Người Gác Cây Long Não

Lượt đọc: 3451 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 26

❊ ❊ ❊

Dáng vẻ Okazaki Minako khi chơi đàn rất giống nhân vật chính của bộ truyện tranh nổi tiếng Black Jack. Đó là một bác sĩ ngoại khoa thiên tài (dù không có giấy phép hành nghề) với thao tác nhanh khủng khiếp. Chuyển động táo bạo của đôi tay anh ta được thể hiện bằng những nét vẽ vô cùng sinh động. Dáng vẻ Okazaki Minako cũng toát ra khí thế hừng hực không thua gì bác sĩ ấy.

Tuy nhiên tiếng nhạc phát ra từ cây đàn piano lại không hề dữ dội. Ngược lại, từng nốt nhạc nối tiếp nhau đều tinh tế, dày đặc và sâu sắc, là sự kết hợp tuyệt vời giữa dồn dập và thong thả. Phong cách cả bản nhạc khá trang nghiêm, tuy nhiên vẫn có những đoạn nhẹ nhàng xoa dịu trái tim người nghe.

Reito lén nhìn gương mặt trông nghiêng của Yumi đang ngồi kế bên. Cô nhắm mắt, người đung đưa theo điệu nhạc. Trong khi thưởng thức màn biểu diễn, dường như cơ thể cô phản ứng theo bản năng.

Saji Toshiaki ngồi bên cạnh Yumi cũng đang nhắm mắt. Khác hẳn Yumi, ông im lìm như ngồi thiền. Nhưng sâu trong tâm tưởng ông hẳn đang quẩn quanh rất nhiều suy nghĩ và cảm xúc. Về người anh đã mất, về người mẹ đang ở viện dưỡng lão, và cả về việc thỉnh.

Reito lại chuyển ánh mắt sang Yumi. Nghe chừng màn biểu diễn của Okazaki sắp đến phần cao trào.

Reito đến phòng thu ở Shibuya “để nghe thử bản nhạc của bác Kikuo”, theo lời mời của Yumi. Thời gian này đã qua đêm trăng tròn và chưa tới đêm trăng non, không ai đặt lịch nên Reito khá rảnh rỗi. Anh vốn đã tò mò với sự việc, lại thêm chính Yumi rủ nữa thì càng không có lý do gì để từ chối.

Okazaki dừng tay. Khi dư âm nốt cuối dứt hẳn, cô mới ngồi thẳng dậy và xoay người về phía ba khán giả.

Yumi vỗ tay. Reito làm theo.

“Quá tuyệt vời!” Giọng Yumi đầy phấn khích. “Còn hay hơn cả lần trước. Cháu cảm động quá!”

“Cháu cũng thấy thế.” Reito phụ họa. “Cháu đã nghe bản thu âm lần trước. So với nó, màn biểu diễn hôm nay không biết nên nói là tinh tế hay trau chuốt hơn nữa, nhưng tóm lại là hết sảy ạ.” Anh không tìm được từ ngữ để diễn đạt chính xác, nhưng cũng cố sức bày tỏ cảm tưởng của mình.

“Đó là nhờ anh Toshiaki ghi âm chi tiết phần nốt trầm nên tôi mới củng cố được ấn tượng của mình.” Okazaki nhìn sang Toshiaki. “Anh thấy thế nào?”

Nghe hỏi đến, Toshiaki ngồi thẳng dậy, nét mặt vừa mãn nguyện vừa hơi hoang mang, “Tôi thấy rất hay, lắng nghe say mê, hay phải nói là quên mất cả bản thân, hoặc cảm thấy như đang mơ vậy.”

“So với bản nhạc của anh trai anh thì thế nào? Còn điểm nào khác nữa không?”

Toshiaki chớp mắt một cách ủ rũ, bất giác nhìn sang Yumi và Reito rồi lại nhìn Okazaki.

“Thú thật là tôi cũng không biết nữa. Tôi thấy đa phần là giống rồi, nhưng không dám chắc là giống một trăm phần trăm. Tôi cứ có cảm giác khang khác ở đâu đó.”

“Mà không rõ đâu đó là chỗ nào?”

“Vâng. Gần đây bản nhạc của anh Kikuo thường vang lên trong tâm trí tôi, nhưng khi nghe cô chơi thì tôi lại thấy bối rối...” Toshiaki nhăn nhó vẻ bực dọc, đưa tay vò tóc.

“Có thật là bố nhớ rõ bản nhạc của bác Kikuo không, hay chỉ nhớ mang máng nên không đối chiếu được?” Yumi hỏi.

“Con nói gì vậy? Chính vì bố nhớ rõ nên bản nhạc mới hoàn thiện đến giai đoạn này đấy. Chỉ còn một chút nữa thôi.” Toshiaki bực bội liếc con gái.

“Làm sao chắc được? Bố tưởng là chỉ còn một chút, chứ sự thật có khi khác hẳn cũng nên.”

“Chắc chắn là chỉ còn một chút.”

“Đó chỉ là cảm giác phiến diện của bố, hoặc bố nghĩ thế để tự an ủi bản thân mà thôi.”

“Cái gì? Làm sao có chuyện đó được?” Toshiaki bĩu môi.

“Vậy bố nói xem bản nhạc khác chỗ nào?”

“Khổ! Đã bảo là bố không biết.”

“Hai bố con bình tĩnh lại nào.” Vẫn ngồi trên ghế, Okazaki nâng tay ra hiệu. “Cô không nghĩ là bố cháu nhớ sai đâu, nếu không thì khó mà tạo ra bản nhạc hay thế này được.”

“Thấy chưa?”

“Bố lên mặt cái gì. Chẳng qua cô Okazaki quá giỏi nên mới tái hiện được thôi.”

“Sao lại thế được? Trời ơi, tôi muốn lôi óc ra cho nó nghe bản nhạc đó quá.” Toshiaki vỗ vỗ vào đầu mình.

Dường như phát mệt vì đôi co, Yumi nhìn sang bên kia phòng. Okazaki cúi mặt, không biết nên phản ứng thế nào. Im lặng nặng nề bao trùm căn phòng.

Đúng lúc này, một suy nghĩ bỗng lóe lên trong đầu Reito.

“Dạ thưa...” Reito giơ tay. “Hay mình làm thử xem sao.”

Cả ba người cùng quay sang nhìn anh. “Làm gì?” Toshiaki hỏi.

“Cho Yumi nghe thử bản nhạc trong đầu bác Toshiaki.”

“Đừng nói năng ngốc nghếch thế. Nghe thử thế nào? Chắc cậu không định bảo tôi lôi óc ra thật đấy chứ?”

“Nghe thử được mà, vì bác cũng đã nghe được bản nhạc trong đầu anh trai mình đấy thôi.”

“A!” Yumi thốt lên ngay.

Toshiaki lộ vẻ kinh ngạc, “Cậu bảo tôi thỉnh cây long não hả?”

“Đúng ạ. Bác gửi niệm vào đêm trăng non, Yumi đến nhận vào đêm trăng tròn. Vậy thì cả Yumi cũng nghe được bản nhạc đó.”

“Ý hay đấy!” Yumi chỉ vào Reito. “Bố, mình làm thử đi!”

“Chẳng biết có suôn sẻ không đây.” Toshiaki tỏ ra thận trọng.

“Phải làm thử mới biết được, nhưng cháu không nghĩ ra lý do nào khiến mọi việc không thuận buồm xuôi gió cả. Ít ra cũng đáng để thử.” Reito lấy điện thoại ra kiểm tra lịch thỉnh. “Trước đêm trăng non lần tới vẫn trống lịch. Bác nói với bác Chifune đi, sẽ đặt được đấy ạ.”

“Ừm...” Toshiaki khoanh tay. “Gửi vào cây long não à...”

“Mọi người cho tôi hỏi...” Okazaki lên tiếng. “Tôi không hiểu lắm về cây long não, nhưng nếu Yumi nghe được bản nhạc trong đầu anh Toshiaki rồi phát biểu cảm nhận của cô bé thì sẽ giúp tôi nhiều lắm. Không cần quá tỉ mỉ đâu, đại khái thôi cũng được. Điều tôi cần ở giai đoạn này là ý kiến khách quan của một người khác ngoài anh Toshiaki.”

Lời nói của một nhà soạn nhạc như Okazaki quả có sức thuyết phục mạnh mẽ. Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Toshiaki.

“Cô đã nói thế thì làm thử vậy.” Toshiaki đồng ý, nhưng gương mặt vẫn đọng nét do dự như cũ.

Đêm mai là trăng non, nhưng đêm nay đã tối tăm không kém, mây phủ kín nền trời và cả những vì sao. Ban ngày đã rất u ám, Reito chỉ mong không mưa và may thay, ước mong này lại thành hiện thực.

Reito xem đồng hồ đeo tay và không khỏi thắc mắc. Đã quá 10 giờ được mười phút, đáng lẽ Toshiaki phải có mặt rồi chứ, vậy mà anh vẫn chưa nghe thấy tiếng chuông kêu.

Reito kéo rèm nhìn ra ngoài. Chẳng có lấy một bóng người trong sân đền tối tăm.

Anh cầm điện thoại, bấm số gọi Toshiaki. Hẳn là ông không quên đâu, nhưng anh vẫn gọi cho chắc. Tuy nhiên, điện thoại không kết nối được. Thế này là thế nào?

Hết cách, Reito đành gọi cho Yumi. Cô bắt máy ngay lập tức. Reito chưa kịp lên tiếng thì Yumi đã hỏi với vẻ lo lắng, “Sao thế? Có chuyện gì à?” Tất nhiên cô biết tối hôm nay Toshiaki đi thỉnh.

“Bố cô chưa đến.”

“Hả?”

“Chắc bác ấy không quên đâu nhỉ?”

“Làm sao mà quên được. Lúc ăn tối, tôi có nói, ‘Đợi mãi mới đến ngày’ thì bố còn ‘Ừ’ cơ mà. Bố ra khỏi nhà lúc 9 giờ.”

“Thế thì phải đến nơi rồi chứ nhỉ. Tôi đã gọi điện nhưng không thấy kết nối.”

“Lạ thật. Không lẽ bố gặp tai nạn?”

“Hoặc giữa chừng có chuyện gấp phát sinh.”

“Nếu vậy bố phải liên lạc với anh chứ?”

“Ừ nhỉ. Mẹ cô có biết gì không?”

“Chắc không đâu. Chúng tôi giữ bí mật mà.”

“Thế à? Tại sao?”

“Chẳng biết nữa. Bố có nói với mẹ là muốn tái hiện bản nhạc của anh trai, nhưng lại dặn tôi đừng tiết lộ là bố con tôi sắp gửi và nhận niệm.”

“Sao lại thế?”

“Bố bảo mẹ chẳng tin chuyện cây long não đâu.”

“Nhưng trước sau gì cũng phải giải thích với mẹ cô mà.”

“Tôi cũng nói thế, nhưng bố cứ viện hết cớ này đến cớ nọ, ‘Phiền phức lắm’, ‘Đợi bản nhạc hoàn thành rồi kể luôn’...”

“Ồ...”

“Nhưng giờ không phải lúc bàn chuyện này. Làm sao đây? Điện thoại không liên lạc được…”

“Nếu bác ấy gặp tai nạn hoặc có sự cố nào khác thì chắc người ta sẽ liên lạc với bên cô. Lúc đó nhớ báo cho tôi nhé. Còn ở đây, có thêm thông tin gì thì tôi nhắn cô ngay.”

“Hiểu rồi. Nhờ anh.”

Reito cúp máy và nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu. Rốt cuộc Toshiaki đã gặp chuyện gì?

Anh cầm đèn pin ra khỏi phòng trực. Nhỡ đâu Toshiaki không gọi anh mà tự động đi thẳng đến chỗ thỉnh, trước hết cứ kiểm tra xem sao.

Sắp tới lối rẽ vào rặng cây, anh đột ngột dừng bước vì liếc thấy động tĩnh lạ. Reito nheo mắt nhìn quanh sân đền và ngạc nhiên nhận ra ở mé cổng có cái bóng lù lù.

Reito thận trọng tiến đến. Quả nhiên là bóng người. Hơn nữa, khi tiến lại đủ gần, anh nhận ra người đó là Toshiaki. Ông đang ngồi ở trụ cổng.

Nhận ra ánh sáng và tiếng bước chân, Toshiaki ngoái lại.

“Ồ, cậu Reito à.” Ông thong thả lên tiếng, không hợp với hoàn cảnh lúc này chút nào.

“Bác làm gì ở đây thế này?”

“Ừm...” Toshiaki khẽ lẩm bẩm. “Đến nơi rồi tôi bỗng lại phân vân, thế là ngồi xuống nghĩ ngợi mông lung.” Nói đoạn, ông lấy điện thoại ra. “A, quá giờ rồi sao? Chắc cậu lo lắm nhỉ, xin lỗi nhé.”

“Có chuyện gì ạ? Sao bác lại phân vân?”

“Ừ... À….. tự nhiên tôi lo, không biết làm thế này có ổn không?”

“Cái gì ổn cơ ạ? Bác lo chuyện gì?”

Toshiaki thở dài rồi ngước nhìn Reito, “Cậu chưa thỉnh bao giờ nhỉ, dù là gửi hay nhận niệm.”

“Vâng.” Reito gật đầu. “Thế thì sao?”

“Thế thì cậu không biết quyền năng của cây long não mạnh đến mức nào. Nó sẽ truyền đi mọi điều trong đầu người gửi. Có lẽ anh trai tôi chỉ muốn xin lỗi và cho mẹ nghe bản nhạc thôi, nhưng ngoài mong muốn đó ra, tôi còn cảm nhận được hết thảy những cảm xúc khác, cả tích cực lẫn tiêu cực. Chúng cứ lũ lượt tràn vào đầu tôi.”

“Vâng, cháu cũng có nghe bác Chifune nói. Không chỉ những điều tốt đẹp như lòng tin và lý tưởng, cây long não còn giữ lại và truyền đi cả tà niệm và phiền muộn của người gửi.”

“Đúng vậy, nên tôi thấy sợ.”

“Sợ ấy ạ?”

“Ý tưởng cho Yumi nghe bản nhạc của anh Kikuo trong đầu tôi rất hay. Khác với tôi, nó cảm âm tốt, nên có thể sẽ nhận ra sự khác nhau giữa bài cô Okazaki tái hiện và bản gốc. Nhưng vậy thì phải phơi bày mọi thứ trong đầu tôi cho nó thấy. Tôi vẫn chưa quyết định được nên làm thế nào.”

Reito đã hiểu ra điều Toshiaki muốn nói, “Nghĩa là bác có điều muốn giấu cô ấy ạ?”

“Tất nhiên rồi. Người ta sống trên đời đâu thể chỉ làm toàn việc tốt. Dù không phạm tội, ít nhiều cũng sẽ gây ra những chuyện đi ngược đạo đức hoặc tổn thương người khác. Có lẽ tôi cũng thế, ở mức một người bình thường hoặc có khi nhiều hơn. Nghĩ đến việc Yumi sẽ biết, tự dưng tôi thấy sợ.”

Nghe Toshiaki nói, Reito nhận thức rõ hơn ý nghĩa của việc thỉnh. Sợ hãi là dĩ nhiên. Chính Reito cũng muốn bỏ chạy nếu những ý nghĩ trong đầu mình bị người ngoài biết được.

“Hình như đa phần người gửi niệm sẽ dặn lại trong di chúc chứ không kể gì với con cháu khi mình còn sống. Có lẽ họ đều chung cảm giác với bác.”

“Phải, sau khi chết thì bại lộ cỡ nào cũng được, vì chắc chẳng ai đi trách móc người đã khuất cả. Tôi có người bạn, dọn dẹp phòng sau khi cha mất thì tìm thấy rất nhiều phim với sách đồi trụy. Có lẽ ông già đã định vứt bỏ trước khi ra đi, nhưng số lượng lớn quá không kịp xử lý. Ít nhất hồi còn sống ông ấy đã giấu biệt để người nhà khỏi biết. Tâm lý của tôi cũng tương tự.”

“Vậy đêm nay bác định thế nào? Người gác cây không có quyền ép hoặc ngăn khách thỉnh, nên nếu bác muốn hủy thì cháu sẽ làm theo.”

Toshiaki chống tay lên đầu gối và đỡ lấy cằm, “Cậu cho tôi cân nhắc thêm chút nữa nhé?”

“Vâng. Nhưng bác đừng quên, qua 12 giờ đêm thì năng lực của cây long não sẽ yếu đi đấy.”

“Ừ, tôi biết rồi.”

“Cháu kể lại với Yumi được không? Ban nãy chờ mãi không thấy bác nên cháu đã gọi cho cô ấy, chắc cô ấy đang lo lắm.”

“Kể với Yumi à... Ừm... Chà….” Toshiaki lộ vẻ không đồng tình.

“Dù cháu không kể thì khi bác về cô ấy cũng gặng hỏi thôi.”

“Ừ nhỉ.” Toshiaki thở dài. “Đành vậy. Giao hết cho cậu đấy.”

“Vậy để cháu gọi cho Yumi. Ngồi đây lạnh lắm, bác vào phòng trực đi?”

“À thôi, không sao đâu. Ở đây vừa đủ tối.”

“Vâng ạ.”

Reito rời đi, vừa quay về phòng trực vừa gọi cho Yumi. Chắc cô đang mòn mỏi đợi nên lập tức bắt máy, “Sao?”

“Bố cô đến rồi, nhưng bảo là chưa đủ quyết tâm.”

“Quyết tâm? Là sao?”

Reito bắt đầu giải thích tình hình. Để cho dễ hiểu, anh cũng kể luôn cả ví dụ về ông cụ giấu phim ảnh người lớn.

“Gì chứ? Bố phân vân về mấy thứ vụn vặt ấy ư? Đúng là một ông già cổ hủ. Cỡ mấy thứ văn hóa phẩm đồi trụy ấy thì sao mà chẳng được?”

“Bí mật bố cô ấp ủ không nhỏ nhặt thế đâu, bằng không đã chẳng phiền não nhường ấy.”

“Hay là hồi xưa bố ngoại tình?”

“Chuyện đó thì tôi không biết…”

“Có lẽ vì vậy bố mới giấu mẹ chuyện đêm nay. Bố định là nhỡ tôi biết thì chỉ cần bảo tôi kín miệng là được.”

Phân tích của Yumi rất thỏa đáng nên Reito cũng đồng tình, nhưng anh cố không bình luận gì cả.

“Nói chung là vì thế nên bác Toshiaki muốn cân nhắc thêm một chút.”

“Đã hiểu. À, anh có thể bảo bố gọi điện ngay cho tôi được không?”

“Gọi cho cô á? Cô định làm gì?”

“Tôi muốn trao đổi với bố. Tuy không biết bố sẽ đưa ra quyết định thế nào, nhưng trước hết tôi muốn thử xem sao.”

Nghe chừng Yumi có dự tính riêng.

“Hiểu rồi.” Reito đáp, cúp máy, quay lại chỗ Toshiaki đang ngồi và chuyển lời nhắn của Yumi.

“Nó nói thế à?” Toshiaki lấy điện thoại ra, bấm nút nguồn, sắp gọi điện thì liếc sang Reito như dè chừng.

“Bác cứ tự nhiên.”

Reito quay về phòng trực, trong lúc chờ đợi thì tranh thủ đọc quyển Người gác cây long não - Những điều cần nhớ. Anh tìm xem cẩm nang có ghi cách ứng xử khi gặp trường hợp phiền muộn giống Toshiaki không, nhưng không tìm thấy.

Reito gấp cẩm nang lại, đang dạy mí mắt thì nghe chuông khua boong boong. Anh vội phóng ra ngoài.

Toshiaki đứng đó với vẻ ngượng nghịu, “Tuy hơi muộn nhưng tôi vẫn muốn thỉnh, không sao chứ?”

“Tất nhiên ạ. Bác biết quy trình gửi niệm chưa?”

“Biết rồi, chỉ cần nghiêm chỉnh thầm nhủ trong lòng điều mình muốn truyền đạt là được.”

“Đúng ạ. A, bác đợi một chút, cháu lấy nến.”

Giống như khi nhận niệm, gửi niệm cũng cần dùng nến.

Reito đưa túi nến cho Toshiaki.

“Tôi sẽ cố không nghĩ gì khác ngoài bản nhạc của anh Kikuo, chẳng biết có hiệu quả không.”

“Bác đi cẩn thận. Mong rằng cây long não sẽ nghe được lời thỉnh nguyện của bác.”

Toshiaki khoát tay chào và tiến về phía rặng cây.

Khoảng một tiếng sau, Toshiaki quay ra. Reito nhẹ nhõm khi nhận thấy vẻ sảng khoái trên gương mặt ông. Tức là ông không hối hận về quyết định này.

“Bác vất vả rồi. Phiên thỉnh thế nào ạ?”

“Ừ, tôi đã cố sức tái hiện bản nhạc của anh Kikuo trong đâu. Chỉ còn đợi xem Yumi nhận được đến đâu thôi.”

“Chắc chắn sẽ suôn sẻ ạ.”

“Vậy thì tốt quá. Thôi, tôi về nhé.” Toshiaki dợm quay bước.

“À, bác ơi...” Reito gọi lại. “Yumi nói gì với bác thế ạ?”

Toshiaki hơi lưỡng lự rồi đáp, “Nó bảo chỉ cần tôi toàn tâm toàn ý với gia đình ở thời hiện tại thì cứ việc gửi niệm. Khi nhận, dù cho phát hiện tôi của thời quá khứ đã hành động xấu xa nhường nào, nó vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua, sau này cũng không bao giờ đề cập. Còn nếu bây giờ tôi đang làm gì phản bội gia đình thì đừng thỉnh nữa mà hãy về nhà ngay. Cậu nghĩ sao?”

“Không ngờ cô ấy...”

“Hà hà…” Toshiaki cười khẽ. “Con nhỏ đáo để thật. Nghe thế mà tôi không thỉnh thì chẳng khác nào thừa nhận đang làm gì phản bội gia đình.”

“Đúng thế. Cô ấy dẻo miệng ghê.”

“Cho nên tôi cũng nói luôn, những việc tôi muốn giấu không thuần túy là việc xấu. Có cả những việc đáng lẽ nó không cần biết, không cần bận tâm hay gánh vác, nhưng khi nhận niệm nó sẽ phải biết hết. Liệu như vậy có ổn không? Nó trả lời thế nào, cậu đoán được không? Yumi nói, ‘Không sao đâu bố, chúng ta là người một nhà mà’.”

“Đó... không phải là việc đáng mừng sao ạ?”

Toshiaki xoa mũi vẻ ngượng ngùng. “Thật là... Chẳng mấy chốc mà con cái khôn lớn hết rồi.”

“Điều đó còn tùy thuộc vào bậc làm cha mẹ nữa. Cháu nghĩ nếu không gần đèn thì cũng chẳng rạng được đâu.”

Toshiaki mở to mắt như thể bất ngờ trước nhận xét của Reito, rồi cười cười, “Cậu cũng dẻo miệng phết nhỉ.”

“Lời thật lòng ạ.”

“Ừ, cứ cho là vậy đi.” Toshiaki giơ tay chào và ra về.

Reito cúi đầu đáp lễ rồi nhìn theo ông.

Hồng Minh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025