Sập tối, xe về đến đền Nguyệt Hương. Reito vốn muốn rủ Yumi tạt vào đâu đó ăn cùng nhau một bữa, nhưng dọc đường trời chưa tối hẳn, anh còn đang nhấp nhổm lựa lúc thì đã về tới nơi.
Bữa tối, Reito đang uống chuhai và ăn cơm thập cẩm đóng hộp vừa hâm bằng lò vi sóng thì Chifune gọi điện tới.
“Cháu đang ở đâu?” Bà hỏi bằng giọng sắc lẹm.
“Cháu đang ở phòng trực.”
“Ban ngày cháu không ở đền phải không? Cháu đi đâu?”
“À... Cháu đi xem phim...” Reito bịa ngay tại chỗ.
“Những lúc như thế phải báo với tôi một tiếng. Tôi không biết cháu đi vắng nên đã tìm khắp đền đấy.”
“A, hôm nay bác lượn qua đây ạ?”
“Ghé.”
“Dạ?”
“Không phải là ‘lượn’ mà là ‘ghé’. Lớn rồi, nên tập dùng từ thanh lịch cho quen.”
“A, vâng ạ. Cháu xin lỗi.” Lần nào nói chuyện với Chifune cũng bị mắng.
“Ban ngày tôi ghé qua có việc.”
“Thế ạ? Sao bác không gọi điện trước?”
“Tại tôi không nghĩ cháu im hơi lặng tiếng đi mất. Vả lại tôi nghĩ, thỉnh thoảng để cháu ra ngoài cho khuây khỏa cũng tốt, nên không gọi điện.”
“Cảm ơn bác.” Reito đáp, tự hỏi cảm ơn ở đây có cần thiết không.
“Ngày mai cháu có dự định gì chưa?”
“Ngày mai thì chưa ạ. Cũng không có ai đặt lịch thỉnh.”
“Vậy thì chúng ta đi du lịch một ngày một đêm. Cháu chuẩn bị nhé.”
“Ơ? Chúng ta ạ?”
“Phải, cho nên tôi mới gọi điện chứ.”
“Chúng ta đi đâu?”
“Không xa lắm. Hakone.”
“Hakone...” Mới nghe thấy địa danh này gần đây thì phải... Suy nghĩ chốc lát, anh hỏi, “A, có phải Khách sạn Yanagisawa không ạ?”
“Ồ..” Chifune hơi ngạc nhiên. “Cháu nhớ hay đấy. Đúng, chúng ta sẽ đến Khách sạn Yanagisawa.”
“Cháu đi cũng được ạ?”
“Ý cháu là sao?”
“Lần trước bác bảo ở đó toàn tai to mặt lớn trong giới tài chính mà. Hạng như cháu vào đấy e là...”
“Cháu đừng tự hạ thấp bản thân. Tôi muốn cho cháu thấy nên mới dẫn đi cùng. Hẹn gặp cháu ở sảnh chờ nhà ga lúc 1 giờ chiều mai nhé. Đừng đến trễ đấy.”
“A, cháu nên mặc đồ gì ạ?”
“Trang phục à? Tùy cháu.”
“Đến khách sạn thì phải mặc vest như hôm bữa bác nhỉ?”
Reito nghe thấy tiếng thở nhẹ trong điện thoại, “Lần trước đến khách sạn để dự tiệc, còn lần này là du lịch. Quần áo đơn giản, miễn đừng lôi thôi là được. Hakone khá lạnh nên nhớ mang áo ấm. Đừng quên danh thiếp.”
“Vâng ạ.” Reito cúp máy, xoay cổ, không hiểu tại sao người gác cây long não lại phải đi thăm thú khách sạn.
Trước đây anh chỉ luẩn quẩn trong vòng bán kính năm cây số, vậy mà hôm nay đi Yokosuka, ngày mai lại đi Hakone, các chuyến đi xa tăng vọt. Ngay chỗ ở hiện tại cũng cách chỗ ở tháng trước hàng chục cây số.
Reito cảm thấy, có thứ gì đó đang rục rịch chuyển động, mặc dù gọi là “bánh xe định mệnh” thì hơi to tát.
Hôm sau, bầu trời trong xanh không một gợn mây, khác hẳn vẻ âm u hôm qua. Có lẽ vì thế mà khách viếng đền đông hơn mọi bữa, có cả học sinh tiểu học dù đang là ngày thường. Hỏi ra mới biết hôm nay chúng nghỉ vì kỉ niệm thành lập trường.. Thế thì cũng mong mấy đứa đi chỗ khác giùm. Trẻ con chẳng có ý tứ gì, vô tư nô đùa quanh cây long não linh thiêng cứ như sân chơi của tụi nó vậy. Tất nhiên chúng sẽ chui vào hốc cây, và Reito chỉ rời mắt một chút thôi là chúng nhăm nhăm leo trèo. Tuy chúng không vẽ bậy nhưng sẵn sàng trét bã kẹo cao su lên cây, nói chung là đầy hiểm họa.
Quay cuồng với lũ trẻ mãi đến trưa, Reito húp vội mì ăn liền rồi gấp rút chuẩn bị đồ đạc. Khá lâu rồi anh chưa đi du lịch, nên ngần ngừ mãi không biết phải đem những gì.
12 giờ 55 phút, Reito đến sảnh chờ nhà ga. Chifune đã có mặt, mặc áo khoác màu caramel hôm trước, bên trong là áo len dày.
“Cháu mua thêm quần áo à?” Chifune ngước nhìn Reito.
Reito đang mặc bộ hôm qua đi Vườn Chanh, áo hoodie vừa mua được tận dụng triệt để.
“Đây là bộ cánh phiên bản ngày thường của cháu.” Reito vừa đáp vừa kéo tay áo.
Có nhiều cách đi Hakone. Chifune đề xuất đi tàu điện đến Shinjuku rồi chuyển sang tàu tốc hành Odakyu, tuy đi vòng nhưng không phải chuyển tàu nhiều lần.
Reito không chi tiền nên cũng không có ý kiến gì.
Tàu tốc hành khá vắng. Do hàng ghế phía trước không có ai nên hai bác cháu xoay ghế 180 độ để ngồi đối diện nhau. Nếu hành khách mua vé ghế này mà tới thì trả lại chỗ là được. Hành lý đặt ở ghế kế bên nên khá rộng rãi thoải mái.
“Đây là lần đầu cháu đi Hakone à?” Chifune hỏi khi tàu khởi hành được một lúc.
“Cháu từng đi với lớp hồi cấp một, nhưng quên gần hết rồi, chỉ nhớ mang máng có tham quan di tích cổ và núi Phú Sĩ.”
“Thế à? Cho học sinh tiểu học đi Hakone thì uổng quá. Nơi đó hợp với người lớn hơn.”
“Ồ, người lớn ạ?” Reito chợt nhớ lại lời Masakazu hôm trước, “Người lớn có cách làm của người lớn. Từ từ cậu sẽ hiểu thôi, khi nào trưởng thành ấy.” Anh thoáng nghĩ, mình vẫn chưa lớn hả? Vậy chuyến đi Hakone này chẳng phải cũng uổng sao?
“Cháu có hay đi du lịch cùng mẹ không?”
“Mẹ á? Không ạ.” Reito lắc đầu. “Ngày thường mẹ cháu đi làm, cuối tuần chỉ ngủ, lại mất khi cháu đang học cấp một nữa.”
“Niềm vui của Michie là gì nhỉ? Có sở thích gì không?”
“Sở thích à... Hừm...” Reito khoanh tay. “Thú thật là cháu không nhớ. Những gì còn đọng trong kí ức chỉ là hình ảnh mẹ ngủ và trang điểm thôi.”
Sự thật là thế. Buổi sáng thức dậy, anh thấy mẹ ngủ bên cạnh với hơi thở nồng nặc mùi rượu. Buổi chiều đi học về, anh thấy mẹ ngồi ở bàn trang điểm bôi trét lên mặt. Với anh, đó là tất cả về mẹ.
“Cơm nước thì sao? Mẹ cháu nấu ngon không?”
“Không ạ, chắc mẹ chẳng nấu được gì luôn ấy. Mẹ ít khi vào bếp, nếu có thì cũng chỉ cho đồ thừa hoặc các món ăn sẵn vào lò vi sóng để hâm nóng thôi. Cơm nước bà cháu lo tất.”
“Tức là cháu không có kí ức nào về hương vị món ăn mẹ nấu, ví như canh miso hay cơm nắm à?”
“Không ạ. À, nếu tính cả mì cốc thì có ạ.”
“Mì cốc?” Chifune nhíu mày. “Là cái gì thế?”
“Là mì ăn liền. Nhà cháu thường mua trữ sẵn. Hẳn mẹ thích món đó lắm vì buổi tối tan làm về mẹ rất hay ăn. Phòng ngủ của hai mẹ con nằm kế nhà bếp nên thỉnh thoảng cháu sẽ choàng tỉnh vì tiếng ấm đun nước, loại ấm kêu píp píp báo nước sôi ấy ạ. Cháu bèn mở cửa chạy ra. Mẹ sẽ nhăn mặt hỏi ‘Sao con lại dậy?’, và cho cháu ăn vài miếng mì vừa chín. Ngon hết sảy.”
Đó là một trong những kí ức vui vẻ ít ỏi về mẹ. Reito nhắm mắt, thầm tái hiện cảnh dùng dĩa nhựa quấn sợi mì, có cảm giác còn ngửi được cả mùi xốt đậm đà. Khi mở mắt, anh thấy Chifune đang im lặng nhìn xuống đất, vẻ mặt rầu rĩ.
“Bác sao thế ạ?” Reito hỏi.
“À, không sao.” Chifune mim cười lắc đầu. “Đúng là mỗi người có một kí ức về món mẹ nấu nhỉ. Chuyện cháu kể tuyệt lắm.”
“Vâng... Cảm ơn bác.” Reito lịch sự đáp, dù không thấy chuyện vừa rồi có gì đáng khen.
Hơn 4 giờ chiều, tàu đến ga Hakone-Yumoto. Sau khi băng qua cầu vượt bằng gỗ khá phổ biến ở đây, họ trông thấy một bùng binh rộng. Bốn bề ngồn ngộn biển hiệu dịch vụ du lịch, xe buýt leo núi... Đằng xa là cây cầu có lan can đỏ son. Reito không khỏi choáng ngợp, vậy là đã chính thức đặt chân đến vùng đất suối nước nóng nổi tiếng.
Chifune tiến về trạm bắt taxi gần đó, Reito vội vàng đi theo. Chifune chỉ nói “Khách sạn Yanagisawa”, tài xế đã hiểu.
Hàng quán san sát bên ngoài xe, người qua lại như mắc cửi, hiệu ăn, quầy lưu niệm vô cùng tấp nập, chủ yếu là các bà các cô.
Mười phút sau, họ đến Khách sạn Yanagisawa. Tuy mang tên “khách sạn” nhưng cửa chính lại là dạng cửa gỗ truyền thống có nhiều ô vuông nhỏ, tương tự các nhà trọ kiểu Nhật. Nhìn chung, phong cách của khách sạn này khác hẳn khách sạn anh đến dự tiệc tri ân hôm trước.
Tiền sảnh chiếu sáng vừa phải, khiến bầu không khí hơi trầm lắng. Chifune đi sang bên phải, nói gì đó với cô gái ở quầy lễ tân. Không phải là đặt phòng, vì cô gái mời bà ngồi xuống bộ sofa gần đấy.
Chẳng mấy chốc, một ông già nhỏ thó đi đến, tuổi xấp xỉ Chifune, tóc hoa râm chải ngược ra sau. Chifune đứng dậy, Reito bắt chước làm theo.
“Lâu quá rồi! Chào mừng chị đến đây.” Ông già nở nụ cười, kính cẩn cúi đầu với Chifune.
“Vâng, lâu thật, xin lỗi anh. Tôi cũng muốn đến xem tình hình sớm, nhưng nhỡ nhàng mãi...”
“Bất đắc dĩ thôi, chị bận mà. Mời chị ngồi.”
“Trước hết, tôi xin phép giới thiệu cháu trai. Đây là con cô em cùng cha khác mẹ mà tôi đã nói qua điện thoại.”
“Ồ… vâng.”
Thấy ông già thò tay vào ngực áo khoác, Reito hấp tấp lục túi du lịch, chật vật mãi mới lấy được danh thiếp, nhưng vẫn kịp chìa ra trước ông già.
“Chào bác. Cháu tên là Naoi Reito. Rất vui được gặp bác.”
“Tôi đã nghe kể về cậu. Tôi là Kuwabara Yoshihiko.”
Ông già chìa danh thiếp, trên đó ghi: Kuwabara Yoshihiko, Giám đốc Khách sạn Yanagisawa.
Chifune và Reito ngồi đối diện với ông giám đốc. Lễ tân mang trà nóng lên.
“Bữa tiệc tri ân hôm trước thế nào?” Yoshihiko hỏi. “Tôi bận việc nên không tham gia. Chắc náo nhiệt lắm nhỉ?!”
“Vâng, may mà cũng thành công. Hô hào lôi kéo đông người là sở trường của Masakazu mà. Nhưng Yoshihiko này, anh bảo bận việc là nói dối phải không? Vì ngại đám Masakazu nên không đến chứ gì?”
“Ôi, làm gì có chuyện...” Yoshihiko cười gượng, chà xát hai tay vào nhau. “Không phải mà. Hôm ấy tôi có khá nhiều việc cần làm.”
“Quả thật, tôi rất áy náy. Xin lỗi vì không giúp gì được. Chức cố vấn của tôi là để làm cảnh thôi. Thảm hại, sáo rỗng!”
“Gió không đổi chiều thật sao?” Yoshihiko nghiêm nghị hỏi.
“Đáng tiếc, khó mà khiến đám Masakazu đổi ý. Nhưng anh đừng lo, dứt khoát tôi không để anh và các nhân viên vất vưởng đầu đường đâu.”
“Tôi thì sao cũng được, mong chị thu xếp ổn thỏa cho các anh chị em là tôi biết ơn lắm rồi.”
Xem chừng cả hai đều đã chuẩn bị tâm lý cho việc khách sạn đóng cửa. Suy ra Chifune đi chuyến này là để xin lỗi, đồng thời từ biệt Yoshihiko và đội ngũ nhân viên?
“Chào mừng quý khách!” Giọng lễ tân vang lên sau lưng. Reito ngoảnh ra thì thấy một nhóm bà già tiến vào, phía sau là một nhóm toàn người nước ngoài.
“Đông khách quá nhỉ!” Reito nói với Yoshihiko. “Hôm nay có gì đặc biệt ạ?”
“Không đâu.” Yoshihiko lắc đầu, nhìn đồng hồ đeo tay. “Giờ này ngày nào cũng thế.”
“À há...”
“Sao?”
“Dạ không... Có nên nói không đây... Sao lại đi đóng cửa một khách sạn phát đạt thế này nhỉ. Cháu nghe nói họ định xây resort ở chỗ khác, vậy thì bên đó lo bên đó, bên đây kinh doanh bên đây cũng được mà.”
Yoshihiko ngơ ngác nhìn Chifune.
Chifune cười, “Tôi vẫn chưa nói với cháu nó mấy chuyện phức tạp.”
“Ra thế.” Yoshihiko vỡ lẽ, quay sang Reito. “Nội tình của công ty, nhìn bề ngoài khó mà hiểu rõ.”
Không biết đáp lại thế nào, Reito ậm ừ gật đầu. Lại là chuyện người lớn nhỉ? Cho nên ai nấy đều không muốn giải thích rõ với người chưa thực sự trưởng thành như mình?
“Thôi, tôi xin phép.” Yoshihiko đứng dậy. “Hai bác cháu cứ thong thả. Cần gì cứ nói ngay với chúng tôi.”
“Cảm ơn anh.” Chifune nói.
Yoshihiko vừa rời khỏi, lễ tân liền đưa họ về phòng ở tầng năm. Hai phòng cạnh nhau.
“Bữa tối bắt đầu lúc 6 giờ. Tôi đã đặt bàn ở nhà hàng kiểu Nhật tại tầng hai. Từ giờ đến lúc đó cháu cứ thong thả nghi ngơi.” Nói đoạn, Chifune biến mất vào phòng mình.
Reito mở cửa, và vô cùng kinh ngạc khi đặt chân vào phòng. Trước mặt là hai chiếc giường, bên kia giường là khu tiếp khách kiểu Nhật rộng rãi trải chiếu, với bàn và ghế bệt đủ cho vài người ngồi thư giãn. Trên tường lắp ti vi LCD 50 inch. Reito tiến tới vài bước, càng trố mắt ngạc nhiên. Bên ngoài vách kính có một bồn tắm lộ thiên. Phòng ốc ở đây đều thế này cả ư?
Reito cởi giày và áo hoodie rồi nằm lăn ra ở khu tiếp khách kiểu Nhật. Thị trấn suối nước nóng có khác, tuy là khách sạn nhưng vẫn giữ hơi thở truyền thống. Nằm lăn trên sàn trải chiếu đã thật. Bên trên là trần và xà gỗ, trông khá lâu năm.
Tại sao lại đóng cửa khách sạn nhỉ? Suy nghĩ lan man, Reito bắt đầu buồn ngủ.
Khi anh giật mình mở mắt thì ngoài trời đã tối om. Vớ điện thoại xem, đã hơn 6 giờ, anh bật dậy gọi điện cho Chifune. Đường dây kết nối ngay, giọng nói lãnh đạm vang lên, “A lô.”
“Xin lỗi bác. Cháu mới chợp mắt một chút thì đã quá giờ. Cháu đến ngay đây ạ.”
“Tôi cũng nghĩ cháu ngủ quên, nhưng thấy tội nghiệp nên không đánh thức. Dù sao trông cháu cũng có vẻ mệt mỏi.”
“A, cháu không sao đâu ạ.”
Cúp máy xong, Reito hối hả mang giày rồi cầm chìa khóa lao ra ngoài. Ngay lập tức, cửa phòng kế bên cũng bật mở và Chifune bước ra. “Chào buổi sáng,” bà châm chọc.
“Cháu thực sự xin lỗi ạ.”
“Được rồi, thật ra tôi cũng gà gật một chút. Ở đây thư thái quá mà.”
“Vâng. Phòng kiểu Nhật thật hết sảy.”
“Cách bài trí ấy luôn được ưa chuộng suốt từ khi khách sạn đi vào hoạt động đến nay, chưa một ai chê cả.” Chifune tự hào nói.
Câu “Ở đây thư thái quá mà” để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng Reito. Hôm dự tiệc, Chifune có nói khách sạn này là khởi điểm của Tập đoàn Yanagisawa, nhưng có lẽ nó cũng là khởi điểm của chính bà nữa.
Reito cực kì phấn khích khi được ăn trong phòng VIP, và càng phấn khích hơn khi nhìn thức ăn bưng ra. Toàn những món anh chưa từng nếm thử, nhiều nguyên liệu anh mới nghe lần đầu, không hiểu chế biến ra sao. Có cả những chi tiết không rõ ăn được hay chỉ bày cho đẹp, nhìn chung thành phẩm rất cầu kì.
“Bác Chifune, đây là gì thế ạ?” Reito cầm đũa gắp cái que trắng dính trên thân cá nướng.
“Cái đó cháu cũng không biết à? Là chồi gừng non ngâm chua... Ừm, gừng đấy.”
“Có ăn được không ạ?”
“Tất nhiên. Cháu ăn phần mềm mềm màu trắng ấy, chừa phần cuống lại.”
“Vâng.” Reito làm theo. Vị gừng chua chua ngọt ngọt ngon tuyệt vời.
“Thế nào?”
“Ngon lắm ạ. Đây là lần đầu tiên cháu được ăn món này.”
“Từ nay cháu muốn ăn bao nhiêu cũng được. Món này hay đi kèm cá nướng, thỉnh thoảng cũng ăn kèm với thịt. Chủ yếu dùng để cân bằng vị giác nên thường ăn cuối cùng. Cháu nhớ nhé.”
“Vâng.” Reito đáp, ngạc nhiên vì ăn uống mà cũng có quy định. “Cháu hỏi một tí được không?” Reito rụt rè. “Một đêm ở đây khoảng bao nhiêu tiền ạ?”
Chifune ngừng tay gắp, hơi nghiêng đầu. “Phòng của cháu kèm bữa sáng và tối thì khoảng... 40 nghìn yên. [*] ”
Nghe câu trả lời nhẹ hẫng, Reito suýt nghẹn. Một đêm những 40 nghìn yên? Không thể tin nổi.
“Phòng của bác hẳn là cao cấp hơn phòng cháu nhỉ?”
“Đúng thế, không được à?”
“Cháu không có ý đó. Phòng bác thì khoảng bao nhiêu?”
“Ừm... Tùy món ăn, nhưng đại khái cỡ này.” Chifune giơ ngón trỏ lên.
Một trăm nghìn yên? Hai phòng 140 nghìn yên, còn hơn lương tháng của Reito ở Công ty Máy móc Thiết bị Toyoda nữa. Nhìn những cọng gừng còn lại trên đĩa, Reito thấy không ăn thì tiếc quá.
“Nói ra chắc cháu sẽ bất ngờ. Vào thời hoàng kim của Hakone khách sạn còn phát đạt hơn kia. Hồi kinh tế bong bóng, có hơn 22 triệu người đến đây đấy.”
Nghe con số, Reito vẫn chưa hình dung được, “Là nhiều như thế nào ạ?”
“Hồi ấy phổ biến gói du lịch kèm chơi golf. Các công ty hay thuê đứt một sân golf danh tiếng và chiêu đãi khoảng một trăm khách hàng. Cơ sở lưu trú nào đặt được sân golf cho khách thì sẽ có ưu thế, tôi tất tả ngược xuôi để tạo quan hệ với các sân golf. Nhờ vậy, khách theo đoàn nườm nượp đặt chỗ ở đây, các phòng tiệc luôn kín lịch, huy động đông đảo nhân viên tiếp rượu. Doanh thu một đêm phải trên 10 triệu yên. [*] ”
Reito không thực sự cảm nhận được, chỉ nghĩ, thời ấy tiền bạc dư dả quá nhỉ. “Khi bong bóng vỡ thì thế nào ạ?”
“Tình hình thay đổi hẳn. Nhiều doanh nghiệp rơi vào suy thoái, chẳng còn rủng rỉnh để tiếp đãi theo đoàn. Lượng khách du lịch tập thể sụt giảm nghiêm trọng, chúng tôi không ăn theo sân golf được nữa. Hakone thì luôn hút khách, lượng du khách hiện nay vẫn duy trì được 90% thời hoàng kim, khác ở chỗ đều có khuynh hướng đi về trong ngày hoặc trọ nơi rẻ không kèm ăn uống, khách lưu trú cao cấp chẳng còn bao nhiêu. Do đó tôi nhận ra tầm quan trọng của việc trở về với bản chất.”
“Bản chất thế nào ạ?”
“Hồi kinh tế bong bóng, khách sạn này rất hào nhoáng và rầm rộ, nhưng vốn dĩ nó không phải như thế. Vốn dĩ nó tiếp đãi từng vị khách với dịch vụ cao cấp nhất để người ta đều muốn quay lại. ‘Để khách quay lại hằng năm’ chính là phương châm hoạt động ban đầu. Không nhất thiết phải đón thật nhiều khách, chỉ cần một lượng nhất định thường xuyên quay lại là lý tưởng rồi. Phương châm này khác với phương châm áp dụng cho resort đồ sộ mà nhóm Masakazu đang lên kế hoạch.”
Nghĩa là nhóm Masakazu muốn nhắm tới mô hình kinh doanh bề thế hơn.
“Cho nên phải đóng cửa khách sạn này ạ?”
Chifune nghĩ ngợi một lúc rồi đáp, “Đại khái thế.” Nghe rất lấp lửng, như thể bà không muốn nói rõ thêm.
Sau khi dùng xong bữa tối và trao đổi lịch trình sáng mai, Chifune rút về phòng, bảo là muốn ngâm bồn tắm lộ thiên. Reito cũng rất hứng thú với cái bồn tắm, nhưng trước tiên anh muốn tham quan khách sạn đã.
Reito định đi thang máy, nhưng thấy đoạn dốc dẫn xuống tầng lửng khá thoải nên quyết định thả bộ. Tường dốc trổ cửa sổ nên có thể vừa đi vừa ngắm cảnh bên ngoài. Cây cối được chiếu sáng trưng, cành lá đung đưa trong gió.
Anh ghé vào xem tiệm bán đồ lưu niệm ở tầng lửng, thấy đầy ắp các loại bánh kiểu Nhật kiểu Tây đặc sản của Hakone. Trừ màn thầu thì hầu hết toàn những bánh anh thấy lần đầu, nào bánh quế, bánh khúc cây, bánh mì nhân đậu đỏ, pudding...
Cạnh các loại bánh là sản phẩm chính hãng của Khách sạn Yanagisawa, từ xà phòng, dầu gội đến áo choàng tắm... cho thấy sự tự tin của khách sạn, rằng chỉ cần quý khách đã sử dụng sản phẩm của chúng tôi trong thời gian lưu trú ở đây thì nhất định còn muốn sử dụng nữa khi về nhà.
Trong số ấy, có một mặt hàng thu hút Reito. Đó là cà ri ăn liền, bao bì ghi “Khách sạn Yanagisawa - Cà ri Buổi sớm”. Các bịch cà ri nằm trên cái kệ gắn biển “Buffet sáng - Nấu món yêu thích tại gia”.
Reito trả mặt hàng về kệ, tự nhủ sáng mai phải ăn thử cơm cà ri.
Thăm thú xong, Reito đi theo đoạn dốc thoải từ tầng lửng xuống tầng một thì gặp Yoshihiko đang đi ngược lên. Ông cũng nhận ra Reito, nên cả hai cùng dừng chân.
“Tản bộ à?” Yoshihiko mỉm cười.
“Cháu tham quan khách sạn ạ.”
“Ồ, thế à. Cậu cứ thong thả nhé!”
“Bác ơi!” Yoshihiko toan đi tiếp thì Reito gọi lại. “Bác nói tiếp chuyện lúc nãy cho cháu nghe được không ạ?”
“Chuyện lúc nãy... Chuyện gì nhỉ?”
“Lý do đóng cửa khách sạn ấy ạ. ‘Nội tình của công ty, nhìn bề ngoài khó mà hiểu rõ’ là gì thế ạ?”
Yoshihiko nhíu mày, giơ một ngón trỏ lên môi, “Cậu nói to quá.”
“A, cháu xin lỗi...” Reito dáo dác nhìn quanh. Gần đấy thì không, nhưng xa xa có vài vị khách đang đứng rải rác.
“Hướng này.” Yoshihiko di chuyển đến một góc tầng lửng. “Xem chừng Chifune không muốn cuốn cậu vào những chuyện rắc rối. Tôi không thể phớt lờ tấm lòng của chị ấy.”
Reito lắc đầu bực bội, “Cháu không cần. Cứ mù mờ thế này thì cháu chẳng hiểu bác ấy dẫn mình đến đây làm gì nữa.”
“Tôi nghĩ Chifune có lý do riêng.”
“Còn cháu có suy nghĩ riêng. Cháu muốn biết nhiều hơn về bác Chifune, về nhà Yanagisawa. Xin bác kể cho cháu với.” Reito cúi đầu.
“Cậu đừng làm thế, khách họ nhìn thấy mất. Thôi được rồi, để tôi kể đại khái cho cậu.” Yoshihiko nhìn quanh rồi tiến một bước lại gần Reito. “Khách sạn này phải đóng cửa, là để...” Ông hạ giọng. “Xóa bỏ hoàn toàn phong cách của Chifune.”
“Phong cách?”
“Ừm.” Yoshihiko nhìn thẳng vào Reito. “Hẳn cậu biết Chifune chính là quản lý dự án khi khách sạn này khai trương?”
“Vâng ạ, cháu còn biết đây chính là khởi điểm cho mảng kinh doanh khách sạn của Tập đoàn Yanagisawa nữa.”
“Thế thì kể chuyện cũng nhanh thôi. Khi ấy, Chifune không những phải điều tiết hoạt động của các phòng ban mà còn phải quyết định phong cách chủ đạo của khách sạn và nghĩ ra ý tưởng phù hợp với phong cách đó. Ví như...” Yoshihiko chỉ xuống sàn nhà. “Bây giờ chúng ta đang ở tầng lửng. Cậu nghĩ vì sao khách sạn này lại có tầng lửng?”
“Hừm... Bởi vì..” Reito quay đầu nhìn về phía tiệm đồ lưu niệm. “Tầng này dùng để bán hàng đặc sản.”
“Không phải. Ngược lại mới đúng. Vì có tầng lửng nên mới đặt cửa hàng ở đấy để tận dụng không gian. Câu trả lời đúng là, vì muốn tạo triền dốc thoai thoải nên mới làm tầng lửng.”
“Ồ?” Reito nhìn con dốc.
“Toàn bộ nhà hàng, bao gồm cả phòng ăn buffet sáng, đều nằm trên tầng hai. Cậu thử tưởng tượng xem, thực khách ăn xong sẽ làm gì? Về phòng hoặc ra ngoài, đúng không? Dù đi đâu thì cũng phải ra thang máy. Và thế là người ta tập trung tại đấy, đặc biệt là vào buổi sáng, dẫn đến tình trạng quá tải. Nếu có người ngồi xe lăn thì làm thế nào? Ngày nay xã hội có ý thức ưu tiên người khuyết tật, chứ bốn mươi năm trước thì khác, người khuyết tật ít được tạo điều kiện hơn. Chifune đã nảy ra ý tưởng làm con dốc này. Có dốc thì khi dùng bữa xong vào buổi sáng đông đúc, kể cả người đi lại khó khăn vẫn có thể ung dung ra ngoài chơi mà không cần đợi thang máy. Nhưng lại phát sinh một vấn đề khác. Dốc làm thẳng từ tầng hai xuống tầng một sẽ khá dốc. Thế là tầng lửng ra đời. Tăng quãng đường di chuyển để khắc phục độ dốc. Đây chính là mục đích tồn tại của nó.” Yoshihiko lại chỉ xuống sàn.
“Ra vậy.” Reito liếc theo.
“Như tôi vừa nói, bốn mươi năm trước người ta chưa có ý tưởng về cơ sở vật chất không rào cản. Bấy giờ rất nhiều người phản đối làm tầng lửng, cho rằng chỉ tổ tốn chỗ. Chifune không nhượng bộ, bảo rằng cần phải cân nhắc đến các vị khách lớn tuổi và khách khuyết tật.”
“Ở đây có nhiều khách như thế lắm ạ?”
Yoshihiko nở nụ cười hiền hòa, chậm rãi lắc đầu, “Hồi đó đa phần là khách trong độ tuổi lao động. Có khách về hưu đi nữa thì vẫn mạnh khỏe chân tay, hẳn là do đặc điểm địa phương nơi đây. Họ đều không cần cái dốc này. Nhưng Chifune còn nhìn xa hơn thế.”
“Nhìn xa?”
“Nhìn đến hai ba chục năm sau. Khách dù có già, tay chân có yếu, phải ngồi xe lăn, thì vẫn sẽ thoải mái khi trọ ở đây. Đó chính là ước nguyện của Chifune.”
Nghe Yoshihiko kể, Reito bất thần nhớ lại lời Chifune nói ban nãy.
“Tiếp đãi từng vị khách với dịch vụ cao cấp nhất để người ta đều muốn quay lại.”
“Phương châm của Chifune đến nay vẫn không thay đổi, tạo nên phong cách trụ cột của các khách sạn thuộc Tập đoàn Yanagisawa, chính là phong cách tôi nói ban nãy.”
Reito nhớ lại thông tin trên mạng về Chifune, cả việc người ta gọi bà là “nữ hoàng”.
“Nhưng chủ tịch và các thành viên ban quản trị hiện nay không ưng phong cách ấy nữa, phải không bác?”
“Nói đúng hơn, họ muốn đổi mới. Đổi mới quả thật là nhiệm vụ của cấp lãnh đạo một tổ chức. Dĩ nhiên họ sẽ muốn xóa sạch ảnh hưởng của người tiền nhiệm và nhuộm màu sắc riêng của mình lên nền giấy trắng. Nói cho đúng, cũng phải tham vọng như thế mới làm lãnh đạo được. Chủ tịch Masakazu không phải không có lý. Mong muốn phục vụ khách hàng của anh ta có lẽ không hề thua kém chị Chifune. Chỉ hiềm đường lối tư duy khác nhau. Ví như, cùng là quan tâm đến người khuyết tật, anh ta sẽ làm thêm thang máy dành riêng cho họ thay vì con dốc này. Giải pháp ấy rất hợp lý và mang màu sắc Masakazu. Gặp người có đường lối khác mình, anh ta sẽ thuyết phục họ thay đổi, còn không thay đổi được, anh ta sẽ loại trừ.”
Reito nhớ đến câu hỏi về bức tường chắn đường trong bữa tiệc. Giải pháp của Masakazu là đục thủng tường. Ông ta không muốn đơn thuần đi theo lối mòn của người đi trước mà muốn tự mình khai thông lộ trình riêng.
“Vì không thể thay đổi phong cách của khách sạn này nên ông ta buộc phải loại trừ nó, đúng không ạ?”
“Khách sạn này là kết tinh nỗ lực và nhiệt huyết của Chifune, muốn thay đổi đâu có dễ. Giải pháp thang máy ưu tiên không đáp ứng được ý tưởng ung dung tản bộ và ngắm cảnh ngoài cửa sổ của chị ấy.”
Reito nhìn dãy cửa sổ trên tường dốc, “Thì ra mục đích là thế...”
“Tôi bảo kể đại khái mà thành ra dông dài mất rồi.” Yoshihiko nhìn đồng hồ đeo tay. “Ta ngừng ở đây nhé?”
“Việc đóng cửa khách sạn... Bác không đấu tranh ạ?”
“Chúng tôi chỉ là phận làm công ăn lương, đấu tranh vào đâu được? Hơn nữa, trông Chifune có vẻ cũng buông xuôi rồi, thế mà tôi đã hi vọng lần này chị ấy đến là để khích lệ chúng tôi kiên trì tới cùng cơ...” Yoshihiko cụp mắt lẩm bẩm, bất chợt ngẩng lên xua tay. “Xin lỗi, cậu quên câu cuối đi. Tôi biết Chifune đã cố gắng rất nhiều.”
“Vâng…”
Reito cân nhắc, liệu có nên kể về sự cố tại bữa tiệc hôm trước không, rằng Chifune định phản biện trong cuộc họp quản trị, nhưng người ta đã giở trò nhằm cản trở bà. Tuy nhiên, làm sao anh có thể chia sẻ với Yoshihiko chuyện mà anh còn chẳng dám kể với Chifune.
“À, cậu đã ngâm bồn tắm lộ thiên chưa?” Yoshihiko hỏi bằng giọng vui vẻ để thay đổi không khí.
“Chưa ạ. Cháu định về phòng ngâm thử đây.”
“Thế à? Tối nay trời đẹp và quang mây, ngắm sao thích lắm đấy. Cậu thong thả tận hưởng nhé.”
“Cảm ơn bác.”
Yoshihiko tạm biệt, và tiếp tục lên dốc.
Sau khi dạo một vòng quanh khách sạn, Reito trở về phòng. Anh cởi đồ, tắm vòi sen rồi bước ra chỗ bồn tắm. Bồn bằng gỗ bách, nước suối nóng tỏa hơi nghi ngút.
Reito chậm rãi leo vào, chìm mình cho nước ngập đến tận vai rồi dựa vào thành bồn và nhìn lên cao. Đúng như Yoshihiko nói, trời quang mây, tuy không thấy sao nhưng lại có mảnh trăng treo thanh thanh như nét mày. Còn bốn ngày nữa là đến đêm trăng non. Từ tối mai đến hết một tuần sau, lịch thỉnh đã kín mít.
Phải cố gắng thôi... Reito siết nắm tay lại trong làn nước.