Reito ngửa mặt nhìn lên, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, kìm lòng không đậu mà phải thốt ra, “Thật là một đêm trăng đẹp!” Tuy nhiên góc trái bầu trời có một vệt mây, quang cảnh đêm nay chỉ đạt 85/100 điểm, bởi vì trăng chưa tròn hẳn. Mai mới là đêm rằm.
Reito ngồi trên ghế trước cửa phòng trực, lướt mắt qua sân đền tối tăm nhìn về phía cổng. Trời đã quá lạnh để mà ngồi bên ngoài thế này. Bình thường anh sẽ chờ trong phòng, khách thỉnh không thấy anh đâu thì sẽ rung chuông. Đêm đầu tiên anh gặp Saji Toshiaki cũng thế.
Nhưng đêm nay anh ngồi chờ bên ngoài, phòng hờ Toshiaki thấy rung chuông quá phiền nên trực tiếp đến mở cửa phòng trực thì sao? Không thể để ông nhìn thấy tình hình phòng trực, ít nhất là đêm nay.
Một lúc sau, đèn pin le lói nơi cổng đền. Bóng người từ từ tiến lại cũng rõ dần. Toshiaki mặc áo khoác, quấn khăn và đội mũ len, tay xách túi đi đến chỗ anh.
“Chào bác.” Reito cất tiếng.
“Đêm nay lạnh quá.” Toshiaki nói. “Tôi phải dán miếng giữ nhiệt đấy.”
“Vâng, nên dùng bác ạ. Đêm nay bác vẫn thỉnh hai tiếng nhỉ?”
“Ừ, nhờ cậu nhé.”
Reito đưa túi giấy đựng nến cho Toshiaki, “Cháu chuẩn bị xong rồi. Bác cứ thong thả. Mong rằng cây long não sẽ nghe được lời thỉnh nguyện của bác.”
Saiji cầm lấy túi giấy, im lặng gật đầu và đi về phía rặng cây.
Reito mở điện thoại ra xem giờ. 10 giờ 5 phút.
Sau khi Toshiaki khuất dạng trong màn đêm, Reito mở cửa vào phòng trực.
“Bố cô đã đến chỗ cây long não rồi.”
Yumi đang ngồi ở góc bàn uống ca cao liền đặt cốc xuống, đứng dậy, “Thế chúng ta đi thôi.”
“Nên đợi thêm chút nữa. Hấp tấp đến chỗ cây long não, chẳng may bị bố cô phát hiện là rầy rà đấy.”
“Không sao. Tôi không muốn lề mề rồi nghe sót phần quan trọng.”
“Dục tốc bất đạt.” Reito xòe tay phải. “Năm phút. Chờ thêm năm phút nữa thôi. Bố cô ở trong ấy những hai tiếng cơ mà.”
Yumi tỏ vẻ bất mãn nhưng vẫn gật đầu ngồi xuống. Chắc hẳn cô cũng không muốn hấp tấp hành động rồi lại xôi hỏng bỏng không. Việc họ sắp làm còn là một việc phạm pháp nữa.
Yumi lấy một thiết bị điện tử màu đen ở cái túi bên cạnh. Cô nhét tai nghe vào tai và bật công tắc. Xoay tới xoay lui nút vặn, mặt cô không mấy phấn khởi.
“Sao rồi?” Reito hỏi.
Yumi lắc đầu rồi tháo tai nghe, “Không được, ở đây thì chẳng nghe thấy gì cả.”
Reito bất giác tặc lưỡi, “Vậy là phải đi đến tận nơi thật à?”
Yumi im lặng cất thiết bị vào túi. Trong hôm nay, đây là lần thứ hai cô lên đền. Lần thứ nhất là vào buổi chiều, cô đến để thử trước máy nghe trộm.
Ban đầu Reito tưởng máy này giống máy ghi âm, đem giấu vào hốc cây rồi sau này lấy ra nghe, nhưng hệ thống Yumi chuẩn bị tiên tiến hơn nhiều. Nó tích hợp cả ba chức năng: phát tín hiệu, nhận tín hiệu và thu âm. Nghĩa là họ sẽ nghe trộm nội dung theo thời gian thực, đồng thời vẫn ghi âm lại được.
“Đặt máy ghi âm thôi thì làm sao biết được hiệu quả thế nào. Lúc kiểm tra mới phát hiện chẳng nghe thấy gì thì công cốc à? Đã mất công chuẩn bị thì làm tới bến luôn.”
Yumi bảo đây là đồ đi thuê, chi phí 6000 yên [*] một ngày. Đề phòng hôm nay không thu hoạch được gì, mai lại phải dùng đến nên cô thuê luôn hai ngày. 12.000 yên. Đúng là làm tới bến thật.
“Hết năm phút rồi đấy.” Yumi đứng dậy và mặc áo khoác dày màu đen vào.
Họ ra khỏi phòng trực, tiến đến lối sang nơi thỉnh. Reito bước đi với tâm trạng đầy mâu thuẫn do xung đột giữa tinh thần trách nhiệm và tính hiếu kì, nhưng quả thật, anh không thể kiềm chế được cơn tò mò.
Reito và Yumi bước vào con đường mòn trong lùm cây, sau khi thận trọng tiến được mười mấy mét thì dừng chân ngay chỗ đoạn dây thừng nối thành vòng tròn được đặt làm dấu từ trước.
Buổi chiều hôm ấy, khi cài thiết bị phát tín hiệu vào cây long não để thử máy, cả hai phát hiện ra phạm vi nhận tín hiệu của máy nghe trộm ngắn hơn họ tưởng. Hướng dẫn sử dụng cho biết máy có thể hoạt động trong phạm vi 100 mét, tùy môi trường. Cả hai đã thử nghiệm nhiều lần, cuối cùng phát hiện nơi thích hợp nhất chính là chỗ được đánh dấu này.
Reito soi đèn pin để Yumi lấy máy nhận tín hiệu và máy ghi âm ra khỏi túi. Hai máy được nối với nhau bằng một bộ chuyển đổi. Yumi đeo tai nghe lên và bắt đầu điều chỉnh. Rồi cô biến sắc mặt, nhíu mày vẻ nghi hoặc.
“Sao hả?” Reito hỏi.
Yumi im lặng tháo tai nghe đưa cho Reito.
Anh nhận lấy và nhét vào tai mình. Thoạt tiên anh chưa nghe thấy gì, nhưng một lát sau có âm thanh truyền đến. Anh kinh ngạc quay sang nhìn Yumi.
“Lại là bài hát thầm lần trước.” Reito tháo tai nghe ra.
“Đúng thế. Quả nhiên là vậy.” Yumi rút dây tai nghe ra khỏi máy.
Tức thì, loa tích hợp vang lên tiếng “Hứm... hưm... hừm... hứm...” Chính là giai điệu họ nghe lần trước, khi rình lén phiên thỉnh của Toshiaki, nhưng lần này âm điệu vững vàng hơn.
“Cái gì thế nhỉ?” Yumi thì thầm.
Reito chỉ nghiêng đầu tỏ vẻ mình cũng không biết.
Cuối cùng, bài hát thầm kết thúc, không gian im ắng lại. Không có chuyện máy phát tín hiệu trục trặc, chỉ có thể lý giải là Toshiaki đã ngừng hát. Một lát, họ nghe sột soạt khe khẽ, chắc ông đang lục túi lấy thứ gì. Sau đó, tất cả lại rơi vào im ắng. Xem chừng Toshiaki không phát ra âm thanh nào khác ngoài tiếng hát thầm.
Kế hoạch nghe lén phải kết thúc ở đây thôi, Reito tự nhủ, đúng lúc trong loa vang ra tiếng đàn piano. Reito giật mình nhìn sang thì thấy Yumi sửng sốt mở to mắt.
“Cái gì thế?” Reito hỏi.
Yumi đưa ngón trỏ lên môi “Suỵt” một tiếng. Cô nhắm mắt lại như muốn tập trung tinh thần. Cuối cùng cô mở mắt ra và nói, “Đây là bản nhạc mà bố hát thầm khi nãy.”
“Hả?”
“Anh không thấy giai điệu giống nhau ư?”
Reito vừa lắng tai nghe vừa nhớ lại bài hát của Toshiaki, “Đúng rồi, là bài ngân nga của bác ấy.”
Tiếng piano tắt lịm, lại lặng im như tờ.
Reito máy môi toan hỏi thì tiếng “Hứm... hưm... hưm... hưm... hừm...” tiếp tục phát ra từ loa.
“Khác với giai điệu lúc nãy, âm điệu lần này hơi ngang và trầm.”
Nghe Reito nhận xét, Yumi ngập ngừng.
“Không lẽ đây là nhạc đệm cho bài hát lúc nãy?”
“Nhạc đệm?”
“Người ta chơi piano bằng hai tay đúng không? Nói đơn giản thì nhạc đệm là phần tay trái đàn, chỉ chạy những nốt thấp của bài hát.”
“À, ra thế! Tại sao bố cô phải đệm nhỉ?”
Yumi chẳng nói chẳng rằng, chỉ nghiêm mặt nghiêng đầu.
Trạng thái đó cứ lặp đi lặp lại mãi. Hát thầm, im lặng, tiếng piano, im lặng, hát thầm, im lặng, tiếng piano, im lặng... Reito và Yumi chẳng hiểu gì cả.
Cuối cùng là một khoảng lặng kéo dài. Reito xem đồng hồ trên điện thoại. Vẫn chưa hết giờ, không biết Toshiaki làm gì tiếp nhỉ?
Họ đang nhìn chằm chằm vào máy thu tín hiệu thì bất chợt có ánh sáng lóe lên ở rìa tầm mắt. Cả hai quay phắt sang, và cùng giật nẩy mình. Toshiaki cầm đèn pin đi về phía này.
Nguy to! Họ vội tắt đèn, nhưng muộn quá mất rồi. Toshiaki đã nhìn thấy.
“Ơ kìa? Reito à? Cậu làm gì ở đấy thế?”
Reito đành đứng dậy, “Không có gì đâu ạ, cháu đi kiểm tra xung quanh tí thôi...” Nhưng lời bao biện tệ hại này không lừa được ai. Bởi vì ngay sau chân Reito là Yumi đang ngồi lấp ló.
Toshiaki nghi hoặc tiến đến gần, cầm đèn pin rọi về phía đó, “Sau lưng cậu có người thì phải. Tại sao lại trốn?”
Reito quay lại nhìn Yumi. Cô ngẩng mặt lên, thái độ cam chịu.
“Yumi?” Toshiaki kêu lên. “Thế này là thế nào? Sao con lại ở đây? Chuyện gì vậy hả?” Sắc mặt Toshiaki thay đổi. Ông lia đèn pin qua lại giữa Reito và Yumi.
“Xin lỗi bác, chuyện hơi phức tạp...” Reito lúng búng.
“Phức tạp là thế nào? Chẳng phải khi thỉnh thì người khác không được đến gần à? Mà tại sao con tôi lại ở đây?” Toshiaki lớn tiếng.
“Bố đừng quát lên thế. Là con nhờ anh ta.”
“Nhờ cái gì? Nhờ thế nào? Tại sao con lại ở đây?” Toshiaki cao giọng.
“Đã bảo bố đừng quát lên mà. Con sẽ giải thích.” Nói đoạn, Yumi đứng dậy.
Đúng lúc đó, một phần thiết bị cô ôm trong người rơi xuống đất. Đó chính là máy ghi âm. Cú va chạm tình cờ làm nó tự động chạy.
Tiếng đàn piano vang lên trong đêm tối. Cả ba cùng chết lặng.
Yumi hớt hải nhặt lên tắt đi.
Reito sợ sệt nhìn Toshiaki đang đứng ngây như phỗng.
“Gì thế này?” Toshiaki hỏi. “Tại sao con lại có ca khúc đó? Ghi âm ở đâu, khi nào?”
“Trong một bộ phim trên mạng. Con thấy cũng hay nên...”
“Đừng có nói láo!” Toshiaki mắng. “Không thể thế được. Rất ít người biết bài này. Nói thật đi, làm sao con có được nó?” Đến đây, Toshiaki bỗng khựng lại như vừa nhận ra câu trả lời. “Có phải ban nãy không? Có phải con lén ghi âm bài hát bố phát trong cây long não không?” Toshiaki quay phắt sang Reito, mặt đầy cuồng nộ. “Thế là thế nào? Cảnh này mà xảy ra được ư? Cậu là người gác cây kiểu gì vậy hả?”
“Bố đừng mắng anh ta.” Yumi đi lên chắn trước mặt Reito. “Tại con ép anh ta cả.”
“Vì sao? Giải thích ngay!”
“Câu đó con hỏi mới đúng. Bố giải thích đi.”
“Hả?”
Yumi rút điện thoại ra, bấm bấm rồi chìa màn hình về phía Toshiaki.
“Người đàn bà này là ai? Bố lăng nhăng với mụ ta? Nhân ngãi của bố phải không?”
Sắc mặt Toshiaki liền thay đổi. Vẻ hung dữ biến mất, nhường chỗ cho đôi mắt ầng ậng nước.
“Chuyện... không liên quan đến con.”
“Sao lại không? Con là con của bố. Bố lén lút gặp đàn bà lạ mà bảo con đừng suy nghĩ gì cả ư?”
“Chuyện phức tạp lắm...” Toshiaki khó nhọc nói.
Cục diện đã đảo ngược.
“Bố kể đi. Nếu không con về mách mẹ.”
“Người phụ nữ này không phải như thế đâu.”
“Vậy thì là gì? Tại sao bố lại định kì gặp mụ ta? Còn đi Shibuya nữa?”
Toshiaki kinh ngạc trợn mắt, không ngờ Yumi biết cả việc đó.
“Có giải thích, chưa chắc con đã hiểu.” Toshiaki khổ sở nói. “Chuyện phức tạp lắm, lại còn liên quan đến người mà con không biết.”
“Bác Kikuo chứ gì?”
Những lời này càng khiến Toshiaki sửng sốt, “Sao con lại biết anh ấy.”
“Chúng cháu đã cố công tìm hiểu.” Reito nói. “Còn đến cả Vườn Chanh nữa. Bác thỉnh cây long não để nhận lời nhắn của anh trai phải không?”
Toshiaki sững sờ giây lát, nét mặt dần dần dịu đi, đôi vai căng cứng vì tức giận cũng thả lỏng. “Lời nhắn? Không đơn giản như thế, nhưng cũng từa tựa thế.” Toshiaki nói một cách điềm đạm.
“Bác kể cho chúng cháu nghe được không? Cháu cũng hiểu sơ sơ về việc thỉnh và có giải thích cho Yumi rồi. Cô ấy sẽ không nghĩ đây là chuyện ngớ ngẩn đâu ạ.”
“Thế à…” Toshiaki cụp mắt, im lặng suy nghĩ. Cuối cùng ông thở dài ngẩng lên. “Kể hết thì mất thời gian lắm đấy.”
“Không sao đâu bố. Từ giờ đến sáng còn khối thời gian.”
“Chắc chắn bác Kikuo cũng sẽ tán thành ạ.”
Nghe Reito nói, Toshiaki ngẩng mặt nhìn trời, “Thế thì tốt quá...”
Về tới phòng trực, Reito pha trà mời họ.
Toshiaki ấp đôi bàn tay lạnh cóng quanh cốc trà nóng, lẩm bẩm, “Kể từ đâu được nhỉ...”
“Từ đầu.” Yumi lên tiếng. “Con chẳng biết gì về bác Kikuo cả. Bố nên kể từ đó.”
“Từ đầu à...” Toshiaki bối rối uống một ngụm trà rồi thở dài. “Đúng là phải kể như thế thôi.”
Và ông bắt đầu kể.