-15-
Thấm thoát, tôi nằm đảo đã ngót ba tháng. Cái mầm sống mới trong bụng Kiều Nhị lớn dần. Vĩ nhân thường được cấu tạo từ nghịch cảnh. Tôi không dám mơ tưởng con chúng tôi sẽ trở thành vĩ nhân. Thành nhân đã quá đủ. Mẹ nó, từ môt bờ bãi hiu quạnh Việt Nam gạt nước mắt ra đi. Hành lý là hồi hộp, sợ hãi tột đỉnh. Me nó đói khát lênh đênh, trùng khơi, găp hải tặc. Ác mộng qua đi để lại vết hằn trọn kiếp người. Bố nó, một sĩ quan tác chiến, một giáo viên lương thịên, nhờ được biệt phái sớm về học đường nên chỉ bị học tập cải tạo một năm, được hành nghề cũ, nhưng lòng ngổn ngang bất bình chế độ và chủ nghĩa, bỏ trường vượt biên. Thêm hai lần vào tù. Tổng cộng sáu năm lưu lạc các ngục thất, các trại tập trung. Bố nó yêu mẹ nó, rung động vì niềm cay đắng của mẹ nó, chia sẻ tháng ngày tủi nhục Pulau Bidong và sinh ra nó. Nếu mai sau nó không quên trang thứ nhất của đời nó, nó sẽ nên người. Nó sẽ thành nhân. Còn thành vĩ nhân, thánh nhân hay siêu nhân là do nó. Trong đêm mẹ nó thụ thai, đã không có thiên thần nào hiện ra báo tin nó sẽ là đấng cứu dân tộc tương lai. Từ trứng nước, nó đã được nuôi dưỡng bằng mì gói, thịt bò và thịt gà hộp bầy nhầy phân kiết lỵ.
Kiều Nhị đẹp thêm. Đôi gò má nàng ửng hồng tự nhiên. Tôi nghĩ không họa sĩ nào đủ khả năng pha màu vẽ đôi má cô gái mang thai ba tháng. Một ngày trôi, một ngày Kiều Nhị buồn bã. Nàng lo sợ rời đảo, xa tôi nhưng mà phái đoàn đã vào Pulau Bidong và tầu của nàng đến lượt mở hồ sơ. Chiều nay, nàng được phái đoàn phỏng vấn phát đơn.
– Em không muốn rời đảo, anh ạ !
– Đứng đắn một chút, Kiều Nhị.
– Rồi em sống ra sao ở Sungei Bisi ?
– Em đợi ba tháng sau lên bàn 6 và qua Mỹ. Em nói khéo, Sở Di Trú sẽ cho em bay thẳng sang Mỹ khỏi ghé Phi Luật Tân. Anh tin rằng, với vốn Anh ngữ của em, em sẽ có ưu tiên.
– Rồi em sống ra sao ở Mỹ ?
– Như mọi người . Em yêu anh không ?
– Yêu anh chết đi được .
– Thế thì mọi trở ngại em sẽ vượt dễ dàng. Em cố gắng nuôi con, chờ hoàn tất thủ tục, xin giấy sang Hòa Lan làm đám cưới. Sau đó, chúng ta cùng định cư ở Mỹ hoặc ở Hòa Lan.
– Bao lâu ?
– Ba năm. Nếu em vào quốc tịch Mỹ thì năm, sáu năm.
– Rồi anh sống ra sao ?
– Anh tự lo thân anh không khó.
Nàng thở dài:
– Người Mỹ bạc bẻo quá!
Tôi cười :
– Nguyên tắc Mỹ thôi, em ạ !
Giá tôi không khai em gái tôi ở Hòa Lan, tôi vào nước Mỹ với tư cách cựu sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Đàng này, tôi trót tuyên thệ với Cao Ủy, hồ sơ hoàn tất rồi. Vả nữa, trước khi khai lý lịch ở SB tôi không có ý định sang Mỹ. Gặp Kiều Nhị, yêu nàng mọi việc đã lỡ.
– Anh còn hy vọng.
– Hy vọng sang Mỹ ?
– Ừ. Chừng phái đoàn Mỹ mở hồ sơ tầu của anh, anh sẽ trình bày hoàn cảnh của chúng ta. Không chừng anh sẽ gặp em ở Sungei Bisi.
Kiều Nhị sung sướng. Khuôn mặt nàng rạng rỡ . Nàng ôm tôi hôn say đắm. Tôi đặt bàn tay lên bụng nàng mơn man. Nàng nhìn tôi, tình tứ :
– Anh muốn ?
Tôi nói:
– Anh rất muốn.
Chúng tôi mây mưa trên căn gác trại tị nạn ọp ẹp, gập ghềnh, bất chấp tất cả. Bên ngoài, nắng dữ dội. Buổi chiều, tôi đưa Kiều Nhi lên văn phòng phái đoàn Mỹ. Thông báo đã réo gọi số tầu nàng từ sáng. Chúng tôi ngồi chờ trên ghế dài, trong cái chái thấp mái tôn nóng hừng hực ngay cửa văn phòng. Tôi lại có dịp quan sát đồng bào tôi đợi phát chẩn định cư. Những khuôn mặt thuyền nhân bồn chồn, lo lắng. Số phận của họ được quyết định bằng hai con dấu “accepted” và “rejected” đóng mạnh xuống “blue card” của họ. Chỉ cần cầm cái đơn thôi, thuyền nhân đã vẽ vời những ước mơ ở nước Mỹ thiên đường. Nước Mỹ giầu và mạnh. Phái đoàn Mỹ đóng con dấu “rejected” xuống “blue card” thì kể như thuyền nhân nằm mục đảo trông đợi ơn huệ hốt rác. Phái đoàn Úc, phái đoàn Canada chẳng bao giờ nhận cái “rejected” của Mỹ làm cái “accepted” của mình. Và ngược lại. Người ta chê anh, anh mới xin vào nước tôi à ? Đâu giản dị thế ! Sự hên xui của thuyền nhân phụ thuộc vào các phái đoàn và sự khôn ngoan của chính thuyền nhân. Biết chắc mình sẽ được Mỹ nhận thì Úc mở hồ sơ sớm có réo gọi cũng lờ di. Úc nó “accepted” hay nó “rejected” đều là tai họa, nếu mình thèm vào MỹThuyền nhân biến thành trái banh chuyền qua chuyền lại bởi con dấu “accepted “. Hội đồng trại không giúp đồng bào tí kinh nghiệm nào cả. Kinh nghiệm phải mua bằng thuốc lá Rothmans, Winston, Coca Cola, tình và tiền. Bọn bán kinh nghiệm là loại thông ngôn nham nhở, lũ sắp xếp hồ sơ lưu manh. Tôi không gặp hải tặc nhưng tôi có cảm tưởng thuyền nhân gặp phái đoàn sợ hãi hơn gặp hải tặc. Hanh phúc vẽ vời đáng giá gấp ngàn lần nỗi chết. Chưa chết và lòng đầy khao khát hạnh phúc, con người hiện rõ cái bản chất tầm thường cố hữu. Tôi thấy tù nhân xếp hàng nghe đọc lệnh tha đã bình thản vô cùng. Và xếp hàng chuyển tới một trại trừng giới nào đó, càng bình thản vui vẻ là đàng khác. Giữa tù nhân và thuyền nhân có một khác biệt vời vợi. Phải chăng sự thống khổ làm con người rực rỡ, sự sung sướng làm con người tăm tối. Nước Mỹ đã đạp dân di tản 30-4-75, nước Mỹ tiếp tục đạp dân tị nạn sau 30-4-75. Tại sao thuyền nhân cứ ham định cư tại Mỹ? Người ta đi tìm tự do nhưng người ta còn muốn tìm cả tiện nghi vật chất để hưởng tự do. Vì thế, người ta phải bồn chồn lo lắng..
Kiều Nhị đã được gọi vào. Năm phút sau, nàng trở ra, tay cầm đơn, cầm ân huệ đầu tiên của nước Mỹ. Tôi đưa nàng sang văn phòng điền đơn. Dẫu điền đơn chẳng khó gì song nên để các “quan chức” thuyền nhân làm việc này. Vì họ chịu trách nhiệm với phái đoàn. Ở cái văn phòng này, tôi lại bị chứng kiến sự cầu cạnh, sự hạch hỏi não nùng. Người Việt Nam có một thói xấu là hễ có tí quyền hành thì ưa bắng nhắng, thì quên béng mình là ai, ở đâu, làm gì. Điền đơn mất cả tiếng đồng hồ. Lý lịch chính xác nhất được khai ra cùng quá trình tiểu học, đại học, cơ quan làm ăn, lý do rời Việt Nam. Kiều Nhị mệt phờ. Về nhà, nàng nôn ói. Tôi hiểu nguyên do nào khiến nàng nôn ói. Và tôi bắt đầu lo lắng những ngày nàng sống một mình ở Sungei Bisi:
– Em ạ, ngày mai phỏng vấn sơ khởi xong, anh sẽ đưa em lên bệnh xá xin lời khuyên của bác sĩ.
Nàng lặng thinh, nước mắt ưá ra.
– Đến Sungei Bisi em có Hân giúp đỡ.
Nàng sùi sụt :
– Em cần anh. Em sợ sẽ không đối phó nổi hoàn cảnh khi em đi Mỹ.
Tôi an ủi nàng :
– Em cứ nói hết sự thật.
Nàng lắc đầu:
– Không phải ai cũng như anh. Em đã mơ hồ thấy đầy bất trắc ở nước Mỹ ngày mai. Em không muốn rời đảo, em không muốn rời đảo. Em muốn cùng đi với anh.
Tôi nói:
– Nguyên tắc không động lòng trắc ẩn đâu. Chúng ta rời bỏ nền văn minh chính ủy để gặp nền văn minh cơ khí. Nguyên tắc của người Mỹ là máy móc mù lòa câm điếc. Người Mỹ chuộng lý chứ không chuộng tình. Họ chẳng bao giờ biết cái vô lý là cái đẹp nhất của đời sống. Em nên trông ngóng một phép lạ làm cái tình che lấp cái lý của phái đoàn Mỹ. Và, trước hết, phải biết nghiến răng chịu đựng. Hãy xứng đáng làm mẹ, Kiều Nhị !
Tôi dìu nàng lên gác, bắt nàng nằm nghỉ và cấm nàng suy nghĩ vẩn vơ. Sáng hôm sau, tôi lại đưa nàng lên văn phòng phái đoàn Mỹ chờ được phỏng vấn sơ khởi. Phỏng vấn sơ khởi có nghĩa là xác nhận những gì đã điền vào đơn và ký tên. Phái đoàn Úc không phát đơn. Họ phỏng vấn sơ khởi là nhận hay từ chối liền. Người Úc kín đáo hơn người Mỹ. Họ không để ai nhìn rõ họ phỏng vấn thuyền nhân trừ thông ngôn. Thuyền nhân giỏi tiếng Anh sẽ được nhận dễ dàng, dù không có thân nhân ở Úc hay dù không đúng tiêu chuẩn nhận thuyền nhân của Sở Di Trú. Phía bên phải trụ sở Hành Chánh thông dịch là văn phòng của phái đoàn Úc . Thuyền nhân xin đi Úc ngồi đợi trên ghế ngay trước cửa. Kiều Nhị đi vào gặp phái đoàn. Vừa lúc đó, bà trưởng phái đoàn Úc mập mạp, thấp thấp tới làm việc. Bà ta vội vàng leo lên sàn nhà. Vì vô ý, bà ta bị té ngã bổ ngữa . Thuyền nhân cười rộ ! Tôi nhanh chân chạy lại đỡ bà ta đứng dậy. Bà ta cám ơn tôi và hỏi :
– Anh xin định cư ở Úc ?
Tôi lễ phép trả lời :
– Thưa bà không, tôi xin sang Hòa Lan.
Bà ta nói :
– Khi nào anh đổi ý, tôi sẽ nhận anh vào Úc
Bà ta giận dữ nhìn các thuyền nhân vừa cười. Chờ bà ta vào hẳn bên trong, tôi lắc đầu bảo mọi người:
– Quý vị sẽ gặp rắc rối đấy. Quý vị đã cười một chuyện không nên cười.
Nhiều thuyền nhân xầm xì chửi rủa tôi. Tôi nín thinh, trở về chỗ của mình đợi Kiều Nhị. Nàng trở ra sau ngót nửa tiếng. Câu đầu tiên, nàng nói :
– Em chỉ mong nó xù.
– Nhảm nào.
Kiều Nhị kể như thoát hai cửa ải. Chậm nhất, mười ngày sau nàng sẽ nghe đọc tên mình trong danh sách định cư ở Mỹ. Tôi đưa nàng qua bệnh xá ngay. Bác sĩ bảo tình trạng sức khoẻ của nàng tốt, cái thai cũng tốt. Bác sĩ người Pháp, ông đã làm việc ở bệnh viện Grall Sàigòn hai năm, sau khi ông tốt nghiệp tại Paris. Ông nói riêng với tôi là đừng để Kiều Nhị xúc động. Làm sao tôi khuyên Kiều Nhị không được xúc động? Chúng tôi cám ơn bác sĩ, chào ông rồi về. Buổi trưa, giờ trà đàm, anh Hải mò tới.
– Bố ơi, chưa hề thấy cả một tầu bị xù !
Ông nhà báo gạt tàn thuốc:
– Tin đồn à ?
Anh Hải bi bô.
– Khó tin nhưng có thật. Thiên hạ đang méo mặt ngồi đợi cô Mayt và phái đoàn Úc rời đảo rồi, rời bất thình lình.
Tôi lặng yên xem anh Hải kể có đúng không. Bà Angie ngã bổ nhào, váy tung lên. Thuyền nhân ta vỗ tay cười hô hố. Bà Angie nổi giận đóng mộc xù nguyên con. Sáng nay, phái đoàn Úc phỏng vấn có một tầu thì lại xù ráo trọi.
Ông nhà báo hỏi:
– Thiên hạ tính kiện à ?
Anh Hải đáp :
– Ý vậy. Mấy tầu được báo chiều phỏng vấn chửi tầu…cười tưng bừng, suýt đập lộn. Úc nghỉ hè, ba tháng nữa mới vô đảo.
Tôi nói :.
– Cháu chứng kiến vụ này.
Tôi kể lại. Ông nhà báo lắc đầu :
– Cụ Nguyễn văn Vĩnh vẫn đúng. “Gì cũng cười”. Nhăn răng hì một tiếng, hết vào Úc. Đã đi ăn mày còn ham cười. Những người này đã làm mất ý nghĩa hai tiếng thuyền nhân, đã làm các phái đoàn khe khắt với thuyền nhân.
Ông hạ giong:
– Chỉ vì nổi giận mà xù cả tầu, bà Angie cũng quá đáng.
Anh Hải xua tay :
– Trên cái hòn đảo khốn nạn này rất nhiều thứ quá đáng. SB Mít là ngữ gì mà ghét ai là nó xúi Mã Lai chụp hình dọa người ta. An ninh hội tề là ngữ gì mí nó hạch hỏi thái độ chính trị người ta, mà nó điều tra quá trình cải tạo người ta. Việt cộng nó vượt biên, nó khai báo rõ lý lich của nó, bổn phận SB và An ninh là giữ bí mật thì lại rỉ tai tùm lum và xúi thanh niên đánh đập chúng nó. Ba cáí thằng ở Sàigòn gãi gáy nịnh công an khu vực, sang đây mở miệng là chụp mũ cộng sản lung tung. Xã hội là ngữ gì mà dám thông báo thanh niên lên nhận xăng-uých rồi giơ băng vệ sinh ra cười rỡn. Ấy đó, đồng bào với nhau còn quá đáng nói chi ngoại quốc.
Anh Hải phẫn nộ :
– Nếu cháu chưa hề bị ăn đòn Mã Lai, cháu đã cắt lưỡi thằng Tùng già SB rồi. Người ta chụp ảnh thì thiệt thòi gì quyền lợi đinh cư của nó? Task Force cho phép mà nó còn đi mách bố Cảnh-sát của nó khiến người ta bị tich thu máy, nhừ đòn. Sĩ quan Không Quân ấy, bố ạ ! Đi đâu là vỗ ngực học tập cải tạo oai hùng lắm lắm.
Ông nhà báo thở phào:
– Uống trà, hút thuốc đi, và đừng nhớ chuyện người Việt hại người Việt. Hãy nhớ, chỉ nên nhớ niềm tủi nhục mất quê hương. Mọi việc xuất xứ từ đó.
Tôi không ngờ bà Angie tức giận đến nổi xù cả một tầu. Tôi tưởng bà ta chỉ hạch hỏi khó khăn thôi. Tôi trách tôi đã phản ứng chậm là quên xin lỗi bà Angie, nhân danh một thuyền nhân. Tôi ân hận vô cùng. Cô Mayt sẽ chỉ làm rắc rối vấn đề. Cô ta muốn làm mất mặt Mã Lai hơn là tận tình giúp đỡ thuyền nhân. Người ta còn lợi dụng sự bất hạnh của thuyền nhân để trả thù riêng tư. Anh Sĩ đã có kinh nghiệm cô MaytTôi hỏi anh Hải:
– Anh chắc ba tháng nữa phái đoàn Úc mới vào?
– Tôi nghe đồn.
– Tôi hy vọng vài hôm nữa, bớt giận, họ sẽ vào. Bà Angie cảm động thái độ của tôi, tôi có thể xin lỗi bà ta và xin bà ta xét lại vấn dề. Tôi tin bà Angie sẽ rộng lượng.
Câu chuyện riêng của chúng tôi không ngờ anh Hải mau miệng chạy đi kể. Và thiên hạ kéo đến nhà tôi yêu cầu tôi can thiệp. Tôi hứa sẽ gặp bà Angie xin lỗi bà, với điều kiện họ đừng nhờ cô Mayt khiếu nại. Tôi bỗng trở thành nhân vật quan trọng nhờ nâng bà Angie vấp ngã. Và buồn chưa, sự nâng bà Angie vấp ngã đứng dậy đã là ao ước của nhiều thuyền nhân bị Úc xù lên xù xuống.
—>16