Người Gác Cây Long Não

Lượt đọc: 3462 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 31

❊ ❊ ❊

Vào buổi chiều khoảng một tuần trước Giáng sinh, Yumi nhắn tin cho biết bản nhạc đã hoàn thiện. Reito lập tức gọi cho cô.

“Tốt quá rồi. Cảm giác thế nào?”

“Ừm...” Yumi ậm ừ. “Tôi không diễn đạt được đâu. Anh nên nghe trực tiếp thì hơn.”

“Nghe cả ngàn lần cũng được. Hẳn là có bản thu âm? Cô mang đến đây giúp tôi nhé?”

“Mang cũng được, nhưng nếu có thể, tôi muốn anh nghe trực tiếp.”

“Thế thì tốt quá. Tôi cần đến đâu, vào lúc nào? Phòng thu ở Shibuya bữa trước hả?”

“Bản nhạc sẽ được trình bày trực tiếp vào đêm Giáng sinh tại viện dưỡng lão của bà tôi.”

“Ồ...”

“Ở đó có hội trường khá ấm cúng. Thỉnh thoảng các nghệ sĩ không chuyên vẫn đến biểu diễn góp vui.”

“Nhắc mới nhớ, bác Toshiaki có bảo muốn cho bà nghe bản nhạc.”

“Phải, đó là mục tiêu ra đời của nó mà.”

“Hiểu rồi. Đêm Giáng sinh. Tôi sẽ đến. Cho tôi biết thời gian và địa điểm cụ thể nhé.”

“Lát nữa tôi sẽ gửi anh. Bố mong cả bà Chifune đến nữa, nếu được.”

“Bác tôi á?”

“Bố thỉnh không biết bao nhiêu lần, và đều được bà hỗ trợ tận tình.”

Quả thật số phiên thỉnh của Toshiaki hồi Chifune còn gác cây hơn xa hồi Reito về làm.

“Tôi hiểu. Để tôi thưa lại với bác xem.”

“Nhờ anh nhé. Bố sẽ vui lắm đấy.”

Địa chỉ viện dưỡng lão là ở thành phố Chofu.

Sau khi cúp máy, Reito đi quét dọn đền thờ. Đúng lúc này Chifune xuất hiện, vì có hẹn dạy anh cách điều chế nến. Reito kể với bà về buổi biểu diễn.

“Vậy là Toshiaki định tổ chức biểu diễn bản nhạc Kikuo viết tặng mẹ... Nhưng bà cụ rối loạn nhận thức mà nhỉ? Liệu nghe nhạc, cụ có nhận ra không?”

“Bác Toshiaki chỉ mong truyền đạt được một chút xíu thôi là mừng lắm rồi. Còn nếu bà cụ nhận ra thì quá tuyệt. Bác có nghĩ thể không?”

“Có chứ...”

“Chúng ta cũng đến nghe đi. Quá trình hoàn thiện bản nhạc gắn liền với việc thỉnh cây long não mà. Là người gác cây, cháu cảm thấy mình có một phần trách nhiệm. Hơn nữa, cháu cũng rất muốn biết bản nhạc đó thế nào.”

Chifune mỉm cười và nhìn Reito bằng đôi mắt đầy ngụ ý.

“Sao thế ạ? Chẳng lẽ cháu nói điều gì kì lạ lắm ư?”

“Không đâu.” Chifune lắc đầu. “Tôi chỉ thấy là cháu đã sắp trưởng thành tự lúc nào rồi. Vậy thì giao cây long não cho cháu cũng không vấn đề gì.”

“A... Vâng... Cảm ơn bác.”

Hình như đây là lần đầu tiên Reito được bác khen? Anh nhận ra mặt mình đỏ bừng.

“Việc kia thì đồng ý thôi. Tôi cũng muốn nghe bản nhạc. Nhắn với Toshiaki là hôm ấy chúng ta cũng tham dự nhé.”

“Vâng ạ.”

Reito lấy điện thoại trong túi áo tràng. Anh vừa nhắn tin vừa liếc mắt quan sát Chifune.

Tà dương hắt bóng lên gương mặt đang nhìn xa xăm của bà.

Hôm Giáng sinh, trời đẹp từ sáng. Reito quét tước đền thờ và chăm sóc cây long não như mọi ngày.

Ăn trưa xong, anh đạp xe đến biệt thự Yanagisawa. Trước nhà có một chiếc ô tô to màu đen, một người trông giống tài xế đứng kế bên. Nhìn thấy Reito, tài xế cúi đầu chào. Reito chào lại.

Vào đến nhà, Reito hỏi Chifune về chiếc xe ngoài cửa, “Xe thuê kèm tài xế hả bác?”

“Ừ. Tôi tra đường đến viện dưỡng lão rồi, đi bằng tàu điện khá bất tiện nên sắp xếp trước.” Chifune trả lời với vẻ không đáng bận tâm.

“Ồ... Lần đầu tiên cháu thấy xe loại này đấy. Cháu đi chung cũng được ạ?”

“Tất nhiên, sao phải đi riêng nhỉ?”

“À không, tại cháu không phải nhân viên Tập đoàn Yanagisawa nên.”

“Không ngại. Tôi tự thuê chứ không phải thuê theo tên công ty.”

Reito giơ cao hai tay trong tư thế chiến thắng, “À, nếu biết trước thì cháu đã mặc bộ đồ đẹp hơn.”

Hôm nay anh cũng mặc áo hoodie như mọi khi. Bộ cánh này xem ra đã thành đồ thường mất rồi.

“Thế là đủ. Mình đâu phải nhân vật chính ngày hôm nay. Thuê xe riêng còn thấy ngại.”

Nghe Chifune chỉ ra, Reito rụt cổ lè lưỡi, “Vâng ạ.” Lạ là gần đây hễ bị mắng, anh lại thấy an tâm hơn được khen.

Hai bác cháu ra khỏi nhà, tài xế mở cửa xe cho họ. Chifune lên trước, rồi đến Reito. Đây là lần đầu tiên Reito được trải nghiệm kiểu đãi ngộ này. Xe đắt tiền với chỗ ngồi êm ái sướng thật. Bên hông ghế có một loạt nút bấm để hành khách chỉnh độ ngả và vị trí ghế. Tài xế lái rất êm. Thoải mái thế này có khi ngủ quên mất cũng nên.

“Khiếp thật. Mấy ông họp quản trị hôm nọ chắc toàn đi xe thế này bác nhỉ? Cứ như sống trong một thế giới khác ấy.”

“Cháu thích không?”

“Ừm... Nói sao nhỉ! Nếu có nhiều tiền, cháu muốn dùng vào việc khác.”

“Nếu có nhiều tiền đến mức lo liệu xong hết các việc khác mà vẫn thừa mứa thì sao?”

“Hừm... Cháu không tưởng tượng được. Chịu thôi.”

“Cứ tưởng tượng đi. Ví như thế giới này là một kim tự tháp thì mỗi người chúng ta là một viên đá tạo nên nó. Cháu hãy hình dung toàn cảnh kim tự tháp, rồi xác định xem mình đứng ở vị trí nào. Tất cả đều bắt đầu từ đó. Đi lên hay xuống dưới, tất cả đều do cháu quyết định.” Nói đến đây, bà nhíu mày. “Gì thế, mặt tôi dính gì à?”

“Không ạ.” Reito xua tay. “Quả nhiên bác rất tỉnh táo nhỉ! Bác biết kim tự tháp trông ra sao, và luôn định vị chính xác mình ở chỗ nào.”

Chifune thở hắt ra, “Phải, cháu đã nhận niệm của tôi rồi mà. Giải thích dài dòng nữa có lẽ hơi thiếu tinh tế.”

“Không ạ. Nhận thì nhận, cháu đã hiểu hết về bác đâu. Mong bác chỉ dạy thêm.”

“Thật á?”

“Tất nhiên ạ. Cháu muốn hiểu thêm về cuộc sống. Ở cạnh bác cháu học hỏi được rất nhiều điều. Mong bác chiếu cố cháu ạ.” Vẻ mặt Chifune dịu lại. Bà khẽ lắc đầu, “Cháu khéo nói thật đấy.”

“Cảm ơn bác.”

“Không phải khen đâu.”

“Ơ, thế ạ?”

“Cháu biết từ ‘mỉa mai’ chứ nhỉ?”

“Vâng, kiến thức này đã được tiếp thu ạ.”

Reito tình cờ liếc qua gương chiếu hậu trong xe, thì thấy tài xế mỉm cười.

Khoảng một tiếng sau, họ đến viện dưỡng lão. Đó là một kiến trúc thấp tầng mới xây, xung quanh xanh um cây cối. Vào tới sảnh, Reito gọi cho Yumi. Cô nói sẽ đến ngay.

Vài phút sau Yumi chạy ra, Reito giới thiệu cô với Chifune.

“Xin lỗi bác. Bố cháu đã làm phiền bác nhiều ạ.” Yumi chắp tay trước ngực.

“Không phiền gì đâu. Hơn nữa, tái hiện được bản nhạc trong đầu người anh đã mất đúng là một kì tích. Tôi coi sóc việc thỉnh bao nhiêu năm rồi, nhưng đây là lần đầu chứng kiến kì tích thế này đấy.”

“Bố cháu mà nghe được chắc sẽ vui lắm.”

Yumi dẫn hai bác cháu lên hội trường tại tầng hai, tiện thể giới thiệu nơi này còn được dùng để chiếu phim.

Hội trường có sức chứa chừng một trăm người, ghế xếp dựng thành hàng. Một nửa số ghế đã có người ngồi, chắc là các ông bà đang sinh sống ở đây. Phía trước là sân khấu và một cây đàn piano lớn. Góc sân khấu đặt bảng “Chương trình đặc biệt mừng Giáng sinh”.

“Đằng nào cũng mất công tổ chức, chúng tôi mời các ông bà trong viện chung vui luôn.” Yumi nói. Chắc cô là người nêu ra ý tưởng này.

Chỗ ngồi tự do, nhưng theo Yumi thì khu vực trung tâm nghe được âm thanh hay nhất.

Reito đang băn khoăn tìm chỗ thì thấy Saji Toshiaki xuất hiện ở cửa, một phụ nữ theo sau, có lẽ là vợ ông. Khuôn mặt bà mang nét bướng bỉnh giống hệt Yumi.

“Chào chị, cảm ơn chị đã đến.” Toshiaki cúi đầu chào Chifune.

“Anh đừng khách sáo. Tôi rất mong chờ buổi biểu diễn đấy.”

“Chị nói làm tôi phấn khởi quá. Cậu Reito cũng bận rộn mà ngại ghê.”

“Cháu rất muốn thưởng thức bản nhạc mà. Tác phẩm hoàn thiện nghe thế nào ạ?”

“Chà... Nghe rồi cậu sẽ hiểu.” Toshiaki cố kiềm chế, chừng như không muốn giải thích dư thừa.

“A, bà nội.” Yumi quay mặt về phía cửa.

Reito nhìn theo thì thấy một bà cụ đi vào cùng một cô gái mặc áo trắng. Bà đeo kính, dáng người nhỏ bé, khoác áo len mỏng in hoa và chống gậy.

“Bà tôi tên là Saji Takako.” Yumi nói.

Vợ chồng Toshiaki tới gần đón Takako. Bà cụ chậm rãi tiến bước, gương mặt vô cảm, ánh mắt mông lung.

Được các con dìu đỡ, cuối cùng Takako đã đến được chỗ nhóm Reito đang đứng. Bà ngồi xuống ghế, miệng lẩm bẩm “trường học” với “cơm trưa”.

“Bình thường bà không ra khỏi phòng.” Yumi thì thầm vào tai Reito. “Nhưng hễ nghe nói sắp có buổi dã ngoại của học sinh hay đại hội thể thao của trường là bà vui vẻ đi theo. Chắc là bà nhớ về thời học sinh của mình đấy. Hôm trước bà còn nhầm tôi là cô giáo cơ.”

Sau khi Takako yên vị, Toshiaki và vợ ngồi xuống hai bên bà. Yumi ngồi bên trái bố. Reito và Chifune ngồi cạnh Yumi.

Các ông già bà lão khác lục tục đi vào hội trường, các ghế trống dần dần lấp đầy.

Cuối cùng cũng đến lúc bắt đầu. Một phụ nữ đứng tuổi có lẽ là nhân viên của viện bước lên sân khấu.

“Chương trình đặc biệt mừng Giáng sinh xin được phép bắt đầu. Cô Okazaki Minako, giáo viên dạy piano kiêm nhà phê bình âm nhạc, sẽ biểu diễn đêm nay. Xin mời cô ạ!”

Okazaki mặc váy đỏ xuất hiện ở bên trái sân khấu. Tóc cô tạo kiểu cầu kì, lớp trang điểm hơi đậm nhưng vẫn thanh lịch. Cô tươi cười cúi chào khán giả, tiếng vỗ tay vang lên.

Okazaki quay bước về phía piano. Tiếng vỗ tay ngớt dần. Okazaki từ tốn lại gần cây đàn, rồi ngồi xuống.

Sau một thoáng im lặng, hai tay Okazaki bắt đầu chuyển động. Tiếng đàn mạnh mẽ âm vang.

Mới nghe một lúc, Reito đã nhận ra điểm khác biệt. Giai điệu không có nhiều thay đổi, nhưng âm sắc phong phú, cấu trúc ba chiều và cách thể hiện tinh tế hơn hẳn trước đây, tạo nên ấn tượng hoàn toàn khác, cứ như một tấm thảm có hoa văn tinh xảo so với một tấm lụa trơn vậy.

Giai điệu đi vào tai rồi âm vang đến từng ngóc ngách trong cơ thể. Dư âm chưa nhâm nhi hết, giai điệu tiếp theo lại cuồn cuộn chảy vào. Chếnh choáng với cảm giác cả cơ thể cộng hưởng cùng bản nhạc, Reito chỉ muốn thả mình theo giai điệu này mãi mãi.

Nào ngờ anh bị kéo giật về hiện tại vì một giọng nói nghẹn ngào mong manh “Kuo...Kuo...” vang lên ở phía bên phải. Reito đưa mắt nhìn thì thấy Yumi cũng đang ngoái cổ sang phải, Toshiaki có biểu hiện khá kì lạ.

Một người đột ngột đứng dậy. Là bà nội của Yumi, Saji Takako. Bà kêu lên, “Kuo... Kuo...”Reito hiểu ý bà muốn nói. Kikuo.

“Tiếng piano của Kikuo... Của Kikuo...” Bà lặp đi lặp lại như bị bỏ bùa mê.

“Mẹ ơi!” Toshiaki cũng đứng dậy.

“Kikuo đang đàn đấy. Là Kikuo. Ôi, Kikuo, Kikuo...” Bà giơ hai tay lên che miệng, nước mắt lã chã.

Toshiaki đặt tay lên vai mẹ mình. “Đúng vậy, bản nhạc này là của anh Kikuo đấy ạ. Anh ấy sáng tác để tặng mẹ đấy. Anh ấy không nghe thấy gì nên đã sáng tác hoàn toàn trong tâm trí. Mẹ ngồi xuống nghe cẩn thận nhé.”

Bản nhạc sắp tới đoạn cao trào. Reito nuốt nước bọt chiêm ngưỡng phong thái chơi đàn đầy mạnh mẽ của Okazaki.

Yumi tiễn bác cháu Reito ra tận cổng viện.

“Bố cháu nhắn bác đi về cẩn thận ạ.” Yumi nói với Chifune. Vợ chồng Toshiaki đang đưa mẹ về phòng.

“Bản nhạc tuyệt vời quá! Bà Takako trông rất hạnh phúc, bác cháu trên thiên đường hẳn đã mãn nguyện.”

“Cháu cũng nghĩ thế. Có lẽ cháu tưởng tượng hơi viển vông, nhưng cháu cảm thấy trong lúc nghe nhạc, bà như trở về ngày xưa...”

“Không phải như đâu, mà nhất định là thế. Bà cháu hạnh phúc lắm đấy.”

Yumi gật đầu, nhìn sang Reito, “Cảm ơn anh nhiều. Bố bảo muốn cảm tạ anh lần nữa.”

“Không cần đâu. Vả lại...”

Tôi muốn mời cô đi ăn, chỉ hai người với nhau. Reito nghĩ, nhưng không dám nói ra. Nói ra thì anh sẽ là người chưa trưởng thành mất.

“Reito, mình về thôi.” Chifune nhắc.

“Vâng.” Reito đáp rồi nhìn Yumi. “Tôi đi nhé.”

“Tôi đến đó ngắm cây long não được không?” Reito gật đầu cái rụp, “Tất nhiên rồi. Tôi đợi.”

“Tốt quá.” Yumi cười.

Nhìn gương mặt ấy, Reito thầm nhủ, hôm nay thế này là đủ mãn nguyện rồi.

Trên đường về, Reito giả vờ ngủ. Anh rất muốn trò chuyện với Chifune nhưng lại sợ tài xế nghe thấy. Do nhắm mắt nên anh cũng không biết bác mình đang làm gì. Có lẽ đọc sổ tay như thường lệ, hoặc vừa ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài vừa ngẫm nghĩ về sự việc đêm nay.

Khi cảm thấy xe sắp về tới biệt thự Yanagisawa, anh giả vờ tỉnh giấc, dụi mắt rồi ngơ ngác nhìn quanh, “Ơ, đây là khu nào ấy nhỉ?”

“Khu nhà bà mình đấy ạ.” Tài xế lên tiếng.

Chifune vẫn im lặng.

Tài xế dừng xe trước nhà, mở cửa cho hai bác cháu.

Reito xuống xe và vươn vai, “Ôi, ngủ đã quá.”

Tài xế lái xe đi khỏi, Chifune lấy chìa khóa trong túi xách ra và tiến về phía cửa. Thế nhưng trước khi mở khóa, bà quay sang hỏi Reito, “Cháu tính sao? Có muốn vào nhà uống chút gì không?”

“À... làm sao bây giờ ta...” Reito phân vân quá. Anh muốn trò chuyện cùng Chifune, nhưng lại ngại ngồi trong phòng mặt đối mặt. “Thôi ạ, cháu về.”

“Thế à.” Chifune cụp mắt xuống rồi lại nhìn Reito. “Trải nghiệm hôm nay rất tuyệt vời. Cảm ơn cháu.”

“Cảm ơn gì đâu ạ. Chỉ là...” Reito cúi đầu liếm môi rồi lại ngẩng lên. “Cháu muốn biết cảm giác của bác khi nhìn thấy bà cụ ấy ạ.”

“Cảm giác ư?”

“Vâng, ví như… thương hại hay ghen tị...”

Chifune mím môi, dường như đang tìm câu trả lời.

“Bác ơi!” Reito lên tiếng. “Có lẽ đó không phải là chuyện xấu đâu.”

Chifune nghiêng đầu hồ nghi, như thể không hiểu Reito đang đề cập đến vấn đề gì.

“Suy giảm trí nhớ thì làm sao ạ? Bất hạnh ư? Khả năng ghi nhớ giảm sút và mình thường quên mất những chuyện xảy ra mỗi ngày cũng đâu phải vấn đề gì lớn?”

Chifune cười buồn, “Quả nhiên không thể giấu được. Lúc gửi niệm tôi đã chú ý không nghĩ về việc đó, vậy mà vẫn không thể qua mặt cây long não.”

“Chính bác đã dạy cháu rằng cây long não truyền đạt mọi thứ mà.”

“Đúng. Vì thế nên tôi mới giấu cháu chuyện gửi niệm. Cả điều này cháu cũng biết lúc nhận niệm rồi nhỉ.” Chifune thở dài nhìn Reito. “Bên cạnh việc tôi có dấu hiệu suy giảm trí nhớ nữa.”

“Trước đó cháu đã lờ mờ nhận ra rồi, nhận niệm chỉ củng cố thêm thôi ạ.”

Chifune khẽ nhích lông mày, “Vậy ư?”

“Lúc đi mua bộ vest... bộ cánh cho cháu, bác đã quên mất tên cháu, đúng không? Bác chữa cháy bằng cách nói đang phân vân về xưng hô, nhưng cháu cảm thấy không phải thế.”

“Chuyện đó... cũng đúng.”

“Hơn nữa, hôm đi dự tiệc, bác gọi điện bảo cháu đi cắt tóc, vì hôm trước quên dặn. Thật ra hôm trước bác dặn rồi, cho nên lúc nhận điện là tóc tai cháu đã gọn gàng. Từ đó cháu thấy lạ và sinh nghi liệu có khi nào bác đãng trí.”

“Lúc ấy cháu đã cắt tóc rồi ư...?”

“Tình huống tương tự cũng xảy ra khi chúng ta trọ tại Khách sạn Yanagisawa. Cháu ngủ quên nên trễ giờ hẹn ăn tối. Bác không mắng cháu, vì chính bác cũng quên mất là đã hẹn cháu, đúng không ạ?”

“Đúng thế. Khi cháu xin lỗi tôi mới nhận ra là dường như chúng ta có hẹn.”

“Bác không ghi chú vào sổ nên quên mất nhỉ?”

Chinufe khép hờ đôi mắt và gật đầu, “Ừ.”

“Quyển sổ màu vàng đó...” Reito chỉ vào túi xách của Chifune. “Nó là bộ nhớ của bác, nói đúng hơn là bộ nhớ tạm thời. Bác nhớ rõ những chuyện trước kia, nhưng lại hay quên những chuyện gần đây. Vì vậy, gặp việc quan trọng là bác ghi ngay lại. Trước khi gặp ai, và ngay cả trong lúc trò chuyện, bác thường mở sổ ra xem để buổi trao đổi được trôi chảy. Cách làm này rất tuyệt vời, đến nỗi cháu chỉ cho rằng bác quên vì tuổi tác chứ không nghĩ đây là bệnh tật. Thật ra đều là nhờ bác đã sử dụng quyển sổ một cách hoàn hảo và có khả năng ứng phó cao, đúng không ạ?”

Chifune mở túi xách lấy sổ.

“Tôi nhận thấy các triệu chứng bất thường khoảng một năm trước.” Bà khẽ kể. “Tôi bắt đầu quên các buổi hẹn, và số lần mua cùng một món đồ tăng lên. Tôi hoang mang đi khám thì được chẩn đoán suy giảm trí nhớ mức độ nhẹ, sau này sẽ phát triển thành mất trí nhớ, dạng Alzheimer phổ biến nhất. Bác sĩ nói có thể làm chậm quá trình tiến triển nhưng không thể chữa khỏi hoàn toàn, và các triệu chứng sẽ ngày một nặng hơn. Vì vậy, nhân lúc còn sinh hoạt bình thường ở một mức độ nhất định, tôi phải sắp xếp mọi việc chu toàn. Chức danh cố vấn thì chỉ cần từ nhiệm là xong. Điều tôi lo nhất vẫn là thỉnh cây long não. Cần phải gấp rút bổ nhiệm một người gác cây mới để kế thừa.”

“Thế là bác chọn cháu?”

“Không phải ngay lập tức. Cháu có quan hệ huyết thống gần với tôi nhất, nhưng đứt liên lạc đã lâu nên tôi chẳng biết cháu là người thế nào. Những người thân khác toàn là con của Masakazu hoặc Katsushige, quan hệ huyết thống năm đời trở lên, xa quá. Đang bối rối thì dì Fumi liên lạc, bảo rằng cháu bị cảnh sát bắt.”

“Chắc là bác thất vọng lắm. Lúc ấy cháu tệ quá mà.”

“Nói không thất vọng là nói dối. Thật ra tôi không dám mong cháu tài năng xuất chúng, chỉ hi vọng cháu sống ngay thẳng, không gây phiền toái cho người khác.”

Reito đồng tình với ý nghĩ ấy. Nếu anh là Chifune, anh cũng sẽ nghĩ tương tự.

“Thế mà bác vẫn chọn cháu làm người kế nhiệm?”

“Đúng. Cháu hẳn đã biết lý do? Cháu nhận niệm rồi mà.”

“Bác làm thế để... chuộc lỗi với mẹ cháu.”

“Tự mình nói ra hơi kì lạ. Tôi không kết hôn, không có con và suy đến cùng, còn không xây dựng được một gia đình đàng hoàng, nhưng tôi vẫn rất tự hào và cho rằng không có gì đáng tiếc. Bởi vì tôi đã kiến tạo được nhiều thứ đáng giá khác. Chỉ có một điều tôi khó lòng tự tha thứ, đó là đã không làm được gì xứng với tư cách ‘người chị’ cho đứa em duy nhất. Tôi thật ngu ngốc.”

Chifune thở dài rồi ngẩng mặt lên. Mắt bà đỏ hoe, nước mắt lăn dài.

Reito không thốt nên lời. Khi nhận niệm, anh đã hiểu rõ nỗi thống khổ ấy rồi.

Chifune hối hận kể từ thời điểm Naoi Soichi tái hôn. Bấy lâu nay bà vẫn dằn vặt vì khi ấy đã không thể chân thành chúc phúc cho bố. Bởi bà ngoan cố không chịu mở lòng nên đến tận lúc trút hơi thở cuối cùng, ông cụ vẫn canh cánh việc không thể vun đắp gia đình mình cho hoàn chỉnh. Soichi chỉ mong mỏi một điều duy nhất, là hai đứa con cùng cha khác mẹ của ông có thể thân thiết với nhau đúng như người trong nhà.

Đó cũng là nguyện vọng của Chifune. Tuy rất sốc trước tin người bố tái hôn lại có con, bà vẫn không thể phủ nhận rằng lần đầu tiên nhìn thấy đứa bé, bà đã xúc động với suy nghĩ rằng đây chính là em mình, đứa em duy nhất trên đời...

Về sau bà đã hối tiếc bao lần vì không ôm cô bé vào lòng. Nếu làm thế, biết đâu tình chị em đã được kết nối...

Chưa hết, bà còn bỏ rơi em. Không chỉ đơn thuần lạnh nhạt, bà còn đồng ý cắt đứt quan hệ với Michie dù biết em sẽ gặp nhiều chông gai khi quyết định sinh con với người đã có gia đình. Bằng chứng là vào lần gặp gỡ tiếp theo, đứa em ấy chỉ còn là một nắm xương trắng.

Chifune muốn hét lên mình thật ngu ngốc, vì đã không chìa tay giúp đỡ đứa em duy nhất. Bà chưa bao giờ ghét bỏ hay cố tình xa lánh đứa em này, trái lại còn mong chờ một ngày có thể thân thiết và hòa hợp như chị em thực sự, chải tóc, đeo cho em trang sức em thích, chọn mua cho em quần áo đẹp, cùng dạo phố, ăn vặt, vui chơi và cười đùa.

Không phải Chifune không làm được, chỉ là không làm mà thôi. Chút tự tôn và nhỏ nhen vô nghĩa đã khiến bà lừa dối trái tim mình.

Cái chết của Michie để lại cho Chifune nỗi đau sâu sắc. Bà cố gắng ngụy trang, tránh nhìn đến nỗi đau ấy trong nhiều năm dài.

Khi biết đến sự tồn tại của Reito, Chifune không ngồi yên được nữa. Bà cho rằng bây giờ chính là lúc bù đắp những điều mình đã không làm được cho Michie.

“Hẳn là cháu biết rồi, lựa chọn này là một mũi tên bắn hai con chim.” Chifune đưa tay lau khóe mắt. “Tôi cứu cháu, rèn luyện cháu trưởng thành cứng cáp để tạ lỗi với Michie. Đồng thời để bồi dưỡng người kế nhiệm cho vị trí gác cây long não.”

“Nhưng bác chưa thành công mà.” Reito dang hai tay ra. “Cháu vẫn chưa chín chắn, chưa rành rẽ về vai trò người gác cây. Cháu vẫn cần bác chỉ lối.”

“Cần tôi chỉ lối à...” Chifune yếu ớt lắc đầu. “Hiện tại tôi chẳng làm gì được nữa, chỉ là một bà già vô dụng mà thôi. Không phải tôi bị gạt khỏi buổi họp ban quản trị không chính thức sau bữa tiệc đâu. Cháu biết thực chất là thế nào mà, đúng không?”

“Vâng.” Reito đáp. “Bác đã quên ạ.”

“Phải. Tôi quên mất buổi họp. Sau khi rời phòng tiệc vào đêm ấy, tôi bỗng nhiên mất phương hướng, chẳng nhớ tiếp theo phải làm gì. Không thấy cháu, cũng không thấy ghi chép liên quan nào trong sổ. Tôi đi lang thang trong khách sạn, sắp ra về thì cháu bắt gặp. Nghe cháu hỏi tôi mới biết đến buổi họp. Không phải là nhớ ra, mà là biết đến. Phần kí ức ấy hoàn toàn biến mất. Nhưng tôi đã quen ứng phó trong những tình huống như thế. Lập tức nói dối quanh co để qua mặt đối phương. Đồng thời cũng vĩnh viễn mất đi cơ hội cứu Khách sạn Yanagisawa.”

“Đêm ấy cháu có gặp nhóm Masakazu. Cháu chất vấn liệu có phải ông ta đã gạt bác sang một bên, ông ta chỉ đáp người lớn có cách làm của người lớn.”

“Tôi có chia sẻ về bệnh tình cho Masakazu, để tránh các rắc rối không cần thiết. Thế nên lúc cháu hỏi, chắc cậu ta đã đoán ra sự tình. Masakazu có bản lĩnh hơn cháu tưởng đấy. Cậu ta sẽ kế thừa hoàn hảo niệm của nhà Yanagisawa mà không cần mượn sức mạnh của cây long não.”

Chifune đã nói thế, thì chắc là đúng thế rồi. Suy đến cùng, anh vẫn không thể sánh kịp Masakazu.

“Đêm tiệc ấy là cú hích. Tôi hạ quyết tâm chấm dứt mọi chuyện. Dù sao tôi cũng tìm được người gác cây kế nhiệm rồi.”

“Người này còn lâu mới đủ sức kế nhiệm ạ.”

“Cháu đã tự xoay xở được rồi. Vả lại tôi có nói sẽ đi du lịch xa và nhờ cháu trông nhà đấy thôi.”

Reito đứng thẳng người lên, nhìn Chifune, “Bác cứ đi ạ, cháu sẽ trông nhà. Đổi lại, bác phải hứa với cháu sẽ trở về. Bác hứa đi. Và không được cầm theo cái lọ ở ngăn tủ dưới bàn thờ Phật. Cháu sẽ đổ thứ bột trắng ấy trong khi bác đi du lịch.”

Thứ bột trắng ấy là thạch tín. Tại một góc khuất trong niệm của Chifune có hình ảnh bà sẽ uống nó ở một nơi không ai biết tới, và Reito đã cảm nhận được qua cây long não.

Chifune nhìn anh bằng đôi mắt sầu thảm.

“Người trẻ các cháu chẳng hiểu được đâu. Những việc mình muốn nhớ, những kí ức quan trọng cứ trôi tuột và biến mất như cát rơi khỏi kẽ tay. Cháu có hiểu nỗi sợ ấy không? Tôi sẽ lần lượt quên mặt những người thân quen. Một lúc nào đấy sẽ quên cả cháu. Mà còn chẳng ý thức được là mình đã quên. Cháu có biết cảnh đó cay đắng đến mức nào không?”

“Cháu không biết thật. Nhưng bây giờ bác vẫn chưa chắc chắn ngày mai ra sao mà! Không ý thức được là mình đã quên cũng không phải là tận thế. Theo một nghĩa nào đấy, bác sẽ có một thế giới mới. Kí ức cũ biến mất thì mình ghi nhớ kí ức mới là được. Bác Chifune ngày mai có thể không phải là bác Chifune hôm nay. Thế thì sao? Cháu sẽ đón nhận bác của ngày mai ấy. Không được sao ạ?”

Chifune chớp chớp mắt, chăm chú nhìn Reito. Cuối cùng, bà mỉm cười, “Cháu biết tôi nghĩ gì không?”

“Dạ không. Bác nghĩ gì ạ?”

“Tôi nghĩ, ghen tị với Michie quá đi, ghen tị từ tận đáy lòng. Dù rất ngắn ngủi, nhưng được sống cùng đứa con tuyệt vời thế này hẳn là một cuộc sống rất trọn vẹn.”

“Bác ơi...”

“Chúng ta toàn nói chuyện buồn thôi nhỉ. Để tôi thông báo chuyện vui, dù không còn ý nghĩa nhiều với tôi ở vị trí hiện tại nữa.” Chifune mở sổ tay. “Tập đoàn Yanagisawa vừa liên lạc. Họ dự định để Khách sạn Yanagisawa hoạt động thêm một năm và sẽ thảo luận lại. Bài diễn thuyết xuất sắc của cháu đã đạt kết quả rồi đấy.”

“Ôi... Thật thế ạ...”

Chifune gấp sổ vào, “Cháu thấy tôi có nên sống lâu hơn không? Liệu có mang lại giá trị gì không?”

Không biết nên trả lời thế nào, Reito tức tối giơ tay lên, “Cháu muốn gửi niệm quá đi mất! Tâm trạng này, cảm xúc này, cháu không thể diễn đạt bằng lời được. Cháu muốn cho bác biết thông qua cây long não.”

“Cảm ơn cháu, nhưng không cần đâu. Giờ tôi đã biết, cứ thẳng thắn nói chuyện với nhau cũng truyền đạt được.”

Chifune chìa tay phải. Reito đưa cả hai tay ấp lấy những ngón tay gầy guộc.

Anh cảm thấy như đang nhận được tâm tình của bà, niệm của bà.

Hồng Minh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025