"Khá tốt đấy, Vương đô cũng phải dựa vào Đế quốc, cuộc sống chắc chắn sẽ tốt hơn so với các tòa lâu đài của các người." Alison mỉm cười nói với họ, rồi nhìn sang Đỗ Duy Khắc, "Mà này, anh còn khả năng quay về không?"
"Không." Khóe miệng Đỗ Duy Khắc giật giật, "Ngay cả khi bây giờ tôi có trốn về, lãnh địa cũng sẽ bị đả kích, khéo cả đời này phải ở lại đây mất."
"Thật đáng tiếc." Alison nhìn dáng vẻ thất vọng của anh ta rồi hỏi, "Vậy thứ anh hứa cho tôi thì tính sao?"
"Cái này..." Đỗ Duy Khắc nghe vậy sắc mặt khổ sở, "Tôi cứ tưởng cô hỏi câu đó là đang quan tâm tôi chứ."
Alison nghe xong bật cười, cô quay đầu nhìn lão Nam tước đã lên xe ngựa, chiếc xe lọc cọc lăn bánh rời đi. Cô bất giác vung tay, mọi người theo bản năng nhìn theo, liền thấy lão Nam tước trong cửa sổ xe đứng thẳng dậy.
Dường như là đứng lơ lửng trên không trung.
"Đây là Viện Chấp chính đấy." Khải Mông nhìn lão Nam tước trong xe ngựa chỉ giãy giụa một chút đã biến thành một con lắc đồng hồ, kinh ngạc thốt lên, trong khi đó, các hộ vệ Viện Chấp chính phát hiện bất thường cũng lập tức lao tới.
"Thu thập được một phần linh tính quý tộc Vương đô, có thể rút Thẻ Hư Không."
"Không sao, đâu phải chưa từng giết người ở đây." Alison phất tay xóa đi dấu vết, cũng chẳng buồn quan tâm đến ba vị quý tộc đang bàng hoàng, cô đưa tay về phía hư không.
Thẻ: Váy ren cung đình Gothic đen của người giấy.
Giới thiệu: So với váy dài, nó sẽ không bị giẫm phải, nhất là khi ở ngoài hoang dã, bạn không cần lo chuyện quét đất.
Năng lực: Phòng ngự tinh thần, tự động sửa chữa, tự động làm sạch.
Xuất xứ: Những nàng công chúa bỏ trốn.
Alison nhìn tấm thẻ trên tay, đó là một chiếc váy thắt eo màu đen với lớp lót màu xanh đậm, chất liệu xa hoa, gấu váy xanh đậm quấn quanh một vòng hoa hồng ren đen, váy được khung đỡ bên trong chống lên hoặc bị gió thổi qua, trông như một đóa hoa đang nở rộ.
"Thật tuyệt." Trong lòng Alison dấy lên niềm vui, dù là phòng ngự tinh thần hay kiểu dáng chiếc váy cô đều rất ưng ý, chỉ tiếc là không có phòng ngự vật lý, sau này Gậy Tĩnh Lặng không thể cắm lên đó được nữa.
Tuy nhiên, Huy chương Chất vấn của kỵ sĩ vẫn có thể cài lên, hộ phù cũng có thể dùng dây buộc vào.
"Vậy thưa ngài Chỉ huy, không còn chuyện gì nữa thì tôi xin phép cáo lui."
Alison mỉm cười với Khải Mông, dự định quay về thay đồ. Trong khi đó, Đỗ Duy Khắc ở bên cạnh đang cầm giấy bút viết lia lịa, cuối cùng đóng dấu ấn cá nhân của mình lên.
"Cầm lấy lá thư này, tuy tôi không về được nhưng vẫn có thể lấy được đồ." Đỗ Duy Khắc nghiêm túc nói.
"Được." Alison gật đầu, cất lá thư vào tay rồi bước ra ngoài Viện Chấp chính.
Sau khi Alison đi, Lạp Khế Đắc nhìn Khải Mông, nhắc nhở: "Thưa Công tước đại nhân, ngài đã muốn cô ấy bảo vệ mình thì tốt nhất đừng nuốt lời."
"Tôi đã đưa cho cô ta rồi." Công tước Khải Mông vô cảm nhìn Lạp Khế Đắc, "Hy vọng cô ta có thể lợi hại như lời các người nói."
"Ít nhất là chạy trốn thì không thành vấn đề." Lạp Khế Đắc nhún vai, sau đó nhìn Khải Mông hạ giọng hỏi: "Bên đó nghiêm trọng lắm sao?"
Khải Mông khẽ gật đầu, rồi nhìn vào bên trong nhà hàng, "Chẳng biết có thể sống sót được mấy người."
Alison trở về quán trọ, Mạch Khẳng Na đã ăn xong bữa trưa và đang nghỉ ngơi. Cô cầm chiếc váy ren cung đình Gothic đen của người giấy lên, xoay trái xoay phải nhìn một vòng, rồi kéo kéo lớp vải, rất chắc chắn.
Cô đi tới bên giường, xoa đầu Mạch Khẳng Na gọi: "Nhóc con, dậy đi."
Nhóc con dụi mắt, nhìn thấy bộ quần áo mới của Alison thì mắt sáng rực lên: "Đẹp quá, sư tỷ mua ở đâu vậy ạ?"
"Một quý tộc cung đình tặng." Alison mỉm cười.
"Quý tộc?" Mạch Khẳng Na nghe vậy sắc mặt trầm xuống, "Ông ta sẽ không có ý đồ gì chứ?"
"Không đâu." Alison mỉm cười lắc đầu, "Người chết rồi."
Mạch Khẳng Na nghe vậy sững sờ, rồi không kìm được mà mở to mắt.
"Nhìn cái gì chứ." Alison bị dáng vẻ nhỏ nhắn của cô bé làm cho buồn cười, cô quẹt nhẹ lên sống mũi cô bé rồi nói: "Nếu em thích, lát nữa bảo đạo sư làm cho một bộ."
Mạch Khẳng Na lặng lẽ gật đầu.
"Chiều nay chúng ta sẽ đi thẳng tới biên giới, bên đó có tà giáo đồ xâm nhập, bên này phải thủ thành, có thể sẽ có nguy hiểm, sau đó chị sẽ sắp xếp người đưa em về thành Sa Lâm." Alison nói với cô bé.
"Không chịu." Mạch Khẳng Na lắc đầu, nhìn Alison nghiêm túc nói: "Em muốn đi theo sư tỷ."
"Bên đó có thể rất nguy hiểm, chị sợ không chăm sóc được cho em."
"Không đi theo chị còn nguy hiểm hơn."
"Hửm?" Alison nghe vậy sững sờ, liền thấy cô phù thủy nhỏ khoanh tay tựa vào đầu giường.
"Vì dự trữ đặc tính phi nhân không đủ, thăng cấp Ma nữ phải xếp hàng, một vài ứng viên thể hiện tốt thường bị người khác nhắm vào."
Cô phù thủy nhỏ bĩu môi nói: "Theo chế độ ứng viên Ma nữ, em không thể nhận được sự bảo hộ từ tiền bối Vi La Ni, dù sao chị ấy cũng không phải đạo sư của em."
'Vì tài nguyên khan hiếm nên giờ đã nội cuốn nghiêm trọng thế này rồi sao?'
Alison nghe xong giật giật mí mắt, rồi ôm cô phù thủy nhỏ vào lòng, xoa tóc an ủi: "Không sao, sau này đợi chị đi đến Cảnh giới Mộng ảo, chắc chắn sẽ thu được không ít đặc tính phi nhân, đến lúc đó sẽ không còn chuyện ứng viên gì nữa, đợi đến lúc đó ai cũng là Ma nữ cả."
Mạch Khẳng Na nghe xong khóe miệng giật giật hai cái, cuối cùng vẫn nói: "Em tin sư tỷ."
Buổi chiều, đám quý tộc uống say bí tỉ được hộ vệ dìu lên ngựa. Alison và Mạch Khẳng Na cũng đi theo vào đội ngũ. Vị thống lĩnh từng tiếp đón các quý tộc khi phát hiện ra hai người họ liền đi tới bên cạnh: "Cô định dẫn con bé ra chiến trường sao?"
"Ông có thể cảm nhận được mà, con bé là một kỵ sĩ rất lợi hại." Alison nói với thống lĩnh.
Thống lĩnh đưa tay ướm thử chiều cao của Mạch Khẳng Na, nhíu mày nói: "Chức cấp 2, giẫm một cái là bẹp dí."
"Ngài là người tốt." Mạch Khẳng Na nghe vậy ngẩng đầu nhìn thống lĩnh mỉm cười.
"Cảm ơn." Thống lĩnh cười, "Nhưng cháu không biết chiến trường tàn khốc thế nào đâu."
"Cũng như ngài không biết người tốt không sống thọ vậy." Mạch Khẳng Na cười nhìn thống lĩnh nói.
"Ồ, chết tiệt." Thống lĩnh nghe vậy ôm đầu, phàn nàn với Alison: "Bình thường cô dạy con bé những gì vậy?"
"Hửm?" Alison sững sờ, cảm thấy lời ông ta nói có chút không đúng. Khi cô định hỏi xem có chuyện gì thì Công tước Khải Mông đi ra.
"Alison, ngồi xe ngựa của tôi đi." Khải Mông gọi.
Alison nhìn vị thống lĩnh kia một cái, rồi dẫn Mạch Khẳng Na đi tới.
"Vị thống lĩnh đó dường như rất quan tâm đến chúng ta." Alison đi tới trước xe ngựa, nói với Công tước Khải Mông.
"Lai Ân lúc nhỏ có chút chướng ngại tâm lý, nên thể hiện sự quan tâm quá mức đối với trẻ nhỏ."
Một giọng nói ôn hòa vang lên từ phía sau, ngắt lời Công tước Khải Mông đang định trả lời. Alison và Mạch Khẳng Na quay đầu lại, liền thấy một vị Giám mục mặc áo trắng, tay cầm quyền trượng đang đứng sau lưng, bên cạnh còn có hai kỵ sĩ Thánh điện.
"Vãi, Giám mục!" Cô phù thủy nhỏ kinh ngạc đến mức khép không nổi miệng, ánh mắt tràn đầy cảnh giác.
"Ta là Tư Đế Phân Khắc, lúc gọi ta là Giám mục thì phiền bỏ từ phía trước đi." Tư Đế Phân Khắc cảnh cáo cô phù thủy nhỏ đang run rẩy, rồi nhìn Alison, "Xin hỏi cô có biết thân phận thật của con bé không?"
"Biết." Alison nhìn vị nguyên liệu thăng cấp đã định sẵn này rồi gật đầu.
Tư Đế Phân Khắc nghe vậy thở dài, ánh mắt ông phức tạp, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, quay đầu bước lên xe ngựa của mình.
"Đây là Giám mục do Giáo hội phái tới sao?"
Alison nhìn Tư Đế Phân Khắc đã lên xe, hỏi Khải Mông.
"Đúng vậy." Công tước Khải Mông gật đầu, "Bán phiếu chuộc tội cho quan chức mới của Viện Chấp chính, bị người ta tố cáo, thêm vào đó là những chuyện xảy ra ở Vương đô trước đây, nên ông ta bị phái tới đây."
"Trông có vẻ rất thành thật." Alison quét mắt nhìn phía đó nói.
"Người bị đày tới biên giới, dù trước đây có huy hoàng thế nào thì cũng vậy thôi." Công tước Khải Mông khẽ lắc đầu, "Nghe nói những người ở trên bắt ông ta tới Ma quốc truyền giáo, sợ là cả đời này không về được nữa rồi."
Alison nghe vậy khẽ gật đầu, dẫn Mạch Khẳng Na lên xe ngựa. Theo tiếng thúc giục của thống lĩnh Lai Ân, đội ngũ bắt đầu xuất phát.