Nhìn thấy ánh đèn pin lấp ló nơi bụi rậm, Reito đứng dậy khỏi ghế rồi tiến về phía ông cụ mặc áo khoác và quấn khăn quàng cổ.
“Ông vất vả rồi. Ông thỉnh được không ạ?”
“Nhờ trời, cũng khá thuận lợi.” Ông cười hiền từ. “Tôi tắt nến rồi.”
“Cảm ơn ông. Ông đi cẩn thận nhé.”
“Tháng sau tôi lại đến. Khi ấy lại phiền cậu.”
“Vâng, cháu sẽ chuẩn bị ạ.”
Ông cụ quay gót, đi về phía bậc thang. Reito nhìn theo cho đến khi ông đi khuất rồi tiến vào rặng cây.
Hốc cây long não không có gì bất thường. Đúng như ông cụ nói, nến đã tắt. Phong bì đặt cạnh đế nến đựng tờ 10 nghìn yên.
Reito cầm giá nến, chú ý bước chân để không vấp phải rễ cây, anh đi ra ngoài.
Đã ba ngày trôi qua kể từ đêm trăng non anh trọ ở Khách sạn Yanat Shibuya. Đêm nào cũng có người đến thỉnh, nhưng từ mai trở đi thì vắng khách. Tầm một tuần trước đêm trăng tròn mới lại có người đặt lịch.
Reito tin rằng suy đoán của mình về việc thỉnh là chính xác. Ba ngày gác cây gần đây càng khiến anh vững dạ hơn. Đa số khách thỉnh là người cao tuổi đã về hưu. Ý thức được cuộc đời mình sắp chấm dứt nên muốn để lại vài lời cho con cháu, cũng hợp lý thôi.
Thế nhưng, hẳn là thỉnh khác với di chúc. Đúng như Yumi nói, di chúc thì cứ viết ra là xong, và cũng có sức thuyết phục hơn. Chứ di chúc mà chỉ một vài người mới tiếp cận được thì khi xảy ra tranh chấp tài sản, nó chẳng còn ích lợi gì.
Reito cũng chưa lý giải được vì sao có những người đến thỉnh định kì hằng tháng như ông cụ hôm nay. Tuy sửa di chúc không phải việc hiếm, nhưng nếu không có lý do nào to tát thì bình thường chẳng ai làm thế, ít nhất là chẳng ai đặt lịch để tháng sau sửa lại cả. Vậy mà trong đống hồ sơ anh tìm hiểu thì số trường hợp quay lại thỉnh vào đêm trăng non khá nhiều.
Anh muốn hỏi Chifune, nhưng đằng nào bà cũng chẳng chịu nói cho anh biết, cùng lắm chỉ bảo “Cháu để ý đúng chỗ rồi đấy. Cố lên nhé” thôi.
Mà Chifune vẫn chưa liên lạc lại kể từ hôm đó. Reito cứ tưởng bà sẽ hỏi cảm nhận của anh khi trọ tại Khách sạn Yanat, thế mà trật lất. Tóm lại, tại sao Chifune lại bảo anh đến đấy ngủ chứ?
Reito đang đi về phòng trực thì một giọt lạnh lẽo rơi tách xuống cổ. Dự báo thời tiết bảo mai mới mưa, nhưng có vẻ trời mưa sớm rồi.
Cơn mưa rào dần nặng hạt. Lúc cuộn mình trong chăn, Reito nghe thấy tiếng mưa nện trên nền đất. Theo dự báo thời tiết, ngày mai sẽ mưa suốt. Anh thở dài ngao ngán. Hễ mưa là không thể quét sân hay chăm sóc cây long não được. Mai sẽ là một ngày ăn không ngồi rồi đây. Hay là đi xem phim nhỉ, lâu rồi chưa xem. Reito vừa nhắm mắt vừa nghĩ miên man. Rủ Yumi đi cùng nữa? Ý tưởng vừa lóe lên lập tức bị xua đi. Trèo cao chỉ tổ té đau mà thôi.
Mưa liên tục hai ngày. Rốt cuộc Reito cũng không đi xem phim, vì thấy đội mưa ra ga thật phiền phức. Anh mua cơm hộp ở cửa hàng tiện lợi và nhịn tắm trong khoảng thời gian đó.
Do có quá nhiều thời gian rảnh, Reito nhập tiếp dữ liệu thỉnh, công việc anh bỏ dở mấy bữa nay. Nhờ thế, anh lại có phát hiện mới.
Thông thường, một người đến thỉnh vào đêm trăng non, một thời gian sau sẽ có người cùng họ đến thỉnh vào đêm trăng tròn. Nhưng đôi khi không chỉ một mà có đến hai hoặc nhiều người tới thỉnh vào đêm trăng tròn. Ví dụ, người tên Suzuki Taro thỉnh vào đêm trăng non. Một năm sau, vào dịp trăng tròn, Suzuki Ichiro và Suzuki Jiro lần lượt đến thỉnh. Có lẽ cả hai đều là con trai của Suzuki Taro và đều muốn nhận lời nhắn từ bố.
Reito nhớ lại câu chuyện của vợ chồng Tsushima. Ông chồng muốn Masato và Miyoko đều đến, nên chắc chắn ông đã để lời nhắn cho cả hai con. Thì ra thỉnh còn có khả năng đó.
Tuy nhiên, anh vẫn chưa tìm ra sự khác nhau giữa thỉnh và di chúc.
Sang ngày thứ ba, cuối cùng mưa cũng tạnh. Reito bước ra sân và thấy chán nản kinh khủng. Lá rụng la liệt dính bết xuống đất. Dọn hết chỗ này chắc phải mất cả sáng. Chưa hết, lá còn bám vào các bậc thang. Bình thường, gió sẽ thổi bay lá rụng, trả lại các bậc thang gần như sạch sẽ. Nhưng giờ đây bậc thang ẩm ướt đầy lá, Reito mới biết những cơn gió giúp mình vun lá đáng quý nhường nào.
Mãi đến chiều, cuối cùng Reito đã có thể chuyển sang chăm sóc cây long não. Anho xỏ găng lao động, vác dụng cụ dọn dẹp lên và tiến vào rặng cây. Đến khoảng trống gần cây long não, Reito thấy vài người đứng lố nhố. Dường như việc hôm nay là ngày thường và hốc cây khá ẩm ướt sau cơn mưa chẳng liên quan gì đến lòng hiếu kì về những thứ tâm linh của họ cả.
Một người mặc áo phao màu nâu đi ra khỏi hốc cây. Reito những tưởng phụ nữ nên khá bất ngờ khi nhận ra đàn ông, và càng bất ngờ hơn khi nhận ra là ai. Anh “A” một tiếng và đứng sững lại.
Là Oba Soki. Cậu ta gật đầu chào anh, trông chẳng ngạc nhiên lắm. Có lẽ khi quyết định đến đây, cậu ta cũng lường trước là sẽ gặp Reito rồi.
“Hôm bữa cảm ơn cậu nhé. Hôm nay cậu đến thỉnh vào ban ngày à?” Reito hỏi.
“Không. Thỉnh ban ngày thì vô ích mà, nhất là khoảng thời gian này trong tháng. Bà... gì nhỉ, Chifune à, nói với tôi thế.”
“Đúng. Vào ban ngày thì cây long não chỉ là một cây to bình thường thôi. Nhưng với những người thích nơi linh thiêng thì thế cũng đủ rồi.”
“Đáng tiếc, tôi thì khác.” Soki gãi đầu đến gần Reito. “Tôi có chuyện muốn hỏi. Anh có thời gian không?”
“Tôi á?” Reito chỉ tay vào ngực mình.
“Còn ai khác nữa đâu.” Soki cười khẽ rồi hạ tầm mắt, nhìn đống chổi xẻng Reito đang cầm. “Có vẻ anh đang bận, nên mười phút là được.”
Đúng là Reito đang bận, nhưng anh khá tò mò về câu hỏi của Soki. Hơn nữa, anh còn muốn thăm dò việc thỉnh. Lúc này bỗng có tiếng nói sau lưng vọng đến. Reito ngoái lại thì thấy một cặp vợ chồng già, chắc họ đến tham quan cây long não.
“Không đứng đây nói chuyện được đâu. Ta vào phòng trực thôi. Tôi có thể trao đổi trong mười lăm phút.”
“Phiền anh rồi.”
Vào tới phòng trực, Reito lấy ấm và nước nóng định pha trà thì Soki lên tiếng, “Tôi không uống trà đâu. Tôi muốn món kia, anh còn không?” Cậu ta trỏ lon lemon sour rỗng trên kệ hồ sơ.
“Còn…”
“Tôi uống món đó nhé. Tất nhiên là sẽ trả tiền.” Soki rút ví lấy 1000 yên [*] để lên bàn.
Reito mở tủ lạnh lấy một lon lemon sour đặt trước mặt Soki, đẩy tờ tiền lại, “Tôi mời.”
“Không thể được. Tôi còn chiếm dụng thời gian của anh nữa nên không muốn cảm thấy áy náy. Vả lại đồ đã đưa mà lấy về thì chẳng ngầu chút nào. Anh nhận đi.” Soki chìa tờ tiền cho Reito.
“Nhiều quá rồi. Lon này mua ở cửa hàng tiện lợi chỉ 200 yên thôi.”
“Có cả thù lao của anh trong đây nữa.”
Reito thở dài. Tại là cậu ấm lông bông nên mới sĩ diện thế đấy.
Không muốn Soki chạm tự ái, anh đành bảo, “Theo lời cậu vậy” và cầm lấy tờ 1000 yên.
Soki mở nắp lon, “Anh không uống à?”
“Tôi đang trong giờ làm việc.”
“Có sao đâu, cũng chẳng ai biết.”
“Người thuê tôi hay đến bất ngờ lắm. Cậu cứ tự nhiên, đừng để ý đến tôi.”
“Thế tôi uống nhé. Dù sao cũng trả tiền rồi mà.” Soki đưa lon lemon sour lên miệng.
“Cậu muốn hỏi chuyện gì?”
Soki chùi mép bằng mu bàn tay rồi đặt lon lên bàn, “Anh nhớ hôm trước tôi không thỉnh được không?”
“Có.”
“Đó giờ có ai cũng không làm được giống tôi không?”
“Hừm... Tôi không biết nữa.” Reito nghiêng đầu. “Tôi đang tập sự, mới tiếp quản công việc này thôi.”
“Dù không có kinh nghiệm đi nữa, chắc anh cũng được dạy việc rồi chứ? Hẳn phải có những tên không thỉnh được rồi than phiền, đòi lại tiền này nọ. Lúc ấy anh xử lý thế nào?”
“Xin lỗi, tôi hầu như chẳng được dạy việc gì cả. Người ta dặn tôi là người gác cây chỉ có nhiệm vụ chuẩn bị thôi chứ không được làm gì dính dáng đến việc thỉnh. Tiền nến là tùy tâm khách hàng, họ có quyền không trả nếu không vừa ý, nên không có chuyện đòi lại tiền đâu.”
“Tôi không thỉnh được mà vẫn để lại 10 nghìn yên này.” Soki bĩu môi.
“Tôi trả lại nhé?”
Soki đập tay lên bàn, “Ý tôi không phải thế. Chắc chắn có người không thỉnh được. Tôi muốn biết họ ứng phó thế nào.”
Reito lắc đầu, “Chuyện đó thì tôi không biết.”
Soki tặc lưỡi rồi với lấy lon lemon sour. Tuy cố tỏ ra mạnh mẽ, cậu ta vẫn không giấu nổi vẻ bồn chồn do không thỉnh được.
“Cậu không nhận được lời nhắn à?” Reito thăm dò.
Vẫn cầm lon shochu trên tay, Soki liếc Reito, “Lời nhắn?”
“Cậu muốn nhận lời nhắn của người cha qua đời ba tháng trước nhưng không nhận được, phải không?”
“À, đúng. Nhưng ông Morio và bà Chifune không gọi là lời nhắn.”
“Thế gọi là gì?”
“Gọi là niệm. Họ muốn tôi nhận niệm. Tôi chẳng hiểu là gì, nhưng có lẽ đúng như anh nói, nó giống lời nhắn.”
Trực giác mách bảo Reito là không giống. Niệm không phải là lời nhắn, tuy Soki đã dễ dàng nhận định cả hai là một.
“Đợi chút nhé!” Reito mở máy tính đặt bên cạnh. Anh đã nhập thông tin của nhà Oba, và không chỉ một hai lần.
“Bố cậu là Oba Toichiro phải không?”
“Đúng.”
Reito gật đầu. Oba Toichiro thường thỉnh vào dịp năm hết Tết đến và lễ Obon [*] hằng năm, luôn là đêm trăng non hoặc quanh khoảng ấy. Lần cuối cùng ông đến đây là mùng 5 tháng Giêng năm nay.
Reito thắc mắc một điểm. Ghi chú cho Oba Toichiro là “Hạn chế”. Ghi chú này cũng xuất hiện ở một số người khác. Reito bắt gặp trong lúc nhập liệu, và vẫn tự hỏi không biết nó có ý nghĩa gì.
Anh bèn kể với Soki, cậu ta tỉnh bơ đáp, “À, hạn chế hả? Bố tôi ghi rõ trong di chúc là chỉ có tôi mới được nhận niệm. Không ai khác ngoài tôi cả.”
“Ồ….” Còn quy tắc này cơ à? Đúng như Reito đoán, có thể khai thác thông tin hữu ích ở Soki. “Hẳn là vì bác ấy có điều muốn truyền đạt cho con trai rồi. Cậu là con một mà nhỉ?”
Nghe vậy, Soki như bị chạm nọc, cau mày rên rỉ, “Thế mới phiền. Nếu người khác làm được thì tôi đã chẳng phải gánh cái áp lực này, đám các ông Morio cũng chẳng bám dính lấy tôi.”
“Nghĩa là sao?” Reito hỏi, rồi thấy Soki ngập ngừng, anh liền xin lỗi, “Chuyện trong nhà, không tiện nói cho người ngoài nhỉ. Cậu quên câu tôi hỏi đi nhé.”
“À không…” Soki bắt tréo chân, cầm lon lemon sour lên uống. “Không phải chuyện cần giấu giếm gì. Ai liên quan đến công ty nhà tôi đều biết cả. Chỉ là cuộc chiến giành quyền thừa kế thôi. Tôi thì sao cũng được.”
Soki vừa đung đưa chân vừa kể tiếp.
Chủ tịch Công ty Bánh kẹo Cổ truyền Takumiya hiện tại là Kawahara Motoji, cháu trai của cố chủ tịch Oba Toichiro. Vốn dĩ vị trí này sẽ do trưởng nam hoặc người đàn ông đã kết hôn với trưởng nữ nhà Oba đảm nhiệm, nhưng Toichiro không có người con nào với vợ trước (qua đời sớm vì đau ốm). Soki là con của bà vợ sau. Toichiro tái hôn trễ nên khi có được mụn con trai đầu lòng, ông đã gần sáu mươi. Mười năm trước ông rời vị trí chủ tịch vì lý do sức khỏe, bấy giờ Soki mới 12 tuổi.
Sau đó, bệnh tình của Toichiro xấu đi nhanh chóng, liên tục ra vào bệnh viện. Hai năm trước, bác sĩ bảo rằng có lẽ thời gian của ông không còn nhiều nữa.
Kawahara Motoji mới 56 tuổi, còn sung sức, bàn đến việc chuyển giao thế hệ lúc này là hơi sớm, nhưng về mặt đường lối thì vẫn phải chỉ định người kế nhiệm. Và người có quyền chỉ định là Oba Toichiro.
Có hai ứng cử viên. Một là Ryujin, 30 tuổi, trưởng nam của Motoji, hiện là nhân viên kinh doanh mảng khách hàng doanh nghiệp ở một ngân hàng, nhưng chắc chắn một lúc nào đó sẽ chuyển về làm ở Công ty Bánh kẹo Cổ truyền Takumiya. Người còn lại là Soki, con một của Toichiro, xuân năm sau tốt nghiệp đại học và sẽ về làm tại công ty của bố.
Tuy nhiên hồi còn sống, Toichiro không hề đả động đến việc ai thừa kế công ty. Ông chỉ nói đã gửi di chúc cho luật sư cố vấn, nên ai nấy đều nghĩ trong di chúc sẽ có tên người kế nhiệm tiếp quản công ty.
Ba tháng trước, Toichiro qua đời. Bản di chúc được công khai, nhưng Motoji và cả ban quản trị công ty đều cảm thấy khó hiểu, vì Toichiro không nói giao ghế chủ tịch cho ai mà chỉ dặn: Để công ty phát triển và tồn tại lâu dài, hãy bầu ra người lãnh đạo phù hợp nhất.
“Giá bố ghi rõ tên người kế nhiệm thì tốt, đằng này cứ úp úp mở mở làm cả ban quản trị nhốn nháo. Xét theo lẽ thường, Ryujin thừa kế là thỏa đáng. Chính tôi cũng nghĩ thế. Cậu ta là nhân viên ngân hàng, đã quen giao dịch với nhiều doanh nghiệp, trong khi tôi thậm chí còn chưa đi làm. Nhưng mấy ông già đầu óc cổ hủ lại khăng khăng Takumiya phải do người nhà Oba tiếp quản mới được. Đã thế trong di chúc còn ghi thêm một điều phiền phức.”
“Điều gì?”
“Cây long não. Bố chỉ đích danh tôi đến thỉnh ở đền Nguyệt Hương, hơn nữa còn cấm người khác tham gia. Thế là, ông Morio với mấy người cùng phe vô cùng hăng hái, bắt đầu quả quyết điều đó đồng nghĩa với việc bố đã chỉ định tôi kế nhiệm. Phe ủng hộ Ryujin bèn bảo, thế thì đợi tôi thỉnh xong rồi bàn tiếp. Cho nên...” Soki ngửa mặt uống hết lon lemon sour, “Chừng nào chưa thỉnh xong, tôi còn phải lết đến đây.”
“Đến thì đến chứ sao. Rồi cậu sẽ thỉnh được.”
“Nhỡ không được? Nhỡ tôi mãi mãi không thỉnh được thì làm thế nào?”
“À thì…”
“Nên tôi muốn anh tìm hiểu giúp, liệu có quy định nào không cho người ta tiếp tục thỉnh sau khi thất bại một số lần nhất định không. Theo tôi là có đấy, chứ không thì thành chuyện dài bất tận à?”
“Có lẽ thế thật. Tôi hiểu rồi. Có dịp tôi sẽ hỏi.”
“Nhờ anh nhé.” Soki đứng dậy nhìn đồng hồ trên tay. “Vừa đúng mười lăm phút. Xin lỗi đã quấy rầy anh trong giờ làm việc.”
“Tôi hỏi cậu một câu được không?”
“Được. Chuyện gì?”
“Nghe cậu kể thì, dường như bố mẹ cậu cách nhau khá nhiều tuổi. Không biết họ quen nhau ở đâu?”
“À….” Soki hơi hé miệng và gật đầu. “Họ chênh nhau gần ba chục tuổi. Mẹ tôi bây giờ mới tầm bốn mươi thôi. Mẹ vốn là người giúp việc nhà Oba, bố yêu mẹ ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
“À… ra thế.”
“Trăm sự nhờ anh nhé.” Soki khoác áo phao vào và ra khỏi phòng trực.
Reito nhìn theo cậu ta, những cảm xúc phức tạp loang ra trong lòng. Mỗi người đến thỉnh đều có nỗi niềm riêng. Là người gác cây, anh nên bàng quan để mặc họ giải quyết hay nên giúp một tay?
Reito lắc đầu. Nghĩ gì thế hả? Kẻ thiếu chín chắn như mình thì làm được gì? Cứ yên lặng làm tốt nhiệm vụ được giao là đủ rồi.
Vài ngày trôi qua, chẳng mấy chốc lại sắp đến đêm trăng tròn.