-12-
Cao-ủy Christmas mời ông nhà báo lên phỏng vấn một tiếng đồng hồ sau ông trở về, bảo tôi:
– Cậu làm chứng cho tôi.
– Vụ gì, thưa bác ?
– Vụ tôi xin về Việt Nam.
Tôi theo ông nhà báo đi gặp cô Christmas. Ông nhà báo ngồi ngoài chờ.
– Ông ở chung với ông Thanh ?
– Vâng.
– Ông thấy ông Thanh bình thuờng hay bất bình thường .
– Bình thường.
– Lý do nào ông ấy đòi trở lại Việt Nam ?
– Ông ấy nghe tổ quốc của ông ấy gọi về.
– Ông làm ơn nói rõ.
– Ông ấy không thể sống thiếu tổ quốc Việt Nam
– Ông ấy tự chọn sự ra đi mà.
– Bây giờ ông ấy cần thiết trở về.
– Tại sao ?
– Vì ông ấy là người Việt Nam cao thượng.
– Tôi không hiểu.
– Cô không bao giờ hiểu nổi người Việt Nam. Cô đọc Kipling chưa ?
– Tôi đã đọc.
– Vậy Đông là Đông, Tây là Tây. Đông Tây chẳng hề gặp nhau. Cô người Thụy Điển.
– Vâng.
– Xin phép cô cho tôi thí dụ nhé ?
– Được, ông cứ thí dụ.
– Thí dụ cô là người Việt Nam đau đớn bỏ tổ quốc vượt biển gian khổ đi tìm tự do. Rồi cô tới Pulau Bidong sau khi gặp hải tặc, rồi cô bị các phái đoàn từ chối định cư, rồi cô bị Mã Lai gọt đầu, đánh đập, cô nghĩ gì về tổ quốc cô ?
– Ông Thanh đươc đối xử tốt.
– Thí dụ cô được đối xử tốt, cô sung sướng nhưng cô nghĩ đến dân tộc cô thống khổ quê nhà, cô có muốn chiến đấu giải thoát dân tộc cô không ?
– Tại sao những người khác không xin về ?
– Nước Ấn Độ có mấy Gandhi? Nước Pháp có mấy De Gaulle ? Nước Mỹ có mấy Lincoln? Thuyền nhân chỉ cần có một ông Thanh. Thế giới tự do đã làm ông ta chán ngấy.. .Và ông ấy muốn có tự do đích thực bằng máu ông ta thấm đất Việt Nam.
– Bây giờ tôi đã hiểu.
– Cám ơn cô.
– Nỗi khó khăn của HCR là không thể bảo đảm an ninh cho ông Thanh khi trở về.
– Thưa cô, hình như HCR cũng ít chú ý đến an ninh cho người ra đi.
– Tôi đã thảo luận với ông Thanh và sẽ còn thảo luận nhiều lần nữa. HCR phải tham khảo ý kiến với nhà cầm quyền Việt Nam. Họ chấp nhận ông Thanh về, ông Thanh sẽ được về. Họ bác bỏ là vô vọng. Con ông ta ở Na Uy phải bằng lòng để ông ta về. Con ông ta từ chối HCR sẽ từ chối. Ông làm chứng ông Thanh bình thường mới là giai đoạn sơ khởi. Bác sĩ của HCR sẽ quyết định tình trạng sức khoẻ và tâm thần của ông Thanh.
Cô Christmas cho mời ông nhà báo vào. Ông nhà báo ký đơn xin về, ký giấy cam kết chịu hoàn toàn hậu quả. Tôi ký tờ làm chứng. Xong xuôi, cô Christmas mạn đàm với chúng tôi. Tôi ngồi nghe ông nhà báo và cô Christmas vấn đáp.
– Ông đã khuyên tôi vài bận là lưu ý cách đối xử của cảnh sát Mã Lai với dân tị nạn. Tôi biết rõ sự tình. Phiền nỗi Mã Lai là chủ.
– Cô lầm, ở thế giới tự do, tiền là chủ, là quyền lực. HCR là chủ, Mã Lai chỉ là kẻ làm công. Và nữa cảnh sát ở đảo Pulau Bidong không phải là chính phủ Mã Lai, chính sách Mã Lai . HCR can thiệp thẳng với thủ tướng Mã Lai, cảnh sát Pulau Bidong sẽ hết dám gọt đầu dân tị nạn.
– Ông đòi hỏi quá đáng.
– Tôi yêu cầu thực hiện Điều lệ của HCR đối với dân tị nạn. Nhân quyền là gì ? Là quyền bắt dân tị nạn làm cu-ly không lương à ?
– Nhiều người vi phạm luật lệ.
– Đã có Ban An-ninh của người Việt Nam đối phó. Hội đồng trại lập ra làm gì ?
– Người Việt Nam không nể người Việt Nam. Và không phải ai cũng như các ông.
– Thế thì chẳng còn gì để mạn đàm nữa.
Chúng tôi chào cô Christmas ra về. Cô Christmas không hề giận dỗi. Ngay buổi chiều, cô mời tôi lên văn phòng.
– Ông là gíao sư trung học ?
– Vâng.
– Ông xin định cư ở Hòa Lan ?
– Vâng.
– Tôi sẽ giúp ông rời Mã Lai sớm.
– Cám ơn cô.
– Tôi vẫn có thành kiến với người Nam Việt Nam . Hai ông đã làm tôi suy nghĩ.
– Chúng tôi là người Việt Nam.
– Ông Thanh già rồi mà còn quá khích.
– Ông ấy nhiệt tình.
– Thực sự, ông muốn tôi giúp thêm điều gì khác?
– Tôi yêu một cô gái và chúng tôi sẽ cưới nhau. Nàng sẽ định cư ở Mỹ, nếu có thể, cô can thiệp cho hai chúng tôi cùng sang Mỹ hoặc cùng sang Hòa Lan
– Ông cứ đi Hòa Lan, bà cứ đi Mỹ. Thời gian chờ đợi cũng ngắn thôi, hai người sẽ chọn Mỹ hay Hòa Lan làm hôn thú.
– Nàng đã có thai.
– HCR không lo hộ tịch. Tôi sẽ cố gắng can thiệp với phái đoàn Mỹ.
– Cám ơn cô.
– Tôi nhờ ông một viêc.
– Tôi rất sẵn sàng.
– Ông khuyên ông Thanh bỏ ý định trở về Việt Nam.
– Thưa cô, xin cô bỏ ý định can thiệp giùm tôi với phái đoàn Mỹ.
– Tại sao?
– Tôi không dám khuyên một ngưòì đừng yêu mến tổ quốc mình.
– Cuối cùng, ông Thanh sẽ định cư ở Na Uy. Rồi từ Na Uy, ông xin chiếu khán về thăm Việt Nam và ông muốn ở lại tùy ý.
– Cô tin thế?
– Tôi tin. Và tôi sẽ vận động để ông Thanh rời đảo càng sớn càng tốt.
– Cô vẫn chưa hiểu ông Thanh, chưa hiểu người Việt Nam. Buổi sáng, cô nói cô vốn sẵn thành kiến chẳng tốt đẹp gì với dân Nam Việt Nam. Đó là điều cô sai lầm từ căn bản. Tôi biết Thụy Điển ủng hộ Cộng sản trong suốt cuộc chiến tranh ở đất nước tôi. Thụy Điển đã làm tất cả để biến Hoa Kỳ thành kẻ xâm lăng và Nam Việt Nam là bù nhìn. Tôi nói cô sai lầm vì cô bị nô lệ tư tưởng phản chiến một chiều của báo chí Thụy Điển và cô tưởng dân chúng Nam Việt Nam và nhà cầm quyền Nam Vịêt Nam là một. Ở bất cứ không gian và thời gian nào, luôn luôn có bọn thống trị vì tham vọng cá nhân, vì thèm quyền bính mà cam đành bán tổ quốc của chúng nó, bán danh dự của chúng nó và chúng nó làm ngơ nỗi thống khổ chiến tranh, ngục tù, đói rách ngu dốt của dân tộc chúng nó. Nước Việt Nam có những hai bầy chó sói thống trị vừa kể. Một bầy là đầy tớ Liên-xô, một bầy là đầy tớ Mỹ. Dân tộc Việt Nam không bao giờ là đầy tớ. Cô cần nghiên cứu lịch sử đấu tranh của dân tộc tôi. Tôi nói hơi dài, cô bằng lòng nghe chứ.
– Tôi rất sung sướng nghe ông.
– Những kẻ phản chiến, những kẻ không ưa Hoa Kỳ, chống chiến tranh Việt Nam, có hai điều ngu dốt. Thứ nhất: Họ đồng hóa nhà cầm quyền Nam Việt Nam, bọn đấu thầu quốc tế chiến tranh, bọn làm giầu bằng chiến tranh với dân chúng miền Nam. Không có dân tộc nào thích chiến tranh cả. Con người sinh ra để gần gũi thông cảm và thương yêu. Hơn bất cứ dân tộc nào trên thế giới, chúng tôi đã chịu đựng cuộc chiến ròng rã trên 30 năm. 30 năm bom đạn, ngục tù, tra tấn, đói khổ, lạc hâu, thù hận. 30 năm đã thiêu hủy mấy thế hệ tuổ trẻ. Quê hương tôi hố bom nhiều hơn ao hồ, vỏ đạn nhiều hơn tôm cá. 30 năm triền miên nghe bom nổ, đạn reo. 30 năm lê thê nhục nhằn, sợ hãi. Vậy mà bọn ngu dốt, bọn sinh ra từ bệnh viện tư bản, bọn lớn lên từ phòng trà, tiệm nhẩy đã nhục mạ những người sinh ra ở bờ bụi, những người lớn lên ở hầm hố là hiếu chiến. Bọn phản chiến đã cạp no hamburger, nốc thừa Coke để hò hét chống chiến tranh khi chúng chưa hiểu rõ thực chất của chiến tranh ý thức hệ, khi chúng chưa hiểu kẻ nào xâm láng và kẻ nào bảo vệ. Chúng đã chống dân tộc và tổ quốc tôi. Thứ hai: Những kẻ phản chiến chỉ chống Mỹ mà không chống Liên-xô. Vũ khí tàn sát sinh mạng Việt Nam, hạnh phúc Việt Nam, ước mơ Việt Nam chế tạo ở USA và ở cả URSS. Bọn phản chiến một chiều, bọn đóng góp tội ác với Cộng sản , đã mù và điếc. Chúng chỉ nhìn và nghe bom Mỹ rơi mà không nhìn thấy hỏa tiễn Liên-xô phóng cả vào khu dân cư thành phố Sàigòn, trường tiểu học Cai Lậy. Và đó thưa cô Christmas , tôi không lạ gì khi cô có thành kiến với chúng tôi.
– Ông đã đứng phía nào ?
– Phía dân tộc Việt Nam. Tôi chống cả USA lẫn URSS.
– Ông chống hai dân tộc?
-Tôi không chống dân tộc Hoa Kỳ, dân tộc Liên-xô . Tôi chỉ chống chế độ Liên-xô, chính sách Hoa Kỳ và guồng máy chế ngự, đầy đọa, gieo rắc chiến tranh cho các nước nhỏ của họ.
– Ông chống chính quyền Việt Nam hiện hữu?
– Dĩ nhiên.
– Họ đã là những anh hùng dân tộc.
– Cô muốn nói ai ?
– Các nhà lãnh đạo nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, họ đã đuổi Mỹ khỏi xứ sở họ.
– Với chủ nghĩa Cộng sản , họ là anh hùng, anh hùng chủ nghĩa. Với dân tộc Việt Nam, họ là bọn gian hùng, không bao giờ là anh hùng cả. Họ xây hầm kiên cố tránh bom B 52. Nhứng kẻ hạ B 52 là lính, là người Việt Nam không đảng phái. Họ nằm ở Hà-nội ra chỉ thị chôn sống lương dân miền Nam. Họ không vượt Trường Sơn gian khổ. Những kẻ đêm đi ngày ẩn nấp trên đường mòn Hồ Chí Minh là lính, là nông dân Việt Nam. Hàng vạn bộ xương khô dọc Trường Sơn không có bộ xương lãnh tụ nào, không có bộ xương của tên ủy viên trung ương Đảng nào, không có cả bộ xương của tên tướng đảng viên nào. Toàn là xương lính Việt Nam. Chiến thắng Pháp, chiến thắng Mỹ đều do người Việt Nam tạo ra.
– Ông ngưỡng mộ lính miền Bắc ?
– Tôi ngưỡng mộ người Việt Nam. Đâu phải nhờ có chủ nghĩa Cộng sản dân tộc tôi mới biết chiến thắng. Từ nghìn ngăm trước, dân tộc tôi đã chiến thắng Trung Hoa vĩ đại xâm lăng. Chúng tôi đã chiến thắng Mông Cổ xâm lăng, Mãn Thanh xâm lăng không cần Liên-xô viện trợ vũ khí. Nếu không có Cộng sản mà Mỹ xâm lăng thật sự chúng tôi sẽ đánh tan Mỹ. Người lính Việt Nam ở cả hai miền chỉ là nối tiếp truyền thống tổ tiên. Cái còn lại là người Việt Nam. Và một mai, chúng tôi chiến thắng Cộng sản, vẫn là người Việt Nam chiến thắng. Cộng sản chưa chiến thắng, không hề có chiến thắng ở Việt Nam. Bọn lãnh tụ gian hùng đã lừa bịp người Việt Nam miền Bắc, biến đổi lý tưởng chủ nghĩa cộng sản thành lý tưởng giải phóng dân tộc. Lãnh tụ gian hùng lừa bịp cả thế giới, cả Thụy Điển của cô và cô. Nhưng cô tin tôi đi, chính những người lính Việt Nam xuôi Trường Sơn chiến thắng Mỹ sẽ cùng toàn dân Việt Nam ngược Trường Sơn chiến thắng Cộng sản .
– Tại sao ?
– Giản dị lắm, họ đã nhìn rõ lý tưởng giải phóng dân tộc là dồn dân tộc vào nhà tù, trại tập trung, kỹ luật độc tài, đói khổ, bóc lột và tiếp tục chiến tranh. Họ đã chiến thắng mà không có hòa bình. Họ là những kẻ chiến thắng bị nguyền rủa, khinh bỉ. Còn cô, cô đã thấy gì? Cô còn mơ hồ lắm. Tây phương còn mơ hồ lắm. Dân tộc Mỹ còn mơ hồ lắm. Chừng nào Thụy Điển bị Cộng sản chiếm một nửa, khởi chiến xâm lăng toàn lãnh thổ. Và Thụy Điển yếu, phải nhờ Mỹ can thiệp để đối phó với Liên-xô, cô sẽ có sự phán xét chính xác. Và nếu Thụy Điển bị cộng sản thôn tính, cô sẽ vượt biển tìm tự do. Và cô sẽ đến một thứ Pulau Bidong, cô sẽ hiểu chúng tôi cặn kẽ. Biên giới của loài người ở chỗ đó. Người ta khó thông cảm nhau khi người ta không cùng chung một cảnh ngộ, một tâm sự. Kẻ sung sướng làm sao hiểu nỗi kẻ đau khổ. Kẻ bố thí tiền làm sao hiểu nỗi sự chua xót của đứa ăn mày. Rốt cuộc, mọi ân huệ, kể cả ân huệ tị nạn, định cư chỉ để khoe khoang lòng bác ái. Thế giới tự do làm phiền chúng tôi, bây giờ thế giới tự do trách móc chúng tôi làm phiền họ. Chúng tôi chịu đựng chiến tranh, chúng tôi chiến đấu bảo vệ hòa bình cho Thái Lan, Mã Lai thịnh vượng, hạnh phúc. Chúng tôi sa cơ thất thế, Thái Lan, Mã Lai đối xử tàn tệ với chúng tôi ở các trại tị nạn, ở mặt biển khơi. Người ta ào ào đem quân lính sang nước tôi bắn giết, đốt phá tự do. Và người ta ngăn chặn chúng tôi vào nước người ta để khai khẩn đất hoang, để lao động chân tay, trí óc .Một bà Mỹ tuyên bố: «Kansas lạnh lắm, tôi mong người Việt Nam qua đây sưng phổi chết hết» ! Một ông dân biểu California ví chúng tôi như «Rác rưởi dạt tới từ bên kia Thái Bình Dương» ! Người Nhật sang nước chúng tôi buôn bán, chúng tôi ti nạn, họ bảo chúng tôi đi mưu sinh! Những con tàu lớn đã ghé cảng Sàigòn năm xưa, năm nay gặp chúng tôi gia biến, họ thản nhiên lờ sự cầu cứu nước, dầu, thực phẩm. Bọn phản chiến vẫn không phản tỉnh về cả số phận những kẻ phản chiến Việt Nam đang nằm trong nhà tù.
Tôi nhìn cô Christmas :
– Tôi không muốn nói thêm nữa. Mong cô suy nghĩ nốt lời chót hết của tôi : Chúng tôi đã vất lại Việt Nam sự nghiệp, tài sản, kỷ niệm, người thân yêu để đi chiến đấu cho tự do. Tôi không đi xin bố thí tự do. Chúng tôi sẽ về quê hương, sớm hay muộn, chúng tôi phải về.
Cô Christmas nói:
– Cám ơn ông đã lay động lương tri của tôi. Tôi sẽ cố gắng làm bất cứ việc gì có thể làm được cho người tị nạn. Riêng trường hợp ông Thanh, tôi không hứa.
Tôi thảnh thơi ra về, cảm giác lâng lâng. Tôi thấy tôi tầm thường, chỉ là anh giáo viên quèn mà cũng đã nói lên được phần nào nỗi u ẩn của dân tộc tôi. Ông nhà báo đã soi sáng bước đường lưu vong của tôi. Chưa phải cần huyết lệ, mới là tha thiết ngậm ngùi mà đã chinh phục nổi chút cảm tình của cô Christmas. Chúng ta có hai triệu dân tị nạn . Tại sao chúng ta không có thêm hai triệu cô Christmas ? Cuộc chiến đấu hôm nay, chắc chắn, không cần thiết hô hoán ồn ào nữa.
—>13