Tiếng đàn piano lấp đầy không gian nhỏ hẹp của phòng trực. Giai điệu lúc trang nghiêm lúc thanh thoát, mỗi đoạn nhạc một bất ngờ. Nhịp không quá nhanh cũng không quá chậm, nghe hài hòa đến mức tưởng như đồng bộ với nhịp đập trái tim hay đồng hồ sinh học. Một bản nhạc khiến người ta muốn im lặng thả hồn theo và thưởng thức mãi.
Bản nhạc ấy phát ra từ cái loa bluetooth đặt trước mặt Toshiaki, do chính ông kết nối và mở bằng điện thoại di động của mình.
Toshiaki chạm lên màn hình. Bản nhạc ngừng lại.
“Nhạc hay quá. Bác nghe được lúc thỉnh phải không?”
“Nói cho đúng thì không phải nghe được, mà nó vang vọng trong đầu.” Toshiaki chỉnh lại câu hỏi của Reito. “Nhưng bản nhạc này vẫn chưa chính xác, chưa hoàn thiện.”
“Bài này do ai đàn ạ? Không lẽ là bố?”
Nghe Yumi hỏi, Toshiaki huýt sáo, “Bố mà biết chơi piano?”
“Thế thì là ai?”
“Là người phụ nữ đó.”
“Người phụ nữ đó...” Chừng như vỡ lẽ, Yumi lấy điện thoại ra bấm thoăn thoắt. “Người này ấy ạ?” Cô chìa màn hình về phía Toshiaki. Trên màn hình là người phụ nữ mà họ nghi là bồ bịch của ông.
“Đúng.”
Yumi nhìn màn hình rồi lại nhìn bố mình, “Nghĩa là sao ạ?”
“Bố muốn bằng cách nào đó cho bản nhạc này một hình dạng.”
“Hình dạng?”
Toshiaki chỉ vào đầu mình, “Sau khi nhận niệm, bố không thể bứt mình khỏi những bản nhạc của Kikuo. Giai điệu thường vang vọng trong đầu, và bố cứ vô thức ngân nga theo.”
“À, đúng là bố có làm thế.”
“Mẹ cũng hỏi bố dạo này có gì vui hay sao mà ngân nga suốt. Bố phải bịa đủ mọi cớ để nói cho qua.”
“Tại sao? Cứ kể thật với mẹ chẳng phải tốt hơn ư?”
“Kể về Kikuo khó lắm. Giải thích phức tạp, kí ức đẹp chẳng có bao nhiêu, sẽ làm người nghe không thoải mái. Vả lại, chắc mẹ con không tin chuyện cây long não hay thỉnh niệm gì đâu.”
“Bố không thử thì làm sao biết được?” Yumi bĩu môi càu nhàu.
“Bố định sau khi mọi việc xong hết mới kể với hai mẹ con.”
“Cái gì xong hết ạ?”
“Bố muốn biến bản nhạc trong đầu thành dạng nghe được bằng tai, để chia sẻ với hai mẹ con. Nhưng bấy giờ bố chẳng biết nên làm thế nào.”
“Và rồi bác làm thế nào ạ?” Reito hỏi.
“Sau khi trăn trở, tôi liên lạc với một cậu bạn hồi cấp hai hiện đang dạy nhạc, tên là Hayama. Vài năm trước họp lớp, chúng tôi đã lấy thông tin liên lạc của nhau, vẫn bảo hôm nào hẹn gặp nhưng đều chưa có dịp.”
“Bác nói với bác ấy thế nào?”
Tất nhiên Toshiaki không thể kể về việc thỉnh được.
“Tôi bảo có một bản nhạc piano nghe từ xưa, bây giờ vẫn nhớ giai điệu và muốn tái hiện thì phải làm thế nào. Cậu ta bảo nếu là mấy bản nhạc cổ điển hoặc jazz phổ biến thì chắc chắn cậu ta sẽ biết, và bảo tôi ngân nga thử. Áng chừng cho rằng tôi chỉ quên tên bản nhạc thôi. Tôi bèn nói, đây là một bản nhạc chưa phát hành công khai. Cậu ta lại thắc mắc làm sao tôi biết. Phiền phức quá!” Toshiaki nhăn nhó.
“Phản ứng hợp lý thôi. Bác trả lời ra sao?”
“Tôi bảo đó là bản nhạc do người anh quá cố sáng tác, hồi xưa hay được anh ấy đàn cho nghe, nên là một bản nhạc đong đầy kỉ niệm. Gần đây tôi muốn nghe lại mà không sao tìm được bản thu âm hay nhạc phổ nào trong đồ đạc của anh, bó tay luôn.”
“Hay thật ạ. Giải thích rất hợp lý.”
“Sao nữa ạ?” Yumi hỏi.
“Rốt cuộc Hayama đã hiểu ra mức độ rắc rối của vấn đề. Cậu ta bảo có người quen rất thích hợp để giúp tôi vụ này. Theo lời Hayama, người đó chỉ cần nghe nhạc một lần là chơi lại được trên piano. Và dù người hát có sai cao độ hay trật nhịp thì cô ấy vẫn suy luận được đúng bản gốc.”
“Ồ... Có cả người như thế ạ?”
“Tôi cũng nghĩ, có người thế này thật thì đúng là mình buồn ngủ gặp chiếu manh rồi. Tôi bèn nhờ Hayama giới thiệu và trực tiếp đến gặp. Nhà cô ấy ở Kichijoji.”
Reito “À” một tiếng và liếc mắt về phía điện thoại của Yumi.
Yumi cũng chỉ vào điện thoại của mình, “Người này đây?”
“Đúng vậy.” Toshiaki nói thêm, cô ấy tên là Okazaki Minako, dạy đàn piano và sáng tác nhạc tự do. “Bố hiểu, con có lý do để nghi ngờ, nhưng bố không làm gì mờ ám cả. Cần thiết thì con cứ đến gặp cô ấy.”
“Con hiểu rồi. Xin lỗi bố.”
“Nhưng sao con điều tra được là bố đến nhà cô ấy?” Toshiaki hỏi một câu hiển nhiên.
“Cái đó... để về nhà rồi con giải thích.” Yumi ngại ngùng đáp.
“Chắc là lén lút làm chuyện mờ ám sau lưng bố chứ gì.” Toshiaki cười cười.
“Tiếp theo thì sao ạ?” Reito lái câu chuyện về đúng hướng. “Cô Okazaki đồng ý giúp bác tái hiện bản nhạc?”
“Ừm... Nói ngắn gọn là thế, thực tế thì không đơn giản như vậy, khá là lên bờ xuống ruộng đấy.”
“Bác kể đi!”
“Kể khổ á? Không thú vị gì đâu.”
“Con cũng muốn nghe.” Yumi nhấn mạnh.
“Thế à…” Toshiaki thoáng nhìn đồng hồ đeo tay. “Hai đứa đã nói vậy thì, bố sẽ kể tiếp.”
Ông cầm cốc trà, có lẽ muốn nhấp nước cho nhuận họng, nhưng cái cốc cạn trơ. Reito vội cầm lấy ấm và châm thêm.
Toshiaki uống một ngụm trà, ngồi thẳng lưng lên và tiếp tục kể.
Okazaki Minako không cao lắm, nhưng phong thái mạnh mẽ và trẻ hơn tuổi rất nhiều. Hayama mà không giới thiệu cô đã gần năm mươi thì Toshiaki cũng không đoán được.
“Tôi có nghe anh Hayama kể rồi. Quả là cảm động!” Cô ngồi thẳng lưng, mắt long lanh. “Đến giờ mà anh vẫn nhớ như in bản nhạc anh trai sáng tác. Thật đáng kinh ngạc!”
“À, cũng không hẳn là nhớ như in...” Toshiaki gãi đầu. “Chỉ nhớ mang máng vài phần thôi...”
“Thế cũng đủ rồi. Cho tôi nghe với.”
“À, vâng…. Tôi xin phép bắt đầu.” Toshiaki hắng giọng rồi sửa lại thế ngồi cho ngay ngắn.
Đêm hôm trước, ông đã đến đền Nguyệt Hương nhận niệm. Sau khi trò chuyện với Hayama, ông thấy cần phải nhớ rõ bản nhạc hơn nên liên lạc với Chifune và nhờ bà chuẩn bị hẳn hai cây nến.
Nhờ vừa nhận niệm nên kí ức về giai điệu rõ ràng hơn hẳn, nhưng vẫn chưa trọn vẹn. Dù sao ông cũng mới nghe có ba lần mà thôi.
Ngân nga trước mặt người khác hơi xấu hổ và căng thẳng, Okazaki và Hayama lại là chuyên gia về âm nhạc nữa. Thế nhưng ngần ngừ lúc này thì không biết lúc nào mới tái hiện bản nhạc ấy được.
“Hứm... hưm... hừm... hứm...” Toshiaki bắt đầu thể hiện bằng âm mũi, và mắc cỡ đến mức nóng cả người. Nhận ra giọng mình run rẩy và lệch tông, mặt nóng bừng, ông quyết định tạm ngừng. “Xin lỗi, không được chuẩn lắm. Chắc khó nghe cô nhỉ?”
“Anh đừng bận tâm, cứ tiếp tục thêm một chút đi.” Nét mặt Okazaki nghiêm túc. Hayama cười cười nhưng không có vẻ gì là chọc ghẹo cả.
“Vâng.” Toshiaki tiếp tục ngân nga, nhưng càng lúc càng thấy sai và bắt đầu mất tự tin.
Sau khi ngân nga đại khái bản nhạc trong trí nhớ, Toshiaki xoay cổ gãi trán, “Ôi, hát hò thế này là hỏng hẳn. Để tôi về nhà tập lại.”
Okazaki không phản ứng gì với câu đó mà chỉ hỏi, “Anh cảm thấy phong cách của bản nhạc này thế nào?”
“Phong cách à... Nói sao nhỉ...”
“Cậu cứ nói theo cảm nhận cá nhân là được. Kiểu nó mang hơi hướm ca dao hay dân gian...” Hayama thêm vào.
“Hoặc, anh cảm thấy rộn ràng, tươi tắn hay u buồn?”
“À, thế thì tôi thấy nó khá êm dịu. thì phải?”
“Êm dịu... Giống ballad ấy hả?”
“Ballad là gì?”
“Là loại nhạc có tiết tấu chậm rãi, mang lại không khí tĩnh lặng, nhẹ nhàng.”
“À, đúng. Kiểu nhạc khiến người ta muốn ngồi yên lắng nghe ấy.”
Okazaki im lặng đứng dậy, đi đến chiếc piano điện tử đặt sát tường, mở nắp phím và từ tốn chơi nhạc.
Thật kinh ngạc! Tiếng piano vang vọng tái hiện chính xác bài hát bằng giọng mũi dở tệ của Toshiaki. Hơn nữa, những nốt yếu hoặc run rẩy đã được sửa chữa một cách phù hợp khiến nó trở nên giống bản nhạc hơn hẳn.
“Như thế phải không?” Okazaki hỏi Toshiaki.
“Tuyệt thật! Cô mới nghe có một lần thôi mà...”
“Cậu thấy sao?” Hayama hỏi. “Đã giống bài anh cậu sáng tác chưa?”
“Hừm...” Toshiaki khoanh tay suy nghĩ. “Bảo giống thì cũng giống, bảo khác thì vẫn khác.”
“Anh thấy khác chỗ nào, khác ra sao? Anh nghe lại lần nữa nhé.” Okazaki quay vào đàn và lướt tay trên mặt phím. Chơi xong, cô hỏi, “Thế nào ạ?”
Toshiaki cong miệng nghiêng đầu. “Đúng là bản nhạc kiểu như thế, nhưng hơi khác một chút. Tôi không giải thích rõ bằng từ ngữ được. Xin lỗi cô, tại tôi hát dở quá. Tôi sẽ về tập thêm rồi quay lại.”
“Tập thì cải thiện được à?” Hayama hỏi, ánh mắt ngờ vực.
“Chẳng biết nữa, nhưng còn đỡ hơn là không làm gì.”
“Anh có chơi loại nhạc cụ nào không?” Okazaki quay trở lại bàn.
“Không. Nói ra hơi xấu hổ, nhưng khác với anh trai, tôi hoàn toàn không có khiếu về âm nhạc.” Toshiaki phẩy tay.
“Hay lúc ngân nga anh thử thu âm xem? Sau đó tự nghe, thấy không đúng thì sửa. Cứ lặp đi lặp lại đến khi hài lòng thì cho tôi nghe.”
Gợi ý của Okazaki rất hợp lý, vấn đề là liệu Toshiaki có làm được hay không.
“Chà... Tôi không tự tin lắm...”
“Anh cứ thử đi đã.”
“Vâng.”
Sau khi hẹn hai tuần sau gặp lại, nhóm Toshiaki ra về. Ra khỏi chung cư, Toshiaki cảm ơn người bạn học cũ.
“Mong là mọi việc suôn sẻ.” Hayama nói. “Hoàn thành bản nhạc thì cho tớ nghe với. Chẳng hiểu sao tớ có cảm giác đây là một kiệt tác.”
“Nghe tớ ưm ửm thôi mà cậu cũng có cảm giác được à?”
“Được chứ. Tuy chẳng trông cậy gì vào màn thể hiện lộn xộn của cậu, nhưng tớ vẫn nhận ra bản nhạc ấy có một thông điệp muốn truyền tải. Đó là minh chứng của một tác phẩm tuyệt vời đấy.”
Tuy bị chê dốt nhạc, Toshiaki vẫn phấn khởi vì lời khen dành cho anh mình. “Thế thì tốt quá.”
Ngày hôm sau, Toshiaki mua máy ghi âm và nhanh chóng thu thử giọng mình. Do không muốn vợ và con gái hỏi han này nọ nên ông tranh thủ thu âm tại văn phòng lúc nhân viên chưa đến.
Làm thử mới biết không suôn sẻ như tưởng tượng. Toshiaki đã cố ngân nga theo trí nhớ, nhưng khi nghe lại thì thấy khác hẳn. Chính ông cũng chẳng rõ khác ở đâu và khác thế nào, nên không biết phải sửa ra sao. Chỉ xác định được là nó không giống với bản nhạc trong đầu.
Hai tuần nhanh chóng trôi qua. Tuy chưa hài lòng, Toshiaki vẫn đem máy ghi âm đến nhà Okazaki Minako.
Nghe xong bản thu âm, Okazaki lập tức quay sang cây đàn và tái hiện khúc nhạc. Những ngón tay thoăn thoắt lướt trên phím đàn như thể đã quen thuộc giai điệu này từ lâu. Khúc nhạc tinh tế và đầy đặn đến mức khó mà tin được là dựa vào bài ngân nga của Toshiaki. Khi Okazaki chơi xong, Toshiaki suýt vỗ tay.
“Anh thấy thế nào?” Okazaki hỏi.
“Rất tuyệt vời! Tôi nghe mê mệt luôn đấy.”
“Giống với bản nhạc của anh trai anh hơn chưa?”
“Bản nhạc của anh tôi ấy à... Ừm... Cũng khá giống rồi.” Toshiaki líu lưỡi.
“Tức là vẫn có chỗ khác phải không? Mong anh nói rõ tôi nên sữa chỗ nào.”
“À…. Vâng, quả thật có khác chút xíu. Nhưng đó là do tôi thể hiện dở chứ không phải tại cô đâu. Tôi sẽ tập thêm và chắc chắn lần sau sẽ mang bản thu âm hoàn hảo tới.”
Okazaki cầm lấy máy ghi âm và phát lại khúc nhạc. Giọng Toshiaki vang lên từ thiết bị nhỏ bé. Cô nghiêng đầu tập trung lắng nghe.
Toshiaki ngứa ngáy bứt rứt, cuối cùng lên tiếng, “Xin lỗi cô, tôi thể hiện dở quá...”
“Anh Toshiaki.” Okazaki quay mặt sang. “Bản nhạc này đến đây là hết rồi à?”
“Hả? Nghĩa là sao cơ?”
“Từ lần trước tôi đã thấy cấu trúc hơi thiếu tự nhiên, cứ như bắt đầu từ đoạn giữa của cả bài vậy. Tôi đã nghĩ mình sẽ hài lòng hơn sau khi nghe bản thu âm của anh, nhưng ấn tượng vẫn như lần trước. Tôi buộc phải tự hỏi liệu nó đã đầy đủ chưa hay vẫn thiếu phần nào.”
Toshiaki hoàn toàn kinh ngạc. Dân trong nghề có khác. Quả thật bản thu âm của Toshiaki bắt đầu từ giữa, bởi vì lúc nào ông cũng bỏ sót phần đầu.
“Đúng như cô nói.” Toshiaki đáp. “Tôi bắt đầu ở giữa bản nhạc, vì không nhớ lắm phần mở đầu...”
“Ra thế. Vậy anh tính sao? Chúng ta cứ hoàn thành bản nhạc ở trạng thái này nhé? Tôi có thể soạn phần mở đầu, nhưng thế thì phong cách tác phẩm sẽ bị biến đổi mất.”
“À, thôi để tôi cố thêm tí nữa. Lần sau tôi sẽ đem bản thu âm có cả phần đầu đến.”
Okazaki nhíu mày thắc mắc, “Nhưng anh không nhớ rõ mà. Cố gắng vào đâu được?”
“À không….. À mà... đúng thế...”
Thắc mắc của Okazaki rất hợp lý. Nếu cố gắng mà nhớ được thì Toshiaki hẳn đã nhớ từ lâu rồi. “Thú thật, hơi khác một chút.”
“Khác á?” Okazaki nghiêng đầu. “Cái gì khác, và khác như thế nào?”
“Tình hình khác. Chuyện tôi kể cho Hayama hơi khác sự thật một chút... À, thật ra là khác nhiều chút. Vấn đề là kể đúng sự thật thì cậu ta sẽ không tin.”
“Chuyện anh muốn tái hiện lại bản nhạc do anh mình sáng tác là nói dối à?” Okazaki hơi đanh mặt lại.
“À không, phần đó là sự thật. Chỉ là, không phải tôi nghe anh ấy chơi hồi nhỏ, mà là gần đây mới nghe. Cũng không phải nghe bản thu trên đĩa CD hay băng cassette.”
“Tức là anh nghe chơi trực tiếp? Nhưng anh ấy qua đời từ lâu rồi mà. Không lẽ đây cũng là nói dối?”
“Không không, anh tôi qua đời lâu rồi, và không có bản thu âm nào cả. Chắc cô thắc mắc, tôi nghe được bản nhạc ấy bằng cách nào. Có cách đấy, chỉ tội kì ảo quá nên khó giải thích.”
Okazaki lộ vẻ tư lự, “Anh nói thế càng làm tôi tò mò hơn.”
“Vâng, tôi hiểu. Tôi cũng không khác gì. Hay tôi cứ kể nhé? Chuyện khó tin lắm.”
“Vâng.”
“Nhưng cô nhớ giữ bí mật. Thật ra chuyện này không được kể lung tung đâu.”
“Ôi trời, anh làm tôi tò mò quá. Vâng, tôi hứa sẽ không kể cho người khác.” Okazaki ngồi thẳng dậy, mắt lấp lánh hiếu kì.
Toshiaki kể, anh trai để lại cho mẹ một lá thư kì lạ. Ông làm theo chỉ dẫn trong thư và đến chỗ cây long não của đền Nguyệt Hương, được nghe một phụ nữ cao tuổi tự xưng là người gác cây tiết lộ một bí mật động trời. Toshiaki đã đến nhận niệm, và nghe âm vang trong đầu bản nhạc do người anh quá cố sáng tác...
Vì câu chuyện quá hoang đường, Toshiaki không đủ tự tin nhìn Okazaki nên cứ cúi gằm mặt mà kể. Tuy nhiên ông rất mong cô thấu hiểu, thành ra giọng điệu có chút nôn nóng, đôi lúc còn sùi bọt mép.
Kể xong, Toshiaki đưa tay chùi miệng rồi dè dặt ngẩng mặt lên.
Bắt gặp ánh nhìn của ông, Okazaki chớp chớp mắt rồi bình tĩnh nói, “Câu chuyện kì lạ quá nhỉ.”
“Xin lỗi cô, quả nhiên là cô không tin. Chắc cô nghĩ lão này lẩm cẩm, hoang tưởng hoặc gặp ảo giác về bản nhạc đúng không? Lần đầu tiên nghe kể về việc thỉnh, tôi cũng bán tín bán nghi, hay phải nói là chẳng tin gì sất. Nhưng khi vào hốc cây long não, tôi thực sự...”
Toshiaki ngưng ngang, vì Okazaki giơ tay phải lên.
“Tôi chỉ nói kì lạ, chứ không nói là không tin.”
Toshiaki chống hai tay lên gối và chồm người tới trước, “Cô tin ư?”
“Tôi không nghĩ anh nói dối. Có thể anh hoang tưởng hoặc gặp ảo giác thật, nhưng việc đó không liên quan đến tôi. Chỉ cần biết anh nghe thấy bản nhạc của anh trai là đủ. Và tôi muốn giúp anh tái hiện nó.”
“Ôi, nhẹ cả người. May là tôi đã kể hết cho cô.”
“Tôi cũng mừng vì anh đã cho tôi biết sự thật. Vậy một lúc nào đó tôi sẽ được nghe anh ngân nga phần mở đầu chứ?”
“Vâng, tôi sẽ cố gắng.”
“Nhất trí thế nhé.” Nói đoạn, Okazaki lộ vẻ suy tư. “Sao thế?” Toshiaki hỏi.
“Tôi vừa nghĩ ra ý này. Hay là anh mang theo máy ghi âm khi... gì ấy nhỉ... nhận ni...?”
“Nhận niệm?” Toshiaki liếc máy ghi âm đặt trên bàn. “Mang theo rồi làm thế nào nữa?”
“Khi bản nhạc vang lên trong đầu thì anh ngân nga theo rồi thu âm luôn. Thế thì nhịp điệu và cao độ ổn định hơn, anh cũng không cần phụ thuộc quá nhiều vào trí nhớ nữa.”
“Ồ! Tôi không nghĩ ra đấy.”
“Anh làm thử nhé?”
“Vâng, tôi sẽ thử. Cảm ơn lời khuyên của cô.”
Rời khỏi chung cư, Toshiaki lập tức liên lạc với Chifune để đặt lịch thỉnh vào đêm trăng tròn và đêm tiếp theo.
“Hai đêm liên tiếp nhỉ. Từ giờ trở đi tháng nào anh cũng đến à?” Chifune hỏi, khi Toshiaki xuất hiện vào đêm trăng tròn.
“Tôi có chút việc cần làm. Giải thích ra thì dài dòng quá.”
Chifune khẽ lắc đầu, “Không cần giải thích đâu. Có nhiều người đến đều đặn lắm. Anh cứ thong thả nhé.” Giọng Chifune không ẩn chứa chút tò mò nào.
Vào tới cây long não, Toshiaki thắp nến, lấy máy ghi âm ra rồi nhấn nút chạy. Đoạn ông nhắm mắt, tập trung nghĩ về Kikuo.
Cũng như bao lần khác, những cảm xúc dữ dội của anh trai mau chóng bủa vây Toshiaki. Ông nhẹ nhàng gạt sang một bên, chờ đợi bản nhạc bắt đầu.
Cuối cùng, Toshiaki nghe thấy giai điệu nhỏ bé từ từ nhú lên trong bóng đêm. Chính là phần đầu bản nhạc mà ông không nhận ra vào những lần trước. Giai điệu sâu lắng và tao nhã làm sao! Toshiaki kinh ngạc vì mình đã bất cẩn đến mức bỏ lỡ những âm thanh đẹp đẽ nhường này.
Ông chợt giật mình. Giờ không phải lúc chìm đắm vào giai điệu! Phải nhanh chóng ngân nga rồi thu lại mới được. Tuy nhiên, không dễ dàng gì lặp lại đúng giai điệu lần đầu nghe thấy.
Đêm hôm sau, Toshiaki tiếp thụ thu âm phần đầu bản nhạc. Đã ổn hơn đêm đầu tiên nhưng còn lâu mới đạt đến mức hoàn hảo. Dù vậy, hôm sau ông vẫn đem máy ghi âm đến nhà Okazaki.
Okazaki nghe nhạc, mắt sáng rỡ đầy tâm đắc, “Ra thế, đúng như tôi đoán. Bản nhạc này phải có phần đầu mới đúng.”
“Cô nghe ra được à? Thể hiện tệ lắm mà, tôi cứ áy náy mãi...”
“Quả thật tôi muốn nắm rõ hơn. Hay là thế này nhé? Anh cứ tiếp tục vào cây long não, lắng nghe, lặp lại, thu âm rồi đem đến chỗ tôi. Tôi sẽ tham khảo giai điệu rồi đàn lại cho anh. Tần suất là... hừm... hai tuần một lần đi.”
Nghe đề xuất, Toshiaki thán phục nhìn Okazaki, “Được thế thì lý tưởng quá! Nhưng sợ làm phiền cô không? Cô cũng có công có việc...”
“Không sao, tôi tự nguyện. Tái hiện bản nhạc của người đã khuất mà không có bản thu âm và cả nhạc phổ... Trải nghiệm huyền bí nhường này không xảy ra lần thứ hai trong đời đâu.”
“Nghe cô nói, tôi cũng đỡ áy náy.”
“Vậy chúng ta cứ làm thế nhé?”
“Vâng. Còn phải nhờ cô giúp đỡ nhiều.”
Sau đó, cứ hai tuần một lần Toshiaki lại đến chung cư của Okazaki. Vào đêm trăng tròn, ông nhận niệm, ngân nga và thu âm, hôm sau mang đến nộp. Thêm hai tuần nữa, ông quay lại nghe kết quả và cho biết cảm nghĩ.
Cuối cùng, để chuẩn bị thu âm chính thức, họ đến một phòng thu quen của Okazaki ở Shibuya.
Mỗi lần Okazaki chơi đàn là một lần bản nhạc hoàn thiện hơn, ngay cả người không tinh thông nhạc lý như Toshiaki cũng nhận ra. Tuy nhiên...
“Vẫn chưa đúng.” Toshiaki đặt tay lên cái loa không dây. “Gần lắm rồi, chỉ thiếu một bước nữa thôi, nhưng một bước này lại rất dài. Ngoài giai điệu chính, một bản nhạc còn có phần đệm và hòa âm, lắng tai nghe thì sẽ nhận ra. Nhưng bố không cách nào tái hiện qua giọng hát của mình được. Bố muốn phân tích kĩ hơn nên hôm nay đem cái loa này vào, vừa nghe vừa đối chiếu, nhưng không mấy tiến triển. Bố cũng tập ngân nga trong cây long não mà chẳng ăn thua.”
“Nhắc mới nhớ, đúng là bác luân phiên vừa hát vừa mở nhạc nhỉ.”
“Ừ.” Toshiaki gật đầu rồi ngại ngùng nhìn Reito. “Sao cậu biết? À mà cái máy Yumi cầm ban nãy là gì thế?”
“Chuyện đó cũng để sau con kể.” Yumi đáp.
“Con thật là... Trước giờ đều thế...” Toshiaki lầm bầm cất loa vào túi giấy rồi nhìn con gái. “Trưa mai bố đi gặp cô Okazaki, con đi cùng không?”
“Có ạ.” Yumi trả lời ngay.
Thu dọn xong, Toshiaki đứng dậy, “Tối mai tôi lại đến. Nhờ cậu nhé.”
“Cháu sẽ chuẩn bị chu đáo ạ.” Reito cúi đầu.
Hai bố con ra khỏi phòng trực rồi sóng vai đi cùng nhau. Reito nghe thấy họ trò chuyện.
“À mà Yumi, con đến đây bằng cách nào?”
“Xe bán tải của công ty.”
“Này, không được dùng của công vào việc riêng đâu.”
“Bố cũng dùng xe công ty còn gì.”
“Vì bố là giám đốc.”
“Thì con là con gái rượu của giám đốc.”
“Cái gì cơ? Buồn cười quá đi mất.”
Mãi đến khi tiếng trò chuyện thư thái của họ xa dần rồi tắt hắn, Reito mới quay vào phòng trực, lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Không hiểu là do cha con nhà Saji hòa hợp trở lại, hay do xúc động vì tình cảm mà Toshiaki dành cho người anh đã khuất?
Dù gì cũng phải công nhận, cây long não thật thần kì! Mỗi ngày một hiểu thêm về việc thỉnh, mà Reito vẫn bất ngờ trước năng lực tuyệt diệu của nó. Truyền tải được những tâm tư tình cảm phức tạp không thể diễn tả bằng lời và cả bản nhạc sáng tác trong tâm trí thì thật quá sức tưởng tượng.
Một lần nữa, anh nhận ra trọng trách của người gác cây long não và từ tận đáy lòng, anh thầm biết ơn Chifune vì đã giao phó công việc này cho anh.