. Cầu thủ Vệ Sinh bị thương ra sân quá nửa. Trọng tài thộp khán giả thay thế. Khán giả hoảng hốt giải tán. Tôi bèn lỉnh vội. Trên đường về, tôi gặp anh Hải:

– Thấy đã mắt chứ?

– Đã.

– Kỷ niệm Pulau Bidong.

– Phải, kỷ niệm Pulau Bidong.

Tôi đã xem những trận bóng đá trong các trại tập trung giữa tù nhân và cai ngục. Đành rằng, sau mỗi trận đấu, tù nhân được bồi dưỡng cơm cháy nhưng không thê thảm như thuyền nhân giao đấu với cảnh sát Mã Lai. Có lẽ, chẳng nên so sánh nhà tù Cộng sản với trại tị nạn Cộng sản. Nhưng khi nên so sánh thì trại tị nạn Cộng sản bi đát hơn. Bởi vì nó nằm trên một vùng đất mà chúng ta quen gọi là thế giới tự do! Tôi đã ở nhà tù Cộng sản, đã ở trại tị nạn Cộng sản. Với nhà tù Cộng sản, tôi chỉ thấy phẫn nộ mà không thấy nhục nhã. Với trại tị nạn Cộng sản, tôi vừa phẫn nộ, vừa nhục nhã. Và buồn nôn. Tôi chấp nhận nhà tù Cộng sản ngược đãi tôi, vì là tù nhân, nhân quyền của tôi bị chà đạp. Tôi không chấp nhận trại tị nạn ngược đãi tôi vì là thuyền nhân, nhân quyền của tôi được tôn trọng. Rốt cuộc, tôi phải chấp nhận hết vì là kẻ mất nước. Phẫn nộ, nhục nhã hay buồn nôn đều vô ích. Cái hữu ích, cuối cùng là đãi lọc tất cả thành sự khôn lớn cho một niềm tin. Đó là triết lý sống của ông nhà báo.

– Thầy Hoài..

Anh Hải vỗ vai tôi:

– Chắc chắn, đêm nay mưa lớn. Chớp biển phía Đông đã báo hiệu. Tôi chào từ biệt thầy ở đây.

– Anh không lại nhà nữa?

– Tôi đã gặp bố già rồi.

– Còn anh Học?

– Nó sẽ đến chào thầy. Thầy cần nhắn gì về Việt Nam không?

– Nhắn ai?

– Thân nhân.

– Núi sông, rừng biển, ruộng đồng, hồ ao, cây cỏ, nắng mưa, thành phố, làng mạc, người vật, chim muông, hoa lá Việt Nam là thân nhân của tôi. Anh cho tôi gửi lời thương nhớ.

Tôi rơm rớm nước mắt:

– Chúc anh thành công.

Anh Hải ôm chặt tôi:

– Tôi sẽ nhớ thầy mãi mãi.

Chúng tôi chia tay nhau. Anh Hải rẽ vào nhà đèn. Tôi đi thẳng về nhà.

—>18


Nguồn: duyenanhvumonglong.wordpress.com
Được bạn:Mot Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »