Reito khoác lên người chiếc áo hoodie mua hôm trước ở trung tâm thương mại, đang soi gương chỗ bồn rửa mặt thì nghe tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi. Tin nhắn của Yumi, Tôi sắp tới nơi. Reito nhắn lại, Ừ, tôi ra ngay, sau đó nhét ví vào túi quần và chộp lấy chìa khóa phòng trực.
Buổi sáng quét sân trời còn quang quẻ, giờ ra ngoài chỉ thấy âm u. Hôm trước tạm biệt, Yumi có nói “Mong là trời đẹp”, nhưng xem chừng ông trời không chiều lòng người.
Reito xuống cầu thang và đi bộ ra trạm xe buýt, đứng đợi vài phút thì một chiếc xe màu xanh sẫm dừng lại trước mặt anh. Yumi ngồi bên ghế lái, mắt đeo kính râm.
Reito mở cửa bên ghế phụ lái, “Chào cô.”
“Chào anh.” Yumi cười đáp lại. Cô mặc áo len đen và quần cotton hồng.
Reito chui vào xe, ý tứ không để ánh mắt rơi vào ngực áo căng phồng của cô gái.
Yumi thuần thục cho xe chạy, cũng đã cài sẵn điểm đến trên hệ thống định vị của xe.
“Để cô cầm lái có kì không nhỉ?”
“Không sao đâu, tôi cũng thích lái mà. Có lần tôi còn chở mẹ đến sân bay Narita đấy.” Yumi thoải mái đáp. Quả thật trông cô khá thong dong.
Reito nhẹ cả người vì không phải cầm vô lăng. Tuy đã lấy bằng lái gần như ngay sau khi đi làm, anh vẫn không tự tin với xe cộ. Hồi còn làm ở hộp đêm, mỗi lần đến lượt chở các tiếp viên về nhà, Reito đều lo lắng đến mức mồ hôi ướt đẫm nách áo.
Yumi bật đài. Tiếng nhạc phát ra không phải nhạc Nhật, Hàn hay Âu Mỹ. Tuy không biết tên nhưng Reito đoán chắc là nhạc cổ điển.
“Cô thích loại nhạc này à? Quả thật cô đúng là tiểu thư con nhà rồi.”
“Tiểu thư gì chứ.” Yumi gạt đi. “Vì tôi thích thôi, và một phần cũng để phục vụ việc học.”
“Cô học Nhạc viện à?”
“Trật lất. Nhìn thế này thôi chứ tôi học Đại học Kiến trúc đấy.” Yumi đáp.
“Kiến trúc? À, công ty nhà cô thầu xây dựng nhỉ! Cô định sau này tiếp quản cơ nghiệp gia đình à?”
“Chưa biết nữa. Nhưng ngành tôi học khác hẳn công việc của bố.”
“Khác thế nào?”
“Anh đã nghe Âm học Kiến trúc bao giờ chưa?”
“À, tôi có biết. Nó được ứng dụng để chống ồn, cách âm hoặc đảm bảo nghe đều, nghe rõ trong các công trình kiến trúc.” Reito nhớ lại bài giảng ở trường nghề.
“Chính xác. Ước mơ của tôi là thiết kế phòng hòa nhạc. Không cần lớn lắm, chỉ cần âm thanh phản xạ tốt là được. Anh đi xem concert ở Tokyo Dome [*] lần nào chưa? Đó không phải nơi lý tưởng để nghe nhạc. Âm thanh loạn cào cào. Cái tư duy chỉ cần lấp kín chỗ, còn âm thanh muốn ra sao thì ra thật kinh khủng. Tội nghiệp cả người diễn lẫn người nghe. Vậy nên tôi muốn thiết kế một phòng hòa nhạc thực thụ mà nghệ sĩ trong và ngoài nước đều muốn đến trình diễn.”
“Ồ... Cô có hoạt động trong nhóm nhạc nào không?”
“Không, nhưng tôi học piano đến cấp hai đấy, nói đúng hơn là bị ép học, và bỏ dở vào năm lớp Tám. Anh biết không, năm lớp Tám là một rào cản của người chơi nhạc cụ đấy. Vượt qua được rào cản này, người ta sẽ tiếp tục chơi đến khi lớn, nhưng nhìn chung mọi người không vượt qua được, và tôi nằm trong số ấy. Bấy giờ có quá nhiều cám dỗ, vui chơi giải trí rồi làm đẹp, khiến tôi bỏ bê tập tành. Mà trên hết, tôi biết mình không có năng khiếu.”
“Piano thì được mấy người có năng khiếu đâu.”
“Tôi cũng nghĩ thế. Bố mẹ bắt tôi học chỉ vì thấy nhà khác cho con họ học thôi. Dù đàn không giỏi, nhưng tai tôi tinh lắm đấy.” Yumi bỏ tay trái khỏi vô lăng và gảy gảy vào tai mình. “Tôi cảm âm tốt, có thể phân biệt được âm sắc của các nhạc cụ khác nhau, và hễ có tạp âm lẫn vào là tôi biết ngay.”
“Ví như concert ở Tokyo Dome ấy hả?”
“Cái đó không tính, âm thanh tệ như thế thì ai cũng nghe ra.” Yumi đập tay trái vào vô lăng.
Reito liếc cô, thầm nghĩ thật may là được đi chung với nhau đến Vườn Chanh. Mới xuất phát mà anh đã biết nhiều điều về Yumi, coi như thu hoạch kha khá rồi.
Xe chạy lên đường cao tốc. Đường vắng nên Yumi thoải mái nhấn ga.
“À, cô tìm được di chúc của Kikuo chưa?” Reito hỏi.
“Hơi khó đấy.” Yumi trầm giọng. “Bữa trước tôi lẻn vào phòng bố lục đồ của bà nội để xác minh bác Kikuo. Tôi kể với anh rồi nhỉ? Hình như đã bị phát hiện.”
“Hả, lộ rồi á?”
“Bố chưa chắc chắn, mới nghi ngờ thôi, và đi hỏi mẹ xem có phải mẹ tự tiện đụng vào đồ của bố không. Tất nhiên mẹ nói không, nên tôi trở thành đối tượng tình nghi lớn nhất. Được cái bố biết tôi chưa lục lọi đồ đạc của bố bao giờ nên chỉ đang bán tín bán nghi. Trong khoảng thời gian này, tôi án binh bất động thì hơn.”
“Ừ, quả có thế.”
“Anh ráng đợi đến khi tình hình dịu xuống đã.”
“Tất nhiên, tôi không gấp. Dù sao đây cũng là chuyện riêng của gia đình cô mà.”
“Gia đình... Gia đình là gì nhỉ? Qua vụ này, tôi chợt nghĩ giả sử bố ngoại tình thật, nhưng không định phá tan gia đình hiện tại, thì cũng chẳng sao cả. Miễn là cả nhà hài lòng sống qua ngày thì tôi cũng không nên gây sóng gió không đáng có làm gì.”
“Tôi không hoàn toàn tán thành suy nghĩ này. Gia đình người đàn ông có thể không xáo trộn, thế cuộc sống của người tình ông ta thì sao, nhất là khi họ lại có con với nhau nữa.”
“Ý anh là bố tôi có con ngoài giá thú?”
“Tôi chỉ ví dụ thôi. Nếu để mặc họ tiếp tục quan hệ vụng trộm thì điều đó có thể xảy ra lắm chứ?”
“Đúng, nhưng tôi không muốn tưởng tượng đến khả năng đó chút nào.” Yumi trề môi dưới và lắc đầu.
Reito băn khoăn, liệu có nên thú nhận mình là kết quả của một mối quan hệ ngoài luồng không. Anh cảm thấy lúc này khá phù hợp để tiết lộ sự thật một cách nhẹ nhàng, nhưng lại lo Yumi nghe xong sẽ thay đổi cách nhìn về anh. Mãi mới thân thiết với nhau, sao lại đi phá hỏng chứ? Phân vân mãi, cuối cùng Reito quyết định im lặng.
Trong lúc họ trò chuyện, xe đã chạy vào cao tốc ven bán đảo Miura thuộc địa phận tỉnh Kanagawa. Đi theo chỉ dẫn của hệ thống định vị, họ ra khỏi cao tốc ở giao lộ gần điểm đến nhất, chạy lên một quả đồi thoai thoải, áng chừng mười lăm phút nữa sẽ tới nơi. Dọc đường họ gặp biển hiệu Vườn Chanh, đi tiếp một quãng thì đến bãi đỗ đủ cho hai mươi chiếc ô tô. Gần đó là một tòa nhà màu be.
Họ đưa xe vào bãi rồi xuống xe, đi qua cửa kính. Tại đây có sảnh chờ giống bệnh viện thông thường, một phụ nữ trung niên mặc áo trắng ngồi sau quầy lễ tân ở bên trái. Nhìn thấy họ, chị tươi cười cất tiếng chào, có lẽ tưởng là khách đến trao đổi về việc nhập viện. Bảng tên trước ngực chị ghi “Ikeda”.
“Cho em hỏi thăm với ạ!” Yumi tiến lại gần. “Có một người tên Saji Kikuo từng điều dưỡng ở đây. Có ai biết bác ấy không ạ?”
“Saji à...”
“Em là cháu gái bác ấy.” Yumi lấy căn cước trong ví ra, đưa cho người phụ nữ. “Saji đây ạ...”
Ikeda xem căn cước và “À!” một tiếng. “Em bảo muốn hỏi thăm về ông ấy, nghĩa là sao?” Chị thận trọng xác nhận, có lẽ vì liên quan đến thông tin cá nhân.
“Em muốn tìm hiểu về khoảng thời gian bác ở đây. Sống thế nào, sinh hoạt ra sao...” Yumi ngập ngừng một thoáng rồi tiếp tục. “Bà em bị rối loạn nhận thức, hay kể về bác. Nhưng em không biết gì về bác nên không thể trò chuyện cùng bà, trong lòng rất bứt rứt ạ... Vì vậy em đến đây mong được tham khảo thêm vài điều.”
Reito đứng bên cạnh, thầm thán phục lý do rất tự nhiên và vô cùng thuyết phục của Yumi. Xem chừng cô đã chuẩn bị chu đáo.
Ikeda cũng có vẻ dao động. Chị dặn họ đợi một lát rồi biến mất trong quầy.
“Lý do hay đấy.” Reito thì thầm vào tai Yumi. “Cô soạn sẵn qua à?” từ hôm
“Đâu có, vừa nghĩ ra tức thì thôi.”
Câu trả lời thản nhiên làm Reito nín lặng. Phụ nữ quả là sinh vật đáng sợ.
Ikeda quay lại, “Điều dưỡng viên của ông Kikuo ra ngoài một lát sẽ quay lại. Hai em đợi được không?”
“Được ạ.” Yumi đáp ngay.
“Vậy cả hai cứ tự nhiên.” Ikeda ra hiệu về phía chiếc ghế dài gần đó.
Reito ngồi xuống cùng Yumi, nhưng sau khi nhìn quanh một lượt, anh lại đứng dậy, đi xem tranh ảnh treo trên tường. Đa số là tranh tĩnh vật và ảnh chụp phong cảnh, bên dưới gắn thẻ ghi tên tác giả, có lẽ đều là người trong viện. Reito tưởng như thấy được dáng vẻ bình thản chờ lúc lụi tàn của họ.
Cửa thang máy cuối hành lang trượt mở, một gia đình cả nam lẫn nữ bước ra. Reito đoán họ là gia đình, bởi vì người phụ nữ đang bồng một đứa bé trên tay. Họ cười nói tiến ra sảnh. Xét theo độ tuổi thì người đàn ông là chồng của người phụ nữ đang bế đứa bé. Người phụ nữ còn lại chắc kém Chifune vài tuổi, áng chừng sáu mươi, vận áo len xám thanh nhã, trang điểm nhẹ, vẻ ngoài chỉn chu. Có lẽ chồng bà đang điều dưỡng ở đây và hôm nay mọi người vào thăm.
“Con phải chú ý, đừng uống quá nhiều. Không phải cứ không uống bia là xong đâu. Mẹ đọc sách thấy bảo tất cả các loại đồ uống có cồn như shochu hay whisky đều làm tăng axít uric đấy. Hiểu chưa?” Người phụ nữ lớn tuổi nói với người đàn ông.
“Hiểu ạ.”
“Keiko, con nhớ trông chừng chồng con, đừng để nó uống nhiều quá.”
“Vâng, con nhớ.”
“Mẹ cũng phải giữ gìn sức khỏe. Đang mùa cúm đấy.”
“Không sao đâu. Lúc nào mẹ cũng tránh nơi đông người mà.”
Nghe họ nói chuyện, Reito nhận ra mình nhầm. Thì ra người phụ nữ lớn tuổi là bệnh nhân điều dưỡng ở đây, và đang tiễn gia đình con trai về.
Cặp vợ chồng trả bảng tên tại quầy lễ tân.
“Hẹn gặp mẹ tháng sau.” Anh con trai nói.
“Ừ, mẹ chờ. À đúng rồi, mẹ quên mất.” Bà mẹ nói. “Mẹ đọc sách thấy bảo tất cả các loại đồ uống có cồn như shochu hay whisky đều làm tăng axít uric đấy. Hiểu chưa?”
Anh con trai sững lại một thoáng vì những lời đó, nhưng lập tức gật đầu, “Con biết mà. Con sẽ lưu ý.”
“Nhớ nhé.” Bà mẹ nhắc nhở thêm lần nữa.
“Tụi con về nhé.” Cô con dâu chào.
“Ừ, mấy đứa về đi.”
Cặp vợ chồng và đứa con ra khỏi tòa nhà. Bà mẹ nhìn theo họ một lúc rồi quay vào, liếc thấy Reito thì khẽ gật đầu. Reito cũng cúi đầu đáp lại.
Với nụ cười mãn nguyện, bà mẹ tiến về phía thang máy, dáng vẻ chan chứa tươi vui như thể sắp ngân nga thành tiếng. Một lát sau, Ikeda bước ra khỏi quầy lễ tân, “Điều dưỡng viên sắp về rồi.”
“Cảm ơn chị. À chị ơi, bác gái kia cũng sống ở đây ạ?” Yumi đưa mắt về phía thang máy. Giống như Reito, cô cũng để ý quan sát họ.
“Đúng.”
“Nhìn bác ấy minh mẫn như thế...”
“Ừ, hai em nhận ra rồi hả...?” Ikeda nhỏ giọng.
“Bác ấy nói một câu những hai lần, nhưng lại không tự nhận ra.”
Ikeda gật đầu, “Não bác ấy bị di chứng tai nạn giao thông. Nếu chỉ đãng trí như ban nãy thì đã đành, đằng này thỉnh thoảng bác ấy còn hành động khác thường mà không nhận thức được cơ.”
“Thế ạ?”
“Trường hợp của bác ấy, cần có người ở bên trông chừng thường xuyên, nhưng điều kiện gia đình không đáp ứng được. Có lần bác ấy còn định bỏ con mèo nhà nuôi vào lò vi sóng đấy.”
“Hả?” Reito bất giác thốt lên.
“May mà cô con dâu về đúng lúc nên ngăn cản kịp. Khi nghe con trai kể lại hành động của mình, bác ấy tuyệt nhiên không nhớ ra.”
“Nghiêm trọng quá nhỉ!” Yumi nói.
“Bởi thế, bác ấy quyết định vào viện điều dưỡng. Bác còn nói, vì bác đã mất khả năng làm chủ hành vi, mọi người xung quanh cần biết điều này, và dặn chúng tôi cứ thoải mái chia sẻ với bất cứ ai.”
Lồng ngực Reito như thắt lại. Ai mà ngờ, ẩn dưới nụ cười kia là tâm sự đau lòng đến vậy.
“Đúng là mỗi người một cảnh đời.”
Nghe Yumi nói, Ikeda khẽ gật đầu, “Điều đó đặc biệt rõ ở đây.”
“Bác của em cũng bị bệnh nặng lắm ạ?”
Ikeda suy nghĩ chốc lát rồi đáp, “Em đợi rồi hỏi điều dưỡng viên nhé.” Có lẽ chị không muốn bép xép về bệnh nhân.
Một lúc sau, điều dưỡng viên của Kikuo về đến nơi. Đó là Narasaki, một phụ nữ mặt tròn thân thiện tầm bốn mươi tuổi, nhưng nhờ vóc dáng nhỏ nhắn nên trông khá trẻ. Để tiện trao đổi, chị dẫn Reito và Yumi đi thang máy lên tầng hai, đến một căn phòng gắn biển “Phòng họp”, giải thích rằng nhân viên trong viện thường dùng phòng này để họp hành hoặc hướng dẫn khách hàng làm thủ tục nhập viện.
“Nghe nói hai em muốn tìm hiểu về ông Saji Kikuo. Cụ thể là tìm hiểu điều gì?” Narasaki hỏi.
“Tất cả ạ.” Yumi đáp. “Bất cứ chuyện gì liên quan đến bác ấy. Em chưa gặp bác bao giờ. Trong nhà cũng chưa từng đề cập, ngay cả việc bác mất cũng không thông báo rõ ràng. Chị thấy có lạ không?”
Narasaki lộ vẻ lưỡng lự. Chị nhắm mắt lại, sau đó mở mắt ra và nhìn Yumi, “Tôi nghe Ikeda nói bà em rối loạn nhận thức?”
“Vâng, nên bà không kể về bác Kikuo được.”
“Còn bố em?”
“Bố cũng chẳng chịu nói gì, nên em mới phải đến đây.”
“Thật à?” Narasaki lộ vẻ khó xử. “Thế thì chúng tôi cũng không tiện trả lời. Chẳng may bố em biết rồi phàn nàn.”
“Em sẽ xử lý cẩn thận để chuyện đó không xảy ra. Em sẽ chịu mọi trách nhiệm, chị kể cho em với. Xin chị đấy!” Yumi khẩn khoản cúi đầu. Reito cũng làm theo.
“Hà...” Narasaki thở dài thườn thượt. “Thôi được. Em đã nói đến thế rồi, tôi sẽ kể cho em nghe những gì mình biết.” Yumi ngẩng lên, “Cảm ơn chị!”
Narasaki mở máy tính xách tay gần đó và gõ thoăn thoắt một lúc.
“Ông Saji Kikuo nhập viện vào tháng Chín, cách đây mười năm. Hai tháng trước đó ông đón sinh nhật lần thứ 50. Sinh nhật xong ông mới đăng kí, vì nơi này quy định chỉ nhận bệnh nhân trên 50 tuổi.”
“Tình trạng bác em lúc đó thế nào?”
“Ông mắc rất nhiều bệnh mãn tính, đáng lưu ý nhất là chứng nghiện rượu.”
Yumi hít vào một hơi. Cô liếc nhanh sang Reito rồi nhìn Narasaki, “Thế ạ?”
“Có thể nói, các bệnh khác của ông đều từ chứng nghiện rượu mà ra. Ông chuyển về đây sau khi đã cai rượu ở cơ sở chuyên môn, nhưng lại quá trễ để điều trị nhiều bệnh khác. Bệnh đái tháo đường và xơ gan đều tiến triển nhanh, và ông còn gặp trở ngại về thính giác.”
“Thính giác... Bác ấy bị điếc ạ?”
“Khi vào đây, ông ấy hầu như không còn nghe thấy gì nữa.”
Reito không khỏi thương cảm cho Kikuo. Tác hại của rượu quả thật đáng sợ.
“Còn gì nữa không ạ?” Yumi hỏi, vẻ mặt không xao động, như muốn che giấu những cảm xúc trong lòng.
“Ông còn rối loạn tâm thần, vì dù gì cũng đã từng nghiện rượu.”
“Nhưng chị bảo bác cai xong mới đến...”
Narasaki buồn bã lắc đầu, “Nghiện rượu là căn bệnh khó trị dứt điểm. Não bộ đã ghi nhớ cơn hưng phấn khi uống rượu thì không sao trở về như trước được nữa. Tương tự nghiện ma túy và các chất gây kích thích khác, có chữa cũng không khỏi, điều trị lúc này chỉ là một dạng liệu pháp tâm lý hỗ trợ người bệnh từ bỏ thói quen xấu thôi. Uống một giọt là lại đâu vào đấy. Vì vậy, nhiệm vụ quan trọng của chúng tôi là phải canh chừng ông Kikuo, tuyệt đối không để ông đụng đến rượu trong bất kì trường hợp nào.”
Càng nghe Reito càng không biết việc gợi ý Yumi đến đây là đúng hay sai, vì từ nãy đến giờ chỉ toàn những chuyện quá đau lòng.
“Thế... bác em sống ở đây như thế nào ạ? Có quấy phá đòi uống rượu không?”
“Không không.” Narasaki khẽ xua tay. “Không hề quấy phá đòi hỏi. Chẳng những thế, ông còn sống rất hiền hòa, có lẽ vì không nghe được nên ông khá lặng lẽ. Khi ở một mình, ông thường xem phim phụ đề hoặc đọc sách.”
“Có ai đến thăm bác không ạ?”
“Có bà em.”
“Bao lâu bà đến một lần ạ?”
“Tầm một, hai lần mỗi tháng. Khi bà đến, hai mẹ con thường ngồi ngoài sân.”
“Họ trao đổi ra sao ạ?”
“Ừm... Cả hai đều có tuổi rồi nên không ríu rít như người trẻ, nhưng trông vui vẻ lắm. Họ trò chuyện bằng cách viết lên bảng trắng.”
“Bố em có đến đây không?”
“Bố em...” Narasaki nghiêng đầu. “Hồi ông Kikuo còn sống thì không. Ông mất rồi tôi mới gặp. Bố em hỏi han rất nhiều về cuộc sống của anh trai ở đây, giống như em bây giờ vậy. Lúc đó tôi cũng trả lời thế này.”
“Thái độ bố em thế nào? Có buồn không ạ?”
Narasaki mỉm cười suy tư, “Anh ruột mất sao lại không buồn được chứ. Đám tang tổ chức ở nhà tang lễ gần đây, tôi đến dự, thấy cả bà nội và bố em đều rất đau lòng.”
“Thế tại sao bố không đến thăm bác lần nào?”
“Tôi cũng không rõ...” Narasaki áy náy lắc đầu.
Yumi vò đầu bứt tóc như để làm dịu tâm trạng bứt rứt.
“Có một lần.” Narasaki nói. “Sau khi bà em đi thăm bệnh về, tôi viết lên bảng trắng, ‘Thật là tuyệt khi có người thân nhỉ?’ Ông Kikuo đăm chiêu một thoáng rồi trả lời, ‘Thật ra tôi còn một người thân khác, nhưng không gặp được, vì tôi không đủ tư cách.’ Sau đó, ông cười nhẹ rồi nhìn xa xăm. Cảm thấy mình vừa đề cập đến chuyện nhạy cảm, tôi vờ như không để ý và rời đi.”
Reito liếc Yumi. Cô đã thôi vò đầu bứt tóc, cụp mắt nhìn xuống.
“Đây là tất cả những gì tôi có thể kể về ông Saji Kikuo. Em còn thắc mắc nào không?” Narasaki hỏi.
Yumi quay sang nhìn Reito như trưng cầu ý kiến.
“Bác Kikuo có nói gì đến cây long não không?”
Nghe Reito hỏi, Narasaki nhíu mày khó hiểu, “Cây á?”long não
“Vâng. Đền Nguyệt Hương có một cây long não nổi tiếng, tương truyền biết biến điều ước thành hiện thực. Chị nghe bác nhắc đến bao giờ chưa?”
“Không, tôi chưa nghe bao giờ.”
Reito lấy điện thoại ra xem ghi chú, “Bác Kikuo ra ngoài vào ngày 19 tháng Tư năm năm trước. Hệ thống của chị có ghi lại không?”
“Năm năm trước?” Narasaki tra cứu trên máy tính. “Tháng Tư...”
“Ngày 19. Chắc chắn bác ấy có ra ngoài.”
“Đợi chút...” Narasaki lướt tay trên bàn phím, chăm chú nhìn màn hình rồi gật đầu. “Em nói đúng. Ngày 19 ông Kikuo xuất viện và qua đêm bên ngoài. Tôi nhớ ra rồi.”
“Qua đêm bên ngoài...?”
“Mỗi lần đi đâu hay ngủ bên ngoài, bệnh nhân đều phải đăng kí trước. Ông Kikuo chỉ ra ngoài mỗi một lần thôi nên tôi vẫn nhớ.”
“Chắc bác không nói là đi đâu?”
“Ừ. Hệ thống không ghi điểm đến, tôi cũng không nhớ là mình có hỏi. Phương thức liên lạc đêm ấy là điện thoại di động của ông Kikuo, không phải nghe gọi mà là email, bởi vì ông không nghe được.”
Đêm ấy Kikuo đến đền Nguyệt Hương và thỉnh cây long não. Xong việc chắc ông đi tàu điện vào thành phố vào ngủ trọ ở đâu đó.
“Cho em hỏi thêm một việc nữa.” Reito lại nhìn điện thoại. “Chị có biết ai tên là Sakisaka Haruo không?”
Ở dòng lịch thỉnh của Saji Kikuo có chú thích: Sakisaka Haruo giới thiệu.
Narasaki lẩm bẩm “Sakisaka...” và gõ thoăn thoắt, dừng mắt trên màn hình rồi gật đầu. “Có. Ông Sakisaka Haruo cũng từng sống ở đây.”
Reito chú ý đến từ từng, “Bây giờ ông ấy...”
Narasaki nhắm mắt lắc đầu, “Đã mất cách đây sáu năm, tầm cuối năm.”
Vậy là khoảng nửa năm trước khi Saji Kikuo đi thỉnh.
“Đó là người thế nào ạ?”
Tuy đã cởi mở hơn nhưng Narasaki vẫn thận trọng hỏi lại, “Sao em lại muốn biết về ông Sakisaka Haruo?”
“Bác Kikuo rời viện, chính là để đến đền Nguyệt Hương. Trong sổ của đền có ghi bác đến là do Sakisaka Haruo giới thiệu.”
Narasaki gật đầu, “Ông Sakisaka Haruo từng làm giám đốc công ty, đổ bệnh rồi liệt thân dưới. Ông vào đây điều dưỡng vì không muốn làm phiền gia đình. Có lẽ người đầu tiên thân thiết với ông Kikuo chính là ông Haruo.”
“Cả hai có cùng sở thích hay sao ạ?” Yumi hỏi.
“Tôi không rõ lắm, nhưng ông Haruo đã cao tuổi nên nghễnh ngãng, giao tiếp với chúng tôi khá vất vả. Ông bảo máy trợ thính ồn nên ít khi dùng, cần trao đổi chuyện quan trọng thì viết ra. Có lẽ cả hai đều quen dùng bút đàm nên đã kết thân với nhau.”
Suy luận của Narasaki khá hợp lý. Reito như trông thấy cảnh một ông già ngồi xe lăn và một người đàn ông trung niên cùng cầm bảng trắng cười nói.
“Bác em có kể gì về thời trẻ không ạ, ví như công việc hay sở thích ấy?”
“Ừm...” Narasaki cố gắng nhớ lại. “Không biết có được gọi là công việc không, nhưng ông nói là có diễn kịch.”
“Diễn kịch? Như thế nào ạ?”
“Tôi không hỏi chi tiết. Ông Kikuo vào đây được mấy tháng thì đến Giáng sinh, ông bèn xung phong đóng vai ông già Noel trong bữa tiệc của viện. Không có lời thoại hay đạo cụ. Ông già Noel sửa soạn, lên xe tuần lộc, đi thăm và phát quà cho trẻ em... tất cả đều trình bày qua hình thức kịch câm. Do màn kịch quá hay nên mọi người cứ trầm trồ hỏi có phải ông từng đóng kịch không, ông ngại ngùng đáp thời trẻ có biểu diễn chút chút trên đường phố.”
“Bác ấy có vào đoàn kịch nào không?”
“Tôi không rõ, dù sao thì đó cũng là lần đầu tiên và duy nhất ông Kikuo biểu diễn cho chúng tôi xem. Màn kịch rất đặc sắc. Mọi người rất hào hứng.” Mắt Narasaki ánh lên hoài niệm. Chị kể rất thân tình, không hề giả tạo hay xã giao, làm Reito không khỏi cảm động, dù Kikuo với anh chỉ là một người xa lạ.
Sau đó, cả hai không nghĩ ra câu hỏi nào khác nữa nên quyết định ra về.
Reito và Yumi đi ra thang máy, Reito nhấn nút xuống bãi đỗ xe nhưng không thấy sáng đèn. Lạ thật! Đúng lúc này Narasaki chạy vội đến.
“Xin lỗi, ban nãy quên nhắc. Muốn bấm thang máy đi xuống thì phải làm thế này.” Chị nhấn giữ một cái nút khá xa bằng tay trái, đồng thời tay phải nhấn nút “Bãi đỗ xe”. Đèn hiệu lập tức sáng lên.
Narasaki giải thích, đây là cách ngăn ngừa các bệnh nhân có khả năng phán đoán thấp lang thang ra ngoài. Nói cách khác, những ai không đủ nhận thức để thao tác hai nút cùng lúc thì chỉ nên loanh quanh trong này. Lại một lần nữa Reito thấm thía được mức độ căng thẳng của môi trường làm việc ở viện.
Khi họ rời khỏi tòa nhà, mưa bắt đầu rơi. Trên đường đến bãi đỗ xe, Reito nói, “Tôi không nghĩ bác Kikuo là người xấu. Ít ra là theo những gì chị Narasaki kể.”
“Tôi cũng thế. Nhưng tôi có một điểm thắc mắc.”
“Người thân phải không?”
“Ừ.” Yumi gật đầu. “Người thân đó chắc là bố tôi.”
“Kikuo nói là không có tư cách gặp lại người thân này, suy ra bác là nguyên nhân khiến quan hệ anh em xấu đi.”
“Không biết bác ấy đã làm gì nhỉ?”
Đến bãi đỗ, họ lên xe. Chiều về vẫn là Yumi cầm lái. “Tạm thời tôi chỉ dám nhận định, việc bố cô thỉnh cây long não có liên quan đến Kikuo, chứ không liên quan đến vụ ngoại tình.”
“Vậy mụ đàn bà kia là sao? Không phải bồ bịch?”
“Tôi không biết, đó là vấn đề khác.”
Yumi thở dài thườn thượt rồi khởi động xe, “Lần thỉnh sắp tới mang tính quyết định đây, tùy vào việc chúng ta có nghe ngóng được gì không.”
“Cô vẫn muốn nghe lén à?”
“Tất nhiên. Hay anh đột nhiên hết hứng thú rồi?”
Hết hứng thú thì đã chẳng đến tận đây. Reito im lặng gãi tai.