Hôm sau, Reito xuống tầng hai để ăn bữa sáng buffet. Anh nhìn quanh, thấy Chifune đang ngồi tại một bàn bốn chỗ dọc cửa sổ. Anh lại gần chào bà.
“Ừ, chào cháu. Đêm qua ngủ ngon không?”
“Ngâm bồn xong là cháu lăn ra giường ngủ luôn.”
“Thế à, còn trẻ thích nhỉ.” Giọng Chifune hơi mệt mỏi, có lẽ bà không ngủ được mấy.
Reito đi lấy thức ăn. Cầm khay bằng hai tay, anh nhòm vào các đĩa và lồng ủ. Có đủ các món Nhật, Âu, Trung Hoa, trông đều hấp dẫn. Anh mải mê chọn những món vừa mắt, chẳng mấy chốc cái khay đã đầy tú ụ. Reito định quay về chỗ thì nhìn thấy nồi “Cà ri Buổi sớm”. Thầm nhủ không thể bỏ qua món này, anh lấy thêm một cái đĩa nhỏ, xới đầy cơm trắng, rưới xốt cà ri vào rồi đặt lên khay.
Nhìn thấy khay của Reito khi anh quay về bàn, Chifune tròn mắt, “Lấy nhiều quá nhỉ. Cháu ăn hết không thế?”
“Dù phải dùng đến niềm tin thì cháu cũng sẽ ăn bằng hết.”
Sau khi ngồi xuống, Reito cầm dĩa lên và bắt đầu tấn công trứng ốp lết. Nhưng trước đó, anh vô tình liếc đĩa của Chifune và “A!” một tiếng.
“Sao thế?”
“À không... Bác lấy cả cà ri nhỉ.”
Một góc nhỏ trong đĩa của Chifune là món cơm cà ri.
“Không được à?”
“A, tất nhiên không phải thế, nhưng không hiểu sao hơi khác với tưởng tượng của cháu.”
Nghe thế, gương mặt Chifune giãn ra. Bà múc một thìa cà ri cho vào miệng. “Món cà ri này gắn liền với kỉ niệm đặc biệt của tôi, từ thời còn chưa kinh doanh khách sạn cơ.”
“Ồ... Kỉ niệm gì thế ạ?” Reito đặt dĩa xuống và ngồi thẳng dậy.
“Hồi bắt đầu khóa đào tạo phục vụ khách sạn, tôi bận rộn chuẩn bị nhiều thứ lắm. Tất tả từ sáng sớm đến đêm khuya, bao nhiêu thời gian cũng không đủ, chẳng rảnh tay dùng bữa đàng hoàng. Thế nên chúng tôi ăn cơm cà ri, nhanh chóng lại dễ dọn rửa. Bếp trưởng bèn đích thân nêm nếm và cất công nghiên cứu nguyên liệu nên ăn hằng ngày vẫn không ngán, lại đủ dinh dưỡng nữa. Nhân viên đều hưởng ứng nhiệt liệt, bảo rằng khi nào khách sạn khai trương vẫn muốn ăn. Có người đề xuất thêm món này vào thực đơn sáng cho khách. Sau khi thử nghiệm thì quả là một lựa chọn chính xác. Nồi cà ri sạch trơn nhiều ngày liên tiếp. Mấy chục năm sau, cà ri ở đây vẫn được khách trọ vô cùng yêu thích.”
“Ra thế.” Reito nhìn chằm chằm vào đĩa cà ri trước mặt. Thì ra chỉ một món trong thực đơn buffet thôi cũng có câu chuyện của riêng mình.
“Trải nghiệm đó đem lại một gợi ý.” Chifune tiếp tục. “Rằng nên mời khách những món mà mình muốn ăn, nói rộng ra là đem lại cho khách những dịch vụ mà chính mình muốn hưởng thụ. Một lần nữa, tôi hiểu rõ đây là cốt lõi của ngành nghề mình. Từ bấy trở đi, mỗi khi tư duy lạc lối, tôi lại coi nó là kim chỉ nam.”
Nghe Chifune nói, Reito bất giác nhớ lại cuộc trò chuyện với Yoshihiko tối qua. Phong cách riêng của Chifune được tạo nên từ những mảnh ghép này đây.
“Cháu sao thế? Có điểm nào chưa hiểu ư?” Chifune ngờ vực hỏi.
“Không ạ, cháu thấy mình đã học hỏi được nhiều điều.”
Reito cầm thìa lên, múc một muỗng cơm cà ri cho vào miệng. Hương vị thơm ngon đầy kích thích khiến anh cảm nhận đồng thời cả vị mới lạ và hoài niệm của món ăn.
“Thế nào?” Chifune hỏi.
“Ngon thế này thì cháu ăn mỗi ngày cũng được.”
“Chắc chắn rồi.” Chifune thỏa mãn gật đầu.
Sau bữa sáng, Chifune đặt tách cà phê xuống bàn và mở sổ ra, “Bắt đầu từ tối nay sẽ có khách đến thỉnh. Cháu đã nắm được lịch chưa?”
“Rồi ạ.” Reito đáp và lấy điện thoại trong túi ra. “Đêm nay là Tsushima Shuji.”
“Nhà Tsushima có quan hệ tốt với nhà Yanagisawa đã nhiều đời rồi. Cháu cần lưu ý một chuyện. Chân ông Shuji rất yếu, có lẽ sẽ không thể tự mình đi đến chỗ cây long não được, cháu nhớ giúp ông. Nếu có người đi cùng thì để họ đỡ ông đến nơi cũng được. Tuy nhiên, đó phải là người không cùng huyết thống với ông Shuji. Vợ thì không sao, còn con cái hoặc anh em thì không được. Tôi đã dặn họ rồi, nhưng cháu cứ xác nhận lại cho chắc.”
“Cháu hiểu ạ. Có quan hệ huyết thống hay không khá quan trọng nhỉ.”
Chifune không trả lời, tảng lờ nhìn vào quyển sổ. Reito rụt cổ lại.
“Còn một điều nữa. Tôi sẽ thay cháu trực phiên thỉnh vào thứ Bảy tuần này, vì hôm đó tôi cần cháu đi một nơi.”
“Nơi nào thế ạ?”
“Gần đến lúc đó tôi sẽ nói. Lần này không phải leo núi hay gì đâu, ở trong thành phố thôi.”
“Thứ Bảy là đêm trăng non bác nhỉ.”
Reito kiểm tra lịch và giật mình khi thấy tên người thỉnh vào thứ Bảy. Iikura Kokichi, là ông già anh gặp ở nhà tắm công cộng. Ông đã thỉnh vào tháng Tám năm ngoái, không hiểu vì sao lại đến nữa.
“Có vấn đề gì à?” Chifune hỏi.
“Không ạ. Cháu hiểu rồi, thứ Bảy cháu sẽ làm theo lời bác dặn.”
“Nhờ cháu nhé.”
“À... Lịch trình hôm nay thế nào ạ?” Reito hỏi.
“Như bình thường thôi. Làm thủ tục trả phòng và về Tokyo.”
“Ơ, thế ạ?”
“Hôm nay có nhiều việc cần làm lắm. Cháu còn phải quét sân và chuẩn bị cho phiên thỉnh đêm nữa. Hay cháu hi vọng được đi thăm thú Hakone?”
“Đâu ạ...” Reito ấp úng. Tất nhiên không thể nói thẳng ra là anh muốn đi chơi rồi.
Một tiếng sau, Reito và Chifune đã ngồi trên tàu quay về Tokyo. Reito ngắm cảnh vật lùi xa, thầm nhủ sau này có ai hỏi anh đã đi Hakone chưa thì không thể trả lời là đã đi rồi được. Nhưng chuyến đi này cũng không hẳn vô ích. Anh đã biết nhiều hơn về Chifune, ngoài ra trong túi anh có thêm đặc sản Cà ri Buổi sớm.
Tsushima Shuji, người đến thỉnh đêm ấy, là một ông già gầy gò, khẳng khiu như cái cây khô. Ông không thấp nhưng lưng hơi còng khiến vóc dáng nhỏ bé hẳn lại. Đúng như Chifune nói, chân ông yếu đến mức phải có gậy chống mới đi được. Người đi cùng có lẽ là vợ ông. Shuji một tay chống gậy, tay còn lại vịn vào cánh tay bà. Bà cho Reito xem hộ chiếu để chứng minh mình đúng là vợ Shuji. Tuy ảnh chụp hơi trẻ hơn bây giờ nhưng quả thật là cùng một người. Bà nói muốn đi cùng chồng đến chỗ cây long não, nhưng đây có lẽ là ý muốn của chính ông Shuji.
Reito dẫn đường cho họ. Đôi vợ chồng đi khá chậm nên thỉnh thoảng anh đứng lại chờ. Cuối cùng cả ba cũng đến được lối vào.
“A... Đúng chỗ này rồi. Thật là hoài niệm!” Shuji nói ngay khi tiến vào rặng cây.
“Ông từng đến đây rồi ạ?” Reito hỏi.
“Thời trẻ đã đến vài lần. Sau khi cha mất. Đi một lần thì không hiểu hết được. Tại cha cứng đầu, nhưng phần nhiều cũng tại tôi không sáng dạ. Phải đi vài lần mới thấu suốt. Ha ha ha.” Shuji cười khô khốc.
“Ông đi vào các đêm trăng tròn phải không?”
“Ừ ừ, đây là lần đầu tôi thỉnh vào đêm trăng non. Hồi hộp quá!”
“Anh à, chị Chifune bảo đừng nói những chuyện không cần thiết mà.”
“Cỡ này thì có sao đâu, nhỉ?”
Dường như ông đang đợi Reito đồng tình. “Vâng ạ.” Anh đáp.
Đến chỗ cây long não, Shuji “Ồ” lên. “To quá! Sao, em thấy anh nói đúng không?” Shuji đắc ý hỏi vợ.
“Ừ, tuyệt quá.”
Rễ cây bò ngoằn ngoèo trên đất, để Shuji tự đi rất vất vả. Thế là vợ ông và Reito, mỗi người một bên, cố gắng dìu, đỡ, dắt ông qua mớ rễ cây, vào bên trong hốc và ngồi xuống trước giá nến.
Reito cắm nến, châm lửa rồi hỏi, “Thời gian thỉnh là một tiếng, thế có đủ không ạ?”
“Ừ, đủ.”
“Vâng. Gần hết giờ cháu sẽ đến và đợi ở gần đây. Sau khi thỉnh xong, ông kéo dây để rung chuông nhé.” Reito cầm sợi dây đang thòng xuống bên cạnh.
Đầu dây gắn với một cái chuông, cứ kéo dây là chuông kêu. Bình thường chuông nằm ở phòng trực, hôm nào có khách đi lại khó khăn thì lắp vào. Chifune dặn anh như thế trên chuyến tàu từ Hakone về Tokyo.
Để Shuji lại trong hốc cây, Reito và bà Tsushima quay về sân đền. Vì trời lạnh, Reito mời bà vào chờ trong phòng trực. Anh lấy ấm nhỏ pha trà sấy rồi rót ra cốc. Bà nhận lấy và lịch sự cảm ơn.
“Ngoài chân yếu ra thì trông ông khỏe bà nhỉ!”
“Thế à? Ông ấy mà nghe thế thì phấn khởi lắm đấy.”
“Trông ông có vẻ sẽ thọ lắm.”
“Nếu vậy thì tốt...” Bà cười nhẹ, đưa cốc trà lên môi bằng hai tay.
“Ông bà có bao nhiêu người con ạ?”
“Hai, một trai một gái. Có gì không nhỉ?”
“À, không ạ. Cháu chỉ nghĩ gia đình đông thì vui... Cháu không có bố mẹ, cũng không có anh chị em gì cả ạ.”
“Ôi thế à?” Mắt bà chớp chớp, ánh lên nét thương hại.
Reito ra khỏi phòng trực và ngồi xuống cái ghế gần đó. Bình thường anh sẽ mở điện thoại ra xem phim hoặc chơi game, nhưng đêm nay anh không có tâm trạng. Anh ngồi đó, thả mình vào dòng suy nghĩ miên man.
Khoảng năm mươi phút sau, Reito cùng bà Tsushima quay lại cây long não. Chẳng mấy chốc, họ nghe thấy tiếng chuông leng keng, đến gần nhìn vào thì thấy Shuji đang quỳ một gối, dường như không thể tự mình đứng lên được.
“Ông vất vả rồi. Thỉnh được không ông?”
“Ừ, chắc cũng tạm được.” Trông Shuji khá nhẹ nhõm.
Reito dập tắt nến rồi cùng bà Tsushima giúp chồng bà đứng dậy. Anh vừa soi đèn pin xuống đất vừa thận trọng bước thì bà Tsushima bảo, “Để một mình tôi đỡ ông ấy cũng được.” Thế là Reito đi trước.
“Sao rồi?” Reito nghe tiếng bà hỏi rất khẽ ở phía sau.
“Ừ, trước mắt thì anh đã cố hết sức để thỉnh rồi.”
“Liệu có được không nhỉ.”
“Chẳng biết nữa.”
“Để đứa nào đến? Masato à?”
“Tất nhiên là Masato rồi, nhưng anh cũng muốn Miyoko đến nữa.”
“Khi nào?”
“Tùy chúng nó, nhưng phải đợi anh chết đã. Trước đó không được cho đứa nào biết về vụ thỉnh hết.”
“Em nhớ rồi. Câu này em nghe không biết bao nhiêu lần rồi đấy.”
Reito vẫn chậm rãi tiến bước mà không quay đầu lại. Có thể vợ chồng Tsushima không câu nệ, nhưng với cương vị người gác cây long não, anh phải vờ như mình chẳng nghe thấy gì cả.